Nhân gian bất tu tiên - Chương 1471: Tiếng Vọng Vùng Biên: Những Hạt Giống Kết Trái
Ánh tà dương cuối cùng đã khuất hẳn sau rặng núi, bóng đêm bắt đầu bao trùm Thôn Vân Sơn, nhưng không phải là một màn đêm tịch mịch vô vọng. Trong làng, ánh sáng từ những ngọn đèn dầu, từ những đống lửa nhỏ đã được thắp lên, lại bừng sáng một cách ấm áp, xua tan đi phần nào cái lạnh buốt của buổi tối. Tiếng nói chuyện lại râm ran, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ vang vọng, không khí bắt đầu trở nên sôi nổi hơn. Một bình minh mới, không chỉ của một ngày, mà của một kỷ nguyên, đang dần ló dạng trong sự giao lưu và thấu hiểu giữa con người. Ngọn lửa hy vọng, một lần nữa, lại bùng cháy rực rỡ trong lòng nhân gian.
Dưới sân đình Thôn Vân Sơn, nơi những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ mộc mạc nép mình bên sườn đồi, một không khí ấm cúng bao trùm. Tiếng chim hót đêm đã ng���ng, nhường chỗ cho tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ vắt ngang làng, và tiếng gà gáy thưa thớt từ những chuồng trại xa xa. Mùi khói bếp ấm áp, hòa quyện với hương thơm của những món ăn dân dã, chân chất lan tỏa trong không gian, đánh thức những giác quan đã mệt mỏi sau chặng đường dài của đoàn khách. Bầu không khí nơi đây vẫn giữ được vẻ yên bình, thanh tĩnh, gần gũi với thiên nhiên, nhưng giờ đây lại thêm phần sống động bởi sự hiện diện của những vị khách lạ.
Mai Nương, với nét mặt hiền hậu và ánh mắt kiên định, vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng trên môi. Nàng quan sát từng cử chỉ của Lão Ngư Dân và những người đi cùng, nhận thấy sự cảnh giác vẫn còn vương vấn trong ánh mắt họ, nhưng đồng thời cũng xen lẫn vẻ tò mò, thậm chí là ngạc nhiên trước sự bình yên và vui vẻ của dân làng Vân Sơn. Lão Nông, với làn da đen sạm và bàn tay chai sạn, đội chiếc nón lá quen thuộc, không ngừng mời mọc, ánh mắt tràn đầy sự hiếu khách và niềm tự hào khó giấu.
“Mời quý khách dùng bữa. Đồ ăn tuy đạm bạc, nhưng là t���m lòng của dân làng chúng tôi.” Lão Nông nói, giọng ông trầm ấm, chất phác. “Từ ngày có đoàn của cô Mai Nương đến, thôn làng vui vẻ hẳn ra, mọi người cũng học được nhiều điều hay lẽ phải. Chẳng có phép thuật hay tiên nhân gì ở đây đâu, chỉ có sự cần cù, sự đoàn kết và những điều tốt đẹp do chính con người tạo ra thôi.”
Những lời nói chân thành của Lão Nông như một làn gió mát, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng Lão Ngư Dân. Ông ta vẫn giữ vẻ thận trọng, nhưng đã ngồi xuống chiếu tre trải trên sân đình, nhìn quanh những gương mặt hân hoan của dân làng. Ánh lửa bập bùng từ bếp lửa nhỏ giữa sân chiếu sáng những gương mặt ấy, khiến chúng trở nên sống động và chân thực hơn bao giờ hết. Ông ta nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong cơ thể, rồi cất lời, giọng vẫn còn chút thăm dò: “Nghe đồn Thôn Vân Sơn các ngươi có nhiều đổi khác, chẳng hay có gì lạ lùng mà lại khiến dân làng vui vẻ đến vậy?”
