Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1477: Hòa Âm Vùng Đất: Khi Định Kiến Tan Biến Trong Điệu Nhảy Chung

Thị trấn An Bình, sáng sớm ngày thứ hai của lễ hội “Hội Ngộ Nhân Gian”, đã rực rỡ và sống động hơn cả ngày đầu tiên. Không khí se lạnh của buổi bình minh nhanh chóng bị xua tan bởi dòng người tấp nập, tiếng bước chân hối hả và những thanh âm rộn ràng từ khắp các ngả đường. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, vốn dĩ mộc mạc, giờ đây được tô điểm thêm bởi vô số cờ phướn đủ màu sắc, những dải lụa thêu hoa văn tinh xảo và ánh đèn lồng treo cao, tạo nên một bức tranh sơn thủy hữu tình, vừa cổ kính vừa tràn đầy sức sống. Mùi hương của bánh trái mới ra lò, mùi thơm nồng của rượu nếp từ các tửu lầu, xen lẫn với mùi gỗ và đất ẩm sau một đêm sương, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đặc trưng của chốn nhân gian bình dị.

Linh và Mai, sau một ngày dài điều phối, gương mặt tuy thoáng chút mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn rạng ngời ý chí và nhiệt huyết. Họ đi lại không ngừng giữa các gian hàng, từ khu ẩm thực nghi ngút khói đến khu thủ công mỹ nghệ rực rỡ sắc màu, rồi lại ghé qua khu vực biểu diễn văn hóa đang dần được sắp xếp. Linh, với dáng người thanh thoát và nụ cười luôn thường trực, đưa tay chỉnh lại một tấm phướn bị lệch, rồi quay sang Mai, người đang tỉ mẩn ghi chép vào một cuốn sổ tay nhỏ.

“Hôm nay chúng ta sẽ tổ chức thi kể chuyện và biểu diễn nhạc cụ dân tộc,” Linh nói, giọng nói tuy không lớn nhưng đủ sức truyền đi sự hào hứng. “Ta hy vọng mọi người sẽ mang đến những câu chuyện, những giai điệu từ quê hương mình, để Thị Trấn An Bình này trở thành nơi hội tụ của muôn vàn sắc màu.” Hắn nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở những gương mặt rạng rỡ của những người dân địa phương và các vị khách từ phương xa, những người đã dần quen thuộc với không khí nơi đây, bắt đầu cởi mở trò chuyện và trao đổi.

Mai gật đầu, ngón tay vẫn lướt nhanh trên trang giấy, ghi lại những điều cần lưu ý. “Đừng quên những món ăn đặc sản vùng miền,” nàng tiếp lời, ánh mắt sắc sảo lướt qua khu ẩm thực. “Hương vị cũng là một cách để hiểu nhau, Linh huynh. Một món ăn ngon, một chén rượu đậm đà có thể xóa nhòa mọi khoảng cách.” Nàng mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành.

Thư Đồng Tiểu An, với bộ áo vải thô cũ kỹ và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, chạy đi chạy lại như con thoi, giúp đỡ các gian hàng bày biện, mang nước uống cho những người đang bận rộn. Cậu bé, gầy gò nhưng nhanh nhẹn, luôn có mặt ở những nơi cần nhất. Nàng Thơ Mộng Dao, thanh thoát trong bộ y phục truyền thống màu lam nhạt, đang nhẹ nhàng chỉnh lại cây đàn tranh của mình tại khu vực biểu diễn. Nàng ngồi đó, xinh đẹp như một bức họa, ánh mắt mơ màng nhưng đôi tay lại linh hoạt, chuẩn bị cho những giai điệu sẽ làm say đắm lòng người. Xung quanh nàng, vài nghệ nhân khác cũng đang điều chỉnh nhạc cụ, hoặc ôn lại những điệu múa truyền thống. Tiếng nhạc cụ thử dạo, tiếng hát mộc mạc hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng không hoàn chỉnh nhưng đầy hứa hẹn.

