Nhân gian bất tu tiên - Chương 1461: Những Bài Học Từ Trái Tim: Mai Nương và Linh Bà Bà Gieo Mầm Nhân Ái
Bóng tối chạng vạng dần nhường chỗ cho ánh ban mai, nhuộm vàng những mái nhà tranh vách đất của Thôn Vân Sơn. Ánh sáng đầu tiên của ngày mới, trong trẻo và thanh khiết, lướt qua những tán lá cổ thụ xanh rì, đậu lại trên mái ngói rêu phong của Trung Tâm Cộng Đồng, nơi Học Viện Vân Sơn đang bừng lên sức sống mới. Tiếng chim hót líu lo từ những bụi cây ven suối hòa cùng tiếng cười khúc khích của lũ trẻ vội vã chạy đến lớp, tạo nên một bản giao hưởng bình dị, xóa tan đi chút ưu tư còn vương vấn từ đêm tối.
Bên trong Học Viện, không khí không còn nặng mùi đất đá hay thảo dược như những buổi học về khoáng chất hay cây cỏ. Thay vào đó, một sự ấm áp, gần gũi bao trùm. Những tấm bảng gỗ được lau sạch sẽ, chỉ còn vài nét phấn trắng còn sót lại từ buổi học hôm qua. Bàn ghế tuy đơn sơ, làm từ gỗ và đá, nhưng được sắp xếp ngay ngắn, thể hiện sự trân trọng đối với không gian học tập này. Mùi gỗ thông mới cùng hương thơm dịu nhẹ của hoa dại từ những lọ hoa nhỏ đặt trên bàn phảng phất trong không khí, xoa dịu tâm hồn.
Hôm nay, đứng trước lớp không phải là Lý Thanh với những luận giải logic, hay Triệu Sơn với những bài học thực tiễn về kỹ thuật. Mà là Mai Nương, với gương mặt phúc hậu, ánh mắt hiền từ, và Linh Bà Bà, dáng người nhỏ nhắn, tóc bạc trắng búi gọn gàng, đôi mắt tinh anh và nụ cười ấm áp. Cả hai đều khoác trên mình những bộ trang phục vải thô giản dị, nhưng toát lên vẻ uyên bác và sự điềm tĩnh lạ thường. Mai Nương bước đến giữa phòng, quét ánh mắt ân cần qua từng gương mặt non nớt của lũ trẻ, xen k�� là những người lớn tuổi hơn trong làng, những người khao khát tri thức và sự thấu hiểu. Lý Thanh ngồi ở hàng ghế đầu, ánh mắt thông minh và đầy ham học hỏi. Triệu Sơn, chất phác nhưng nghiêm túc, chăm chú lắng nghe. Còn Tiểu An, cậu thư đồng gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, ngồi ngay cạnh, tay cầm cuốn ‘sổ tay tri thức’ mới tinh, sẵn sàng ghi chép.
“Chào các con, và các vị trưởng bối,” Mai Nương bắt đầu, giọng nói nàng trầm ấm và dịu dàng, như làn gió mát lành thổi qua. “Hôm nay, chúng ta sẽ không học về cây cỏ hay đất đá, về cách xây tường vững chãi hay cách chữa vết thương. Hôm nay, chúng ta sẽ học về chính chúng ta, về cách chúng ta sống cùng nhau, về những sợi dây vô hình kết nối mọi người trong làng này, và cả những làng khác nữa.” Nàng dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí mọi người. Một vài đứa trẻ ngơ ngác, nhưng nhiều người lớn hơn thì gật gù, hiểu được ý nghĩa sâu xa trong câu nói của nàng.
