Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1456: Nền Móng Cộng Đồng: Hợp Lực Khai Công

Sau buổi họp thấu đáo tại Quán Trà Vọng Giang, một luồng sinh khí mới bừng tỉnh khắp Thôn Vân Sơn. Những khúc mắc, những mối lo âu tưởng chừng như vô định hình, nay đã được Mai Nương gỡ rối, sắp xếp thành những mạch chảy rõ ràng, mạch lạc. Dưới ánh sáng của sự thấu hiểu, những ý kiến tưởng chừng đối lập lại hóa ra cùng chung một gốc rễ, cùng hướng về một mục tiêu duy nhất: sự an ổn, thịnh vượng và bền vững cho đời sau. Tạ Trần, từ góc khuất quán sách, đã chứng kiến toàn bộ quá trình ấy, chứng kiến hạt giống "Nhân Đạo" nảy mầm mạnh mẽ từ chính lòng người. Y biết, một kỷ nguyên mới, không dựa vào Thiên Đạo hay sức mạnh phi phàm, đang dần hình thành.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những sợi nắng đầu tiên, vàng như mật ong, vừa vươn mình qua đỉnh núi Vân Sơn, xua đi màn sương mỏng còn vương vấn trên những mái nhà tranh cũ kỹ, cả Thôn Vân Sơn đã bừng tỉnh trong một không khí khác lạ. Không còn vẻ uể oải thường ngày, thay vào đó là sự hối hả nhưng đầy hứng khởi. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven suối, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách dưới chân cầu gỗ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi bình minh, nhưng hôm nay, bản giao hưởng ấy mang theo một nhịp điệu mới, nhịp điệu của sự chờ mong và quyết tâm.

Trên khu đất trống rộng rãi nằm ở trung tâm thôn, nơi đã được dọn dẹp quang đãng từ mấy ngày trước, giờ đây đã tập trung đông nghịt người. Từ những thanh niên trai tráng hăng hái, những người phụ nữ tảo tần với đôi tay thoăn thoắt, đến những cụ già râu tóc bạc phơ với ánh mắt tinh anh và trẻ nhỏ hiếu kỳ chạy nhảy xung quanh, tất cả đều tề tựu. Họ ăn mặc giản dị, những bộ quần áo vải bố đã sờn cũ nhưng sạch sẽ, mang theo nào cuốc, nào xẻng, gùi, rổ, và cả những nắm cơm nắm gói trong lá chuối xanh. Mỗi người một việc, nhưng chung một mục đích. Bầu không khí tràn ngập mùi đất ẩm, mùi cỏ dại bị giẫm nát, và cả mùi khói bếp còn vương vấn từ những bữa sáng vội vã.

Tạ Trần, trong bộ áo vải thô màu xám quen thuộc, đứng lẫn trong đám đông, tựa vào một gốc cây cổ thụ lớn ven đường. Dáng người y gầy gò, thư sinh, nổi bật giữa những người nông dân vạm vỡ, nhưng ánh mắt y lại sâu thẳm, tĩnh lặng, dường như có thể nhìn thấu mọi sự chuyển động, mọi cảm xúc đang cuộn trào trong lòng người dân. Bên cạnh y, Thư Đồng Tiểu An, gầy gò không kém nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh và đầy hiếu kỳ, đang cặm cụi ghi chép vào một cuốn sổ cũ. Cậu bé thỉnh thoảng lại ngước nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời giải thích cho sự sôi động bất thường này, nhưng Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu, nở một nụ cười ẩn ý.

Mai Nương, trong một bộ áo yếm và quần lụa màu nâu giản dị, mái tóc đen mượt buộc gọn gàng, bước lên một bục đất cao đã được chuẩn bị sẵn. Gương mặt nàng thanh tú, nhưng ánh mắt lại ngời lên vẻ tự tin và kiên định. Nàng không có vẻ kiêu sa của tiểu thư đài các, cũng chẳng có nét uy nghiêm của một vị quan lại, mà là sự chững chạc, thông tuệ của một người đã trải qua quá trình suy ngẫm sâu sắc. Tiếng xì xào của đám đông dần lắng xuống, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng.

"Kính thưa các bậc trưởng lão, các cô chú, anh chị và các em nhỏ của Thôn Vân Sơn chúng ta!" Giọng Mai Nương trong trẻo, vang vọng nhưng không hề the thé, mang theo một sự ấm áp và chân thành khiến người nghe cảm thấy dễ chịu. "Hôm nay, chúng ta đứng đây, không chỉ để khởi công một công trình xây dựng đơn thuần. Chúng ta đứng đây để hiện thực hóa những ước mơ, những khát vọng mà bấy lâu nay vẫn chỉ là những ý niệm trong lòng. Nhớ lại những ngày qua, chúng ta đã cùng nhau góp ý, cùng nhau sẻ chia, cùng nhau thấu hiểu. Mỗi mảnh giấy, mỗi lời nói đều chứa đựng những mối quan tâm sâu sắc, những mong muốn chân thành cho một cuộc sống tốt đẹp hơn."

