Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1442: Dũa Lại Lưỡi Dao: Lòng Kiên Nhẫn Của Người Thợ Rèn

Ánh hoàng hôn vàng úa đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống Thị Trấn An Bình một vẻ tịch mịch, thanh u. Tiếng dế kêu rả rích từ những bụi cây ven đường, hòa vào làn gió đêm se lạnh, khẽ lướt qua những mái ngói rêu phong. Kiệt trở về nhà sau một ngày dài, mang theo không chỉ sự mệt mỏi của thể xác mà còn là sự thanh thản chưa từng có trong tâm hồn. Anh đã gieo những hạt mầm đầu tiên của sự chân thành, và đêm đó, hạt mầm ấy đã nảy nở thành một quyết tâm sắt đá.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố len lỏi qua làn sương mờ đọng trên các mái nhà, Kiệt đã thức dậy. Không còn giấc ngủ chập chờn với những ám ảnh về vinh quang hão huyền, anh ngủ một giấc sâu và bình yên đến lạ. Thân thể cường tráng của người thợ rèn dường như đã tìm lại được sức sống vốn có, không còn bị sự dằn vặt nội tâm bào mòn. Anh ăn vội bát cháo, rồi khoác lên mình bộ quần áo vải thô đã sờn cũ, bước chân vững chãi hướng về phía xưởng rèn của Thợ Rèn Mãnh.

Con đường dẫn đến xưởng rèn vẫn im lìm, chỉ có vài ba người phàm nhân thức dậy sớm để bắt đầu công việc của mình. Tiếng gà gáy vang vọng từ những ngôi nhà xa xa, báo hiệu một ngày mới đã thực sự bắt đầu. Không khí se lạnh của buổi sớm mai mang theo mùi đất ẩm, mùi sương và cả mùi khói than thoang thoảng từ những bếp lửa mới nhóm. Xưởng rèn của Mãnh ca, vốn luôn là nơi tấp nập, giờ đây vẫn còn chìm trong tĩnh lặng. Cánh cửa gỗ nặng nề khép hờ, hé lộ một khoảng không gian mờ tối bên trong, nơi những dụng cụ rèn treo lủng lẳng trên tường, những khối sắt thép chất đống và chiếc lò rèn khổng lồ vẫn còn lạnh ngắt. Mùi kim loại cũ kỹ, mùi than củi và mùi dầu tôi đặc trưng của xưởng rèn đã len lỏi vào khứu giác của Kiệt, gợi lên những ký ức vừa thân thuộc vừa xa lạ. Anh từng là một phần của nơi đây, nhưng rồi đã lạc lối.

Kiệt hít sâu một hơi, cảm nhận cái lạnh của không khí tràn vào lồng ngực, rồi bước qua ngưỡng cửa. Bước chân anh không còn vội vã, không còn mang theo sự kiêu ngạo của kẻ từng được tung hô, mà thay vào đó là sự trầm tĩnh, khiêm nhường đến lạ. Ánh mắt khắc khổ của anh, vốn thường ẩn chứa sự dằn vặt, giờ đây lại ánh lên một vẻ quyết tâm mới, một ngọn lửa bền bỉ hơn ngọn lửa danh vọng phù phiếm. Anh thấy Thợ Rèn Mãnh đang ngồi bên một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, dùng bữa sáng đơn giản với vài chiếc bánh nướng và bát canh rau. Vóc dáng vạm vỡ của Mãnh ca, cùng với đôi vai rộng và bắp tay cuồn cuộn cơ bắp, khiến ông trông như một pho tượng tạc từ đá. Khuôn mặt Mãnh vẫn dính đầy nhọ than, mái tóc húi cua lởm chởm, và đôi mắt tinh anh lướt qua Kiệt, như đang dò xét tận sâu bên trong tâm hồn người học trò cũ. Chiếc búa rèn quen thuộc, dường như là một phần không thể tách rời của Mãnh ca, đang được đặt ngay bên cạnh, phản chiếu ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn dầu treo trên tường.

