Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1450: Hạt Mầm Cống Hiến: Kiệt Và Lời Mời Từ Khắp Nơi

Ánh trăng non vừa ló dạng, chiếu rọi xuống thôn làng, soi rõ những khuôn mặt bình yên và hạnh phúc. Những ngôi nhà gỗ, con đường đất, dòng suối chảy, tất cả đều được bao phủ bởi một thứ ánh sáng huyền ảo, lung linh. Tiếng gió đêm thoảng qua, mang theo hương lúa mới, hương đất, và cả hương vị của sự đoàn kết. Tạ Trần biết, tin tức về thành công của Thôn Vân Sơn, về phương pháp canh tác mới của Kiệt, sẽ không thể nào bị che giấu. Nó sẽ lan truyền, từ làng này sang làng khác, từ miệng người này sang tai người khác. Sự thành công này không chỉ là của riêng Thôn Vân Sơn, mà nó sẽ trở thành một ngọn hải đăng, thu hút sự chú ý của các làng khác, thúc đẩy việc trao đổi kiến thức và phương pháp canh tác mới trên diện rộng. Đây sẽ là khởi đầu cho một sự lan tỏa lớn lao hơn, nơi trí tuệ phàm nhân và tinh thần tự lực sẽ là nền tảng cho sự ra đời của các phát minh, cải tiến khác trong kỷ nguyên ‘Nhân Đạo’. Vai trò của y, Tạ Trần, vẫn là một người gieo mầm tư tưởng, một quan sát viên thầm lặng, và một người bảo hộ. Y sẽ không can thiệp trực tiếp, nhưng y sẽ dõi theo, chứng kiến và ủng hộ sự phát triển tự thân của nhân loại. Y tin rằng, các làng khác sẽ bắt đầu tìm kiếm sự giúp đỡ hoặc học hỏi từ Thôn Vân Sơn và Kiệt, dẫn đ��n những cuộc gặp gỡ và trao đổi mới, mở ra một chương mới cho Nhân Gian. Đêm dần khuya, tiếng nói cười thưa thớt dần, nhưng không khí ấm áp vẫn còn đọng lại. Tạ Trần nhìn lên bầu trời đầy sao, nơi những vì tinh tú vẫn lấp lánh như hàng ngàn đôi mắt đang dõi theo Thôn Vân Sơn. Y hiểu rằng, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không còn bị ràng buộc bởi những lý tưởng “thành tiên” hão huyền. Họ sẽ tự mình viết nên câu chuyện của chính mình, bằng chính sức mạnh và trí tuệ của phàm nhân. Và đó, có lẽ, chính là con đường thực sự để Nhân Gian tìm thấy sự trọn vẹn, không cần thành tiên.

***

Bình minh hé rạng, rải những sợi nắng vàng dịu lên đỉnh Vân Sơn, đánh thức Thôn Vân Sơn sau một đêm sum họp ấm cúng. Tiếng chim hót ríu rít từ những tán cây cổ thụ ven suối, tiếng suối chảy róc rách qua những tảng đá rêu phong, và tiếng gà gáy vang vọng từ các mái nhà gỗ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi sáng thôn quê. Mùi đất ẩm sau sương đêm, lẫn với hương lúa mới còn vương trên những gốc rạ vừa gặt, và mùi khói bếp củi thoang thoảng từ những căn nhà đã bắt đầu nhóm lửa, lan tỏa khắp không gian, mang theo sự yên bình và thanh tĩnh.

Hôm nay, không khí trong làng có phần khác lạ. Tuy vẫn là sự hăng hái của một mùa màng bội thu, nhưng còn xen lẫn một chút xôn xao, một chút tò mò. Dân làng, với gương mặt rạng rỡ niềm vui và sự mãn nguyện, đang hối hả với công việc thu hoạch nốt những khoảnh ruộng còn lại và sắp xếp nông sản. Những gánh lúa trĩu hạt, những bó rau tươi tốt được chuyển về sân phơi, chất thành đống cao ngất. Tiếng cười nói giòn tan, tiếng trêu ghẹo nhau vang lên khắp nơi, minh chứng cho sự thành công rực rỡ mà họ đã cùng nhau tạo nên.

