Nhân gian bất tu tiên - Chương 1451: Bàn Kế Cộng Đồng: Kiến Thiết Tương Lai Từ Nền Móng Nhân Gian
Trong thế giới Thập Phương Nhân Gian, nơi Thiên Đạo đang dần suy kiệt, mỗi tia nắng ban mai không chỉ mang theo ánh sáng mà còn gieo vào lòng người những hạt mầm của hy vọng và cả những vấn vương của thời cuộc. Sáng sớm, tại quán sách nhỏ của Tạ Trần ở Thị Trấn An Bình, không gian vẫn tĩnh lặng như mặt hồ chưa gợn sóng. Mùi giấy cũ, mực và chút hương trầm thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trầm lắng, rất đỗi quen thuộc. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong chiếc áo vải bố cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, đang lật giở từng trang của một cuốn cổ thư đã ngả màu thời gian. Những ngón tay thanh tú lướt nhẹ trên từng dòng chữ, như chạm vào những bí mật ngàn đời.
Bên cạnh y, Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ thông minh hiếm thấy, đang chăm chú chép bài. Cậu bé, trong chiếc áo vải thô cũ, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những âm thanh rì rầm từ ngoài đường làng chợt trở nên rõ ràng hơn, mang theo một sự xôn xao khó tả. Tiếng gió nhẹ thoảng qua, mang theo tiếng nói chuyện lẫn tiếng bước chân dồn dập, như thể có một luồng sinh khí mới đang dấy lên trong cộng đồng phàm nhân.
Tiểu An đặt bút xuống, đôi mắt to tròn nhìn về phía Tạ Trần, giọng nói non nớt nhưng đầy tò mò: “Tiên sinh, con nghe nói dân làng Vân Sơn lại sắp có việc lớn gì đó ạ? Mấy hôm nay, người đi lại nhộn nhịp, ai cũng nói về chuyện của Kiệt ca và bà con Thôn Vân Sơn. Có người từ làng bên còn nói, họ đang ấp ủ một điều gì đó vĩ đại lắm!”
Tạ Trần không ngẩng đầu, vẫn duy trì nhịp lật trang sách chậm rãi. Y nhấp một ngụm trà xanh nghi ngút khói, làn khói mỏng manh lượn lờ trong không khí, rồi tan biến. Giọng nói trầm, điềm tĩnh của y cất lên, mang theo chút triết lý sâu xa: “Chuyện của con người, Tiểu An, luôn là việc lớn, cũng luôn là việc nhỏ. Tùy tâm thế mà nhìn, tùy hành động mà định đoạt.”
Tiểu An nghiêng đầu, có vẻ vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa của câu nói đó. Cậu bé vốn thông minh, nhưng sự đời vẫn còn quá rộng lớn để một đứa trẻ có thể thấu tỏ. Cậu bé lại nhìn ra ngoài, những âm thanh xôn xao kia dường như thôi thúc sự tò mò trong lòng cậu. Cậu bé thấy những đoàn người từ các làng lân cận, không còn vẻ mệt mỏi, khắc khổ như trước kia, mà thay vào đó là sự háo hức, ánh mắt sáng bừng hy vọng. Họ không vác theo gánh nặng của mưu sinh, mà mang theo sự mong chờ vào một tương lai tươi sáng hơn, một tương lai mà họ đang tự tay kiến tạo.
Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở rất khẽ, như sợ làm xáo động bầu không khí yên bình. Y đặt cuốn sách xuống, đưa đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía xa xăm, nơi Thôn Vân Sơn ẩn mình sau những rặng tre xanh. Y có thể cảm nhận được, không phải bằng thần thức hay tiên pháp, mà bằng khả năng nhìn thấu nhân tâm và nhân quả, rằng một hạt mầm mới đang nảy nở. Hạt mầm của sự tự lực, của tinh thần cộng đồng, của trí tuệ phàm nhân không còn bị ràng buộc bởi những định luật của Thiên Đạo suy vi.
