Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1475: Hạt Giống Trong Gió: Linh và Mai Bàn Kế

Khi chiều tàn, ánh nắng vàng nhạt dần tắt, nhường chỗ cho một sắc tím huyền ảo của hoàng hôn bao trùm Thị Trấn An Bình. Một làn gió nhẹ thổi qua con phố, mang theo hơi mát lành và mùi hương dịu nhẹ của đất đai, của khói bếp từ những căn nhà nhỏ. Tạ Trần, sau khi đọc xong báo cáo, khẽ gấp lại và đặt nó cẩn thận lên chiếc bàn cạnh đó. Hắn đứng dậy, bước ra cửa quán sách, hít thở sâu bầu không khí trong lành của buổi chiều.

Trước cửa quán, cách đó không xa, Ông Lão Tiều Phu đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, lưng còng xuống, mái tóc bạc phơ bay bay trong gió nhẹ. Đôi tay gân guốc của ông lão, nhuốm màu thời gian và sương gió, đang cần mẫn đẽo gọt một khúc gỗ mục thành hình một con chim nhỏ. Tiếng rìu gỗ lách cách đều đặn, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven đường và tiếng cười nói trong trẻo của lũ trẻ đang chơi đùa ở đầu ngõ. Cảnh tượng bình dị ấy, đối với Tạ Trần, lại ẩn chứa một vẻ đẹp và ý nghĩa sâu sắc hơn bất kỳ kỳ tích tu tiên nào.

Tạ Trần nhẹ nhàng bước đến gần Ông Lão Tiều Phu, không làm gián đoạn công việc của ông. Đến khi ông lão ngẩng đầu lên, đôi mắt tinh anh lấp lánh nụ cười hiền hậu, ông mới cất tiếng.

“Thanh minh năm nay mưa thuận gió hòa, cây cối tốt tươi lắm, tiểu tử à,” Ông Lão Tiều Phu chậm rãi nói, giọng điệu từ tốn, “Lão thấy sắp có một mùa bội thu. Rau màu tươi tốt, cây ăn quả sai trái, người dân ai nấy đều phấn khởi.” Ông lão khẽ vỗ vào khúc gỗ đang đẽo dở, “Con chim gỗ này, lão sẽ treo ở đầu nhà, cầu cho một năm bình an, sung túc.”

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, làm sáng bừng khuôn mặt thư sinh của hắn. “Đúng vậy, cuộc sống vốn là vậy, thuận theo tự nhiên,” hắn đáp, giọng điệu trầm ấm, “Con người hòa hợp với thiên địa, nương theo dòng chảy của vạn vật, ắt sẽ tìm thấy sự trọn vẹn. Cây cầu gỗ kia sắp sửa xong rồi chứ lão? Lần trư��c đi qua, thấy còn vài thanh mục ruỗng.”

Ông Lão Tiều Phu gật đầu, “À, cái cầu đó à. Thanh niên trong làng, mấy đứa mà trước đây chỉ mong được tiên môn thu nhận, giờ lại chịu khó cùng nhau sửa chữa. Chúng nó bảo, cầu là của làng, phải tự tay mình giữ gìn, chứ cứ chờ tiên nhân giúp đỡ thì đến bao giờ. Mấy đứa đó, giờ còn học cả cách tính toán vật liệu, dựng khung sao cho vững chắc nữa cơ.”

Tạ Trần nhìn Ông Lão Tiều Phu, nhìn những đứa trẻ đang chơi đùa, tiếng cười giòn tan vang vọng trong không gian chiều tà. Hắn nhìn những mái nhà tranh đơn sơ nhưng ấm cúng, những con đường đất tuy không lát đá nhưng lại sạch sẽ, không một vết bẩn. Và hắn nhận ra, đây chính là sự thịnh vượng thực sự, không cần đến pháp thuật hô phong hoán vũ, không cần đến tiên duyên phiêu bạt. Nó là sự thịnh vượng của nhân tính, của trí tuệ con người, của tình làng nghĩa xóm, của sự tự chủ và trân trọng những giá trị bình dị nhất.