"Mãnh ca," Kiệt cất tiếng, giọng anh trầm ấm, không còn chút ngạo mạn hay cầu cạnh, chỉ còn sự chân thành. Anh cúi đầu thật sâu, thể hiện sự kính trọng và hạ mình. "Ta đến đây, không phải để cầu cạnh danh vọng hay sự công nhận. Ta muốn học lại, Mãnh ca. Không phải để thành 'tiên', cũng không phải để trở thành 'người đặc biệt' trong mắt thiên hạ. Ta muốn hiểu rõ hơn về cái 'hồn' của kim loại, về cái 'tâm' của người thợ rèn. Xin Mãnh ca chỉ dạy."

Thợ Rèn Mãnh đặt bát canh xuống, tiếng động khô khốc vang lên trong sự tĩnh lặng của xưởng. Ông nhìn Kiệt một lúc lâu, đôi mắt tinh anh không hề chớp. Mùi than củi và kim loại nung chảy dường như còn vương vấn đâu đó trong không khí, hòa quyện với mùi thức ăn dân dã. Cuối cùng, ông khẽ khàng hớp một ngụm nước trà, rồi lên tiếng, giọng nói trầm đục như tiếng búa đập: "Học lại? Ngươi đã từng là thợ rèn danh tiếng, được vạn người ca tụng. Giờ lại muốn học lại cách mài một lưỡi dao bình thường? Ngươi có biết, cái gọi là 'Dũa Lưỡi Dao Thuần' không phải là kỹ thuật cao siêu gì, nó chỉ là sự kiên nhẫn, sự lắng nghe và thấu hiểu bản chất của sắt thép mà thôi. Ngươi phải bỏ hết những gì ngươi biết, cái gọi là 'kinh nghiệm', cái gọi là 'tài năng' mà ngươi từng tự hào. Quên đi sự vội vàng, sự nôn nóng muốn thành công, muốn được khen ngợi. Ngươi có chịu được không? Ngươi có chịu được khi cả ngày chỉ làm những việc lặp đi lặp lại, những việc mà một đứa trẻ cũng có thể làm được, mà không hề thấy chán nản hay nhụt chí?"

Kiệt không ngần ngại, anh cúi đầu sâu hơn nữa, ánh mắt vẫn kiên định. "Con chịu được, Mãnh ca. Con đã nhận ra, cái 'danh tiếng' mà con từng theo đuổi chỉ là hư ảo. Cái 'tài năng' nếu không được nuôi dưỡng bằng sự chân thành, sự kiên nhẫn, thì cũng chỉ là một vỏ bọc rỗng tuếch. Con muốn tìm lại bản ngã của mình, tìm lại cái 'chân' trong nghề rèn. Xin Mãnh ca cho con một cơ hội."

Thợ Rèn Mãnh vẫn nhìn Kiệt, ánh mắt ông dường như có thể xuyên thấu qua mọi lớp vỏ bọc bên ngoài. Mấy phút trôi qua trong im lặng, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe cửa và tiếng côn trùng kêu vo ve từ bên ngoài. Cuối cùng, ông gật đầu nhẹ, một cái gật đầu gần như không thể nhận ra, nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân. "Được. Nếu đã vậy, từ hôm nay, ngươi sẽ bắt đầu lại từ đầu. Không phải là thợ rèn Kiệt từng đoạt giải, mà chỉ là một người học việc bình thường. Việc đầu tiên của ngươi, là nhóm lò."

Kiệt không nói thêm lời nào, anh lập tức bắt tay vào việc. Anh không còn nghĩ đến những tác phẩm điêu luyện từng làm nên tên tuổi mình, không còn nhớ đến những lời khen ngợi. Trước mắt anh chỉ còn là chiếc lò rèn lạnh ngắt, những khối than củi khô ráp và những thanh sắt thép vô tri. Anh bắt đầu bằng việc quét dọn xưởng, gom nhặt những mẩu than vụn vương vãi trên nền đất, lau chùi từng dụng cụ rèn một cách cẩn thận. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán anh khi anh cúi người, châm lửa vào đống than củi. Tiếng than lách tách, tiếng lửa reo lên khe khẽ, mùi than cháy bắt đầu lan tỏa khắp xưởng. Anh không vội vã, từng động tác đều chậm rãi, chính xác, như thể anh đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng. Anh cảm nhận được sức nặng của cái xẻng khi xúc than, cảm nhận được hơi nóng từ lò lửa dần phả ra, xua tan đi cái lạnh của buổi sớm.