Những vị khách từ các vùng miền xa xôi, sau một ngày làm quen, đã không còn giữ vẻ e dè ban đầu. Họ bắt đầu giao lưu, kể cho nhau nghe về phong tục tập quán của quê hương mình. Một lão ngư dân với làn da đen sạm vì nắng gió, râu bạc trắng như cước, đang ngồi vá lưới bên một gian hàng, kể chuyện về những chuyến ra khơi đầy bão tố. Cách đó không xa, một người tiều phu với thân hình vạm vỡ, vẻ mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại hiền lành, đang tỉ mẩn đẽo một khúc gỗ, chia sẻ kinh nghiệm về những cánh rừng sâu thẳm. Các câu chuyện, các phong tục khác biệt, những món ăn lạ lẫm, tất cả đều tạo nên một bức tranh đa sắc, một sự hòa quyện của văn hóa phàm nhân, khẳng định giá trị của cuộc sống không dựa vào tiên đạo.

Từ trong quán sách của mình, Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, yên lặng quan sát dòng người và các hoạt động của lễ hội. Hắn không can dự, không lên tiếng, chỉ là một người quan sát thầm lặng. Mùi hương trầm nhẹ nhàng từ một góc phòng, hòa quyện với mùi giấy và mực, tạo nên một không gian thanh tịnh, như một ốc đảo giữa dòng chảy hối hả của cuộc đời. Mỗi khi nhìn thấy Linh và Mai năng nổ điều phối, hay Tiểu An lanh lợi giúp đỡ, một nụ cười nhẹ không rõ ý vị lại nở trên môi hắn. Hắn thấy những hạt giống "Nhân Đạo" đang nảy mầm, không phải bằng sự ép buộc hay giáo điều, mà bằng sự tự nguyện, sự giao thoa văn hóa, bằng chính những giá trị bình dị nhất của con người. Hắn biết rằng, hành trình này còn dài, còn nhiều chông gai, nhưng ít nhất, nó đã bắt đầu.

Ánh mặt trời càng lên cao, lễ hội càng trở nên nhộn nhịp. Khu vực biểu diễn văn hóa đã chật kín người. Tiếng đàn, tiếng sáo, tiếng hát giao duyên từ nhiều vùng miền vang vọng, hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí tươi vui, ấm áp. Mùi hương liệu thoang thoảng từ những gian hàng bán đồ khô, mùi dầu mè từ những hàng bánh, mùi khói thơm từ các hàng thịt nướng, tất cả đều quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Tuy vậy, trong cái không khí tưng bừng đó, một góc nhỏ của khu vực trung tâm bắt đầu có dấu hiệu của sự căng thẳng.

Giữa trưa, trong một buổi giao lưu kể chuyện và chia sẻ phong tục, Lão Ngư Dân từ làng chài ven biển với làn da đen sạm vì nắng gió, râu bạc trắng như cước, đang kể về tín ngưỡng thờ thần biển. Giọng ông sang sảng, đầy tự hào về những chuyến ra khơi, về sự phóng khoáng trong lối sống của người dân nơi ông, về việc biển cả ban tặng tôm cá, và sự bao dung của đại dương. “Biển cả vô thường, cũng như lòng người vậy,” ông nói, đôi mắt tinh anh nhìn xa xăm như thể đang trông thấy những con sóng bạc đầu. “Chúng ta sống thuận theo tự nhiên, tin vào sức mạnh của trời biển, không quá câu nệ quy tắc. Cứ thuận buồm xuôi gió mà sống, ấy là lẽ phải.”

Ngồi đối diện ông là Người Tiều Phu, dáng người vạm vỡ, khuôn mặt khắc khổ của người quanh năm làm bạn với rừng sâu núi thẳm. Ông nghe Lão Ngư Dân nói, vẻ mặt dần trở nên khó chịu. Khi Lão Ngư Dân vừa dứt lời, Người Tiều Phu liền lên tiếng, giọng nói trầm đục, mang theo chút cứng nhắc của người miền núi. “Người biển các ngươi sống tùy tiện, không có quy củ, chẳng biết tôn trọng thiên địa! Rừng cho ta cái ăn, ta phải biết ơn rừng, phải có quy tắc khai thác, có lễ nghi cúng tế sơn thần. Cây cối là linh hồn của núi, không thể tùy tiện chặt phá. Người núi chúng ta sống dè dặt, cẩn trọng, bởi lẽ rừng thiêng nước độc, không phải nơi muốn làm gì thì làm. Các ngươi nói phóng khoáng, nhưng e rằng đó là sự tùy tiện, là thiếu tôn trọng vạn vật.”

