Nhân gian bất tu tiên - Chương 1454: Nền Móng Tự Cường: Cộng Đồng Kiến Tạo Tương Lai
Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên của ngày mới rải vàng trên đỉnh núi Vân Sơn, xuyên qua những tán cây cổ thụ, đánh thức Thôn Vân Sơn sau một đêm dài tĩnh mịch. Khắp nơi, sương sớm vẫn còn đọng trên những ngọn cỏ, lấp lánh như hàng vạn viên ngọc nhỏ. Không khí trong lành, mát rượi, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và thoang thoảng hương hoa dại ven đường. Tiếng chim hót ríu rít từ những lùm cây, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ hòa cùng tiếng gà gáy eo óc từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên.
Tại khu đất trống được chọn để xây dựng Trung Tâm Cộng Đồng và Kho Dự Trữ, một khung cảnh hoàn toàn khác đang diễn ra. Nơi đây, sự yên bình của buổi sớm nhường chỗ cho một không khí hân hoan, rộn ràng và tràn đầy năng lượng. Tiếng cuốc, tiếng xẻng lách cách vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng đá va vào đá khô khốc nhưng mạnh mẽ. Những người đàn ông khỏe mạnh, lưng trần lấm lem mồ hôi, đang cần mẫn đào đất, san phẳng mặt bằng. Tiếng búa đẽo đá "chát chát" đều đặn, những tảng đá xù xì dần thành hình khối vuông vắn dưới bàn tay tài hoa của thợ lành nghề. Phụ nữ và trẻ em thì hăng hái vận chuyển gỗ, gánh nước, hoặc sắp xếp dụng cụ, tiếng nói cười rộn ràng không ngớt. Mỗi người một việc, nhưng tất cả đều hướng về một mục tiêu chung, một tinh thần đoàn kết khó tả đang bao trùm lấy ngôi làng.
Kiệt đứng giữa công trường, vẻ ngoài rắn rỏi, ánh mắt kiên định, toát lên sự thông minh và khả năng lãnh đạo bẩm sinh. Hắn không hề dùng lời lẽ ra lệnh hay quát tháo, mà chỉ đơn thuần là một người điều phối, một người truyền cảm hứng. Hắn vẫy tay chỉ dẫn tốp người vận chuyển gỗ, cúi xuống trao đổi với tốp thợ đá về cách đẽo gọt sao cho khớp mạch. "Mọi người cố gắng lên, chúng ta sẽ xây nên một nơi mà thế hệ sau sẽ tự hào!" Giọng hắn trầm ấm nhưng đầy nhiệt huyết, vang vọng giữa tiếng lao động hăng say, như một lời hứa, một lời động viên chạm đến trái tim mỗi người. Hắn tự tay khiêng một khúc gỗ lớn, đặt xuống cạnh đống vật liệu, làm gương cho mọi người. Từng động tác của hắn đều toát lên sự trách nhiệm và tâm huyết với công trình chung này.
Bên cạnh Kiệt là Mai Nương, vẻ ngoài thanh tú, giản dị nhưng toát lên sự tự tin và trí tuệ. Nàng không trực tiếp tham gia vào việc nặng nhọc, mà điềm tĩnh quan sát, ghi chép. Ánh mắt nàng tinh tường lướt qua từng chi tiết nhỏ, từ cách sắp xếp vật liệu đến kỹ thuật thi công. Khi thấy một nhóm thợ đang loay hoay với một tảng đá quá khổ, nàng không ngần ngại tiến lại gần, khẽ chỉ điểm một vài chỗ, giải thích bằng những t�� ngữ dễ hiểu nhưng lại đầy tính khoa học về nguyên lý đòn bẩy. "Hãy cẩn thận với từng viên đá, từng nhát cuốc. Đây là công trình của chúng ta, là nền móng cho tương lai của Thôn Vân Sơn, nên mỗi chi tiết đều phải vững chắc và bền bỉ." Giọng nàng nhẹ nhàng, trầm ấm, nhưng lại có sức nặng khiến mọi người đều phải lắng nghe và làm theo. Nàng không phải một người chỉ huy bằng quyền uy, mà là một người cố vấn bằng trí tuệ, một người đồng hành bằng sự quan tâm tỉ mỉ.