Ánh mắt Tạ Trần chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, một niềm tin vững chắc vào con đường mà hắn đã chọn, con đường của “Nhân Đạo”. Báo cáo về những chuyển biến tích cực trong lòng nhân gian, những câu chuyện bình dị từ Ông Lão Tiều Phu, tất cả đều là những mảnh ghép, dần dần hoàn thiện bức tranh về một Kỷ Nguyên Nhân Gian đang trỗi dậy từ trong suy tàn của Thiên Đạo. Một kỷ nguyên mà ở đó, con người không còn khao khát thành tiên, mà tìm thấy sự trọn vẹn ngay trong chính cuộc đời phàm tục của mình, không “mất người” để đổi lấy sức mạnh, mà giữ trọn vẹn nhân tính để xây dựng một thế giới bình yên vĩnh cửu.

Tạ Trần khẽ quay đầu nhìn vào bên trong quán sách, nơi cuốn báo cáo đang nằm yên trên bàn. Dấu ấn mầm cây trên bìa thư như đang phát sáng trong tâm trí hắn, báo hiệu một sự khởi đầu mới mẻ. Hắn biết rằng, mình, một phàm nhân không tu hành, đã trở thành “điểm neo nhân quả” cho một kỷ nguyên, không phải bằng phép thuật hay sức mạnh, mà bằng sự kiên định vào triết lý “sống một đời bình thường”. Và đó, có lẽ, chính là sứ mệnh thầm lặng của hắn, một kiến trúc sư không cần công trình hoành tráng, chỉ cần những hạt giống của sự thấu hiểu và nhân tính được gieo mầm và nảy nở.

***

Tại Quán Trà Vọng Giang, nằm nép mình bên dòng sông Thiên Thủy, Linh trầm tư ngồi bên một bàn gỗ nhỏ, ánh mắt dõi theo dòng nước lững lờ trôi, phản chiếu ánh hoàng hôn đang dần ngả sang sắc tím. Kiến trúc quán trà đơn giản, mộc mạc, với những cột gỗ cũ kỹ và mái ngói rêu phong, tạo nên một không gian yên bình, tránh xa sự ồn ào của phố thị. Một làn gió nhẹ từ mặt sông thổi vào, mang theo hơi nước mát lành và mùi hương đặc trưng của trà sen thoang thoảng, hòa quyện cùng mùi đất ẩm và cỏ cây ven bờ. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây xanh, cùng tiếng nói chuyện khe khẽ của vài vị khách khác tạo nên một bản giao hưởng êm dịu, khiến lòng người thư thái.

Linh, với dáng vẻ thư sinh thanh thoát, khẽ lật giở từng trang của một cuốn sách cũ. Những dòng chữ Hán Việt cổ kính, mang đậm triết lý nhân sinh, như đang soi sáng tâm trí anh. Cuốn sách không nói về pháp thuật hay công pháp tu tiên, mà chỉ đơn thuần là những suy ngẫm về cuộc đời, về cách con người nên sống và cảm nhận thế giới xung quanh mình. Anh đã đọc đi đọc lại nó nhiều lần, mỗi lần lại cảm thấy những tầng nghĩa mới được hé mở, tựa như những lời Tạ Trần tiên sinh vẫn thường nói, giản dị mà thâm sâu.

Anh nhớ lại những gì mình đã quan sát được ở Thị Trấn An Bình, những gương mặt phàm nhân không chút tu vi, nhưng lại toát lên sự bình yên và hạnh phúc đến lạ thường. Anh nhớ về hình ảnh Tạ Trần tiên sinh giản dị, trầm tĩnh, ngồi đọc sách dưới ánh đèn dầu, không có hào quang tiên nhân, nhưng lại tỏa ra một thứ từ trường an nhiên khó tả. Điều đó hoàn toàn trái ngược với những gì anh từng được dạy dỗ, từng khao khát trong thế giới tu tiên đầy rẫy tranh giành, áp lực và sự “mất người” một cách vô thức.