Lão Ngư Dân nghe vậy, sắc mặt liền biến đổi. Ông cau mày, cái râu bạc rung rung. “Mấy người trên núi chỉ biết có cây rừng, chẳng thấy được cái rộng lớn của biển cả, của lòng người! Biển có bão tố, có lúc dữ dằn, nhưng cũng có lúc bao dung, nuôi sống vạn vật. Cái gọi là quy tắc của các ngươi, chẳng qua là sự cổ hủ, là tự trói buộc mình mà thôi!”

Người Tiều Phu lập tức phản bác, giọng nói dần to hơn, thu hút sự chú ý của những người xung quanh. “Cổ hủ thì sao? Cổ hủ mới giữ được gốc rễ, giữ được nề nếp. Chứ cái sự phóng khoáng mà các ngươi nói, e rằng một ngày nào đó sẽ khiến biển cạn rừng khô, chẳng còn gì để mà sống nữa!”

Hai quan điểm đối lập này, vốn đã ăn sâu vào định kiến vùng miền, giờ đây bùng phát thành một cuộc tranh luận nhỏ. Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán. Mùi thức ăn, rượu và tiếng cười nói vui vẻ chợt chùng xuống, thay vào đó là một không khí căng thẳng bao trùm. Tiếng nhạc du dương từ cây đàn tranh của Nàng Thơ Mộng Dao bỗng trở nên lạc lõng, chìm dần trong những lời qua tiếng lại gay gắt.

Linh và Mai, đang kiểm tra khu vực trưng bày sản vật, nghe thấy tiếng ồn ào bất thường liền vội vã chạy đến. Nhìn thấy hai người đàn ông cao tuổi đang tranh cãi gay gắt, Linh liền bước tới, cố gắng xoa dịu tình hình. “Xin mọi người bình tĩnh! Lão Ngư Dân, Người Tiều Phu, chúng ta đến đây là để học hỏi lẫn nhau, để giao lưu văn hóa, chứ không phải để tranh cãi hơn thua. Mỗi nơi mỗi khác, chúng ta nên tôn trọng sự khác biệt của nhau!”

Mai cũng bước tới, ánh mắt sắc sảo lướt qua đám đông, rồi dừng lại trên hai gương mặt đang đỏ gay vì giận dữ. “Sự khác biệt làm nên vẻ đẹp, không phải là lý do để chia rẽ,” nàng nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy kiên định. “Nếu tất cả đều giống nhau, thì nhân gian này còn gì thú vị nữa? Chúng ta đến đây để thấy cái mới lạ, để hiểu thêm về những điều mình chưa biết, đó chẳng phải là điều đáng quý hơn sao?”

Nàng Thơ Mộng Dao, vừa dứt một khúc nhạc, cũng bước đến, đôi mắt trong trẻo nhìn hai lão nhân. “Tiếng hát từ núi cao có thể khác tiếng hát từ biển cả, nhưng cả hai đều là tiếng lòng của con người. Chẳng lẽ chúng ta không thể cùng thưởng thức cả hai sao?” Người Kể Chuyện, dáng người gầy gò, tay phe phẩy chiếc quạt giấy, cũng chen vào. “Này các vị, nghe ta kể chuyện đây! Xưa có một con sông chảy qua đồng bằng, nó tự hào về sự phẳng lặng, về những cánh đồng phì nhiêu nó tưới tắm. Nhưng nó lại chê bai con suối trên núi, gồ ghề, lắm đá. Rồi một ngày, bão đến, nước sông dâng cao, nhấn chìm cả đồng bằng. Con suối trên núi, nhờ có những ghềnh đá che chắn, vẫn giữ được dòng chảy của mình, và sau bão, nó lại là nguồn nước trong lành đổ về nuôi sống cả vùng. Vậy hỏi, ai hơn ai kém?”

Mặc dù Linh, Mai, Mộng Dao và Người Kể Chuyện đã cố gắng hòa giải, nhưng sự cố chấp của Lão Ngư Dân và Người Tiều Phu đã ăn sâu vào tâm trí họ. Họ vẫn nhìn nhau bằng ánh mắt hằn học, và không khí căng thẳng vẫn bao trùm. Linh và Mai, dù đã dùng hết lời lẽ, vẫn cảm thấy bất lực trước những định kiến đã tồn tại hàng trăm năm. Họ lo lắng rằng cuộc tranh cãi này sẽ làm hỏng mục đích tốt đẹp của lễ hội. Sự kiên cố của định kiến vùng miền dường như là một bức tường thành vững chắc, khó lòng lay chuyển.

