Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1443: Món Quà Từ Tâm: Niềm Vui Vô Vị Của Người Thợ Rèn

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên đã len lỏi qua kẽ lá, rọi xuống mái ngói cũ kỹ của xưởng rèn Thợ Rèn Mãnh, đánh thức vạn vật sau một đêm dài yên giấc. Trong không khí se lạnh của buổi sớm, mùi khói than còn vương vấn từ đêm qua, hòa quyện với cái thanh khiết của sương mai, tạo nên một hương vị rất riêng, rất đỗi quen thuộc của cuộc sống nơi đây. Kiệt đã có mặt từ rất sớm, thân hình cường tráng của một người thợ rèn hiện rõ dưới lớp áo vải thô đã sờn cũ, lấm lem những vết bẩn khó phai của dầu mỡ và bụi than. Gương mặt hắn, từng một thời lộ rõ vẻ kiêu ngạo, giờ đây ánh lên sự kiên định, khiêm tốn, và một sự bình yên lạ thường. Hắn đứng trước lò rèn, ánh lửa hừng hực nhảy múa trong bóng tối chưa tan hết, soi rõ từng giọt mồ hôi lấm tấm trên trán hắn.

Tay Kiệt cầm chiếc búa, không còn là những cú đập mạnh bạo, vội vã như trước, mà là những nhát búa đều đặn, nhịp nhàng, như một khúc ca của sự lao động chân chính. Từng thớ thép đỏ rực, sau khi được tôi luyện trong lửa và nước, lại được hắn đặt lên đe, chịu đựng những cú va chạm dứt khoát nhưng đầy kiểm soát. Hắn không chỉ rèn kim loại bằng sức mạnh thể chất, mà còn bằng cả tâm hồn, bằng sự lắng nghe tinh tế vào từng tiếng reo của kim loại khi nó biến hình dưới bàn tay mình. Tiếng búa va vào đe "ceng... ceng... ceng..." vang vọng khắp xưởng, không chói tai mà lại mang một âm điệu trầm hùng, như tiếng thở của một sinh vật khổng lồ đang cựa mình. Mùi kim loại nung chảy, mùi than củi cháy, cùng với mùi mồ hôi mằn mặn của chính Kiệt, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động về sự miệt mài, về sự cống hiến.

Hôm nay, hắn lại tiếp tục dũa một lưỡi dao thô, giống như lưỡi dao ngày hôm qua, nhưng với một tâm thế khác biệt. Không còn là sự lo lắng về kết quả, không còn là khao khát được công nhận, mà chỉ đơn thuần là niềm vui trong quá trình, trong từng động tác tỉ mỉ, trong sự kết nối sâu sắc với vật liệu. Mỗi đường dũa, mỗi nét búa đều được hắn thực hiện bằng tất cả sự chân thành, như thể hắn đang trò chuyện với chính linh hồn của khối sắt thép vô tri ấy. Hắn cảm nhận được sự cứng cáp của nó, sự lạnh lẽo của nó khi được làm nguội, và cả sự ngoan cường của nó khi chịu đựng những cú đập. Dưới bàn tay hắn, kim loại dần hiện lên hình hài, không chỉ là một vật thể vô tri, mà là một sinh linh đang được định hình, mang theo ý chí của người thợ.

Thợ Rèn Mãnh, vóc dáng vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, gương mặt lấm lem nhọ than nhưng đôi mắt tinh anh, đã đứng đó tự lúc nào. Ông tựa lưng vào khung cửa xưởng, lặng lẽ quan sát Kiệt. Trên tay ông vẫn luôn cầm cây búa rèn quen thuộc, như một phần không thể tách rời của cơ thể ông. Ánh mắt ông không còn vẻ hoài nghi hay cảnh giác như những ngày đầu, thay vào đó là một sự nghiêm khắc pha lẫn hài lòng, và cả một chút tự hào thầm kín mà ông cố giấu kín. Ông không nói một lời, chỉ để tiếng búa của Kiệt và tiếng lửa lò tí tách làm chủ không gian. Ông hiểu rằng, có những điều không cần phải nói thành lời, mà phải cảm nhận bằng cả trái tim.

