Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1478: Mầm Sống Vươn Lên: Tiếng Vọng Của Một Kỷ Nguyên Mới

Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, rải những vệt vàng nhạt lên những chồng sách cũ kỹ trong quán của Tạ Trần. Không khí sáng sớm vẫn còn vương vấn chút hơi sương của đêm tàn, mang theo mùi ẩm của giấy cũ và mực tàu, hòa lẫn với hương cỏ cây ngai ngái từ khu vườn nhỏ phía sau. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố giản dị, ngồi tựa vào quầy, tay cầm một cuốn kinh thư cổ đã ngả màu thời gian. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng hàng chữ, nhưng tâm trí lại không hoàn toàn ở đó. Hắn vẫn còn cảm nhận được dư âm của đêm hội qua đi, của tiếng cười nói, tiếng đàn ca, và cả những ánh đèn trời rực rỡ bay lượn trên bầu trời đêm qua. Một nụ cười nhẹ, rất khẽ, như một sợi tơ vương trên khóe môi hắn, ẩn chứa sự mãn nguyện thâm sâu.

Chẳng bao lâu sau, tiếng bước chân thanh thoát cùng tiếng nói chuyện rộn ràng phá tan sự tĩnh lặng của buổi sớm. Linh và Mai, hai cô gái trẻ trung và tràn đầy sức sống, bước vào quán. Linh mặc một bộ y phục màu xanh ngọc, trông nhanh nhẹn và hoạt bát. Mai thì dịu dàng hơn trong bộ áo lụa màu trắng kem, mái tóc đen dài thướt tha được búi gọn gàng. Cả hai đều mang trên khuôn mặt nét rạng rỡ của niềm vui và sự hăng hái không thể giấu giếm, đôi mắt sáng ngời ý chí và sự lạc quan. Họ như hai làn gió mát lành, xua đi những bụi bặm vô hình của thời gian đang phủ lên những trang sách cổ.

"Tiên sinh Tạ Trần, người đã dậy rồi ạ!" Linh cất giọng trong trẻo, bước nhanh đến trước quầy, đôi mắt lấp lánh ánh cười. "Lễ hội thành công ngoài sức tưởng tượng của chúng con! Từ sáng sớm đã có biết bao người đến đây để hỏi han, để bày tỏ lòng ngưỡng mộ."

Mai cũng tiếp lời, giọng nói mềm mại nhưng chất chứa sự tự hào: "Đúng vậy, tiên sinh. Chúng con đã kết nối được với nhiều vùng đất xa xôi, gặp gỡ biết bao nhân tài, từ những nghệ nhân thêu thùa tinh xảo của vùng Tây Nam cho đến những thợ mộc tài hoa của miền Đông Bắc. Có người còn ngỏ ý muốn học hỏi cách chúng ta tổ chức, muốn mang 'Hội Ngộ Nhân Gian' về quê hương họ, để lan tỏa những giá trị mà chúng ta đang vun đắp." Nàng nói rồi, đưa tay vén nhẹ vài sợi tóc mai bay lòa xòa trước trán, ánh mắt nhìn Tạ Trần đầy ngưỡng mộ.

Tạ Trần khẽ khép cuốn sách, đặt nó xuống bàn một cách nhẹ nhàng. Hắn ngước nhìn hai cô gái, ánh mắt như chứa đựng cả một đại dương tri thức và sự thấu hiểu. "Đó chính là 'hạt giống'," hắn chậm rãi nói, giọng trầm ấm và điềm tĩnh, "Một khi đã gieo, tự khắc sẽ vươn lên. Con người vốn dĩ có thiện lương, có trí tuệ, chỉ là đôi khi bị những lớp bụi thời gian, những định kiến mà che lấp. Lễ hội này, chính là cơn gió lành đã thổi bay những lớp bụi ấy, để hạt giống có cơ hội nảy mầm."

Linh lắng nghe, đôi mắt mở to, như đang thấm từng lời của Tạ Trần. "Chúng con đã nghĩ đến việc mở rộng phạm vi của 'Hội Ngộ Nhân Gian', không chỉ giới hạn trong Thị Trấn An Bình nữa. Sẽ có những đoàn người mang theo câu chuyện, văn hóa của chúng ta đến những vùng đất khác, và cũng đón những tinh hoa từ khắp Nhân Gian về đây. Mai đã phác thảo một lộ trình sơ bộ, nhưng còn rất nhiều điều cần bàn bạc và lên kế hoạch chi tiết." Nàng nói, ánh mắt rực cháy niềm nhiệt huyết, như muốn ôm trọn cả Nhân Gian vào tầm nhìn của mình.

