Nhân gian bất tu tiên - Chương 1476: Hội Ngộ Nhân Gian: Giai Điệu Từ Những Miền Xa
Đêm đã về khuya. Ánh trăng vằng vặc treo trên đỉnh trời, rải ánh sáng bạc khắp Thị Trấn An Bình, khiến những con đường đất trở nên sáng rõ hơn. Tiếng gió đêm thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt của cuối thu. Linh và Mai tiếp tục bước đi, không nói thêm lời nào, nhưng trong lòng mỗi người đều đã hình thành một kế hoạch, một lý tưởng rõ ràng. Họ không đi vào quán sách của Tạ Trần, mà chỉ đứng từ xa, nép mình dưới bóng cây cổ thụ ven đường, lặng lẽ quan sát.
Qua khung cửa sổ nhỏ của quán sách, ánh đèn dầu vẫn vàng vọt, ấm áp. Tạ Trần vẫn ngồi đó, thân hình gầy gò, thư sinh, cúi mình trên trang sách cũ. Hắn dường như không hề hay biết về sự hiện diện của hai người trẻ tuổi đang dõi theo mình. Khuôn mặt hắn trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa cả một thế giới triết lý, nhưng trên đó không hề có vẻ mệt mỏi hay lo toan. Hắn chỉ đơn thuần là đọc, là sống, trong sự bình yên và tự tại tuyệt đối. Mùi giấy cũ và gỗ, hòa lẫn với mùi mực nhạt, thoang thoảng bay ra từ quán sách, gợi lên một cảm giác xưa cũ nhưng đầy tri thức.
Hình ảnh Tạ Trần tĩnh lặng dưới ánh đèn dầu, giữa màn đêm bao trùm, như một bức tranh sống động, một minh chứng không lời cho con đường “Nhân Đạo” mà họ đang theo đuổi. Sự bình yên và tự tại của hắn không cần đến linh lực hùng hậu hay phép thuật thần thông, mà nó toát ra từ chính bản chất của một phàm nhân sống trọn vẹn với nhân tính, không bị chấp niệm thành tiên làm mờ mắt.
Mai khẽ siết chặt nắm tay, đôi mắt nàng ánh lên một tia sáng kiên định. “Ngay cả sự bình yên của Tạ tiên sinh cũng là một thông điệp mạnh mẽ nhất, Linh,” nàng thì thầm, giọng nói trầm ấm như gió đêm. “Anh ấy không cần phải hô hào hay thuyết phục. Anh ấy chỉ cần sống, và chính cách anh ấy sống đã là một bài học sâu sắc nhất.”
Linh gật đầu, ánh mắt anh vẫn không rời khỏi bóng dáng Tạ Trần. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với người thư sinh ấy, không phải là kết nối của sư đồ hay bạn bè, mà là kết nối của những tâm hồn cùng chung một lý tưởng, cùng chung một khao khát về một thế giới khác. “Đúng vậy,” Linh đáp, giọng nói đã chứa đựng sự quyết tâm không thể lay chuyển. “Chúng ta không cần phép thuật hay hô hào. Chúng ta chỉ cần sống thật với giá trị của mình, và để những giá trị đó tự lan tỏa. Để những hạt giống của sự thấu hiểu, của lòng nhân ái, của cuộc sống bình thường được gieo vào lòng người, và tự chúng sẽ nảy mầm.”
Họ đứng đó thêm một lúc lâu nữa, hít thở bầu không khí trong lành của màn đêm, cảm nhận sự tĩnh lặng và sức mạnh tiềm ẩn từ sự bình yên mà Tạ Trần đang hiện hữu. Trong lòng họ đã hình thành một kế hoạch, tuy nhỏ bé và âm thầm, nhưng đầy ý nghĩa. Kế hoạch không phải là xây dựng một tông môn vĩ đại hay một đế chế quyền lực, mà là kiến tạo một mạng lưới những tâm hồn đồng điệu, những người sẽ lan tỏa ‘Nhân Đạo’ bằng chính cuộc đời của họ, bằng những câu chuyện, những hành động nhỏ bé nhưng chân thực. Đó là sự khởi đầu của một hành trình dài, một sự luân hồi của vạn vật, nơi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không bị trói buộc bởi những chấp niệm cũ kỹ.
