Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1453: Trí Tuệ Chung: Phương Pháp Đồng Thuận Của Mai Nương

Ánh hoàng hôn vàng úa từ từ trôi dạt khỏi đỉnh Thôn Vân Sơn, mang theo chút hơi ấm cuối cùng của ngày, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Trên sông Vọng Giang, những con thuyền nhỏ đã neo đậu, tiếng mái chèo khua nước lẫn vào tiếng gió rì rào như một khúc ca cổ xưa, ru ngủ vạn vật. Quán Trà Vọng Giang, vốn là nơi yên bình, nay lại trở thành trung tâm của một cuộc tranh luận dai dẳng, nơi ánh đèn dầu leo lét vừa đủ soi tỏ những gương mặt thấm đẫm mệt mỏi và căng thẳng.

Tạ Trần ngồi ẩn mình trong một góc khuất, chén trà xanh ngọc đã vơi đi quá nửa, hương thơm thanh khiết vẫn còn vương vấn nơi đầu mũi, nhưng dường như không đủ sức xua tan bầu không khí nặng nề đang bao trùm cả gian quán. Y tĩnh lặng quan sát, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ suy tư, nhìn thấu những chấp niệm đang giằng xé trong lòng người. Tiểu An, thư đồng nhỏ bé, ngồi ngay ngắn bên cạnh, đôi mắt to tròn chốc chốc lại lén nhìn Tạ Trần, rồi lại hướng về phía trung tâm cuộc họp, nơi Kiệt đang cố gắng điều phối một cách tuyệt vọng. Hơi thở dài của Tiểu An bật ra, một minh chứng cho sự bối rối và cả sự uể oải đang lan tỏa.

"Chúng ta đã bàn mãi rồi, nhưng mỗi người một ý, làm sao mà tiến hành được đây? Thời gian không còn nhiều nữa!" Giọng Kiệt tràn đầy sự nôn nóng và bất lực. Hắn, người khởi xướng dự án xây dựng Trung Tâm Cộng Đồng và Kho Dự Trữ, vốn tràn đầy nhiệt huyết và ý chí, giờ đây gương mặt đã hằn lên những nếp nhăn lo âu. Bàn tay hắn đặt trên bản vẽ đã bị nhàu nát nhiều lần, những đường nét phác thảo tưởng chừng rõ ràng giờ đây lại trở nên mờ mịt bởi vô vàn ý ki��n chồng chéo. Hắn biết rõ tầm quan trọng của công trình này đối với sự phát triển của Thôn Vân Sơn, nhưng lại mắc kẹt trong mớ bòng bong của những quan điểm trái chiều.

Lão Nông, với làn da đen sạm và bàn tay chai sạn, vẫn giữ nguyên lập trường cứng rắn. Ông khẽ vuốt chòm râu bạc, giọng nói trầm đục vang lên, chứa đựng sự bảo thủ của người từng trải. "Cứ theo cách cũ mà làm, phức tạp quá lại hỏng việc! Đừng có thay đổi lung tung! Tổ tiên ta sống qua bao đời, có cần kho lớn thế này đâu? Có cần cái nhà to thế kia đâu? Mưa gió thì né, lụt lội thì chạy, trời cho sao thì nhận vậy. Cứ bình bình mà sống, cần gì phải làm những chuyện động trời?" Lời của ông như một gáo nước lạnh dội vào ngọn lửa nhiệt huyết của Kiệt, khiến không khí càng thêm nặng trĩu.

Tôn Đại Thúc, gương mặt khắc khổ cùng nón rơm cũ kỹ, cũng thở dài thườn thượt. "Lão Nông nói cũng có lý. Đất có linh, người có tình. Sống sao cho phải đạo làm người. Nhưng cũng không thể cứ mãi bám víu vào cái cũ mà bỏ qua nguy hiểm. Mấy năm nay lũ lụt thất thường, cái kho của làng đã không đủ chứa. Bệnh dịch cũng nhiều, không có chỗ mà chữa trị. Nhưng mà xây cái gì cho phải, làm sao cho hợp ý trăm người, khó quá!" Ông nhìn quanh, ánh mắt đầy sự lo lắng, nhưng cũng không tìm được lời giải đáp.

