Nhân gian bất tu tiên - Chương 1452: Kiến Trúc Nhân Tâm: Những Tranh Luận Đầu Tiên Về Cộng Đồng
Dưới ánh trăng vẫn còn vằng vặc của đêm qua, khí thế hừng hực của Thôn Vân Sơn như một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm, thắp sáng cả một vùng trời. Tạ Trần và Tiểu An đã rời khỏi gốc cổ thụ, men theo con đường mòn nhỏ trở về quán sách của mình, nhưng trong tâm trí Tạ Trần, hình ảnh những gương mặt phàm nhân chất phác, tràn đầy hy vọng vẫn còn đọng lại. Y biết, một chương mới của ‘Nhân Đạo’ đã chính thức được viết nên, không phải bằng những lời hô hào đao to búa lớn, mà bằng chính những bàn tay chai sạn, những trái tim ấm áp, và những khối óc sáng suốt của con người. Tuy nhiên, sự đồng thuận ban đầu chỉ là nền móng, con đường phía trước còn lắm chông gai.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang loay hoay tìm đường xuyên qua những tán cây cổ thụ ven sông, Quán Trà Vọng Giang đã tấp nập lạ thường. Không khí ở đây vốn dĩ luôn yên bình, thư thái, với tiếng nước sông chảy róc rách hòa cùng tiếng chim hót líu lo, mùi trà thơm ngát quyện với mùi hoa cỏ dại ven bờ. Nhưng hôm nay, một sự háo hức, một chút bồn chồn đã len lỏi vào từng góc quán. Những bàn ghế gỗ mộc mạc, thường ngày chỉ dành cho vài ba khách quen nhâm nhi chén trà đàm đạo, giờ đây chật kín người dân Thôn Vân Sơn. Họ tụ tập quanh một chiếc bàn lớn nhất, nơi Kiệt, với vẻ mặt tràn đầy nhiệt huyết nhưng cũng phảng phất sự căng thẳng, đang trải ra những cuộn giấy phác thảo đã được chuẩn bị kỹ lưỡng.
Tạ Trần và Tiểu An, theo thói quen, chọn một góc khuất gần ban công, nơi có thể bao quát toàn bộ khung cảnh mà không gây chú ý. Tạ Trần nhẹ nhàng nâng chén trà nghi ngút khói, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt quen thuộc. Y biết, đây là một khoảnh khắc quan trọng, một bước ngoặt thực sự của làng Vân Sơn, và có lẽ, của cả một kỷ nguyên. Tiểu An ngồi bên cạnh, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn về phía Kiệt, không bỏ sót một động thái nào.
Kiệt hít một hơi thật sâu, gõ nhẹ lên mặt bàn để thu hút sự chú ý. Thanh âm mộc mạc của gỗ vang lên, như một tiếng chuông báo hiệu cho một khởi đầu mới. “Thưa bà con, như chúng ta đã thống nhất tối qua, hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau bàn bạc chi tiết về việc xây dựng công trình chung của làng.” Giọng hắn vang dội, đầy tự tin. “Đây là bản phác thảo chi tiết cho ‘Trung Tâm Cộng Đồng và Kho Dự Trữ’ của chúng ta. Nó sẽ bao gồm một kho chứa lớn dưới lòng đất, được thiết kế đặc biệt để chống lụt và bảo vệ lương thực khỏi mối mọt, sâu bọ. Phía trên, chúng ta sẽ có một nhà sàn đa năng, với không gian rộng rãi để hội họp, trao đổi kinh nghiệm, và cả những buổi sinh hoạt văn hóa của làng.”
Hắn dùng một que tre nhỏ chỉ vào từng phần trên bản vẽ, giải thích cặn kẽ từng đường nét, từng chi tiết. Bản vẽ của Kiệt không chỉ là những đường nét khô khan trên giấy, mà còn là kết tinh của trí tuệ, của những đêm dài trăn trở, cân nhắc từng yếu tố từ địa hình, khí hậu, cho đến nhu cầu thực tế của người dân. Hắn hình dung một công trình vừa vững chãi, vừa thanh thoát, một biểu tượng cho sự đoàn kết và tiến bộ của Thôn Vân Sơn.
