Nhân gian bất tu tiên - Chương 1470: Tiếng Vọng Vùng Biên: Hạt Giống Lan Xa và Những Vị Khách Từ Xứ Lạ
Bình minh lên trên Thôn Vân Sơn, không phải bằng ánh hào quang chói chang của những phép thuật cao siêu hay rực rỡ như luồng linh khí hội tụ, mà bằng sự dịu dàng, trong trẻo của vạn vật sau một đêm dài. Những giọt sương mai còn e ấp đọng trên từng ngọn cỏ, lấp lánh như vô vàn châu ngọc nhỏ, phản chiếu ánh nắng đầu tiên của ngày mới. Từ xa, đỉnh núi non hùng vĩ vẫn còn chìm trong màn sương mờ ảo, nhưng dưới chân núi, Thôn Vân Sơn đã bừng tỉnh. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ như một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên, hòa cùng tiếng gà gáy eo óc gọi bình minh. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây phảng phất trong không khí trong lành, mang theo một vẻ yên bình, thanh tĩnh đến lạ thường.
Trên cánh đồng lúa xanh mướt, Lý Thanh, với dáng vẻ khỏe khoắn và đôi mắt sáng ngời, đang tỉ mẩn hướng dẫn Lão Nông cùng một nhóm dân làng cách gieo hạt theo kỹ thuật mới mà đoàn đã mang đến. Bàn tay của Lý Thanh thoăn thoắt, nhịp nhàng rải những hạt mầm đều tăm tắp xuống từng luống đất đã được cày xới kỹ lưỡng. Hắn không nói nhiều những lời lẽ cao siêu, chỉ tập trung vào từng động tác, từng chi tiết nhỏ nhất. Cái cách hắn nắm hạt, cái lực hắn dùng để gieo, cái tầm mắt hắn ước lượng khoảng cách giữa các cây con, tất cả đều toát lên sự chuyên nghiệp và lòng nhiệt thành. Ánh nắng ban mai như dệt một tấm lụa vàng lên mái tóc đen nhánh của hắn, khiến mỗi cử động đều trở nên sống động và tràn đầy năng lượng.
Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió và đôi tay chai sạn hằn sâu dấu vết của tháng năm lao động vất vả, ban đầu còn giữ chút e dè, nhưng giờ đây đôi mắt ông đã mở to, chăm chú dõi theo từng động tác của Lý Thanh. Cái nón lá đã bạc màu vẫn đội trên đầu, nhưng vẻ khắc khổ thường thấy trên gương mặt ông đã giãn ra, thay vào đó là sự kinh ngạc và một niềm vui sướng khó tả. Ông đã gieo hạt cả đời, nhưng chưa bao giờ thấy kỹ thuật nào lại tinh tế và hiệu quả đến thế. Những hạt mầm được gieo đều đặn, không thừa không thiếu, hứa hẹn một mùa màng bội thu, khác hẳn với cách gieo vãi tùy tiện truyền thống.
"Kỹ thuật này quả thực hiệu nghiệm, tiểu huynh đệ Lý Thanh!" Lão Nông thốt lên, giọng vẫn còn pha chút ngạc nhiên. "Cây con mọc đều hơn hẳn, đất cũng tơi xốp hơn! Từ trước đến nay, chúng tôi cứ nghĩ gieo hạt là cứ thế mà vãi ra, đâu ngờ lại có nhiều cái tinh túy đến vậy." Ông cúi xuống, dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào lớp đất ẩm, cảm nhận sự mềm mại, thông thoáng mà trước đây chưa từng có.
Lý Thanh mỉm cười, nụ cười chất phác của một người con của đất. Hắn đưa tay chỉ ra những luống đất đã gieo, giải thích một cách cặn kẽ. "Lão Nông nói đúng. Quan trọng là hiểu được quy luật tự nhiên, chăm sóc đúng cách. Đất cũng như con người, cần được vun trồng cẩn thận, đúng phương pháp thì mới cho ra trái ngọt. Tiên sinh Tạ Trần thường nói, vạn vật đều có đạo lý của nó, không cần phải cầu xin sự ban ơn từ trên trời, chỉ cần chúng ta chịu khó tìm hiểu, chịu khó làm, thì tự khắc sẽ có kết quả." Hắn dừng lại, nhìn vào mắt Lão Nông, ánh mắt kiên định. "Đó cũng là một phần của 'Nhân Đạo' mà tiên sinh Tạ Trần thường nhắc đến. Nhân Đạo không phải là những phép tắc thần bí, mà là những điều gần gũi nhất, giúp con người sống thuận theo tự nhiên, tự chủ cuộc đời mình."
