Nhân gian bất tu tiên - Chương 1460: Học Viện Vân Sơn: Nơi Gieo Mầm Tri Thức Mới
Bầu trời phía Đông Thôn Vân Sơn bắt đầu ửng hồng, nhuộm lên những mái nhà tranh mộc mạc và hàng cây cổ thụ xanh rì một sắc thái ấm áp, dịu dàng. Tiếng chim hót líu lo từ những tán lá dày đặc, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ từ thượng nguồn, tạo nên một bản giao hưởng bình minh đầy sức sống. Đâu đó, tiếng gà gáy cục tác văng vẳng, đánh thức những tia nắng đầu tiên rọi vào từng ngóc ngách của ngôi làng. Mùi đất ẩm sau đêm sương còn vương vấn, quyện lẫn với hương cỏ dại thanh khiết và chút khói bếp lờ mờ từ những căn nhà đã thức giấc sớm. Không khí trong lành, mát rượi mơn man da thịt, như xoa dịu mọi ưu phiền. Đó là một buổi sáng an yên, thanh tĩnh, một ngày mới hứa hẹn những điều tốt lành cho Thôn Vân Sơn, nơi con người đang từng bước kiến tạo nên một cuộc sống trọn vẹn bằng chính đôi tay và khối óc của mình.
Gần Trung Tâm Cộng Đồng, một nhóm người đang tụ tập, trò chuyện rôm rả. Niềm hân hoan từ việc gia cố thành công thanh xà ngang bằng hợp chất mới vẫn còn lan tỏa, khiến mọi gương mặt đều rạng rỡ. Lý Thanh, dáng người thư sinh nhưng ánh mắt đầy nhiệt huyết, mở cuốn “sổ tay tri thức” mà họ mới bắt đầu biên soạn. Chàng chỉ vào những nét vẽ tinh xảo mô tả một loại khoáng sản lấp lánh, bên cạnh là những dòng chữ ghi chép cẩn thận về đặc tính và cách điều chế. Mai Nương, với vẻ mặt thấu hiểu và ánh nhìn lạc quan, nghiêng người xem xét, thỉnh thoảng lại gật gù tán thưởng. Triệu Sơn, thực tế và hăng hái, luôn lắng nghe với vẻ mặt tập trung, thỉnh thoảng chen vào một câu hỏi mang tính thực tiễn.
“Những gì chúng ta tìm thấy, những tri thức này, không chỉ là của riêng chúng ta, mà là của cả làng,” Lý Thanh trầm giọng nói, đôi mắt chàng lấp lánh sự quyết tâm. “Chúng ta không thể chỉ giữ nó cho riêng mình, hay để nó bị thất truyền theo thời gian. Cần phải có cách để mọi người cùng học, cùng hiểu, để trí tuệ này được gieo mầm và đơm hoa kết trái.” Chàng khẽ vuốt ve trang giấy, như đang chạm vào một kho báu vô giá.
Mai Nương gật đầu đồng tình, nụ cười hiền hậu nở trên môi. “Đúng vậy, Lý Thanh. Ta cũng suy nghĩ như chàng. Lũ trẻ trong làng, chúng cần được học những điều này, không chỉ là con chữ hay những câu chuyện cổ tích. Chúng cần biết về cây cỏ, về đất đá, về cách chúng ta có thể làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Chúng cần biết cách tự mình kiến tạo, chứ không phải chỉ dựa vào vận may hay những lời cầu nguyện xa vời.” Nàng nhìn về phía đám trẻ đang nô đùa gần đó, ánh mắt tràn đầy hy vọng. Tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ như một lời khẳng định cho tương lai mà họ đang cố gắng xây dựng.
Triệu Sơn, với dáng vẻ mạnh mẽ và thực tế, khoanh tay trước ngực, đôi mắt quét một lượt quanh khu vực Trung Tâm Cộng Đồng. “Vậy thì… chúng ta sẽ xây một ‘học viện’ nhỏ,” hắn đề xuất, giọng nói vang dội sự quả quyết, “một nơi mà mọi người, từ già đến trẻ, có thể đến học hỏi, trao đổi kinh nghiệm. Không cần phải là một kiến trúc nguy nga tráng lệ, chỉ cần một không gian đủ rộng, đủ yên tĩnh để tri thức được truyền dạy và tiếp thu.” Hắn hình dung một nơi mà những bài học không chỉ dừng lại ở lý thuyết mà còn được thực hành ngay tại chỗ, nơi những bàn tay khéo léo sẽ biến tri thức thành hiện thực.
