Nhân gian bất tu tiên - Chương 1439: Cái Giá Của Vinh Quang: Ngụ Ngôn Của Tạ Trần
Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, hòa cùng tiếng lật trang sách nhẹ nhàng của Tạ Trần, tạo nên một không gian tĩnh mịch, đầy tri thức. Mùi giấy cũ, mùi mực tàu và mùi hương thoang thoảng của trà xanh quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí an yên, thiền định. Từ cửa sổ quán sách, họ có thể nhìn thấy một phần con phố chính của Thị Trấn An Bình. Tạ Trần, với 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình, cảm nhận được sự thay đổi trong trường khí của Kiệt khi anh đi ngang qua, mặc dù y không nghe được toàn bộ cuộc trò chuyện giữa Kiệt và Bà Mối Mai. Y thấy một luồng năng lượng u ám, nặng nề, dần tan biến, nhường chỗ cho một luồng khí tức thanh thoát hơn, kiên định hơn. Đó không phải là sự thay đổi đột ngột, mà là m���t quá trình chuyển hóa nhẹ nhàng, từ từ, như một dòng chảy ngầm đang tìm lại hướng đi đúng đắn.
Tiểu An, đang miệt mài chép chữ, ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ khi Kiệt đi qua. Cậu bé cảm nhận được một sự khác biệt nhỏ trong dáng vẻ của Kiệt, một sự nhẹ nhõm hơn, dù không thể lý giải được. "Tiên sinh, con thấy Kiệt ca ca hôm nay có vẻ khác lạ. Hình như... hình như huynh ấy không còn buồn bã như hôm qua nữa ạ."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt y vẫn bình thản, nhìn ra xa xăm, như thể y đang nhìn thấu vào dòng chảy của thời gian, của nhân quả. "Tiểu An, con người ta vốn là một dòng chảy không ngừng nghỉ của cảm xúc và tư tưởng. Mỗi cuộc gặp gỡ, mỗi lời nói, mỗi sự kiện đều là những hòn đá nhỏ, hoặc làm đổi hướng dòng chảy, hoặc làm cho nó thêm xiết. Quan trọng là cái dòng chảy ấy, cuối cùng sẽ đổ về đâu." Y nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, đưa tay vuốt ve bìa sách cũ kỹ. "Nhân quả tự tìm đường để dẫn dắt con người. Đôi khi, những bài học sâu sắc nhất lại không đến từ những lời giáo huấn cao siêu, mà đến từ những lời gan ruột, những chiêm nghiệm đời thường của những người bình dị nhất."
Tiểu An chớp chớp mắt, cố gắng lĩnh hội những lời sâu xa của Tạ Trần. "Tức là... Kiệt ca ca đã tìm thấy hướng đi mới của mình sao ạ, tiên sinh?"
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười đầy ẩn ý nở trên môi. "Dòng chảy ấy đang tìm về sự chân thành và tự tại, Tiểu An. Đó là cái 'phá cục' của riêng hắn, cái 'vô thường' của một tâm hồn đang tìm về bản ngã." Y nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Kiệt đã đi khuất, nhưng luồng khí tức thanh thoát của anh vẫn còn vương vấn trong không trung. "Thế gian này vốn vô thường. Danh vọng, quyền lực, tất cả đều như mây khói. Nếu ngươi theo đuổi chúng bằng mọi giá, ngươi sẽ mãi mãi là kẻ chạy theo bóng hình, mà không bao giờ chạm tới được bản thể. Sự chân thành trong hành động, sự tự tại trong tâm hồn, đó mới là nền tảng vững chắc cho một cuộc đời trọn vẹn, một nhân quả thanh tịnh." Y biết, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là một khởi đầu mới cho Kiệt, một bước ngoặt quan trọng trên con đường trưởng thành, nơi anh sẽ học cách đối mặt với 'bóng ma háo thắng' và tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại trong kỷ nguyên Nhân Gian này. Sự chuyển biến trong tâm lý của Kiệt báo hiệu một hành trình dài để anh tìm lại giá trị đích thực của bản thân và nghề rèn, có thể sẽ trở thành một tấm gương cho thế hệ sau về 'Nhân Đạo'. Lời khuyên của Bà Mối Mai, một người dân bình thường, cho thấy triết lý 'Nhân Đạo' không chỉ nằm ở Tạ Trần mà đã bắt đầu lan tỏa và được thể hiện qua những người xung quanh, củng cố nền móng cho kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu'. Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự luân hồi của vạn vật. Tiếng chuông gió khẽ khàng vang lên từ cửa quán, báo hiệu một luân hồi mới của vạn vật, và một thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần thành tiên, mà vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn. Kiệt sẽ tìm cách chuộc lỗi hoặc chứng minh giá trị của mình một cách chân chính, có thể bằng cách tạo ra một tác phẩm rèn đầy tâm huyết, không còn chạy theo danh lợi hão huyền, và có thể sẽ tìm kiếm sự hợp tác hoặc hướng dẫn từ Linh hoặc Thợ Rèn Mãnh.