Mai Nương mỉm cười, đặt xuống một bát canh nóng hổi trước mặt Lão Ngư Dân. “Thưa huynh trưởng, chẳng có gì là lạ lùng hay kỳ diệu cả. Chỉ là chúng tôi đang cùng nhau học hỏi để sống tốt hơn, để tự mình làm chủ cuộc sống của mình, không cần phải trông chờ vào những điều xa vời.” Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người trong đoàn sứ giả, như muốn thấu hiểu tâm tư của họ. “Chúng tôi chỉ biết cách sống thuận theo tự nhiên hơn, nhờ những lời chỉ dẫn quý giá từ người đã khai mở tâm trí chúng tôi. Chẳng phải một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống sao? Khi biết trân trọng những giọt mồ hôi ấy, biết cách để chúng không uổng phí, thì cuộc sống tự khắc sẽ tốt đẹp hơn.”
Lão Ngư Dân nhíu mày, ánh mắt tinh anh của ông ta lóe lên vẻ suy tư. Ông ta là một người đã trải qua bao sóng gió trên biển cả, tin tưởng vào thần linh biển cả, vào những điều huyền bí siêu nhiên. Những lời của Mai Nương, tuy đơn giản, lại đánh trúng vào một quan niệm đã ăn sâu trong tâm trí ông ta: mọi sự may rủi, mọi thành bại đều do trời định, do thần linh ban phước. Ông ta khó mà tin rằng chỉ bằng "sự cần cù, sự đoàn kết" lại có thể mang đến sự thay đổi lớn đến vậy.
Người Chăn Cừu, với thân hình gầy guộc và ánh mắt hiền lành, ngồi nép mình bên cạnh, chăm chú lắng nghe. Hắn ta tò mò nhìn những đứa trẻ Thôn Vân Sơn đang nô đùa quanh sân đình, không giống những đứa trẻ ở Thôn Vân Thủy chỉ biết chạy nhảy và làm việc. Những đứa trẻ ở đây có vẻ thông minh hơn, lanh lợi hơn, và trên hết, chúng cười rất nhiều. Ánh mắt hắn ta dừng lại ở Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang hăng say kể chuyện cho một nhóm trẻ nhỏ hơn.
Lý Thanh, với dáng vẻ rắn rỏi và làn da rám nắng, bước đến, trên tay là một đĩa cá nướng thơm lừng. “Mời huynh trưởng nếm thử món cá này, do tự tay chúng tôi đánh bắt từ con suối trong làng. Sống thuận theo tự nhiên, không chỉ là chăm sóc cây trồng, mà còn là biết cách khai thác tài nguyên một cách bền vững, để dòng suối này vẫn còn cá cho con cháu chúng ta sau này.” Anh ta nói, giọng điệu nhiệt huyết nhưng đầy chân thành, khác hẳn với sự cao ngạo thường thấy �� những tu sĩ mà Lão Ngư Dân từng gặp.
Triệu Sơn, bàn tay chai sạn vì lao động, ánh mắt tập trung, cũng tiếp lời: “Công cụ cũng vậy. Không cần tiên pháp để tạo ra những thứ tinh xảo, chỉ cần chút tâm huyết, chút khéo léo, và không ngừng học hỏi cách cải tiến, chúng ta có thể tạo ra những thứ hữu ích hơn, giúp công việc bớt nặng nhọc hơn.” Hắn ta chỉ vào một chiếc cày nhỏ được đặt gần đó, trông chắc chắn và có phần khác biệt so với những chiếc cày thông thường.
Cả đêm đó, dưới ánh trăng sáng vằng vặc và ánh lửa bập bùng, tiếng nói chuyện râm ran không ngớt. Dân làng Vân Sơn không ngừng mời mọc, chia sẻ những câu chuyện về cuộc sống của họ trước và sau khi đoàn của Mai Nương đến. Họ kể về những vụ mùa thất bát, về những công cụ thô sơ khiến công việc nặng nhọc gấp bội, về những đứa trẻ không được học hành. Và rồi, họ kể về sự thay đổi, không phải bằng những lời hoa mỹ, mà bằng những ví dụ cụ thể, chân thực. Mai Nương khéo léo dẫn dắt câu chuyện, không trực tiếp giảng giải triết lý, mà đ��� chính những người dân Vân Sơn làm minh chứng sống. Lão Ngư Dân và đoàn sứ giả lắng nghe, ban đầu còn giữ vẻ dò xét, nhưng dần dần, sự chân thành và những minh chứng sống động đã bắt đầu làm lung lay bức tường hoài nghi trong lòng họ. Họ bắt đầu cảm nhận được một luồng sinh khí mới, một nguồn năng lượng tích cực lan tỏa khắp thôn làng, khác hẳn với sự lo âu, tranh giành thường thấy ở những vùng đất khác, nơi sức mạnh của tu sĩ thường là thước đo duy nhất của sự thịnh vượng. Họ bắt đầu hiểu rằng, cái "kỳ diệu" mà họ nghe đồn không phải là phép thuật, mà là một điều gì đó sâu sắc hơn, thực tế hơn: sự trỗi dậy của nhân tính, của khả năng tự chủ của con người.