Nàng dừng lại một chút, đảo mắt nhìn khắp lượt những gương mặt đang chăm chú lắng nghe. Có những gương mặt còn ngái ngủ, nhưng đa phần đều rạng rỡ, đầy hy vọng. "Những ý tưởng mà chúng ta đã cùng nhau vun đắp, những lo lắng mà chúng ta đã cùng nhau thấu hiểu, hôm nay, chúng ta sẽ biến những điều đó thành hiện thực, bằng chính đôi tay của chúng ta! Công trình 'Trung Tâm Cộng Đồng và Kho Dự Trữ' này không chỉ là một mái nhà che mưa che nắng, nó là biểu tượng của sự đoàn kết, là nền móng cho tương lai của con cháu chúng ta, nơi mà những giá trị tốt đẹp của Thôn Vân Sơn sẽ được gìn giữ và phát triển."

Tiếng vỗ tay vang lên lác đác, rồi nhanh chóng lan rộng thành một tràng pháo tay giòn giã. Nụ cười rạng rỡ nở trên môi Mai Nương. Nàng không hô hào khẩu hiệu lớn lao, không hứa hẹn điều gì xa vời, nàng chỉ nói về những điều gần gũi nhất, những điều mà mỗi người dân Vân Sơn đều có thể cảm nhận được bằng trái tim và khối óc của mình.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu mùi đất và mùi sương s��m. Trong tâm trí y, lời nói của Mai Nương không chỉ là lời động viên, mà còn là một tuyên ngôn, một minh chứng cho sự trỗi dậy của một sức mạnh khác, một sức mạnh không cần đến kiếm khí ngợp trời, không cần đến pháp thuật xoay chuyển càn khôn. 'Không cần thần thông, không cần pháp tắc. Chỉ cần lòng người hợp nhất, vạn sự ắt thành.' Y thầm nghĩ. Cái gọi là Thiên Đạo suy tàn, linh khí mỏng manh, có lẽ không phải là tận thế, mà là một sự chuyển giao, một sự "phá cục" để nhường chỗ cho một trật tự mới, một trật tự được xây dựng từ chính nhân tâm, từ chính ý chí của phàm nhân. Và Mai Nương, cô gái trẻ này, lại chính là một trong những người tiên phong, không phải bằng sức mạnh siêu nhiên, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả.

Thư Đồng Tiểu An, sau khi ghi chép xong lời Mai Nương, khẽ kéo vạt áo Tạ Trần. "Thưa tiên sinh, tại sao mọi người lại phấn khởi đến vậy ạ? Xây nhà thì cũng như mọi khi thôi mà?"

Tạ Trần mở mắt, nhìn xuống cậu bé, đôi mắt y ánh lên vẻ hiền từ. "Tiểu An, con thấy đấy, những ngôi nhà khác trong thôn, thường là một gia đình tự xây, hoặc nhờ hàng xóm giúp đỡ. Còn công trình này, nó là của chung, là của tất cả mọi người. Mỗi viên gạch, mỗi tấc đất ở đây đều mang theo tâm huyết, ước mơ của cả thôn. Nó không chỉ là một công trình vật chất, mà còn là một công trình của lòng người, của niềm tin. Đó là cái khác biệt, và cũng là cái đáng quý nhất."

Tiểu An gật gù, dường như đã hiểu đôi chút. Cậu bé lại nhìn Mai Nương, ánh mắt không còn chỉ là hiếu kỳ, mà bắt đầu ánh lên vẻ ngưỡng mộ. Có lẽ, những hạt giống đầu tiên của một tư duy mới, một cách nhìn nhận mới về thế giới, đang được gieo vào tâm hồn non nớt của cậu bé.

Mai Nương kết thúc bài phát biểu ngắn gọn bằng cách cúi chào và mời mọi người bắt đầu công việc. Tiếng hò reo vang dội khắp thung lũng, át cả tiếng chim hót, tiếng suối chảy. Những thanh niên trai tráng lập tức xông vào khu đất, người cầm cuốc, người vác xẻng, bắt đầu đào những đường móng đầu tiên. Những người phụ nữ nhanh nhẹn sắp xếp gạch đá, gỗ cây đã được tập kết từ trước. Những cụ già thì chỉ dẫn, nhắc nhở kinh nghiệm. Một ngày lao động hăng say, một ngày của sự kiến tạo, đã chính thức bắt đầu tại Thôn Vân Sơn.