***
Hoàng hôn dần buông, nhuộm một màu vàng cam trầm mặc lên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình. Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà len lỏi qua những kệ sách cao vút trong quán của Tạ Trần, tạo nên những vệt sáng tối đối lập trên nền tường gỗ cũ kỹ. Mùi hương của sách giấy, của trà xanh thoang thoảng cùng làn gió nhẹ lùa qua khe cửa, mang theo chút hơi lạnh của đêm đang tới và mùi khói bếp vương vấn từ những ngôi nhà xung quanh. Quán sách vẫn giữ vẻ an tĩnh thường ngày, tựa như một ốc đảo tách biệt khỏi sự ồn ào của thế gian.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, vận bộ áo vải bố cũ kỹ màu xám nhạt, ngồi tĩnh tại sau quầy, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, chăm chú đọc một cuốn cổ thư đã ngả màu thời gian. Những ngón tay thon dài của y nhẹ nhàng lật từng trang giấy mỏng, động tác chậm rãi mà đầy uyển chuyển. Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt to��t lên vẻ thông minh, đang miệt mài lau dọn những kệ sách gần cửa sổ. Cậu bé cẩn thận dùng một chiếc khăn ẩm lau đi từng hạt bụi li ti trên những cuốn sách, động tác thành thạo và tập trung.
Cánh cửa gỗ khẽ kẽo kẹt mở ra, phá vỡ sự yên lặng. Một luồng gió nhẹ mang theo chút lạnh se của buổi chiều xộc vào, cùng với bóng dáng cao lớn của Kiệt. Khác với vẻ hào sảng, mạnh mẽ thường ngày của một thợ rèn trẻ tuổi, Kiệt lúc này trông nặng trĩu những ưu tư. Dáng người vạm vỡ của anh như chùng xuống, ánh mắt chất chứa nỗi mệt mỏi và dằn vặt nội tâm, không còn vẻ hăng hái của một người vừa giành chiến thắng. Anh bước vào, bàn chân dường như nặng nề hơn bình thường, mỗi bước đi đều kéo theo một nỗi niềm không thể gọi tên.
Kiệt đứng lặng một lát ở cửa, ngần ngại không biết có nên quấy rầy sự tĩnh mịch này hay không. Cuối cùng, anh hít một hơi sâu, tiến về phía quầy sách.
"Tiên sinh... con có chút chuyện muốn hỏi." Giọng Kiệt trầm khẽ, ngập ngừng, như thể anh đang cố gắng tìm kiếm từ ngữ thích h���p để diễn tả nỗi lòng mình. Đôi mắt anh nhìn Tạ Trần, chất chứa sự bối rối và một khao khát được giải đáp.
Tạ Trần không ngẩng đầu ngay, y chỉ khẽ đặt cuốn sách xuống, chậm rãi nâng tách trà trên tay lên nhấp một ngụm. Động tác của y luôn điềm tĩnh, không vội vã. Rồi y mới ngước lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Kiệt, không một chút phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. "Chuyện gì khiến ngươi ưu tư đến vậy, Kiệt? Ngươi vừa chiến thắng giải rèn, đáng lẽ phải vui mừng mới phải. Chẳng phải đó là vinh quang mà nhiều người hằng khao khát sao?" Giọng y trầm ấm, nhẹ nhàng như làn gió thu, nhưng lại mang một sức nặng triết lý khó tả.