Sau một hồi lâu, khi Kiệt đã hoàn thành việc rèn thô một phần của lưỡi dao, hắn lau vội giọt mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay, rồi ngước nhìn Mãnh ca. Một nụ cười nhẹ nhàng, đầy sự mãn nguyện hiện lên trên môi hắn, không phải nụ cười kiêu hãnh của người thợ tài ba, mà là nụ cười chân thành của người tìm thấy niềm vui trong lao động.

"Tốt lắm, Kiệt. Từng thớ thép đều phải cảm nhận được. Không vội, không tham," Thợ Rèn Mãnh trầm giọng nói, âm thanh khàn khàn nhưng lại mang một sự ấm áp lạ thường, như tiếng kim loại được nung nóng r���i tôi trong nước lạnh. "Người rèn búa không chỉ rèn thép, mà còn rèn cả tâm tính của mình. Ngươi đã bắt đầu hiểu được điều đó."

Kiệt khẽ thở dốc, cảm giác mệt mỏi nhưng trong lòng lại tràn đầy sự thanh thản. Hắn đặt lưỡi dao xuống bàn, ngón tay chai sạn lướt nhẹ qua bề mặt thô ráp của nó, cảm nhận từng vết hằn, từng đường vân mà chính hắn đã tạo nên. "Vâng, sư phụ," hắn đáp, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sự chân thành. "Con cảm thấy... có một sự kết nối với nó. Không phải là nó phục tùng con, mà là con đang cùng nó kiến tạo nên một thứ gì đó. Giống như... chúng con đang nói chuyện với nhau vậy."

Thợ Rèn Mãnh khẽ gật đầu, khóe môi ông hơi cong lên, một nụ cười hiếm hoi. Ông bước lại gần, cầm lấy lưỡi dao thô từ tay Kiệt, lật đi lật lại xem xét. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, dường như đang nhìn thấu vào bên trong cấu trúc của kim loại, vào cả tâm ý mà Kiệt đã gửi gắm vào đó. "Sắt thép cũng có linh hồn của nó!" ông lẩm bẩm, câu nói quen thuộc nhưng hôm nay lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết, như một lời khẳng định cho sự tiến bộ của Kiệt. "Ngươi đã bắt đầu lắng nghe được tiếng nói của nó. Điều đó quan trọng hơn bất cứ kỹ thuật hoa mỹ nào. Hãy giữ vững tâm tính này." Ông trả lại lưỡi dao cho Kiệt, ánh mắt đầy khích lệ. "Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu mài giũa."

Kiệt cúi đầu, lòng hắn tràn ngập niềm vui sướng. Niềm vui ấy không đến từ lời khen ngợi, mà đến từ sự thừa nhận của người thầy, từ việc hắn đã thực sự tìm thấy con đường của mình, con đường của một người thợ rèn chân chính, không vì danh vọng, không vì tiền tài, mà vì tình yêu đối với nghề, đối với vật liệu, và với chính bản thân mình. Hắn cẩn thận đặt lưỡi dao xuống, trong tâm trí đã hình dung ra quá trình mài giũa tỉ mỉ, từng chút một, để biến khối kim loại thô sơ này thành một dụng cụ sắc bén, hữu ích cho đời. Một ngày mới đã bắt đầu, và Kiệt cảm thấy lòng mình tràn đầy năng lượng, tràn đầy sự háo hức được cống hiến.

***

Khi mặt trời đã lên cao, tỏa nắng chói chang giữa trưa, nhiệt ��ộ ở Thị Trấn An Bình tăng lên đáng kể. Ánh nắng như đổ lửa xuống những mái nhà gỗ và gạch đơn giản, làm cho không khí trở nên oi ả. Dù vậy, thị trấn vẫn giữ được vẻ nhộn nhịp vừa phải của một trung tâm giao thương nhỏ. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường đất, và cả tiếng bước chân vội vã của những người qua lại, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đời thường. Mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mục, mùi đất khô và cả mùi mồ hôi của người đi đường, tất cả tạo nên một bức tranh khứu giác sống động, chân thực.

