Nhân gian bất tu tiên - Chương 1441: Lời Hối Lỗi Chân Thành: Gột Rửa Gánh Nặng Tâm Hồn
Ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng ngoài cửa sổ, hắt một vệt sáng yếu ớt vào xưởng rèn, như một lời chào đón đến một Kiệt mới. Anh ngồi sụp xuống nền đất lạnh, thở hổn hển, cơ thể mệt mỏi rã rời, nhưng đôi mắt không còn sự dằn vặt. Thay vào đó, chúng ngập tràn một tia sáng của hy vọng và quyết tâm, một ngọn lửa mới vừa được nhen nhóm trong sâu thẳm tâm hồn. Hành động phá hủy tác phẩm đoạt giải của Kiệt không chỉ là sự chấm dứt một vinh quang giả tạo, mà còn là khởi đầu cho một hành trình gột rửa, không chỉ kỹ năng mà còn cả tâm hồn. Anh sẽ trở thành một thợ rèn với tri��t lý sâu sắc hơn về nghề nghiệp, chú trọng vào sự chân thành và giá trị nội tại, không còn chạy theo những phù phiếm hư danh. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng anh đã tìm thấy hướng đi chân chính, đã hiểu được rằng sự "đặc biệt" không nằm ở những lời khen ngợi từ bên ngoài, mà ở sự trọn vẹn, chân thành từ bên trong. Sự thay đổi trong nhận thức và hành động của Kiệt là một ví dụ cụ thể về cách triết lý "Nhân Đạo" được thấm nhuần và thể hiện qua những người dân bình thường, dần dần định hình "kỷ nguyên Nhân Gian" nơi giá trị con người được đề cao, nơi phàm nhân cũng có thể tìm thấy con đường "sống một đời bình thường" mà vẫn mang ý nghĩa phi thường. Có lẽ, anh sẽ tìm kiếm sự hướng dẫn thực sự từ những người có tâm huyết trong nghề, như Thợ Rèn Mãnh, hoặc một ngày nào đó, chính anh sẽ trở thành người truyền cảm hứng cho thế hệ thợ rèn trẻ hơn, minh chứng cho việc "bình thường" cũng có thể tạo nên sự "đặc biệt" đích thực.
Mặt trời chưa kịp nhô cao, vầng dương còn e ấp sau rặng núi phía Đông, nhưng Thị Trấn An Bình đã dần cựa mình thức giấc. Những tiếng rao hàng xa xa vọng lại, tiếng kẽo kẹt của bánh xe bò trên con đường đá cuội, cùng tiếng chim hót líu lo trên những mái ngói rêu phong, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng bình dị của buổi sớm mai. Khác với những ngày trước, Kiệt thức dậy không phải với nỗi ám ảnh của danh vọng hay sự giày vò của lương tâm, mà với một quyết tâm mãnh liệt, một cảm giác thanh thản đến lạ. Anh bước xuống giường, đôi chân còn nặng trĩu sau đêm dài trăn trở và những nhát búa dứt khoát, nhưng tâm trí anh lại nhẹ bẫng như chưa từng có.
Anh đứng trước chiếc gương đồng cũ kỹ, soi rõ hình ảnh phản chiếu của mình. Khuôn mặt cường tráng của một thợ rèn, từng in hằn vẻ kiêu ngạo và sự mệt mỏi do cố gắng theo đuổi hư danh, giờ đây lại lộ rõ sự suy tư sâu sắc và có chút khắc khổ từ những đêm trằn trọc. Quần áo của anh, tuy đã được giặt sạch sẽ, vẫn còn vương vấn mùi khói và bụi than, một minh chứng không thể chối cãi cho sự giản dị và chuyên cần của nghề nghiệp mà anh từng lãng quên. Kiệt hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và hơi sương còn vương trong không khí, lắng nghe nhịp đập chậm rãi của thị trấn đang bừng tỉnh.