***
Sáng hôm sau, khi ánh nắng ấm áp đầu tiên len lỏi qua rặng núi, xua tan đi màn sương sớm, cả Thôn Vân Sơn bừng tỉnh trong một ngày mới tràn đầy sinh lực. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh tươi, tiếng suối chảy róc rách nghe rõ hơn bao giờ hết, và mùi đất, mùi cỏ cây tươi mới thoang thoảng trong không khí trong lành. Đoàn sứ giả Thôn Vân Thủy, dưới sự hướng dẫn nhiệt tình của Lão Nông và các thành viên khác trong đoàn trao đổi, bắt đầu chuyến tham quan quanh làng.
Dưới ánh nắng dịu nhẹ, những cánh đồng lúa xanh tốt hiện ra trước mắt họ, trải dài đến tận chân núi. Từng cây lúa non mơn mởn, thân mập mạp, hứa hẹn một mùa màng bội thu. Lão Ngư Dân, với kinh nghiệm của một người đã gắn bó cả đời với biển cả và đất đai cằn cỗi, không khỏi ngạc nhiên. Ông ta chỉ vào những hàng lúa được gieo thẳng tắp, đều đặn, ánh mắt đầy vẻ thăm dò: “Cây lúa ở đây sao lại tươi tốt hơn hẳn Thôn Vân Thủy chúng ta? Đất đai nơi đây màu mỡ hơn chăng?”
Lý Thanh, đang cúi mình kiểm tra từng gốc lúa, ngẩng đầu lên, khuôn mặt rám nắng nở nụ cười tự tin. “Thưa huynh trưởng, đất đai nơi đây cũng không khác Thôn Vân Thủy là bao. Chúng tôi chỉ áp dụng cách gieo hạt và chăm sóc hợp lý hơn, không lãng phí sức người mà lại cho năng suất cao hơn.” Anh ta giải thích cặn kẽ về kỹ thuật gieo hạt theo hàng, cách bón phân tự nhiên từ mùn cây và phân gia súc, cách dẫn nước hợp lý từ con suối. “Trước đây, dân làng thường gieo hạt vãi, trông chờ vào may rủi. Nhưng Tạ Trần tiên sinh đã dạy chúng tôi rằng, mọi thứ đều có quy luật của nó. Khi chúng ta hiểu được quy luật, và hành động thuận theo nó, thì kết quả ắt sẽ tốt đẹp. Không có gì là phép màu, chỉ là tri thức và sự kiên trì.” Giọng Lý Thanh vang lên đầy nhiệt huyết, nhưng không hề khoa trương, chỉ đơn thuần là chia sẻ kinh nghiệm thực tiễn.
Người Chăn Cừu, đi cạnh Lão Ngư Dân, chăm chú lắng nghe, ánh mắt hiền lành của hắn ta ánh lên vẻ trầm ngâm. Hắn ta cũng từng chứng kiến những vụ mùa thất bát, những công sức đổ ra sông đổ biển ở làng mình. Những lời của Lý Thanh, tuy đơn giản, lại mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí hắn ta, một cách nhìn khác về mối quan hệ giữa con người và tự nhiên.
Tiếp đó, họ ghé thăm xưởng thủ công của làng. Tiếng búa gõ lách cách, tiếng cưa xẻ gỗ vang lên đều đặn. Triệu Sơn, với bàn tay chai sạn nhưng khéo léo, đang hướng dẫn vài thanh niên làng cách cải tiến một chiếc cối xay lúa. Chiếc cối mới, tuy vẫn làm bằng gỗ, nhưng có cấu trúc tinh xảo hơn, ít tốn sức hơn mà lại xay được nhiều lúa hơn. “Những thứ này… không phải tiên pháp, cũng chẳng phải phép thuật.” Người Chăn Cừu lẩm bẩm, ánh mắt ngạc nhiên.