Giữa cái nhộn nhịp ấy, gần xưởng rèn của Thợ Rèn Mãnh, một bóng dáng nhỏ bé đang loay hoay với một vật gì đó dưới gốc cây đa cổ thụ. Đó là Tiểu Lan, một cô gái nông dân trẻ tuổi, dáng người gầy guộc, khuôn mặt lấm lem nước mắt và bụi đường. Mái tóc tết vội vàng của cô bé đã xộc xệch, và bộ quần áo vải thô giản dị của cô đã cũ mèm, thấm đẫm mồ hôi. Trong tay cô bé là một chi��c cuốc, nhưng nó đã gãy đôi, cán cuốc một nơi, lưỡi cuốc một nẻo, nằm chỏng chơ một cách vô vọng.

Tiểu Lan thút thít, đôi vai gầy rung lên từng đợt. Nước mắt lã chã rơi xuống đất, hòa lẫn với bụi đường tạo thành những vệt bùn nhỏ. Tiếng khóc của cô bé nhỏ xíu, lạc lõng giữa tiếng ồn ào của thị trấn, nhưng lại mang một nỗi tuyệt vọng sâu sắc. Chiếc cuốc này không chỉ là một công cụ lao động đơn thuần, nó là sinh kế của gia đình cô bé, là hy vọng của những vụ mùa sắp tới. Không có cuốc, cha mẹ cô bé sẽ không thể làm đất, không thể gieo trồng, và cái đói sẽ lại rình rập.

"Làm sao bây giờ... làm sao bây giờ..." Tiểu Lan thì thầm, giọng nói nghẹn ngào, như thể mỗi từ thốt ra đều là một gánh nặng. "Cuốc gãy rồi, cha mẹ sẽ buồn lắm... Con... con phải làm sao đây?" Cô bé cố gắng nối lại cán cuốc và lưỡi cuốc, nhưng chúng không ăn khớp vào nhau. Những ngón tay nhỏ nhắn, chai sạn vì lao động của cô bé run rẩy, bất lực. Nỗi lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt trẻ thơ, đôi mắt to tròn ngấn nước nhìn trân trân v��o chiếc cuốc gãy, như thể nó là kẻ thù đã cướp đi tất cả hy vọng của mình. Cô bé biết cha mẹ đã phải vất vả lắm mới mua được chiếc cuốc này, và bây giờ nó lại thành ra thế này. Một cảm giác tội lỗi, xen lẫn bất lực, xâm chiếm lấy tâm hồn non nớt của Tiểu Lan.

Đúng lúc đó, Kiệt bước ra khỏi cửa xưởng rèn, đi tới thùng nước lớn đặt bên ngoài để rửa tay và rửa mặt sau buổi làm việc hăng say. Hắn cảm thấy một sự sảng khoái sau khi gột rửa đi bụi bẩn và mồ hôi. Khi ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn chạm phải hình ảnh cô bé đang ngồi thụp dưới gốc cây, vai run lên bần bật. Tiếng khóc thút thít dù nhỏ nhưng vẫn lọt vào tai hắn.

Kiệt dừng lại, sự sảng khoái trên gương mặt hắn nhường chỗ cho một vẻ lo lắng. Kể từ khi thay đổi tâm tính, hắn trở nên nhạy cảm hơn với những nỗi đau khổ của người khác, đặc biệt là những người phàm nhân nhỏ bé đang vật lộn với cuộc sống. Hắn nhớ lại những tháng ngày mình đã từng sống ích kỷ, chỉ biết nghĩ đến bản thân, chạy theo danh lợi mà bỏ qua biết bao nhiêu khổ đau xung quanh. Giờ đây, hắn không còn muốn lặp lại những sai lầm đó nữa.

