Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1473: Vết Nứt Trong Lòng Người Trẻ: Sự Bình Yên Không Phép Thuật

Cái cảm giác lạnh lẽo của bìa da cũ kỹ từ cuốn sách không tên vẫn còn đọng lại trong lòng bàn tay Linh, một thứ xúc cảm chân thật, không hư ảo như những linh khí lướt qua cơ thể tu sĩ. Anh siết nhẹ cuốn sách, nặng trĩu những câu chuyện về “sống trọn vẹn”, những trăn trở của phàm nhân mà Tạ Trần đã nhắc đến. Thoáng nhìn bóng lưng Ông Lão Tiều Phu khuất dần nơi cuối phố, Linh như thấy một minh chứng sống động cho lời của Tạ Trần: một cuộc đời bình dị, dù không có phép thuật, vẫn có thể vững chãi như cây cổ thụ, vẫn có thể chứa đựng cả một kho tàng trí tuệ và sự an nhiên. Hạt giống nghi vấn trong lòng Linh, đã được Tạ Trần vun trồng, giờ đây không còn chỉ là sự bối rối, mà là một niềm khao khát mãnh liệt được thấu hiểu, được tìm thấy con đường cho riêng mình. Anh không vội vã rời đi, chỉ đứng đó một lúc lâu, ngắm nhìn con phố Thị Trấn An Bình dần bừng tỉnh trong ánh nắng ban mai, như thể muốn ghi khắc từng hình ảnh, từng âm thanh vào sâu trong tâm trí mình.

Mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong và con đường lát đá cổ kính. Linh bước chân chậm rãi trên các con phố của Thị Trấn An Bình, không phải với mục đích cụ thể nào, mà chỉ đơn thuần là quan sát, là cảm nhận. Anh đi qua những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, những quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, nơi mùi gỗ mục, mùi đất ẩm xen lẫn với mùi hương liệu và thức ăn nghi ngút bay ra. Thị trấn không quá ồn ào, nhưng nhịp sống lại diễn ra thật rộn ràng. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng của những người bán rau, bán thịt, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, tiếng bước chân vội vã, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng đời thường, bình dị đến lạ.

Linh dừng chân trước một sạp hàng nhỏ, nơi một bà lão tóc bạc phơ đang cặm cụi bó những đóa hoa dại mới hái từ triền đồi. Tay bà run run, những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt khắc khổ, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ hiền từ và một nụ cười móm mém luôn thường trực. Bà không rao bán, chỉ lặng lẽ sắp xếp những đóa hoa, như thể đang làm một việc thiêng liêng nào đó. "Hoa của bà đẹp quá," Linh khẽ nói, bất giác mỉm cười. Bà lão ngẩng đầu, nụ cười giãn rộng hơn, "Cám ơn con, tiểu ca. Hoa dại thôi, nhưng cũng có cái nét riêng của nó." Giọng bà chất phác, ấm áp. Linh không mua hoa, nhưng anh đứng đó một lúc lâu, hít hà mùi hương dịu nhẹ của những đóa hoa dại, cảm nhận sự an yên từ người bà lão truyền sang. Họ không có sức mạnh, không có phép thuật, không cần tranh giành linh khí hay cảnh giới, nhưng sao lại bình yên đến vậy? Nụ cười của bà lão bán hoa, sự chuyên tâm của bà vào từng bông hoa nhỏ, dường như đã trả lời cho câu hỏi đó: bình yên đến từ sự trọn vẹn trong từng khoảnh khắc, từ sự chấp nhận và trân trọng những gì mình đang có.

Đi thêm vài bước, anh bắt gặp cảnh mấy đứa trẻ con đang nô đùa trên quảng trường nhỏ. Tiếng cười trong trẻo của chúng vang vọng khắp nơi, hồn nhiên và vô tư. Tiểu Hoa, cô bé bán bánh bao quen thuộc, với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang chạy nhảy cùng lũ bạn, những chiếc bánh bao trên tay cô bé dường như đã bán hết. "Anh Linh đi đâu đấy? Có muốn ăn bánh bao không?" Cô bé vừa chạy vừa gọi, khuôn mặt lấm lem nhưng nụ cười lại rạng rỡ như ánh mặt trời. Linh mỉm cười lắc đầu, "Không đâu, Tiểu Hoa. Anh chỉ đi dạo thôi. Em chơi vui nhé." Anh nhìn chúng, không có bất kỳ gánh nặng nào của việc tu luyện hay sinh tử, chỉ có niềm vui giản dị của tuổi thơ. Anh nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói, về việc "sống trọn vẹn", và anh chợt nhận ra, sự trọn vẹn đó không phải là một điều gì quá cao siêu, mà nó nằm ngay trong những khoảnh khắc đời thường này, trong nụ cười của bà lão bán hoa, trong tiếng cười của Tiểu Hoa.