Lý Thanh và Triệu Sơn bắt đầu phác thảo ý tưởng của mình ngay trên một phiến đá lớn gần đó, dùng than củi làm bút. Mai Nương chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa ra những góp ý tinh tế về cách sắp xếp không gian, hay những hoạt động cộng đồng có thể tổ chức tại đó. Họ bàn bạc sôi nổi về những nội dung đầu tiên sẽ được giảng dạy: cách nhận biết thảo mộc trị bệnh thông thường, cách phân biệt các loại khoáng sản có ích, hay những kỹ thuật đơn giản để gia cố nhà cửa, làm nông.
“Chúng ta sẽ cần những tấm bảng lớn để viết, và những chiếc bàn nhỏ để mọi người có thể ghi chép,” Lý Thanh nói, vẻ mặt đăm chiêu. “Và quan trọng nhất là, chúng ta cần một phương pháp để tri thức này không chỉ được ghi nhớ mà còn được thấu hiểu. Không phải là học thuộc lòng như những bài kinh, mà là học cách nghi vấn, học cách tìm tòi.” Chàng nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói về tầm quan trọng của việc đặt câu hỏi, của sự tìm tòi không ngừng nghỉ.
Triệu Sơn gật đầu, “Đúng vậy. Ví như khi ta dạy về việc nung đất làm gạch, không chỉ là chỉ cho họ cách làm, mà còn phải giải thích tại sao phải nung ở nhiệt độ đó, tại sao phải trộn thêm cát hay tro trấu. Để họ hiểu được căn nguyên, thì dù có gặp phải loại đất khác, họ cũng có thể tự mình tìm ra cách giải quyết.” Hắn mường tượng ra cảnh những người dân làng, không chỉ là những người thợ làm theo chỉ dẫn, mà là những người có thể tự mình sáng tạo và cải tiến.
Mai Nương mỉm cười. “Vậy thì, ta sẽ giúp các chàng chuẩn bị không gian. Sẽ có những chiếc ghế dài bằng gỗ, và những chiếc bàn nhỏ, đơn giản thôi, nhưng đủ tiện nghi. Và ta sẽ kêu gọi những người lớn tuổi trong làng, những người có kinh nghiệm về thảo mộc hay nghề rèn, nghề mộc, để cùng nhau truyền lại những điều họ biết. Tri thức không chỉ đến từ sách vở, mà còn đến từ kinh nghi��m sống.” Nàng tin rằng sự kết hợp giữa tri thức mới và kinh nghiệm truyền thống sẽ tạo nên một nền tảng vững chắc cho thế hệ sau.
Tiếng suối chảy róc rách như một điệu nhạc nền cho những cuộc thảo luận đầy tâm huyết. Gió nhẹ lùa qua những ngọn cây, mang theo hương thơm của hoa dại và chút hơi ẩm từ dòng nước, như muốn chúc mừng cho những ý tưởng đang nảy mầm. Những tia nắng vàng ươm dần lên cao, phủ đầy sự ấm áp lên những gương mặt rạng rỡ của họ. Thôn Vân Sơn, vốn đã bình yên, nay lại càng thêm phần sống động với khát vọng học hỏi và kiến tạo. Đây chính là bước đi đầu tiên, mở ra một kỷ nguyên mới, nơi con người không còn trông cậy vào những thế lực siêu nhiên, mà tự mình thắp lên ngọn đuốc trí tuệ, soi rọi con đường tiến về phía trước. Sự hình thành của một 'học viện' nhỏ không chỉ là một dự án xây dựng, mà là sự gieo mầm cho một thế hệ mới, một thế hệ sẽ tự mình khám phá ý nghĩa cuộc sống, bằng chính đôi tay và khối óc của họ, kiến tạo nên một kỷ nguyên mà không cần đến những vị tiên nhân xa vời.
***
Buổi trưa, ánh nắng ấm áp rải đều khắp Thị Trấn An Bình, xuyên qua những tán cây cổ thụ già cỗi, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát đá. Tiếng ồn ào của chợ búa dần lắng xuống, nhường chỗ cho sự yên ả của giờ nghỉ trưa. Quán sách của Tạ Trần, nằm nép mình bên một con hẻm nhỏ, càng thêm phần tĩnh lặng. Bên trong, mùi giấy cũ, mực tàu và gỗ đàn hương thoang thoảng, quyện với chút hương trà thanh khiết mà Tạ Trần vẫn thường pha, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, mang vẻ cổ kính và uyên thâm.