Y nhớ lại những ngày đầu, khi Kiệt còn là một thư sinh trẻ, mang trong mình hoài bão nhưng chưa tìm thấy con đường. Y đã nhìn thấy ở Kiệt ngọn lửa của sự cống hiến, của tình yêu thương dành cho mảnh đất và con người nơi đây. Và giờ đây, ngọn lửa ấy đã bùng cháy, không chỉ soi sáng Thôn Vân Sơn, mà còn lan tỏa khắp các làng lân cận. Y biết, sự kiện bội thu mùa màng chỉ là khởi đầu. Cái mà Kiệt đang xây dựng, không chỉ là những cánh đồng lúa trĩu hạt, mà là một nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi con người không còn trông cậy vào phép màu của tiên nhân, mà dựa vào chính sức mình, vào trí tuệ và sự đoàn kết.
“Tiên sinh,” Tiểu An lại gọi, kéo Tạ Trần về thực tại. “Có vẻ như Kiệt ca đang làm rất tốt công việc của mình. Các làng khác cũng đang học hỏi theo. Có phải đây chính là ‘nhân quả’ mà tiên sinh thường nói không ạ?”
Tạ Tr��n mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ sức làm ấm lòng người đối diện. “Đúng vậy, Tiểu An. Mỗi hành động thiện lành, mỗi sự sẻ chia tri thức, đều là một hạt mầm gieo xuống đất lành. Rồi đến ngày, nó sẽ nảy nở thành cây trái sum suê, lan tỏa bóng mát và nguồn sống cho muôn người. Đó là nhân quả của trí tuệ, của lòng người, không phải nhân quả của tiên pháp hay định mệnh.”
Y đứng dậy, tiến đến bên cửa sổ. Khung cảnh đường làng nhộn nhịp hơn thường lệ. Những tiếng chào hỏi, những nụ cười rạng rỡ trên gương mặt khắc khổ của những người nông dân, tất cả đều là minh chứng cho sự thay đổi. Y có thể ngửi thấy mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, mùi khói bếp vương vấn từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa sáng, và đâu đó là mùi hương của những loài hoa dại ven đường. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống, một bản giao hưởng mà Tạ Trần trân trọng hơn bất cứ khúc nhạc tiên âm nào.
Y biết, Kiệt và bà con Thôn Vân Sơn đang đứng trước một thử thách mới, một quyết định quan trọng sẽ định hình tương lai của không chỉ làng mình mà còn của nhiều cộng đồng khác. Y không cần phải có mặt, không cần phải can thiệp. Vai trò của y, lúc này, là một người quan sát, một người chiêm nghiệm, và một người thầm lặng đặt những viên gạch triết lý cho con đường mà nhân loại đang bước đi. Y đã gieo mầm ý niệm về sự tự lực, về trí tuệ nhân gian. Giờ đây, y chỉ cần dõi theo, xem những hạt mầm ấy sẽ phát triển và đơm hoa kết trái như thế nào.
“Chúng ta đi thôi, Tiểu An,” Tạ Trần nói, quay lại nhìn cậu học trò. “Hôm nay, chúng ta sẽ không ngồi ở đây mà nghe ngóng nữa. Chúng ta sẽ đi, để tận mắt chứng kiến, để cảm nhận, cái sức sống đang trỗi dậy từ lòng đất và lòng người.”
Tiểu An vội vàng gấp vở, ánh mắt rạng rỡ niềm vui. Cậu bé biết, mỗi khi tiên sinh nói “đi”, đó không chỉ là một chuyến đi đơn thuần, mà còn là một bài học sâu sắc về cuộc đời, về con người. Cậu nhanh chóng sắp xếp lại sách vở, rồi theo bước chân thong dong của Tạ Trần, rời khỏi quán sách, hòa mình vào dòng người đang hướng về Thôn Vân Sơn. Ánh nắng ban mai rực rỡ, gió mát hiu hiu thổi, mang theo hơi thở của một kỷ nguyên mới, nơi trí tuệ phàm nhân đang từng bước khẳng định vị thế của mình, không cần đến phép tắc của tiên gia hay sự phù hộ của Thiên Đạo đã mục ruỗng. Tạ Trần khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác mãn nguyện sâu sắc. Hạt mầm đã nảy nở, và nó đang bắt đầu lan tỏa những màu xanh hy vọng khắp nhân gian.