Xa hơn một chút, bên dưới gốc cây đa cổ thụ, Ông Lão Tiều Phu – người mà Linh vừa thấy rời khỏi quán sách của Tạ Trần – đang ngồi kể chuyện cho mấy đứa trẻ con khác. Giọng ông chậm rãi, từ tốn, kể về những câu chuyện dân gian, những bài học về cuộc sống, về tình người. Lũ trẻ con ngồi vây quanh, mắt tròn xoe chăm chú lắng nghe. Khuôn mặt ông lão khắc khổ vì nắng gió, nhưng đôi mắt ông lại tinh anh, và nụ cười hiền hậu luôn thường trực. Nụ cười đó không hề có vẻ giả tạo hay gượng ép, mà toát lên sự an nhiên tự tại, một sự hài lòng với cuộc sống mà ông đang có. Linh đứng từ xa quan sát, cảm nhận một dòng suối mát lành đang tưới vào tâm hồn khô cằn của anh. Những người dân nơi đây, họ không có sức mạnh để chống lại thiên tai, không có phép thuật để trường sinh bất lão, nhưng họ có một thứ khác, thứ mà dường như các tu sĩ cao ngạo kia đã đánh mất: sự bình yên trong tâm hồn, sự gắn kết với cuộc sống và với những người xung quanh. Cái giá trị của họ, nằm ở sự trường tồn bình dị, ở sự gắn bó với đất mẹ, chứ không phải ở sự phô trương phép thuật hay thần thông. Anh càng đi, càng thấy rõ hơn điều đó. Một cảm giác lạ lẫm, ấm áp len lỏi trong lòng Linh. Anh từng khao khát sức mạnh, khao khát được thành tiên, nhưng giờ đây, một hạt giống khác đang nảy mầm trong tâm hồn anh, hạt giống của sự bình yên không phép thuật, của hạnh phúc giản dị mà anh đang chứng kiến.

***

Linh vẫn lang thang cho đến khi mặt trời đứng bóng, ánh nắng chói chang hơn, nhưng vẫn dịu nhẹ qua những tán cây xanh mướt. Bước chân anh vô thức dẫn lối đến trước quán sách của Tạ Trần. Anh không bước vào, chỉ đứng bên ngoài, qua khe cửa sổ bằng gỗ đã cũ, anh có thể nhìn thấy khung cảnh bên trong. Quán sách vẫn vậy, một vẻ tĩnh lặng, ấm áp khác thường, hoàn toàn đối lập với sự ồn ào của chợ búa bên ngoài, nhưng lại mang một vẻ đẹp riêng, một sức hút kỳ lạ.

Tạ Trần ngồi bên bàn, tay cầm một cuốn sách cũ, ánh nắng nhẹ xuyên qua cửa sổ hắt lên mái tóc đen dài của anh. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh không vội vã đọc, đôi khi ngẩng đầu mỉm cười nhẹ nhàng với Thư Đồng Tiểu An đang chăm chú ngồi cạnh, dùng bút lông viết chữ trên giấy. Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt thông minh, đang cặm cụi nắn nót từng nét bút. "Tiểu An, chữ này con viết chưa thẳng lắm," Tạ Trần nhẹ nhàng lên tiếng, giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, không chút vội vàng hay trách móc. "Hãy đặt tâm mình vào nét bút, như đặt mình vào dòng chảy của cuộc đời. Mỗi nét chữ đều là một phần của con, đều mang theo hơi thở của con. Đừng cưỡng cầu, hãy thuận theo tự nhiên." Lời anh không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời gợi mở, một triết lý sâu xa được gói gọn trong việc dạy một đứa trẻ viết chữ. Tiểu An ngẩng đầu, đôi mắt lanh lợi chớp chớp, rồi lại cúi xuống, nét bút trở nên mềm mại hơn, vững vàng hơn. Linh đứng bên ngoài, nghe rõ từng lời Tạ Trần nói, và anh chợt hiểu ra một điều: Tạ Trần không chỉ dạy chữ, anh đang dạy một cách sống, dạy cách đặt tâm mình vào mọi việc, dù là nhỏ nhặt nhất.