Linh và Mai trao đổi ánh mắt quyết tâm cuối cùng. Họ quay lưng rời đi, không làm phiền Tạ Trần, không phá vỡ sự bình yên mà hắn đang tận hưởng. Bóng họ khuất dần vào màn đêm, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, một ngọn lửa sẽ soi sáng con đường cho Kỷ Nguyên Nhân Gian, nơi con người sẽ tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi cuộc sống bình thường sẽ là sức mạnh vĩnh cửu.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên rạng đông chiếu rọi qua rặng tre đầu làng, Thị Trấn An Bình đã bừng tỉnh trong một không khí hoàn toàn khác lạ. Cờ xí ngũ sắc, lồng đèn đủ hình dạng, kích cỡ được treo dọc theo những con phố chính, đung đưa theo làn gió sớm, vẽ nên một bức tranh rực rỡ và sống động. Mùi hương của các món ăn đường phố bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi gỗ mới của những gian hàng vừa được dựng vội, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi mặn của những người dân đang hối hả chuẩn bị cho một ngày hội lớn. Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa lộc cộc và tiếng bước chân dồn dập đã phá tan sự tĩnh mịch thường ngày, biến thị trấn nhỏ thành một trung tâm huyên náo, nhưng vẫn giữ được nét thân thiện v�� ấm cúng vốn có.
Linh, với chiếc áo vải giản dị nhưng gọn gàng, và ánh mắt sáng ngời nhiệt huyết, đang cùng Mai đi kiểm tra những khâu cuối cùng. Nàng Mai, với vẻ ngoài thông minh và cử chỉ thanh lịch, nhưng không kém phần năng động, khẽ chỉnh lại một chiếc lồng đèn bị lệch, mỉm cười với một người thợ thủ công. “Mọi thứ đã sẵn sàng chưa, Mai? Ta hy vọng mọi người sẽ thích,” Linh hỏi, giọng anh pha lẫn chút lo lắng nhưng tràn đầy hy vọng. Anh nhìn quanh, cố gắng bao quát hết mọi ngóc ngách của lễ hội mà họ đã dành bao tâm huyết để xây dựng. Trong lòng Linh, anh hiểu rằng đây không chỉ là một lễ hội đơn thuần, mà là một cơ hội để gieo những hạt giống của sự thấu hiểu, của sự kết nối giữa những con người từ khắp nơi, những người có thể đã quên đi giá trị thực sự của cuộc sống phàm tục.
Mai nhẹ nhàng vuốt phẳng nếp áo, ánh mắt nàng lướt qua đám đông đang dần tụ tập. “Đừng lo, Linh. Với sự chuẩn bị kỹ lưỡng của chúng ta, chắc chắn sẽ thành công. Quan trọng là mọi người có thể tìm thấy sự đồng điệu trong những câu chuyện, những giai điệu, những hương vị mà chúng ta mang đến. Đó chính là ý nghĩa của việc giao lưu, phải không?” Nàng tin rằng, thông qua sự tương tác, những bức tường ngăn cách giữa các cộng đồng, các nền văn hóa sẽ dần được phá bỏ, nhường chỗ cho sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Đây là con đường mà họ đã chọn, con đường của ‘Nhân Đạo’, không cần đến sức mạnh cường quyền hay phép thuật thần thông, mà bằng chính sự chân thành và vẻ đẹp của cuộc sống bình thường.
Cách đó không xa, trên một sân khấu nhỏ được dựng tạm bằng gỗ thông, Nàng Thơ Mộng Dao, xinh đẹp và thanh thoát trong bộ y phục truyền thống màu trắng ngà, đang nhẹ nhàng chỉnh lại dây đàn cổ cầm. Đôi tay nàng lướt trên những phím đàn, tạo ra những âm thanh trong trẻo, du dương, như tiếng suối reo giữa rừng khuya. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận từng nốt nhạc, từng rung động của tâm hồn mình được gửi gắm vào khúc nhạc. Nàng không chỉ biểu diễn, nàng đang kể một câu chuyện, một câu chuyện về vẻ đẹp bình dị của nhân gian mà nàng hằng trân quý.
Bên cạnh sân khấu của Mộng Dao, một nhóm người đã vây quanh Người Kể Chuyện. Dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh, ông lão nghệ nhân này cầm chiếc quạt giấy, vung vẩy theo nhịp điệu của lời kể. Giọng ông hào sảng, cuốn hút, biến những câu chuyện dân gian thành những bức tranh sống động. “Này các vị, nghe ta kể chuyện đây! Hãy lắng nghe câu chuyện về vùng đất của ta, nơi sông núi kể chuyện, và gió hát khúc ca của tiền nhân, nơi mà mỗi hòn đá, mỗi gốc cây đều mang trong mình một linh hồn, một ký ức….” Ông Kể Chuyện không chỉ kể, ông sống cùng câu chuyện, và khán giả của ông cũng bị cuốn vào thế giới mà ông vẽ ra bằng lời. Linh và Mai đi ngang qua, thấy cảnh tượng đó, một nụ cười mãn nguyện hiện lên trên môi họ. Họ đã làm được, ít nhất là khởi đầu.