Ban đầu, không khí khá hào hứng. Những tiếng xì xào, bàn tán nhỏ nhẹ vang lên, thể hiện sự tò mò và tán thưởng. Người dân chỉ trỏ vào bản vẽ, bàn luận về hình dáng, kích thước. Nhưng rồi, khi Kiệt đi sâu hơn vào các chi tiết kỹ thuật, những câu hỏi và ý kiến trái chiều dần xuất hiện, như những gợn sóng nhỏ bắt đầu lan rộng trên mặt hồ yên ả.
Một người dân trung niên, với gương mặt khắc khổ và đôi tay chai sạm vì quanh năm bám ruộng, dè dặt lên tiếng. “Kiệt à, khoảnh đất mà cậu định xây dựng đó, e là có đủ rộng không? Và cái nhà sàn này… trông có vẻ hơi khác với kiến trúc làng ta từ trước đến giờ. Nó có vẻ… hiện đại quá chăng?” Ánh mắt ông lộ rõ sự e ngại trước những điều mới mẻ, những thứ xa lạ với truyền thống đã ăn sâu vào nếp nghĩ của bao đời. Ông lo lắng rằng sự thay đổi quá lớn sẽ phá vỡ cái nét dung dị, chất phác vốn có của làng.
Một người khác tiếp lời, giọng nói mang theo sự tính toán của người đã trải qua nhiều mùa vụ khó khăn. “Đúng vậy! Và nguyên vật liệu dự tính dùng đá ong và gỗ lim… Gỗ lim thì quý thật, đẹp thật đó, nhưng liệu có quá đắt không? Chúng ta có thể dùng gỗ thông thường từ rừng gần đây để tiết kiệm chi phí không? Dù sao thì, cái kho là để chứa lúa, cái nhà là để hội họp, đâu cần phải đẹp đẽ, sang trọng quá mức làm gì?”
Kiệt cố gắng giữ bình tĩnh, kiên nhẫn giải thích. Hắn vạch ra những lợi ích của việc sử dụng vật liệu bền vững, của thiết kế hiện đại hơn để tối ưu hóa không gian và chức năng. Hắn nói về khả năng chống chịu của đá ong, về độ bền của gỗ lim, về việc một công trình vững chãi sẽ tiết kiệm chi phí sửa chữa trong tương lai. Nhưng những lời giải thích của hắn, dù logic và thuyết phục đến mấy, vẫn vấp phải những ánh mắt nghi ngại, những cái lắc đầu nhẹ. Lòng người, đôi khi, khó thay đổi hơn cả đá tảng.
Tạ Trần quan sát tất cả, chén trà trong tay y đã nguội lạnh. Y hiểu rằng, đây không chỉ là cuộc tranh luận về vật liệu hay thiết kế. Đây là cuộc đấu tranh giữa cũ và mới, giữa truyền thống và đổi mới, giữa cái giá trị thực dụng và cái giá trị tinh thần. Con người, vốn dĩ là sinh linh của thói quen, luôn e dè trước sự thay đổi, đặc biệt là khi sự thay đổi đó đòi hỏi sự đầu tư lớn về công sức và của cải. ‘Nhân Đạo’ không phải là con đường trải hoa hồng, mà là một hành trình gian nan, đòi hỏi sự kiên nhẫn, thấu hiểu và khả năng dung hòa vô tận. Tiểu An ghé sát tai Tạ Trần, thì thầm: “Tiên sinh, bài này con vẫn chưa hiểu… Tại sao mọi người lại không đồng ý với chú Kiệt ạ? Con thấy bản vẽ của chú ấy đẹp mà, lại còn chống lụt nữa!” Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu An, ánh mắt y vẫn dõi theo Kiệt, tựa như đang đọc vị từng suy nghĩ, từng cảm xúc của những người xung quanh. Y mỉm cười nhẹ, không đáp lời Tiểu An ngay, mà để cậu bé tự mình quan sát, tự mình cảm nhận cái phức tạp của lòng người. Y biết, những bài học như thế này mới là điều quý gi�� nhất cho sự trưởng thành của một tâm hồn phàm nhân.