Lão Quán Chủ, với vẻ mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ thường trực, giờ đây cũng không còn vẻ ung dung như mọi khi. Ông chỉ lặng lẽ châm thêm trà cho mọi người, đôi mắt tinh tường lướt qua từng gương mặt, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một lối thoát cho sự bế tắc này. Tiếng thở dài từ nhiều phía vang lên, hòa cùng tiếng nước sông Vọng Giang cuộn chảy bên ngoài, tạo nên một bản hòa âm của sự thất vọng. Các ý kiến cứ thế va đập vào nhau, không ai chịu nhường ai, mỗi người đều khư khư giữ lấy quan điểm của mình, như thể đó là chân lý duy nhất. Có người muốn công trình phải thật kiên cố, bằng đá tảng để chống chịu thiên tai; có người lại muốn tiết kiệm, dùng gỗ địa phương để giảm chi phí; người khác lại mơ hồ về một thư viện, một phòng y tế, trong khi số đông còn lại ch��� quan tâm đến kho chứa lương thực.

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà cuối cùng, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi. Y hiểu rằng, đây không chỉ là cuộc tranh luận về vật liệu hay thiết kế, mà là sự va chạm giữa những quan niệm sống, giữa truyền thống và đổi mới, giữa lợi ích cá nhân và lợi ích cộng đồng. Con người, vốn dĩ là một tổng thể phức tạp của những chấp niệm, của những ký ức và ước vọng. Khi linh khí suy tàn, Thiên Đạo mờ nhạt, tưởng chừng con người sẽ dễ dàng đánh mất mình, nhưng nghịch lý thay, họ lại càng bám víu vào những gì mình tin tưởng, thậm chí là bảo thủ đến cố chấp. Y chợt nhớ lại những tháng ngày lang thang qua các tiên môn, chứng kiến sự cao ngạo, ích kỷ của những tu sĩ chỉ biết mải miết truy cầu sức mạnh, bỏ quên nhân tính. So với họ, những phàm nhân nơi đây, dù còn nhiều lầm lỗi, nhiều bất đồng, nhưng ít ra họ vẫn còn trăn trở, còn tìm cách để sống, để cùng nhau kiến tạo. Đó chính là nền móng của Nhân Đạo, một con đường tuy chông gai, nhưng lại chân thực đến đau lòng. Y thầm nghĩ, liệu những chấp niệm này có phải là cản trở, hay chính là những viên gạch để xây nên một cái gì đó vững chắc hơn? Một xã hội không cần tiên, không cần phép thuật, mà chỉ cần trí tuệ và lòng nhân ái. Cuộc tranh cãi này, dù ồn ào và mệt mỏi, lại là một phần tất yếu của quá trình ấy, như dòng sông cần những ghềnh đá để mài giũa dòng chảy của mình.

Tiểu An, thấy tiên sinh trầm ngâm, khẽ lay tay áo y. "Tiên sinh, sao mọi người cứ cãi nhau mãi mà không tìm được lời giải ạ? Con thấy ai cũng có lý cả."

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. "Con người, Tiểu An, ai cũng có lý lẽ của riêng mình. Vấn đề không phải là ai đúng ai sai, mà là làm sao để những lý lẽ ấy có thể dung hòa, cùng hướng về một mục đích chung. Như những dòng suối nhỏ, nếu không có cách để chúng hợp lại, chúng sẽ chỉ mãi là những dòng chảy riêng lẻ, yếu ớt. Nhưng nếu có một con kênh, một dòng sông dẫn lối, chúng sẽ tạo thành một dòng chảy mạnh mẽ." Y khẽ vuốt mái tóc của Tiểu An, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không đen kịt b��n ngoài quán, nơi những vì sao đêm đã bắt đầu lấp lánh, như những hạt mầm hy vọng đang chờ được gieo trồng.

Sự mệt mỏi hiện rõ trên từng gương mặt, tiếng thở dài vang lên liên hồi, xen lẫn những tiếng làu bàu nhỏ. Cuộc họp tưởng chừng như sẽ kết thúc trong bế tắc, đẩy dự án vào ngõ cụt. Kiệt cúi đầu, bàn tay nắm chặt, cảm thấy như mình đang gánh vác một tảng đá nặng ngàn cân mà không sao nhấc nổi. Lão Nông và Tôn Đại Thúc cũng im lặng, dù không đồng ý hoàn toàn, nhưng họ cũng không thể đưa ra một giải pháp khả dĩ hơn. Cả gian quán chìm trong sự ngột ngạt, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng nước sông róc rách. Dường như mọi người đã chấp nhận một sự thật rằng, đôi khi, tập hợp nhiều ý kiến lại chỉ tạo ra một mớ hỗn độn, chứ không phải là một giải pháp.