Từ xa, trên một gò đất cao, Tạ Trần và Tiểu An đứng tựa vào gốc cây cổ thụ, lặng lẽ quan sát toàn bộ khung cảnh. Tạ Trần vẫn khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài buộc gọn gàng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư thường trực. Y nhấp một ngụm trà nóng từ chén sứ đã sứt một góc, hương trà lan tỏa trong không khí buổi sớm, hòa cùng mùi đất, mùi gỗ, tạo nên một sự dễ chịu đến lạ. Y không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu khi thấy Kiệt hay Mai Nương đưa ra những chỉ dẫn hợp lý, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện. Y không can thiệp, cũng không đưa ra bất kỳ lời khuyên nào, bởi y biết, đây là khoảnh khắc mà cộng đồng phải tự mình kiến tạo, tự mình lớn mạnh.
Trong thâm tâm Tạ Trần, y cảm nhận được một điều gì đó rất khác biệt. Cái không khí này, cái tinh thần này, không phải là sự phục tùng trước một mệnh lệnh quyền uy, cũng không phải là sự sợ hãi trước một hình phạt. Đây là sự chủ động, là niềm vui của việc được góp sức, là niềm tự hào khi được làm chủ vận mệnh của chính mình. Y nhìn thấy những gương mặt rạng rỡ, những ánh mắt tin tưởng vào nhau, những bàn tay chai sạn nhưng đầy nghị lực. Y thầm nghĩ, sức mạnh của con người, hóa ra không cần phải đến từ những phép thuật huyền ảo, không cần phải đến từ những lời tiên tri của Thiên Đạo. Nó đến từ chính ý chí, từ sự gắn kết, từ khả năng tự kiến tạo. Mỗi viên đá được đặt xuống, mỗi nhát cuốc được bổ ra, không chỉ là xây dựng một công trình, mà còn là xây dựng một niềm tin, một giá trị mới cho Nhân Đạo.
Tiểu An đứng cạnh Tạ Trần, đôi mắt to tròn, l��p lánh sự tò mò. Em không ngừng chạy qua chạy lại, hỏi han mọi người về công việc, rồi lại hí hoáy ghi chép vào cuốn sổ nhỏ của mình. "Tiên sinh, chú Kiệt khỏe thật! Gánh gỗ to thế mà không thấy mệt! Còn cô Mai Nương nữa, cô ấy chỉ một cái là ai cũng hiểu ngay!" Giọng nói non nớt của em đầy vẻ ngưỡng mộ. Em không hiểu hết ý nghĩa sâu xa của việc này, nhưng em cảm nhận được sự nhiệt huyết, sự vui vẻ của mọi người.
Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu An, ánh mắt y dịu dàng. "Phải, Tiểu An. Đó là sức mạnh của sự đồng lòng. Khi mỗi người đều hiểu được ý nghĩa của việc mình làm, khi mỗi người đều cảm thấy mình là một phần không thể thiếu, thì mọi việc đều trở nên dễ dàng hơn. Con thấy đó, không cần ai phải hô hào, cũng không cần ai phải dùng sức mạnh để ép buộc. Họ tự nguyện, tự giác, và đó chính là giá trị bền vững nhất." Y nhìn về phía công trường, nơi những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ của Thôn Vân Sơn ẩn mình giữa màu xanh của cây cối, nơi con suối vẫn chảy róc rách. Dưới nắng mai, từng hạt bụi li ti bay lượn trong không khí, như những hạt mầm của một tương lai mới, đang được gieo trồng bằng chính bàn tay của những phàm nhân.
Khi ánh nắng ban trưa trở nên gay gắt, đổ lửa xuống công trường, không khí lao động vẫn hăng say nhưng đã thấm đẫm mồ hôi. Mùi đất mới đào, mùi gỗ tươi và mùi mồ hôi con người quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự nỗ lực và lao động. Tiếng búa, tiếng cuốc vẫn vang lên đều đặn, nhưng xen lẫn vào đó là những tiếng thở dốc, những lời trêu ghẹo nhau giữa các nhóm thợ. Thôn Vân Sơn, dưới cái nắng chói chang, vẫn giữ được tinh thần nhiệt huyết, tập trung.