Lão Nông gật gù, trong lòng chợt bừng lên một tia sáng. Ông chợt nhớ về những năm tháng trước đây, khi người ta vẫn tin vào những lời tiên tri của các tu sĩ, tin vào phép màu của tiên giới. Họ gieo hạt bằng sự cầu nguyện, bằng những nghi lễ rườm rà, mà quên mất rằng chính đôi tay và trí óc của mình mới là thứ quyết định mùa màng. Cái "đạo" mà Lý Thanh nói, tuy đơn giản, nhưng lại chạm ��ến tận gốc rễ của mọi vấn đề mà họ từng tin tưởng. Nó không tước đoạt niềm tin, mà thay vào đó, nó định hướng niềm tin vào một nơi khác, gần gũi và thực tế hơn: chính con người và khả năng của họ.
Cách đó không xa, Triệu Sơn, với vẻ ngoài trầm tĩnh và đôi tay khéo léo của một người thợ lành nghề, đang say sưa với công việc của mình. Hắn ngồi cạnh một chiếc cày cũ kỹ, thân cày đã mục ruỗng, lưỡi cày đã hoen gỉ, nhưng trong tay hắn, nó như được hồi sinh. Hắn không chỉ đơn thuần là sửa chữa, mà còn cải tiến. Với những kiến thức về cơ học và vật liệu mà Tạ Trần đã truyền dạy, hắn khéo léo thay thế những bộ phận yếu kém bằng gỗ cứng hơn, gia cố bằng những thanh sắt nhỏ tinh xảo, thậm chí còn uốn lại lưỡi cày để nó có thể cắt đất hiệu quả hơn, ít tốn sức hơn. Từng nhát búa, từng đường mài đều được thực hiện tỉ mỉ, đầy tâm huyết. Hắn gầy gò, nhưng đôi vai lại vững chãi, đôi mắt sáng quắc tập trung cao độ vào từng chi tiết.
Một vài người dân làng, tò mò về những tiếng lạch cạch phát ra, đã tụ tập lại quanh Triệu Sơn. Họ trầm trồ khi thấy chiếc cày cũ kỹ dần biến thành một công cụ hoàn toàn mới, mạnh mẽ hơn, bền bỉ hơn. Một người đàn ông trung niên, tay cầm cái cuốc, hỏi: "Tiểu huynh đệ Triệu Sơn, cái cày này mà sửa xong, có phải cày nhanh hơn không?"
Triệu Sơn ngẩng đầu, mỉm cười hiền lành. "Không chỉ nhanh hơn, mà còn nhẹ hơn, và bền hơn nữa. Quan trọng là chúng ta biết cách tận dụng những gì mình có, hiểu được bản chất của vật liệu và sức lực của con người, để tạo ra những công cụ phù hợp nhất. Sức lực của phàm nhân có hạn, nhưng trí tuệ thì vô biên. Cái đẹp của lao động không chỉ nằm ở thành quả, mà còn ở sự khéo léo và sáng tạo." Hắn nói, giọng điềm đạm nhưng đầy sức thuyết phục. Hắn tin rằng, mỗi cải tiến nhỏ trong công cụ lao động đều là một bước tiến lớn trong cuộc sống của phàm nhân, giúp họ giảm bớt gánh nặng, có thêm thời gian để hưởng thụ cuộc sống và khám phá những điều mới mẻ. Sự hài lòng hiện rõ trên gương mặt hắn, không phải vì được ca ngợi, mà vì đã tạo ra giá trị thực sự.