Kiệt nghe vậy, vẻ mặt càng thêm ủ dột. Anh lắc đầu, một nụ cười khổ hiện trên môi. "Vinh quang... đôi khi lại nặng trĩu hơn cả gông cùm, tiên sinh ạ. Con không biết... liệu nó có đáng không? Cái cảm giác này... nó không như con tưởng tượng. Con đã đạt được điều mà con nghĩ là mình muốn, nhưng trong lòng lại trống rỗng lạ thường. Những lời chúc mừng, những ánh mắt nhìn con, con cảm thấy chúng như những mũi kim châm, chứ không phải niềm vui. Con đã gian lận, tiên sinh, con đã dùng chiêu trò để giành chiến thắng. Giờ đây, mỗi khi cầm chiếc cúp trên tay, con chỉ thấy nó nặng trĩu như một lời buộc tội, chứ không phải sự vinh quang." Anh cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Tạ Trần, tựa như một đứa trẻ phạm lỗi đang thú tội.
Tạ Trần lắng nghe trong im lặng, không ngắt lời. Y nhấp thêm một ngụm trà, hương vị thanh tao của trà như xoa dịu không khí căng thẳng. "Ngươi nói đúng. Vinh quang bề ngoài thường đi kèm với cái giá ẩn tàng. Ngồi xuống đi, Kiệt." Y khẽ ra hiệu về phía chiếc ghế đối diện quầy sách.
Kiệt rụt rè bước tới, đặt cuốn "Vô Vi Chi Đạo" mà anh luôn mang theo xuống bàn. Cuốn sách đã cũ sờn, nhưng được anh giữ gìn cẩn thận, như một báu vật. Anh ngồi xuống, hai tay đặt lên đùi, vẻ mặt vẫn còn nặng trĩu. Thư Đồng Tiểu An, đã ngừng tay lau dọn, tò mò ngước nhìn từ góc khuất, đôi mắt mở to dõi theo câu chuyện của Kiệt và Tạ Trần. Cậu bé cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ từ Kiệt, m���t sự hỗn loạn trong tâm hồn mà cậu bé chưa từng thấy ở người thợ rèn mạnh mẽ này.
Tạ Trần không vội vàng trả lời, y chậm rãi đứng dậy, đi về phía bếp nhỏ phía sau quầy. Y lấy ra một bộ ấm trà bằng gốm cổ, sạch sẽ và tinh xảo, đặt lên bếp than hồng đang cháy liu riu. Tiếng nước reo nhẹ nhàng trong ấm, tiếng củi cháy tí tách, cùng với mùi hương thoang thoảng của trà và gỗ, tạo nên một không khí thanh tịnh, như đang gột rửa những tạp niệm trong tâm hồn. Y tỉ mỉ tráng trà, pha trà, từng động tác đều chậm rãi, cẩn trọng, như đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng.
"Đừng quá nặng lòng, Kiệt." Tạ Trần lên tiếng, giọng y vẫn bình thản, không một chút trách cứ. "Con người ta ai cũng có lúc lầm lỡ, ai cũng có lúc bị cái 'chấp niệm' về danh vọng, về sự công nhận làm mờ mắt. Quan trọng là sau khi đã nếm trải đủ vị đắng cay, ngươi có còn đủ dũng khí để nhìn thẳng vào sự thật, để 'phá cục' của chính mình hay không." Y đặt hai chén trà nóng hổi lên bàn, một cho Kiệt, một cho mình. Hơi trà bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm thanh khiết, như mời gọi tâm hồn thư thái. "Hãy nếm thử đi. Trà này tuy không phải danh phẩm, nhưng được pha bằng tâm, có lẽ sẽ giúp ngươi lắng lòng."