"Con đường này," anh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc như tiếng sắt thép cọ xát, "khó hơn rèn vạn cân sắt thép, nhưng ta phải đi qua." Anh biết, việc phá hủy thanh kiếm kia chỉ là một phần nhỏ của quá trình sám hối. Cái khó nhất không phải là từ bỏ vật chất, mà là đối mặt với những người đã bị anh tổn thương, đối mặt với chính cái tôi sai lầm của mình trong quá khứ. Niềm kiêu hãnh của một người thợ rèn tài năng, từng bị danh vọng làm mờ mắt, giờ đây phải cúi mình trước sự chân thành. Nỗi sợ bị từ chối, bị phán xét, bị khinh miệt thoáng qua trong tâm trí anh như một bóng ma, nhưng anh nhanh chóng xua tan nó. Đó là cái giá phải trả cho sự trưởng thành, cho sự "rèn luyện tâm hồn" mà Tạ Trần đã khơi gợi.
Anh lướt mắt qua xưởng rèn của mình. Mảnh vụn của thanh kiếm đã được nấu chảy hoàn toàn, không còn dấu vết. Nhưng trên chiếc đe cũ kỹ, một vật phẩm nhỏ đã được anh hoàn thành trong những giờ khắc cuối cùng của đêm qua, sau khi những mảnh vụn kia tan biến vào lửa. Đó là một chiếc móc khóa bằng sắt, hình dáng đơn giản, không hề có hoa văn cầu kỳ hay chạm khắc tinh xảo. Nhưng từng đường nét của nó lại toát lên sự vững chắc, cân đối một cách hoàn hảo, và đặc biệt, bề mặt của nó nhẵn nhụi đến khó tin, ánh lên một thứ ánh kim mộc mạc, thuần khiết. Nó không phải là một tác phẩm nghệ thuật để trưng bày, mà là một vật dụng hữu ích, được rèn nên từ sự tỉ mỉ và tâm huyết tột cùng, không pha tạp bất kỳ ý niệm nào về danh tiếng hay giải thưởng. Nó tượng trưng cho sự chân thành, cho giá trị đích thực của một người thợ rèn: tạo ra vật phẩm tốt nhất có thể, bằng tất cả tâm huyết của mình. Đây là món quà anh muốn dâng lên Thợ Rèn Mãnh, một lời xin lỗi không bằng lời nói. Anh cẩn thận cầm lấy chiếc móc khóa, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng rắn của kim loại, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác ấm áp, một niềm tin vào con đường mới.
Kiệt bước ra khỏi nhà. Ánh nắng ban mai đã trải vàng trên những con đường lát đá. Mùi bánh nướng thơm lừng từ một tiệm ăn nhỏ ven đường, tiếng nước chảy róc rách từ giếng làng, và cả mùi hương ngai ngái của đất sau đêm sương. Tất cả những âm thanh, mùi hương quen thuộc ấy giờ đây lại mang một ý nghĩa khác, sâu sắc hơn. Anh bước đi trên phố, không vội vã, không ngẩng cao đầu như trước kia để thu hút sự chú ý, mà trầm tĩnh, từng bước chân vững chãi. Ánh mắt anh kiên định, không còn né tránh, mà nhìn thẳng vào phía trước, nơi xưởng rèn của Thợ Rèn Mãnh đang chờ đợi. Anh biết, đây là một hành trình đơn độc, một cuộc chiến với chính mình, nhưng anh không còn sợ hãi. Sự thanh thản đã thế chỗ cho sự dằn vặt, và quyết tâm đã thay thế cho nỗi hổ thẹn.
***
Khi Kiệt bước vào xưởng luyện khí của Thợ Rèn Mãnh, không khí nóng bức và bụi than cuộn lên như một bức màn vô hình, chào đón anh bằng mùi kim loại nung chảy nồng nặc và tiếng búa đập chan chát. Xưởng của Mãnh luôn là một thế giới riêng, nơi những người thợ làm việc không ngừng ngh���, nơi mỗi nhát búa đều mang theo linh hồn của người rèn. "Sắt thép cũng có linh hồn của nó!" – câu nói đặc trưng của Mãnh, vang vọng như một lời nhắc nhở không ngừng trong tâm trí Kiệt.