Giữa sự hối hả ấy, Kiệt, với thân hình không quá cường tráng nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đang đứng giữa sân làng, hướng dẫn bà con phân loại và cất trữ nông sản. Gương mặt hắn rạng rỡ, ánh mắt thông minh lấp lánh, nhưng vẫn giữ được nét khiêm tốn. Hắn kiên nhẫn giải thích cách bảo quản để tránh ẩm mốc, cách sắp xếp kho bãi cho thoáng khí, từng lời nói đều rành mạch, dễ hiểu, nhận được sự tín nhiệm tuyệt đối từ dân làng. Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió và đôi tay chai sạn vì lao động, đứng cạnh Kiệt, ánh mắt đầy tự hào. Ông vuốt chòm râu bạc, giọng khàn khàn nhưng chứa chan tình cảm: “Kiệt à, phương pháp của con quả là diệu kỳ! Cả đời ta chưa thấy mùa nào bội thu đến vậy! Thôn Vân Sơn ta nhờ phúc con mà có được ngày hôm nay.”

Tôn Đại Thúc, gương mặt khắc khổ thường ngày giờ cũng nở nụ cười hiền lành, vỗ vai Kiệt: “Đúng đó Kiệt. Không chỉ bội thu, mà còn chống chọi được cả trận gió lớn vừa rồi. Đúng là học được từ thiên nhiên, không chống lại thiên nhiên. Lão già này sống ngần ấy năm, nay mới được mở mang tầm mắt.”

Kiệt chỉ mỉm cười, cúi đầu đáp lễ. Hắn luôn tâm niệm rằng thành quả này là của chung, của sự đồng lòng và trí tuệ tập thể.

Tuy nhiên, sự bình yên và tự hào ấy dần bị khuấy động bởi sự xuất hiện của một vài bóng người lạ từ các làng lân cận. Họ là những người nông dân, thương lái, hoặc cả những kỳ lão trong làng, nghe tin đồn về sự bội thu kỳ diệu của Thôn Vân Sơn mà tìm đến. Họ đứng từ xa quan sát, ánh mắt vừa ngưỡng mộ, vừa tò mò, vừa xen lẫn chút lo lắng cho mùa màng của chính làng mình.

Rồi, một Người Đưa Thư xuất hiện. Hắn ta mặc y phục giản dị nhưng gọn gàng, dáng người nhanh nhẹn, vẻ mặt nghiêm túc, bước đi dứt khoát qua con đường đất dẫn vào làng. Hắn dừng lại trước Kiệt, cúi người một cách trang trọng, từ trong tay áo rút ra một phong thư được niêm phong cẩn thận.

“Xin hỏi, vị nào là Kiệt công tử của Thôn Vân Sơn?” Người Đưa Thư hỏi, giọng nói rõ ràng, dứt khoát.

Kiệt hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn tiến lên một bước: “Chính là tại hạ. Xin hỏi quý nhân có điều gì chỉ giáo?”

Người Đưa Thư trao phong thư cho Kiệt, nói rõ ràng từng chữ: “Kiệt công tử phải không? Làng chúng tôi, [Tên làng lân cận] – Làng Mộc Thảo, xin mạn phép gửi lời mời chân thành đến ngài. Chúng tôi đã nghe danh về phương pháp canh tác diệu kỳ của công tử, giúp Thôn Vân Sơn bội thu dù Thiên Đạo suy yếu, linh khí mỏng manh. Mùa màng của làng chúng tôi đang gặp khó khăn, sâu bệnh hoành hành, đất đai khô cằn. Chúng tôi tha thiết mong ngài ghé qua chỉ dạy. Chúng tôi nguyện trả công hậu hĩnh, vàng bạc không thiếu, ruộng vườn có thể cấp, chỉ mong công tử ra tay tương trợ!”