“Tạ tiên sinh không dùng lời lẽ hoa mỹ để thuyết giảng, cũng không dùng phép thuật để thị uy,” Linh thầm nghĩ. “Anh ấy chỉ đơn giản là sống, sống một đời bình thường, và chính sự bình thường ấy lại trở thành một ng��n hải đăng cho những kẻ lạc lối như ta.”

Khi ánh nắng cuối cùng của ngày sắp tắt hẳn, một bóng dáng thanh thoát xuất hiện ở lối vào quán trà. Đó là Mai, cô thiếu nữ thông minh, nhanh nhẹn, với đôi mắt tinh anh và vẻ mặt tràn đầy sức sống. Mai không có vẻ yếu đuối của một thư sinh, mà toát lên sự năng động, thực tế, nhưng cũng không kém phần sâu sắc. Nàng khoác trên mình bộ y phục đơn giản, màu xanh lam nhạt, không chút xa hoa, nhưng lại làm nổi bật vẻ đẹp tự nhiên của nàng. Mái tóc đen nhánh được búi gọn gàng, để lộ vầng trán cao và thanh tú.

Nàng khẽ mỉm cười khi nhìn thấy Linh, nụ cười như xua đi chút mệt mỏi sau một ngày rong ruổi. Nàng bước đến bàn, tiếng bước chân nhẹ nhàng như gió thoảng.

“Linh, ta xin lỗi vì đã để huynh chờ lâu,” Mai nói, giọng nói trong trẻo như tiếng suối chảy, pha chút hơi thở gấp gáp. Nàng ngồi xuống đối diện Linh, khẽ vuốt nhẹ mái tóc.

Linh khép cuốn sách lại, đặt nó lên bàn, ánh mắt tinh anh ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. “Không sao, Mai. Ta cũng vừa mới đến. Ta đã suy nghĩ rất nhiều về những gì chúng ta đã thấy, và về những lời Tạ tiên sinh đã nói…” Giọng Linh trầm ấm, chất chứa đầy cảm xúc phức tạp.

Mai đặt bàn tay lên cuốn sách của Linh, khẽ lướt qua bìa sách đã bạc màu. “Ta cũng vậy, Linh. Cái gọi là ‘bình yên không phép thuật’ đó… nó thực sự có sức mạnh riêng của nó.” Nàng dừng lại, đôi mắt nhìn thẳng vào Linh, ánh lên sự đồng điệu. “Huynh còn nhớ những người dân trong làng chài không? Họ không biết một chút pháp thuật nào, nhưng họ lại có một thứ mà ngay cả những tiên nhân lừng lẫy nhất cũng không có: sự mãn nguyện. Họ sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc, với tình làng nghĩa xóm, với tiếng cười con trẻ. Họ không ‘mất người’ để đổi lấy sức mạnh hư ảo.”

Linh gật đầu, ánh mắt thoáng hiện vẻ ưu tư. “Ta vẫn còn nhớ. Ta đã từng nghĩ, một cuộc sống không có tiên pháp thì chẳng khác nào tù túng, vô vị. Nhưng khi chứng kiến họ, ta mới hiểu, sự trọn vẹn không nằm ở việc sở hữu bao nhiêu linh lực, mà ở việc cảm nhận bao nhiêu giá trị nhân sinh.” Anh khẽ thở dài. “Tạ tiên sinh đã mở ra một cánh cửa khác cho ta, một con đường mà trước đây ta chưa từng dám nghĩ đến. Con đường của một phàm nhân, nhưng lại là con đường chân thực nhất.”

