Nhân gian bất tu tiên - Chương 1440: Hành Trình Gột Rửa: Khi Vinh Quang Giả Tạo Tan Vỡ
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống Thị Trấn An Bình, mang theo cái se lạnh đặc trưng của những ngày cuối đông. Từng ngọn đèn lồng leo lét thắp sáng các con hẻm, vẽ nên những vệt sáng vàng cam yếu ớt trên nền đá xanh rêu. Kiệt, với cuốn "Vô Vi Chi Đạo" vẫn còn siết chặt trong tay, bước đi như một cái bóng giữa những con phố quen thuộc. Mùi hương của khói than, của thức ăn tối từ các nhà hàng, quán ăn thoảng qua, nhưng anh không còn cảm nhận được sự ấm áp hay mùi vị quen thuộc. Tâm trí anh nặng trĩu, đầy ắp những câu chuyện ngụ ngôn của Tạ Trần, những lời khuyên chân thành của Bà Mối Mai, và hình ảnh của thanh kiếm đoạt giải – một vinh quang giả tạo đã ám ảnh anh suốt bấy lâu.
Bước chân anh dẫn về xưởng rèn của mình, nơi mùi kim loại nồng nặc và khói than vẫn còn vương vấn trong không khí. Anh không bật đèn, chỉ có ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua khe cửa sổ nhỏ, hắt một vệt sáng bạc lên nền đất ẩm ướt. Bóng tối bao trùm lấy xưởng, nuốt chửng những công cụ, những khối sắt thép lạnh lẽo, và cả con người anh vào một không gian tĩnh mịch, nặng nề. Xưởng rèn vốn là nơi anh tìm thấy niềm vui, sự thỏa mãn, nơi anh dốc hết tâm huyết để tạo ra những tác phẩm. Nhưng giờ đây, nó lại giống như một nhà tù vô hình, mỗi góc khuất đều chứa đựng sự dằn vặt, mỗi tiếng vọng từ quá khứ đều là một lời tố cáo lương tâm.
Anh đứng giữa xưởng, ánh mắt dán chặt vào thanh kiếm tinh xảo đặt trên giá cao. Nó nằm im lìm dưới một lớp bụi mờ, nhưng vẫn ánh lên vẻ lấp lánh của kim loại được mài giũa tỉ mỉ. Chính nó, vật phẩm mang lại cho anh giải thưởng danh giá, sự tán dương của người đời, và cái "vinh quang" rỗng tuếch mà anh đã theo đuổi. "Vinh quang này... nó là gì?" Giọng anh khàn đặc, vỡ ra trong màn đêm. "Là lời khen hão huyền hay gánh nặng tội lỗi? Cái gì mới là 'đặc biệt' thực sự, như lời Tạ Trần đã nói?" Anh chạm nhẹ vào chuôi kiếm, cảm giác lạnh buốt của kim loại thấm qua đầu ngón tay, nhưng anh lại rụt tay về như chạm phải lửa. Nó không phải là niềm tự hào, mà là một vết bỏng rát trong tâm can.
Anh đi đi lại lại trong xưởng, bước chân nặng nề, tiếng đế giày cọ vào nền đất tạo nên những âm thanh khô khốc, cô độc. Mỗi bước đi là một lần anh tự vấn, một lần anh đào sâu vào những góc tối nhất của tâm hồn. Anh nhớ lại hình ảnh Bà Mối Mai, nụ cười hiền hậu và đôi mắt đầy bao dung của bà, cùng lời khuyên dung dị mà sâu sắc về giá trị của sự nỗ lực chân chính, niềm vui khi làm việc bằng lương tâm. "Mỗi nhát búa, mỗi đường gò, đều phải xuất phát từ trái tim, Kiệt à. Chứ không phải từ những lời khen hão huyền." Lời bà Mai cứ văng vẳng bên tai, hòa quyện với câu chuyện ngụ ngôn của Tạ Trần về Danh Vọng và Chân Tâm.
Anh đã sống như Danh Vọng bấy lâu nay. Bị cuốn theo vòng xoáy của sự công nhận, của địa vị, của những lời tán dương phù phiếm. Anh đã quên mất lý do ban đầu mình cầm búa, quên mất niềm đam mê thuần túy với lửa và kim loại. Cái cảm giác trống rỗng, cái sự bất an mà anh trải qua sau chiến thắng, tất cả đều là cái giá phải trả cho sự thiếu chân thành. Anh đã đánh mất chính mình, đánh mất cái "nhân tính" của một người thợ rèn đích thực, chỉ để đổi lấy một thứ "vinh quang" dễ vỡ như bong bóng xà phòng.