***

Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, rải những tia nắng ấm áp xuống Thôn Vân Sơn, công trường xây dựng đã ngập tràn trong một bầu không khí sôi nổi và hăng hái đến lạ. Tiếng cuốc xẻng va vào đất đá lách cách, tiếng búa gõ vào gỗ côm cốp, tiếng hò reo khích lệ vang lên khắp nơi, hòa cùng tiếng xì xào trao đổi công việc liên tục. Mùi đất mới đào trộn lẫn với mùi gỗ tươi, mùi mồ hôi của sức lao động, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự kiến tạo. Không khí không hề ngột ngạt bởi nắng gắt mà dường như được làm dịu đi bởi sự nhiệt tình và đoàn kết của mọi người.

Thanh niên trai tráng, với những tấm lưng trần đẫm mồ hôi, cơ bắp cuồn cuộn, đang hì hụi đào móng, vác những tảng đá lớn. Mỗi nhát cuốc, mỗi bước chân đều mạnh mẽ, dứt khoát, như thể họ đang dồn hết sức lực và tâm huyết vào từng hành động. Kiệt, với vóc dáng cao lớn và sự nhanh nhẹn vốn có, dẫn đầu một nhóm đào móng. Hắn không ngừng hô hào, động viên anh em: "Cố lên anh em! Sắp xong phần móng rồi! Nhớ đến lời Mai Nương nói, từng tấc đất này là tương lai của chúng ta đó!" Ánh mắt hắn rực cháy niềm tin, không còn vẻ bốc đồng của tuổi trẻ mà thay vào đó là sự trách nhiệm và nhiệt huyết của một người dẫn dắt.

Ở một góc khác, Tôn Đại Thúc, với gương mặt khắc khổ nhưng đôi mắt sáng ngời, đang tỉ mỉ hướng dẫn nhóm gia cố móng. Bàn tay ông chai sạn vì bao năm làm lụng, nhưng lại khéo léo và chính xác khi sắp xếp từng viên đá. "Chỗ này cần thêm vài tảng đá lớn để gia cố, Kiệt! Móng phải chắc thì nhà mới bền. Đừng ham nhanh mà bỏ qua cái gốc!" Ông nói vọng, giọng trầm ấm nhưng đầy uy tín. Kiệt nghe vậy liền đáp lời, vội vàng điều thêm mấy thanh niên vác đá lớn đến. Sự phối hợp giữa kinh nghiệm của người già và sức trẻ của thanh niên diễn ra vô cùng nhịp nhàng.

Những người phụ nữ và trẻ em lớn hơn thì đảm nhiệm việc vận chuyển vật liệu. Họ gùi đất, mang nước, sắp xếp gạch ngói, không ai than vãn một lời. Tiếng cười nói râm ran, tiếng hát đồng dao vang lên giữa công trường, xua tan đi phần nào sự mệt nhọc. Lão Nông, với làn da đen sạm và chiếc nón lá quen thuộc, không trực tiếp làm việc nặng nhưng lại là "tổng công trình sư" về địa chất. Ông đi khắp nơi, thỉnh thoảng lại dừng lại, dùng cây gậy gõ gõ xuống đất, hoặc nhúm một nắm đất lên xem xét. "Hướng này đất rắn, không sợ lún. Nhưng cẩn thận mạch nước ngầm ở phía Tây, phải có rãnh thoát nước riêng." Lời dặn dò của ông luôn được mọi người lắng nghe và tuân thủ tuyệt đối, bởi kinh nghiệm của ông là vô giá.

Mai Nương, không trực tiếp tham gia lao động chân tay, nhưng lại là linh hồn của công trường. Nàng đi lại khắp nơi, quan sát từng chi tiết nhỏ nhất. Nàng giải quyết các vấn đề phát sinh một cách nhanh chóng và khéo léo: nhóm nào cần thêm người, vật liệu nào sắp hết, hay thậm chí là hòa giải một chút bất đồng nhỏ giữa các nhóm làm việc. Khi thấy ai đó có vẻ đuối sức, nàng lại mang đến chén trà mát lạnh ho���c miếng bánh nướng. "Bác Lão Nông, theo kinh nghiệm của bác, hướng này đã ổn định chưa ạ?" Nàng hỏi, giọng lễ phép nhưng ánh mắt lại đầy sự chủ động. Lão Nông mỉm cười hiền hậu, chỉ dẫn cặn kẽ. Mai Nương lắng nghe chăm chú, ghi nhớ từng lời. Nàng không chỉ là người điều phối, nàng còn là một người học hỏi không ngừng, thấm nhuần tri thức từ những người đi trước.

Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An, sau khi quan sát một lúc, cũng không thể đứng yên. Tạ Trần thỉnh thoảng lại giúp chuyển vài dụng cụ nhẹ, hoặc đưa nước cho Tiểu An mang đến cho những người đang làm việc nặng. Tiểu An thì hăng hái hơn, cậu bé chạy đi chạy lại, đôi khi còn giúp sắp xếp những viên gạch nhỏ. Nhưng chủ yếu, Tạ Trần vẫn là người quan sát. Y nhìn thấy sự phối hợp nhịp nhàng, tự nhiên giữa mọi người, như một cỗ máy khổng lồ vận hành không cần đến mệnh lệnh, mà bằng sự tự giác và thấu hiểu lẫn nhau.

'Đây chính là sức mạnh của phàm nhân,' Tạ Trần thầm nghĩ. 'Một sức mạnh không khoa trương, không hủy thiên diệt địa, nhưng lại có thể kiến tạo. Sức mạnh này không đến từ việc luyện hóa linh khí, không đến từ việc lĩnh ngộ đại đạo, mà đến từ sự gắn kết, từ sự quan tâm lẫn nhau. Phàm nhân không có pháp lực, nhưng có trí tuệ. Phàm nhân không thể trường sinh, nhưng có tình cảm. Và chính những điều "bình thường" ấy, lại tạo nên một sức mạnh phi thường, đủ để đối chọi với sự "mất người" của những kẻ truy cầu thành tiên.' Y cảm thấy một sự mãn nguyện thầm lặng. Cái "Bình Thường Vĩnh Cửu" mà y hằng tìm kiếm, có lẽ không phải là một trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối, mà là một quá trình liên tục kiến tạo, liên tục sống và sẻ chia như thế này.

Công trường không chỉ là nơi lao động, mà còn là một diễn đàn sống động. Những câu chuyện được kể, những kinh nghiệm được chia sẻ, những tiếng cười giòn tan xen lẫn những lời trêu ghẹo thân tình. Không có sự phân biệt giàu nghèo, sang hèn, tất cả đều là những người con của Thôn Vân Sơn, cùng nhau xây dựng tương lai. Và trong mỗi hành động, mỗi lời nói, Tạ Trần đều thấy rõ cái "nhân quả" đang v��n hành, từng việc nhỏ đều góp phần tạo nên một quả lớn, một công trình vĩ đại của lòng người.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn bắt đầu rải màu đỏ cam lên đỉnh Vân Sơn, nhuộm một sắc màu bi tráng lên khung cảnh thung lũng, công việc tại công trường dần ngớt. Phần móng vững chãi đã được hoàn thiện, và một phần khung sườn bằng gỗ chắc chắn của 'Trung Tâm Cộng Đồng' đã đứng hiên ngang giữa khu đất, như một lời khẳng định cho sự khởi đầu. Mồ hôi vẫn còn thấm đẫm trên mỗi gương mặt, nhưng không ai cảm thấy mệt mỏi hay than vãn. Thay vào đó là sự rạng rỡ, niềm vui và sự mãn nguyện hiện rõ trong từng ánh mắt. Tiếng cuốc xẻng, tiếng búa đã lắng xuống, thay vào đó là tiếng cười nói vui vẻ, tiếng bát đũa lách cách và tiếng bếp lửa reo tí tách từ khu vực chuẩn bị bữa tối.

Bữa cơm tối giản dị, nóng hổi được bày ra trên những tấm chiếu lớn trải giữa sân. Khói bếp nghi ngút mang theo mùi thức ăn dân dã nhưng thơm lừng, hòa quyện với mùi đất ẩm và sự mát mẻ của buổi chiều tà. Mọi người quây quần bên nhau, không phân biệt già trẻ, lớn bé, vừa ăn vừa chuyện trò, chia sẻ những câu chuyện về một ngày lao động hiệu quả. Những câu chuyện về việc ai đã vác được tảng đá lớn nhất, ai đã tìm ra một giải pháp thông minh cho một vấn đề nhỏ, hay những câu đùa vui về sự vụng về của một ai đó, đều khiến mọi người bật cười sảng khoái.

Tạ Trần và Tiểu An cũng ngồi xuống cùng mọi người. Tiểu An hăng hái ăn ngấu nghiến phần cơm của mình, đôi mắt sáng bừng. Tạ Trần thì chậm rãi thưởng thức, lắng nghe những câu chuyện, những lời trò chuyện. Y không nói nhiều, nhưng ánh mắt y lại ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc.

