Nhân gian bất tu tiên - Chương 1474: Hạt Giống Nảy Mầm: Báo Cáo Từ Đoàn Trao Đổi
Sự đối lập mà Linh cảm nhận được, tựa như một vết nứt sâu sắc trong khối băng kiên cố của nhận thức cũ, đã mở ra một chân trời mới trong tâm trí anh. Anh đã chứng kiến sự hào nhoáng và lạnh lẽo của thế giới tiên môn, và giờ đây, anh lại cảm nhận được sự bình dị nhưng ấm áp, trọn vẹn của nhân gian. Một hạt giống đã được gieo, không phải hạt giống của sức mạnh hay quyền năng, mà là hạt giống của sự thấu hiểu về giá trị đích thực của cuộc sống, của “sự bình yên và hạnh phúc không cần phép thuật”. Hạt giống ấy, một ngày nào đó, sẽ nảy mầm và vươn lên, thu hút những tâm hồn bối rối trong thế giới cũ, dần dần kiến tạo nên nền móng vững chắc cho một Kỷ Nguyên Nhân Gian mới, nơi con người không còn khao khát thành tiên để tìm thấy ý nghĩa tồn tại.
***
Sáng sớm, ánh nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua những tán lá xanh non, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền đất ẩm ướt của Thị Trấn An Bình. Không khí trong lành mang theo chút hơi sương còn vương vấn và mùi hương dịu nhẹ của cỏ cây vừa tắm mình trong buổi sớm. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, sự tĩnh lặng dường như cô đọng lại, dệt thành một tấm màn vô hình bao bọc lấy không gian. Ánh nắng từ khung cửa sổ cũ kỹ rọi vào, chiếu lên những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không khí, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, như thể thời gian cũng đang chậm lại, trôi qua từng khoảnh khắc một cách hữu ý.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò nhưng ẩn chứa một khí chất thanh thoát lạ thường, ngồi sau chiếc quầy sách gỗ đã sờn màu thời gian. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, tựa như hai hồ nước tĩnh lặng phản chiếu vạn vật, đang lướt qua từng dòng chữ trên một cuốn cổ thư bìa đã mục nát, giấy đã ngả màu úa vàng. Cuốn sách không có tên, chỉ có những nét vẽ cổ xưa và những ký tự lạ lẫm, nhưng Tạ Trần lại đọc nó với vẻ chuyên chú, trầm tư, dường như đang tìm kiếm một chân lý ẩn sâu trong từng nét mực phai nhạt. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà xanh bốc hơi nghi ngút, hương trà thoang thoảng lan tỏa, hòa quyện với mùi giấy cũ và mực, tạo nên một hương vị đặc trưng chỉ có ở nơi này.
“Tri thức… là khởi nguồn của mọi sự thay đổi,” Tạ Trần khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm như tiếng gió thoảng qua khe cửa, không phải đang nói với ai, mà là đang tự đối thoại với chính mình, với những suy tư đang cuộn trào trong tâm khảm. Hắn biết rằng, mỗi một trang sách được lật, mỗi một ý tưởng được gieo mầm, dù chỉ là trong tâm trí một cá nhân, cũng đều có thể trở thành một dòng chảy mạnh mẽ, đủ sức định hình lại cả một thời đại. Cái gọi là “thiên địa biến đổi” hay “Thiên Đạo suy kiệt” vốn dĩ không phải là sự kiện chỉ diễn ra trên tầng không, mà khởi nguồn từ những biến chuyển sâu sắc nhất trong nhận thức của con người.
Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt to tròn lanh lợi và vẻ mặt chăm chú, đang dùng một chiếc khăn bông mềm mại lau chùi từng cuốn sách trên kệ. Cậu bé gầy gò, mặc chiếc áo vải thô đã sờn, nhưng đôi tay lại vô cùng cẩn thận, từng động tác đều thể hiện sự trân trọng đối với tri thức. Khi lau đến một cuốn sách minh họa về các loài chim quý hiếm, Tiểu An khẽ chau mày, ngón tay nhỏ xíu chỉ vào một hình vẽ con chim phượng hoàng với bộ lông rực rỡ như lửa.
“Thưa tiên sinh,” Tiểu An cất tiếng, giọng trong trẻo như tiếng suối chảy, “Bài này con vẫn chưa hiểu… Con chim này, sao lại có đuôi dài đến vậy, còn có năm màu nữa? Liệu trên đời có thật sự tồn tại loài chim đẹp đẽ như thế không ạ?”
Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, đôi mắt hắn rời khỏi cuốn cổ thư, nhìn Tiểu An với một nụ cười hiền hậu. Hắn đặt chén trà xuống, cầm lấy cuốn sách mà Tiểu An đang cầm, lật đến trang phượng hoàng. “Phượng hoàng… là linh điểu trong truyền thuyết, Tiểu An à. Người ta tin rằng nó mang theo điềm lành, là biểu tượng của sự tái sinh và thịnh vượng.” Tạ Trần dừng lại một chút, ngón tay hắn khẽ vuốt ve hình vẽ, rồi nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn đang nhảy múa. “Thế giới này rộng lớn vô cùng, có những điều ta thấy, có những điều ta tin, và có những điều ta chỉ có thể tưởng tượng. Giống như con người chúng ta vậy, có những lúc ta chỉ nhìn thấy những gì trước mắt, nhưng lại không hay biết rằng, sâu thẳm bên trong mỗi người, đều ẩn chứa một vẻ đẹp, một sức mạnh tiềm tàng, giống như con phượng hoàng này, chỉ chờ ngày được thức tỉnh và bay lượn trên bầu trời riêng của mình.”
Lời nói của Tạ Trần không trực tiếp trả lời câu hỏi về sự tồn tại của phượng hoàng, nhưng lại mở ra một cánh cửa khác trong tâm trí Tiểu An, về vẻ đẹp nội tại và tiềm năng của vạn vật. Tiểu An khẽ gật đầu, đôi mắt ngây thơ ánh lên vẻ suy tư. Cậu bé không hoàn toàn hiểu hết những lời sâu xa của Tạ Trần, nhưng lại cảm nhận được một điều gì đó rất ấm áp, rất ý nghĩa từ đó. Quán sách lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua những trang sách, tiếng lật giấy khẽ khàng và tiếng chim hót líu lo đâu đó ngoài vườn, như đang hòa tấu một bản nhạc của sự bình yên. Tạ Trần quay lại với cuốn cổ thư của mình, đôi mắt hắn lại chìm vào những ký tự cổ xưa, nhưng trong tâm trí, hắn vẫn mỉm cười với hạt giống trí tuệ vừa gieo vào lòng thư đồng nhỏ tuổi.
***
Khi nắng đã lên cao, không khí bắt đầu chuyển sang một sự ấm áp dễ chịu, báo hiệu một ngày trưa rực rỡ. Bên ngoài quán sách, tiếng bước chân người qua lại dần tấp nập hơn, tiếng cười nói, tiếng rao hàng của các tiểu thương vang vọng, tạo nên một bức tranh sống động của Thị Trấn An Bình. Đúng lúc đó, một bóng người xuất hiện trước cửa quán, phá vỡ sự tĩnh lặng vốn có.
Đó là một người đưa thư, dáng vẻ phong trần, bụi bặm, cho thấy anh ta đã trải qua một hành trình dài và không ít gian nan. Y phục của anh ta tuy giản dị nhưng gọn gàng, khuôn mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt lại ánh lên sự nghiêm túc và tập trung. Trên tay anh ta ôm một phong thư được niêm phong cẩn thận bằng một dấu ấn lạ, một biểu tượng không thuộc về bất kỳ tiên môn hay triều đình nào mà Tạ Trần từng biết. Anh ta bước vào quán sách, bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, mang theo một chút mùi bụi đường và hương cỏ dại từ những nẻo đường xa xôi.
Người đưa thư dừng lại trước quầy sách, nhìn Tạ Trần với một vẻ tôn kính rõ rệt, không phải là sự kính sợ đối với quyền uy, mà là sự tôn trọng đối với một trí tuệ siêu phàm và một khí chất đặc biệt. Anh ta khẽ cúi đầu, một cử chỉ trang trọng nhưng đầy thành kính.
“Tiên sinh Tạ Trần,” người đưa thư cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, “Đây là thư từ đoàn trao đổi… Rất quan trọng.” Anh ta cẩn thận đưa phong thư về phía Tạ Trần, như thể đang trao một vật báu vô giá.
Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, đôi mắt hắn lướt qua phong thư, rồi nhìn thẳng vào người đưa thư. Ánh mắt hắn thoáng qua vẻ dò xét, một cái nhìn đủ sắc sảo để thấu hiểu sự mệt mỏi và lòng trung thành của đối phương, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cố hữu, không hề biểu lộ cảm xúc thái quá. Hắn nhận lấy phong thư, cảm giác bìa giấy dày dặn và dấu ấn sáp nóng hổi dưới đầu ngón tay.
“Vất vả rồi,” Tạ Trần nhẹ nhàng đáp, giọng điệu điềm đạm. “Lộ trình xa xôi, chắc hẳn đã hao tổn không ít tinh lực. Cứ nghỉ ngơi đã, Tiểu An, pha một ấm trà ngon cho khách của chúng ta.”
Tiểu An, vẫn đang chăm chú lau sách ở góc phòng, nghe lời Tạ Trần, liền nhanh nhẹn cất chiếc khăn, chạy vào trong pha trà. Tiếng lách cách của ấm chén vang lên, nhẹ nhàng như một bản nhạc phụ họa cho khung cảnh. Người đưa thư khẽ gật đầu, vẻ mặt giãn ra một chút, dường như cảm kích trước sự quan tâm chân thành của Tạ Trần. Anh ta không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ tìm một chiếc ghế gỗ gần cửa sổ, ngồi xuống, nhắm mắt nghỉ ngơi trong khi chờ đợi chén trà.
Tạ Trần cầm phong thư trong tay, không vội vàng mở ra. Hắn khẽ vuốt ve dấu ấn trên đó, một biểu tượng giản dị nhưng đầy ý nghĩa: một vòng tròn bao quanh một mầm cây đang nhú lên, tượng trưng cho sự khởi đầu, sự sinh sôi và vòng luân hồi không ngừng nghỉ. Hắn biết rằng, mỗi một phong thư từ cái gọi là “đoàn trao đổi” này đều chứa đựng những thông tin quan trọng, những phản ánh về sự thay đổi âm thầm nhưng mạnh mẽ đang diễn ra trong nhân gian. Những thay đổi ấy, dù nhỏ bé đến đâu, cũng là minh chứng cho hạt giống triết lý mà hắn đã gieo, đang dần nảy mầm và phát triển. Trong không gian yên tĩnh của quán sách, với tiếng trà đang được pha và mùi hương lan tỏa, Tạ Trần ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn đang rực rỡ, nhưng trong tâm trí hắn, một bức tranh rộng lớn hơn đang dần hiện rõ, về một kỷ nguyên đang chuyển mình, một thế giới đang dần tìm lại giá trị đích thực của "nhân tính".
***
Trưa, ánh nắng đã gay gắt hơn, rọi thẳng vào thị trấn, nhưng bên trong quán sách của Tạ Trần, một sự mát mẻ dễ chịu vẫn ngự trị, như được bảo vệ bởi những bức tường cũ kỹ và những tán cây xanh sum suê trước hiên. Tạ Trần ngồi tĩnh lặng tại bàn đọc, phong thư đã được mở, và hắn đang đọc từng trang báo cáo chi tiết mà người đưa thư vừa mang đến. Những con chữ được viết tay cẩn thận, nét mực rõ ràng, vẽ nên một bức tranh sống động về sự chuyển mình âm thầm nhưng mạnh mẽ trong lòng nhân gian.
Tạ Trần lướt mắt qua từng dòng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu hiểu và một chút mãn nguyện kín đáo. Báo cáo không chỉ đơn thuần là một bản thống kê khô khan, mà còn chứa đựng những câu chuyện, những quan sát sâu sắc về sự thay đổi trong tư duy của con người. Hắn đọc về những người trẻ tuổi ở các làng mạc xa xôi, không còn mù quáng theo đuổi con đường tu tiên đầy cạm bẫy và nguy cơ “mất người”. Thay vào đó, họ tìm kiếm giá trị trong cuộc sống hàng ngày, học hỏi y thuật để chữa bệnh cho cộng đồng, nghiên cứu nông nghiệp để cải thiện mùa màng, và tìm cách xây dựng những cộng đồng vững mạnh, đoàn kết.