Kiệt khẽ gật đầu, đưa tay cầm chén trà. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay anh, mang theo một chút an ủi. Anh nhấp một ngụm nhỏ, vị chát nhẹ rồi ngọt hậu lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh bình tâm lại đôi chút. Anh cảm thấy biết ơn sự điềm tĩnh và thấu hiểu của Tạ Trần, người không hề phán xét, mà chỉ gợi mở, dẫn dắt.
Tiểu An vẫn ngồi im thin thít ở một góc, đôi mắt tinh anh chăm chú quan sát mọi diễn biến. Cậu bé chưa từng thấy Kiệt ca ca lại có vẻ mặt buồn bã và suy tư đến vậy. Cậu bé hiểu rằng, đây không phải là một cuộc trò chuyện bình thường, mà là một bài học sâu sắc đang diễn ra trước mắt mình. Mùi trà, mùi sách, mùi gỗ cũ, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh thanh đạm mà đầy chiều sâu của cuộc sống thường nhật, nơi những triết lý lớn lao không cần phải ẩn mình trong những pho kinh thư cao siêu, mà hiện hữu ngay trong những khoảnh khắc bình dị nhất.
***
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho một màn đêm buông xuống, nhưng vẫn còn sót lại những vệt sáng lờ mờ cuối chân trời, như một lời từ biệt của ngày. Tiếng gió bên ngoài quán sách khẽ lùa qua khe cửa, tạo thành những âm thanh vi vút, nhẹ nhàng. Không khí dần trở nên se lạnh hơn, nhưng trong quán sách, hơi ấm từ bếp than và chén trà vẫn còn vương vấn, xua đi cái giá lạnh của đêm tối. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn, cùng với ánh sáng mờ ảo từ những chiếc đèn lồng bắt đầu được thắp sáng trên phố, hắt bóng những kệ sách cao vút lên tường, tạo nên một không gian huyền ảo, tĩnh mịch, như thể thời gian cũng phải ngừng lại để lắng nghe.
Tạ Trần, sau khi pha trà xong, ngồi đối diện Kiệt, ánh mắt thấu hiểu nhìn sâu vào nỗi dằn vặt của người thợ rèn trẻ. Y khẽ hít một hơi, giọng nói trầm ấm bắt đầu vang lên, như dòng suối róc rách chảy qua những phiến đá cổ kính, nhẹ nhàng mà đầy sức sống. "Xưa kia, ở một vùng đất nọ, có hai người thợ mộc. Một người tên là Danh Vọng, một người tên là Chân Tâm."
Thư Đồng Tiểu An, nghe thấy Tạ Trần kể chuyện, lập tức ngừng tay lau dọn, xoay người lại, ngồi yên một góc, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và hiếu học, chăm chú lắng nghe. Cậu bé biết rằng, những câu chuyện của tiên sinh luôn ẩn chứa những đạo lý sâu xa. Kiệt ngồi thẳng lưng, ánh mắt dán chặt vào Tạ Trần, từng lời n��i của y như chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn anh, đánh thức những suy tư mà anh đã cố gắng chôn giấu.
Tạ Trần tiếp tục, giọng y không nhanh không chậm, từng câu từng chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, mang theo một sức nặng triết lý. "Danh Vọng, người thợ mộc ấy, là một con người tài năng, nhưng trong lòng lại mang một khao khát cháy bỏng về sự công nhận. Hắn luôn tìm cách để những tác phẩm của mình được chú ý, được ca tụng. Hắn dùng những loại sơn son thếp vàng lộng lẫy nhất, những họa tiết cầu kỳ nhất để che đi những khiếm khuyết nhỏ nhặt, hay thậm chí là để ngụy trang cho một phần nào đó của bản thân. Hắn không ngần ngại dùng những chiêu trò, những lời lẽ phô trương để thu hút sự chú ý của mọi người, khiến họ trầm trồ, thán phục. Nhanh chóng, Danh Vọng nổi tiếng khắp vùng. Tên tuổi hắn được mọi người ca tụng, những tác phẩm của hắn được săn đón, dù đôi khi chất lượng thực sự không hề tương xứng với cái giá mà người ta phải trả."