***
Thời gian trôi qua, những tia nắng ban mai đã nhường chỗ cho cái nắng rực rỡ của giữa trưa. Không khí trong Quán Trà Vọng Giang dần trở nên oi ả, không chỉ bởi nhiệt độ tăng cao, mà còn bởi sự căng thẳng đang bao trùm. Tiếng nước sông chảy róc rách vẫn đều đặn, nhưng dường như chẳng còn ai để ý đến nữa. Tiếng chim hót đã thưa thớt hẳn, nhường chỗ cho những tiếng tranh luận ngày càng gay gắt.
Cuộc thảo luận đã bùng nổ thành một cuộc tranh cãi đúng nghĩa. Những ý kiến ban đầu chỉ là dè dặt, giờ đây đã trở nên kiên quyết và đối lập. Một phe, đứng đầu là Tôn Đại Thúc, một người nông dân từng trải, có tiếng nói trong làng, khăng khăng rằng công trình phải ưu tiên sự bền vững và chức năng tối đa. “Cái cốt là cái ruột!” Tôn Đại Thúc đập mạnh bàn, giọng nói khàn khàn nhưng đầy uy lực. Gương mặt ông khắc khổ, bàn tay chai sạn đặt trên bàn, thể hiện rõ sự lam lũ của một người nông dân. Ông đội chiếc nón rơm quen thuộc, che đi một phần ánh m��t căng thẳng. “Cái kho lương thực phải an toàn tuyệt đối, chống được thú, chống được lụt, chống được mối mọt. Không cần hoa hòe hoa sói làm gì cho tốn kém! Tiền của chúng ta là mồ hôi nước mắt, không thể đổ vào những thứ phù phiếm!” Đối với ông, vẻ đẹp chỉ là thứ xa xỉ, vô ích, khi mà cái đói, cái khổ vẫn còn là nỗi ám ảnh. Ông chỉ tin vào những giá trị thực dụng, vào sự kiên cố có thể bảo vệ được thành quả lao động của cả làng.
Ngược lại, một nhóm người trẻ hơn, có học thức hơn, và cũng có tầm nhìn xa hơn, lại muốn công trình phải mang một ý nghĩa lớn lao hơn. Một người dân trẻ tuổi, ánh mắt sáng ngời, nhiệt huyết, đứng lên phản bác. “Nhưng đây là trung tâm của làng, là bộ mặt của chúng ta! Chúng ta đã có những mùa màng bội thu, chẳng lẽ không xứng đáng có một công trình đẹp đẽ, khang trang sao? Hơn nữa, trẻ con cần nơi để học, để đọc sách, không chỉ là nơi chứa lúa! Một công trình đa năng sẽ phục vụ nhiều nhu cầu hơn, là nơi giao lưu, học hỏi, không chỉ là một cái kho vô tri!” Họ nhìn thấy ở công trình này một cơ hội để nâng cao đời sống tinh thần, để tạo ra một không gian chung nơi mọi người có thể gắn kết, học hỏi và phát triển. Họ tin rằng, một khi đã no đủ, con người cần phải vươn tới những giá trị cao hơn, đẹp đẽ hơn.
Lão Nông, với đôi mắt tinh tường ẩn sau vẻ ngoài già nua, cố gắng dung hòa. Da ông đen sạm, tay chân chai sạn, nhưng giọng nói vẫn trầm tĩnh, đầy suy tư. Ông nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, nhìn khắp lượt mọi người. “Đất nước này đã trải qua nhiều biến cố, cái gì bền vững, cái gì mang lại lợi ích lâu dài cho cả làng mới là quan trọng. Nhưng…” Ông ngừng lại, ánh mắt chạm vào Kiệt, rồi lướt qua những người trẻ tuổi. “…cái đẹp cũng là một phần của sự sống. Một ngôi làng không chỉ cần có cái ăn, mà còn cần có cái nhìn, cái cảm. Một nơi chốn để con người tự hào, để trẻ con lớn lên với những ước mơ.” Lão Nông cố gắng chỉ ra rằng, cả sự thực dụng và vẻ đẹp đều có giá trị riêng, và việc tìm ra một điểm cân bằng là điều tối quan trọng. Ông hiểu rằng, sự sống không chỉ là tồn tại, mà còn là cảm nhận, là sáng tạo.