Lời của Người Đưa Thư vừa dứt, những người dân làng Mộc Thảo đi cùng cũng nhao nhao lên tiếng xác nhận, ánh mắt đầy khẩn cầu. Không chỉ có một, mà ngay sau đó, một Người Đưa Thư khác, rồi một người nữa, cũng xuất hiện, mang theo những lời mời tương tự từ các làng khác. Họ không chỉ hứa hẹn vàng bạc, danh tiếng, mà còn cả những vị trí cao quý, những đặc quyền mà một phàm nhân khó có thể mơ tới.

Kiệt cầm trên tay những phong thư, cảm giác vừa mừng rỡ vì thành quả của mình được công nhận, nhưng cũng dần bối rối. Hắn nhìn những phong thư mời gọi, những lời lẽ hứa hẹn đầy hấp dẫn, rồi lại nhìn về phía những người dân Thôn Vân Sơn đang làm việc hăng say. Niềm vui trong ánh mắt họ, sự tin tưởng họ dành cho hắn, tất cả như một gánh nặng vô hình đè lên vai. Hắn chưa từng nghĩ rằng trí tuệ và sự cống hiến của mình lại có thể tạo ra sức ảnh hưởng lớn đến vậy, vượt ra khỏi ranh giới của một thôn làng nhỏ bé. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của lúa mới và tiếng lá xào xạc. Kiệt khẽ thở dài, trong lòng bắt đầu dấy lên những suy tư về lựa chọn sắp tới. Hắn biết, quyết định của mình không chỉ ảnh hưởng đến bản thân, mà còn đến vận mệnh của Thôn Vân Sơn, và có thể là cả nhiều thôn làng khác nữa.

Lão Nông và Tôn Đại Thúc cũng nhận thấy sự bối rối của Kiệt. Hai ông nhìn nhau, trong ánh mắt thoáng hiện lên vẻ lo lắng. Họ tự hào về Kiệt, nhưng cũng sợ rằng hắn sẽ bị cuốn đi bởi danh vọng và tiền bạc, rời bỏ Thôn Vân Sơn, rời bỏ nơi đã cùng hắn tạo nên kỳ tích này. Một người nông dân khác, với chén nước chè xanh trên tay, tiến lại gần, giọng nói đầy chân thành: “Kiệt này, mấy làng kia tuy có vẻ giàu có hơn, nhưng Thôn Vân Sơn này là nhà của con. Bà con ai cũng coi con như người thân. Con ở lại đây, chúng ta cùng nhau xây dựng, không phải tốt hơn sao?” Lời nói chất phác ấy khiến Kiệt càng thêm nặng lòng. Hắn cúi đầu, trầm ngâm nhìn xuống những phong thư, những chữ viết nắn nót hứa hẹn một tương lai xán lạn, nhưng cũng đầy bất định.

Tầm ảnh hưởng của Kiệt đã vượt ra khỏi phạm vi Thôn Vân Sơn, và điều đó đang đặt hắn trước một ngã rẽ quan trọng. Hắn sẽ chọn con đường nào? Con đường của danh vọng và phú quý cá nhân, hay con đường của sự cống hiến thầm lặng cho cộng đồng, cho cái gọi là ‘Nhân Đạo’ mà Tạ Trần vẫn thường nhắc đến? Những câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí Kiệt, khiến hắn không sao tập trung vào công việc được nữa. Hắn quyết định, mình cần một lời khuyên, một sự chỉ dẫn từ người mà hắn luôn kính trọng và tin tưởng.

***

Chiều tà, những tia nắng vàng dịu cuối cùng của ngày luồn qua khung cửa sổ gỗ, rải những vệt sáng lấp lánh lên từng kệ sách cũ kỹ trong quán sách của Tạ Trần. Không khí trong quán luôn giữ một vẻ tĩnh lặng đặc trưng, mùi giấy cũ, mực tàu và hương trà thoang thoảng hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa cổ kính, vừa thanh thoát. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài buộc gọn gàng, đang ngồi sau quầy, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ suy tư, lướt qua từng hàng chữ trên một cuốn sách cổ đã ố vàng. Y không đọc nhanh, mà từng chữ, từng câu như thấm vào tâm trí, chậm rãi và sâu lắng.