Ở góc quán, Ông Lão Tiều Phu, người mà Linh vừa thấy rời đi, đã quay lại từ lúc nào. Ông ngồi đó, nhấm nháp trà nóng từ một chiếc chén sứ cũ kỹ, tay cầm một cuốn sách bìa vải đã sờn. Khuôn mặt ông lão giãn ra vẻ mãn nguyện, thỉnh thoảng lại khẽ gật gù như tán đồng với điều gì đó trong sách. "Sách của Tạ Trần tiên sinh luôn khiến lão già này mở mang tầm mắt," ông lão khẽ thở dài, giọng nói chậm rãi, từ tốn, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ tinh anh của người từng trải. "Mỗi lần đọc lại, lại thấy thêm một tầng ý nghĩa mới. Đời người cũng như sách vậy, càng đọc, càng suy ngẫm, càng thấy thâm sâu." Ông lão không nói trực tiếp với Tạ Trần, nhưng lời của ông như một lời khẳng định, một sự đồng điệu với triết lý mà Tạ Trần đang theo đuổi.

Không khí trong quán sách tĩnh lặng, ấm áp, như một dòng sông chảy êm đềm giữa thế giới đầy sóng gió. Mùi giấy cũ, mùi gỗ, mùi trà thoang thoảng, tất cả hòa quyện lại tạo nên một không gian đặc biệt, nơi thời gian dường như trôi ch��m lại. Linh lẳng lặng quan sát, cảm nhận từng chút bình yên từ quán sách toát ra, như một dòng suối mát lành đang tưới vào tâm hồn anh. Anh thấy Tạ Trần không cần dùng phép thuật để tạo ra sự bình yên này, không cần dùng linh khí để thu hút lòng người. Anh chỉ đơn giản là sống, là tồn tại, là gieo mầm những triết lý nhân sinh sâu sắc qua từng lời nói, từng hành động giản dị nhất. Sự bình yên của quán sách, sự điềm tĩnh của Tạ Trần, sự chăm chú của Tiểu An, và sự mãn nguyện của Ông Lão Tiều Phu, tất cả đều là những minh chứng sống động cho một Kỷ Nguyên Nhân Gian đang dần hình thành, một kỷ nguyên mà ở đó, con người tìm thấy giá trị của mình không phải ở sức mạnh siêu phàm, mà ở sự trọn vẹn của nhân tính, ở sự gắn kết với cuộc đời. Linh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát được hòa mình vào không gian này, được tìm hiểu sâu hơn về những giá trị mà Tạ Trần đang âm thầm truyền tải. Anh bắt đầu hiểu rằng, con đường anh từng khao khát – con đường tu tiên đầy hào nhoáng nhưng ẩn chứa sự "mất người" – có lẽ không phải là con đường duy nhất, hay là con đường đúng đắn nhất.

***

Buổi chiều tà, khi những áng mây bắt đầu kéo đến, che khuất dần ánh nắng vàng rực, Thị Trấn An Bình bỗng chốc chìm vào một sự tĩnh lặng đến lạ. Gió nhẹ thổi qua những con phố, mang theo hơi lạnh mờ mịt của một cơn mưa sắp đến. Người dân đang hối hả thu dọn hàng hóa, chuẩn bị trở về nhà, nụ cười trên môi họ vẫn chưa tắt, nhưng đã thấp thoáng vẻ mệt mỏi sau một ngày lao động.

Đột nhiên, một luồng uy áp vô hình mạnh mẽ ập đến, xuyên thấu không gian, khiến mọi người dân trong thị trấn đều bất giác nín thở, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Tiếng vó ngựa dồn dập, vang vọng từ phía chân trời, không phải là tiếng vó ngựa của phàm nhân, mà là tiếng linh thú phi nước đại trên không trung, mang theo một thứ khí chất xa lạ, uy nghiêm. Một đoàn tu sĩ, áo quần lụa là, khí chất xuất trần, cưỡi linh thú hoặc ngự kiếm bay qua quảng trường trung tâm của thị trấn. Họ không dừng lại, chỉ lướt qua như những cơn gió thoảng, nhưng sự hiện diện của họ lại tạo ra một áp lực nặng nề, khiến không khí trở nên ngột ngạt.