"Có chuyện gì vậy, cô bé?" Kiệt cất tiếng hỏi, giọng nói trầm ấm, thoát khỏi vẻ lạnh lùng và xa cách trước đây. Hắn bước lại gần Tiểu Lan, ánh mắt đầy sự quan tâm. Hắn không còn là gã thợ rèn kiêu ngạo, chỉ biết đến những thanh kiếm quý giá hay những món đồ trang sức tinh xảo. Giờ đây, một chiếc cuốc gãy cũng có thể khiến hắn bận tâm, bởi hắn hiểu rằng nó là cả một gia tài đối với một người nông dân. Hắn nhìn thấy trong ánh mắt tuyệt vọng của Tiểu Lan hình ảnh của những người phàm nhân bé nhỏ, yếu ớt, đang bị gánh nặng mưu sinh đè nén.

Tiểu Lan giật mình ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn Kiệt. Ban đầu, cô bé có chút sợ hãi trước thân hình cao lớn, vạm vỡ của hắn, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt chân thành và giọng nói ôn hòa của Kiệt, sự lo lắng dần tan biến. Cô bé chỉ vào chiếc cuốc gãy, nước mắt lại chực trào ra. "Dạ... chiếc cuốc của con bị gãy rồi, đại ca," cô bé lí nhí nói, giọng run run. "Con... con không biết phải làm sao. Cha mẹ con cần nó để làm ruộng..."

Kiệt nhìn chiếc cuốc gãy, rồi lại nhìn khuôn mặt đầy lo âu của Tiểu Lan. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn. Hắn, một thợ rèn, lẽ nào lại bó tay trước một chiếc cuốc gãy? Không, hắn đã thay đổi. Hắn không còn là người chỉ quan tâm đến những thứ hào nhoáng. Hắn muốn dùng chính đôi tay mình, dùng kỹ năng mình đã học được, để giúp đỡ những người xung quanh, dù là những việc nhỏ nhặt nhất.

***

Buổi chiều, không khí ở xưởng rèn trở nên mát mẻ hơn, dịu đi cái nắng gay gắt của buổi trưa. Những tia nắng xiên qua khung cửa sổ, tạo thành những vệt sáng vàng cam trên nền đất, nơi bụi than và mạt sắt vẫn còn vương vãi. Âm thanh trong xưởng không còn là tiếng búa đập dồn dập, mà là tiếng búa nhẹ nhàng, tiếng kim loại được xử lý một cách tỉ mỉ, và đôi khi là tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ giữa Kiệt và Thợ Rèn Mãnh. Bầu không khí trở nên tập trung, ấm áp, và tràn đầy hy vọng.

Kiệt đang tỉ mỉ sửa chữa chiếc cuốc gãy của Tiểu Lan. Hắn không chỉ đơn thuần hàn lại chỗ gãy, mà còn dành tâm huyết để biến nó thành một công cụ tốt hơn cả lúc ban đầu. Bằng những kỹ năng đã được Thợ Rèn Mãnh truyền dạy, và bằng cả sự chân thành, niềm đam mê mới đối với nghề, hắn cẩn thận nung chảy những mảnh kim loại nhỏ, rồi khéo léo gắn chúng vào chỗ lưỡi cuốc bị gãy. Từng mối hàn được hắn làm chắc chắn, mượt mà, không để lại bất kỳ gợn nào. Sau đó, hắn mài sắc lưỡi cuốc, từng chút một, cho đến khi nó trở nên sáng bóng và bén ngót. Hắn còn cân chỉnh lại tay cầm, làm cho nó vừa vặn hơn, dễ sử dụng hơn. Toàn bộ quá trình diễn ra một cách chậm rãi, cẩn trọng, như thể Kiệt đang tạo ra một tác phẩm nghệ thuật, chứ không phải chỉ là sửa chữa một vật dụng nông nghiệp đơn thuần.