Bên cạnh y, Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và sự hiếu kỳ thường trực, đang cặm cụi luyện chữ trên một tấm giấy bản. Bút lông sột soạt trên giấy, tạo ra những âm thanh nhỏ bé nhưng đều đặn, phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng không làm xáo động sự yên bình. Thằng bé miệt mài nắn nót từng nét, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, như muốn hỏi điều gì đó, nhưng rồi lại thôi, tiếp tục công việc của mình.

Đúng lúc ấy, tiếng chân bước nhẹ nhàng từ cửa vào, phá tan sự tĩnh lặng. Kiệt xuất hiện, gương mặt hắn lộ rõ vẻ băn khoăn, đôi mắt thông minh thường ngày giờ đây ẩn chứa một nỗi lo âu khó tả. Hắn bước chậm rãi vào quán, trong tay cầm vài phong thư đã được mở, những phong thư mời gọi từ các làng khác. Ánh nắng chiều đổ lên vai hắn, khiến bóng hắn đổ dài trên sàn nhà gỗ.

“Tiên sinh Tạ Trần,” Kiệt khẽ gọi, giọng nói trầm ấm thường ngày nay lại có chút nặng trĩu.

Tạ Trần không ngẩng đầu ngay, y chỉ khẽ nhấp một ngụm trà nóng từ chén sứ trắng, rồi chậm rãi đặt sách xuống. Y nhìn Kiệt, ánh mắt như nhìn thấu tâm can người đối diện, không cần Kiệt phải nói ra. “Kiệt công tử đã đến. Có vẻ như, những hạt mầm mà ngươi gieo đã bắt đầu đơm hoa kết trái, không chỉ trên cánh đồng của Thôn Vân Sơn.” Giọng y trầm bổng, mang theo chút thâm trầm.

Kiệt cúi đầu, đặt những phong thư lên bàn, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần. “Tiên sinh Tạ Trần, con… con không biết phải làm sao.” Hắn thở dài, ánh mắt dõi ra khung cửa sổ, nơi những tia nắng cuối ngày đang dần tắt. “Họ mời con đến dạy, hứa hẹn nhiều vàng bạc, danh tiếng, ruộng vườn. Có làng còn nói sẽ cấp cho con một chức quan nhỏ, giúp con an cư lập nghiệp, không phải lo nghĩ đến chuyện cơm áo gạo tiền nữa.”

Hắn kể về những lời mời hấp dẫn, về những hứa hẹn có thể thay đổi hoàn toàn cuộc đời một phàm nhân như hắn. Trong lời kể của Kiệt, Tạ Trần nhận ra sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Hắn không phải là kẻ tham lam danh lợi, nhưng những lời mời ấy quả thực quá hấp dẫn đối với một người trẻ tuổi, chưa từng trải qua sóng gió cuộc đời.

“Con biết, Thôn Vân Sơn cần con. Bà con ai cũng tin tưởng con, trông cậy vào con. Nhưng… nhưng những lời mời kia… Con không phủ nhận là chúng khiến con động lòng. Con nên làm gì đây, tiên sinh?” Kiệt ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy cầu thị, mong muốn một lời chỉ dẫn rõ ràng.

Tạ Trần nhắm mắt lại, một động tác quen thuộc mỗi khi y suy tư. Mấy hơi thở trôi qua trong im lặng, chỉ còn tiếng bút sột soạt của Tiểu An và tiếng gió khẽ lay lá ngoài cửa. Tiểu An, nghe câu chuyện của Kiệt, cũng ngừng viết, đôi mắt tròn xoe nhìn hai người.

“Hạt mầm tốt, dù gieo ở đâu cũng sẽ nảy nở,” Tạ Trần chậm rãi nói, giọng y vang vọng trong không gian yên tĩnh. “Nhưng giá trị của hạt mầm nằm ở việc nó mang lại mùa màng cho bao nhiêu người, hay chỉ nuôi sống một người gieo nó?”

Câu nói của Tạ Trần không phải là một câu trả lời trực tiếp, mà là một câu hỏi mang tính triết lý sâu sắc, buộc Kiệt phải tự mình suy ngẫm. Nó không chỉ đơn thuần là việc chọn lựa giữa danh vọng và trách nhiệm, mà còn là về bản chất của sự cống hiến, về ý nghĩa thực sự của một đời người.