Thợ Rèn Mãnh, với thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo vải đã sờn, khuôn mặt dính đầy nhọ than, đang chú tâm vào một khối thép đỏ rực trên đe. Tiếng búa của ông vang dội, đều đặn, mạnh mẽ, như nhịp đập của trái tim xưởng rèn. Mỗi nhát búa giáng xuống, tia lửa bắn tung tóe, vẽ nên những vệt sáng chói lòa trong không gian mờ ảo. Ông hoàn toàn chìm đắm trong công việc của mình, không hề hay biết về sự hiện diện của Kiệt.
Kiệt đứng lặng một lát ở ngưỡng cửa, để những âm thanh và mùi hương quen thuộc này thấm vào mình. Chúng không còn là những thứ anh coi thường vì sự thô kệch, mà là bản chất của nghề rèn, là linh hồn của từng tác phẩm. Anh tiến lại gần, bước chân nhẹ nhàng, không muốn phá vỡ sự tập trung của Mãnh. Chỉ khi Kiệt đã đứng cách chiếc đe vài bước, Mãnh mới nhận ra. Ông ngừng tay, tiếng búa im bặt, chỉ còn lại tiếng lò lửa reo và tiếng thở dốc của những người thợ khác. Mãnh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc sảo, đầy kinh nghiệm của một người thợ rèn lâu năm nhìn thẳng vào Kiệt, pha chút ngạc nhiên và cảnh giác.
"Ngươi... đến đây làm gì?" Mãnh hỏi, giọng nói trầm đục, mang theo chút sự lạnh lùng và hoài nghi. Tay ông vẫn nắm chặt chiếc búa, sẵn sàng cho công việc dang dở.
Kiệt không nói lời nào, chỉ chậm rãi đặt chiếc móc khóa sắt đã được anh rèn cẩn thận lên một chiếc bàn gỗ cũ kỹ gần đó. Sau đó, anh cúi đầu thật sâu, một sự cúi đầu không phải vì sợ hãi, mà là sự khiêm nhường tột cùng, sự hối lỗi chân thành. "Mãnh ca," Kiệt bắt đầu, giọng anh khàn đặc nhưng rõ ràng, "ta đến đây để xin lỗi huynh. Những gì ta đã làm trong quá khứ... ta đã sai rồi. Ta đã lầm đường, ham hư danh, bỏ quên đi sự chân thành trong nghề rèn và cả tình nghĩa huynh đệ. Ta biết không lời nào có thể bù đắp, nhưng ta mong huynh cho ta cơ hội sửa chữa."
Sự im lặng bao trùm cả xưởng rèn. Những người thợ khác cũng đã ngừng tay, nh��n về phía hai người với ánh mắt tò mò và ngạc nhiên. Mãnh nhìn Kiệt, rồi lại nhìn xuống chiếc móc khóa trên bàn. Ông đặt chiếc búa xuống, phát ra tiếng "cạch" khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Ông tiến lại gần chiếc bàn, cầm chiếc móc khóa lên, lật đi lật lại, ánh mắt đầy vẻ dò xét. Ông không nói gì, chỉ cảm nhận từng đường nét, từng trọng lượng của miếng sắt. Nó đơn giản, nhưng toát lên một sự kiên cố và tinh xảo mà chỉ một người thợ rèn đặt hết tâm huyết mới có thể tạo ra. Mãnh không tìm thấy bất kỳ dấu vết của sự cẩu thả hay giả dối nào trong tác phẩm nhỏ bé này.
Sau một hồi im lặng kéo dài như vô tận, Mãnh thở dài một tiếng, tiếng thở dài nặng nề mang theo biết bao suy tư, bao nhiêu oán giận cũ kỹ tưởng chừng đã đóng băng trong lòng. "Ngươi... thay đổi rồi sao?" ông hỏi, giọng đã bớt lạnh lùng hơn, nhưng vẫn còn chút hoài nghi.