Linh Bà Bà khẽ mỉm cười, bước tới bên cạnh Mai Nương. “Đúng vậy,” bà tiếp lời, giọng nói tuy nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng sự từng trải và trí tuệ. “Mỗi người chúng ta, giống như một dòng suối nhỏ. Mỗi dòng suối mang theo những đặc điểm riêng, những dòng chảy riêng. Nếu chúng ta chỉ biết chảy riêng lẻ, mãi mãi là những dòng suối đơn độc, thì khi nắng hạn đến, chúng ta dễ bị khô cạn, biến mất. Nhưng nếu chúng ta biết cách hòa mình vào nhau, chấp nhận những khác biệt để cùng chảy, chúng ta sẽ tạo thành một dòng sông lớn, một dòng sông có thể tưới mát cho cả một vùng đất rộng lớn, mang lại sự sống cho muôn loài. Đó chính là sức mạnh của sự đoàn kết, của sự thấu hiểu.” Bà nói, ánh mắt tinh anh lướt qua những gương mặt đang chăm chú lắng nghe, như muốn truyền tải một thông điệp cổ xưa, đã được đúc kết qua hàng ngàn năm lịch sử của nhân loại.
Bên ngoài Học Viện, dưới gốc cây cổ thụ già nua với tán lá rộng lớn, Tạ Trần lặng lẽ đứng đó, hòa mình vào bóng mát. Hắn không bước vào, chỉ dùng ánh mắt dõi theo mọi diễn biến bên trong. Ánh nến và ánh đèn dầu từ đêm qua đã được dập tắt, thay vào đó là ánh sáng tự nhiên tràn ngập, chiếu lên những gương mặt đang say sưa học hỏi. Hắn lắng nghe từng lời Mai Nương và Linh Bà Bà giảng dạy, cảm nhận được một sự chuyển dịch tinh tế trong nội dung giáo dục của Học Viện Vân Sơn. Từ những tri thức khoa học thực tiễn về vật chất, nay đã chuyển sang những giá trị vô hình, nhưng lại là nền tảng vững chắc nhất cho sự tồn tại và phát triển của một cộng đồng, của một "Nhân Đạo" thực sự.
Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được sự luân hồi của vạn vật, sự chuyển dịch không ngừng của "nhân quả". Thiên Đạo có thể suy kiệt, tiên môn có thể không còn, nhưng nhân loại thì vẫn ở đó, vẫn tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không chỉ bằng trí tuệ mà còn bằng trái tim. Hắn đã từng chứng kiến những bi kịch của việc "mất người" khi con người cố chấp theo đuổi con đường thành tiên, đánh đổi nhân tính lấy sức mạnh hư vô. Nhưng giờ đây, hắn đang chứng kiến một điều ngược lại: con người đang tìm thấy chính mình, tìm thấy giá trị của "sống một đời bình thường", của "phàm nhân", không phải trong sự thờ ơ mà trong sự kết nối, trong sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Đây chính là một phần không thể thiếu của "Bình Thường Vĩnh Cửu", một kỷ nguyên mà Tạ Trần đã ấp ủ từ lâu.
Mùi gỗ, mùi mực, mùi giấy mới từ những cuốn sổ tay của học trò, hòa quyện với mùi hoa dại thoang thoảng từ khu rừng gần đó, tạo nên một hương vị đặc trưng của tri thức và sự sống. Tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán lá cổ thụ, như một lời thì thầm của thời gian, của lịch sử đang được viết lại bởi những con người bình thường nhất. Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn của hắn sâu thẳm, nhưng tràn đầy sự mãn nguyện. Hắn biết, những gì đang diễn ra trong Học Viện Vân Sơn không chỉ là việc truyền thụ kiến thức, mà còn là việc gieo mầm cho một nền văn minh mới, một nền văn minh dựa trên những giá trị nhân bản sâu sắc nhất.
***
Buổi sáng tiếp tục trôi đi trong không khí ấm áp và tràn đầy suy tư của Học Viện Vân Sơn. Sau phần giới thiệu về tầm quan trọng của sự thấu hiểu và đoàn kết, Mai Nương bắt đầu trình bày một tình huống cụ thể, một câu chuyện giả định về những mâu thuẫn rất đỗi đời thường mà bất kỳ cộng đồng nào cũng có thể gặp phải.