Kiệt im lặng, ánh mắt trở nên xa xăm. Hắn hiểu ý Tạ Trần. Một hạt mầm có thể lớn lên thành cây, cho quả ngọt nuôi sống một người gieo trồng nó. Nhưng nếu hạt mầm ấy được chia sẻ, được gieo trên nhiều mảnh đất khác nhau, nó có thể mang lại mùa màng bội thu cho cả một cộng đồng, nuôi sống hàng trăm, hàng ng ngàn người. Giá trị của nó không còn chỉ nằm ở bản thân hạt mầm, mà ở sự lan tỏa, ở ảnh hưởng tích cực mà nó mang lại.

Tiểu An, với sự ngây thơ của trẻ nhỏ, nhưng lại thốt ra một câu nói đơn giản mà đầy sức nặng: “Anh Kiệt ơi, nếu anh đi rồi, ai sẽ giúp Thôn Vân Sơn nữa? Ai sẽ hướng dẫn con nhận biết cỏ dại, ai sẽ chỉ con cách đào rãnh nước?” Ánh mắt thằng bé lộ rõ vẻ lo lắng, như thể sợ rằng người anh hùng của làng mình sẽ rời đi.

Lời nói của Tiểu An như một tiếng chuông cảnh tỉnh, đánh thẳng vào trái tim Kiệt. Hắn nhìn Tiểu An, nhìn gương mặt non nớt nhưng đầy tin tưởng, rồi lại nhìn Tạ Trần, người vẫn giữ vẻ bình thản, đôi mắt khẽ mở, như đang chờ đợi quyết định của hắn. Hắn nhớ lại những ngày đầu ở Thôn Vân Sơn, khi mọi người còn hoài nghi, tuyệt vọng, nhưng rồi chính hắn, bằng trí tuệ và sự kiên trì, đã thắp lên ngọn lửa hy vọng. Hắn nhớ lại những lời Lão Nông, Tôn Đại Thúc đã nói, những nụ cười rạng rỡ của bà con khi mùa màng bội thu. Đó không phải là những thứ vàng bạc hay danh vọng có thể mua được.

Hắn hiểu ra rằng, giá trị thực sự của mình không nằm ở sự nổi bật cá nhân, không nằm ở những lời mời gọi hào nhoáng, mà nằm ở khả năng cống hiến, ở việc tạo ra sự thay đổi tích cực cho cuộc sống của những người xung quanh. Danh tiếng có thể đến rồi đi, vàng bạc có thể hết, nhưng sự biết ơn và niềm tin của cộng đồng thì vô giá.

Kiệt khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi, không còn là nụ cười bối rối mà là một nụ cười của sự thấu hiểu, của sự kiên định. “Tiên sinh, con đã hiểu. Con đã biết mình phải làm gì.” Hắn đứng dậy, cúi người thật sâu trước Tạ Trần, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và biết ơn. Lời khuyên của Tạ Trần không phải là một mệnh lệnh, mà là một ngọn đèn soi sáng, giúp hắn tự tìm thấy con đường của chính mình.

Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, gật đầu. Y không nói thêm lời nào, nhưng trong ánh mắt y, có một tia hài lòng nhẹ nhõm. Y biết, hạt mầm của ‘Nhân Đạo’ đã được gieo vào mảnh đất màu mỡ, và nó đang bắt đầu bén rễ sâu sắc trong tâm hồn của những phàm nhân như Kiệt. Sự luân hồi của vạn vật không chỉ là sự thay đổi của đất trời, mà còn là sự trưởng thành của con người, của tư tưởng. Kiệt đã chọn con đường không phụ thuộc vào tiên đạo, mà tự mình viết nên ý nghĩa cuộc đời.