Mai gật đầu đồng tình, lấy ra một cuộn giấy nhỏ từ trong tay áo, trải nhẹ lên mặt bàn. Trên đó là những nét vẽ tay tinh xảo, phác họa những con đường, những điểm dừng chân tiềm năng. "Chúng con tin rằng, khi con người được tiếp xúc, được thấu hiểu lẫn nhau, những định kiến sẽ dần tan biến, và một kỷ nguyên mới của sự hòa hợp sẽ thực sự bắt đầu. Như lời tiên sinh nói đêm qua, mọi hình thức nghệ thuật, mọi giá trị văn hóa đều có chỗ đứng, miễn là nó chạm đến trái tim con người. Chúng con muốn mang lời nói đó, tinh thần đó, đi xa hơn nữa."

Tạ Trần im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ gật đầu. Hắn nhìn vào đôi mắt rạng rỡ của Linh, vào những nét vẽ đầy tâm huyết của Mai, và cảm nhận được một nguồn năng lượng mới đang tuôn chảy. Đây không phải là sự bành trướng quyền lực, không phải là việc xây dựng một tông môn mới, mà là sự lan tỏa của một triết lý sống, một cách thức tồn tại. Nó hữu cơ, tự nhiên, và đầy sức sống.

"Con đường này, vốn dĩ không cần quyền phép, không cần thần thông," Tạ Trần tiếp lời, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không gian ngoài cửa sổ, nơi nắng sớm đang nhảy múa trên những tán cây xanh biếc. "Cái gọi là 'Nhân Đạo', chính là sự trở về với bản chất, với những giá trị cốt lõi của con người. Các con đang làm rất tốt. Hãy cứ để những hạt giống ấy tự do vươn lên, tự do kết trái. Sẽ có những thử thách, sẽ có những khó khăn, nhưng chỉ cần giữ vững cái tâm ban đầu, giữ vững sự thấu hiểu và lòng nhân ái, thì vạn sự sẽ thành."

Linh và Mai cùng cúi đầu, lòng tràn ngập sự kính trọng và biết ơn. Lời nói của Tạ Trần, dù nhẹ nhàng, nhưng lại có sức nặng ngàn cân, định hướng cho những bước đi tương lai của họ. Họ biết rằng, dù Tạ Trần không trực tiếp tham gia vào việc điều hành, nhưng những lời nói, những triết lý của hắn chính là ngọn hải đăng dẫn lối cho con thuyền "Nhân Đạo" của họ. Mùi giấy cũ và mực tàu trong quán sách dường như cũng trở nên thơm hơn, mang theo hương vị của trí tuệ và hy vọng.

***

Giữa trưa, quảng trường Thị Trấn An Bình, nơi vừa diễn ra lễ hội náo nhiệt, nay lại một lần nữa tụ tập một đám đông tò mò. Tiếng ồn ào của những cuộc trò chuyện, tiếng xì xào bàn tán, tiếng trẻ con cười đùa hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng đời thường dưới ánh nắng ấm áp. Cảnh vật xung quanh vẫn còn vương vấn dấu tích của lễ hội, những dải lụa màu sắc còn vắt vẻo trên mái hiên, những gian hàng đã được dọn dẹp nhưng vẫn giữ lại hơi ấm của sự sum vầy.

Ở giữa đám đông, một thanh niên trẻ tuổi tên Tiểu Kiệt đang hì hụi giải thích và trình diễn một cỗ xe gỗ nhỏ. Anh ta gầy gò, tay chân lấm lem dầu mỡ và đất cát, nhưng ánh mắt lại sáng bừng, tràn đầy niềm đam mê và sự tự hào. Chiếc xe không có ngựa kéo, mà thay vào đó là một hệ thống bánh răng và bàn đạp khéo léo được chế tác từ gỗ và kim loại thô. Dù vẻ ngoài còn thô sơ, nhưng nó lại mang một vẻ đẹp giản dị, chứa đựng trí tuệ và sự sáng tạo của con người. Tiếng cọ xát của bánh răng gỗ, tiếng kẽo kẹt của trục quay vang lên nhè nhẹ mỗi khi Tiểu Kiệt tác động vào bàn đạp, thu hút sự chú ý của mọi người.