Tạ Trần dừng lại một chút, nhấp một ngụm trà, để câu chuyện ngấm vào tâm trí người nghe. "Nhưng ngươi biết không, Kiệt? Mặc dù hắn có được danh tiếng lẫy lừng, nhưng trong lòng Danh Vọng lại luôn bất an, sợ hãi. Hắn sợ hãi một ngày nào đó sự thật sẽ bị phơi bày, sợ hãi rằng những khiếm khuyết mà hắn cố gắng che đậy sẽ bị người đời phát hiện. Hắn không còn tìm thấy niềm vui trong tiếng đục đẽo, trong mùi gỗ mới, trong quá trình tạo tác. Thay vào đó, hắn chỉ thấy áp lực nặng nề của sự kỳ vọng, của việc phải duy trì cái danh vọng hão huyền đó. Hắn bị giam cầm bởi chính cái bóng của mình, bởi những lời tán dương rỗng tuếch. Cuộc đời hắn, tuy rực rỡ bên ngoài, nhưng bên trong lại là một sự trống rỗng, một nỗi sợ hãi triền miên. Hắn đã 'mất người' trong chính cái vinh quang mà hắn khao khát."
Kiệt lắng nghe, từng lời Tạ Trần nói đều như gõ vào tâm can anh. Anh cúi đầu, mi mắt rũ xuống, trong đầu hiện lên hình ảnh buổi sáng sau chiến thắng, cái cảm giác trống rỗng đến cùng cực khi cầm chiếc cúp trên tay, những ánh mắt dò xét, những lời chúc mừng hời hợt. Anh thấy mình giống Danh Vọng đến lạ, một kẻ khao khát vinh quang đến mức đánh mất đi sự chân thành trong nghề nghiệp, và giờ đây phải trả giá bằng sự bất an và nỗi dằn vặt.
"Còn Chân Tâm thì sao, tiên sinh?" Tiểu An không nhịn được, khẽ hỏi, đôi mắt lấp lánh sự mong đợi.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt y hướng về phía xa xăm, như đang nhìn thấy hình ảnh của người thợ mộc Chân Tâm trong trí tưởng tượng của mình. "Còn Chân Tâm, chàng là một người thợ mộc khác, sống ở cùng vùng đất đó. Chàng không màng đến danh tiếng hay sự chú ý của thế nhân. Chàng chỉ chuyên tâm vào từng đường nét chạm khắc, vào từng thớ gỗ mà mình lựa chọn. Chàng dùng những loại gỗ tốt nhất, những công cụ sắc bén nhất, và dành trọn tâm huyết vào từng chi tiết nhỏ nhất trong tác phẩm của mình. Chàng không quan tâm đến việc có ai biết đến hay không, có ai ca tụng hay không. Đối với chàng, niềm vui lớn nhất là được biến những khúc gỗ vô tri thành những tác phẩm có hồn, được cảm nhận sự sống động trong từng đường vân, từng thớ gỗ."
Y tiếp lời, giọng nói trở nên ấm áp và truyền cảm hơn. "Những tác phẩm của Chân Tâm không hào nhoáng, không rực rỡ như của Danh Vọng. Chúng giản dị, mộc mạc, nhưng lại bền bỉ với thời gian, và mỗi khi nhìn vào, người ta đều cảm nhận được sự tinh túy, sự chân thành của người thợ. Những chiếc bàn, chiếc ghế của chàng có thể không được đặt ở những nơi sang trọng nhất, nhưng chúng lại mang đến sự ấm cúng, sự thoải mái cho người sử dụng. Những bức tượng gỗ của chàng có thể không được trưng bày ở những điện thờ lớn, nhưng lại có thể khiến người nhìn cảm thấy một sự bình yên, một vẻ đẹp chân thực. Chàng tìm thấy niềm vui trong mỗi thanh gỗ được biến hóa, trong tiếng đục đẽo đều đặn, trong mùi gỗ mới thơm nồng. Chàng không có danh tiếng lẫy lừng, không có những lời ca tụng phô trương, nhưng lại có sự bình yên tuyệt đối trong tâm hồn và sự tôn trọng thực sự từ những người hiểu giá trị của nghề, những người có thể nhìn thấu cái đẹp ẩn sâu bên trong sự giản dị."