Dưới tán cây cổ thụ cao lớn giữa sân đình, Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh lạ thường, đang say sưa đọc sách và giảng giải cho một đám trẻ con trong làng. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng giọng nói thì lanh lảnh, đầy tự tin và sức sống. Cậu không chỉ đọc những câu chữ khô khan, mà còn dùng những ví dụ sinh động, những câu chuyện ngụ ngôn để minh họa, khiến đám trẻ con, từ những đứa bé mới biết đi đến những thiếu niên lớn hơn một chút, đều chăm chú lắng nghe, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ tò mò. Cậu bé đã học được cách biến những kiến thức phức tạp thành những điều dễ hiểu, dễ tiếp thu, một kỹ năng mà Tạ Trần đã kiên nhẫn dạy cho cậu.
"Các em xem, trong sách này nói về cách trồng cây cho năng suất cao, không cần cầu tiên, chỉ cần dụng tâm và đúng phương pháp!" Tiểu An chỉ vào một trang sách vẽ hình minh họa, giọng hào hứng. "Giống như việc chúng ta học vậy. Không phải cứ cầu nguyện thần linh là thông minh, mà phải chịu khó đọc sách, chịu khó suy nghĩ, chịu khó thực hành. Mỗi hạt gạo làm ra, không phải nhờ phép màu, mà nhờ bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống, nhờ sự hiểu biết về đất đai, về thời tiết. Tiên sinh Tạ Trần thường nói, tri thức chính là ánh sáng dẫn lối, chứ không phải những lời hứa hão huyền của tiên giới."
Một cô bé nhỏ, mái tóc tết hai bím, ngây thơ hỏi: "Nhưng mà, nếu không có tiên nhân giúp đỡ, lỡ trời hạn hán thì sao ạ?"
Tiểu An mỉm cười dịu dàng. "Đó là lý do vì sao chúng ta cần học cách dự trữ nước, học cách làm thủy lợi, học cách chọn giống cây chịu hạn. Hoặc, nếu có một người bị bệnh, không phải cứ cầu nguyện là khỏi, mà phải có thầy thuốc, có bài thuốc, có sự chăm sóc cẩn thận. Tất cả những điều đó, đều là do con người chúng ta tự tìm ra, tự làm lấy. Khi chúng ta hiểu được quy luật của trời đất, chúng ta sẽ biết cách thích nghi, biết cách vượt qua. Đó chính là sức mạnh của con người, không phải sức mạnh phi thường của tiên nhân, mà là sức mạnh của trí tuệ và sự đoàn kết." Lời nói ngây thơ của cậu b��, nhưng lại chứa đựng một triết lý sâu sắc, phản ánh đúng những gì Tạ Trần đã gieo vào tâm hồn cậu. Cậu bé đã trở thành một cầu nối quan trọng, gieo những hạt giống tri thức vào thế hệ tương lai của Thôn Vân Sơn.
Những người dân làng qua lại, ai nấy đều mang vẻ mặt tươi tắn, phấn khởi hơn hẳn những ngày đầu đoàn đến. Họ không còn vẻ dè dặt, nghi ngờ. Thay vào đó, là sự cởi mở, lòng hiếu học và một niềm hy vọng mới mẻ. Tiếng cười đùa của lũ trẻ, tiếng nói chuyện râm ran của người lớn, tiếng Lý Thanh hướng dẫn trên đồng, tiếng Triệu Sơn gõ búa, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động về một Thôn Vân Sơn đang chuyển mình, không phải bằng sự cưỡng ép hay áp đặt, mà bằng sự tự nguyện, sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Cái bình minh này, không chỉ là của một ngày mới, mà là của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người tự làm chủ vận mệnh của mình, không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo hay tiên giới.