Mai gọi một ấm trà Long Tỉnh, mùi hương thanh khiết nhanh chóng lan tỏa trong không gian. “Đó cũng là điều ta trăn trở. Thế giới này đã quá quen với việc sùng bái sức mạnh, khao khát thành tiên. Từ ngàn đời nay, Thiên Đạo đã định hình nên tư tưởng ấy, gieo vào lòng người những chấp niệm về trường sinh bất tử. Nhưng cái giá phải trả lại là sự đánh mất bản ngã, sự phai nhạt của nhân tính. Tạ tiên sinh… anh ấy dường như đang phá cục, phá vỡ cái vòng luẩn quẩn ấy bằng chính sự tồn tại của mình.”

“Phá cục, đúng vậy,” Linh lẩm bẩm, “nhưng phá thế nào đây? Chúng ta, những người trẻ tuổi, liệu có thể làm được gì để thay đổi dòng chảy vĩ đại ấy? Thiên Đạo suy tàn, nhưng tư tưởng đã ăn sâu vào cốt tủy của vạn vật thì làm sao dễ dàng thay đổi?”

Mai rót trà vào hai chén sứ nhỏ, hơi ấm bốc lên nghi ngút. “Thiên Đạo suy tàn, nhưng nhân tâm lại đang trỗi dậy, Linh. Huynh có nhớ câu chuyện về những người trẻ tự sửa cầu gỗ mà Ông Lão Tiều Phu kể không? Đó chính là dấu hiệu. Họ không còn chờ đợi tiên nhân, mà tự tay mình kiến tạo cuộc sống của mình. Đó không phải là một sự bùng nổ, mà là một sự chuyển biến âm thầm, bền bỉ.”

Nàng đưa chén trà cho Linh, ánh mắt đầy kiên định. “Tạ tiên sinh đã gieo những hạt giống. Việc của chúng ta là vun trồng chúng, để chúng nảy mầm và phát triển. Không cần hô hào, không cần sức mạnh. Chỉ cần sự thấu hiểu và lòng kiên trì.”

Linh nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ rồi ngọt hậu lan tỏa trong khoang miệng. Anh nhìn Mai, nhìn sự kiên định trong đôi mắt nàng, và cảm thấy một luồng sức mạnh mới dâng trào trong lòng. Đó không phải là sức mạnh của linh lực, mà là sức mạnh của niềm tin, của một lý tưởng mới mẻ, mang tên “Nhân Đạo”.

“Vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu, Mai?” Linh hỏi, giọng nói đã bớt đi phần nào sự do dự, thay vào đó là một tia hy vọng. “Làm thế nào để những hạt giống ấy không bị gió cuốn đi, không bị vùi dập bởi những tư tưởng cũ kỹ?”

Mai mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thông minh và thực tế. “Chúng ta sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất, Linh. Từ những câu chuyện, từ những hành động. Chúng ta sẽ là những người kể chuyện, những người lan tỏa tinh thần ‘sống một đời bình thường’ bằng chính cuộc đời của mình.” Nàng nhìn ra dòng sông Thiên Thủy, nơi ánh trăng bạc đã bắt đầu rải lụa trên mặt nước, thay thế cho sắc hoàng hôn vừa tắt. “Giống như Tạ tiên sinh, anh ấy không ép buộc ai, nhưng ai đã từng tiếp xúc với anh ấy, ai đã từng đọc những cuốn sách của anh ấy, đều không thể không tự vấn. Chúng ta sẽ làm vậy, nhưng ở một quy mô rộng hơn, tinh tế hơn.”

***

Khi ánh trăng đã lên cao, rải một vạt sáng bạc trên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, Linh và Mai rời Quán Trà Vọng Giang. Họ không vội vã, mà thong thả bước đi trên những con phố đã thưa thớt người qua lại. Tiếng nước sông vẫn rì rào bên tai, hòa cùng tiếng gió đêm xào xạc qua những tán cây cổ thụ. Mùi hương của trà sen đã nhạt dần, nhường chỗ cho mùi hương liệu từ các cửa hàng đóng cửa, mùi khói bếp còn vương vấn và mùi đất ẩm sau một ngày nắng. Bầu không khí trở nên se lạnh hơn, báo hiệu đêm đã về khuya.