***

Trong cái không khí tưởng chừng như đã đóng băng ấy, một dáng người thanh thoát khẽ đứng dậy từ một góc khuất. Đó là Mai Nương, một phụ nữ trẻ với vẻ ngoài thanh lịch nhưng trầm tĩnh, đôi mắt sáng và toát lên vẻ thông minh hiếm thấy. Nàng vận một bộ áo vải đơn giản nhưng gọn gàng, tôn lên vẻ tinh tế của một người có học vấn. Ánh đèn dầu lập lòe hắt lên gương mặt nàng, tạo nên một vầng sáng dịu nhẹ, như một tia hy vọng vừa lóe lên trong màn đêm. Nàng không cao giọng, nhưng lời nói của nàng vang lên rõ ràng, đủ sức thu hút sự chú ý của mọi người, tựa như một dòng suối mát len lỏi qua sa mạc khô cằn.

"Thưa các vị trưởng lão, thưa bà con." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục, khiến những tiếng thì thầm nhỏ trong quán cũng dần lắng xuống. "Con biết rằng mọi người đều vì muốn điều tốt nhất cho Thôn Vân Sơn. Mỗi ý kiến đều có giá trị riêng, là sự trăn trở, là kinh nghiệm của mỗi người." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, từ Lão Nông, Tôn Đại Thúc đến Kiệt, và cả Tạ Trần nơi góc khuất. "Nhưng có lẽ, cách chúng ta đang lắng nghe nhau chưa thực sự hiệu quả. Nếu chúng ta cứ nói chen vào nhau, cố gắng bảo vệ ý kiến của mình bằng lời lẽ, thì rất khó để thấy được bức tranh toàn cảnh, và càng khó để tìm ra điểm chung."

Một vài người bắt đầu ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ tò mò. Kiệt, người đang gục đầu trong thất vọng, cũng ngẩng phắt dậy, nhìn Mai Nương với một tia hy vọng mong manh. Tạ Trần khẽ nhướng mày, đôi mắt y lộ rõ vẻ tán thưởng. Y đã nhìn thấy tiềm năng trong Mai Nương từ lâu, một trí tuệ sắc bén không hề thua kém nam nhi, lại có cả sự tinh tế và khả năng thấu cảm của phái nữ.

Mai Nương tiếp tục, giọng điệu càng thêm tự tin. "Con xin mạn phép đề xuất một cách khác. Có lẽ chúng ta cần một cách khác để lắng nghe nhau. Nếu mỗi người đều có một tấm bảng nhỏ để viết ra ý kiến của mình, không ai ngắt lời, liệu có tốt hơn không?" Nàng dùng tay phác họa trên không trung, như thể đang vẽ ra một viễn cảnh. "Mỗi người sẽ có thời gian để suy nghĩ kỹ lưỡng, ghi lại tất cả những gì mình muốn nói, từ những lo ngại nhỏ nhất cho đến những ý tưởng lớn nhất, mà không sợ bị người khác bác bỏ ngay lập tức. Sau đó, chúng ta sẽ thu thập tất cả các tấm bảng đó lại."

Nàng hít một hơi thật sâu, đôi mắt sáng ngời. "Tiếp theo, chúng ta có thể phân loại các ý kiến. Những ý kiến giống nhau sẽ được nhóm lại. Những điểm khác biệt sẽ được đặt cạnh nhau. Chúng ta sẽ thấy rõ ràng đâu là những điều mọi người đều đồng tình, đâu là những vấn đề còn cần phải bàn bạc thêm. Rồi sau đó, chúng ta cùng nhau thảo luận từng điểm một cách có trật tự, từng vấn đề một, thay vì tranh cãi chung chung. Mọi tiếng nói đều được lắng nghe, không bỏ sót bất kỳ ai, và tất cả đều được thể hiện một cách rõ ràng trên giấy, không ai có thể nói rằng ý kiến của mình bị bỏ qua."