Tạ Trần, dáng người thư sinh gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang ngồi sau quầy sách. Đôi mắt sâu thẳm của hắn dõi theo từng dòng chữ trên cuốn sách cổ đang mở, dường như đang chìm đắm trong một thế giới khác. Hắn khẽ lật một trang sách, tiếng giấy sột soạt nhẹ nhàng như một bản nhạc thiền định. Đôi khi, tiếng chuông gió treo trên cửa lại khẽ rung lên một hồi, báo hiệu có khách ghé thăm, nhưng Tạ Trần dường như không mấy bận tâm, vẫn giữ vẻ an tĩnh, điềm đạm.
Bỗng, tiếng chuông gió lại ngân vang, nhưng lần này kèm theo những bước chân vội vã. Lý Thanh và Tiểu An bước vào, mang theo vẻ mặt rạng rỡ và niềm háo hức khó che giấu. Lý Thanh, dù đã trưởng thành hơn, vẫn giữ được nét thanh tú của một thư sinh, ánh mắt chàng sáng rực. Tiểu An, cậu bé thư đồng gầy gò ngày nào, nay đã lớn phổng phao, nhưng đôi mắt vẫn toát lên vẻ thông minh và sự hiếu học. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ, nhưng trông gọn gàng và tinh tươm.
“Tiên sinh Tạ Trần!” Lý Thanh cất tiếng chào, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng ẩn chứa sự phấn khích. “Chúng con xin phép làm phiền tiên sinh ạ.”
Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, đặt cuốn sách xuống bàn một cách nhẹ nhàng. Hắn nhìn Lý Thanh và Tiểu An, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười mờ nhạt, ánh mắt dịu dàng nhưng vẫn giữ được sự sâu thẳm, như có thể nhìn thấu mọi tâm tư. “Là hai ngươi. Có chuyện gì mà lại hớn hở đến vậy?” Giọng hắn trầm ấm, như một dòng suối mát chảy qua.
Lý Thanh tiến đến gần hơn, không giấu nổi sự vui mừng. “Tiên sinh, chúng con đang định lập một nơi để dạy dỗ lũ trẻ và mọi người trong làng những kiến thức thực tiễn. Không chỉ là học chữ, mà còn là học cách nhận biết thảo mộc, khoáng sản, học cách xây dựng, cách chữa bệnh. Chúng con gọi nó là ‘Học Viện Vân Sơn’. Người thấy thế nào ạ?” Chàng hồ hởi kể lại ý tưởng, hy vọng nhận được sự tán đồng từ Tạ Trần.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, động tác chậm rãi, ung dung. Hắn nhìn Lý Thanh, rồi lại nhìn Tiểu An đang đứng cạnh, ánh mắt lấp lánh sự suy tư. “Học viện… Một cái tên không tệ. Tri thức là dòng chảy, cần được khơi thông, đó là lẽ tự nhiên. Con người sinh ra đã mang trong mình khao khát được thấu hiểu, được kiến tạo. Việc các ngươi muốn truyền bá tri thức là một điều đáng trân trọng.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những giá sách chất đầy tri thức cổ xưa, rồi trở lại với Lý Thanh.
“Nhưng quan trọng hơn cả kiến thức là cách con người tiếp nhận nó,” Tạ Trần tiếp lời, giọng nói trở nên sâu sắc hơn, mang đậm chất triết lý. “Tri thức không phải là những thứ cần được nhồi nhét vào đầu, để rồi ghi nhớ một cách máy móc. Nếu chỉ là ghi nhớ, thì khi tình huống thay đổi, tri thức ấy sẽ trở nên vô dụng. Cái cốt lõi của việc học, của việc thấu hiểu, chính là cách con người nghi vấn, cách con người tìm tòi. Hãy dạy họ cách đặt câu hỏi, ‘tại sao lại như vậy?’ ‘Liệu còn có cách nào khác không?’. Hãy dạy họ cách quan sát tỉ mỉ, cách thí nghiệm lặp lại, cách ghi chép rõ ràng. Đó mới là con đường để tri thức không bị thất truyền, mà còn có thể phát triển, biến hóa không ngừng.”
