Nhân gian bất tu tiên - Chương 1455: Mạch Ngầm Cộng Đồng: Từ Ý Kiến Đến Thấu Hiểu
Ánh trăng đã lặn sâu, nhường chỗ cho vầng dương hé rạng nơi chân trời phía Đông, nhưng trong Quán Trà Vọng Giang, không khí thảo luận vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Mùi trà đã nguội lạnh, mùi khói thuốc lào của lão nông đã nhạt nhòa, nhưng những tấm bảng gỗ vẫn còn nguyên vẹn với vô vàn những ý kiến được ghi chép. Tạ Trần, sau khi xoa đầu Tiểu An, vẫn ngồi lặng lẽ, ánh mắt y nhìn về phía dòng Vọng Giang lấp lánh như đang nhìn thấu một dòng chảy vô hình của thời gian và nhân thế. Câu nói của y về Mai Nương, về khả năng lắng nghe và thấu hiểu, như một hạt mầm gieo vào tâm trí Tiểu An, và có lẽ, cả những người đang lắng nghe một cách vô thức.
Sáng hôm sau, khi sương còn giăng mắc trên những tán cây cổ thụ ven sông, Mai Nương đã có mặt tại quán sách của Tạ Trần. Nàng mang theo một chồng giấy dày cộm, là tất cả những ý kiến, những đề xuất, những lo lắng mà người dân Thôn Vân Sơn đã ghi lại trong đêm qua và buổi sáng sớm. Ánh nắng chiều muộn đã len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền gạch cũ kỹ, phủ lên những trang giấy một lớp bụi thời gian vô hình. Quán sách chìm trong một sự tĩnh lặng thường thấy, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa, khẽ lay động những trang sách cũ.
Mai Nương ngồi vào chiếc bàn gỗ sờn màu, đặt chồng giấy xuống. Nàng nhíu mày, đôi mắt thông minh thường ngày nay lại ánh lên vẻ bối rối. Tay nàng cầm một cây bút lông, nhưng dường như không biết nên đặt nó xuống đâu. Nàng nhìn chằm chằm vào những dòng chữ nguệch ngoạc, những nét vẽ phác thảo thô sơ, những lời lẽ chân chất nhưng cũng đầy rẫy sự mâu thuẫn. Có người muốn kho dự trữ thật kiên cố, bằng đá tảng vững chãi để chống lại thiên tai, nhưng lại sợ tốn kém. Có người muốn trung tâm cộng đồng thật rộng rãi, tiện nghi, nhưng lại lo lắng việc xây dựng sẽ ảnh hưởng đến ruộng đồng. Lại có người chỉ quan tâm đến việc nước sạch, đến con đường nhỏ dẫn vào làng, mà bỏ qua những công trình lớn lao hơn. Dường như mỗi người dân đều có một nỗi lo riêng, một ước mong riêng, và tất cả chúng đan xen vào nhau, tạo thành một mớ bòng bong khó lòng gỡ rối.
Tiểu An, với bản tính hiếu học và tò mò, ngồi cạnh Mai Nương. Cậu bé thỉnh thoảng liếc nhìn những tờ giấy đầy chữ, rồi lại quay sang nhìn Tạ Trần, người đang ung dung đọc một cuốn sách cổ đã ố vàng ở quầy. Mùi giấy cũ, mực và hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ nhỏ trong quán, hòa quyện với mùi gió mát từ bên ngoài thổi vào, tạo nên một không khí vừa thanh tịnh vừa có chút u hoài. Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình thản, đôi mắt y tựa như hồ thu không gợn sóng, thấu triệt vạn vật, nhưng lại không hề phán xét. Y chỉ đơn thuần hiện hữu, như một cái cây cổ thụ lặng lẽ dõi theo sự trưởng thành của những mầm non.
Mai Nương thở dài, một tiếng thở dài ẩn chứa biết bao sự bất lực. Nàng ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, giọng nói của nàng khẽ khàng, như sợ làm vỡ đi sự tĩnh lặng của quán sách. "Tiên sinh," nàng gọi, "ý kiến của bá tánh như dòng sông cuồn cuộn, có lúc chảy xiết, có lúc lại ẩn mình. Khó mà thấy được mạch chính của nó." Nàng nói xong, lại cúi đầu nhìn xuống chồng giấy, cảm thấy như mình đang đứng trước một biển lớn sóng dữ, mà con thuyền của nàng thì quá nhỏ bé. Mỗi ý kiến là một con sóng, và nàng không biết phải lái thuyền theo hướng nào để đến được bến bờ của sự đồng thuận.