Cả quán trà im lặng, mọi người chăm chú lắng nghe. Ý tưởng này thật mới mẻ, thật khác lạ so với những cuộc họp làng truyền thống, nơi tiếng nói của trưởng lão và những người có địa vị thường lấn át phần còn lại. Lão Quán Chủ, với đôi mắt tinh tường, nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Mai Nương. Một nụ cười nhẹ dần nở trên môi ông. Ông đã nhìn thấy sự chấp thuận ngầm từ Tạ Trần, và giờ đây, ông nhận ra giá trị to lớn trong đề xuất của Mai Nương. Đây không chỉ là một phương pháp, mà là một sự thay đổi trong cách tư duy, một hạt mầm của sự dân chủ.

Kiệt đứng thẳng người dậy, ánh mắt hắn sáng rực lên. "Mai Nương... Nàng nói rất có lý! Đây... đây chính là cách mà chúng ta cần! Không ai có thể nói rằng mình bị gạt ra ngoài, và mọi ý kiến đều được tôn trọng." Hắn quay sang Lão Nông và Tôn Đại Thúc, ánh mắt đầy vẻ cầu thị. "Thưa các bác, các vị thấy sao? Cách này có thể giúp chúng ta tìm ra con đường chung không?"

Lão Nông khẽ nhíu mày suy nghĩ, nhưng rồi ông cũng gật đầu. "Cũng lạ đó, nhưng nghe có vẻ cũng hợp lý. Ta cũng muốn xem thử rốt cuộc mọi người đang nghĩ gì, thay vì cứ nghe mấy lời nói suông. Viết ra giấy thì rõ ràng hơn." Ông đã quá mệt mỏi với sự bế tắc, nên dù còn chút hoài nghi, ông cũng muốn thử một lần.

Tôn Đại Thúc cũng đồng tình. "Phải đó, cứ cãi nhau thế này thì đến sáng cũng chưa xong. Mai Nương nói có lý, để mọi người tự viết ra, rồi cùng xem xét. Công bằng hơn."

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt đầy tán thưởng. Y th���m nghĩ, đây chính là "buồm căng" mà y đã nói đến trong chương trước. Không phải là một phép thuật, không phải là một sức mạnh siêu nhiên, mà là một trí tuệ của phàm nhân, một phương pháp tinh tế để sắp xếp sự hỗn loạn, để biến những ý kiến riêng lẻ thành một dòng chảy thống nhất. Nhân Đạo, không cần những phép tắc cứng nhắc của Thiên Đạo, mà tự nó có thể kiến tạo ra những quy tắc, những phương pháp phù hợp với bản chất của con người. Mai Nương, với đề xuất này, chính là một đại diện tiêu biểu cho thế hệ mới của nhân gian, những người sẽ dùng trí tuệ và sự thấu hiểu để định hình một kỷ nguyên mới. Y nhìn Mai Nương, trong ánh đèn dầu chập chờn, nàng tỏa ra một vẻ đẹp của trí tuệ và sự kiên định, tựa như một đóa sen trắng thanh khiết nở giữa vũng bùn lầy của sự bế tắc.

Lão Quán Chủ vỗ tay nhẹ một cái, phá tan sự im lặng. "Được! Vậy thì hãy làm theo lời Mai Nương! Kiệt, con hãy chuẩn bị giấy bút, bảng nhỏ cho mọi người. Tối nay, chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra con đường chung cho Thôn Vân Sơn!" Giọng ông ��ầy phấn khởi, như thể một nút thắt đã được cởi bỏ. Cả gian quán dần dần rộn ràng trở lại, không còn là những tiếng tranh cãi gay gắt, mà là những tiếng xì xào bàn tán về phương pháp mới, về hy vọng mới.

Tiểu An nhìn Tạ Trần, đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. "Tiên sinh, Mai Nương thật thông minh! Con chưa từng nghĩ đến cách này."

Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười. "Trí tuệ của con người, Tiểu An, luôn ẩn chứa những điều kỳ diệu, miễn là chúng ta biết cách khai phá và sắp xếp nó." Y nhìn Mai Nương, người đang khẽ cúi đầu khi nhận được những lời tán dương, gương mặt nàng ửng hồng nhưng vẫn giữ được vẻ khiêm tốn. Y biết rằng, đây chỉ là bước khởi đầu. Hành trình xây dựng Nhân Đạo còn dài, nhưng những hạt mầm như thế này, được gieo trồng bằng trí tuệ và lòng nhân ái, chắc chắn sẽ nảy nở thành những điều vĩ đại.