Kiệt vẫn im lặng, cúi đầu suy nghĩ, thỉnh thoảng khẽ gật gù. Anh có thể hình dung ra hình ảnh của Chân Tâm, người thợ mộc giản dị mà đầy tâm huyết. Trong khoảnh khắc đó, anh nhớ đến Linh, cô gái thợ rèn với đôi tay chai sạn nhưng ánh mắt luôn lấp lánh niềm vui khi gõ búa, người không màng danh lợi mà chỉ chuyên tâm vào từng nhát búa, từng đường rèn. Anh chợt nhận ra, niềm vui thật sự không nằm ở chiếc cúp vàng hay những lời tán dương, mà nằm ở chính quá trình lao động, ở sự chân thành và tâm huyết mình đặt vào đó. Cái cảm giác bình yên mà Chân Tâm có được, chính là điều mà anh đã đánh mất, và đang khao khát tìm lại.
Tiểu An ngồi yên một góc, đôi mắt mở to, chăm chú lắng nghe. Cậu bé có thể không hiểu hết những triết lý sâu xa, nhưng cậu bé cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt giữa hai người thợ mộc, và một hạt mầm của sự chân thành đã được gieo vào tâm hồn non nớt của cậu. Ánh đèn dầu leo lét khẽ lay động, hắt những bóng hình chập chờn trên tường, như đang nhảy múa theo nhịp câu chuyện của Tạ Trần, một câu chuyện ngụ ngôn giản dị nhưng chứa đựng cả một chân lý lớn lao về cuộc đời, về cái giá của vinh quang và giá trị của sự trọn vẹn.
***
Đêm đã về khuya, ánh đèn lồng yếu ớt của Thị Trấn An Bình bắt đầu thắp sáng từng ngõ ngách, xua đi bóng tối thăm thẳm. Trong quán sách của Tạ Trần, ánh đèn dầu trên bàn cũng đã được vặn nhỏ lại, hắt một quầng sáng vàng ấm áp lên khuôn mặt của Kiệt và Tạ Trần. Mùi trà mới pha đã nhạt dần, thay vào đó là mùi giấy cũ và mùi gỗ mộc, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, gần gũi. Tiếng gió đêm vẫn khẽ lùa qua khe cửa, tạo nên những âm thanh vi vút, xa xăm.
Tạ Trần kết thúc câu chuyện về hai người thợ mộc. Y không nói thêm lời nào, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt sâu thẳm nhìn Kiệt với một vẻ điềm tĩnh, như để thời gian và không gian cho anh tự mình suy ngẫm. Kiệt ngồi yên một lúc lâu, không nói lời nào. Đôi vai vạm vỡ của anh như chùng xuống, nhưng không phải vì mệt mỏi, mà vì một gánh nặng tâm lý đang dần được gỡ bỏ. Anh cúi đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chén trà đã nguội lạnh trên bàn, như đang tìm kiếm câu trả lời trong đó. Những lời của Tạ Trần, câu chuyện về Danh Vọng và Chân Tâm, cứ văng vẳng trong tâm trí anh, soi rọi vào những góc khuất mà anh đã cố tình lảng tránh.
Anh chợt nhận ra, mình đã sống như Danh Vọng bấy lâu nay, mải miết chạy theo những thứ phù phiếm bên ngoài mà quên mất đi giá trị cốt lõi của nghề rèn, của bản thân. Cái cảm giác trống rỗng, cái sự bất an mà anh trải qua sau chiến thắng, tất cả đều là cái giá phải trả cho sự thiếu chân thành. Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy một sự hổ thẹn dâng lên, nhưng cùng với đó là một tia hy vọng le lói. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng non vừa ló dạng sau những đám mây, hắt một vầng sáng bạc lên mái nhà đối diện. Ánh sáng yếu ớt của đèn lồng treo trước cửa mỗi nhà đã vẽ nên những chấm phá lung linh trên nền đêm, tạo nên một khung cảnh bình yên mà trước đây anh chưa từng thực sự để tâm.