Một sự hổ thẹn dâng lên trong lòng, nóng rát như than hồng. Anh nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cố gắng xua đi những hình ảnh của chiến thắng không xứng đáng, của những đêm dài thao thức vì sự dằn vặt. Nhưng cùng với sự hổ thẹn ấy, một tia hy vọng le lói, yếu ớt như ánh trăng ngoài kia, nhưng đủ để soi rọi con đường mờ mịt phía trước. Anh cầm lấy cuốn "Vô Vi Chi Đạo" từ Tạ Trần, lật giở những trang giấy cũ đã sờn. Mùi mực và giấy quyện vào nhau, mang theo một sự tĩnh lặng, một trí tuệ cổ xưa. Anh không đọc từng chữ, nhưng cảm giác về những lời Tạ Trần đã nói về "con đường tìm kiếm chân thành" hiện rõ mồn một. Nó đòi hỏi sự kiên trì, sự dũng cảm để đối mặt với chính mình, và cả sự chấp nhận những thất bại. Anh biết, con đường này sẽ khó khăn hơn rất nhiều so với việc chạy theo danh vọng. Nhưng đó mới là con đường anh cần đi. Con đường để tìm lại giá trị đích thực của bản thân, của nghề rèn, và để hiểu được ý nghĩa thực sự của việc "sống một đời bình thường" nhưng trọn vẹn. Anh siết chặt cuốn sách, như siết chặt một lời hứa với chính mình, một cam kết cho sự khởi đầu mới. Đêm dần về khuya, và trong xưởng rèn tĩnh mịch, một tâm hồn đang trăn trở để tìm thấy ánh sáng của chân lý.
***
Cùng lúc đó, tại quán sách của Tạ Trần, không gian yên tĩnh đến lạ lùng. Mùi giấy cũ, mực và một chút hương trầm thoang thoảng tạo nên bầu không khí thanh bình, đối lập hoàn toàn với sự dằn vặt đang diễn ra trong xưởng rèn của Kiệt. Ánh đèn dầu dịu nhẹ từ chiếc đèn lồng treo trên trần hắt xuống, phủ một lớp m��u hổ phách lên những kệ sách cao ngút, lên những trang giấy úa màu thời gian. Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách cũ, nhưng ánh mắt anh lại hướng ra ngoài, xuyên qua tấm kính mờ, về phía xa xăm nơi xưởng rèn của Kiệt nằm khuất sau vài mái nhà. Anh không cần nhìn thấy, nhưng anh cảm nhận được. Một luồng sóng cảm xúc hỗn loạn nhưng đầy quyết liệt đang cuộn trào, một cuộc chiến nội tâm đang diễn ra, rung động nhẹ nhàng trong trường năng lượng của "nhân quả" mà anh thấu hiểu.
Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt thông minh, đã chìm vào giấc ngủ say sưa trên chiếc ghế cạnh bàn. Cuốn sách đang đọc dở vẫn còn mở trên ngực cậu bé, nhịp thở đều đều, nhẹ nhàng như làn gió thoảng. Tạ Trần khẽ mỉm cười. Cậu bé vẫn còn quá nhỏ để hiểu hết sự phức tạp trong suy nghĩ của Kiệt, hay cái giá của vinh quang giả tạo. Nhưng Tiểu An, bằng sự tò mò và khao khát học hỏi của mình, đang từng bước tiếp thu những bài học về cuộc sống, về con người, về cái "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đang vun đắp.
Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, không gây ra một tiếng động nào. Anh khẽ nói với chính mình, giọng trầm tĩnh, như một lời thì thầm với vũ trụ: "Chân lý không cần người khác chỉ ra, mà cần tự mình nhận thấy. Con đường tìm kiếm sự chân chính, ai cũng phải tự mình đi qua." Anh hiểu rằng, sự thay đổi thực sự không đến từ những lời khuyên đơn thuần, mà từ chính sự chiêm nghiệm, sự đấu tranh và quyết định nội tâm của mỗi cá nhân. Y như hạt giống chỉ nảy mầm khi tự nó phá vỡ vỏ bọc của mình, chứ không phải do tác động từ bên ngoài.
Anh thở dài một hơi thật nhẹ, không phải vì buồn bã hay thất vọng, mà vì sự phức tạp muôn đời của lòng người. Con người ta, ai cũng khao khát được công nhận, được vinh danh. Đó là một phần của bản chất nhân loại. Nhưng ranh giới giữa khao khát chính đáng và sự háo thắng mù quáng lại mong manh đến đáng sợ. Kiệt đã lạc lối, nhưng anh đã chọn con đường quay về. Và đó là điều quan trọng nhất.
"Kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu' này, không cần những kẻ thành tiên, không cần những phép thuật cao siêu để định hướng. Nó cần những người phàm nhân như Kiệt, dám đối mặt với chính mình, dám từ bỏ cái giả để tìm về cái chân thật." Tạ Trần lật một trang sách khác, đôi mắt vẫn giữ ánh nhìn hướng về phía xưởng rèn, như thể anh đang đọc được những gì đang diễn ra trong tâm trí Kiệt. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi anh, như một sự thừa nhận ngầm về sự khởi đầu của một hành trình mới không chỉ cho Kiệt, mà còn cho cả những giá trị "Nhân Đạo" đang dần hình thành trong thế giới Thập Phương Nhân Gian này. Sự thay đổi không đến từ một cuộc cách mạng vĩ đại, mà từ những biến chuyển nhỏ bé, âm thầm trong trái tim mỗi con người. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, là cách các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần thành tiên, mà vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn, sự bình yên trong tâm hồn giữa dòng đời vô thường.
Tạ Trần nhẹ nhàng đứng dậy, bước đến bên Tiểu An. Mùi đất ẩm và mùi vải thô cũ từ chiếc áo của cậu bé quyện vào không khí. Anh khẽ khàng nh���t cuốn sách đã trượt khỏi tay cậu, rồi cẩn thận đắp chiếc chăn mỏng lên người Tiểu An, động tác nhẹ nhàng như sợ làm tan biến giấc mơ nào đó. Ánh đèn dầu lay động nhẹ, chiếu lên khuôn mặt thanh tú, gầy gò của Tạ Trần, khiến vẻ suy tư của anh càng thêm sâu sắc. Bên ngoài, màn đêm vẫn tĩnh mịch, nhưng trong lòng anh, một niềm tin vững chắc vào bản chất tốt đẹp của con người đang âm thầm lan tỏa, như ánh bình minh đang chờ đợi để bừng sáng.
***
Đêm khuya dần trôi, nhường chỗ cho những dấu hiệu đầu tiên của buổi rạng đông. Ánh trăng đã lặn, và một màu xám bạc bao trùm lấy vạn vật, báo hiệu bình minh sắp ló dạng. Trong xưởng rèn của Kiệt, không khí vẫn còn nặng nề mùi kim loại và khói than, nhưng giờ đây, một sự căng thẳng, một quyết tâm mới đã thay thế sự dằn vặt trước đó. Sau một đêm dài đấu tranh nội tâm, khi những lời của Tạ Trần và Bà Mối Mai đã gieo mầm sâu sắc vào tâm hồn, Kiệt quyết định.
Anh bước đến lò rèn, đôi tay run rẩy nhưng ánh mắt kiên định. Anh châm lửa. Lửa bắt đầu bén vào than, những đốm đỏ rực rỡ dần bùng lên, lan tỏa hơi ấm và ánh sáng le lói xua tan một phần bóng tối trong xưởng. Tiếng than cháy lách tách, tiếng gió rít qua khe cửa xưởng rèn, tất cả tạo nên một bản giao hưởng cô độc nhưng đầy sức sống. Ánh lửa bập bùng chiếu rõ vẻ kiên nghị trên khuôn mặt anh, xóa đi phần nào sự mệt mỏi đã hằn sâu. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán, không phải vì cái nóng của lò, mà vì sự hồi hộp và quyết tâm.
Anh bước đến giá, nơi thanh kiếm đoạt giải vẫn nằm im lìm. Không chút do dự, không một thoáng lưỡng lự, anh đưa tay ra, cầm lấy nó. Cái cảm giác lạnh buốt của kim loại trong tay anh giờ đây không còn là sự ám ảnh, mà là một lời nhắc nhở về con đường sai lầm mà anh đã đi. Anh đặt thanh kiếm lên đe, một mặt phẳng kim loại nặng nề và vững chắc, là nơi định hình nên mọi tác phẩm của người thợ rèn. Nhưng hôm nay, nó sẽ là nơi chứng kiến sự tan vỡ của một vinh quang giả tạo.