Cuộc tranh luận trở nên hỗn loạn. Tiếng nói át cả tiếng nước sông, tiếng pha trà của Lão Quán Chủ cũng không thể làm dịu đi không khí căng thẳng. Các ý kiến về việc nên hay không nên kết hợp thư viện, phòng y tế nhỏ, hay thậm chí là một sân khấu nhỏ cho các buổi biểu diễn cũng được đưa ra, đẩy Kiệt vào thế khó. Hắn cố gắng xoa dịu, giải thích rằng kế hoạch của hắn là một sự dung hòa, một sự kết hợp giữa các yếu tố. Hắn nói về việc có thể xây dựng một cấu trúc cơ bản vững chắc, rồi từ từ bổ sung thêm các chức năng khác khi điều kiện cho phép. Nhưng những lời của hắn, dù chân thành đến mấy, cũng bị nhấn chìm trong làn sóng tranh cãi. Người dân ai cũng có lý lẽ riêng của mình, ai cũng tin rằng ý kiến của mình là đúng đắn nhất.
Lão Quán Chủ, với vẻ mặt phúc hậu nhưng đôi mắt đầy lo âu, liên tục rót trà, cố gắng làm dịu bầu không khí. Tiếng chén sứ va vào nhau lách cách, tiếng nước trà đổ vào ly kêu khe khẽ, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sự ồn ào của đám đông. Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt như cầu cứu. Ông biết, trong những lúc như thế này, chỉ có những lời nói mang tầm triết lý sâu sắc mới có thể đánh thức được lý trí và lòng nhân ái trong mỗi con người. Bầu không khí trong quán trà giờ đây căng như dây đàn, chỉ chực chờ một tác động nhỏ là có thể vỡ tung. Mùi trà thơm đã bị lấn át bởi mùi mồ hôi và sự căng thẳng. Tạ Trần vẫn ngồi đó, trầm tĩnh, như một tảng đá giữa dòng chảy xiết. Y nhắm mắt lại một lát, lắng nghe từng lời, từng ý, cảm nhận sâu sắc những nỗi lo âu, những khát vọng đang giằng xé trong lòng mỗi người phàm nhân. Y biết, đã đến lúc y cần lên tiếng.
***
Khi không khí trong Quán Trà Vọng Giang đã căng như dây đàn, những tia nắng giữa trưa gay gắt cũng dần dịu đi, nhường chỗ cho cái nắng hanh hao của đầu giờ chiều. Tiếng tranh cãi vẫn không dứt, nhưng đã có phần mệt mỏi hơn, mang theo chút tuyệt vọng khi không tìm được tiếng nói chung. Mùi trà thơm, mùi nước sông, mùi hoa cỏ dại, tất cả dường như đều bị lu mờ bởi sự nồng nặc của mồ hôi và sự bế tắc.
Tạ Trần, từ góc khuất của mình, khẽ đặt chén trà đã nguội lạnh xuống bàn. Tiếng chén sứ chạm nhẹ vào mặt gỗ vang lên thanh thoát, giữa những âm thanh ồn ào, lại có vẻ vang vọng lạ thường, thu hút một vài ánh mắt đang mệt mỏi hướng về phía y. Tạ Trần không nhìn ai cụ thể, ánh mắt y nhìn ra khung cảnh sông nước mênh mông, nơi những con thuyền nhỏ đang lững lờ trôi theo dòng. Giọng y, trầm tĩnh và nhẹ nhàng, cất lên, không quá lớn nhưng đủ để mọi người phải lắng tai nghe, như một làn gió mát lành thổi qua giữa trưa hè oi ả.