***
Giữa trưa, ánh nắng gắt như đổ lửa xuống Thôn Vân Sơn. Tuy vậy, không khí trong làng không hề chùng xuống bởi cái nóng oi ả, mà trái lại, nó sôi động và náo nhiệt hơn bao giờ hết. Tại khoảng sân rộng nhất làng, nơi thường dùng làm chỗ phơi lúa sau mùa gặt, giờ đây tập trung hàng trăm con người. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ vắt ngang làng, tiếng gà gáy thỉnh thoảng vọng lại từ các góc vườn, và xen lẫn vào đó là tiếng trẻ con nô đùa, tất cả tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống nông thôn. Mùi đất ẩm sau cơn mưa sớm, mùi cỏ khô và mùi khói bếp vương vấn từ những bữa cơm trưa của các gia đình hòa quyện vào nhau, mang đến một cảm giác yên bình, thanh tĩnh, và gần gũi với thiên nhiên.
Kiệt, giờ đây đã trưởng thành hơn rất nhiều, gương mặt toát lên vẻ thông minh và kiên nghị sau những thành công gần đây, đứng trước đám đông. Hắn không còn là thư sinh gầy gò của ngày xưa, mà là một thanh niên rắn rỏi, tự tin, đôi tay chai sạn vì công việc đồng áng. Hắn mặc một bộ áo vải thô giản dị, nhưng khí chất lãnh đạo thì không thể che giấu. Cây gậy tre trên tay hắn không dùng để chống đỡ, mà dùng để chỉ trỏ, vẽ vời xuống nền đất khô, phác họa một cách nhiệt huyết về dự án mà hắn sắp trình bày.
“Bà con ơi!” Giọng Kiệt vang lên, dứt khoát nhưng cũng đầy tình cảm, đủ để át đi tiếng xì xào của đám đông. “Như mọi người đã biết, mùa màng năm nay bội thu. Đó là nhờ vào sự hợp sức của tất cả chúng ta, nhờ vào những phương pháp canh tác mới mà chúng ta đã cùng nhau tìm tòi, học hỏi. Nhưng không phải vì thế mà chúng ta có th��� an tâm! Thiên Đạo suy vi, thiên tai ngày càng thất thường. Chúng ta đã có những lúc phải đối mặt với hạn hán, với ngập úng. Con nghĩ, đã đến lúc chúng ta phải nghĩ xa hơn, làm lớn hơn, để bảo vệ thành quả của mình, để đảm bảo cho tương lai của con cháu chúng ta!”
Hắn dùng gậy vẽ xuống đất, phác họa một đường cong dài. “Con đề xuất, chúng ta sẽ xây dựng một hệ thống kênh mương mới, kiên cố hơn, dẫn nước từ đầu nguồn con suối này về khắp các cánh đồng, không chỉ Thôn Vân Sơn, mà cả những cánh đồng lân cận của các làng bạn. Và một kho chứa hạt giống chống lụt, chống mối mọt, đủ lớn để dự trữ lương thực cho cả làng trong những năm mất mùa. Với hệ thống này, chúng ta sẽ không còn lo hạn hán hay ngập úng nữa! Chúng ta sẽ chủ động hơn trước thiên tai!”
Đám đông bắt đầu xôn xao. Một số người gật gù tán thành, ánh mắt sáng lên hy vọng. Nhưng cũng có không ít tiếng thì thầm bàn tán, bày tỏ sự lo ngại.
Lão Nông, với da đen sạm, tay chân chai sạn, luôn đội nón lá, bước ra phía trước. Ông là đại diện cho tầng lớp lão niên, mang kinh nghiệm và sự thận trọng. “Kiệt à, ý tưởng của con rất hay, rất có tầm nhìn. Nhưng chi phí thì sao? Xây dựng một hệ thống kênh mương lớn như vậy, rồi kho chứa hạt, tốn kém biết bao nhiêu? Sức người liệu có đủ? Chúng ta chỉ là những người nông dân chân lấm tay bùn, làm sao sánh được với những công trình mà tiên gia hay vương triều xưa kia xây dựng?” Giọng ông trầm ấm, đầy vẻ hoài nghi nhưng cũng chất chứa sự quan tâm. Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Ông hiểu rõ giá trị của mỗi đồng tiền, mỗi công sức.