Tạ Trần không ngẩng đầu, ánh mắt y vẫn dán vào trang sách. Giọng nói trầm ấm của y vang lên, không nhanh không chậm, nhưng lại như một làn nước mát lành tưới vào tâm hồn đang bối rối của Mai Nương. "Dòng sông dù có uốn lượn thế nào, cuối cùng cũng đổ về biển lớn. Quan trọng là người lái đò có thể cảm nhận được dòng chảy ngầm, hay chỉ nhìn thấy những con sóng bề mặt?" Y nhấp một ngụm trà, động tác chậm rãi và đầy suy tư. Câu nói của y không phải là một lời giải đáp trực tiếp, mà là một câu hỏi mở, một gợi ý tinh tế, đẩy Mai Nương vào việc tự mình tìm kiếm câu trả lời. Y không muốn trao cho nàng một câu cá, mà muốn dạy nàng cách câu cá.
Tiểu An, với đôi tai thính nhạy của một đứa trẻ hiếu học, lập tức hỏi nhỏ. Cậu bé quay sang Tạ Trần, đôi mắt thông minh toát lên vẻ tò mò. "Dòng chảy ngầm... là gì ạ, tiên sinh?" Cậu bé không hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Tạ Trần, nhưng lại cảm nhận được một điều gì đó quan trọng, một chìa khóa để mở ra cánh cửa tri thức.
Tạ Trần lúc này mới khẽ nâng mí mắt, nhìn về phía Mai Nương, rồi lại quay sang Tiểu An. "Là những điều mà mọi người trân quý, là nỗi lo chung, là ước vọng thầm kín mà đôi khi chính họ cũng chưa gọi tên được." Y đặt cuốn sách xuống, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên bìa sách. "Mỗi người có một cái nhìn riêng về thế giới, về cuộc sống của họ. Nhưng sâu thẳm bên trong, họ đều mong cầu những điều cơ bản, những giá trị cốt lõi. Có thể là sự an toàn, sự ổn định, là một tương lai tốt đẹp cho con cháu, là một nơi chốn để tâm hồn được bình yên. Nh��ng điều đó, Tiểu An, chính là dòng chảy ngầm, là mạch nước nguồn nuôi dưỡng những con sóng bề mặt."
Mai Nương lắng nghe từng lời của Tạ Trần. Nàng đột nhiên cảm thấy như có một tia sáng lóe lên trong tâm trí mình. Nàng đã quá tập trung vào những "con sóng bề mặt" – những ý kiến cụ thể, những đề xuất chi tiết – mà quên đi việc tìm kiếm "dòng chảy ngầm" – những động lực, những giá trị sâu xa ẩn chứa đằng sau mỗi ý kiến đó. Nàng bắt đầu sắp xếp lại những tờ giấy, không còn theo từng loại công trình, mà theo từng loại mối quan tâm mà Tạ Trần vừa gợi mở. Nàng cố gắng phân loại chúng theo các tiêu chí khác nhau, nhưng vẫn cảm thấy có gì đó chưa thật sự mạch lạc. Mỗi khi nàng nghĩ mình đã tìm ra một lối đi, thì lại có một ý kiến khác xuất hiện, phá vỡ cấu trúc nàng vừa tạo nên. Sự bối rối vẫn còn đó, nhưng đã có một tia hy vọng. Tạ Trần nhấp một ngụm trà, ánh mắt y thỉnh thoảng lướt qua Mai Nương với vẻ thấu hiểu, không thúc giục, không ép buộc. Y biết rằng, quá trình này cần thời gian, và sự tự thân khám phá mới là điều quan trọng nhất.
Thời gian trôi qua, ánh nắng chiều tà dần tắt, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm. Tiếng chuông chùa làng xa xa vọng lại, báo hiệu màn đêm đã buông xuống. Tạ Trần đã thắp một ngọn đèn dầu, ánh sáng vàng cam dịu nhẹ lan tỏa khắp quán sách, xua đi những góc tối. Tiểu An đã ngủ gật trên ghế, đầu tựa vào chồng sách cao ngất. Chỉ còn Mai Nương và Tạ Trần là thức.
Mai Nương vẫn miệt mài với chồng giấy. Nàng đã thử nhiều cách để phân loại, để sắp xếp, nhưng vẫn cảm thấy các ý kiến cứ chồng chéo lên nhau, khó lòng tìm ra một sợi dây liên kết rõ ràng. Sự mệt mỏi bắt đầu len lỏi vào tâm trí nàng, nhưng lời nói của Tạ Trần vẫn văng vẳng bên tai: "Dòng chảy ngầm... những điều mọi người trân quý... nỗi lo chung... ước vọng thầm kín." Nàng cố gắng lờ đi những chi tiết vụn vặt, những yêu cầu cụ thể, và tập trung vào cảm xúc, vào ý nghĩa ẩn sau mỗi lời đề nghị.