Dẫn đầu đoàn là Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, thường mặc bạch y. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét một lượt qua đám đông bên dưới, chứa đựng sự uy nghiêm và một vẻ mệt mỏi ẩn sâu mà không ai có thể nhận ra. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng của nàng được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Dáng người cao ráo, thanh thoát, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý khó với tới. Trang phục nàng là tiên bào trắng thuần, không họa tiết, không chút phô trương, nhưng lại càng làm nổi bật khí chất siêu phàm thoát tục. Sự hiện diện của họ mang theo một loại khí chất xa lạ, uy nghiêm, nhưng cũng đầy cô độc, như những pho tượng được chạm khắc tinh xảo, đẹp đẽ nhưng thiếu đi hơi ấm của sự sống.

Linh đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt anh dõi theo đoàn tu sĩ. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả tỏa ra từ họ, một sự lạnh lẽo không phải vì thời tiết, mà là từ chính khí chất c���a những người tu luyện. Anh nghe tiếng một người dân bên cạnh thì thầm, giọng đầy vẻ kính phục xen lẫn sợ hãi: "Là tiên nhân... thật là hùng vĩ." Nhưng trong lòng Linh, anh lại thấy một sự tương phản rõ rệt, một vết nứt sâu sắc trong nhận thức của anh về con đường tu luyện.

Họ có sức mạnh, có quyền uy, có thể bay lượn giữa trời xanh, có thể hô phong hoán vũ, nhưng sao lại lạnh lẽo đến vậy? Ánh mắt của Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù tuyệt đẹp, lại không có chút bình yên nào, không có chút ấm áp nào như ánh mắt của bà lão bán hoa, hay nụ cười của Ông Lão Tiều Phu. Ánh mắt nàng mang theo vẻ kiêu hãnh, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi cô độc khó gọi tên, một sự xa cách với thế gian phàm trần. Họ như những vì sao trên trời cao, rực rỡ và lộng lẫy, nhưng lại cách biệt hàng vạn dặm với mặt đất, với những con người đang sống một cuộc đời bình dị.

Linh so sánh rõ rệt sự uy quyền nhưng lạnh lẽo của đoàn tu sĩ với sự ấm áp, bình dị của những người dân anh vừa quan sát. Anh nghĩ đến nụ cười hồn nhiên của Tiểu Hoa, đến sự chuyên tâm của người thợ thủ công, đến sự an nhiên của Ông Lão Tiều Phu, đến sự điềm tĩnh của Tạ Trần. Tất cả những điều đó đều không cần phép thuật, không cần linh khí, nhưng lại mang đến một cảm giác trọn vẹn, một sự bình yên sâu sắc mà anh chưa từng thấy ở bất kỳ tu sĩ nào. Sức mạnh và uy quyền có thể mang lại danh vọng, nhưng không thể mang lại sự bình yên trong tâm hồn, không thể mang lại sự ấm áp của tình người.

Vết nứt trong lòng Linh, từ một nghi vấn mơ hồ, giờ đây đã trở thành một sự đối lập rõ ràng, một cuộc đấu tranh dữ dội giữa khao khát sức mạnh mà anh từng ôm ấp và sự ngưỡng mộ sâu sắc đối với cuộc sống bình thường, trọn vẹn mà Tạ Trần và những người xung quanh anh đang sống. Anh biết rằng, sự lựa chọn của anh, dù nhỏ bé, sẽ là một bước ngoặt cho cuộc đời anh. Nó không chỉ là việc chọn con đường tu tiên hay không, mà là chọn cách sống, chọn giá trị để theo đuổi. Anh không biết Lăng Nguyệt Tiên Tử hay những tu sĩ kia có từng cảm nhận được sự bình yên mà anh đang thấy ở Thị Trấn An Bình này không, hay họ đã quá chìm đắm trong con đường tu luyện mà quên mất đi giá trị của những điều giản dị. Anh biết rằng, mình sẽ không còn tìm kiếm ý nghĩa ở những nơi xa xăm, mà sẽ bắt đầu từ chính bản thân mình, từ những điều bình dị nhất, từ cuốn sách Tạ Trần đã trao, từ những con người anh đã gặp. Con đường phía trước có thể không trải đầy hoa hồng, nhưng ít ra, anh đã tìm thấy một hướng đi, một lựa chọn mà ở đó, anh có thể sống trọn vẹn, là chính mình, không cần phải "mất người" để đổi lấy sức mạnh hư ảo. Bình yên và hạnh phúc không cần phép thuật – một hạt giống đã được gieo vào lòng Linh, và nó sẽ nảy mầm, phát triển mạnh mẽ, thu hút những người còn đang bối rối trong thế giới cũ, dần dần hình thành nền móng cho một Kỷ Nguyên Nhân Gian mới.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free