Triệu Sơn mỉm cười, ánh mắt tập trung vào công việc. “Đúng vậy, thưa huynh trưởng. Tất cả đều là do con người tạo ra. Chúng tôi chỉ học cách quan sát, suy nghĩ, và không ngừng cải tiến. Một chiếc cối xay tốt sẽ giúp người dân bớt nặng nhọc, có thêm thời gian để nghỉ ngơi, để học hỏi, để làm những việc khác.” Hắn ta giải thích về nguyên lý đòn bẩy, về cách tối ưu hóa lực tác động, những kiến thức mà đối với người dân Thôn Vân Thủy, nghe cứ như những điều bí ẩn.
Cuộc hành trình tiếp tục, và điểm dừng chân cuối cùng là lớp học nhỏ của Thư Đồng Tiểu An. Cậu bé gầy gò, mặc chiếc áo vải thô cũ, nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh và tự tin. Trong một căn nhà tranh vách đất đơn sơ, Tiểu An đang hăng say dạy chữ cho một nhóm trẻ nhỏ và cả vài người lớn tuổi hơn trong làng. Tiếng đánh vần, tiếng đọc thơ vang lên trong không khí trong lành, khác hẳn với hình ảnh những đứa trẻ ở Thôn Vân Thủy phải sớm theo cha mẹ ra đồng hoặc ra biển.
“Thưa tiên sinh, bài này con vẫn chưa hiểu…” một cô bé nhỏ xíu rụt rè hỏi.
Tiểu An kiên nhẫn giải thích, dùng những ví dụ gần gũi với cuộc sống hàng ngày để minh họa. “Chữ nghĩa không phải là để đọc thuộc lòng, mà là để hiểu, để mở mang trí óc. Khi chúng ta biết chữ, chúng ta có thể đọc sách, có thể học hỏi những điều mới mẻ, có thể ghi chép lại những kinh nghiệm của mình để truyền lại cho đời sau.”
Người Chăn Cừu nhìn cảnh tượng đó, ánh mắt hắn ta ngập tràn sự ngạc nhiên và một chút ngưỡng mộ. “Chưa từng thấy trẻ con học chữ mà lại vui vẻ đến vậy… Ở làng tôi, việc học chữ thường bị coi là xa xỉ, chỉ dành cho những nhà giàu có.” Hắn ta quay sang Lão Nông, “Lão huynh, những điều này… thật sự có thể thay đổi vận mệnh một thôn làng sao? Không cần đến tiên nhân, không cần đến pháp thuật?”
Lão Nông mỉm cười hiền hậu, ánh mắt đầy tự hào. “Đúng vậy, thưa huynh trưởng. Chúng tôi đã thấy sự thay đổi. Trước đây, chúng tôi cũng sống trong sự ngờ vực, cũng tin rằng mọi sự đều do trời định. Nhưng cô Mai Nương và đoàn của cô ấy, với những lời dạy của Tạ Trần tiên sinh, đã cho chúng tôi thấy rằng, sức mạnh lớn nhất nằm ngay trong chính con người chúng ta. Sức mạnh của trí tuệ, của sự cần cù, của tình yêu thương và sự đoàn kết.”
Trong suốt buổi sáng đó, đoàn sứ giả Thôn Vân Thủy đã chứng kiến những thay đổi tích cực hiện hữu rõ ràng: những cánh đồng trù phú, những công cụ lao động hiệu quả, những đứa trẻ được học hành trong niềm vui. Họ đã thấy những gương mặt rạng rỡ, những nụ cười chân thành, và một tinh thần cộng đồng vững mạnh. Sự hoài nghi trong lòng họ dần tan biến, nhường chỗ cho sự thấu hiểu và một niềm hy vọng mới mẻ, một niềm tin vào khả năng tự chủ của con người mà không cần dựa dẫm vào những điều huyền hoặc, xa vời. Những hạt giống của tri thức và sự tự lực đã bắt đầu nảy mầm trong tâm trí họ, gieo vào một mảnh đất khô cằn tưởng chừng như không thể thay đổi.