Thợ Rèn Mãnh vẫn ngồi đó, quan sát Kiệt. Ông không nói thêm lời nào, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà. Trong mắt ông, Kiệt giờ đây không còn là kẻ kiêu ngạo, mà là một người học trò chân chính, đang cố gắng tìm lại con đường của mình. Ông thấy được sự thay đổi sâu sắc trong ánh mắt Kiệt, một sự thanh thản và quyết tâm mà trước đây anh chưa từng có. Ông hiểu rằng, hành trình gột rửa này sẽ rất khó khăn, nhưng cũng chính vì thế mà nó mới có giá trị. Cái giá của sự chân thành không phải là thứ có thể đo đếm bằng danh tiếng hay tiền bạc, mà bằng sự kiên trì và lòng dũng cảm khi đối diện với bản ngã của chính mình. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần thành tiên, chỉ cần sống trọn vẹn kiếp người, và Kiệt đang từng bước đi trên con đường ấy.

***

Khi mặt trời đã lên cao, trưa nắng gắt đổ xuống Thị Trấn An Bình, mang theo hơi nóng hầm hập. Trong xưởng rèn của Thợ Rèn Mãnh, nhiệt độ còn tăng lên gấp bội, hơi nóng từ lò lửa đỏ rực phả ra, khiến không khí trở nên đặc quánh và ngột ngạt. Tiếng búa đập chan chát, tiếng kim loại rít lên ken két, hòa cùng tiếng gió lùa qua khe cửa tạo nên một bản giao hưởng lao động đầy thô ráp nhưng mạnh mẽ.

Kiệt đã dành cả buổi sáng để làm những công việc phụ: nhóm lửa, giữ nhiệt độ lò ổn định, sắp xếp lại dụng cụ, và cuối cùng, anh được Mãnh ca cho phép cầm búa. Nhưng không phải để rèn một tác phẩm lớn, mà là luyện tập cách cầm búa, cách dũa, cách cảm nhận độ nóng của kim loại. Mãnh ca đưa cho anh một thanh sắt nhỏ, cũ kỹ, không có giá trị gì đặc biệt, và yêu cầu anh dũa nó thành một hình dạng đơn giản, một con dao con không có cán, chỉ là một lưỡi dao thô sơ nhất.

"Không phải dùng sức, mà dùng tâm. Nghe nó nói đi," Thợ Rèn Mãnh chỉ vào thanh sắt đang dần đỏ rực trong lò, giọng ông trầm đục, như tiếng sấm nổ giữa trời quang. "Sắt thép cũng có linh hồn của nó! Ngươi phải lắng nghe, cảm nhận sự biến đổi của nó dưới lửa, dưới búa, dưới đá mài. Đừng vội vàng, đừng cố ép buộc. Hãy để nó tự nói lên hình hài mà nó muốn trở thành."

Kiệt hít sâu một hơi, mồ hôi đã chảy thành dòng trên trán, ướt đẫm lưng áo. Anh cúi người, dùng kẹp sắt gắp thanh kim loại đỏ rực ra khỏi lò, đặt lên đe. Hơi nóng hầm hập phả vào mặt, khiến anh hơi choáng váng, nhưng anh cố gắng giữ vững. Anh cầm chiếc búa rèn, nặng trịch và thô ráp, cảm nhận sức nặng của nó trong tay. Nhớ lại lời Mãnh ca, anh cố gắng làm theo.

Nhưng mọi thứ không hề dễ dàng. Những đường búa của anh vẫn còn xiêu vẹo, không đều. Khi anh cố gắng dũa, đá mài cứ trượt đi, tạo ra những vết xước thô kệch trên bề mặt kim loại. Anh thất bại lần này đến lần khác. Thanh sắt nhỏ, dưới bàn tay anh, biến dạng một cách xấu xí, không có đường nét, không có sự tinh tế. Trước đây, anh sẽ cáu kỉnh, sẽ nôn nóng, sẽ vứt bỏ nó đi và bắt đầu lại với một thanh sắt khác. Nhưng giờ đây, anh không còn vẻ kiêu ngạo hay vội vã ấy. Anh dừng lại.

