Nhân gian bất tu tiên - Chương 1472: Hạt Giống Nghi Vấn: Khởi Đầu Của Một Lựa Chọn
Ngọn lửa hy vọng không chỉ bùng cháy ở Thôn Vân Sơn, mà giờ đây đã được thắp lên trong lòng những người từ Thôn Vân Thủy, mang theo những tia sáng đầu tiên của một bình minh mới, nơi con người tìm thấy ý nghĩa và giá trị của cuộc sống mà không cần đến sự phù phép của tiên pháp. Đó là một sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới cái siêu phàm, mà bằng cách trân trọng cái bình thường, cái nhân tính sâu thẳm trong mỗi con người.
***
Phố Thương Mại Kim Long vào giữa trưa tựa như một con sông lớn đang cuộn chảy, với những dòng người tấp nập, những âm thanh hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống. Kiến trúc nơi đây mang vẻ lộng lẫy của một thời thịnh trị, những tòa nhà ba, bốn tầng mái ngói cong vút, chạm khắc tinh xảo, những biển hiệu lớn với nét chữ vàng son lấp lánh dưới ánh mặt trời. Đèn lồng đỏ treo dọc hai bên đường, dù chưa thắp sáng nhưng vẫn ánh lên vẻ rực rỡ, hứa hẹn một đêm náo nhiệt. Tiếng rao hàng leng keng, tiếng mặc cả oang oang, tiếng nói cười của những lữ khách từ phương xa, cùng tiếng nhạc réo rắt từ các quán rượu vẳng ra, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí sầm uất, tràn đầy hơi thở của phú quý và phồn hoa. Mùi hương liệu quý hiếm từ các tiệm thuốc bắc quyện cùng mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn, mùi vải vóc mới tinh từ các cửa hàng tơ lụa, và cả mùi kim loại đặc trưng từ các xưởng rèn, tất cả đều đang kể câu chuyện về một thành phố không ngủ, nơi tài sản và danh vọng được sinh ra và trao đổi mỗi ngày.
Giữa dòng chảy vô tận ấy, Linh đứng lặng như một hòn đá ven bờ. Anh là một thanh niên khoảng mười tám đôi mươi, dáng người thư sinh nhưng ánh mắt lại sắc sảo lạ thường, thường xuyên nhìn xa xăm như đang dò xét một điều gì đó vô hình. Quần áo của anh giản dị, chỉ là bộ vải bố màu xám nhạt, hoàn toàn đối lập với sự hào nhoáng xung quanh, khiến anh càng trở nên tách biệt. Anh không vội vã, cũng không mua sắm, chỉ đứng đó, đôi mắt dõi theo từng gương mặt lướt qua, từng cử chỉ, từng biểu cảm, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời cho những băn khoăn thầm kín trong lòng.
Bất chợt, một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo một mùi hương trầm thanh khiết, tinh tế đến lạ thường, như có thể gột rửa mọi bụi trần. Sau đó, một sự tĩnh lặng đến khó tin bao trùm lấy quảng trường ồn ào. Dòng người tự động dạt sang hai bên, mở ra một lối đi thẳng tắp. Từ cuối con phố, một đoàn người đang từ tốn tiến đến. Dẫn đầu là một bóng hình tuyệt mỹ trong bộ bạch y tinh khôi, mái tóc đen nhánh búi cao, mỗi bước đi đều thoát tục, thanh thoát như một vị tiên giáng trần. Đó chính là Lăng Nguyệt Tiên Tử của Thái Huyền Tông, nàng sở hữu dung nhan lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén nhưng lại ẩn chứa một nỗi mệt mỏi sâu thẳm mà ít ai có thể nhận ra. Sau nàng là những đệ tử Thái Huyền Tông, mỗi người đều toát ra khí chất siêu phàm, tiên bào phấp phới, ánh hào quang mơ hồ bao quanh.
"Là Lăng Nguyệt Tiên Tử của Thái Huyền Tông đó!"
"Thật là mỹ lệ thoát tục, không hổ là tiên nhân!"
"Nghe nói nàng ấy đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần, chỉ còn một bước nữa là phi thăng."