***
Buổi trưa, ánh nắng dịu nhẹ, gió mát từ con suối thổi qua những tán cây, mang theo hơi nước và mùi hương của cỏ cây tươi mới. Mai Nương mời Lão Ngư Dân đến một quán trà nhỏ ven suối, một nơi yên bình và tĩnh lặng, chỉ có tiếng nước chảy róc rách và tiếng chim hót líu lo. Quán trà được dựng bằng tre và lá cọ, mộc mạc nhưng thoáng đãng, tạo cảm giác gần gũi với thiên nhiên. Mai Nương tự tay pha trà, động tác uyển chuyển, thanh thoát, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ điềm tĩnh và thấu hiểu. Hương trà thơm dịu lan tỏa trong không gian, xoa dịu những lo âu còn vương vấn trong lòng người.
Lão Ngư Dân ngồi đối diện nàng, nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận hơi ấm và vị chát nhẹ lan tỏa trong cổ họng. Ánh mắt ông ta vẫn còn chút suy tư, nhưng đã bớt đi vẻ hoài nghi ban đầu. Ông ta đã tận mắt chứng kiến những thay đổi ở Thôn Vân Sơn, đã nghe những lời giải thích thực tế từ Lý Thanh, Triệu Sơn, và cả Thư Đồng Tiểu An. Những điều đó đã làm lung lay niềm tin sâu sắc của ông ta vào sự định đoạt của thần linh và phép thuật.
Mai Nương đặt chén trà xuống, nhìn thẳng vào mắt Lão Ngư Dân, ánh mắt nàng thấu hiểu và chứa đựng sự chân thành. Nàng không trực tiếp giảng giải triết lý, mà bắt đầu kể những câu chuyện, những câu chuyện về nguồn gốc của những thay đổi ở Thôn Vân Sơn, về những ngày đầu tiên Tạ Trần đến, về những suy tư của anh đối với cuộc sống của phàm nhân.
“Thực ra, thưa huynh trưởng, không có bí quyết thần kỳ nào cả. Chỉ là chúng tôi học được cách lắng nghe đất trời, lắng nghe con người, và không ngừng học hỏi những điều nhỏ bé nhất.” Mai Nương chậm rãi nói, giọng nàng trầm ấm, như tiếng suối chảy. “Trước đây, chúng tôi cũng tin vào những điều xa vời, tin rằng chỉ có tu tiên mới có thể thay đổi vận mệnh. Nhưng Tạ Trần tiên sinh, người đã từ bỏ con đường tu đạo, đã cho chúng tôi thấy một con đường khác, một con đường mà mỗi phàm nhân đều có thể đi được.”
Lão Ngư Dân nhíu mày, ánh mắt ông ta hiện lên vẻ bối rối. “Nhưng những thứ này… không phải tiên pháp, cũng chẳng phải phép thuật. Nghe thì có vẻ hợp lý, nhưng liệu có thể thay đổi vận mệnh một thôn làng? Vận mệnh, Mai Nương à, là điều đã được định sẵn, là do Thiên Đạo an bài. Dù có chăm chỉ đến mấy, nếu trời không thương, biển không cho, thì cũng đành chịu thôi.” Ông ta nói, giọng điệu mang nặng sự cam chịu đã ăn sâu vào tâm hồn những người dân chài lưới.
Mai Nương mỉm cười nhẹ nhàng. “Vận mệnh nằm ở trong tay mỗi người, thưa huynh trưởng. Thiên Đạo, hay thần linh, có thể ban phước lành, nhưng cũng có thể giáng tai ương. Nhưng ngay cả trong tai ương, con người vẫn có thể tìm thấy lối thoát, nếu họ biết cách tự mình đứng vững, tự mình suy nghĩ, tự mình hành động. Tạ Trần tiên sinh đã dạy chúng tôi về ‘Vô Vi Chi Đạo’, không phải là không l��m gì cả, mà là thuận theo tự nhiên, nhưng không có nghĩa là buông xuôi.”