Anh đặt chiếc búa xuống, hít thở sâu, cố gắng làm dịu đi nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực và sự nóng bức đang thiêu đốt cơ thể. Anh nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe. Lắng nghe tiếng lửa lò reo, tiếng kim loại nguội dần, tiếng th��� dốc của chính mình. Anh cố gắng "cảm nhận" thanh sắt trong tay, như thể nó là một sinh thể sống. Nó nặng thế nào? Nó nóng ra sao? Đường vân của nó thế nào?

"Lắng nghe... cảm nhận... từng chút một," Kiệt thầm nhủ. Anh mở mắt, ánh mắt anh giờ đây đầy sự tập trung, không còn một chút phân tâm nào. Anh lại cầm chiếc búa lên, cố gắng bắt chước động tác của Mãnh ca, người thầy đã rèn rũa kim loại cả đời. Anh không dùng sức mạnh cơ bắp để ép buộc, mà dùng sự khéo léo và cảm nhận. Từng nhát búa giờ đây chậm rãi hơn, có chủ đích hơn. Mồ hôi vẫn tuôn như suối, lưng anh vẫn ướt đẫm, nhưng tâm trí anh lại thanh tịnh đến lạ. Anh không còn nghĩ đến kết quả, không còn nghĩ đến việc liệu Mãnh ca có hài lòng hay không. Anh chỉ tập trung vào quá trình, vào từng nhát búa, từng đường dũa, vào từng tiếng "keng keng" vang vọng trong xưởng.

Thợ Rèn Mãnh đứng cách đó không xa, khoanh tay trước ngực, đôi mắt tinh anh vẫn dõi theo từng cử động của Kiệt. Ông không nói một lời nào nữa, chỉ quan sát. Ông thấy được sự thay đổi trong Kiệt. Cái vẻ nôn nóng, bồn chồn đã biến mất, thay vào đó là một sự kiên nhẫn đáng kinh ngạc. Ông thấy Kiệt không còn cố gắng ép buộc kim loại theo ý mình, mà thay vào đó, anh đang cố gắng hòa mình vào nó, lắng nghe nó. Đó là điều mà một người thợ rèn thực thụ cần phải có, một sự kết nối không chỉ bằng kỹ thuật mà còn bằng tâm hồn.

Kiệt tiếp tục dũa đi dũa lại mảnh kim loại nhỏ. Mùi kim loại ma sát, mùi khói than cháy, mùi mồ hôi của chính anh hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của lao động. Tay anh run rẩy vì mệt mỏi, lòng bàn tay bắt đầu chai sần và rát bỏng, nhưng anh không dừng lại. Anh biết, đây mới là sự khởi đầu. Đây mới là con đường chân chính để anh tìm lại ý nghĩa của việc rèn, của việc sống. Anh không cần "tiên khí", không cần "thần thông", anh chỉ cần sự chân thật của kim loại và sự kiên định của chính mình.

Mỗi khi cảm thấy nản lòng, anh lại nhớ đến lời của Tạ Trần, về giá trị của sự bình thường, của những thứ tưởng chừng như vô nghĩa nhưng lại ẩn chứa chân lý vĩ đại. Anh nhớ đến lời khuyên của Bà Mối Mai về sự chân thành. Và anh nhớ đến cái cảm giác thanh thản khi anh đập bỏ đi tác phẩm từng mang lại "vinh quang" giả tạo cho mình. Cứ thế, Kiệt miệt mài trong hơi nóng và tiếng ồn của xưởng rèn, như một con ong cần mẫn, không màng đến thế sự, chỉ chuyên tâm vào công việc của mình. Mỗi nhát búa, mỗi đường dũa, là một bước anh tiến gần hơn đến việc hiểu được "linh hồn" của sắt thép, và cũng là một bước anh gột rửa đi những tạp niệm trong tâm hồn mình.