Tôn Đại Thúc, gương mặt khắc khổ, bàn tay chai sạn, dáng vẻ lam lũ của một người nông dân, luôn đội nón rơm, lại lên tiếng ngay lập tức, giọng có chút nóng nảy nhưng đầy trượng nghĩa: “Lão Nông nói gì vậy! Có gì mà không đủ! Lần trước chúng ta còn cùng nhau cải tạo đất, đổi mới phương pháp canh tác, chẳng phải cũng là một việc lớn sao? Chẳng phải chúng ta đã làm được đó sao? Lần này cũng vậy! Đất có linh, người có tình. Sống sao cho phải đạo làm người, là phải biết nhìn xa trông rộng, phải biết vì cộng đồng. Kiệt nó có trí tuệ, chúng ta có sức lực, có gì mà không làm được!”
Ông nhìn thẳng vào Lão Nông, ánh mắt đầy kiên định. “Hơn nữa, đây không phải là việc của riêng Thôn Vân Sơn. Kiệt đã nói, đây là cho cả các làng lân cận. Nếu chúng ta cùng nhau góp sức, cùng nhau làm, thì sức mạnh sẽ gấp bội. Chẳng lẽ chúng ta cứ mãi chờ đợi Thiên Đạo ban ơn hay sao? Thiên Đạo suy vi, chúng ta phải tự cứu lấy mình!”
Cuộc tranh luận bùng lên. Một người nông dân trẻ tuổi khác, ánh mắt sáng rỡ, lên tiếng: “Con ủng hộ Kiệt ca! Chúng ta không thể cứ mãi cam chịu số phận. Chúng ta đã thấy rõ hiệu quả của những phương pháp mới. Nếu có thể chủ động nguồn nước, chủ động lương thực, cuộc sống của chúng ta sẽ ổn định hơn rất nhiều!”
Nhưng một bà lão tóc bạc phơ lại run rẩy nói: “Nhưng lỡ đâu thất bại thì sao? Bao nhiêu công sức, tiền bạc đổ vào đó… Chúng ta đã quá vất vả rồi. Liệu có quá sức không?”
Kiệt lắng nghe tất cả, đôi mắt hắn quét một lượt khắp đám đông, cố gắng thấu hiểu từng nỗi lo, từng hy vọng. Hắn hiểu rằng, sự lo lắng là điều tất yếu. Con người, vốn dĩ luôn sợ hãi những điều chưa biết, sợ hãi sự thay đổi. Nhưng hắn tin vào sức mạnh của trí tuệ và sự đoàn kết.
Tạ Trần và Tiểu An đứng nép mình ở một góc, quan sát mọi diễn biến. Tiểu An, với đôi mắt to tròn, chăm chú nhìn Kiệt, rồi lại nhìn những người dân làng đang tranh luận. Cậu bé cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng cũng thấy được ngọn lửa nhiệt huyết đang cháy trong lòng Kiệt.
“Tiên sinh,” Tiểu An thì thầm, “mọi người có vẻ không đồng tình lắm.”
Tạ Trần khẽ lắc đầu. “Không phải không đồng tình, Tiểu An. Là họ đang cân nhắc. Họ đang đối diện với một lựa chọn giữa sự an toàn của truyền thống và những lợi ích tiềm năng từ sự đổi mới, giữa lợi ích cá nhân và lợi ích chung. Đây chính là bản chất của mỗi bước tiến trong lịch sử nhân loại.”
Y nhìn Kiệt, trong lòng dâng lên một sự thán phục. Kiệt không có phép thuật, không có quyền năng siêu phàm. Cái mà hắn có, là trí tuệ, lòng dũng cảm, và trên hết, là tình yêu thương dành cho cộng đồng. Hắn đang dẫn dắt những con người phàm tục này vượt qua những rào cản của nỗi sợ hãi, của sự bảo thủ, để kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn bằng chính sức mình. Đây chính là “nhân đạo” mà Tạ Trần luôn ấp ủ – không phải là một con đường tu tiên đầy máu và nước mắt, mà là con đường của sự sống, của sự sẻ chia, của trí tuệ và lòng nhân ái.