Nàng nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục: “Khi con người biết trân trọng cuộc sống của chính mình, biết yêu thương, chia sẻ, thì đó chính là sức mạnh lớn nhất. Chẳng phải ngài đã thấy những đổi thay tại đây sao? Những cánh đồng trù phú hơn, những công cụ hữu ích hơn, những đứa trẻ được học hành. Đó không phải là do phép thuật, mà là do bàn tay, khối óc và trái tim của chính con người đã tạo nên.” Mai Nương nhìn Lão Ngư Dân, ánh mắt nàng như muốn thấu hiểu tận cùng những suy nghĩ của ông ta. “Sự thịnh vượng không đến từ việc cầu xin thần linh, mà đến từ việc tự mình tạo ra giá trị, từ việc giúp đỡ lẫn nhau. Khi mỗi người đều biết làm chủ cuộc sống của mình, thì cả cộng đồng sẽ tự khắc trở nên thịnh vượng.”
Lão Ngư Dân im lặng lắng nghe, ánh mắt ông ta nhìn xa xăm về phía dòng suối, nơi những gợn sóng nhỏ lăn tăn dưới nắng. Trong lòng ông ta, một cuộc đấu tranh dữ dội đang diễn ra. Một bên là niềm tin đã ăn sâu từ bao đời, niềm tin vào những thế lực siêu nhiên, vào sự định đoạt của trời đất. Một bên là những minh chứng sống động mà ông ta vừa tận mắt chứng kiến, những lời giải thích hợp lý, nhân văn của Mai Nương. Ông ta nhớ lại những năm tháng biển động, những vụ mùa thất bát, những người dân làng ông đã phải vật lộn với đói nghèo, với bệnh tật mà không biết cầu cứu vào đâu ngoài những lời cầu nguyện vô vọng. Nếu những lời của Mai Nương là thật, nếu con người thực sự có thể tự mình làm chủ vận mệnh, thì đó sẽ là một sự giải thoát vĩ đại, một niềm hy vọng lớn lao cho cả Thôn Vân Thủy.
Ông ta quay lại nhìn Mai Nương, ánh mắt đã bớt đi vẻ dò xét, thay vào đó là sự suy tư sâu sắc. “Lời của cô… thật sự khiến lão phu phải suy ngẫm. Có lẽ, chúng tôi đã quá quen với việc trông chờ vào những điều kỳ diệu, mà quên mất rằng kỳ diệu có thể nằm ngay trong chính bản thân mình.” Ông ta đặt chén trà xuống, hít một hơi thật sâu, như muốn hít trọn cái không khí trong lành, cái tinh thần mới mẻ của Thôn Vân Sơn vào lồng ngực. “Nếu nh��ng điều cô nói là thật, thì đây không chỉ là một con đường mới cho Thôn Vân Sơn, mà còn là một con đường cho tất cả phàm nhân trên thế gian này. Một con đường không cần đến tiên pháp, không cần đến sự bất tử, mà chỉ cần một cuộc sống trọn vẹn, bình thường.” Ông ta khẽ gật đầu, trong lòng đã dần chấp nhận một sự thật mới, một triết lý mới, thứ mà Tạ Trần đã khéo léo gieo vào tâm trí con người.
***
Chiều tà, ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả một góc trời, rải những vệt nắng cuối cùng lên cổng làng Thôn Vân Sơn. Bầu không khí mát mẻ dễ chịu, tiếng gió xào xạc qua tán lá, và mùi khói bếp ấm áp từ những căn nhà đã bắt đầu nấu bữa tối. Đoàn sứ giả Thôn Vân Thủy chuẩn bị rời đi. Không còn vẻ dò xét hay hoài nghi, thay vào đó là những gương mặt đầy vẻ biết ơn và niềm hy vọng mới mẻ.
Lão Ngư Dân, giờ đây, không còn giữ vẻ cảnh giác như khi mới đến. Ông ta đứng trước Mai Nương và Lão Nông, cúi đầu thật sâu, một hành động thể hiện sự tôn trọng và lòng biết ơn chân thành. “Mai Nương, Lão Nông, xin đa tạ. Chúng tôi đến với lòng hoài nghi, nhưng giờ đây ra về với niềm hy vọng. Những gì chúng tôi thấy và nghe ở Thôn Vân Sơn này đã mở ra một chân trời mới trong tâm trí chúng tôi. Xin cho phép chúng tôi mang những tri thức này về làng, và mong rằng sau này Thôn Vân Thủy cũng có thể nhận được sự chỉ dẫn của các ngươi, để chúng tôi có thể tự mình làm chủ vận mệnh, tự mình kiến tạo một cuộc sống tốt đẹp hơn.” Giọng ông ta trầm ấm, nhưng vang lên rõ ràng, chứa đựng một sự quyết tâm mới mẻ. Ông ta không chỉ mang theo những sản phẩm thủ công, vài nông cụ cải tiến mà quan trọng hơn là những hạt giống tri thức và niềm hy vọng mới.