Tiểu An lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt to tròn mở rộng vì ngưỡng mộ. Cậu bé nhớ lại những lần Tạ Trần đã gợi ý cho cậu về cách học, cách tư duy. “Con sẽ học thật chăm chỉ, thưa tiên sinh,” Tiểu An mạnh dạn nói, giọng nói tràn đầy quyết tâm. “Con sẽ học cách nghi vấn, cách tìm tòi. Để sau này con cũng có thể viết sách, viết nên những điều con tự mình khám phá, giống như tiên sinh vậy!” Cậu bé tin rằng, một ngày nào đó, cậu cũng sẽ trở thành một người uyên bác như Tạ Trần.
Tạ Trần mỉm cười hiền từ, ánh mắt hắn lại hướng về một cuốn sách trên kệ. Đó là một cuốn bách khoa toàn thư cổ xưa về các loài thực vật, với những hình vẽ minh họa chi tiết và phân loại rõ ràng. “Tri thức cũng như một khu rừng vậy,” hắn nhẹ nhàng nói, “nếu không được phân loại, sắp xếp cẩn thận, nó sẽ trở thành một mớ hỗn độn, khiến người tìm kiếm lạc lối. Hãy nghĩ về cách các ngươi sẽ sắp xếp những gì mình dạy, từ những điều cơ bản nhất đến những đi���u phức tạp hơn. Và đừng quên, mỗi người có một cách học khác nhau. Hãy tạo ra nhiều con đường để họ có thể tiếp cận tri thức.” Hắn không trực tiếp chỉ dạy, mà chỉ gợi mở, để Lý Thanh và Tiểu An tự mình suy ngẫm và tìm ra con đường của riêng họ. Đó là cái gọi là 'vô vi' của hắn, không can thiệp thô bạo, nhưng lại có tác động sâu sắc.
Lý Thanh trầm ngâm suy nghĩ. Lời của Tạ Trần như một tia sáng, mở ra những góc nhìn mới cho chàng. “Tiên sinh nói chí phải. Chúng con đã quá tập trung vào nội dung mà quên đi phương pháp. Cảm ơn tiên sinh đã chỉ dẫn.” Chàng cúi đầu cung kính.
Tiểu An đứng cạnh, đôi mắt vẫn không rời khỏi Tạ Trần. Cậu bé cảm nhận được sự bình yên, mãn nguyện toát ra từ con người này. Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, nhưng lại mang trong mình một trí tuệ sắc bén và khả năng nhìn thấu nhân tâm phi thường, một "điểm neo nhân quả" mà mọi lựa chọn của hắn đều có thể định đoạt vận mệnh thế giới. Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, hắn trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Hắn đang chứng kiến một kỷ nguyên mới trỗi dậy, nơi con người không còn khao khát thành tiên, mà thay vào đó, khao khát được thấu hiểu, được kiến tạo, được sống một cuộc đời trọn vẹn bằng chính trí tuệ và sự đồng lòng của mình. Và hắn, vẫn là người quan sát, là “điểm neo” triết lý, lặng lẽ chứng kiến nhân loại tự lực cánh sinh và phát triển rực rỡ mà không cần đến sự thần bí của tiên đạo.
Trước khi ra về, Lý Thanh và Tiểu An còn nán lại một chút, ngắm nhìn những kệ sách cũ kỹ nhưng chất chứa vô vàn tinh hoa tri thức. Ánh nắng ấm áp xuyên qua khung cửa sổ, chiếu lên những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, như lạc vào một thế giới khác. Tạ Trần, với vẻ mặt bình thản, khẽ nhấp thêm một ngụm trà, tiếp tục chìm đắm vào cuốn sách của mình, như một phần không thể thiếu của cái không gian yên tĩnh và uyên bác này. Hắn tin rằng, với những hạt mầm đã gieo, nhân loại sẽ tự mình tìm ra con đường của "Bình Thường Vĩnh Cửu", một con đường không cần đến sự phù trợ của Thiên Đạo suy tàn.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm màu cam đỏ rực rỡ lên đỉnh Vân Sơn, một góc của Trung Tâm Cộng Đồng đã được biến đổi. Không còn là nơi chứa vật liệu xây dựng hay nơi họp mặt đơn thuần, nơi đây giờ đây mang một dáng vẻ mới, ấm cúng và tràn đầy hy vọng. Những chiếc bàn gỗ mộc mạc, được đóng ghép từ những thanh gỗ thừa còn lại sau công trình, xếp thành hàng ngang ngay ngắn. Phía trước là một tấm bảng đen đơn sơ, được làm từ một phiến đá phẳng mịn, bên cạnh là một hộp nhỏ đựng những mẩu phấn trắng tinh. Mùi gỗ mới thơm dịu, quyện với mùi phấn nhẹ nhàng, và chút hương hoa dại thoang thoảng từ bên ngoài, nơi gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ rộng mở. Bầu không khí nơi đây háo hức, tràn đầy năng lượng, như một khởi đầu mới cho cả cộng đồng.