***
Buổi chiều, ánh nắng đã dịu đi, trải một màu vàng mật ong lên khắp thôn làng. Một làn gió nhẹ thổi qua, mơn man trên những tán lá cây cổ thụ, mang theo chút hương hoa dại thơm ngát từ triền đồi. Không khí vẫn trong lành, nhưng có thêm chút mùi khói bếp vương vấn từ những mái nhà tranh, báo hiệu bữa cơm chiều sắp đến. Dưới bóng mát rợp của cây cổ thụ cổ kính giữa sân đình, Mai Nương ngồi giữa đám đông dân l��ng. Nàng vẫn giữ vẻ thanh lịch, dịu dàng trong bộ trang phục giản dị, nhưng đôi mắt nàng lại ánh lên vẻ thông tuệ và thấu hiểu. Nàng không giảng giải đạo lý cao siêu, không dùng những từ ngữ Hán Việt phức tạp, mà kể những câu chuyện đời thường, những câu chuyện về sự sẻ chia, về lòng nhân ái, về việc con người tự làm chủ cuộc sống của mình mà không cần dựa dẫm vào bất cứ sức mạnh siêu nhiên nào.
"Tiên sinh Tạ Trần từng nói," Mai Nương bắt đầu, giọng nói trầm ấm và truyền cảm như dòng suối róc rách, "cái quý giá nhất của con người không phải là sức mạnh phi thường, không phải là khả năng trường sinh bất lão, mà là sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Cũng như dòng suối này, nó cứ chảy, tự nhiên mà mang lại sự sống cho cây cỏ, cho muôn loài, không cần phải gồng mình để thành thác lớn, không cần phải chứng tỏ quyền năng của mình. Nó chỉ đơn giản là chảy, và mang lại lợi ích. Cuộc sống của con người cũng vậy. Không cần phải thành tiên, không cần phải tìm kiếm sức mạnh để thống trị, chỉ cần sống một đời bình thư���ng, giữ trọn nhân tính của mình, làm những điều thiện lương, giúp đỡ lẫn nhau, thì đó đã là một cuộc đời trọn vẹn rồi."
Mai Nương khéo léo lồng ghép triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' của Tạ Trần vào từng câu chuyện. Nàng kể về một ngôi làng nhỏ ven sông, nơi người dân sống hòa thuận với thiên nhiên, không cố gắng ngăn dòng chảy, mà học cách nương theo nó để làm ruộng, để đánh cá. Nàng kể về những người thợ thủ công, không tìm kiếm danh vọng, mà chỉ chú tâm vào từng đường nét, từng chi tiết của tác phẩm, để tạo ra những vật dụng hữu ích và đẹp đẽ cho cuộc sống. Nàng nhấn mạnh rằng sự bình yên và trọn vẹn đích thực đến từ bên trong mỗi con người, từ sự tự tại và hòa hợp với tự nhiên, chứ không phải từ những mục tiêu xa vời hay những cuộc tranh giành quyền lực.
Thầy Giáo Làng, với vẻ mặt gầy gò, cặp kính vẫn đeo trên sống mũi, lắng nghe từng lời của Mai Nương. Ông gật gù liên tục, đôi mắt hiền từ ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Tay ông vẫn giữ chiếc thước gỗ, nhưng không còn vẻ căng thẳng như khi giảng bài, mà trở nên nhẹ nhàng, tự nhiên. Ông đã từng đọc qua biết bao kinh thư, học qua biết bao đạo lý, nhưng chưa bao giờ cảm thấy một thứ "đạo" nào lại gần gũi và thấm thía như những gì Mai Nương đang kể.
"Lời lẽ tuy giản dị, nhưng lại ẩn chứa đạo lý thâm sâu." Thầy Giáo Làng khẽ nói, ánh mắt đầy trân trọng nhìn Mai Nương. "Đúng là 'nhân đạo' không cần phải đi tìm đâu xa, không cần phải lên chín tầng trời hay xuống chín tầng địa ngục, mà ở ngay trong cuộc sống này, trong từng hành động, từng suy nghĩ của chúng ta. Tôi đã từng cố gắng tìm kiếm những chân lý cao xa, mà quên mất rằng cái gốc rễ của vạn vật, của con người, lại nằm ở chính những điều giản dị nhất. Phải chăng, cái gọi là 'Thiên Đạo' mà các tu sĩ hằng theo đuổi, thực chất đã khiến con người ta lạc mất cái 'Nhân Đạo' căn bản này rồi?" Ông tự hỏi, lời nói chứa đựng một sự nhận thức mới mẻ, một sự "phá cục" trong tư duy mà ông đã xây dựng cả đời.