***

Sáng hôm sau, một màn sương mỏng vẫn còn giăng mắc trên những mái nhà gỗ và cánh đồng lúa của Thôn Vân Sơn. Không khí se lạnh, trong lành, mang theo hơi ẩm của đất và mùi cỏ cây. Những tia nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua làn sương, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng. Dân làng đã tập trung đông đủ ở sân làng, nơi Kiệt thường đứng để hướng dẫn công việc. Gương mặt họ vẫn tràn đầy niềm vui sau mùa bội thu, nhưng cũng xen lẫn chút tò mò về quyết định của Kiệt sau những lời mời gọi từ bên ngoài.

Kiệt bước ra, gương mặt hắn giờ đây đã hoàn toàn kiên định, không còn chút bối rối nào từ ngày hôm trước. Ánh mắt hắn sáng rõ, tràn đầy nhiệt huyết và một niềm tin mãnh liệt. Hắn đứng trước bà con, hít thở một hơi thật sâu, rồi cất giọng nói trầm ấm mà đầy sức thuyết phục: “Thưa bà con Thôn Vân Sơn, và các vị khách quý từ các làng lân cận đã dành chút thời gian ghé qua đây!”

Mọi người im lặng lắng nghe. Lão Nông và Tôn Đại Thúc đứng ở hàng đầu, ánh mắt dõi theo Kiệt, trong lòng vừa tự hào, vừa hồi hộp.

“Con đã suy nghĩ rất kỹ về những lời mời mà bà con và các làng khác đã dành cho con,” Kiệt nói tiếp, giọng hắn vang vọng khắp sân làng. “Những lời mời đó đầy hấp dẫn, hứa hẹn một cuộc sống an nhàn, phú quý. Nhưng, sau nhiều đêm trăn trở, con đã nhận ra một điều…” Hắn dừng lại một chút, nhìn khắp lượt những gương mặt đang chăm chú lắng nghe.

“Con nhận ra rằng, giá trị thực sự không nằm ở những gì con nhận được một mình, không nằm ở danh vọng hay vàng bạc cá nhân. Giá trị thực sự, là ở những gì chúng ta có thể cùng nhau tạo ra! Là ở sự đoàn kết, ở trí tuệ tập thể, và ở khả năng biến những ý tưởng thành hiện thực, mang lại lợi ích cho toàn thể cộng đồng.”

Kiệt giơ tay, chỉ về phía những cánh đồng lúa vàng óng đang chờ được thu hoạch nốt, rồi lại chỉ về phía những gương mặt rám nắng, lam lũ nhưng tràn đầy hy vọng của bà con. “Thành quả của Thôn Vân Sơn ngày hôm nay không phải của riêng Kiệt này, mà là của tất cả chúng ta! Mỗi người một tay, mỗi người một ý, mới có được mùa màng bội thu này, mới có thể chống chọi được với thiên tai.”

Hắn nói tiếp, giọng nói trở nên mạnh mẽ và truyền cảm hơn: “Vì lẽ đó, con quyết định sẽ không đi đâu cả! Con sẽ ở lại Thôn Vân Sơn, cùng bà con tiếp tục xây dựng, tiếp tục học hỏi từ thiên nhiên, không ngừng đổi mới! Và không chỉ dừng lại ở đây…”

Một làn sóng xôn xao nổi lên. Bà con Thôn Vân Sơn, những người đã lo sợ Kiệt sẽ rời đi, giờ đây vỡ òa trong niềm vui sướng. Các vị khách từ làng khác thì bất ngờ, nhưng cũng dần bị cuốn hút bởi sự kiên định và tấm lòng rộng mở của Kiệt.

“Con sẽ ở lại Thôn Vân Sơn,” Kiệt nói rõ ràng từng chữ, “và chúng ta, Thôn Vân Sơn, sẽ mở cửa đón tiếp tất cả bà con từ các làng khác muốn đến học hỏi, muốn trao đổi kinh nghiệm. Chúng ta sẽ không giữ riêng tri thức này, mà sẽ chia sẻ nó với tất cả mọi người! Ai cần, cứ đến đây, chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu, cùng nhau làm!”