Tạ Trần nhắm mắt lại một chút, rồi lại mở ra. Y có thể hình dung ra viễn cảnh của những con kênh mương uốn lượn, mang dòng nước mát lành đến từng thửa ruộng khô cằn; của những kho chứa hạt giống vững chắc, đảm bảo cho những mùa đông dài. Y cũng nhìn thấy những khó khăn, những cãi vã, những mồ hôi và nước mắt sẽ đổ xuống. Nhưng y tin, nhân loại sẽ vượt qua. Bởi lẽ, từ ngàn xưa đến nay, sức mạnh lớn nhất của con người không phải là sức mạnh của quyền năng, mà là sức mạnh của ý chí và tinh thần đoàn kết.
Kiệt tiếp tục giải thích, giọng nói của hắn vẫn tràn đầy nhiệt huyết. Hắn dùng gậy chỉ vào những mô hình đơn giản trên đất, giải thích về cách phân chia công việc, về việc sẽ tận dụng nguồn vật liệu tại chỗ, về việc sẽ học hỏi từ những kỹ thuật xây dựng cổ xưa của phàm nhân, kết hợp với những cải tiến nhỏ để tăng hiệu quả. Hắn không hứa hẹn điều gì quá xa vời, mà chỉ nói về sự cần cù, về sự hợp tác, về một tương lai mà mọi người cùng nhau xây dựng.
Mặc dù vẫn còn những lời bàn tán, những ánh mắt nghi ngại, nhưng dần dần, một làn sóng ủng hộ bắt đầu nổi lên. Sự kiên định, sự chân thành và những lý lẽ thuyết phục của Kiệt đã bắt đầu lay động lòng người. Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng lại khốc liệt hơn bất kỳ trận chiến nào – cuộc chiến chống lại sự bi quan, chống lại thói quen cũ, và chống lại nỗi sợ hãi về một tương lai bất định. Và trong cuộc chiến ấy, Kiệt, một phàm nhân không tu hành, đang là người dẫn đầu, bằng chính trí tuệ và lòng dũng cảm của mình.
***
Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên những mái nhà tranh, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, Kiệt tìm đến quán trà của Lão Quán Chủ. Quán trà nằm ven con suối nhỏ, với những chiếc bàn gỗ mộc mạc và những chiếc ghế tre đơn sơ. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài ba vị khách còn nán lại, tiếng chén trà va chạm khẽ khàng, và tiếng nước suối chảy nhẹ nhàng từ xa, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái, hoàn toàn đối lập với sự ồn ào của cuộc họp ban trưa. Mùi trà thơm dịu nhẹ, hòa quyện với mùi hoa cỏ ven suối, mang đến một cảm giác tĩnh tại, xoa dịu tâm hồn.
Tạ Trần, sau khi quan sát buổi họp, cũng đã đến đây trước Kiệt một quãng. Y lặng lẽ ngồi ở một góc, bên cạnh ô cửa sổ mở rộng, thưởng thức chén trà và ngắm nhìn cảnh hoàng hôn đang buông xuống. Y vẫn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự chiêm nghiệm. Lão Quán Chủ, dáng người trung bình, vẻ mặt phúc hậu, nụ cười hiền từ luôn nở trên môi, râu tóc đã điểm bạc, đang từ tốn pha trà. Ông nhìn Tạ Trần với ánh mắt thâm thúy, như đã thấu tỏ mọi sự nhưng không phán xét.
Kiệt bước vào, vẻ mặt vẫn còn vương chút mệt mỏi và ưu tư. Hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần, thở dài một hơi. “Chào Lão Quán Chủ, chào tiên sinh.” Hắn gọi một chén trà, rồi quay sang Tạ Trần, đôi mắt đầy vẻ trăn trở. “Con hiểu nỗi lo của họ, tiên sinh ạ. Họ đã quá vất vả rồi, không muốn mạo hiểm thêm nữa. Nhưng nếu không làm, t��ơng lai sẽ ra sao? Những lời mời gọi từ các làng khác, những ánh mắt hy vọng của họ, chẳng lẽ con lại từ chối sao?”
Kiệt trình bày những khó khăn, những ý kiến trái chiều mà hắn phải đối mặt. Có người lo ngại về chi phí, có người sợ hãi rủi ro, có người lại chỉ muốn giữ nguyên nếp cũ, sống an phận. Hắn đã cố gắng giải thích, cố gắng thuyết phục, nhưng vẫn còn đó những bức tường vô hình của sự hoài nghi và lo sợ. Hắn cảm thấy mình như đang đứng giữa một ngã ba đường, một bên là lý tưởng cao đẹp, một bên là thực tế phũ phàng.