“Một con thuyền muốn ra khơi xa,” y bắt đầu, lời lẽ thong thả, không hề mang tính phán xét hay chỉ đạo, mà chỉ như một câu chuyện ngẫu hứng, một suy tư chợt đến. “Cần thân vỏ chắc chắn để không bị sóng gió đánh chìm. Thân vỏ phải dày dặn, kiên cố, làm từ loại gỗ tốt nhất, để dù có gặp phong ba bão táp cũng không hề hấn gì. Đó là sự bảo đảm cho sự an toàn, cho sự tồn tại của con thuyền và những người trên đó.” Y khẽ dừng lại, để những lời này thấm vào lòng người. Mọi người bắt đầu lặng im, ánh mắt hướng về phía Tạ Trần, tò mò không biết y muốn nói điều gì. Tôn Đại Thúc, Lão Nông, Kiệt, và cả Lão Quán Chủ, ai nấy đều lắng nghe.
“Nhưng,” Tạ Trần tiếp tục, giọng y mang theo một chút suy tư sâu xa. “Nó cũng cần buồm căng để đón gió, để tiến về phía trước. Buồm phải được dệt từ vải tốt, phải được căng đúng cách, để bắt lấy những làn gió thuận lợi, đẩy con thuyền đi nhanh hơn, xa hơn, đến những bến bờ mới lạ. Nếu chỉ có thân vỏ mà không có buồm, con thuyền sẽ mãi mãi mắc kẹt ở bến bờ, không thể nào vươn ra biển lớn, không thể nào khám phá những chân trời mới.”
Y quay đầu lại, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt đang dần chuyển từ vẻ căng thẳng sang suy ngẫm. “Cái chắc chắn, cái bền vững, đó là thân vỏ. Còn cái bay bổng, cái vươn xa, cái đẹp đẽ, đó chính là buồm căng. Cái cốt lõi là sự an toàn, sự tồn tại, đó là nền tảng. Nhưng cái tinh thần, cái khát vọng, cái biểu tượng, đó là động lực để vươn lên. Há chẳng phải đều cần thiết để con thuyền đến được bến bờ an toàn, và hơn thế nữa, để nó có thể khám phá những điều chưa biết, để mang về những thành quả mới cho những người thủy thủ trên đó sao?”
Lời nói của Tạ Trần không trực tiếp nói về công trình, không phán xét ai đúng ai sai, nhưng lại mở ra một hướng suy nghĩ hoàn toàn mới, đánh thẳng vào tâm lý và lý trí của mọi người. Không gian quán trà bỗng trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Tiếng nước sông chảy, tiếng chim hót lại trở nên rõ ràng hơn, như để nhấn nhá thêm cho sự sâu sắc của những lời vừa rồi.
Kiệt là người đầu tiên nhận ra ẩn ý sâu xa trong lời nói của Tạ Trần. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt bừng sáng, như một người vừa tìm thấy lối thoát trong mê cung. “Thân vỏ… buồm căng… Tiên sinh nói rất đúng!” Hắn lẩm bẩm, rồi lập tức cúi xuống bản vẽ, không phải để xóa bỏ, mà để phác thảo lại, để tìm kiếm một sự dung hòa, một sự kết hợp giữa hai yếu tố mà Tạ Trần vừa nhắc đến. Trong đầu hắn, những ý tưởng mới bắt đầu tuôn chảy, hình thành một bức tranh hoàn chỉnh hơn, cân bằng hơn.
Tôn Đại Thúc vuốt nhẹ chòm râu bạc, ánh mắt suy tư. Ông đã từng trải qua biết bao nhiêu mùa vụ, biết bao nhiêu con nước lớn, ông hiểu giá trị của sự kiên cố, của sự vững vàng. Nhưng lời của Tạ Trần cũng khiến ông nhận ra rằng, cuộc sống không chỉ là tồn tại, mà còn là vươn tới. “Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống,” ông thường nói. Nhưng nếu hạt gạo đó chỉ để tồn tại, mà không mang lại niềm vui, niềm tự hào, thì ý nghĩa của nó sẽ vơi đi biết nhường nào.