Những tiếng xì xào, ngưỡng mộ, xen lẫn cả sự kính sợ vang lên từ đám đông. Người dân cúi đầu, không dám nhìn thẳng, vừa tôn kính, vừa giữ khoảng cách. Họ ngưỡng mộ sức mạnh, ngưỡng mộ sự trường sinh, nhưng cũng e ngại cái lạnh lẽo, cái xa cách của những người đã bước chân vào con đường tu tiên.
Linh cũng bị cuốn hút bởi ánh hào quang ấy. Anh không cúi đầu, mà ngẩng cao, đôi mắt sắc sảo chăm chú quan sát. Anh thấy sự uy nghiêm, vẻ đẹp phi phàm, nhưng sâu thẳm hơn, anh cảm nhận được một s��� cô độc, một vẻ lạnh lẽo đến thấu xương từ Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng đi qua, không một ánh nhìn, không một nụ cười, chỉ còn lại sự tĩnh lặng và xa cách. Sự tồn tại của nàng dường như tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới phàm trần, khỏi những ồn ào, những hỉ nộ ái ố của nhân gian.
Trong tâm trí Linh, một câu hỏi lớn lao lại trỗi dậy, khắc khoải hơn bao giờ hết. Anh đã nghe nhiều câu chuyện về những tu sĩ đã "mất người" – đánh mất cảm xúc, ký ức, và cả nhân tính trên con đường truy cầu vĩnh cửu. Có phải chăng, cái giá của sự vĩnh cửu, của sức mạnh vô biên, chính là sự cô độc này? Là sự xa lánh khỏi những gì chân thực nhất của cuộc sống?
Anh nhớ đến những lời răn dạy từ người thân, từ những trưởng lão trong làng, rằng tu tiên là con đường duy nhất để thoát khỏi khổ ải, để vươn tới tự do. Nhưng liệu đó có thực sự là tự do, khi phải đánh đổi bằng chính bản thân mình? Anh khao khát sức mạnh, khao khát được làm chủ số phận, không muốn sống một cuộc đời phàm nhân bị động, nhỏ bé giữa cõi tr��n gian rộng lớn này. Nhưng cái giá ấy, liệu anh có chấp nhận được? Liệu có cách nào để có được sức mạnh mà không phải "mất người", không phải trở thành một tồn tại lạnh lẽo, vô cảm như những pho tượng đá?
Khi đoàn tu sĩ đã đi khuất, sự ồn ào lại dần trở lại, như thể vừa trải qua một cơn bão lớn. Linh vẫn đứng đó, đôi mắt vẫn còn vương vấn hình ảnh Lăng Nguyệt Tiên Tử. Anh không thể gạt bỏ đi cảm giác bất an, cảm giác về một sự lựa chọn khắc nghiệt. Phải chăng, con đường ấy vốn dĩ là một sự đánh đổi không công bằng? Anh quay lưng lại với sự hào nhoáng, với những biển hiệu lấp lánh và tiếng rao hàng ồn ã. Bước chân anh hướng về một con hẻm nhỏ hơn, tối hơn, nơi có lẽ sẽ tìm thấy một sự tĩnh lặng, một câu trả lời khác cho những nghi vấn đang dày vò tâm trí. Anh không muốn đi theo con đường mà mọi người vẫn tôn sùng, anh muốn tìm một lối đi riêng, một con đường mà ở đó, anh có thể giữ trọn vẹn bản thân mình, giữ trọn vẹn chữ "người".
***
Con hẻm nhỏ dẫn đến một con phố ph�� vắng vẻ hơn nhiều, nơi những cửa hàng nhỏ nép mình dưới bóng cây cổ thụ. Ánh nắng buổi chiều đã dịu hơn, nhuộm vàng những mái ngói cũ kỹ, tạo nên một không khí thanh bình, đối lập hoàn toàn với sự náo nhiệt của Phố Thương Mại Kim Long. Linh bước đi chậm rãi, đôi mắt vẫn mang nặng những suy tư. Cuối con hẻm, anh dừng lại trước một quán sách nhỏ. Quán không lớn, bảng hiệu bằng gỗ cũ kỹ, nét chữ đã phai màu, chỉ đơn giản ghi "Thư Quán". Cánh cửa gỗ khẽ mở, mời gọi một cách im lặng. Bên trong, mọi thứ dường như chuyển động chậm lại.