***
Trong khi bên ngoài, Thị Trấn An Bình đang rộn ràng trong không khí lễ hội, thì bên trong quán sách của Tạ Trần, một không gian yên tĩnh đến lạ thường vẫn được duy trì. Mùi giấy cũ, mực và hương trà thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, dễ chịu. Tiếng ồn ào từ lễ hội vọng vào chỉ còn là một âm thanh nền rất nhỏ, như tiếng ve ngân xa xăm vào một buổi trưa hè, không đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng nơi đây. Ánh nắng dịu nhẹ của buổi trưa chiếu qua khung cửa sổ nhỏ, rọi lên những chồng sách cao ngất, làm nổi bật lên những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, một vũ điệu của thời gian và sự vĩnh cửu.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, vẫn ngồi sau quầy tính tiền quen thuộc. Tay hắn cầm một cuốn sách cổ đã ố vàng, bìa sờn cũ, nhưng ánh mắt lại không hoàn toàn tập trung vào những dòng chữ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn hướng ra ngoài cửa sổ, nơi dòng người nô nức của lễ hội đang hối hả qua lại. Hắn không tham gia vào sự ồn ào đó, nhưng tâm trí hắn lại đang hòa mình vào từng câu chuyện, từng cảm xúc của những con người đang tụ họp. Hắn quan sát, không phải để đánh giá, mà để thấu hiểu. Mỗi nụ cười, mỗi ánh mắt, mỗi cử chỉ đều là một nét vẽ trong bức tranh lớn của nhân gian, một minh chứng cho sự sống động và đa dạng mà hắn hằng trân trọng.
Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cẩn thận lau dọn từng chiếc bàn, từng giá sách. Cậu bé thỉnh thoảng lại ngó ra ngoài qua khe cửa, vẻ mặt tràn đầy tò mò và một chút tiếc nuối khi không được hòa mình vào dòng người đang chảy xiết ngoài kia. “Tiên sinh, bên ngoài náo nhiệt quá! Có vẻ lễ hội rất đông người ạ,” Tiểu An không kìm được sự hào hứng mà thốt lên, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu nhìn Tiểu An, đôi mắt như nhìn thấu tâm can cậu bé. “Ừm, là vậy đó, Tiểu An. Mỗi người mang theo một câu chuyện, một giai điệu riêng của bản thân. Từ những miền đất xa xôi, với những phong tục tập quán khác biệt, họ tụ họp về đây. Khi những câu chuyện ấy được kể, những giai điệu ấy được cất lên, và những tâm hồn ấy hòa quyện vào nhau, chúng sẽ tạo nên một bản nhạc vĩ đại của nhân gian, một bản giao hưởng của sự sống và của những giá trị bình dị. Đó là sự luân hồi của vạn vật, một sự kết nối không cần đến phép thuật hay quyền năng, mà bằng chính trái tim con người.”
Tiểu An tròn mắt lắng nghe, cậu bé chưa thể hiểu hết được ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Tạ Trần, nhưng lại cảm nhận được một sự ấm áp, một sự bao dung kỳ lạ. Cậu bé lại nhìn ra ngoài, tưởng tượng về những câu chuyện mà Tạ Trần vừa nhắc đến. “Tiên sinh không ra ngoài xem sao ạ? Nàng Thơ Mộng Dao hát hay lắm đó! Con nghe nói tiếng đàn của nàng ấy trong trẻo như tiếng chim hót vậy.” Cậu bé thật lòng muốn thầy mình cũng được tận hưởng không khí lễ hội.