***

Trong khi Kiệt đang miệt mài với tiếng búa và lửa lò, thì tại quán sách của Tạ Trần, một không khí hoàn toàn khác đang bao trùm. Buổi chiều hôm ấy, ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch cũ kỹ. Một làn gió mát lành từ bên ngoài thổi vào, mang theo mùi hương của hoa dại và cỏ cây, xua đi cái nóng oi ả của buổi trưa. Mùi giấy cũ, mực và hương trầm nhẹ nhàng vẫn là nét đặc trưng của quán, tạo nên một không gian yên tĩnh, đầy chiêm nghiệm.

Tạ Trần ngồi sau quầy sách, như thường lệ, đang lật giở một cuốn sách cổ đã ngả màu thời gian. Mái tóc đen dài của anh được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, tôn lên khuôn mặt thanh tú và đôi mắt sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Chiếc áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, càng làm tăng thêm vẻ giản dị, thoát tục của anh. Anh không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng lại toát ra một thứ khí chất đặc biệt, một sự bình thản đến khó tin giữa một thế giới đầy biến động.

Ánh mắt anh khẽ ngước lên, lướt qua khung cửa sổ, về phía xa xa, nơi có thể lờ mờ thấy được mái ngói của xưởng rèn. Bóng dáng Kiệt, dù chỉ là một chấm nhỏ, nhưng sự miệt mài và kiên trì của anh lại hiện lên rõ nét trong tâm trí Tạ Trần. Không có tiếng hò hét, không có sự phô trương, không có tiếng vỗ ngực tự mãn, chỉ có sự cần mẫn và kiên trì đến mức đáng kinh ngạc. Anh đã nhìn thấy sự thay đổi trong Kiệt, không chỉ qua hành động xin lỗi mà còn qua cái cách anh ấy đang từng bước gột rửa bản ngã của mình.

Thư Đồng Tiểu An, với đôi m���t toát lên vẻ thông minh và hiếu học, đang ngồi bên cạnh Tạ Trần. Cậu bé gầy gò, mặc chiếc áo vải thô cũ, đang chăm chú đọc một quyển sách giáo khoa cơ bản. Tiếng lật sách khe khẽ của Tiểu An, tiếng chim hót líu lo từ cành cây ngoài cửa sổ, và tiếng thở đều đặn của Tạ Trần, tạo nên một bản hòa âm của sự bình yên. Tiểu An, thấy tiên sinh mình khẽ ngẩng đầu và ánh mắt hướng ra ngoài, cũng tò mò nhìn theo.

"Tiên sinh," Tiểu An thì thầm, giọng cậu bé trong trẻo nhưng đầy vẻ thắc mắc. "Kiệt ca ca vẫn đang rèn sao? Sao con thấy anh ấy cứ làm đi làm lại một việc mãi thế ạ? Con nghe tiếng búa từ sáng đến giờ, nhưng dường như anh ấy chỉ làm một cái lưỡi dao rất bé, không có gì đặc biệt cả."

Tạ Trần khẽ mỉm cười, đôi mắt anh vẫn chưa rời khỏi xa xăm, nơi có bóng dáng Kiệt. "Đúng vậy, Tiểu An. Đó mới là chân lý của việc học. Không phải chạy theo kết quả, không phải mưu cầu sự hoàn hảo ngay lập tức, mà là trân trọng từng bước đi nhỏ bé, từng công đoạn lặp đi lặp lại. Khi tâm tĩnh lặng, vạn vật mới hiện rõ. Khi con người không còn bị những tạp niệm của danh vọng, của hư vinh làm mờ mắt, họ mới có thể nhìn thấy bản chất thực sự của sự vật, của cuộc sống."

Anh ngừng một chút, rồi đặt cuốn sách xuống, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà nóng. Mùi trà thơm dịu lan tỏa trong không khí. "Con người thường cho rằng 'thành tiên' là đạt được đỉnh cao, là thoát ly phàm trần. Nhưng họ quên mất, rằng chính trong những điều bình dị nhất, trong những hành động lặp đi lặp lại của cuộc sống phàm nhân, mới ẩn chứa những triết lý sâu sắc nhất. Kiệt ca ca của con, cậu ấy đang học cách 'sống' một cách chân thật nhất, không phải bằng cách biến mình thành 'tiên', mà bằng cách trở thành một 'người' trọn vẹn hơn."