“Hãy hình dung thế này,” Mai Nương nói, giọng nàng bỗng trở nên sống động hơn, thu hút sự chú ý của mọi người. “Trong làng chúng ta, có hai gia đình, tạm gọi là gia đình họ Trần và gia đình họ Nguyễn. Cả hai đều là những người chăm chỉ, hiền lành. Nhưng họ lại có một mảnh đất canh tác nằm ven con suối nhỏ chảy qua làng. Mảnh đất đó rất màu mỡ, nhưng lại có ranh giới không rõ ràng lắm. Gia đình họ Trần nói rằng, tổ tiên họ đã khai hoang mảnh đất đó từ lâu đời, và có những dấu mốc cũ mà giờ đã bị mờ đi. Gia đình họ Nguyễn lại khẳng định, mảnh đất đó vốn dĩ là phần đất công, và họ đã canh tác trên đó nhiều năm, bỏ công sức cải tạo. Cả hai bên đều có lý lẽ riêng, đều cho rằng mình đúng. Vậy theo các con, và các vị trưởng bối, chúng ta nên làm thế nào để hóa giải mâu thuẫn này?”
Cả căn phòng im lặng trong giây lát, mọi người đều suy nghĩ về tình huống Mai Nương vừa đưa ra. Đây không phải là một bài toán về cây cỏ hay khoáng sản, mà là một vấn đề về con người, về những tranh chấp tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng lại có thể gây rạn nứt sâu sắc trong cộng đồng. Lý Thanh, như thường lệ, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Cậu nhóc trẻ tuổi nhưng trí tuệ đã phát triển vượt bậc, với ánh mắt sáng ngời, giơ tay xin phép.
“Thưa Mai Nương,” Lý Thanh nói, giọng cậu rành rọt và đầy tính logic. “Nếu xét theo luật đất đai mà chúng ta đã cùng nhau xây dựng trong ‘sổ tay tri thức’ về quy tắc cộng đồng, thì cần phải có bằng chứng rõ ràng về quyền sở hữu. Chúng ta có thể tìm lại các ghi chép cũ, hỏi những người cao tuổi nhất trong làng để xác minh lời khai. Nếu không có bằng chứng cụ thể, thì có thể xem xét việc chia đôi mảnh đất, hoặc để gia đình nào đó được quyền canh tác luân phiên theo mùa vụ, hoặc thậm chí là biến nó thành đất công chung cho cả làng sử dụng.” Cậu bé trình bày một cách khách quan, dựa trên những quy tắc đã được h��� thống hóa.
Triệu Sơn ngồi bên cạnh, nghe Lý Thanh nói xong thì gật gù, nhưng vẻ mặt vẫn còn đăm chiêu. Hắn giơ tay, giọng nói trầm ấm và thực tế hơn. “Những gì Lý Thanh nói đều có lý, nhưng đó là về lý. Thưa Mai Nương, con nghĩ, nếu xét về tình thì sao? Có thể gia đình họ Trần đã canh tác mảnh đất đó lâu năm, và nó là nguồn sống chính của họ. Hoặc ngược lại, gia đình họ Nguyễn đang gặp khó khăn, rất cần mảnh đất đó để trồng trọt nuôi sống con cái. Luật pháp là công bằng, nhưng đôi khi không thể giải quyết hết mọi khúc mắc trong lòng người. Nếu chỉ dựa vào luật, liệu có ai đó sẽ cảm thấy ấm ức, bất mãn không? Làm sao để không chỉ giải quyết vấn đề, mà còn giữ được tình làng nghĩa xóm?” Triệu Sơn đưa ra một góc nhìn thực tế hơn, nhấn mạnh yếu tố con người và cảm xúc.