“Hạt giống đã nảy mầm…” Tạ Trần khẽ thì thầm trong nội tâm, ngón tay hắn khẽ chạm vào một đoạn văn miêu tả về một ngôi làng đã tự phát triển hệ thống thủy lợi, mang lại mùa màng bội thu mà không cần đến pháp thuật hô mưa gọi gió của tu sĩ. “Dù là nhỏ bé, nhưng đó là khởi đầu của một dòng chảy vĩ đại.” Hắn nhớ về Linh, chàng thanh niên trẻ ở Thị Trấn An Bình, người đã bắt đầu nghi vấn về con đường tu tiên sau khi chứng kiến sự lạnh lẽo của những tiên nhân và sự bình dị ấm áp của những người dân thường. Hắn cũng nhớ về những cuộc gặp gỡ tình cờ, những lời nói vu vơ mà hắn đã trao cho những người qua đường, những hạt giống triết lý về “sống một đời bình thường”, về “giá trị của nhân tính” đã được gieo rắc.
Báo cáo cũng nhấn mạnh rằng nhiều làng mạc đang tự phát triển các hệ thống giáo dục, y tế riêng, không còn phụ thuộc vào sự phù hộ của tiên môn hay những bài thuốc quý hiếm từ các đạo quán. Thay vì tìm kiếm “tiên dược” để kéo dài sinh mệnh, họ chú trọng vào việc giữ gìn sức khỏe thông qua lối sống điều độ, những bài thuốc dân gian, và sự giúp đỡ lẫn nhau. “Con người… cuối cùng cũng tìm thấy giá trị của chính mình,” Tạ Trần suy ngẫm. Sự thay đổi này không phải là một cuộc cách mạng ồn ào, mà là một sự chuyển biến sâu sắc trong tư tưởng, một sự “phá cục” của nhận thức cũ, nơi con người từng tin rằng chỉ có thành tiên mới là mục đích tối thượng của sự tồn tại.
Tạ Trần gấp nhẹ báo cáo, đặt nó xuống bàn. Mùi mực trên giấy vẫn còn mới, nhưng nội dung của nó lại mang theo một ý nghĩa cổ xưa như chính Thiên Đạo vậy. Hắn biết rằng, con đường phía trước còn rất dài, và những thách thức sẽ không ngừng xuất hiện. Giới tu tiên, những kẻ vẫn còn chấp niệm với sức mạnh và sự bất tử, sẽ không dễ dàng chấp nhận sự thay đổi này. Thiên Đạo, dù đang suy kiệt, cũng sẽ không buông tha cho những ai dám đi ngược lại quy tắc của nó. Nhưng Tạ Trần không hề cảm thấy lo lắng, chỉ có một sự bình yên nội tại, một niềm tin vững chắc vào “nhân quả” của mọi hành động. Hắn đã chọn con đường “vô thường”, không cố gắng thay đổi thế giới bằng sức mạnh, mà bằng cách gieo mầm tri thức và sự thấu hiểu. Những hạt giống ấy, giờ đây, đang bắt đầu nảy mầm, chứng minh rằng sự “mất người” không phải là con đường duy nhất, và một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể sống trọn vẹn với nhân tính của mình, đang dần được kiến tạo.
***
Khi chiều tàn, ánh nắng vàng nhạt dần tắt, nhường chỗ cho một sắc tím huyền ảo của hoàng hôn bao trùm Thị Trấn An Bình. Một làn gió nhẹ thổi qua con phố, mang theo hơi mát lành và mùi hương dịu nhẹ của đất đai, của khói bếp từ những căn nhà nhỏ. Tạ Trần, sau khi đọc xong báo cáo, khẽ gấp lại và đặt nó cẩn thận lên chiếc bàn cạnh đó. Hắn đứng dậy, bước ra cửa quán sách, hít thở sâu bầu không khí trong lành của buổi chiều.
Trước cửa quán, cách đó không xa, Ông Lão Tiều Phu đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, lưng còng xuống, mái tóc bạc phơ bay bay trong gió nhẹ. Đôi tay gân guốc của ông lão, nhuốm màu thời gian và sương gió, đang cần mẫn đẽo gọt một khúc gỗ mục thành hình một con chim nhỏ. Tiếng rìu gỗ lách cách đều đặn, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven đường và tiếng cười nói trong trẻo của lũ trẻ đang chơi đùa ở đầu ngõ. Cảnh tượng bình dị ấy, đối với Tạ Trần, lại ẩn chứa một vẻ đẹp và ý nghĩa sâu sắc hơn bất kỳ kỳ tích tu tiên nào.