Họ đi qua những con phố thương mại ban ngày tấp nập, giờ chỉ còn ánh đèn lồng le lói từ vài quán ăn đêm hay nhà dân. Phố Thương Mại Kim Long, một trong những con phố sầm uất nhất của Thị Trấn An Bình, giờ đây cũng chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ còn lại những gian hàng khóa kín và bảng hiệu đã hạ xuống. Linh và Mai không dừng lại ở những nơi đông đúc, mà rẽ vào một con hẻm nhỏ, ít người qua lại, dẫn đến một góc khuất gần một tiệm sách cũ. Tiệm sách đã đóng cửa, nhưng ánh đèn dầu bên trong vẫn còn sáng mờ, hắt ra qua khung cửa sổ gỗ. Mùi giấy cũ và mực in đặc trưng từ tiệm sách thoang thoảng trong không khí, gợi lên cảm giác hoài niệm và tri thức.

Tại đây, dưới ánh trăng dịu mát và bóng cây cổ thụ, cuộc thảo luận của họ trở nên sâu sắc và cụ thể hơn. Linh vẫn còn mang trong lòng sự băn khoăn về con đường phía trước. “Nhưng làm sao để thay đổi suy nghĩ của hàng vạn người, Mai? Họ đã quen với việc khao khát tiên duyên, khao khát sức mạnh từ bao đời nay. Những câu chuyện về tiên nhân, về phép thuật đã ăn sâu vào tiềm thức của mỗi người dân Thập Phương Nhân Gian. Liệu nh��ng hạt giống nhỏ bé của chúng ta có thể nảy mầm giữa một mảnh đất đã bị bao phủ bởi những cái cây cổ thụ vĩ đại của tiên đạo?”

Mai nhìn vào ánh đèn mờ ảo từ tiệm sách, đôi mắt nàng lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời sao. Nàng biết rõ những thách thức mà Linh đang nhắc đến, những áp lực vô hình từ một xã hội đã định hình bởi niềm tin vào tu tiên. “Không phải thay đổi họ, Linh. Mà là gợi mở. Gieo những hạt giống của sự tự vấn, của giá trị con người. Chúng ta không thể hô hào, không thể ép buộc. Bởi lẽ, càng hô hào, càng ép buộc, thì càng dễ gây ra sự chú ý không cần thiết từ giới tu tiên, và càng dễ bị phàm nhân hiểu lầm thành một thứ tà giáo hay một con đường cực đoan khác.”

Nàng khẽ nâng tay, chỉ vào những cuốn sách xếp chồng lên nhau phía sau khung cửa sổ tiệm sách. “Bắt đầu từ những điều nhỏ bé, những câu chuyện, những ví dụ sống động. Chúng ta sẽ không nói rằng tu tiên là sai, mà chúng ta sẽ cho họ thấy rằng có một con đường khác, một cuộc sống khác, bình yên và trọn vẹn hơn mà không cần đến phép thuật. Chúng ta sẽ kể những câu chuyện về những phàm nhân sống trọn vẹn, về những cộng đồng tự chủ, về giá trị của tình người, của lao động, của sự sẻ chia. Những điều đó, tự thân nó đã là một sức mạnh, một minh chứng hùng hồn nhất.”

Linh lắng nghe từng lời của Mai, tâm trí anh như được khai sáng. Anh nghĩ về Tạ Trần, về cách anh ấy sống, cách anh ấy tương tác với mọi người xung quanh. “Như Tạ tiên sinh… anh ấy không nói gì nhiều, nhưng sự tồn tại của anh ấy đã là một minh chứng. Anh ấy không cần phải dùng lời lẽ để chứng minh ‘Nhân Đạo’ là đúng. Anh ấy chỉ cần sống, và sự bình yên, trí tuệ toát ra từ anh ấy đã đủ để khiến người khác phải tự vấn.”