Tiểu Lan đứng bên cạnh, đôi mắt to tròn chăm chú theo dõi từng động tác của Kiệt. Nước mắt đã khô trên má cô bé, thay vào đó là vẻ ngạc nhiên và biết ơn sâu sắc. Cô bé chưa bao giờ nghĩ rằng một chiếc cuốc gãy lại có thể được sửa chữa một cách kỳ diệu đến thế, và người thợ rèn này lại tận tâm đến vậy. Cô bé nhìn thấy sự tập trung của Kiệt, nhìn thấy từng giọt mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, và cảm nhận được sự ấm áp, tử tế từ người đàn ông vạm vỡ này. Trong lòng cô bé, Kiệt không còn là người thợ rèn xa lạ, mà là một vị cứu tinh, một người đã mang lại hy vọng cho gia đình mình.

Thợ Rèn Mãnh đứng cách đó không xa, tay vẫn cầm chiếc búa quen thuộc. Ông không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát Kiệt làm việc. Ánh mắt ông vẫn nghiêm khắc, nhưng trong sâu thẳm, một niềm tự hào thầm kín đang dâng lên. Ông thấy được sự thay đổi trong Kiệt, không chỉ ở kỹ năng rèn giũa, mà còn ở cái tâm, ở đạo đức nghề nghiệp. Hắn đã thực sự trở thành một người thợ rèn theo đúng nghĩa, một người biết dùng đôi tay mình để tạo ra giá trị, để giúp đỡ người khác. Ông khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên gương mặt lấm lem nhọ than của ông, một nụ cười chấp nhận và hài lòng.

Cuối cùng, Kiệt hoàn thành công việc của mình. Hắn cẩn thận đặt chiếc cuốc đã được sửa chữa hoàn hảo lên bàn. Nó không chỉ được hàn lại, mà còn được cải thiện đáng kể, trở nên chắc chắn hơn, sắc bén hơn, và dường như còn có một vẻ đẹp tiềm ẩn từ sự tỉ mỉ của người thợ.

"Xong rồi, cô bé," Kiệt nói, giọng nói ấm áp, đầy vẻ mãn nguyện. Hắn mỉm cười với Tiểu Lan, nụ cười chân thành, không chút giả tạo. "Cẩn thận dùng nhé, nó sẽ bền hơn trước nhiều. Chú ý giữ gìn, đừng để nó gãy nữa."

Tiểu Lan đưa tay ra đón lấy chiếc cuốc, cảm nhận sự chắc chắn và sắc bén của nó. Cô bé không thể tin vào mắt mình. Chiếc cuốc này còn tốt hơn cả lúc mới mua. Nước mắt lại rưng rưng trên khóe mi, nhưng lần này là nước mắt của sự xúc động và biết ơn.

"Đa tạ... đa tạ đại ca!" Tiểu Lan lắp bắp, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động. Cô bé cúi đầu thật sâu, liên tục. "Con... con không biết phải báo đáp thế nào... Xin hãy nhận chút tiền này..." Cô bé vội vàng lục lọi trong túi áo, lấy ra một vài đồng tiền nhỏ, có lẽ là tất cả những gì cô bé có được.

Kiệt nhìn số tiền ít ỏi trong lòng bàn tay cô bé, rồi nhìn vào đôi mắt trong veo, đầy biết ơn của Tiểu Lan. Hắn lắc đầu, mỉm cười dịu dàng. "Không cần đâu, cô bé," hắn nhẹ nhàng nói. "Chỉ cần thấy cô bé vui là đủ rồi. Chú ý giữ gìn nó tốt hơn, mùa màng đang đợi đấy." Hắn dùng tay xoa nhẹ lên mái tóc xộc xệch của Tiểu Lan, một cử chỉ ấm áp, đầy tình người. "Về đi, về nói với cha mẹ rằng chiếc cuốc đã được sửa rồi."

Tiểu Lan đứng đó, ngẩn ngơ một lúc, không thể tin rằng Kiệt lại từ chối tiền công của mình. Cô bé nhìn chiếc cuốc trên tay, rồi nhìn Kiệt, trong lòng dâng trào một cảm xúc khó tả. Không có lời nào có thể diễn tả hết sự biết ơn của cô bé lúc này. Cuối cùng, cô bé lại cúi đầu thật sâu một lần nữa, rồi quay lưng chạy đi, chiếc cuốc trên tay trở nên nhẹ bẫng, như thể nó không còn là gánh nặng mà là một tia hy vọng mới, một món quà vô giá. Tiếng chân cô bé chạy xa dần, mang theo niềm vui và sự nhẹ nhõm.