Mai Nương mỉm cười hài lòng, gật đầu khuyến khích. “Rất tốt, Lý Thanh và Triệu Sơn đều đã đưa ra những ý kiến rất đáng giá. Một bên là lý, một bên là tình. Vậy còn các con khác thì sao?”
Tiểu An, cậu thư đồng nhỏ tuổi nhất, với đôi mắt to tròn, chăm chú lắng nghe từ nãy đến giờ, bỗng rụt rè giơ tay. “Thưa Mai Nương, con... con muốn hỏi, vậy hai gia đình đó có buồn không ạ? Tại sao họ không nói chuyện với nhau trước khi mọi chuyện trở nên phức tạp? Nếu họ nói chuyện, có lẽ họ đã hiểu nhau hơn rồi.” Giọng Tiểu An ngây thơ, nhưng lại chạm đến cốt lõi của vấn đề: giao tiếp và cảm xúc.
Linh Bà Bà bước tới, ánh mắt bà dịu dàng nhìn Tiểu An. “Đúng vậy, Tiểu An. Con đã chạm đến điều quan trọng nhất: trái tim con người. Đôi khi, lý lẽ và thực tế không phải là tất cả. Có một câu chuyện ngụ ngôn thế này: ‘Một con ong nghĩ mình đúng khi cần lấy mật để nuôi tổ, một con kiến nghĩ mình đúng khi tha hạt về tổ để tích trữ cho mùa đông. Cả hai đều bận rộn với công việc của mình, đều tin vào lẽ phải của riêng mình, và đều cố gắng bảo vệ những gì mình cho là đúng. Chúng tranh giành một bông hoa duy nhất trong vườn, mỗi bên đều muốn lấy hết. Cuối cùng, bông hoa tàn úa, và cả ong lẫn kiến đều không có được thứ mình muốn một cách trọn vẹn, thậm chí còn bị thương tổn vì cuộc chiến.’ Bà dừng lại, nhìn quanh lớp. ‘Nhưng nếu chúng biết chia sẻ một chút, nếu con ong hiểu rằng con kiến cũng cần thức ăn, và con kiến hiểu rằng con ong cũng cần mật, thì có lẽ chúng đã cùng nhau chăm sóc bông hoa đó, và khu vườn sẽ trù phú hơn, mật ong sẽ nhiều hơn, hạt giống cũng sẽ phong phú hơn. Cả hai đều sẽ có được điều mình cần, và còn có thêm bạn bè.’”
Linh Bà Bà tiếp tục, giọng nói bà như một dòng suối mát lành, nhẹ nhàng chảy vào tâm hồn mọi người. “Sự thấu hiểu, không chỉ là lắng nghe lời nói, mà còn là cảm nhận được nỗi lòng của đối phương. Lòng nhân ái, không phải là nhượng bộ vô điều kiện, mà là tìm kiếm một điểm chung, một giải pháp mà cả hai bên đều có thể chấp nhận, để không ai phải đau khổ. Con người chúng ta, khác với muông thú, có khả năng suy nghĩ, có khả năng đồng cảm. Đó chính là tài sản quý giá nhất mà Thiên Đạo đã ban tặng, dù Thiên Đạo có đang suy yếu đi chăng nữa.”
Cả lớp như bừng tỉnh. Lý Thanh và Triệu Sơn nhìn nhau, dường như đã hiểu ra điều gì đó sâu sắc hơn. Những người dân làng lớn tuổi hơn thì gật gù tán thành, nhiều người còn khẽ thở dài, dường như câu chuyện của Linh Bà Bà đã chạm đến những trải nghiệm của chính họ trong cuộc sống. Các em nhỏ thì tròn mắt, cố gắng hình dung ra con ong và con kiến đang chia sẻ bông hoa.