Lão Quán Chủ đặt chén trà xuống trước mặt Kiệt, giọng nói ấm áp, chậm rãi: “Trà này thanh đạm, nhưng hậu vị sâu. Giống như việc lớn vậy. Mới đầu có thể khó nuốt, nhưng càng ngẫm càng thấy vị.” Ông vuốt chòm râu bạc, ánh mắt tinh tường nhìn Kiệt. “Kiệt à, con có nhớ câu chuyện về con đê làng ta không? Ngày xưa, mỗi khi lũ về, cả làng lại khốn khổ. Ai cũng than thở, nhưng không ai dám nghĩ đến việc xây một con đê vững chắc. Cho đến khi một người trẻ tuổi đứng lên, kêu gọi mọi người. Ban đầu cũng bị phản đối dữ dội lắm, nhưng cuối cùng, con đê cũng thành hình. Và từ đó, làng ta không còn sợ lũ nữa.”
Tạ Trần vẫn lặng lẽ thưởng trà, không nói một lời. Y lắng nghe Kiệt, lắng nghe Lão Quán Chủ, và lắng nghe cả tiếng gió rì rào qua tán lá, tiếng nước suối chảy qua những tảng đá rêu phong. Y biết Kiệt không cần một lời khuyên trực tiếp, mà cần một ánh sáng dẫn đường, một lời gợi mở để hắn tự tìm thấy câu trả lời trong chính mình.
Khi Kiệt nói xong, Tạ Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Kiệt. Giọng y trầm ấm, không cao không thấp, nhưng đủ sức lay động tâm can: “Kiệt, ngươi thấy, đâu là cái gốc của vấn đề này? Đâu là điều mà mọi người thực sự mong muốn, đằng sau những lo toan đó? Mỗi hạt giống đều cần đất tốt để nảy mầm. Lòng người cũng vậy.”
Câu hỏi của Tạ Trần không phải là một câu hỏi đơn thuần, mà là một lời dẫn dắt Kiệt đi sâu vào nội tâm của vấn đề. Lão Quán Chủ gật gù tán thành, vuốt râu mỉm cười. Ông hi���u ý của Tạ Trần. Con người ta, khi đứng trước sự thay đổi, thường thể hiện ra nhiều nỗi lo khác nhau, nhưng sâu thẳm bên trong, có thể chỉ là một vài mong muốn cơ bản, một vài nỗi sợ hãi chung.
Kiệt trầm tư. Hắn nhìn xa xăm ra phía con suối, nơi ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống. “Cái gốc của vấn đề…?” Hắn lẩm bẩm. “Họ lo lắng, sợ hãi. Họ sợ mất mát, sợ công sức đổ sông đổ biển. Họ muốn an toàn, muốn ổn định. Họ muốn một cuộc sống tốt đẹp hơn, nhưng lại sợ cái giá phải trả.” Hắn nhắm mắt lại, cố gắng hình dung từng gương mặt, từng ánh mắt của bà con ban trưa.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt khích lệ. Y không thúc ép, chỉ kiên nhẫn chờ đợi. Y biết, Kiệt đang trong quá trình tự vấn, tự tìm kiếm. Đây là một phần quan trọng trong quá trình trưởng thành của một người lãnh đạo, của một người gieo mầm cho kỷ nguyên mới. Y đã nhìn thấy điều này không ít lần. Thiên Đạo suy vi, nhưng lòng người thì vẫn vẹn nguyên những mong muốn cơ bản nhất: bình an, no ấm, hạnh phúc. Và chính những mong mu���n đó, khi được tập hợp lại, khi được dẫn dắt bởi trí tuệ và lòng nhân ái, sẽ tạo nên sức mạnh vô biên, đủ sức thay đổi cả thế giới.
Kiệt mở mắt, ánh mắt hắn đã sáng hơn, không còn vẻ ưu tư nặng nề như trước. Hắn đã nhìn thấy một điều gì đó, một sợi dây vô hình kết nối những lo lắng tưởng chừng rời rạc của mọi người. “Họ muốn tin tưởng,” Kiệt nói khẽ, gần như độc thoại. “Họ muốn tin vào một tương lai tốt đẹp hơn, tin vào khả năng của chính họ, và tin vào con người đang dẫn dắt họ. Nhưng họ cần được thấy rõ con đường, cần được cảm nhận sự an toàn, từng bước một.”
Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười ẩn hiện nơi khóe môi. “Đúng vậy, Kiệt. Lòng người, dù là phàm nhân hay tu sĩ, đều cần một điểm tựa. Và điểm tựa vững chắc nhất, đôi khi, không phải là sức mạnh siêu phàm, mà là sự chân thành, là trí tuệ, là sự kiên định của một người.” Y nhấp một ngụm trà cuối, hương trà đọng lại nơi đầu lưỡi, mang theo vị thanh thoát của sự thấu hiểu. Y biết, Kiệt đã tìm thấy câu trả lời của mình.
***
Đêm buông xuống Thôn Vân Sơn, nhưng không khí không hề tĩnh mịch. Ánh trăng sáng vằng vặc như một tấm gương bạc treo lơ lửng trên bầu trời, soi rọi khắp làng. Từ những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ, ánh đèn lồng yếu ớt hắt ra, tạo nên những vệt sáng lung linh trên con đường đất. Tiếng chim đêm ríu rít, tiếng côn trùng rả rích, và tiếng suối chảy thì thầm, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của màn đêm. Nhưng không gian ấy không hề trống vắng, bởi lẽ, dân làng lại một lần nữa tụ tập, lần này không phải ở sân làng rộng lớn, mà là ở một khoảng đất trống nhỏ hơn, gần trung tâm làng, nơi mọi người cảm thấy gần gũi và ấm cúng hơn.
Kiệt đứng đó, trong ánh sáng mờ ảo của đèn lồng và ánh trăng, vẻ mặt hắn không còn căng thẳng như ban trưa, thay vào đó là sự điềm tĩnh và quyết đoán. Hắn đã suy ngẫm rất nhiều về lời Tạ Trần nói, về cái gốc của vấn đề, về điều mà mọi người thực sự mong muốn. Hắn hiểu rằng, không phải mọi người không muốn thay đổi, mà họ sợ hãi rủi ro, sợ hãi sự không chắc chắn.
“Bà con ơi!” Kiệt cất tiếng, giọng hắn vang vọng nhưng không hề thúc ép, mà chất chứa sự chân thành. “Con đã nghe tất cả những lời bà con nói. Con đã hiểu những nỗi lo, những trăn trở của mọi người. Và con đã suy nghĩ rất nhiều. Con nhận ra rằng, chúng ta không thể vội vàng. Chúng ta không thể đặt cược tất cả vào một canh bạc lớn.”
Một sự im lặng bao trùm. Mọi người nín thở lắng nghe, ánh mắt đổ dồn vào Kiệt.
“Thay vì xây dựng một hệ thống kênh mương khổng lồ ngay lập tức,” Kiệt tiếp tục, “chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc cải tạo những con kênh nhỏ hiện có, dẫn nước tới những cánh đồng gần nhất, những nơi thường xuyên bị hạn hán. Chúng ta sẽ làm từng bước một, vừa làm vừa học hỏi, vừa kiểm tra hiệu quả. Chúng ta sẽ không dùng hết số tiền tích lũy của làng, mà sẽ chia nhỏ ra, dùng một phần nhỏ để khởi động, và khi thấy hiệu quả, chúng ta sẽ tiếp tục. Như vậy, rủi ro sẽ giảm đi rất nhiều, và bà con có thể tận mắt thấy đư���c thành quả của mình.”
Hắn ngừng lại, nhìn khắp lượt những gương mặt xung quanh. “Và kho chứa hạt giống cũng vậy. Chúng ta sẽ không xây dựng một cái quá lớn ngay lập tức. Chúng ta sẽ xây dựng một kho nhỏ hơn, đơn giản hơn, nhưng đủ để bảo vệ hạt giống quý của chúng ta khỏi mối mọt và ngập lụt. Sau khi thấy hiệu quả, khi bà con đã tin tưởng, chúng ta sẽ mở rộng dần. Mọi người thấy thế nào?”