Mai Nương mỉm cười mãn nguyện, ánh mắt nàng lấp lánh như những vì sao đêm. Nàng biết rằng, những hạt giống của Kỷ Nguyên Nhân Gian đã được gieo vào mảnh đất mới, và chúng sẽ nảy mầm, đơm hoa kết trái. “Tri thức là của chung, thưa huynh trưởng. Nếu có điều gì cần giúp đỡ, Thôn Vân Sơn chúng tôi luôn sẵn lòng. Mong rằng Thôn Vân Thủy cũng sẽ sớm nở hoa kết trái, và những người dân ở đó cũng sẽ tìm thấy niềm vui trong cuộc sống bình thường, không cần trông chờ vào những điều xa vời.” Nàng nói, giọng điệu ấm áp và đầy khuyến khích. Nàng biết rằng việc đoàn sứ giả từ Thôn Vân Thủy mang tri thức và hy vọng về làng của họ sẽ là bước đệm để triết lý Nhân Đạo lan tỏa rộng hơn ra các vùng biên giới, tạo thành một mạng lưới các cộng đồng phàm nhân tự chủ.
Người Chăn Cừu, với ánh mắt hiền lành, siết chặt cuốn sách nhỏ của Thư Đồng Tiểu An trong tay. Cuốn sách đó, tuy đơn giản, nhưng chứa đựng những bài học vỡ lòng về chữ nghĩa, về cách tính toán, và cả những câu chuyện về cuộc sống bình dị mà Tạ Trần đã kể. “Ta sẽ cố gắng học chữ, thưa Mai Nương. Để có thể đọc được những câu chuyện này cho con cháu ta nghe, để chúng biết rằng, không phải chỉ có tu tiên mới là con đường duy nhất, mà còn có thể sống một đời bình thường, nhưng vẫn trọn vẹn và hạnh phúc.” Hắn ta nói, khuôn mặt gầy guộc ánh lên vẻ quyết tâm.
Lão Nông gật đầu tán thưởng, vỗ vai Lão Ngư Dân. “Đúng vậy! Đừng nghĩ ngợi nhiều. Cứ bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất, từ việc chăm sóc mảnh đất của mình, từ việc dạy dỗ con cái. Rồi huynh sẽ thấy, sự thay đổi không đến từ trời, mà đến từ chính bàn tay và khối óc của con người.” Ông và Mai Nương đứng nhìn theo đoàn khách, cho đến khi những bóng dáng cuối cùng khuất dạng sau con đường mòn.
Sự chấp nhận và ứng dụng tri thức mới của Thôn Vân Thủy sẽ tạo ra một mô hình thành công khác, khuyến khích các làng mạc lân cận khác cũng tìm đến học hỏi. Mai Nương và đoàn trao đổi sẽ tiếp tục hành trình, đối mặt với những cộng đồng có niềm tin và vấn đề phức tạp hơn, đòi hỏi sự khéo léo và trí tuệ cao hơn. Nhưng họ biết rằng, những hạt giống đã gieo sẽ tiếp tục nảy mầm. Khả năng của Tạ Trần, dù không xuất hiện trực tiếp, vẫn là "điểm neo" triết lý, gián tiếp định hình sự phát triển của Kỷ Nguyên Nhân Gian.
Ngọn lửa hy vọng không chỉ bùng cháy ở Thôn Vân Sơn, mà giờ đây đã được thắp lên trong lòng những người từ Thôn Vân Thủy, mang theo những tia sáng đầu tiên c���a một bình minh mới, nơi con người tìm thấy ý nghĩa và giá trị của cuộc sống mà không cần đến sự phù phép của tiên pháp. Đó là một sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới cái siêu phàm, mà bằng cách trân trọng cái bình thường, cái nhân tính sâu thẳm trong mỗi con người.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.