Từ phía xa, Tạ Trần vẫn lặng lẽ quan sát. Hắn nhìn thấy ánh mắt Lý Thanh từ sự logic chuyển sang sự suy tư, Triệu Sơn từ sự thực tế chuyển sang sự đồng cảm, và Tiểu An từ sự ngây thơ chuyển sang sự thấu hiểu. Hắn nhận ra, đây chính là quá trình "Nhân Đạo" đang tự tôi luyện, tự hoàn thiện mình. Không phải bằng quyền năng hay phép thuật, mà bằng chính những giá trị cốt lõi của con người. Những bài học như thế này, còn quan trọng hơn cả việc học cách xây nhà hay trồng trọt, bởi lẽ nó xây dựng nên một nền tảng đạo đức vững chắc cho cả một cộng đồng.
Hắn cảm nhận được sự chuyển dịch. Cái gọi là "phá cục" không chỉ là từ bỏ chấp niệm thành tiên, mà còn là việc xây dựng một "cục" mới, một trật tự mới dựa trên những giá trị chân thực và bền vững. Những cuộc tranh luận trong Học Viện, những câu chuyện ngụ ngôn, những lời giảng dạy về lòng nhân ái, chính là những viên gạch đầu tiên cho "kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu".
***
Khi nắng đã lên cao, xuyên qua những khe lá, tạo thành những đốm sáng lung linh trên nền đất Học Viện, buổi học cũng dần đi đến hồi kết. Mai Nương bước đến trước bảng gỗ, dùng phấn trắng viết lên hai chữ lớn: “Thấu Hiểu” và “Nhân Ái”. Nàng quay lại, ánh mắt tràn đầy sự khích lệ.
“Các con và các vị trưởng bối,” Mai Nương nói, giọng nàng trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng vẫn giữ được sự dịu dàng. “Qua câu chuyện về hai gia đình, và lời dạy của Linh Bà Bà, chúng ta có thể thấy rằng, sự thấu hiểu không chỉ là lắng nghe mà còn là cảm nhận, là đặt mình vào vị trí của người khác. Nó là chiếc cầu nối vô hình nhưng vững chắc giữa người với người, giúp chúng ta nhìn thấy thế giới qua đôi mắt của nhau, cảm nhận nỗi đau và niềm vui của nhau. Lòng nhân ái, không phải là sự yếu đuối hay sự nhượng bộ, mà là sức mạnh vĩ đại nhất để kết nối cộng đồng. Nó là dòng nước mát lành tưới tắm cho mảnh đất tập thể, giúp những hạt giống của sự hòa thuận, của tình người nảy mầm và phát triển.” Nàng dùng tay chỉ vào hai chữ trên bảng, như muốn khắc sâu ý nghĩa của chúng vào tâm trí mỗi người.
Linh Bà Bà gật đầu, bổ sung thêm. “Đúng vậy. Từ ngàn xưa, con người chúng ta đã luôn tìm kiếm những sức mạnh siêu nhiên, khao khát thành tiên để có thể giải quyết mọi vấn đề. Nhưng giờ đây, khi Thiên Đạo đang suy yếu, khi ranh giới giữa tiên và phàm đã mờ nhạt, chúng ta mới nhận ra rằng, sức mạnh lớn nhất, bền vững nhất, không nằm ở những phép thuật huyền ảo, mà nằm ở chính trái tim con người. Không cần sức mạnh của tiên nhân, chỉ cần trái tim con người biết yêu thương và thấu cảm, biết sẻ chia và bao dung, thì đó đã là sức mạnh lớn nhất rồi. Đó chính là nền tảng để ‘Nhân Đạo’ của chúng ta vững bền hơn mọi sức mạnh siêu nhiên, để chúng ta có thể tự mình vượt qua mọi thử thách, tự mình viết nên số phận của mình mà không cần đến sự ban ơn hay can thiệp của bất kỳ thế lực nào.”