Trong khi Linh và Mai đang vất vả hòa giải ở khu vực trung tâm lễ hội, Thư Đồng Tiểu An, người chứng kiến toàn bộ sự việc, không khỏi băn khoăn. Cậu bé, với vẻ mặt đầy lo lắng, nhanh chóng chạy đến quán sách của Tạ Trần, nơi yên tĩnh và thanh bình, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài. Tạ Trần vẫn ngồi đó, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vạn vật, tay lật giở một cuốn kinh thư cổ. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi hương trầm nhẹ nhàng tạo nên một không khí tĩnh mịch, dường như tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

“Tiên sinh, bên ngoài có người cãi nhau vì chuyện vùng miền. Lão Ngư Dân và Người Tiều Phu… Linh tỷ và Mai tỷ đang khó xử lắm ạ!” Tiểu An vừa thở hổn hển vừa kể lại, đôi mắt toát lên vẻ lo lắng. Cậu bé không hiểu vì sao những người đã lớn tuổi, từng trải lại có thể cãi nhau chỉ vì những điều khác biệt nhỏ bé như vậy. Trong tâm trí non trẻ của cậu, sự khác biệt nên là điều để khám phá, để học hỏi, chứ không phải để chia rẽ.

Tạ Trần, sau khi nghe Tiểu An kể lại, không nói nhiều. Hắn không ngẩng đầu lên, cũng không vội vàng đặt cuốn sách xuống. Hắn chỉ nhẹ nhàng lật một trang, ngón tay thanh mảnh dừng lại ở một đoạn văn. Hắn khẽ đọc, giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh, như tiếng nước chảy qua đá ngầm, như tiếng gió thoảng qua kẽ lá, mang theo sự thâm trầm của năm tháng và trí tuệ vô biên.

“Nước sông không giống nước biển, nhưng cả hai đều là nước. Nguồn suối trên núi tuy gồ ghề, nhưng cũng là nơi khởi nguồn của những dòng sông lớn. Núi cao tuy che chắn, nhưng cũng là nơi ôm trọn những thung lũng xanh tươi, nơi những dòng suối nhỏ nuôi dưỡng sự sống. Chẳng lẽ, chỉ vì hình hài khác biệt, mà chúng ta lại phủ nhận bản chất và vai trò của chúng sao?” Hắn ngừng lại, không nhìn Tiểu An, ánh mắt vẫn tập trung vào trang sách cũ kỹ, nhưng lời nói lại như một làn gió mát thổi vào tâm trí đang rối bời của cậu bé.

Tạ Trần lại lật sang một trang khác, chỉ vào một bức tranh minh họa đơn giản về một khu rừng và một đại dương. “Mỗi loài cây đều có bộ rễ riêng, bám sâu vào lòng đất để hút dưỡng chất. Mỗi loài cá đều có tập tính riêng, bơi lội tự do trong lòng biển. Chúng sống hòa hợp, nương tựa vào nhau để tồn tại, tạo nên một bức tranh sinh động của vạn vật. Chẳng lẽ con người, với trí tuệ của mình, lại không thể làm được điều đó, lại không thể dung hòa những sự khác biệt mà tạo hóa đã ban tặng sao?”

Tiểu An lắng nghe từng lời của Tạ Trần, dù chưa thể hiểu hết ý nghĩa sâu xa của những ẩn dụ mà hắn vừa nói, nhưng cậu bé cảm nhận được một sự bao dung vô hạn, một triết lý sâu sắc trong lời nói của thầy mình. Cậu bé nhìn thấy sự bình yên trong ánh mắt Tạ Trần, và sự tĩnh lặng toát ra từ con người hắn dường như có thể xoa dịu mọi sự hỗn loạn. Cậu bé ghi nhớ từng lời, như một hạt mầm vừa được gieo vào mảnh đất tâm hồn non trẻ, bỗng nhiên cảm thấy một sự thông suốt kỳ lạ.

“Con hiểu rồi, tiên sinh,” Tiểu An khẽ nói, giọng nói vẫn còn non nớt nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ kiên định. Cậu bé không hỏi thêm, bởi vì cậu biết Tạ Trần không bao giờ nói thừa. Mỗi lời hắn nói đều là một gợi ý, một chìa khóa để tự mình tìm kiếm câu trả lời. Cậu bé hiểu rằng, Tạ Trần không muốn trực tiếp can thiệp, mà muốn những người trẻ tuổi như Linh và Mai tự mình tìm ra con đường.