Một tràng reo hò vang dội khắp sân làng, phá tan màn sương sớm. Bà con Thôn Vân Sơn, vui sướng và tự hào, vỗ tay hò reo, những tiếng “Kiệt! Kiệt!” lại vang lên không ngớt. Các vị khách từ các làng lân cận cũng không kìm được sự phấn khích, ánh mắt họ sáng bừng lên niềm hy vọng.

“Không chỉ vậy,” Kiệt nói tiếp, khi tiếng reo hò lắng xuống một chút. “Con cũng đã bàn bạc với Lão Nông và Tôn Đại Thúc. Chúng con sẽ cùng nhau hệ thống hóa lại toàn bộ phương pháp canh tác này, từ việc chọn giống, làm đất, cách sử dụng thiên địch, đến cách phòng chống thiên tai. Chúng con sẽ viết thành một cuốn sách nhỏ, một cuốn ‘Phương Pháp Canh Tác Nhân Gian’, để bà con ai cũng có thể đọc, ai cũng có thể học, và ai cũng có thể áp dụng vào ruộng vườn của mình!”

Lời nói của Kiệt như một làn gió mới, thổi bùng lên ngọn lửa hy vọng trong lòng mỗi người nông dân. Một cuốn sách về canh tác do chính phàm nhân viết, không phải tiên thuật hay phép màu, mà là trí tuệ đúc kết từ thực tiễn! Đây là điều chưa từng có.

Lão Nông, nước mắt rưng rưng vì xúc động, gật đầu lia lịa. “Được lắm, Kiệt! Đó mới là điều một người có ích cho nhân gian nên làm! Không giữ riêng cho mình, mà chia sẻ cho muôn người. Ta và Tôn Đại Thúc sẽ dốc sức cùng con!”

Tôn Đại Thúc cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt đầy tự hào. “Đúng vậy! Trí tuệ của con người, nếu biết cách gieo trồng và lan tỏa, còn quý hơn bất cứ tiên khí nào. Ta sẽ cùng Kiệt viết sách, truyền lại cho đời sau!”

Dân làng lại một lần nữa reo hò ủng hộ, không khí náo nhiệt hơn bao giờ hết. Họ bắt đầu xúm xít lại, bàn tán xôn xao về kế hoạch mới, về việc sẽ đón tiếp bà con các làng khác ra sao, về việc sẽ góp sức viết cuốn sách như thế nào. Từ ngày hôm nay, Thôn Vân Sơn không chỉ là một làng quê bội thu, mà còn là một ngọn nguồn tri thức, một biểu tượng của sự tự lực và sẻ chia.

Kiệt nhìn khung cảnh náo nhiệt ấy, trong lòng tràn ngập sự thanh thản và nhẹ nhõm. Hắn đã tìm thấy giá trị thực sự của mình, không phải là một ngôi sao sáng chói một mình trên bầu trời, mà là một ngọn lửa nhỏ, góp phần thắp sáng cả một vùng đất. Hắn đã chọn con đường cống hiến, con đường của ‘Nhân Đạo’. Và hắn biết, đây mới là khởi đầu.

Sự kiện này sẽ là tiền đề cho sự hình thành một mạng lưới trao đổi kiến thức giữa các làng, thúc đẩy sự phát triển của nền văn minh phàm nhân. Ý tưởng viết sách hướng dẫn canh tác của Kiệt có thể là bước khởi đầu cho sự ra đời của các loại sách khoa học, kỹ thuật trong kỷ nguyên ‘Nhân Đạo’. Và quan trọng hơn, nó củng cố thông điệp về ‘sức mạnh của cộng đồng’ và ‘trí tuệ phàm nhân’, là nền tảng cho sự phát triển bền vững của thế giới không tiên đạo.

Màn sương dần tan, nhường chỗ cho ánh nắng ban mai rực rỡ. Tiếng chim hót, tiếng suối chảy, tiếng cười nói và tiếng hò reo của dân làng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống, của hy vọng, và của một kỷ nguyên mới đang dần hình thành. Tạ Trần, từ xa, v���n đang dõi theo tất cả. Y khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự mãn nguyện sâu sắc. Hạt mầm đã nảy nở, và nó đang bắt đầu lan tỏa những màu xanh hy vọng khắp nhân gian.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free