Mùi giấy cũ, mùi mực nhạt nhòa, và mùi trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không gian ấm cúng, dễ chịu đến lạ. Ánh sáng dịu nhẹ hắt qua khung cửa sổ bằng giấy dầu, chiếu lên những giá sách gỗ chất đầy sách vở. Từng cuốn sách, từ những quyển đã ố vàng, sờn gáy đến những bản mới in còn thơm mùi giấy, đều được xếp đặt ngay ngắn, cẩn trọng. Đây không phải là một nơi để buôn bán xô bồ, mà là một chốn ẩn mình của tri thức, nơi thời gian dường như ngưng đọng.
Linh bước vào, tiếng chuông gió nhỏ trên cửa khẽ reo. Anh lướt mắt qua những giá sách cao vút, cảm thấy như mình đang lạc vào một mê cung của chữ nghĩa. Ở đây, không có tiếng ồn ào, không có sự xa hoa, chỉ có sự tĩnh lặng và tri thức. Anh chợt cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường.
Sau quầy tính tiền, một người đàn ông gầy gò, thư sinh, đang ngồi đọc sách. Đó chính là Tạ Trần. Làn da anh trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh mặc một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn phù hợp với không khí của thư quán. Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản chạm vào Linh, không có chút bất ngờ hay dò xét, chỉ là một sự bình lặng đến lạ. Anh chỉ khẽ gật đầu chào hỏi, rồi lại cúi xuống với cuốn sách đang đọc dở.
Ở một góc quán, một cô bé nhỏ nhắn đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ, say sưa lật giở một cuốn sách tranh. Mái tóc cô bé tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi. Đó là Tiểu Hoa, cô bé hàng xóm thường xuyên chạy sang thư quán chơi. Cô bé không nói gì, chỉ ngước nhìn Linh một thoáng, rồi lại quay lại với thế giới của riêng mình.
Linh chầm chậm đi dọc theo các giá sách, lướt tay qua những gáy sách cũ kỹ. Anh tìm kiếm, không phải một câu chuyện giải trí, mà là một lời giải đáp cho những trăn trở của mình. Anh muốn tìm một cuốn sách nào đó có thể nói về ý nghĩa của việc tu luyện, về cái giá của sự trường sinh, về bản chất của con người. Liệu có ai đã từng đặt ra những câu hỏi như anh? Liệu có ai đã từng tìm thấy câu trả lời?
Cuối cùng, anh dừng lại trước một kệ sách cũ kỹ hơn cả, những cuốn sách ở đây dường như đã trải qua hàng trăm năm lịch sử. Anh khẽ hít một hơi thật sâu, rồi quay về phía Tạ Trần.
"Tiên sinh," Linh cất tiếng, giọng nói có chút ngập ngừng, "Ở đây có sách nào nói về... ý nghĩa của việc tu luyện không?"
Tạ Trần từ từ đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu lên. Đôi mắt sâu th���m của anh nhìn thẳng vào Linh, không một chút phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. Anh cầm chén trà sứ xanh nhấp một ngụm nhỏ, động tác chậm rãi, điềm tĩnh.
"Tu luyện," Tạ Trần trầm giọng đáp, giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh, "cũng như mọi con đường khác, đều là để tìm kiếm ý nghĩa. Nhưng ý nghĩa đó, liệu có phải nằm ở bên ngoài?"
Lời nói của Tạ Trần không phải là một câu trả lời trực tiếp, mà là một câu hỏi khác, một câu hỏi khiến Linh phải suy ngẫm sâu sắc hơn. Ý nghĩa không nằm ở bên ngoài? Vậy nó nằm ở đâu? Nằm trong mỗi người? Nằm trong cuộc sống bình thường này? Anh cảm thấy dường như Tạ Trần đã nhìn thấu được những băn khoăn trong lòng mình, dù anh chưa hề hé răng nói ra điều gì.