Lão Nông khẽ gật đầu, vẻ mặt mãn nguyện. Ông đã chứng kiến biết bao đổi thay của làng, ông hiểu rằng sự bảo thủ đôi khi sẽ kìm hãm sự phát triển. Lời Tạ Trần như một lời khẳng định cho những suy nghĩ của ông về sự cần thiết của cả hai yếu tố: cái bền vững và cái đẹp đẽ, cái thực dụng và cái tinh thần.
Tiểu An, sau khi nghe lời Tạ Trần, đôi mắt to tròn của cậu bé cũng ánh lên vẻ thấu hiểu. Cậu bé nhìn Tạ Trần với sự ngưỡng mộ, rồi lại nhìn về phía những người dân đang suy ngẫm. Cậu bé đã hiểu rằng, đôi khi, một vấn đề phức tạp không thể giải quyết bằng cách chọn một trong hai, mà phải tìm cách kết hợp cả hai lại với nhau.
Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười. Y biết, đôi khi, con người không c��n một câu trả lời trực tiếp, mà chỉ cần một lời gợi mở, một góc nhìn mới, để tự mình tìm ra đáp án. Triết lý ‘Nhân Đạo’ không phải là một bộ quy tắc cứng nhắc, mà là một hành trình liên tục của sự thấu hiểu, của sự dung hòa, và của sự trưởng thành. Y đưa tay lên, xoa nhẹ đầu Tiểu An, ánh mắt y nhìn về phía Kiệt, người đang hăng say phác thảo, như nhìn thấy một tương lai tươi sáng đang dần hiện hữu.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm vàng cả không gian Quán Trà Vọng Giang bằng một thứ ánh sáng ấm áp, dịu dàng. Gió từ sông thổi vào mát rượi, xua đi cái nóng bức và sự căng thẳng còn vương vấn từ buổi trưa. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo, và mùi trà thơm ngát lại trở về làm chủ đạo, mang theo một cảm giác bình yên đến lạ.
Nhờ lời gợi mở sâu sắc của Tạ Trần, cộng đồng Thôn Vân Sơn bắt đầu nhìn nhận vấn đề một cách toàn diện và thấu đáo hơn. Không còn những lời tranh cãi gay gắt, không còn những ánh mắt nghi ngại hay thái độ cố chấp. Thay vào đó là sự lắng nghe, s�� thấu hiểu và tinh thần hợp tác. Mọi người xúm xít lại quanh bàn, chăm chú nhìn Kiệt, chờ đợi những đề xuất mới của hắn.
Kiệt, với ánh mắt giờ đây đã tràn đầy sự tự tin và sáng suốt, gõ nhẹ lên bản vẽ đã được chỉnh sửa. Hắn không còn cố gắng bảo vệ kế hoạch ban đầu một cách tuyệt đối, mà đã biết cách dung hòa các ý kiến khác nhau, tạo ra một giải pháp tối ưu cho tất cả. “Vậy thì, thưa bà con,” giọng hắn vang lên, trầm ổn và thuyết phục. “Dựa trên những ý kiến quý báu của mọi người và lời dạy của tiên sinh, con xin đề xuất một phương án dung hòa.”
Hắn chỉ vào phần móng và kho chứa trên bản vẽ. “Nền móng và kho chứa lương thực sẽ được xây dựng bằng đá núi khai thác tại địa phương. Loại đá này vừa kiên cố, vừa có sẵn, đảm bảo sự bền vững tối đa, chống chịu được thiên tai, lũ lụt, đúng như mong muốn của Tôn Đại Thúc và bà con. Đây sẽ là ‘thân vỏ chắc chắn’ của chúng ta.” Hắn dừng lại, nhìn Tôn Đại Thúc, người đã gật đầu đồng tình, vẻ mặt đã dịu đi rất nhiều.