Bỗng, một ý niệm chợt lóe lên trong đầu nàng, như một vì sao sáng vụt qua bầu trời đêm. Nàng nhớ lại lời của Lão Nông về cách người xưa đối phó với mạch nước ngầm – không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu tự nhiên. Nàng nhớ lại câu nói của Kiệt về sự vững chắc của đá khe núi. Nàng nhớ lại mong muốn của các bà mẹ về một nơi an toàn cho con trẻ. Tất cả không phải là những yêu cầu riêng rẽ, mà là những biểu hiện khác nhau của cùng một khao khát: sự an toàn và bền vững.
Mai Nương cầm lấy cây bút, không chút do dự. Nàng bắt đầu viết, không phải trên những tờ giấy rời rạc, mà trên một tấm bảng gỗ lớn. Nàng vẽ một vòng tròn ở trung tâm, ghi vào đó hai chữ "An Toàn". Rồi từ vòng tròn đó, nàng vẽ ra những nhánh cây, mỗi nhánh tượng trưng cho một khía cạnh của sự an toàn mà mọi người mong muốn. Có nhánh là "An Toàn Vật Chất" (nhà kho vững chắc, nước sạch, đường đi thuận tiện), có nhánh là "An Toàn Tinh Thần" (không gian cộng đồng hòa ái, nơi gắn kết). Từ mỗi nhánh lớn, nàng lại vẽ ra những nhánh nhỏ hơn, là những ý kiến cụ thể được kết nối một cách logic.
Tiếng bút sột soạt trên nền gỗ vang lên đều đặn trong tĩnh lặng. Mai Nương miệt mài viết và vẽ, phác thảo một biểu đồ phức tạp nhưng mạch lạc, thể hiện sự liên kết giữa các mối quan tâm khác nhau. Ánh sáng đèn dầu hắt lên khuôn mặt nàng, làm sáng lên đôi mắt nàng, giờ đây không còn vẻ bối rối mà thay vào đó là sự thấu hiểu và tập trung cao độ. Nàng lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy chắc chắn: "An toàn... sự bền vững... tương lai cho con cháu... Đó chính là mạch ngầm!" Nàng đã tìm thấy nó, sợi dây vô hình kết nối mọi ý kiến, mọi trái tim. Mùi trà đã nguội lạnh, nhưng tâm trí nàng lại bừng sáng.
Tạ Trần vẫn ngồi ở quầy, tựa hồ như một bức tượng sống. Y không đọc sách nữa. Đôi mắt y khẽ hé mở, lẳng lặng nhìn Mai Nương. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, thoáng hiện trên khóe môi y. Đó không phải là nụ cười của sự thỏa mãn, mà là nụ cười của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận, của sự kỳ vọng. Y đã thấy dòng chảy ngầm mà y đã nói, không phải y tìm thấy nó, mà là Mai Nương đã tự mình tìm thấy. Y biết rằng, những gì nàng đang làm không chỉ là giải quy��t một vấn đề trước mắt, mà là đặt những viên gạch đầu tiên cho một phương thức tư duy mới, một cách vận hành cộng đồng mới. Đây chính là hạt nhân của 'Nhân Đạo', một kỷ nguyên nơi trí tuệ con người tự thân có thể phá giải mọi cục diện, không cần đến sự can thiệp của thần thánh hay tiên ma. Y thầm nghĩ, Mai Nương không chỉ là một cô gái thông minh, nàng còn là một hạt giống của sự đổi thay, một người có khả năng khơi gợi và kết nối, một "người dẫn dắt" không bằng quyền lực mà bằng sự thấu hiểu.
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa, xua tan màn đêm và ánh đèn dầu leo lét, Mai Nương đã hoàn thành công việc của mình. Nàng cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng, như trút bỏ được gánh nặng bao ngày. Mùi sương sớm và không khí trong lành của buổi sáng sớm tràn vào quán sách, đánh thức Tiểu An. Cậu bé dụi mắt, nhìn thấy tấm bảng gỗ đầy chữ và sơ đồ, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ kinh ngạc. Mai Nương mỉm cười, nụ cười rạng rỡ sau một đêm thức trắng.