Cả căn phòng vang lên tiếng vỗ tay rào rạt, không chỉ từ lũ trẻ mà còn từ những người lớn tuổi. Họ đã được chứng kiến, không chỉ một bài học, mà là một triết lý sống đang dần hình thành, một con đường mới cho nhân loại. Lý Thanh khẽ gật đầu, trong đầu cậu đã bắt đầu hình thành những ý tưởng mới để bổ sung vào 'sổ tay tri thức', không chỉ là kiến thức khoa học mà còn là những quy tắc đạo đức, những bài học về cách sống hòa hợp. Triệu Sơn gãi đầu cười, cảm thấy lòng mình ấm áp. Tiểu An, với đôi mắt lấp lánh, đã ghi chép đầy đủ những lời giảng của Mai Nương và Linh Bà Bà vào cuốn sổ của mình.
Bên ngoài Học Viện, dưới gốc cây cổ thụ, Tạ Trần khẽ mỉm cười. Nụ cười mãn nguyện, nhẹ nhõm lan tỏa trên khuôn mặt thư sinh gầy gò của hắn. Hắn cảm nhận được sự thanh bình bao trùm, không chỉ từ cảnh vật mà còn từ sâu thẳm tâm hồn. Hắn biết, Học Viện Vân Sơn này, và những gì nó đại diện, sẽ là mô hình cho nhiều “học viện” hoặc “trung tâm tri thức” tương tự mọc lên ở các làng khác, lan tỏa phương pháp giáo dục thực tiễn. Phương pháp giảng dạy khuyến khích tư duy phản biện và thực hành, kết hợp với việc gieo mầm những giá trị đạo đức như thấu hiểu và nhân ái, sẽ tạo ra một thế hệ nhân loại mới, không còn mê tín vào sức mạnh siêu nhiên mà dựa vào trí tuệ, lao động và tình người. Tiểu An và các học sinh khác sẽ không chỉ trở thành những trụ cột của “khoa học phàm nhân”, mà còn là những người mang trong mình trái tim ấm áp, biết yêu thương v�� sẻ chia. Linh Bà Bà, với kinh nghiệm và trí tuệ dân gian của mình, sẽ trở thành một nhân vật quan trọng trong việc truyền bá các giá trị văn hóa, đạo đức, bổ sung cho nền giáo dục khoa học của Lý Thanh và Triệu Sơn.
Tạ Trần quay lưng, khẽ bước đi. Hắn không cần phải ở lại để chứng kiến mọi thứ. Hắn biết, hạt giống đã được gieo, và chúng đang nảy mầm mạnh mẽ. Hắn, Tạ Trần, vẫn sẽ là người bảo trợ triết lý, lặng lẽ chứng kiến nhân loại tự viết nên chương mới của mình, một chương không có tiên nhân, chỉ có con người, trọn vẹn và tự do. Đó chính là ý nghĩa đích thực của sự "phá cục", của việc từ bỏ chấp niệm về thành tiên để tìm thấy giá trị thật sự của cuộc sống.
Cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo hương đất ẩm và tiếng cười khúc khích của trẻ thơ. Trong màn đêm dần buông xuống, bóng Tạ Trần in lên mặt đất, mờ ảo nhưng vững chãi, như một điểm tựa vô hình cho một kỷ nguyên mới đang trỗi dậy, nơi con người là trung tâm, và tri thức cùng tình người là ngọn hải đăng soi đường. Hắn biết, con đư���ng này sẽ không dễ dàng, sẽ còn nhiều khó khăn và thử thách, nhưng hắn tin tưởng vào sức mạnh của "nhân quả", vào sự luân hồi của vạn vật và vào khả năng tự lực cánh sinh của nhân loại. Dù Thiên Đạo có sụp đổ, tiên môn có không còn, thì "Nhân Đạo" vẫn sẽ trường tồn, vững vàng và phát triển. Hắn khẽ đưa tay chạm vào bìa Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' giắt bên hông, cảm nhận sự mát lạnh của những trang giấy cũ, nơi chứa đựng những triết lý mà giờ đây đang dần trở thành hiện thực.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.