Thợ Rèn Mãnh nhìn theo bóng Tiểu Lan khuất dần. Ông quay lại nhìn Kiệt, ánh mắt không còn nghiêm khắc mà chỉ còn sự hài lòng. "Ngươi đã tìm thấy niềm vui của mình, Kiệt," ông nói, giọng điệu nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. "Niềm vui từ việc cho đi, không phải từ việc nhận lại."

Kiệt mỉm cười. "Vâng, sư phụ. Con cảm thấy... rất nhẹ nhõm. Và hạnh phúc." Hắn nhìn đôi tay mình, đôi tay chai sạn, lấm lem, nhưng giờ đây lại mang một cảm giác khác lạ, một cảm giác của sự cống hiến, của tình người.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Thị Trấn An Bình trong một sắc vàng cam dịu nhẹ. Ánh sáng cuối ngày len lỏi qua từng con phố, từng mái nhà, tạo nên một không khí thanh bình, tĩnh lặng đến lạ thường. Trong quán sách của Tạ Trần, ánh hoàng hôn chiếu rọi qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền nhà gỗ đã cũ, làm cho những giá sách cao ngất và những chồng sách chất chồng trở nên ấm áp hơn bao giờ hết.

Tạ Trần ngồi tĩnh lặng bên bàn trà, tay cầm một quyển sách cổ, ngón tay thon dài khẽ lướt trên từng trang giấy đã ngả màu thời gian. Mùi giấy cũ, mùi mực và một chút mùi hương trà nhẹ nhàng hòa quyện, tạo nên một không gian đặc trưng của sự tri thức và bình yên. Vẻ ngoài gầy gò, thư sinh của hắn không chút thay đổi, làn da vẫn trắng nhợt, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn hôm nay lại ánh lên một vẻ mãn nguyện đặc biệt. Hắn không chỉ đọc sách bằng đôi mắt, mà còn cảm nhận những dòng chảy nhỏ bé của *nhân quả*, những biến động vi tế trong cộng đồng quanh mình. Hắn như một chất xúc tác thầm lặng, một người gieo hạt giống, và giờ đây, hắn đang chứng kiến những hạt mầm ấy nảy nở.

Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cần mẫn quét dọn quán sách. Tiếng chổi tre xào xạc trên nền nhà gỗ, hòa cùng tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần, tạo nên một bản giao hưởng êm ái của buổi chiều tà. Thi thoảng, từ ngoài phố vọng vào tiếng cười đùa xa xa của trẻ con, hoặc tiếng chó sủa vu vơ, nhưng tất cả đều không phá vỡ được bầu không khí yên tĩnh, thanh bình trong quán. Tiểu An, dù còn nhỏ, nhưng đã học được cách quan sát, cách lắng nghe, và cách suy nghĩ từ tiên sinh của mình. Cậu bé biết rằng, những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống đôi khi lại ẩn chứa những triết lý sâu sắc nhất.

Sau khi quét dọn xong một góc quán, Tiểu An bước đến gần bàn của Tạ Trần, đặt chiếc chổi sang một bên. Cậu bé nhìn tiên sinh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. "Tiên sinh," Tiểu An khẽ nói, giọng nói trong trẻo của cậu phá vỡ sự tĩnh lặng. "Hôm nay, Kiệt đại ca lại giúp một cô bé sửa cuốc mà không lấy tiền đó ạ. Con nghe mấy người hàng xóm kể, ai cũng khen anh ấy hiền lành hơn trước rất nhiều."

Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, một nụ cười nhẹ nhàng hiện lên trên môi hắn, một nụ cười mãn nguyện, như thể hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. Hắn không trả lời ngay, mà để cho những lời của Tiểu An thấm sâu vào tâm trí mình, vào dòng chảy *nhân quả* mà hắn luôn quan sát. Hắn nhớ lại Kiệt của những ngày xưa, một Kiệt kiêu ngạo, vội vã, chạy theo danh lợi, suýt nữa đã đánh mất đi nhân tính của mình. Và giờ đây, Kiệt đã thay đổi, đã tìm thấy con đường của một *phàm nhân* chân chính, một con đường không cần đến sức mạnh *tiên đạo*, nhưng lại mang ý nghĩa phi thường.

"Đúng vậy," Tạ Trần cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh. Hắn mở mắt ra, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm. "Niềm vui từ sự cống hiến, không phải thứ gì cũng có thể đổi lấy được... Đó mới là giá trị thực sự của con người." Hắn khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm, như thể g��nh nặng đã được trút bỏ. "Khi một người tìm thấy niềm vui trong việc *sống một đời bình thường*, biết cho đi mà không mong cầu báo đáp, thì đó chính là lúc *nhân tính* của họ được tôi luyện, được củng cố. Và đó cũng chính là nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi *Thiên Đạo* không còn là thước đo duy nhất của giá trị."

Tiểu An lắng nghe từng lời của Tạ Trần, dù có những điều cậu bé vẫn chưa thể hiểu hết, nhưng cậu cảm nhận được sự sâu sắc trong đó. Cậu bé nhìn tiên sinh, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngôi sao đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời xanh thẫm. Cậu bé nghĩ về Kiệt đại ca, về chiếc cuốc gãy, và về nụ cười của Kiệt khi từ chối tiền công. Cậu bé hiểu rằng, những hành động nhỏ bé, vô vị ấy, lại mang một sức mạnh to lớn, một sức mạnh có thể thay đổi cả một con người, cả một cộng đồng.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt xa xăm như nhìn thấy một tương lai tươi sáng hơn, một tương lai nơi *phàm nhân* tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần *thành tiên*. Niềm vui từ sự cống hi��n vô điều kiện của Kiệt không chỉ là một hành động đơn lẻ, mà nó là một trong những cột mốc quan trọng trong việc xây dựng một kỷ nguyên "Nhân Gian Bình Thường Vĩnh Cửu", nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn từ bên trong. Hắn tin rằng, hành động vô vị của Kiệt sẽ lan tỏa, trở thành tấm gương cho những người khác trong cộng đồng, củng cố triết lý 'Nhân Đạo'. Kiệt sẽ tiếp tục phát triển kỹ năng và tâm tính, trở thành một thợ rèn mẫu mực, không chỉ tạo ra công cụ mà còn là người truyền cảm hứng cho cộng đồng.

"Mọi thứ đều có *nhân quả* của nó," Tạ Trần thì thầm, không phải với Tiểu An, mà với chính bản thân hắn, với cái vũ trụ bao la đang lắng nghe. "Và *nhân quả* của sự thiện lương, của sự cống hiến chân thành, sẽ gieo mầm cho những điều tốt đẹp hơn. *Sự luân hồi của vạn vật* là thế, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng sức mạnh, mà bằng chính cái tâm chân thật của mình."

Hắn khẽ khép quyển sách lại, đặt nó lên bàn. Ánh mắt hắn hướng về phía xa xăm, nơi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn, và những ngôi sao đã sáng rõ hơn bao giờ hết. Hắn thấy được một kỷ nguyên mới đang dần hình thành, không phải bằng những trận chiến long trời lở đất, không phải bằng những phép thuật siêu phàm, mà bằng những hành động nhỏ bé, bình dị của những *phàm nhân* như Kiệt, những người đã chọn sống trọn vẹn với *nhân tính* của mình. Và hắn, Tạ Trần, một thư sinh không tu hành, lại chính là người đang chứng kiến, đang góp phần kiến tạo nên kỷ nguyên ấy, từng chút một, qua mỗi ngày trôi qua ở Thị Trấn An Bình yên bình này.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free