Tạ Trần nhẹ nhàng lật trang sách, đôi mắt hắn vẫn dõi theo dòng người đang hối hả bên ngoài. “Ta ở đây, cũng là đang xem rồi, Tiểu An. Cuộc đời này, có khi chỉ cần một góc nhỏ tĩnh lặng để quan sát, để lắng nghe, thì đã có thể thấu tỏ được cả một thế giới rộng lớn. Tiếng đàn của Mộng Dao, ta tin là rất hay. Nhưng cái hay không chỉ nằm ở âm thanh, mà còn ở tâm ý người gieo nó. Và điều đó, có khi chỉ cần cảm nhận từ xa, cũng đã đủ.” Hắn không cần phải trực tiếp tham gia để hiểu. Sự hiện diện của hắn, dù chỉ là một bóng hình lặng lẽ trong quán sách, cũng đã đủ để làm một ‘điểm neo nhân quả’, một nguồn cảm hứng thầm lặng cho những người đang kiến tạo ‘Kỷ Nguyên Nhân Gian’ bên ngoài kia. Hắn tin rằng, những hạt giống mà Linh và Mai đang gieo sẽ nảy mầm và phát triển mạnh mẽ, không cần sự can thiệp trực tiếp của hắn, mà bằng chính sức sống nội tại của chúng.
***
Buổi chiều hôm đó, khi nắng đã dịu, một cơn gió nhẹ thoảng qua mang theo hơi mát của dòng sông Vọng Giang gần đó, len lỏi vào từng ngóc ngách của thị trấn. Tại Quán Trà Vọng Giang, một không gian ấm cúng được dựng tạm để phục vụ khách thập phương, mùi trà thơm ngát hòa quyện với mùi bánh ngọt thoang thoảng, tạo nên một cảm giác thư thái lạ thường. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, tiếng cười khúc khích của những người khách ngồi bên những bàn trà nhỏ, cùng với tiếng nhạc cụ dân gian từ xa vọng lại, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, thanh bình.
Trên một sân khấu nhỏ được trang trí giản dị bằng những bông hoa dại, Nàng Thơ Mộng Dao đang biểu diễn một khúc nhạc du dương bằng cổ cầm. Đôi tay nàng uyển chuyển lướt trên những dây đàn, từng nốt nhạc cất lên trong trẻo, tinh tế, như dòng suối róc rách chảy qua khe đá, như tiếng gió thì thầm qua kẽ lá. Khúc nhạc của nàng không ồn ào, không dồn dập, mà nhẹ nhàng đi sâu vào lòng người, gợi lên những cảm xúc sâu lắng, những hoài niệm về vẻ đẹp bình dị của cuộc sống. Nàng nhắm mắt, đôi môi khẽ mỉm cười, tâm hồn hoàn toàn hòa mình vào giai điệu, quên đi mọi ưu phiền của thế sự. Đó là một vẻ đẹp nội tâm, một sự thanh tao mà nàng muốn truyền tải.
Phía dưới, Lão Bang Chủ, thân hình gầy gò, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng có chút mệt mỏi sau chuyến đi dài, đang ngồi cùng một nhóm khách từ vùng khác. Ông khẽ nâng chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt lướt qua Mộng Dao đang biểu diễn. Ban đầu, ông có chút hoài nghi về sự “nhẹ nhàng” của khúc nhạc này, bởi ông đã quen với những âm thanh hùng tráng, mạnh mẽ của vùng đất mình. “Khúc nhạc này thật êm dịu, nhưng có vẻ không hợp với những người quen nghe tiếng trống đồng rộn ràng hay những khúc ca núi rừng hùng vĩ của chúng ta,” ông thì thầm với người ngồi cạnh, giọng nói trầm đục nhưng vẫn giữ được sự lịch thiệp. Ông đại diện cho một nền văn hóa khác, nơi sự mạnh mẽ, hào sảng được đề cao.
Ngay cạnh đó, một nghệ nhân lớn tuổi đến từ vùng núi xa xôi, với làn da rám nắng và đôi mắt sắc sảo, người đã mang đến những điệu múa truyền thống đầy sức sống, tỏ vẻ không hài lòng. Ông khẽ nhíu mày, buông một tiếng thở dài. “Nghệ thuật phải có sức sống, phải làm lay động lòng người, phải thổi bùng lên ngọn lửa trong huyết quản. Thứ âm thanh này, e rằng chỉ ru ngủ được người yếu đuối, chỉ khiến lòng người thêm uể oải. Nó thiếu đi sự ‘mạnh mẽ’, sự ‘chân thực’ của văn hóa chúng ta, nơi mỗi bước nhảy, mỗi tiếng trống đều là lời khẳng định về sự tồn tại, về sức mạnh của con người trước thiên nhiên khắc nghiệt.” Ông không có ý xấu, nhưng quan điểm về nghệ thuật của ông hoàn toàn đối lập với Mộng Dao. Đối với ông, nghệ thuật là phải bùng nổ, phải lay động mãnh liệt, chứ không phải nhẹ nhàng, tinh tế.