Tạ Trần nhẹ nhàng gật đầu, không nói gì thêm, lại quay lại với cuốn sách của mình, nhưng đôi mắt hắn vẫn dõi theo ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng ở khu vực lễ hội, nơi sự sống động của nhân gian đang tiếp diễn, nơi những hạt giống của một kỷ nguyên mới đang được gieo trồng. Tiểu An cúi chào Tạ Trần, rồi không một chút do dự, vội vã chạy trở lại khu lễ hội, mang theo những lời gợi ý quý giá của Tạ Trần, như một sứ giả của sự thấu hiểu.

Ánh chiều tà dần buông xuống, nhuộm vàng cả thị trấn An Bình. Không khí trong khu vực lễ hội vẫn còn chút căng thẳng sau cuộc tranh cãi giữa Lão Ngư Dân và Người Tiều Phu. Linh và Mai, cùng Nàng Thơ Mộng Dao và Người Kể Chuyện, vẫn đang cố gắng tìm cách xoa dịu tình hình, nhưng dường như mọi lời lẽ đều trở nên vô nghĩa trước những định kiến đã ăn sâu vào tâm trí con người.

Đúng lúc đó, Thư Đồng Tiểu An chạy đến, gương mặt hớt hải nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ thông suốt. Cậu bé thì thầm vào tai Linh, truyền đạt lại những lời Tạ Trần đã nói, những câu ngụ ngôn về sông, biển, núi, suối. Linh lắng nghe, đôi mắt dần mở lớn, một tia sáng bừng lên trong tâm trí. Hắn quay sang Mai, ánh mắt giao nhau, cả hai đều hiểu ý.

“Lão Ngư Dân, Người Tiều Phu, các vị hãy nghe đây!” Linh cất tiếng, giọng nói vang dội, thu hút sự chú ý của đám đông. “Như tiên sinh Tạ Trần đã nói, nước sông và nước biển tuy khác nhau về hình dáng, về vị mặn, nhưng cả hai đều là một phần của dòng chảy cuộc sống, cùng nuôi dưỡng vạn vật. Núi cao tuy hùng vĩ, che chắn những hiểm nguy, nhưng cũng ôm trọn những dòng suối nhỏ, là nơi khởi nguồn của sự sống. Sự khác biệt không phải là đối lập, mà là sự đa dạng, là vẻ đẹp của Nhân Gian này!”

Mai tiếp lời, giọng nói kiên định: “Nếu chúng ta chỉ nhìn vào sự khác biệt để tranh cãi, thì chúng ta sẽ bỏ lỡ đi vẻ đẹp của sự hòa hợp. Mỗi vùng đất, mỗi phong tục đều có giá trị riêng, đều là một phần không thể thiếu để tạo nên một thế giới trọn vẹn. Chúng ta đến đây không phải để biến mọi thứ trở nên đồng nhất, mà là để tôn vinh sự đa dạng, để vun đắp sự thấu hiểu.”

Nàng Thơ Mộng Dao, đôi mắt trong trẻo nhìn Lão Ngư Dân và Người Tiều Phu, khẽ gảy một khúc đàn tranh. Tiếng đàn du dương, trong trẻo như tiếng suối chảy, nhưng lại mang theo sự bao la của biển cả. Nàng cất tiếng hát, lời ca êm ái như một lời ru, kể về những dòng sông nhỏ đổ về biển lớn, về những ngọn núi ôm trọn thung lũng, về sự hòa hợp của thiên nhiên, của vạn vật. “Mỗi điệu múa, mỗi bài ca đều là tiếng lòng của con người, dù từ núi hay từ biển, đều có thể chạm đến trái tim. Vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị, ở sự chân thành, ở khả năng chạm đến những cảm xúc sâu kín nhất của chúng ta.”

Người Kể Chuyện, với chiếc quạt giấy phe phẩy, cũng tiếp lời, giọng nói ấm áp: “Chuyện xưa kể rằng, một vị hiền triết từng nói, cái nhìn thiển cận của con người thường chỉ thấy được những gì khác biệt, mà quên mất rằng vạn vật đều có chung một cội nguồn. Hàng ngàn con sông đều chảy về biển lớn, hàng vạn ngọn núi đều vươn lên từ lòng đất. Sự khác biệt chỉ là hình tướng, sự hòa hợp mới là bản chất.”