Trong thâm tâm, Tạ Trần khẽ thở dài, một nụ cười thấu hiểu nở trên môi. "Hạt mầm đã nảy nở..." Anh nghĩ. Anh đã gieo những hạt mầm của triết lý Nhân Đạo, của sự trân trọng giá trị con người, và giờ đây, anh đang chứng kiến chúng đâm chồi nảy lộc. Kiệt là một minh chứng sống động cho điều đó. Sự kiên trì và thái độ khi��m tốn của Kiệt trong việc học hỏi kỹ năng cơ bản báo hiệu anh sẽ trở thành một thợ rèn thực sự tài ba, không chỉ về kỹ thuật mà còn về tâm hồn, một người thợ rèn mẫu mực cho kỷ nguyên 'Nhân Đạo'. Mối quan hệ thầy trò giữa Kiệt và Thợ Rèn Mãnh sẽ trở nên sâu sắc hơn, Mãnh không chỉ truyền dạy kỹ năng mà còn là triết lý sống, củng cố thêm giá trị của lao động chân chính.

"Sự phát triển của Kiệt là một ví dụ điển hình cho cách 'Nhân Đạo' dần thấm nhuần vào cuộc sống thường ngày của người phàm, cho thấy rằng giá trị con người không cần đến sức mạnh tiên đạo," Tạ Trần tiếp tục, giọng anh trầm tĩnh nhưng đầy ý nghĩa. "Đó là sự luân hồi của vạn vật, Tiểu An. Các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần thành tiên, chỉ cần sống trọn vẹn kiếp người. Và những hành động nhỏ bé, chân thành như của Kiệt ca ca, sẽ là nền móng vững chắc cho kỷ nguyên mới ấy."

Tiểu An gật đầu, dù chưa hiểu hết được sự sâu sắc trong lời nói của Tạ Trần, nhưng cậu bé cảm nhận được sự ấm áp và chân lý ẩn chứa trong đó. Cậu bé lại cúi xuống quyển sách của mình, nhưng trong tâm trí cậu, hình ảnh Kiệt ca ca miệt mài bên lò rèn đã trở nên rõ nét hơn, và ý nghĩa của việc "làm đi làm lại một việc" đã không còn đơn thuần như trước. Tạ Trần khẽ nhắm mắt, thưởng thức trọn vẹn khoảnh khắc bình yên ấy, trong lòng tràn ngập một niềm hy vọng thầm lặng cho tương lai của Nhân Gian.

***

Hoàng hôn lại một lần nữa buông xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây. Những tia nắng cuối cùng rải vàng lên mái ngói xưởng rèn, tạo nên một khung cảnh vừa bi tráng vừa nên thơ. Trong xưởng, hơi nóng vẫn còn vương vấn, nhưng không khí đã dịu đi phần nào so với buổi trưa. Tiếng búa đã ngưng, chỉ còn tiếng lửa lò reo khe khẽ, như lời thì thầm của một sinh linh đã mệt nhoài sau một ngày dài.

Kiệt đứng cạnh chiếc đe, lưng anh vẫn ướt đẫm mồ hôi, tay chân run rẩy vì mệt mỏi. Cả ngày hôm nay, anh đã miệt mài với thanh sắt nhỏ bé ấy. Nó không còn là một thanh sắt thô kệch ban đầu, mà đ�� dần mang hình hài của một lưỡi dao thô. Nó không sắc bén, không bóng loáng, thậm chí còn hơi gồ ghề và có những vết xước không hoàn hảo. Nhưng từng đường dũa, từng nét búa trên đó đều chứa đựng sự chân thành, sự kiên nhẫn và cả mồ hôi, nước mắt của anh. Nó là thành quả của sự tập trung tuyệt đối, của việc "lắng nghe" và "cảm nhận" kim loại, đúng như lời Mãnh ca đã dạy. Mùi kim loại đặc trưng, mùi khói than và cả mùi mồ hôi của chính anh, tất cả đều tạo nên một dấu ấn khó phai.