Sau một hồi lâu, Kiệt khẽ ngẩng đầu lên. Vẻ mặt anh đã không còn sự dằn vặt rõ rệt như khi mới bước vào quán. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng đầy suy ngẫm, một vẻ kiên định mới mẻ vừa chớm nở. Anh hít một hơi thật sâu, như muốn rũ bỏ đi những phiền muộn cũ, rồi chậm rãi đặt chén trà xuống bàn.
Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế điềm tĩnh, đôi mắt y nhìn thẳng vào Kiệt, như đang chờ đợi một quyết định, một sự chuyển biến. "Vinh quang bề ngoài, hay sự trọn vẹn từ bên trong, lựa chọn là của ngươi, Kiệt." Giọng y nhẹ nhàng, nhưng lại vang vọng như một lời nhắc nhở, một lời giáo huấn không cần phải khoa trương. "Con đường phía trước là của ngươi, và chỉ có ngươi mới có thể quyết định nó sẽ đổ về đâu."
Kiệt khẽ nắm chặt hai bàn tay, rồi buông lỏng ra, như thể anh vừa buông bỏ một gánh nặng vô hình. "Con... con hiểu rồi, tiên sinh. Con cảm ơn." Giọng anh khẽ, nhưng đầy ý nghĩa, chứa đựng sự chân thành và một quyết tâm mới. Anh đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một sự kính trọng không chỉ dành cho tri thức mà còn cho sự thấu hiểu và lòng bao dung của y.
"Đừng vội." Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang một vẻ ấm áp, nhân văn. "Con đường tìm kiếm chân thành không phải là một sớm một chiều. Nó đòi hỏi sự kiên trì, sự dũng cảm để đối mặt với chính mình, và cả sự chấp nhận những thất bại. Nhưng một khi đã hiểu, mỗi bước đi của ngươi sẽ vững vàng hơn, mỗi nhát búa của ngươi sẽ mang theo tâm huyết thật sự. Đó mới là cái 'Nhân Đạo' mà thế gian này cần đến, Kiệt."
Kiệt khẽ gật đầu, siết chặt cuốn sách "Vô Vi Chi Đạo" trong tay. Cuốn sách giờ đây không còn là một vật phẩm đơn thuần, mà đã trở thành một kim chỉ nam, một biểu tượng cho con đường mà anh sẽ chọn. Anh cúi chào Tạ Trần một lần nữa, rồi quay người bước ra khỏi quán sách, hòa mình vào ánh hoàng hôn dần buông của Thị Trấn An Bình. Bóng dáng vạm vỡ của anh, dưới ánh đèn lồng mờ ảo, không còn vẻ nặng nề ưu tư, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng, một vẻ kiên định vừa chớm nở, như một khúc gỗ đã tìm thấy đúng vị trí của mình trong dòng chảy vĩnh hằng của nhân quả.
Tạ Trần nhìn theo bóng Kiệt khuất dần vào màn đêm, một nụ cười nhẹ vẫn vương trên môi. Y biết, câu chuyện ngụ ngôn hôm nay chỉ là một hạt mầm. Hạt mầm ấy sẽ nảy nở thành cây đại thụ như thế nào, hoàn toàn phụ thuộc vào sự vun trồng của chính Kiệt. Nhưng ít nhất, một dòng chảy đã tìm được hướng đi chân chính của nó. Trong kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu', nơi Thiên Đạo suy tàn, nơi tiên môn không còn là cứu cánh, những bài học về 'Nhân Đạo', về sự chân thành và tự tại, sẽ được truyền bá một cách tinh tế, không cần đến sức mạnh hay phép thuật, mà bằng chính những câu chuyện đời thường, những chiêm nghiệm sâu sắc từ những người bình dị nhất. Và những thế hệ kế tiếp, như Kiệt, sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần thành tiên, mà vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn, sự bình yên trong tâm hồn giữa dòng đời vô thường.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.