Những lời nói đầy trí tuệ, những giai điệu êm ái, những câu chuyện ngụ ngôn đã dần dần thấm vào lòng người. Lão Ngư Dân và Người Tiều Phu, vốn dĩ đang hằn học, ánh mắt dần dịu lại. Họ nhìn nhau, rồi nhìn Linh, Mai, Mộng Dao, và Người Kể Chuyện. Những lời lẽ của Tạ Trần, được truyền đạt một cách khéo léo, đã giúp họ nhìn nhận lại vấn đề từ một góc độ khác, sâu sắc hơn, bao dung hơn.

Lão Ngư Dân khẽ thở dài, râu bạc rung rung. “Phải rồi… Ta đã quá cố chấp. Ta chỉ thấy được biển cả của mình mà quên đi núi rừng cũng là một phần không thể thiếu của thiên địa.” Ông quay sang Người Tiều Phu, ánh mắt không còn vẻ hằn học mà thay vào đó là sự hối lỗi.

Người Tiều Phu cũng gật đầu, khuôn mặt khắc khổ giờ đây đã giãn ra. “Là lỗi của ta… Ta đã quá bảo thủ, chỉ tin vào những gì mình biết. Ta sẽ học cách nhìn nhận mọi thứ bằng tấm lòng rộng mở hơn. Rừng và biển, tuy khác biệt nhưng đều là một, đều nuôi dưỡng con người.”

Trong khoảnh khắc đó, một sự im lặng trang trọng bao trùm, rồi đột nhiên, tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy. Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, và không khí lễ hội lại trở nên sống động, ấm áp hơn bao giờ hết. Lão Ngư Dân và Người Tiều Phu, sau một thoáng ngập ngừng, chậm rãi bước đến, đưa tay ra bắt tay nhau thật chặt. Nụ cười chân thành nở trên môi hai lão nhân, xóa tan mọi định kiến và hiểu lầm.

Đêm đến, ánh đèn lồng thắp sáng cả thị trấn, lung linh như những vì sao trên mặt đất. Mọi người cùng nhau tham gia một điệu nhảy dân gian tập thể, hoặc cùng nhau thả những chiếc đèn trời rực rỡ lên không trung. Tiếng hát, tiếng cười, tiếng nhạc cụ vang vọng khắp nơi, hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự đoàn kết và ước mơ về một tương lai hòa bình, nơi mọi sự khác biệt đều được tôn vinh.

Từ quán sách của mình, Tạ Trần, tay vẫn cầm cuốn kinh thư cổ, nhìn ra ngoài cửa sổ. Hắn thấy những chiếc đèn trời bay cao, mang theo ước nguyện của hàng trăm, hàng ngàn con người. Hắn thấy Linh và Mai đang cười rạng rỡ, thấy Nàng Thơ Mộng Dao và Người Kể Chuyện đang hòa mình vào đám đông, và thấy Lão Ngư Dân cùng Người Tiều Phu đang cùng nhau cạn chén rượu. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, nhưng đầy mãn nguyện nở trên môi Tạ Trần. Hắn biết rằng, những hạt giống đã được gieo, và chúng đang nảy mầm theo cách riêng của mình.

Sự thành công của lễ hội trong việc hóa giải định kiến không chỉ cho thấy sức mạnh của giao lưu văn hóa và lòng nhân ái, mà còn minh chứng cho con đường 'Nhân Đạo' mà Linh và Mai đang dày công vun đắp. Các mối quan hệ mới được thiết lập giữa người dân từ các vùng khác nhau sẽ tạo tiền đề cho sự hợp tác và trao đổi trong tương lai, mở rộng tầm ảnh hưởng của 'Nhân Đạo' ra khắp Nhân Gian. Vai trò của Tạ Trần như một 'điểm neo triết lý' được củng cố, khi lời nói gián tiếp của anh vẫn có sức mạnh dẫn dắt và giải quyết vấn đề, không cần sự can thiệp trực tiếp. Nàng Thơ Mộng Dao và Người Kể Chuyện sẽ tiếp tục là những nhân tố quan trọng trong việc truyền bá văn hóa và triết lý qua nghệ thuật và câu chuyện, như những dòng sông nhỏ, những con suối nguồn, góp phần vào sự luân hồi của vạn vật và hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống của các thế hệ kế tiếp.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free