Lời nói của Kiệt như một làn gió mát thổi tan đi những đám mây nghi ngại trong lòng mọi người. Đây là một kế hoạch điều chỉnh, cân nhắc cả những lo ngại và nguyện vọng sâu xa của mọi người. Nó không quá lớn lao đến mức khiến người ta sợ hãi, nhưng cũng không quá nhỏ bé đến mức không mang lại hiệu quả. Đó là một con đường vững chắc, từng bước một, phù hợp với tâm lý của những người nông dân đã quá quen với sự vất vả và rủi ro.
Lão Nông, với đôi mắt đã mờ đi vì tuổi tác, nhưng vẫn ánh lên vẻ tinh tường, khẽ gật đầu. “Kiệt nói có lý. Làm việc gì cũng cần thận trọng, không thể đốt cháy giai đoạn. Từng bước một, vững chắc. Như vậy, chúng ta sẽ không phải lo lắng quá nhiều.”
Tôn Đại Thúc cũng gật đầu đồng tình, vẻ nóng nảy ban trưa đã dịu đi, thay vào đó là sự trầm ngâm. “Đúng vậy! Bắt đầu từ những việc nhỏ, sau đó làm lớn dần lên. Như vậy, lòng người sẽ tin tưởng hơn.”
Một sự đồng thuận thầm lặng lan tỏa trong đám đông. Không còn những tiếng tranh cãi gay gắt, không còn những ánh mắt nghi ngại. Thay vào đó là những tiếng gật gù, những lời bàn tán xôn xao nhưng đầy hứng khởi. Mọi người bắt đầu xúm xít lại, bàn bạc về việc phân chia công việc, về việc sẽ góp sức như thế nào.
“Được! Chúng ta cùng làm!” Một tiếng reo vang lên, rồi nhiều tiếng reo khác nối tiếp, hòa cùng tiếng vỗ tay hân hoan. Cảm giác ấm áp của tinh thần đoàn kết, của sự đồng lòng lan tỏa khắp không gian. Nhiều người bắt tay Kiệt, ánh mắt đầy tin tưởng và biết ơn.
Tạ Trần và Tiểu An đứng trong bóng tối của một gốc cây cổ thụ, lặng lẽ quan sát tất cả. Tiểu An không kìm được sự vui sướng, cậu bé reo lên nho nhỏ, nắm chặt tay Tạ Trần. “Tiên sinh, mọi người đồng ý rồi! Mọi người sẽ cùng nhau làm!”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và sâu sắc. Y nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt y nhìn xa xăm, vượt qua cả bóng đêm và ánh trăng, như nhìn thấy cả một tương lai. Dự án công trình công cộng mới này, dù chỉ là cải tạo kênh mương hay xây kho hạt nhỏ, sẽ là một bước tiến lớn, đặt nền móng cho sự phát triển đô thị và cơ sở hạ tầng của các cộng đồng phàm nhân trong tương lai. Thành công của dự án sẽ khẳng định thêm vai trò của Kiệt như một nhà lãnh đạo và kỹ sư tài ba, thúc đẩy sự hợp tác giữa các làng xa hơn.
Y biết, những lời khuyên gián tiếp của y, những câu hỏi gợi mở của y, đã tiếp tục định hình và củng cố triết lý ‘Nhân Đạo’, nơi trí tuệ và lòng nhân ái là động lực chính của sự tiến bộ. Thiên Đạo có thể suy vi, tiên môn có thể không còn, nhưng nhân gian thì vẫn sẽ tồn tại, và con người sẽ tự mình kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi cuộc sống bình thường, chân thực mới là giá trị tối thượng.
Tạ Trần đưa tay xoa đầu Tiểu An. “Đúng vậy, Tiểu An. Con người, khi biết lắng nghe nhau, khi biết đặt lợi ích chung lên trên hết, thì không có việc gì là không làm được.” Y nhìn về phía Kiệt và bà con làng Vân Sơn, những con người đang hừng hực khí thế, chuẩn bị cho một khởi đầu mới. Ánh trăng vẫn sáng vằng vặc, soi đường cho những bước chân vững chãi của nhân loại. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến phép màu, mà bằng chính trí tuệ và lòng nhân ái của mình. Và đêm nay, dưới ánh trăng hiền hòa, một chương mới của ‘Nhân Đạo’ đã chính thức được viết nên, bởi những bàn tay chai sạn, những trái tim ấm áp, và những khối óc sáng suốt của phàm nhân.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.