Lý Thanh, với vai trò của người thầy đầu tiên, đứng trang nghiêm trước tấm bảng. Ánh sáng vàng cam từ hoàng hôn hắt vào, chiếu lên gương mặt chàng, làm nổi bật sự tập trung và nhiệt huyết. Bên cạnh chàng là Triệu Sơn, rắn rỏi và thực tế, với một rổ các loại thảo mộc và khoáng sản được đặt cẩn thận trên bàn. Dưới hàng ghế, không chỉ có Tiểu An, cậu bé thư đồng với cuốn sổ nhỏ và cây bút lông trong tay, mà còn có rất nhiều đứa trẻ khác trong làng, đôi mắt tròn xoe, lấp lánh sự tò mò. Thậm chí, một vài người lớn, cả nam lẫn nữ, cũng ngồi lẫn vào, lắng nghe với vẻ mặt chăm chú. Kiệt và Mai Nương cũng có mặt, đứng ở phía sau, ánh mắt đầy ủng hộ và tự hào.
Lý Thanh hắng giọng, bắt đầu bài giảng đầu tiên của “Học Viện Vân Sơn”. “Hôm nay, chúng ta sẽ học về cách nhận biết các loại thảo mộc trị thương thông thường. Các con biết không, mỗi loài cây, mỗi ngọn cỏ trên mảnh đất này đều có linh tính, có công dụng riêng của nó. Chúng ta cần học cách lắng nghe chúng, học cách thấu hiểu chúng, để biết khi nào chúng ta có thể nhờ cậy vào chúng để chữa lành, để bảo vệ sức khỏe của mình.” Chàng dùng phấn trắng vẽ lên bảng hình một cây kim ngân hoa, rồi một cây mã đề, mô tả chi tiết từng bộ phận, từ lá đến thân, rễ. Giọng chàng trầm ấm, rõ ràng, truyền tải sự say mê của mình vào từng lời nói.
Tiểu An, ngồi ở hàng ghế đầu, không ngừng nắn nót ghi chép. Cậu bé vẽ lại những hình ảnh Lý Thanh vừa phác họa, thêm vào đó những chú thích về màu sắc, mùi vị, và nơi mọc của từng loại thảo mộc. Cậu bé nhớ lời Tạ Trần, cố gắng không chỉ ghi nhớ mà còn đặt câu hỏi trong đầu: “Tại sao kim ngân hoa lại có thể hạ sốt? Tại sao mã đề lại giúp giải độc?” Sự tò mò tự nhiên đã dẫn dắt cậu bé trên con đường khám phá.
Sau khi Lý Thanh giảng giải về lý thuyết, Triệu Sơn bước lên. Hắn cầm một cành cây khô, lá đã úa vàng, giơ lên cho mọi người xem. “Và sau đó, chúng ta sẽ thực hành. Tri thức không chỉ nằm trong sách vở, hay những lời nói suông, mà còn nằm trong chính đôi tay của chúng ta. Chúng ta sẽ học cách nhận biết chúng ngay tại chỗ, cách hái lượm đúng cách, cách sơ chế và đắp thuốc.” Hắn đưa tay chỉ vào một đứa trẻ ngồi ở hàng ghế thứ hai, “Con, hãy thử ngửi xem, loại thảo mộc này có mùi gì?” Đứa trẻ rụt rè đưa tay cầm lấy cành cây, ngửi thử, rồi lí nhí đáp. Cả căn phòng rộn lên tiếng cười thân ái.
Một đứa trẻ khác, với ánh mắt hăng hái, giơ tay lên hỏi. “Thưa thầy Triệu Sơn, con muốn học cách xây nhà bền vững như chú Kiệt! Con thấy chú Kiệt dùng một thứ hồ thật đặc biệt để gắn các viên đá lại với nhau, nó cứng cáp lắm ạ!”