Linh, người đang đi lại giữa các bàn để đảm bảo mọi việc diễn ra suôn sẻ, nhận thấy sự căng thẳng nhỏ đang lan tỏa. Anh nhẹ nhàng tiến đến gần nhóm của Lão Bang Chủ và vị nghệ nhân truyền thống, cố gắng xoa dịu tình hình. “Mỗi vùng miền có một nét đẹp riêng, thưa tiền bối. Âm nhạc của Mộng Dao chú trọng sự tinh tế, nội tâm, như làn gió mát xoa dịu tâm hồn, hay như ánh trăng thanh khiết soi rọi đêm khuya. Nó không tìm cách chinh phục, mà tìm cách kết nối.” Linh đã từng trải qua những cuộc tranh luận tương tự, và anh hiểu rằng sự khác biệt trong quan điểm là điều tất yếu, nhưng quan trọng là cách chúng ta đối diện với nó.
Mai, luôn tinh ý và chu đáo, cũng nhanh chóng nhận ra sự bất đồng. Nàng tiến lại, mỉm cười nhẹ nhàng. “Có lẽ mỗi người chúng ta đều đang tìm kiếm điều gì đó khác nhau trong nghệ thuật, thưa các vị. Có người tìm kiếm sức mạnh, sự bùng nổ để khơi dậy tinh thần. Lại có người tìm kiếm sự an yên, tĩnh lặng để tìm thấy chính mình. Nhưng suy cho cùng, mục đích chung vẫn là để làm giàu thêm tâm hồn, để cuộc sống này thêm phần ý nghĩa, phải không ạ?” Nàng muốn nhấn mạnh sự đồng điệu trong mục đích cuối cùng, dù con đường và cách thể hiện có khác nhau. Sự đa dạng chính là vẻ đẹp của nhân gian, không nên bị bó buộc bởi một khuôn mẫu nào.
Lão Bang Chủ khẽ gật đầu, trầm ngâm nhìn về phía Mộng Dao, rồi lại nhìn sang vị nghệ nhân truyền thống. Ông bắt đầu cảm thấy có lẽ mình đã quá cứng nhắc. Vị nghệ nhân kia vẫn còn vẻ không phục hoàn toàn, nhưng cũng không nói thêm lời nào, chỉ khẽ hừ mũi rồi quay đi, tiếp tục nhấp chén trà của mình. Cuộc tranh luận nhỏ lắng xuống, nhưng sự khác biệt về quan điểm vẫn còn lẩn khuất trong không khí. Linh và Mai thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng họ vẫn còn chút lo lắng. Họ hiểu rằng, để 'Nhân Đạo' thực sự lan tỏa, không chỉ cần gieo hạt giống, mà còn cần sự vun trồng, sự thấu hiểu và chấp nhận những khác biệt sâu sắc trong tư duy của con người.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên bầu trời Thị Trấn An Bình, ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, lung linh huyền ảo, xua đi bóng tối đang dần bao trùm. Quán sách của Tạ Trần vẫn yên tĩnh như mọi khi, chỉ có tiếng gió khẽ lay qua khung cửa sổ, mang theo chút hơi lạnh của đêm về. Mùi hương trầm nhẹ nhàng từ một góc phòng, hòa quyện với mùi giấy và mực, tạo nên một không gian thanh tịnh, như một ốc đảo giữa dòng chảy hối hả của cuộc đời.
Thư Đồng Tiểu An, sau khi giúp đỡ dọn dẹp quán trà và chứng kiến cuộc tranh luận nhỏ giữa các nghệ nhân, đã vội vã trở về quán sách. Cậu bé, với vẻ mặt đầy băn khoăn, thuật lại mọi chuyện cho Tạ Trần. “Tiên sinh, vị nghệ nhân kia nói nhạc của Mộng Dao tiểu thư không hay bằng của ông ấy. Con thấy Mộng Dao tiểu thư buồn lắm, dù Mai tỷ và Linh ca đã cố gắng hòa giải.” Tiểu An vẫn còn ngơ ngác trước sự bất đồng ấy, bởi trong thế giới đơn giản của cậu, cái đẹp nên là thứ mà ai cũng có thể cảm nhận và đồng tình.