***

Dưới sự hướng dẫn tận tình của Mai Nương và sự điều phối đầy nhiệt huyết của Kiệt, quán trà Vọng Giang nhanh chóng biến thành một "xưởng tư duy" sống động. Lão Quán Chủ sai người đi lấy những tấm gỗ mỏng, những mảnh giấy cũ và bút lông từ nhà mình. Ban đầu, người dân làng còn có chút ngượng nghịu, tay chân lóng ngóng cầm bút, bởi lẽ không phải ai cũng quen với việc viết lách. Một số người thậm chí còn bối rối không biết nên viết gì, ý kiến của họ thường chỉ là những câu nói ngắn gọn, cảm tính.

"Không cần phải viết thật đẹp hay thật dài dòng, thưa bà con," Mai Nương nhẹ nhàng giải thích, đi lại giữa các bàn. "Chỉ cần ghi lại những gì mình thực sự nghĩ, thực sự mong muốn. Đó là kho chứa lương thực phải đủ lớn, phải chống được lũ lụt? Hay là muốn có một thư viện nhỏ cho con cháu? Hay là muốn tiết kiệm chi phí hết mức có thể? Hãy cứ viết ra." Nàng khẽ cúi xuống, hướng dẫn một bà lão đang run rẩy cầm bút. "Cứ viết như bà đang nói chuyện với con vậy."

Dần dần, sự ngượng nghịu tan biến, thay vào đó là một sự hào hứng lạ thường. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng cọ vào những tấm gỗ mỏng vang lên đều đặn. Mùi giấy mực mới hòa quyện với mùi trà thơm và mùi gỗ cũ của quán, tạo nên một không khí rất riêng. Mọi người cúi đầu suy nghĩ, cố gắng sắp xếp những suy nghĩ hỗn độn trong đầu mình thành những câu chữ mạch lạc. Dù có người viết sai, người viết chữ xấu, nhưng trên mỗi tấm bảng, mỗi mảnh giấy đều ẩn chứa sự chân thành và tâm huyết.

Sau khi tất cả mọi người đã ghi xong ý kiến của mình, Kiệt và Mai Nương bắt đầu thu thập. Họ cùng Lão Quán Chủ và vài trưởng lão khác trải những tấm bảng lên một chiếc chiếu lớn giữa quán. Cảnh tượng hàng chục tấm bảng, mỗi tấm ghi một vài dòng chữ, tạo thành một bức tranh độc đáo về tâm tư của cả cộng đồng.

"Giờ thì, chúng ta sẽ cùng nhau phân loại," Mai Nương nói, tay cầm một cây gậy nhỏ, chỉ vào từng tấm bảng. "Đây là ý kiến về vật liệu, đa số muốn dùng đá núi. Đây là về chức năng, có người muốn kho, người muốn thư viện, người muốn phòng y tế. Và đây là về chi phí, ai cũng muốn tiết kiệm." Nàng phân loại một cách nhanh chóng và rõ ràng, khiến mọi người đều dễ dàng theo dõi.

Sau đó, họ chia thành các nhóm nhỏ. Những người có cùng mối quan tâm sẽ ngồi lại với nhau để thảo luận sâu hơn. Nhóm về vật liệu sẽ bàn bạc về ưu nhược điểm của đá núi so với gỗ, về nguồn cung và chi phí. Nhóm về chức năng sẽ tìm cách dung hòa giữa kho chứa và các tiện ích khác. Các trưởng lão như Lão Nông, Tôn Đại Thúc được mời đến từng nhóm để lắng nghe và đưa ra kinh nghiệm của mình.

Tạ Trần và Tiểu An vẫn quan sát từ góc khuất. Nhưng giờ đây, Tiểu An không còn bối rối nữa. Em chăm chú theo dõi từng bước của quá trình, thỉnh thoảng lại lấy ra cuốn sổ nhỏ của mình, ghi chép cẩn thận. Em ghi lại cách Mai Nương phân loại ý kiến, cách Kiệt tổng hợp các đề xuất, và cả những câu nói đầy trí tuệ của Lão Quán Chủ khi ông hướng dẫn các nhóm. Đối với Tiểu An, đây không chỉ là một cuộc họp, mà là một bài học vô giá về cách con người có thể cùng nhau giải quyết vấn đề, cách trí tuệ tập thể có thể vượt qua những bế tắc cá nhân.