Tiểu Lão Bà, lưng đã còng, tóc bạc phơ như sương tuyết, gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt lại sáng quắc, ngồi cạnh Thầy Giáo Làng. Bà vốn là người khó tính, thích buôn chuyện vặt, nhưng từ khi đoàn của Mai Nương đến, bà lại trở nên cởi mở hơn, ít phàn nàn hơn. Bà vừa nghe vừa tấm tắc, thỉnh thoảng lại gật đầu lia lịa.
"Thật vậy, thật vậy!" Tiểu Lão Bà chống gậy, giọng nói hơi rè nhưng đầy nhiệt tình. "Tôi thấy từ khi các cô cậu đến, lũ trẻ trong làng cũng hiền lành, biết giúp đỡ nhau hơn. Không còn cãi vã nhiều như trước nữa, mà còn hay tụ tập lại để đọc sách, để học hỏi. Cả mấy bà già chúng tôi cũng không còn lo lắng nhiều về mùa màng hay bệnh tật nữa, vì đã có những cách chữa trị đơn giản mà hiệu quả. Cái gọi là 'tiên dược' hay 'tiên pháp' xa vời, có lẽ cũng không bằng những điều thực tế mà các cô cậu mang đến đây." Bà nói, ánh mắt nhìn Mai Nương đầy vẻ tin tưởng và biết ơn. Lời nói của bà, tuy mộc mạc, nhưng lại là minh chứng sống động nhất cho hiệu quả của phương pháp 'gieo hạt giống' của Tạ Trần: sự thay đổi bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất, từ những trái tim và khối óc của những con người bình thường.
Các dân làng khác cũng sôi nổi tham gia vào cuộc trò chuyện. Họ chia sẻ những câu chuyện về những thay đổi tích cực trong cuộc sống của họ kể từ khi đoàn trao đổi đến. Một người đàn ông kể về cách anh ta đã sửa lại mái nhà bị dột bằng kỹ thuật mới học được từ Triệu Sơn, khiến ngôi nhà vững chãi hơn hẳn. Một người phụ nữ kể về cách cô ấy dùng những loại thảo mộc đơn giản để chữa bệnh vặt cho con, không cần phải lo sợ không có tiền mời thầy lang ở xa. Những câu chuyện nhỏ bé, giản dị nhưng lại chất chứa niềm vui và sự tự hào. Họ không còn trông chờ vào một phép màu nào đó từ tiên giới, mà đã bắt đầu tin vào chính đôi tay, khối óc và sự đoàn kết của mình.
Mai Nương nhìn quanh, lòng nàng tràn ngập một cảm giác ấm áp và bình yên. Nàng thấy những ánh mắt tin tưởng, những nụ cười rạng rỡ, những gương mặt đã bớt đi vẻ lo âu, khắc khổ. Nàng biết rằng, hạt giống 'Nhân Đạo' đã thực sự nảy mầm trong lòng Thôn Vân Sơn này. Nó không phải là một sức mạnh bùng nổ, không phải là một sự thay đổi đột ngột, mà là một sự chuyển biến từ từ, bền bỉ, thấm sâu vào từng ngóc ngách của cuộc sống. Đây chính là sự luân hồi của vạn vật, khi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự bất tử hay quyền năng, mà bằng chính giá trị của nhân tính và sự trọn vẹn của một đời người bình thường. Nàng chợt nghĩ đến Tạ Trần, người đã gieo những hạt giống đầu tiên này, người đã tin tưởng vào sức mạnh tiềm ẩn của phàm nhân. Nàng biết, tiên sinh sẽ hài lòng khi thấy những gì đang diễn ra ở đây.
***
Khi ánh tà dương bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc chân trời, phủ lên những mái nhà tranh và cánh đồng lúa một tấm áo choàng màu hoàng hôn huyền ảo, không khí trong Thôn Vân Sơn dần trở nên se lạnh. Mùi khói bếp càng lúc càng rõ, quyện với mùi cỏ khô và một chút hương hoa đêm mới nở, tạo nên một mùi hương đặc trưng của làng quê khi chiều tà. Tiếng chim hót đã thưa thớt dần, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây ven đường. Dân làng đang chuẩn bị bữa tối, tiếng bát đĩa lanh canh, tiếng gọi nhau í ới, tất cả đều mang một vẻ ấm cúng, bình yên.