Kiệt ngẩng đầu, ánh mắt anh đối diện trực tiếp với Mãnh, không hề né tránh. "Ta không dám nói là đã thay đổi hoàn toàn, Mãnh ca. Nhưng ta đã nhận ra lỗi lầm của mình. Tạ Trần tiên sinh đã giúp ta nhìn thấu cái giá của vinh quang giả tạo, và ta đã tự tay phá bỏ nó. Giờ đây, ta chỉ muốn rèn luyện một cách chân chính, và trước hết, là chuộc lại những lỗi lầm đã gây ra."
Mãnh nhìn Kiệt một lúc lâu, như muốn đọc thấu tâm can của anh. Ông thấy trong ánh mắt Kiệt không còn vẻ kiêu ngạo, không còn sự tính toán, mà chỉ còn sự chân thành và một chút mệt mỏi của người vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm cam go. Ông gật đầu nhẹ, không nói thêm lời nào. Ông đặt chiếc móc khóa vào túi áo, rồi lại quay về chiếc đe, cầm chiếc búa lên. Tiếng búa lại vang lên, nhưng lần này, nó mang theo một nhịp điệu khác, không còn sự căng thẳng như trước. Có lẽ, trong tiếng búa ấy, đã có thêm một chút hòa hoãn, một chút tha thứ. Kiệt hiểu, Mãnh ca không phải là người nói nhiều, nhưng hành động của ông đã nói lên tất cả. Một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ khỏi vai anh, nhường chỗ cho một sự nhẹ nhõm hiếm có.
***
Sau khi rời xưởng của Thợ Rèn Mãnh, Kiệt cảm thấy nhẹ nhõm phần nào, nhưng vẫn còn một gánh nặng khác đè nặng trong lòng anh. Anh biết, việc xin lỗi Mãnh ca đã là một thử thách lớn, nhưng đối mặt với Linh, người đã từng tin tưởng và làm việc cùng anh, lại là một câu chuyện khác. Linh, với vẻ ngoài hiền lành và đôi tay thon gầy nhưng chai sần vì công việc rèn, đã từng là một đệ tử, một người đồng nghiệp mà anh đã bỏ rơi không thương tiếc vì theo đuổi danh vọng.
Buổi chiều muộn, ánh nắng đã dịu đi, những cơn gió nhẹ mang theo hơi ẩm từ sông thổi vào thị trấn, làm dịu đi cái nóng của ban ngày. Kiệt tìm đến nơi Linh làm việc, một tiệm vá đồ cũ nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh của Thị Trấn An Bình. Tiệm nhỏ, với những món đồ cũ kỹ chất đống, toát lên một vẻ trầm mặc, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào của xưởng rèn. Mùi gỗ mục, mùi vải cũ và một chút hương trầm nhẹ nhàng phảng phất trong không khí, tạo nên một không gian riêng tư và tĩnh lặng.
Linh đang cúi đầu làm việc, đôi mắt chăm chú vào một chiếc áo cũ đang được cô tỉ mẩn vá lại. Gương mặt cô thoáng buồn, ánh mắt có chút e dè, nhưng khi cười lại rất tươi tắn – một vẻ đẹp mộc mạc mà Kiệt đã từng không thèm để ý. Tiếng kim khâu lách tách trên vải là âm thanh duy nhất trong căn tiệm. Kiệt đứng ở cửa, hít một hơi thật sâu, rồi cất tiếng gọi, giọng anh trầm ấm, nhưng không giấu được chút ngập ngừng.
"Linh..."
Linh giật mình, chiếc kim trên tay cô suýt đâm vào ngón tay. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to ngạc nhiên khi nhìn thấy Kiệt đứng trước cửa. Vẻ mặt cô từ ngạc nhiên chuyển sang bối rối, rồi có chút e sợ. Cô không ngờ anh lại đến đây.
"Kiệt sư huynh... Huynh đến đây làm gì?" Linh hỏi, giọng cô run rẩy, nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng. Đôi tay cô vô thức nắm chặt mảnh vải đang vá, như tìm kiếm một điểm tựa.