Kiệt đứng cạnh một cái hố móng sâu, đang trao đổi với Lão Nông về cách gia cố thêm phần nền. Gương mặt hắn lấm lem bụi đất, mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt vẫn sáng rực. Lão Nông, với làn da đen sạm, tay chân chai sạn, khẽ vuốt chòm râu bạc, trầm ngâm nhìn xuống cái hố. "Đất ở đây tuy cứng nhưng dưới sâu có vẻ hơi ẩm. Phải cẩn thận, nền móng là quan trọng nhất."
Lời của Lão Nông vừa dứt, một tiếng "Rào!" lớn bất ngờ vang lên, cắt ngang mọi âm thanh khác. Từ một góc của hố móng, nơi vừa được đào sâu nhất, một mạch nước ngầm bất ngờ phun trào mạnh mẽ. Nước màu vàng đục, mang theo đất cát, bắn tung tóe, chảy xiết và nhanh chóng làm lở phần móng vừa đào xong. Chỉ trong chốc lát, cái hố móng vốn vuông vắn, kiên cố đã biến thành một vũng bùn lầy, các vách đất mềm nhũn, có nguy cơ sụp đổ bất cứ lúc nào.
Không khí hăng hái ban đầu bỗng chốc bị thay thế bởi sự hoang mang và lo lắng. Tiếng cuốc, tiếng búa im bặt. Người dân dừng việc, đứng sững sờ nhìn chằm chằm vào mạch nước đang phun trào dữ dội. Những nụ cười trên gương mặt họ vụt tắt, thay vào đó là những ánh mắt lo âu, bàn tán xôn xao. Một số người lùi lại, sợ hãi trước sức mạnh bất ngờ của tự nhiên.
Kiệt là người phản ứng nhanh nhất. Hắn lập tức chạy đến bên mạch nước, cố gắng đánh giá tình hình. Gương mặt hắn trầm trọng, ánh mắt quét qua những người xung quanh, tìm kiếm sự giúp đỡ. "Mạch nước ngầm! Ai có kinh nghiệm về việc này không?" Giọng hắn vang lên, lộ rõ vẻ lo lắng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết của một người lãnh đạo.
Lão Nông tiến lại gần, nhìn kỹ mạch nước đang cuộn trào. Hắn lắc đầu, thở dài. "Chưa từng thấy mạch nước nào mạnh như vậy ở đây. Bình thường chỉ có những mạch nhỏ rỉ rả thôi. Nếu không xử lý, móng sẽ không vững, công trình có thể sập bất cứ lúc nào. Đây là việc lớn, cần phải cẩn trọng." Lời nói của Lão Nông như một gáo nước lạnh dội vào niềm hân hoan của mọi người, khiến không khí càng thêm căng thẳng.
Mai Nương cũng đã có mặt. Nàng không tỏ ra hoảng hốt, nhưng ánh mắt nàng cũng lộ rõ sự nghiêm trọng. Nàng cúi xuống nhìn kỹ dòng nước, rồi ngẩng lên nhìn khắp công trường. "Chúng ta cần một giải pháp nhanh chóng và bền vững. Không thể để mạch nước này phá hủy công sức của mọi người. Mọi người hãy cùng suy nghĩ, ai có ý tưởng gì, hãy nói ra." Giọng nàng vẫn giữ được sự điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết.
Tiểu An đứng cạnh Tạ Trần, nắm chặt tay y, khuôn mặt em tái nhợt vì sợ hãi. "Tiên sinh, nước... nước chảy mạnh quá! Công trình có bị sập không ạ?"
Tạ Trần không trả lời ngay. Y nhíu mày, ánh mắt sâu thẳm quan sát mọi phản ứng của người dân. Y thấy sự hoang mang, sự lo lắng, nhưng y cũng thấy sự quyết tâm không bỏ cuộc. Y thấy Kiệt vẫn đang cố gắng giữ trật tự, Mai Nương vẫn đang tìm kiếm giải pháp. Y nhận ra, đây chính là lúc mà trí tuệ tập thể, mà "Phương Pháp Góp Ý Cộng Đồng" của Mai Nương, sẽ được thử thách. Đây không phải là một vấn đề có thể giải quyết bằng một câu thần chú hay một đạo phù. Đây là vấn đề của nhân gian, cần trí tuệ của nhân gian để hóa giải. Y tin rằng, những phàm nhân này, với ý chí sắt đá của mình, sẽ tìm ra con đường.