"Vậy là, đa số muốn mái lợp bằng ngói, nhưng vẫn muốn giữ lại một phần giếng trời để lấy sáng và thông gió. Một ý kiến hay, vừa bền chắc vừa thông thoáng!" Giọng Kiệt vang lên đầy hào hứng khi hắn tổng hợp ý kiến từ nhóm về thiết kế mái nhà. Hắn không còn là người điều phối bất lực nữa, mà đã trở thành một kiến trúc sư của sự đồng thuận, khéo léo kết nối những mảnh ghép ý tưởng riêng lẻ.

"Đúng đó! Ngói thì bền, mà có giếng trời thì không gian sẽ sáng sủa, không bị tù túng," một người dân làng reo lên, nét mặt rạng rỡ.

Lão Nông, người ban đầu luôn lo lắng về việc "thay đổi lung tung", giờ đây cũng gật gù liên tục. "Cái giếng trời đó, hay đó! Ngày xưa nhà nào có giếng trời là coi như có lộc. Vừa sáng sủa, vừa thông gió, mà lại không tốn kém gì nhiều." Ông cảm thấy ý kiến của mình đã được lắng nghe và tôn trọng, không bị gạt bỏ mà được dung hòa vào một thiết kế tổng thể.

Mai Nương đi lại giữa các nhóm, lắng nghe và giải đáp thắc mắc. Nàng không áp đặt, chỉ gợi mở, giúp mọi người tự mình nhìn ra những điểm hợp lý trong các ý kiến khác nhau. Nàng đảm bảo mọi tiếng nói, dù nhỏ bé nhất, cũng được ghi nhận và xem xét. Điều đó khiến mỗi người dân làng đều cảm thấy mình là một phần quan trọng của quyết định chung, không còn là những người bị động lắng nghe, mà là những người chủ động kiến tạo.

Tạ Trần quan sát, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Y đã từng chứng kiến những cuộc tranh giành quyền lực tàn khốc giữa các tiên môn, những trận chiến máu lửa vì những lợi ích nhỏ nhen. Nhưng ở đây, trong một quán trà nhỏ ven sông Vọng Giang, những con người phàm trần lại đang dùng trí tuệ, sự kiên nhẫn và lòng thấu hiểu để xây dựng một tương lai chung. Đây không phải là sự kiện hùng tráng, không có hào quang pháp thuật, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh vĩ đại hơn bất kỳ thần thông nào: sức mạnh của "nhân hòa", sức mạnh của cộng đồng. Cái cảm giác nóng bức, ngột ngạt ban đầu do tranh cãi, dần chuyển sang không khí mát mẻ, trong lành của đêm ven sông khi sự đồng thuận được thiết lập, mang theo sự nhẹ nhõm và thư thái. Những tiếng thì thầm trao đổi giờ đây không còn là sự đối kháng, mà là những lời xây dựng, những tiếng cười nhẹ nhàng của sự thấu hiểu.

***

Đêm đã về khuya, ánh trăng vằng vặc treo trên bầu trời, soi rõ những đường nét kiến trúc đơn giản của quán trà Vọng Giang. Gió sông vẫn thổi nhẹ, mang theo hơi ẩm và mùi hương hoa cỏ đồng nội. Sau nhiều giờ thảo luận có trật tự, dưới sự điều phối tài tình của Mai Nương và Kiệt, một kế hoạch dung hòa cuối cùng đã được chấp thuận bởi đa số người dân. Mọi người không còn tranh cãi gay gắt, thay vào đó là những nụ cười rạng rỡ, những cái gật đầu mãn nguyện. Sự mệt mỏi ban đầu đã bị xua tan, nhường chỗ cho một cảm giác nhẹ nhõm và niềm tự hào.

Kiệt đứng lên, gương mặt hắn giờ đây không còn vẻ lo lắng mà tràn đầy sự phấn khởi. Hắn nhìn Mai Nương với ánh mắt đầy cảm kích. "Vậy là đã xong! Một kế hoạch mà tất cả chúng ta đều đã góp sức! Thiết kế của Trung Tâm Cộng Đồng sẽ kết hợp sự bền vững của đá núi với nét truyền thống và sự ấm cúng của gỗ rừng Thôn Vân Sơn. Nó không chỉ là một kho dự trữ vững chắc mà còn có không gian cho một thư viện nhỏ, một phòng y tế cho bà con. Cảm ơn Mai Nương rất nhiều vì đã giúp chúng ta tìm ra con đường!" Giọng hắn trầm ấm và vang dội, như một lời tuyên bố về sự thành công.