Kiệt bước vào, nhẹ nhàng đóng cửa lại phía sau. Anh đứng đối diện với Linh, không chút ngần ngại. "Linh, ta xin lỗi." Anh nói, giọng nói chân thành và rõ ràng, không còn sự kiêu ngạo hay vẻ xa cách của ngày xưa. "Ta đã quá mù quáng bởi danh vọng mà bỏ quên những người thực sự tin tưởng ta. Ta đã làm tổn thương cô, bỏ rơi cô khi cô cần nhất. Những lời nói, hành động thiếu suy nghĩ của ta đã gây ra cho cô bao nhiêu phiền muộn, bao nhiêu tủi hờn."
Linh nhìn Kiệt, đôi mắt cô rưng rưng. Những kỷ niệm cũ ùa về, những ngày tháng cùng nhau rèn luyện, những lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng, rồi cả những lời cay nghiệt, sự thờ ơ của Kiệt khi anh đạt được "thành công". Cô không ngờ, sau bao nhiêu tháng ngày, Kiệt lại đến đây, đứng trước mặt cô, cúi đầu xin lỗi.
"Kiệt sư huynh..." Linh nghẹn ngào, một giọt nước mắt lăn dài trên má. "Ta... ta không ngờ huynh lại đến đây."
Kiệt tiến lại gần hơn một bước, khoảng cách giữa họ dường như đã được thu hẹp lại. "Ta biết lời xin lỗi bây giờ không thể thay đổi quá khứ, không thể xóa đi những tổn thương mà ta đã gây ra. Nhưng ta muốn cô biết, ta thực sự hối hận. Ta đã nhận ra rằng, vinh quang mà không có sự chân thành, không có sự tử tế, thì chẳng khác nào một chiếc áo rách nát, chỉ khiến người mặc thêm xấu hổ."
Linh đưa tay lên gạt nước mắt. Cô nhìn sâu vào đôi mắt Kiệt, không còn vẻ kiêu ngạo xưa, chỉ còn sự chân thành và chút mệt mỏi của người đã vượt qua sóng gió. Cô cảm nhận được sự khác biệt trong anh, một sự thay đổi sâu sắc từ bên trong.
"Ta... ta chấp nhận lời xin lỗi của huynh." Linh nói, giọng cô vẫn còn run rẩy, nhưng trong đó đã có sự nhẹ nhõm và một tia hy vọng. Một nụ cười nhỏ dần nở trên môi cô, tươi tắn như đóa hoa vừa hé nở sau cơn mưa. "Ta chỉ mong, huynh sẽ không bao giờ lầm đường như vậy nữa."
Kiệt gật đầu, trong lòng anh trào dâng một cảm xúc khó tả. Đó là sự giải thoát, sự thanh thản, và cả m��t niềm hạnh phúc nhỏ nhoi khi lỗi lầm được tha thứ. Anh biết, con đường hàn gắn không chỉ dừng lại ở lời xin lỗi, mà còn ở những hành động trong tương lai. Nhưng ít nhất, hôm nay, anh đã gieo những hạt mầm đầu tiên của sự chân thành.
***
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm Thị Trấn An Bình một màu vàng dịu, Kiệt bước đi trên con đường quen thuộc dẫn về nhà. Bước chân anh giờ đây nhẹ nhõm hơn rất nhiều, như thể một gánh nặng ngàn cân đã được trút bỏ. Gió nhẹ lay động những tán cây ven đường, mang theo mùi hoa đêm thoang thoảng. Trong lòng anh, một sự thanh thản sâu sắc đang lan tỏa, một cảm giác mà anh chưa từng trải nghiệm kể từ cái ngày anh chấp niệm vào "vinh quang" phù phiếm.
Khi đi ngang qua quán sách của Tạ Trần, Kiệt vô thức dừng lại. Ánh đèn dầu từ bên trong hắt ra, tạo nên một vầng sáng ấm áp trong màn đêm đang dần buông. Mùi giấy cũ, mực và hương trầm nhẹ nhàng bay ra từ cánh cửa hé mở, tạo nên một không khí yên tĩnh, triết lý đến lạ. Tạ Trần đang ngồi sau quầy, bình thản đọc sách, ánh mắt sâu thẳm lướt trên từng dòng chữ cổ xưa. Thư Đồng Tiểu An ngồi bên cạnh, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang chăm chú học bài, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Tạ Trần với vẻ ngưỡng mộ. Tiếng chim hót líu lo từ bên ngoài, như hòa vào nhịp điệu yên bình của quán sách.