Sáng hôm đó, tại Quán Trà Vọng Giang, không khí có phần căng thẳng hơn bình thường. Ngoài Kiệt, Lão Nông và Lão Quán Chủ, còn có thêm một vài trưởng lão khác trong thôn cũng có mặt. Họ đều tò mò muốn biết Mai Nương, sau một đêm miệt mài, đã tìm ra được điều gì từ hàng trăm ý kiến khác nhau. Mùi trà thơm lừng, nhưng dường như không ai thực sự để ý đến nó.
Mai Nương đứng dậy, bước đến tấm bảng gỗ mà nàng đã dành cả đêm để phác thảo. Tay nàng cầm một cây gậy nhỏ, chỉ vào những nét vẽ của mình. Nàng hít thở sâu, cố gắng giữ cho giọng nói mình thật bình tĩnh và rõ ràng. "Kính thưa các vị trưởng lão, Kiệt ca, và mọi người. Sau khi tổng hợp và phân tích tất cả các ý kiến mà chúng ta đã thu thập được, tôi nhận thấy rằng, mặc dù mỗi người có một mong muốn khác nhau về chi tiết, nhưng tất cả đều xuất phát từ một 'mạch ngầm' chung."
Nàng dừng lại một chút, quan sát phản ứng của mọi người. Kiệt gật đầu khuyến khích. Lão Nông vuốt chòm râu bạc, ánh mắt đầy suy tư. Lão Quán Chủ nhấp một ngụm trà, không nói gì, nhưng ánh mắt y chứa đựng một s��� kỳ vọng nhất định.
Mai Nương tiếp tục, giọng nàng dần trở nên tự tin hơn. "Mạch ngầm đó chính là khao khát về 'Sự An Toàn' và 'Sự Bền Vững' cho Thôn Vân Sơn của chúng ta. Mọi người đều mong muốn một tương lai ổn định, một nơi an cư lạc nghiệp cho con cháu, một cộng đồng mà ở đó những giá trị truyền thống được gìn giữ, và mọi người có thể sống một cuộc đời bình yên." Nàng chỉ vào vòng tròn trung tâm trên bảng gỗ. "Đây là 'An Toàn', và từ đó, tôi chia ra thành ba khía cạnh chính."
Nàng lần lượt giải thích từng nhánh của biểu đồ: "Thứ nhất, là An Toàn Vật Chất. Điều này bao gồm việc xây dựng một Kho Dự Trữ thật kiên cố, chống chọi được với thiên tai, đảm bảo lương thực cho những lúc khó khăn. Nó cũng bao gồm việc có nguồn nước sạch, con đường đi lại thuận tiện để giao thương, và một Trung Tâm Cộng Đồng đủ rộng rãi để phục vụ mọi sinh hoạt." Nàng chỉ vào những ghi chú nhỏ bên dưới mỗi nhánh, là những ý kiến cụ thể của người dân.
"Thứ hai, là An Toàn Tinh Thần và Xã Hội. Đây là việc tạo ra một không gian nơi mọi người có thể gắn kết, chia sẻ, cùng nhau học hỏi và phát triển. Trung Tâm Cộng Đồng không chỉ là một mái nhà, mà còn là trái tim của thôn, nơi gìn giữ truyền thống, tổ chức lễ hội, và là nơi những người già có thể truyền dạy kinh nghiệm cho thế hệ trẻ. Điều này cũng liên quan đến việc duy trì sự hòa thuận, tương trợ lẫn nhau."
"Và cuối cùng, điều quan trọng nhất, là An Toàn cho Tương Lai. Mọi người đều lo lắng cho con cháu, cho thế hệ mai sau. Việc xây dựng những công trình này, việc đưa ra những quyết sách này, đều phải hướng tới việc tạo ra một nền móng vững chắc để thế hệ sau có thể tiếp tục phát triển, mà không cần phải đối mặt với những khó khăn mà chúng ta đã từng trải qua. Điều này bao gồm cả việc bảo vệ môi trường, giữ gìn nguồn tài nguyên thiên nhiên của thôn."
Kiệt lắng nghe chăm chú, ánh mắt hắn dần sáng lên. Hắn gật gù, rồi hỏi Mai Nương để xác nhận lại sự thấu hiểu của mình. "Vậy là, tuy mỗi người muốn một kiểu, có người muốn nhà kho to, người muốn đường rộng, nhưng cái gốc đều là muốn cho Trung Tâm Cộng Đồng này thực sự hữu ích và lâu bền, đúng không Mai Nương?"