Chính vào khoảnh khắc giao thoa giữa ngày và đêm ấy, một nhóm khoảng năm sáu người xuất hiện ở lối vào Thôn Vân Sơn. Họ không đến từ phía rừng Thanh Phong mà từ một con đường mòn khác, con đường dẫn đến những vùng đất lân cận. Trang phục của họ có phần khác biệt so với dân làng, tuy cũng là vải thô nhưng được cắt may gọn gàng hơn, màu sắc trầm hơn, không quá lòe loẹt nhưng cũng không quá cũ kỹ. Mỗi người đều mang theo hành lý đơn giản trên vai, nhưng ánh mắt của họ lại đầy vẻ tò mò pha lẫn một chút thận trọng, như những người đến một nơi hoàn toàn xa lạ, không chắc chắn về sự đón tiếp.
Sự xuất hiện của những người lạ mặt nhanh chóng thu hút sự chú ý của dân làng. Những tiếng nói chuyện nhỏ dần, rồi im bặt. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía nhóm khách. Ban đầu, dân làng hơi e dè, một sự cẩn trọng tự nhiên trước những điều mới lạ. Tuy nhiên, sự dè dặt này không kéo dài. Lão Nông, với vẻ mặt giờ đây đã trở nên điềm tĩnh và tự tin hơn hẳn, là người đầu tiên bước đến. Theo sau ông là Mai Nương, nàng vẫn giữ vẻ thanh lịch, dịu dàng, nhưng ánh mắt lại ánh lên một sự sắc sảo, đánh giá.
Người đứng đầu nhóm khách là một người đàn ông trung niên. Gương mặt ông ta sạm nắng vì gió sương, những nếp nhăn hằn sâu ở khóe mắt cho thấy ông đã trải qua không ít thăng trầm. Đôi mắt ông ta sắc sảo, quan sát mọi thứ xung quanh một cách cẩn thận. Ông ta bước lên phía trước, chắp tay chào Lão Nông và Mai Nương một cách cung kính, nhưng trong ánh mắt vẫn còn ẩn chứa một tia hoài nghi chưa tan biến.
"Xin hỏi, đây có phải là Thôn Vân Sơn không?" Trưởng đoàn sứ giả cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một sự dè dặt nhất định. "Chúng tôi là người từ Thôn Vân Thủy lân cận, nghe nói ở đây có những điều kỳ diệu đang diễn ra, nên mạo muội đến viếng thăm, mong được chỉ giáo." Lời nói của ông ta không phải là một câu hỏi đơn thuần, mà là một sự thăm dò, một sự khẳng định ngầm về những lời đ���n đại đã lan truyền đến tai họ. Cái từ "kỳ diệu" mà ông ta dùng, cho thấy sự hiểu biết của ông ta về Thôn Vân Sơn vẫn còn bị bao phủ bởi những lời thêu dệt, chứ chưa phải là sự thật trần trụi của "nhân đạo" và "sống một đời bình thường."
Mai Nương mỉm cười nhẹ nhàng, nụ cười của nàng như xua đi một phần sự căng thẳng trong không khí. Nàng tiến lên một bước, đối mặt trực diện với Trưởng đoàn sứ giả, ánh mắt nàng thấu hiểu và chứa đựng sự chân thành. "Đúng vậy, đây là Thôn Vân Sơn. Chào mừng quý khách từ Thôn Vân Thủy. Không có gì là kỳ diệu cả, thưa huynh trưởng. Chỉ là chúng tôi đang cùng nhau học hỏi để sống tốt hơn, để tự mình làm chủ cuộc sống của mình, không cần phải trông chờ vào những điều xa vời." Nàng dừng lại một chút, để cho những lời nói của mình thấm vào tâm trí của đối phương. "Mời quý khách vào làng nghỉ chân. Đêm đã khuya, đường sá hiểm trở, e rằng quý khách đã thấm mệt."