Mùi đất ẩm và hơi nước từ mạch nước ngầm bốc lên, hòa cùng mùi nắng gắt, tạo nên một cảm giác ngột ngạt. Người dân bắt đầu bàn tán xôn xao hơn, mỗi người một ý. Có người đề xuất lấp lại bằng đất, có người nói phải dùng đá lớn. Nhưng không ai có thể đưa ra một giải pháp toàn diện, dứt khoát. Xung đột nội tâm của Tạ Trần từ sự tò mò ban đầu về khả năng tự chủ của cộng đồng giờ đây chuyển thành một sự chờ đợi, một sự tin tưởng vào tiềm năng của họ. Y biết, một thách thức bất ngờ luôn là phép thử tốt nhất để khẳng định một giá trị. Và y đang chờ đợi để chứng kiến những phàm nhân này, không dựa vào bất kỳ quyền năng siêu nhiên nào, sẽ làm thế nào để vượt qua nghịch cảnh này.
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời, gió nhẹ thổi qua Thôn Vân Sơn, mang theo hơi mát của dòng sông Vọng Giang. Tại Quán Trà Vọng Giang, không khí không còn căng thẳng như giữa trưa, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, xen lẫn một chút mệt mỏi nhưng không kém phần kiên định. Những chiếc đèn dầu đã được thắp lên, ánh sáng vàng ấm áp bao trùm lấy không gian quán, làm dịu đi những đường nét lo âu trên gương mặt mọi người. Tiếng nước sông chảy rì rào dưới chân cầu, tiếng chim hót đâu đó trong những lùm cây ven sông, và mùi trà thơm thoang thoảng đã trở thành phông nền cho cuộc thảo luận quan trọng này.
Mai Nương đứng trước tấm bảng gỗ lớn, nơi nàng đã viết rõ ràng vấn đề: "Mạch nước ngầm đột ngột xuất hiện ở hố móng chính. Cần giải pháp vừa nhanh chóng, vừa bền vững để đảm bảo an toàn cho công trình." Nàng cầm một cây bút lông, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang ngồi quanh những chiếc bàn gỗ mộc mạc. "Như chúng ta đã làm trước đây, không có ý kiến nào là không đáng nghe. Mỗi ý kiến đều là một viên gạch để chúng ta xây dựng nên giải pháp. Hãy cùng nhau tìm cách vượt qua." Giọng nàng trầm ấm, rõ ràng, khích lệ mọi người.
Lão Nông, với kinh nghiệm sống và làm nông dày dặn, là người đầu tiên lên tiếng. Hắn chống nạng, từ từ đứng dậy, hướng về phía bảng gỗ. "Ngày xưa, các cụ ta khi làm đê, đắp nền cho những công trình lớn, cũng từng gặp những mạch nước ngầm. Họ không dùng phép thuật, mà dùng trí tuệ và sức người. Họ thường có cách dẫn dòng nước, đào rãnh phụ để chuyển hướng dòng chảy, rồi dùng đá lớn chèn và rễ cây cổ thụ có sức bám tốt để giữ đất, chống xói lở. Đó là những kinh nghiệm được truyền từ đời này sang đời khác." Hắn nói chậm rãi, từng lời từng chữ đều là bài học quý giá từ tổ tiên.
Kiệt lập tức ghi chép lại những lời của Lão Nông, ánh mắt hắn sáng lên. "Đúng vậy! Chúng ta có thể kết hợp với việc đào rãnh phụ và dùng loại đá ở khe núi phía Tây. Loại đá đó rất chắc chắn, lại dễ kiếm. Chúng ta có thể dùng nó để tạo thành một bức tường chắn tạm thời, sau đó gia cố thêm bằng những rễ cây lớn." Hắn vừa nói vừa vẽ phác thảo nhanh lên một mảnh giấy, thể hiện ý tưởng của mình. Các thanh niên trẻ trong làng cũng sôi nổi đề xuất. Một người nói: "Chúng ta có thể dùng tre đan thành những tấm lưới lớn, rồi dùng dây thừng buộc chặt, thả xuống để giữ đất." Một người khác bổ sung: "Phía trên mạch nước, chúng ta có thể trồng thêm những loại cây có rễ sâu, như cây gạo, cây đa, để chúng hút nước và giữ đất về lâu dài."