Mai Nương mỉm cười, nụ cười chân thành và đầy tự tin. "Đúng vậy, Kiệt ca. Và còn là sự an tâm. Mọi người muốn cảm thấy rằng tương lai của con cháu họ được đảm bảo, rằng những giá trị của thôn mình sẽ được gìn giữ, và rằng họ đang cùng nhau xây dựng một nền móng vững chắc cho thế hệ kế tiếp." Nàng dùng cây gậy khẽ gõ nhẹ vào vòng tròn "An Toàn" ở trung tâm. "Chúng ta không cần phải chọn giữa việc xây kho to hay làm đường rộng. Chúng ta cần một giải pháp tổng thể, đáp ứng được tất cả những mối quan tâm cốt lõi này, một cách hài hòa."
Lão Nông, người vốn ít khi bày tỏ cảm xúc, lúc này lại gật gù liên tục. Ánh mắt ông đầy vẻ ngạc nhiên và khâm phục. "Thật không ngờ, con bé lại nhìn thấu được lòng người đến vậy. Mấy cái khúc mắc trong lòng lão đây, nó nói ra hết rồi!" Giọng ông trầm ấm, chứa đựng sự tán thưởng thật lòng. Những trưởng lão khác cũng bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt họ không còn vẻ hoài nghi mà thay vào đó là sự trầm trồ. Họ đã từng nghĩ Mai Nương chỉ là một cô gái trẻ, có chút thông minh, nhưng không thể nào giải quyết được mớ bòng bong này. Nhưng giờ đây, nàng đã chứng minh điều ngược lại. Nàng không chỉ tổng hợp ý kiến, nàng đã thấu hiểu tâm can của cả cộng đồng.
Lão Quán Chủ đặt chén trà xuống, một nụ cười hiền hậu nở trên môi ông. "Mai Nương nói rất đúng. Con người ta, ai mà chẳng mong cầu sự an ổn. Có điều, đôi khi chúng ta bị những cái nhỏ nhặt làm lu mờ đi cái lớn lao. Nhờ Mai Nương, chúng ta mới thấy rõ cái mạch ngầm đó, cái gốc rễ của mọi vấn đề."
Không khí trong Quán Trà Vọng Giang trở nên sôi nổi hẳn lên. Mọi người bắt đầu thảo luận, không còn theo kiểu tranh cãi gay gắt như trước, mà là trên cơ sở những mối quan tâm cốt lõi mà Mai Nương đã chỉ ra. Họ nhìn vào tấm bảng gỗ, thấy được sự kết nối giữa ý kiến của mình với ý kiến của người khác, và nhận ra rằng, dù khác biệt về hình thức, nhưng họ đều hướng về một mục tiêu chung. Sự đồng thuận kh��ng còn là một sự ép buộc hay nhượng bộ, mà là một sự thấu hiểu lẫn nhau, một sự hợp nhất của những ước vọng chân thành.
Xa xa, Tạ Trần đứng bên cửa sổ quán sách, nơi ánh sáng ban mai đang rót xuống dòng Vọng Giang lấp lánh. Y không có mặt trong cuộc họp, nhưng y biết, những hạt giống đã được gieo. Y đã thấy Mai Nương, từ một cô gái bối rối, đã trở thành một người có khả năng nhìn thấu nhân tâm, một người có thể kết nối những dòng chảy ngầm của cộng đồng. Khả năng phân tích sâu sắc và thấu hiểu nhân tâm của Mai Nương, được Tạ Trần gián tiếp khai mở, sẽ định hình cô trở thành một nhà lãnh đạo tư tưởng hoặc quản trị cộng đồng quan trọng trong kỷ nguyên 'Nhân Đạo'. Sự thành công của phương pháp phân tích này sẽ trở thành một 'công cụ' tri thức, có thể được chia sẻ và áp dụng cho các vấn đề phức tạp khác trong tương lai, củng cố nền tảng quản trị của xã hội phàm nhân. Việc Tạ Trần tiếp tục quan sát và chỉ dẫn tinh tế cho thấy anh đang ươm mầm cho những 'người dẫn dắt' của kỷ nguyên mới, không phải bằng sức mạnh mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu.
Y nhìn về phía đông, nơi mặt trời đang dần lên cao, như nhìn thấy một kỷ nguyên mới đang hé mở. Kỷ nguyên của những phàm nhân, tự tay kiến tạo tương lai của chính mình, không dựa vào phép thuật, không dựa vào Thiên Đạo, mà dựa vào chính trí tuệ và lòng nhân ái của con người. Đó chính là "Bình Thường Vĩnh Cửu" mà y hằng tìm kiếm, không chỉ cho riêng y, mà cho toàn bộ nhân gian. Và Mai Nương, với tấm bảng gỗ và cây bút lông trên tay, chính là một trong những người đầu tiên viết nên những dòng đầu tiên của câu chuyện vĩ đại đó.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.