Tạ Trần, đang đọc một cuốn kinh thư cổ, khẽ nhắm mắt, suy nghĩ một lát. Hắn không trực tiếp ra mặt hay can thiệp vào cuộc tranh luận. Nhưng sau khi nghe Tiểu An kể lại, hắn nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng cả thị trấn. Hắn thấy được sự đa dạng của nhân loại, sự phong phú của những cảm nhận, và cả những chấp niệm cố hữu trong lòng người. Hắn hiểu rằng, để thay đổi một tư tưởng đã ăn sâu, không thể dùng sức mạnh hay sự ép buộc, mà phải dùng trí tuệ và sự thấu hiểu.
“Mỗi dòng sông có một khởi nguồn, một hành trình, nhưng cuối cùng đều chảy về biển lớn, Tiểu An,” Tạ Trần nói, giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh, như tiếng nước chảy qua đá ngầm. “Mỗi bông hoa có một mùa nở, một vẻ đẹp riêng, không cần phải giống nhau mới là rực rỡ. Có loài hoa bung nở rực rỡ dưới ánh mặt trời chói chang, lại có loài e ấp khoe sắc trong bóng đêm tĩnh lặng. Cả hai đều mang một vẻ đẹp riêng, một ý nghĩa riêng, không thể so sánh cao thấp.” Hắn dừng lại, nhìn vào đôi mắt đang lắng nghe chăm chú của Tiểu An.
“Chỉ cần là chân thành, mọi giai điệu, mọi câu chuyện đều có thể chạm đến trái tim người khác, không phân biệt mạnh yếu, thanh tao hay bình dị. Cái đẹp nằm ở sự đa dạng, không phải sự đồng nhất. Khi ta chấp nhận sự khác biệt, khi ta thấu hiểu rằng mỗi người, mỗi vùng đất đều có một con đường, một cách thể hiện riêng, thì khi đó, nhân gian mới thực sự hòa hợp. Đó là điều mà các thế hệ kế tiếp, như Linh và Mai, cần phải vun đắp. Họ đang kiến tạo một thế giới nơi sự luân hồi của vạn vật được tôn trọng, nơi con người khám phá ý nghĩa cuộc sống không phải bằng cách từ bỏ bản thân để thành tiên, mà bằng cách trân trọng những giá trị bình thường, những vẻ đẹp đa dạng của chính nhân gian này.”
Tiểu An gật gù, dù chưa thể hiểu hết ý nghĩa sâu xa của những ẩn dụ mà Tạ Trần vừa nói, nhưng cậu bé cảm nhận được một sự bao dung vô hạn trong lời nói của thầy mình. Cậu bé ghi nhớ từng lời, như một hạt mầm vừa được gieo vào mảnh đất tâm hồn non trẻ. Tạ Trần nhẹ nhàng vỗ vai Tiểu An, rồi lại quay lại với cuốn sách của mình, nhưng đôi mắt hắn vẫn dõi theo ánh đèn lồng, nơi sự sống động của lễ hội đang tiếp diễn.
Sau này, những lời nói của Tạ Trần, được Tiểu An vô tình kể lại, đã đến tai Linh và Mai. Họ ngỡ ngàng nhận ra sự sâu sắc trong triết lý của Tạ Trần. Lời nói đó không chỉ xoa dịu những lo lắng của họ, mà còn trở thành kim chỉ nam cho những hành động tiếp theo của họ. Họ hiểu rằng, việc lan tỏa ‘Nhân Đạo’ không phải là biến mọi thứ trở nên đồng nhất, mà là tôn vinh sự đa dạng, là vun đắp sự thấu hiểu để mỗi dòng sông, mỗi bông hoa đều có thể tự tin khoe sắc theo cách riêng của mình. Sự thành công bước đầu của lễ hội giao lưu văn hóa đã cho thấy tiềm năng của việc lan tỏa ‘Nhân Đạo’ thông qua các hoạt động cộng đồng và sự chia sẻ thay vì giáo điều cứng nhắc. Lời nhận xét tinh tế của Tạ Trần về giá trị của sự đa dạng và chân thành trong nghệ thuật sẽ trở thành một triết lý cốt lõi cho sự phát triển văn hóa trong kỷ nguyên mới. Việc các nhân vật từ nhiều vùng khác nhau đến Thị Trấn An Bình cũng là minh chứng cho thấy tầm ảnh hưởng của ‘Nhân Đạo’ không chỉ giới hạn ở một nơi mà đang dần lan rộng, thu hút những người có cùng chí hướng, cùng khao khát xây dựng một kỷ nguyên của sự bình thường vĩnh cửu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.