Với một tiếng gầm nhẹ, không phải của sự giận dữ mà là sự giải thoát, Kiệt vung chiếc búa nặng tr���ch lên. Chiếc búa, từng là biểu tượng của sự sáng tạo, nay lại mang nhiệm vụ phá hủy. "Vinh quang này... không phải của ta!" Anh gằn giọng, mồ hôi chảy ròng ròng trên khuôn mặt, hòa lẫn với bụi than. "Ta sẽ rèn lại... từ đầu!" Nhát búa đầu tiên giáng xuống. *Keng!* Âm thanh chói tai vang vọng khắp xưởng rèn, phá tan sự tĩnh mịch của buổi rạng sáng. Thanh kiếm nảy lên, nhưng Kiệt không buông tay. Mỗi nhát búa tiếp theo, mạnh mẽ và dứt khoát hơn, là một lần anh từ bỏ cái tôi háo thắng, từ bỏ vinh quang rỗng tuếch, từ bỏ chấp niệm vào sự công nhận bên ngoài.
*Keng! Keng! Keng!* Tiếng búa đập mạnh mẽ, đều đặn vang dội trong đêm tĩnh mịch, như những tiếng trống trận cho một cuộc chiến không khoan nhượng với chính bản thân. Mảnh kim loại văng ra tứ phía, bắn tung tóe những tia lửa nhỏ trong ánh sáng mờ ảo của lò rèn. Anh không còn nghĩ đến giải thưởng, không còn nghĩ đến lời khen chê. Trong khoảnh khắc này, chỉ có anh, chiếc búa, và thanh kim loại đang dần biến dạng dưới sức nặng của sự hối lỗi và quyết tâm. Ánh lửa phản chiếu sự kiên đ���nh tột cùng trong đôi mắt anh, một sự kiên định chưa từng có.
Anh tiếp tục vung búa, không ngừng nghỉ, cho đến khi thanh kiếm, biểu tượng của sự lừa dối, chỉ còn là những mảnh kim loại vụn, không còn giữ được hình dáng ban đầu. Chúng nằm tản mát trên đe, vô tri và vô giá trị. Kiệt thở hổn hển, cơ bắp đau nhức, nhưng trong lòng anh, một gánh nặng vô hình dường như đã được trút bỏ. Anh cúi xuống, dùng kẹp gắp từng mảnh vụn kim loại, rồi ném chúng vào lò lửa đang cháy rực.
Ngọn lửa nuốt chửng những mảnh vụn, biến chúng thành chất lỏng đỏ rực, tan chảy và biến mất trong biển lửa. Đó không chỉ là sự phá hủy một tác phẩm, mà là một sự gột rửa linh hồn. Anh nhìn chúng tan chảy, như nhìn thấy cái tôi cũ của mình đang bị thanh lọc, bị thiêu rụi để nhường chỗ cho một sự khởi đầu mới, một con đường mới. Anh cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ, một sự thanh thản chưa từng trải qua kể từ sau "chiến thắng" kia.
Cuối cùng, Kiệt tắt lò rèn. Ánh lửa vụt tắt, chỉ còn lại những than hồng le lói, rồi dần dần chìm vào bóng tối. Anh ngồi sụp xuống nền đất lạnh, thở hổn hển. Cơ thể anh mệt mỏi rã rời, nhưng đôi mắt anh không còn sự dằn vặt. Thay vào đó, chúng ngập tràn một tia sáng của hy vọng và quyết tâm. Ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng ngoài cửa sổ, hắt một vệt sáng yếu ớt vào xưởng, như một lời chào đón đến một Kiệt mới. Hành động phá hủy tác phẩm đoạt giải của Kiệt báo hiệu một sự khởi đầu mới trong hành trình rèn luyện, không chỉ kỹ năng mà cả tâm hồn. Anh sẽ trở thành một thợ rèn với triết lý sâu sắc hơn về nghề nghiệp, chú trọng vào sự chân thành và giá trị nội tại, không còn chạy theo những vinh quang hão huyền. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng anh đã tìm thấy hướng đi chân chính, đã hiểu được rằng sự "đặc biệt" không nằm ở những lời khen ngợi từ bên ngoài, mà ở sự trọn vẹn, chân thành từ bên trong. Sự thay đổi trong nhận thức và hành động của Kiệt là một ví dụ cụ thể về cách triết lý "Nhân Đạo" được thấm nhuần và thể hiện qua những người dân bình thường, dần dần định hình "kỷ nguyên Nhân Gian" nơi giá trị con người được đề cao, nơi phàm nhân cũng có thể tìm thấy con đường "sống một đời bình thường" mà vẫn mang ý nghĩa phi thường. Có lẽ, anh sẽ tìm kiếm sự hướng dẫn thực sự từ những người có tâm huyết trong nghề, như Thợ Rèn Mãnh, hoặc một ngày nào đó, chính anh sẽ trở thành người truyền cảm hứng cho thế hệ thợ rèn trẻ hơn, minh chứng cho việc "bình thường" cũng có thể tạo nên sự "đặc biệt" đích thực.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.