“Chính xác là vậy,” Mai gật đầu, vẻ mặt kiên định. “Sự bình yên của Tạ tiên sinh là một thông điệp mạnh mẽ hơn vạn lời nói, hơn vạn phép thuật. Chúng ta sẽ học theo anh ấy. Chúng ta sẽ là những hạt giống, tự mình nảy mầm và lan tỏa. Có thể lúc đầu chỉ là một vài người, rồi sau đó là một làng, một thị trấn. S��� lan tỏa không phải là một cuộc cách mạng ồn ào, mà là một sự thay đổi âm thầm, từ trong sâu thẳm nhân tâm.”

Họ dừng lại trước tiệm sách cũ, ánh mắt cùng nhìn vào một cuốn sách đã bạc màu, nằm ở vị trí dễ thấy nhất. Đó là một cuốn cổ thư, bìa sách ghi tựa đề “Vô Vi Chi Đạo” – một cuốn sách về triết lý nhân sinh mà Tạ Trần đã từng nhắc đến trong một lần Linh vô tình ghé qua quán sách của hắn. Dù không mở ra, nhưng Linh cảm thấy như có một luồng sáng tri thức đang tỏa ra từ cuốn sách ấy, soi rọi con đường mà họ sắp đi.

Linh nhẹ nhàng chỉ vào cuốn sách bằng đầu ngón tay, không chạm vào. “Đây… là kim chỉ nam của chúng ta chăng?”

Mai khẽ gật đầu, đôi mắt nàng ánh lên một sự thấu hiểu sâu sắc. “Đúng vậy, Linh. Tri thức và tư tưởng sẽ là công cụ chính của chúng ta, thay vì sức mạnh. Chúng ta sẽ không cần chiến đấu, mà chúng ta sẽ dùng sự thấu hiểu để mở ra những cánh cửa trong lòng người. Chúng ta sẽ không gây ra xung đột, mà chúng ta sẽ gieo những hạt giống của hòa bình và sự tự chủ.”

Họ trao đổi ánh mắt, trong đó chứa đựng một niềm tin vững chắc và một quyết tâm sắt đá. Con đường phía trước chắc chắn sẽ không dễ dàng, có thể sẽ gặp phải sự thờ ơ, sự bảo thủ, thậm chí là sự phản đối từ những người cố chấp với con đường cũ. Nhưng họ tin rằng, hạt giống đã được gieo, và một khi đã nảy mầm, không gì có thể ngăn cản nó phát triển. Họ sẽ là những người đầu tiên trong một mạng lưới những người trẻ tuổi, không chính thức, cam kết lan tỏa “Nhân Đạo” bằng chính cuộc đời và trí tuệ của mình, không cần Tạ Trần phải trực tiếp lãnh đạo. Đó là sự tự thân vận động của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người tìm thấy sự trọn vẹn ngay trong chính sự bình dị của cuộc sống.

***

Đêm đã về khuya. Ánh trăng vằng vặc treo trên đỉnh trời, rải ánh sáng bạc khắp Thị Trấn An Bình, khiến những con đường đất trở nên sáng rõ hơn. Tiếng gió đêm thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt của cuối thu. Linh và Mai tiếp tục bước đi, không nói thêm lời nào, nhưng trong lòng mỗi người đều đã hình thành một kế hoạch, một lý tưởng rõ ràng. Họ không đi vào quán sách của Tạ Trần, mà chỉ đứng từ xa, nép mình dưới bóng cây cổ thụ ven đường, lặng lẽ quan sát.