“Còn phần nhà sàn phía trên,” Kiệt tiếp tục, chỉ lên phần kiến trúc nổi. “Chúng ta sẽ thiết kế đơn giản, thanh lịch, nhưng vẫn đủ không gian rộng rãi cho các hoạt động cộng đồng. Nó sẽ là nơi hội họp, trao đổi kinh nghiệm, và là không gian sinh hoạt văn hóa của làng. Chúng ta sẽ ưu tiên sử dụng gỗ rừng của Thôn Vân Sơn để xây dựng và trang trí. Vừa tiết kiệm chi phí, vừa giữ được nét đặc trưng, dung dị của làng mình. Và quan trọng hơn, thiết kế này sẽ có khả năng mở rộng thêm các chức năng khác như thư viện nhỏ, phòng y tế khi làng đã phát triển hơn, khi nhu cầu của bà con tăng lên.” Hắn nhấn mạnh vào khả năng mở rộng, cho thấy một tầm nhìn dài hạn, một sự linh hoạt trong thiết kế để đáp ứng sự phát triển của làng. “Đây chính là ‘buồm căng’ mà tiên sinh đã nhắc đến, là nơi ươm mầm tri thức và tinh thần cho thế hệ mai sau.”
Người dân lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt họ không còn vẻ nghi ngại, mà thay vào đó là sự thấu hiểu và tin tưởng. Một người dân trung niên, người đã từng e ngại sự “hiện đại” của thiết kế ban đầu, giờ đây nở nụ cười mãn nguyện. “Nghe có lý đó, Kiệt! Như vậy vừa có kho vững chắc để giữ gìn thành quả của chúng ta, vừa có chỗ cho chúng ta hội họp, học hỏi, mà lại không quá tốn kém ngay lập tức. Lại còn có thể mở rộng sau này nữa, thật chu đáo!”
Lão Nông khẽ vuốt chòm râu, gật gù liên tục. “Đúng là có tầm nhìn xa. Cái gì cũng cần có nền móng vững chắc, rồi mới từ từ xây dựng những thứ cao đẹp lên. Ta thấy phương án này rất hợp lý.”
Lão Quán Chủ, với nụ cười hiền từ luôn nở trên môi, vui vẻ rót thêm trà cho mọi người. “Đây chính là đạo lý của ‘nhân hòa’. Con người, khi biết lắng nghe, biết thấu hiểu nhau, thì mọi khó khăn đều có thể hóa giải. Công trình này không chỉ là đá, là gỗ, mà nó là kết tinh của lòng người, của trí tuệ chung.”
Một sự đồng thuận thực sự đã hình thành, không phải bằng sự áp đặt hay nhượng bộ một chiều, mà bằng sự thấu hiểu và thỏa hiệp, bằng việc tìm ra một điểm chung mà tất cả đều cảm thấy hài lòng. Tiếng reo hò không quá lớn, nhưng những tiếng gật đầu, những nụ cười rạng rỡ, những cái bắt tay siết chặt đã nói lên tất cả. Mọi người bắt đầu bàn bạc về việc phân công công việc, về việc đóng góp sức lực, về những ngày tháng sắp tới tràn đầy hứa hẹn.
Tạ Trần đứng dậy, Tiểu An lẽo đẽo theo sau. Y nhìn về phía Thôn Vân Sơn, nơi những ngôi nhà tranh vách đất đang ẩn mình trong ánh hoàng hôn vàng rực. Y biết, sự ra đời của ‘Trung Tâm Cộng Đồng và Kho Dự Trữ’ với thiết kế dung hòa này không chỉ là một công trình vật chất, mà còn là biểu tượng cho sự trưởng thành và khả năng thích nghi của Thôn Vân Sơn. Nó có thể trở thành hình mẫu cho các làng khác, nơi trí tuệ phàm nhân và lòng nhân ái sẽ định hình nên một kỷ nguyên mới. Những lời gợi mở của y, dù chỉ là một lời ví von nhỏ, đã trở thành chất xúc tác cho sự chuyển mình này. Y thầm nghĩ, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến phép màu, mà bằng chính trí tuệ và lòng nhân ái của mình. Và đêm nay, dưới ánh hoàng hôn dịu dàng, một bước tiến vững chắc của ‘Nhân Đạo’ đã được ghi dấu, bằng những tranh luận, bằng sự thấu hiểu, và bằng một ý chí sắt đá của những phàm nhân.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.