Triệu Sơn mỉm cười. “Đúng vậy! Đó là loại hợp chất mà chúng ta đã cùng nhau khám phá. Và đó cũng sẽ là bài học của những ngày tới. Chúng ta sẽ học về các loại vật liệu, về cách chúng kết hợp với nhau để tạo nên những công trình vững chắc. Để sau này, các con có thể tự mình xây dựng những ngôi nhà không chỉ bền vững mà còn tiện nghi, không chỉ cho riêng mình, mà cho cả làng, cho cả những thế hệ mai sau.” Hắn tin tưởng rằng, những tri thức này sẽ thay đổi cuộc sống của họ.
Kiệt, người đàn ông vạm vỡ, chất phác, đứng ở phía sau, nghe thấy lời đứa trẻ nhắc đến mình thì khẽ gãi đầu cười hiền. Anh cảm thấy một niềm vui khó t��� khi thấy những đứa trẻ háo hức muốn học hỏi những kỹ năng thực tế, những điều mà anh và những người thợ khác đã phải tự mày mò trong bao năm.
Mai Nương nhìn quanh, thấy những ánh mắt chăm chú, những gương mặt rạng rỡ, lòng nàng tràn ngập sự ấm áp. Nàng biết, cái “học viện” nhỏ này, tuy đơn sơ, nhưng lại là nơi gieo mầm cho một tương lai rực rỡ, một tương lai không còn dựa dẫm vào những phép thuật hay sự thần bí, mà dựa vào trí tuệ và sự đồng lòng của con người. Nàng hình dung ra một thế hệ mới, không còn sợ hãi Thiên Đạo suy kiệt, không còn khao khát thành tiên, mà sống một đời bình thường, trọn vẹn, tự do và tự chủ.
Bên ngoài Trung Tâm Cộng Đồng, dưới gốc một cây cổ thụ già nua, Tạ Trần lặng lẽ đứng đó, hòa mình vào bóng tối chạng vạng. Hắn không bước vào, chỉ dùng ánh mắt dõi theo mọi diễn biến bên trong. Ánh nến và ánh đèn dầu hắt ra từ cửa sổ, chiếu lên những gương mặt đang say sưa học hỏi. Hắn thấy nụ cười trên môi Lý Thanh, sự nghiêm túc của Triệu Sơn, và ánh mắt đầy quyết tâm của Ti���u An. Hắn thấy những đứa trẻ hăng hái giơ tay, những người lớn gật gù tán thành. Một nụ cười mãn nguyện, nhẹ nhõm khẽ nở trên môi Tạ Trần.
Hắn cảm nhận được sự luân hồi của vạn vật, sự chuyển dịch không ngừng của "nhân quả". Thiên Đạo có thể suy kiệt, tiên môn có thể không còn, nhưng nhân loại thì vẫn ở đó, vẫn tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, bằng chính đôi tay và khối óc của họ. Hắn đã từng chứng kiến những bi kịch của việc "mất người" khi con người cố chấp theo đuổi con đường thành tiên. Nhưng giờ đây, hắn đang chứng kiến một điều ngược lại: con người đang tìm thấy chính mình, tìm thấy giá trị của "sống một đời bình thường", của "phàm nhân" trong cái gọi là "Bình Thường Vĩnh Cửu".
Cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo hương đất ẩm và tiếng cười khúc khích của trẻ thơ. Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận sự thanh bình bao trùm. Hắn biết, Học Viện Vân Sơn này, và những gì nó đại diện, sẽ là mô hình cho nhiều “học viện” hoặc “trung tâm tri thức” tương tự mọc lên ở các làng khác, lan tỏa phương pháp giáo dục thực tiễn. Phương pháp giảng dạy khuyến khích tư duy phản biện và thực hành sẽ tạo ra một thế hệ nhân loại mới, không còn mê tín vào sức mạnh siêu nhiên mà dựa vào trí tuệ và lao động. Tiểu An và các học sinh khác sẽ trở thành những trụ cột của “khoa học phàm nhân” trong tương lai, phát triển những tri thức đã học được.
Và hắn, Tạ Trần, vẫn sẽ là người bảo trợ triết lý, lặng lẽ chứng kiến nhân loại tự viết nên chương mới của mình, một chương không có tiên nhân, chỉ có con người, trọn vẹn và tự do. Đó chính là ý nghĩa đích thực của sự "phá cục", của việc từ bỏ chấp niệm về thành tiên để tìm thấy giá trị thật sự của cuộc sống. Trong màn đêm dần buông xuống, bóng Tạ Trần in lên mặt đất, mờ ảo nhưng vững chãi, như một điểm tựa vô hình cho một kỷ nguyên mới đang trỗi dậy, nơi con người là trung tâm, và tri thức là ngọn hải đăng soi đường.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.