Lão Nông, sau khi uống cạn chén trà nóng, quay sang Mai Nương, giọng ông trầm ấm và đầy sự tán thưởng: "Cái mạch nước ngầm hôm trước, ai cũng lo sốt vó, tưởng phải hoãn việc. Vậy mà nhờ có Mai Nương và mấy đứa trẻ mà được xử lý gọn gàng. Ai bảo phàm nhân chúng ta không làm được việc lớn? Không cần tiên nhân, không cần pháp thuật gì sất. Chỉ cần chúng ta đồng lòng, đồng sức, đ��ng trí tuệ!" Ông cười vang, cái cười mãn nguyện của một người đã trải qua bao thăng trầm của cuộc đời.

Mai Nương khiêm tốn mỉm cười. "Đó là nhờ kinh nghiệm của các bác, các chú, và sự tin tưởng của mọi người thôi ạ. Con chỉ là người sắp xếp lại những ý kiến mà thôi." Nàng nói, nhưng ánh mắt nàng lại ánh lên một sự tự hào không giấu giếm. "Chúng ta mới chỉ bắt đầu thôi, nhưng ngày hôm nay đã cho thấy sức mạnh khi chúng ta cùng nhau. Công trình này không chỉ là đá và gỗ, nó là hiện thân của một niềm tin, một triết lý."

Tạ Trần khẽ gật đầu, thầm nghĩ. Lời Mai Nương nói, chính là điều y muốn nói. Công trình này, đúng vậy, không chỉ là vật chất. Nó là một bài học sống động về "nhân quả," về cách những hành động nhỏ nhặt, khi được hợp nhất bằng ý chí và lòng nhân ái, có thể tạo nên những kết quả vĩ đại. Nó là một minh chứng cho sự "sống một đời bình thường" nhưng đầy ý nghĩa, đầy giá trị, một sự phản kháng thầm lặng nhưng mạnh mẽ trước cái "mất người" mà Thiên Đạo suy tàn đã mang lại.

Lão Quán Chủ, với dáng vẻ phúc hậu và nụ cười hiền từ, khẽ nhấp một ngụm trà. "Đúng vậy. Đây không chỉ là việc xây một cái nhà kho hay một cái trung tâm. Đây là việc chúng ta đang xây dựng lại niềm tin vào chính mình, vào khả năng của phàm nhân. Đây là nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tự chủ, không còn phải ngước nhìn lên những vị tiên nhân xa vời." Ông nói, ánh mắt tinh tường nhìn sâu vào ngọn lửa đang bập bùng, như nhìn thấy cả một tương lai đang mở ra.

Không khí ấm cúng bao trùm. Những câu chuyện tiếp tục được kể, những kế hoạch cho ngày mai được bàn bạc. Tạ Trần lắng nghe, cảm nhận sự gắn kết chặt chẽ và tinh thần tự chủ của cộng đồng. Y nở một nụ cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy chân thành, ánh mắt y nhìn về phía công trình đang dần hiện rõ trong ánh chiều tà.

Y biết, sự thành công của công trình này sẽ củng cố niềm tin của Thôn Vân Sơn vào khả năng tự chủ của mình, khuyến khích họ thực hiện thêm nhiều dự án cộng đồng khác, lan tỏa tinh thần 'Nhân Đạo' ra khắp các thôn làng lân cận. Mai Nương và Kiệt, cùng những người khác, sẽ tiếp tục phát triển vai trò lãnh đạo 'kiến tạo' trong cộng đồng, định hình thế hệ mới của kỷ nguyên không tu tiên. Và Tạ Trần, qua việc quan sát những 'công trình chung' như thế này, ngày càng củng cố triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' của mình, khẳng định giá trị của cuộc sống bình thường và nhân tính.

Đêm dần buông xuống. Ngọn lửa trại được nhóm lên, chiếu sáng những gương mặt rạng rỡ, những bàn tay chai sạn nhưng đầy nghị lực. Tạ Trần đứng dậy, khẽ vỗ vai Tiểu An đang ngủ gật bên cạnh. Y nhìn về phía công trình, một lần nữa, và thấy không chỉ là gỗ và đá, mà là một tương lai đang được dệt nên từ những sợi chỉ của lòng người. Đó là Bình Thường Vĩnh Cửu, không phải là sự bất động, mà là sự kiến tạo không ngừng, một sự luân hồi của vạn vật, nơi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, bằng chính đôi tay và khối óc của họ.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free