Linh cảm thấy bối rối. Anh mong chờ một câu trả lời rõ ràng, một định nghĩa cụ thể về mục đích của tu luyện, nhưng Tạ Trần lại mang đến một triết lý trừu tượng hơn. Anh cầm lấy một cuốn sách cũ, gáy đã sờn, không có tựa đề rõ ràng, chỉ là một tập hợp các câu chuyện và triết lý được chép tay. Anh lật giở vài trang, những con chữ cổ kính nhảy múa trước mắt anh, nhưng tâm trí anh lại đang mắc kẹt trong câu hỏi của Tạ Trần.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. Anh không nói thêm, chỉ nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt vẫn dõi theo Linh, như đang chờ đợi anh tự mình tìm ra câu trả lời. Tiểu Hoa ở góc quán cũng ngước nhìn họ, đôi mắt to tròn lanh lợi, dường như cũng đang lắng nghe cuộc đối thoại không lời ấy. Bầu không khí trong quán sách càng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động những trang sách cũ kỹ, như đang kể một câu chuyện ngàn năm.
***
Ánh chiều tà dần buông, hắt những vệt nắng vàng cam xuyên qua cửa sổ, tạo thành những dải sáng ấm áp trên nền gỗ. Không gian trong quán sách của Tạ Trần càng trở nên tĩnh mịch, chỉ còn tiếng lật sách khẽ khàng và tiếng thở đều của Tiểu Hoa khi cô bé đã ngủ gật trên ghế, cuốn sách tranh vẫn mở trên đùi.
Linh đã ngồi xuống một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tay vẫn cầm cuốn sách không tựa đề mà anh vừa nhặt. Anh đã lật giở qua vài câu chuyện, vài đoạn triết lý, nhưng tâm trí anh vẫn xoay quanh một nỗi lo sợ không thể nói thành lời. Anh ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, người vẫn đang im lặng đọc sách, nhưng đôi mắt anh vẫn cảm nhận được sự hiện diện của Tạ Trần, một sự hiện diện bình lặng nhưng đầy trí tuệ.
"Tiên sinh," Linh lại cất tiếng, giọng anh lần này trầm hơn, chứa đựng nhiều nỗi niềm hơn, "Con đường tu luyện, dẫu có mang lại sức mạnh, nhưng người ta vẫn nói, nó dễ khiến con người... mất đi bản thân. Mất đi những gì mình trân trọng, mất đi những cảm xúc, những ký ức..." Anh dừng lại, như thể không dám nói hết những từ ngữ cuối cùng. Đó là nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng anh, nỗi sợ hãi về cái giá phải trả cho sự siêu phàm. "Nhưng nếu không tu luyện, làm sao có được sức mạnh để bảo vệ những gì mình trân trọng? Làm sao bảo vệ gia đình, bảo vệ làng xóm khỏi những tai ương, những kẻ mạnh hơn?"
Tạ Trần nhẹ nhàng khép cuốn sách lại, đặt nó sang một bên. Anh rót thêm một chén trà, hơi nóng bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hương thanh khiết. Anh đưa chén trà cho Linh, rồi mỉm cười, nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt vẫn sâu thẳm, như nhìn thấu mọi điều.
"Sức mạnh, có nhiều loại," Tạ Trần chậm rãi nói, giọng điệu trầm ấm, điềm tĩnh, "Đôi khi, sự kiên định vào bản tính, sự thấu hiểu thế gian, lại là sức mạnh lớn nhất. Một cây cổ thụ, không cần vươn cao nhất giữa rừng già, không cần đâm rễ sâu nhất vào lòng đất, mà chỉ cần giữ vững cội rễ của mình, cắm sâu vào mạch nguồn của sự sống, chịu đựng phong ba bão táp, vẫn có thể đứng vững hàng ngàn năm. Nó không cần trở thành tiên thụ, không cần biến đổi thành linh vật, nhưng vẫn là một phần không thể thiếu của đất trời, vẫn là mái nhà cho bao loài chim, là bóng mát cho bao lữ khách. Cái giá trị của nó, nằm ở sự trường tồn bình dị, ở sự gắn bó với đất mẹ, chứ không phải ở sự phô trương phép thuật hay thần thông."
Tạ Trần không trực tiếp trả lời câu hỏi của Linh, mà lại kể một câu chuyện ngụ ngôn, một phép ẩn dụ tinh tế. Linh im lặng lắng nghe, đôi mắt anh dần sáng lên, như thể một bức màn che mờ đang được vén lên. Anh bắt đầu hiểu, sức mạnh không chỉ đến từ phép thuật hay cảnh giới tu vi, mà còn có thể đến từ sự kiên định vào bản thân, vào những giá trị cốt lõi của con người.
Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, lưng hơi còng xuất hiện trước cửa quán sách. Đó là Ông Lão Tiều Phu, râu tóc bạc phơ, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, trên tay vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ quen thuộc. Khuôn mặt ông khắc khổ nhưng đôi mắt lại tinh anh, và nụ cười hiền hậu luôn thường trực. Ông lão không bước vào, chỉ dừng lại bên cửa, khẽ mỉm cười nhìn vào trong, như thể đã nghe thấy một phần câu chuyện ngụ ngôn của Tạ Trần, và cảm thấy đồng cảm sâu sắc. Nụ cười của ông lão như khẳng định thêm lời nói của Tạ Trần, rằng cuộc sống bình dị, chân thật mới là điều đáng trân trọng nhất.
"Cái cây ấy, dù không thành tiên, vẫn sống trọn vẹn, phải không, tiên sinh?" Linh khẽ hỏi, ánh mắt anh giờ đây đã không còn vẻ hoài nghi, mà thay vào đó là sự tò mò và một tia hy vọng mới.
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt anh dịu dàng. "Đúng vậy. Sống trọn vẹn, và có ích. Có lẽ, ý nghĩa của cuộc đời không phải là vươn tới cái xa vời, mà là trân trọng những gì gần gũi nhất, trân trọng chính bản thân mình và những người xung quanh." Anh với tay lấy một cuốn sách khác từ trên kệ, cuốn sách mà Linh đã cầm ban nãy. Nó không có bất kỳ tựa đề nào được in rõ ràng, chỉ có một vài ký hiệu cổ xưa được khắc mờ trên bìa da đã sờn. "Cuốn sách này, không phải là bí kíp tu luyện, cũng không phải là thần thông diệu pháp. Nó chỉ là tập hợp những câu chuyện về con người, về những lựa chọn, những trăn trở, và những cách họ đã tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống bình thường của mình."
Tạ Trần đặt cuốn sách vào tay Linh. Cảm giác lạnh lẽo của bìa da cũ kỹ truyền qua lòng bàn tay anh. Cuốn sách không có vẻ gì là quý giá hay thần bí, nhưng Linh lại cảm thấy như mình đang nắm giữ một kho báu vô giá. Anh ngước nhìn Tạ Trần, trong ánh mắt giờ đây không còn sự băn khoăn hay sợ hãi, mà là một sự biết ơn sâu sắc và một niềm khao khát được khám phá.
"Cảm ơn tiên sinh," Linh nói, giọng anh chân thành. Anh cảm thấy có một điều gì đó sâu sắc hơn đang mở ra trước mắt mình, một con đường khác, không phải con đường tu tiên đầy nguy hiểm và đánh đổi, mà là một con đường của sự thấu hiểu, của sự kiên định vào bản chất. Sự nghi vấn của anh về con đường tu luyện, về cái giá của việc "mất người", giờ đây đã tìm thấy một hạt giống mới để nảy mầm – hạt giống của Nhân Đạo, không phải qua giảng giải mà qua sự thấu hiểu và lựa chọn cá nhân. Anh biết rằng, mình sẽ không còn tìm kiếm ý nghĩa ở những nơi xa xăm, mà sẽ bắt đầu từ chính bản thân mình, từ những điều bình dị nhất.
Ông Lão Tiều Phu đứng ngoài cửa, vẫn mỉm cười hiền hậu, rồi lặng lẽ quay lưng bước đi, như một minh chứng sống cho những gì Tạ Trần vừa nói. Linh nhìn theo bóng lưng ông, rồi lại nhìn xuống cuốn sách trong tay. Anh không biết liệu mình có trở thành một tu sĩ mạnh mẽ hay không, nhưng anh biết rằng, anh sẽ không bao giờ đánh mất bản thân mình, không bao giờ đánh mất cái "người" trong chính mình. Con đường phía trước có thể không trải đầy hoa hồng, nhưng ít ra, anh đã tìm thấy một hướng đi, một lựa chọn mà ở đó, anh có thể sống trọn vẹn, là chính mình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.