Kiệt đứng lặng một lát, nhìn vào khung cảnh quen thuộc ấy. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi anh, một nụ cười không còn gượng ép hay ẩn chứa sự dằn vặt, mà là nụ cười của sự thanh thản và biết ơn. Anh không vào, chỉ đứng đó, lặng lẽ chiêm ngưỡng. Anh hiểu rằng, Tạ Trần không cần một lời cảm ơn, bởi vị tiên sinh ấy không mưu cầu bất cứ điều gì. Sự hiện diện của Tạ Trần, những lời ngụ ngôn và triết lý thâm sâu của anh, đã là ánh sáng dẫn đường cho Kiệt trong quãng thời gian tăm tối nhất.
Tạ Trần, dường như cảm nhận được sự hiện diện của Kiệt, khẽ ngẩng đầu. Ánh mắt anh chạm phải ánh mắt Kiệt qua khung cửa. Không cần một lời nói, chỉ một cái gật đầu nhẹ, một nụ cười đáp lại đầy thấu hiểu. Đó là sự công nhận cho một hành trình, cho một sự "quay đầu" đầy dũng khí. Tạ Trần không nói gì, chỉ lại cúi xuống sách, tiếp tục chìm đắm trong thế giới tri thức.
Tiểu An, thấy tiên sinh mình ngẩng đầu, cũng tò mò nhìn ra ngoài. Cậu bé thấy Kiệt, và cũng thấy nụ cười nhẹ trên môi anh. "Tiên sinh," Tiểu An thì thầm, "Kiệt ca trông có vẻ khác hôm qua."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi trang sách. "Đúng vậy, con người, đôi khi cần một chút dũng khí để nhìn thẳng vào mình." Anh ngừng một chút, rồi nói tiếp, giọng trầm tĩnh nhưng đầy ý nghĩa, "Nhân quả tuần hoàn, thiện ác có báo... Nhưng quan trọng hơn, là biết quay đầu, biết chấp nhận và sửa chữa lỗi lầm. Hành động xin lỗi chân thành của Kiệt sẽ là nền tảng cho sự phát triển mới trong nghề rèn của anh, tập trung vào chất lượng và sự chân thật thay vì danh tiếng. Cậu bé sẽ trở thành một hình mẫu cho những người khác trong cộng đồng, chứng minh rằng giá trị đích thực nằm ở sự chính trực và trách nhiệm cá nhân, củng cố triết lý 'Nhân Đạo'. Mối quan hệ được hàn gắn giữa Kiệt, Mãnh và Linh có thể dẫn đến sự hợp tác hoặc hỗ trợ lẫn nhau trong tương lai, tạo nên một cộng đồng vững mạnh hơn dựa trên niềm tin và sự tôn trọng. Đó là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần thành tiên, chỉ cần sống trọn vẹn kiếp người."
Kiệt không nghe thấy những lời của Tạ Trần, nhưng trong lòng anh, một sự hiểu biết sâu sắc đã hình thành. Anh khẽ gật đầu, như thể đáp lại một lời khuyên vô hình, rồi tiếp tục bước đi, hòa vào dòng người của buổi hoàng hôn. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng anh đã tìm thấy ánh sáng dẫn lối. Anh không còn là Kiệt của những ngày tháng theo đuổi hư danh, mà là một Kiệt mới, một thợ rèn với trái tim chân thành, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách bằng sự chính trực và lòng khiêm nhường. Kỷ nguyên Nhân Gian, nơi giá trị con người được đề cao, nơi phàm nhân cũng có thể tìm thấy con đường "sống một đời bình thường" mà vẫn mang ý nghĩa phi thường, đang dần được định hình, từng chút một, qua nh���ng hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa như thế.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.