Tạ Trần nhẹ nhàng bước đến gần Ông Lão Tiều Phu, không làm gián đoạn công việc của ông. Đến khi ông lão ngẩng đầu lên, đôi mắt tinh anh lấp lánh nụ cười hiền hậu, ông mới cất tiếng.
“Thanh minh năm nay mưa thuận gió hòa, cây cối tốt tươi lắm, tiểu tử à,” Ông Lão Tiều Phu chậm rãi nói, giọng điệu từ tốn, “Lão thấy sắp có một mùa bội thu. Rau màu tươi tốt, cây ăn quả sai trái, người dân ai nấy đều phấn khởi.” Ông lão khẽ vỗ vào khúc gỗ đang đẽo dở, “Con chim gỗ này, lão sẽ treo ở đầu nhà, cầu cho một năm bình an, sung túc.”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, làm sáng bừng khuôn mặt thư sinh của hắn. “Đúng vậy, cuộc sống vốn là vậy, thuận theo tự nhiên,” hắn đáp, giọng điệu trầm ấm, “Con người hòa hợp với thiên địa, nương theo dòng chảy của vạn vật, ắt sẽ tìm thấy sự trọn vẹn. Cây cầu gỗ kia sắp sửa xong rồi chứ lão? Lần trước đi qua, thấy còn vài thanh mục ruỗng.”
Ông Lão Tiều Phu gật đầu, “À, cái cầu đó à. Thanh niên trong làng, mấy đứa mà trước đây chỉ mong được tiên môn thu nhận, giờ lại chịu khó cùng nhau sửa chữa. Chúng nó bảo, cầu là của làng, phải tự tay mình giữ gìn, chứ cứ chờ tiên nhân giúp đỡ thì đến bao giờ. Mấy đứa đó, giờ còn học cả cách tính toán vật liệu, dựng khung sao cho vững chắc nữa cơ.”
Tạ Trần nhìn Ông Lão Tiều Phu, nhìn những đứa trẻ đang chơi đùa, tiếng cười giòn tan vang vọng trong không gian chiều tà. Hắn nhìn những mái nhà tranh đơn sơ nhưng ấm cúng, những con đường đất tuy không lát đá nhưng lại sạch sẽ, không một vết bẩn. Và hắn nhận ra, đây chính là sự thịnh vượng thực sự, không cần đến pháp thuật hô phong hoán vũ, không cần đến tiên duyên phiêu bạt. Nó là sự thịnh vượng của nhân tính, của trí tuệ con người, của tình làng nghĩa xóm, của sự tự chủ và trân trọng những giá trị bình dị nhất.
Ánh mắt Tạ Trần chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, một niềm tin vững chắc vào con đường mà hắn đã chọn, con đường của “Nhân Đạo”. Báo cáo về những chuyển biến tích cực trong lòng nhân gian, những câu chuyện bình dị từ Ông Lão Tiều Phu, tất cả đều là những mảnh ghép, dần dần hoàn thiện bức tranh về một Kỷ Nguyên Nhân Gian đang trỗi dậy từ trong suy tàn của Thiên Đạo. Một kỷ nguyên mà ở đó, con người không còn khao khát thành tiên, mà tìm thấy sự trọn vẹn ngay trong chính cuộc đời phàm tục của mình, không “mất người” để đổi lấy sức mạnh, mà giữ trọn vẹn nhân tính để xây dựng một thế giới bình yên vĩnh cửu.
Tạ Trần khẽ quay đầu nhìn vào bên trong quán sách, nơi cuốn báo cáo đang nằm yên trên bàn. Dấu ấn mầm cây trên bìa thư như đang phát sáng trong tâm trí hắn, báo hiệu một sự khởi đầu mới mẻ. Hắn biết rằng, mình, một phàm nhân không tu hành, đã trở thành “điểm neo nhân quả” cho một kỷ nguyên, không phải bằng phép thuật hay sức mạnh, mà bằng sự kiên định vào triết lý “sống một đời bình thường”. Và đó, có lẽ, chính là sứ mệnh thầm lặng của hắn, một kiến trúc sư không cần công trình hoành tráng, chỉ cần những hạt giống của sự thấu hiểu và nhân tính được gieo mầm và nảy nở.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.