Qua khung cửa sổ nhỏ của quán sách, ánh đèn dầu vẫn vàng vọt, ấm áp. Tạ Trần vẫn ngồi đó, thân hình gầy gò, thư sinh, cúi mình trên trang sách cũ. Hắn dường như không hề hay biết về sự hiện diện của hai người trẻ tuổi đang dõi theo mình. Khuôn mặt hắn trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa cả một thế giới triết lý, nhưng trên đó không hề có vẻ mệt mỏi hay lo toan. Hắn chỉ đơn thuần là đọc, là sống, trong sự bình yên và tự tại tuyệt đối. Mùi giấy cũ và gỗ, hòa lẫn với mùi mực nhạt, thoang thoảng bay ra từ quán sách, gợi lên một cảm giác xưa cũ nhưng đầy tri thức.

Hình ảnh Tạ Trần tĩnh lặng dưới ánh đèn dầu, giữa màn đêm bao trùm, như một bức tranh sống động, một minh chứng không lời cho con đường “Nhân Đạo” mà họ đang theo đuổi. Sự bình yên và tự tại của hắn không cần đến linh lực hùng hậu hay phép thuật thần thông, mà nó toát ra từ chính bản chất của một phàm nhân sống trọn vẹn với nhân tính, không bị chấp niệm thành tiên làm mờ mắt.

Mai khẽ siết chặt nắm tay, đôi mắt nàng ánh lên một tia sáng kiên định. “Ngay cả sự bình yên của Tạ tiên sinh cũng là một thông điệp mạnh mẽ nhất, Linh,” nàng thì thầm, giọng nói trầm ấm như gió đêm. “Anh ấy không cần phải hô hào hay thuyết phục. Anh ấy chỉ cần sống, và chính cách anh ấy sống đã là một bài học sâu sắc nhất.”

Linh gật đầu, ánh mắt anh vẫn không rời khỏi bóng dáng Tạ Trần. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với người thư sinh ấy, không phải là kết nối của sư đồ hay bạn bè, mà là kết nối của những tâm hồn cùng chung một lý tưởng, cùng chung một khao khát về một thế giới khác. “Đúng vậy,” Linh đáp, giọng nói đã chứa đựng sự quyết tâm không thể lay chuyển. “Chúng ta không cần phép thuật hay hô hào. Chúng ta chỉ cần sống thật với giá trị của mình, và để những giá trị đó tự lan tỏa. Để những hạt giống của sự thấu hiểu, của lòng nhân ái, của cuộc sống bình thường được gieo vào lòng người, và tự chúng sẽ nảy mầm.”

Họ đứng đó thêm một lúc lâu nữa, hít thở bầu không khí trong lành của màn đêm, cảm nhận sự tĩnh lặng và sức mạnh tiềm ẩn từ sự bình yên mà Tạ Trần đang hiện hữu. Trong lòng họ đã hình thành một kế hoạch, tuy nhỏ bé và âm thầm, nhưng đầy ý nghĩa. Kế hoạch không phải là xây dựng một tông môn vĩ đại hay một đế chế quyền lực, mà là kiến tạo một mạng lưới những tâm hồn đồng điệu, những người sẽ lan tỏa ‘Nhân Đạo’ bằng chính cuộc đời của họ, bằng những câu chuyện, những hành động nhỏ bé nhưng chân thực. Đó là sự khởi đầu của một hành trình dài, một sự luân hồi của vạn vật, nơi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không bị trói buộc bởi những chấp niệm cũ kỹ.

Linh và Mai trao đổi ánh mắt quyết tâm cuối cùng. Họ quay lưng rời đi, không làm phiền Tạ Trần, không phá vỡ sự bình yên mà hắn đang tận hưởng. Bóng họ khuất dần vào màn đêm, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, một ngọn lửa sẽ soi sáng con đường cho Kỷ Nguyên Nhân Gian, nơi con người sẽ tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi cuộc sống bình thường sẽ là sức mạnh vĩnh cửu.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free