Thợ Rèn Mãnh bước đến, vóc dáng vạm vỡ của ông in bóng trên nền ánh hoàng hôn. Ông không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ cầm lấy lưỡi dao thô từ tay Kiệt. Ông lướt ngón tay chai sạn của mình qua bề mặt lưỡi dao, cảm nhận từng đường nét, từng vết xước. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, dường như đang nhìn thấu vào "linh hồn" mà Kiệt đã cố gắng thổi vào thanh kim loại vô tri ấy. Mấy phút trôi qua trong im lặng, chỉ có tiếng thở đều đặn của Kiệt và tiếng lửa lò tí tách. Sự chờ đợi của Kiệt là một sự chờ đợi đầy lo lắng, nhưng không phải vì sợ bị chê bai, mà vì anh muốn biết liệu mình đã thực sự hiểu được cái "hồn" của kim loại hay chưa.

Cuối cùng, Mãnh ca khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc. Ánh mắt ông thoáng qua một tia hài lòng, một tia chấp nhận mà Kiệt chưa từng thấy ở ông trước đây. "Tạm được," Mãnh ca trầm giọng nói, "nhưng còn xa mới gọi là 'thuần'. Tiếp tục như vậy. Ngày mai, ngươi sẽ rèn một cái khác."

Chỉ một câu nói ngắn gọn, không một lời khen ngợi hoa mỹ, nhưng đối với Kiệt, nó còn giá trị hơn bất kỳ giải thưởng hay danh hiệu nào anh từng nhận được. Một niềm vui khó tả dâng trào trong lòng anh, một niềm vui không đến từ sự công nhận của người khác, mà đến từ chính quá trình lao động chân chính, từ sự nỗ lực không ngừng nghỉ và từ sự thấu hiểu mới về nghề rèn. Anh cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với kim loại, một sự thấu hiểu về sự "sống" của nó, của quá trình nó được tôi luyện và định hình.

"Đây mới là sự khởi đầu..." Kiệt thầm nói với chính mình, giọng anh khẽ khàng, như lời thề nguyện với bản thân. Anh cẩn thận cất lưỡi dao thô vào một góc nhỏ trong xưởng, nơi nó sẽ được cất giữ như một kỷ niệm, một dấu mốc quan trọng trên hành trình của anh. Ánh mắt anh đầy quyết tâm cho ngày mai, cho những ngày tháng tiếp theo, nơi anh sẽ tiếp tục dũa rèn không chỉ kim loại, mà cả tâm hồn mình.

Sự kiên trì và thái độ khiêm tốn của Kiệt trong việc học hỏi kỹ năng cơ bản báo hiệu anh sẽ trở thành một thợ rèn thực sự tài ba, không chỉ về kỹ thuật mà còn về tâm hồn, một người thợ rèn mẫu mực cho kỷ nguyên 'Nhân Đạo'. Mối quan hệ thầy trò giữa Kiệt và Thợ Rèn Mãnh sẽ trở nên sâu sắc hơn, Mãnh không chỉ truyền dạy kỹ năng mà còn là triết lý sống, củng cố thêm giá trị của lao động chân chính. Sự phát triển của Kiệt là một ví dụ điển hình cho cách 'Nhân Đạo' dần thấm nhuần vào cuộc sống thường ngày của người phàm, cho thấy rằng giá trị con người không cần đến sức mạnh tiên đạo.

Khi Kiệt bước ra khỏi xưởng rèn, màn đêm đã bao trùm hoàn toàn. Những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen thẳm, và tiếng dế lại ngân vang. Anh cảm thấy đau nhức khắp cơ thể, nhưng trong lòng lại tràn ngập một sự mãn nguyện. Anh không còn là Kiệt của những ngày tháng theo đuổi hư danh, mà là một Kiệt mới, một thợ rèn với trái tim chân thành, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách bằng sự chính trực và lòng khiêm nhường. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng anh đã tìm thấy ánh sáng dẫn lối, một ánh sáng không phải từ vinh quang, mà từ chính sự bình thường, từ chính quá trình sống và lao động chân thật của một phàm nhân. Kỷ nguyên Nhân Gian, nơi giá trị con người được đề cao, nơi phàm nhân cũng có thể tìm thấy con đường "sống một đời bình thường" mà vẫn mang ý nghĩa phi thường, đang dần được định hình, từng chút một, qua những hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa như thế, qua những người như Kiệt, những người đã chọn dũa lại lưỡi dao của chính mình bằng lòng kiên nhẫn và sự chân thành.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free