Lão Nông cũng tiếp lời, giọng ông giờ đây đã đầy sự tự hào và hiếu khách. "Các vị cứ tự nhiên, dân làng chúng tôi rất hiếu khách. Từ ngày có đoàn của cô Mai Nương đến, thôn làng vui vẻ hẳn ra, mọi người cũng học được nhiều điều hay lẽ phải. Chẳng có phép thuật hay tiên nhân gì ở đây đâu, chỉ có sự cần cù, sự đoàn kết và những điều tốt đẹp do chính con người tạo ra thôi." Ông vẫy tay mời nhóm khách vào sâu hơn trong làng, ánh mắt đầy sự chân thành.
Những thành viên khác của đoàn sứ giả, những người trẻ tuổi hơn, cũng bắt đầu quan sát kỹ hơn. Họ nhìn thấy sự bình yên hiện hữu trên từng gương mặt của dân làng Vân Sơn, nhìn thấy những ngôi nhà tuy đơn sơ nhưng ngăn nắp, nhìn thấy những cánh đồng hứa hẹn một mùa màng bội thu. Sự tò mò trong mắt họ dần lấn át vẻ thận trọng ban đầu. Những lời đồn đại mà họ nghe được về Thôn Vân Sơn, về một sự "thay đổi kỳ diệu," có lẽ không phải là những phép thuật bay lượn hay những linh đan diệu dược, mà là một điều gì đó sâu sắc hơn, thực tế hơn. Họ bắt đầu cảm nhận được một luồng sinh khí mới, một nguồn năng lượng tích cực lan tỏa khắp thôn làng, khác hẳn với sự lo âu, tranh giành thường thấy ở những vùng đất khác.
Trưởng đoàn sứ giả, trong lòng vẫn còn giữ chút hoài nghi, nhưng trước sự đón tiếp chân thành và nụ cười ấm áp của Mai Nương cùng Lão Nông, ông ta cũng không thể không nới lỏng cảnh giác. Ông ta nhìn những người dân làng đang tụ tập xung quanh, ánh mắt họ không phải là sự sợ hãi hay kính nể đối với "khách lạ" như ông ta từng thấy ở những nơi khác, mà là sự cởi mở, sự thân thiện và một niềm tự hào khó tả. Ông ta gật đầu, đưa tay ra hiệu cho những người đi cùng.
"Vậy thì, xin làm phiền quý vị rồi." Ông ta nói, giọng đã bớt đi phần nào sự dè dặt. "Mong được học hỏi thêm nhiều điều từ quý vị."
Mai Nương biết rằng, sự quan tâm của những người từ 'vùng đất khác' này cho thấy mô hình 'gieo hạt giống' của Tạ Trần đang bắt đầu lan tỏa, không chỉ giới hạn trong một thôn làng mà sẽ ảnh hưởng đến nhiều cộng đồng khác. Cuộc gặp gỡ này sẽ là bước đệm để đoàn trao đổi mở rộng hành trình của mình hoặc tạo ra một mạng lưới giao lưu giữa các làng mạc, củng cố 'Nhân Đạo' ở quy mô lớn hơn. Và Thư Đồng Tiểu An, với trí tuệ và sự tự tin đang lớn dần, chắc chắn sẽ có cơ hội thể hiện khả năng của mình nhiều hơn khi đối thoại với những người mới, trở thành một cầu nối quan trọng cho thế hệ tương lai, gieo rắc những hạt giống tri thức và nhân ái vào những mảnh đất còn hoang vu.
Ánh tà dương cuối cùng đã khuất hẳn sau rặng núi, bóng đêm bắt đầu bao trùm Thôn Vân Sơn. Nhưng trong làng, ánh sáng từ những ngọn đèn dầu, từ những đống lửa nhỏ đã được thắp lên, lại bừng sáng một cách ấm áp. Tiếng nói chuyện lại râm ran, không khí bắt đầu trở nên sôi nổi hơn. Một bình minh mới, không chỉ của một ngày, mà của một kỷ nguyên, đang dần ló dạng trong sự giao lưu và thấu hiểu giữa con người. Ngọn lửa hy vọng, một lần nữa, lại bùng cháy rực rỡ trong lòng nhân gian.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.