Mỗi ý kiến đều được Mai Nương ghi lại cẩn thận lên bảng gỗ, phân loại và sắp xếp. Nàng không bác bỏ bất cứ điều gì, mà khuyến khích mọi người cùng phân tích, cùng đóng góp để hoàn thiện. Không khí thảo luận trở nên sôi nổi, mọi người không còn lo lắng mà thay vào đó là sự hăng hái, sự tin tưởng vào khả năng của chính mình và của cộng đồng. Mùi trà thơm lừng trong quán trà, hòa cùng mùi nước sông và mùi hoa cỏ, như xoa dịu đi những căng thẳng, mang đến sự bình yên trong tâm hồn.
Tạ Trần ngồi lặng lẽ ở một góc quán, nhấp một ngụm trà. Y không tham gia vào cuộc thảo luận, nhưng ánh mắt y dõi theo từng động tác của Mai Nương, từng lời nói của mọi người. Khóe môi y khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý. Y đã thấy rõ ràng sự tự tin và trí tuệ đang dần hình thành, không chỉ trong Mai Nương và Kiệt, mà trong cả cộng đồng này. Họ không còn chỉ là những phàm nhân nhỏ bé, yếu ớt trước sức mạnh của tự nhiên. Họ đã học được cách đối mặt, cách suy nghĩ, cách hợp tác để vượt qua.
Trong thâm tâm Tạ Trần, một ý niệm sâu sắc trỗi dậy. Y thầm nghĩ: 'Không cần một Thiên Đạo, không cần một Tiên Vương. Con người tự thân đã là một kỳ tích.' Cái cách mà họ đang làm, cái cách mà họ đang tự tổ chức, tự giải quyết vấn đề, chính là nền móng của một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên mà trong đó, sức mạnh không đến từ linh khí, không đến từ phép thuật, mà đến từ trí tuệ, từ sự đoàn kết, từ lòng nhân ái. Đây chính là 'Nhân Đạo' mà y đã luôn tìm kiếm, một con đường mà không cần phải 'mất người' để đạt được sức mạnh.
Tiểu An, sau một hồi quan sát, chạy đến bên Tạ Trần, thỏ thẻ: "Tiên sinh, cô Mai Nương thật giỏi! Ai cũng tin cô ấy!"
Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu An, ánh mắt y nhìn về phía Mai Nương, người đang kiên nhẫn tổng hợp các ý kiến. "Phải, Tiểu An. Đó là vì cô ấy không chỉ có trí tuệ, mà còn có khả năng lắng nghe và thấu hiểu. Một người lãnh đạo thực sự không phải là người có quyền lực cao nhất, mà là người có thể khơi gợi được sức mạnh tiềm ẩn trong mỗi con người, và kết nối họ lại với nhau."
Y quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng bắt đầu ló dạng, chiếu sáng dòng Vọng Giang lấp lánh. Sự thành công trong việc giải quyết vấn đề mạch nước ngầm bằng trí tuệ và kinh nghiệm dân gian sẽ củng cố niềm tin của Thôn Vân Sơn vào khả năng tự chủ, làm gương cho các cộng đồng khác. Vai trò của Mai Nương và Kiệt như những người lãnh đạo 'không quyền năng' nhưng đầy trí tuệ và tinh thần phục vụ cộng đồng, báo hiệu sự trỗi dậy của một thế hệ lãnh đạo mới trong kỷ nguyên Nhân Đạo. Và việc Tạ Trần quan sát và chiêm nghiệm sự tự tổ chức này là một phần của quá trình y nhận ra 'Bình Thường Vĩnh Cửu' không chỉ là sự an yên cá nhân mà là khả năng tự kiến tạo của cả một nền văn minh. Y tin rằng, những gì đang diễn ra ở Thôn Vân Sơn chính là những nền móng vững chắc đầu tiên cho một tương lai mà không cần đến Thiên Đạo nữa. Họ đang tự mình viết nên câu chuyện của chính mình, bằng chính trí tuệ và lòng kiên định của những phàm nhân.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.