Mai Nương khẽ mỉm cười, đôi mắt sáng lấp lánh dưới ánh đèn dầu. Nàng khiêm tốn đáp lời: "Đây là công sức của tất cả mọi người, Kiệt. Mỗi người đều đã góp một phần trí tuệ và tấm lòng của mình."

Lão Quán Chủ, với nụ cười hiền từ thường trực trên môi, vỗ tay vui vẻ. "Thôn Vân Sơn ta lại có thêm một người tài nữa rồi! Chúc mừng các vị! Tối nay ta sẽ khao trà và bánh ngọt!" Tiếng reo hò nhỏ nhưng đầy phấn khích vang lên. Mùi bánh kẹo ngọt ngào nhanh chóng lan tỏa khắp quán, hòa cùng hương trà thơm, làm ấm lòng những người đã cùng nhau vượt qua khó khăn.

Người dân làng vây quanh Mai Nương và Kiệt, bày tỏ sự cảm kích. Lão Nông khẽ vuốt chòm râu bạc, gương mặt giãn ra. "Cái cách này của Mai Nương hay thật! Ai cũng được nói, ai cũng được nghe. Đúng là ‘nhân hòa’ mà Lão Quán Chủ nói. Ta thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn." Tôn Đại Thúc cũng gật đầu lia lịa. "Phải đó, giờ thì ta tin rằng công trình này sẽ vững chắc như núi, mà lại ấm áp tình người."

Tạ Trần đứng dậy, ánh mắt y lướt qua từng gương mặt rạng rỡ, trong lòng cảm thấy một sự bình yên sâu sắc. Y nhìn thấy không chỉ là sự đồng thuận về một công trình vật chất, mà còn là sự gắn kết của một cộng đồng, sự trưởng thành của một nền văn minh phàm nhân. Những tranh luận, những bế tắc ban đầu giờ đây đã hóa thành những viên gạch vững chắc cho một tương lai mới. Sự thành công của "Phương Pháp Góp Ý Cộng Đồng" do Mai Nương đề xuất không chỉ giải quyết vấn đề trước mắt mà còn là một tiền lệ quý giá. Nó chứng minh rằng, không cần Thiên Đạo ban phước, không cần tiên nhân chỉ lối, phàm nhân vẫn có thể tự mình kiến tạo nên những điều vĩ đại bằng chính trí tuệ và sự hợp tác.

Tiểu An tươi cười chạy đến bên y, ánh mắt lấp lánh như những vì sao đêm. "Tiên sinh, con đã ghi lại tất cả! Mai Nương thật giỏi! Mọi người ai cũng vui vẻ cả!" Em giơ cuốn sổ nh�� của mình lên, trang giấy chi chít những nét chữ non nớt nhưng đầy tâm huyết.

Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu An, giọng nói trầm ấm. "Phải, Tiểu An. Bài học hôm nay còn quý giá hơn bất kỳ kinh điển nào. Con đã thấy chưa, sức mạnh của con người không nằm ở phép thuật hay linh khí, mà nằm ở khả năng lắng nghe, thấu hiểu và cùng nhau kiến tạo. Những gì con ghi lại hôm nay, có thể sẽ là nền móng cho một kỷ nguyên mới của Nhân Đạo."

Y nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng rọi xuống dòng sông Vọng Giang, tạo nên một dải lụa bạc lấp lánh. Y thầm nghĩ, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến phép màu, mà bằng chính trí tuệ và lòng nhân ái của mình. Thôn Vân Sơn, với sự chấp thuận và niềm tin vào khả năng tự quản của cộng đồng, sẽ thúc đẩy sự phát triển mạnh mẽ hơn nữa của 'Nhân Đạo', từng bước thay thế sự phụ thuộc vào tiên đạo và khẳng định giá trị của cuộc sống phàm nhân. Và trong đêm nay, dưới ánh trăng thanh bình, một bước tiến vững chắc c��a 'Nhân Đạo' đã được ghi dấu, không phải bằng những lời tiên tri hay những trận chiến long trời lở đất, mà bằng những tranh luận, bằng sự thấu hiểu, và bằng một ý chí sắt đá của những phàm nhân.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free