"Đây là 'xe không ngựa' mà con đã nghiên cứu chế tạo trong suốt ba tháng qua!" Tiểu Kiệt hít một hơi thật sâu, giọng nói có chút run run vì hồi hộp, nhưng vẫn rõ ràng. "Chỉ cần đạp nhẹ vào đây, bánh răng sẽ xoay, và xe sẽ chạy! Không cần sức kéo của gia súc, cũng không hao phí nhiều sức người! Nó có thể dùng để chở hàng hóa, hoặc thậm chí là di chuyển đường dài một cách dễ dàng hơn!" Anh vừa nói vừa dùng chân đạp nhẹ vào bàn đạp. Chiếc xe khẽ lăn bánh, di chuyển một cách trơn tru trên nền đất bằng phẳng của quảng trường.

Đám đông reo hò ồ ạt, tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy. Một người dân trung niên, với vẻ mặt kinh ngạc tột độ, bước tới gần, vuốt ve chiếc xe gỗ một cách cẩn trọng. "Thật kỳ diệu! Ta chưa từng thấy thứ gì như vậy! Nếu dùng cái này để chở hàng từ chợ về nhà thì tiện lợi biết mấy! Không cần phải thuê ngựa, cũng không cần khuân vác nặng nhọc nữa!"

Một bà lão khác, lưng còng, cũng gật gù tán thưởng: "Đúng vậy, đúng vậy! Mấy chuyến đi chợ xa xôi trước đây khiến ta rã rời cả người. Có thứ này thì thật là phúc cho dân làng!"

Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và sự hiếu kỳ, đứng gần đó, tay cầm một cuốn sổ nhỏ và cây bút lông, chăm chú ghi chép từng chi tiết mà Tiểu Kiệt giải thích. Cậu gầy gò trong chiếc áo vải thô cũ, nhưng tinh thần học hỏi thì không ai sánh bằng. Mỗi lời của Tiểu Kiệt đều được cậu ghi lại cẩn thận, kèm theo những nét vẽ phác họa chi tiết về hệ thống bánh răng. "Thưa Tiểu Kiệt ca ca, vậy cái này có thể dùng để kéo những vật nặng hơn không ạ? Hay có thể cải tiến để chạy nhanh hơn nữa không?" cậu hỏi, giọng nói non nớt nhưng đầy sự nghiêm túc.

Nàng Thơ Mộng Dao, thanh thoát và xinh đẹp trong bộ y phục truyền thống, đứng cạnh Tiểu An, đôi mắt tinh tế quan sát toàn bộ khung cảnh. Nàng mỉm cười nhẹ nhàng, rồi cất tiếng nói, giọng điệu êm ái như tiếng suối chảy: "Không chỉ là tiện lợi, mà còn là vẻ đẹp của trí tuệ con người, Tiểu Kiệt. Nó mang theo một lời hứa về sự tự do di chuyển mới. Tưởng tượng xem, những người già yếu, những người không có đủ của cải để sở hữu ngựa xe, giờ đây cũng có thể tự mình khám phá những vùng đất mới, mang theo những câu chuyện, những ý tưởng của mình đi khắp nơi. Nó không chỉ là một cỗ xe, mà là một biểu tượng của sự độc lập, của sự kết nối, của một thế giới mà mỗi cá nhân đều có thể tự do vươn tới những chân trời mới."

Lời nói của Mộng Dao khiến đám đông im lặng một chút, họ bắt đầu nhìn chiếc xe gỗ không chỉ bằng con mắt thực dụng mà còn bằng một cái nhìn sâu sắc hơn. Tiểu Kiệt, nghe những lời ấy, khuôn mặt lấm lem chợt ửng hồng, ánh mắt nhìn Mộng Dao đầy ngưỡng mộ. Anh chưa từng nghĩ phát minh của mình lại mang ý nghĩa sâu xa đến vậy.

Tiểu An cũng gật gù, ghi lại những lời của Mộng Dao vào cuốn sổ. Cậu nhận ra rằng, những phát minh không chỉ dừng lại ở công dụng hữu hình, mà còn có thể thay đổi cách con người cảm nhận về cuộc sống, về thế giới xung quanh. Đây chính là một mầm mống của sự tiến bộ, không chỉ về khoa học kỹ thuật, mà còn về tư tưởng và tinh thần. Bầu không khí tại quảng trường không còn chỉ là sự tò mò mà còn là sự thán phục, pha lẫn niềm hy vọng về một tương lai mà sức người, trí tuệ con người có thể làm nên những điều phi thường, không cần đến phép thuật hay tiên lực. Tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng khi Tiểu Kiệt điều chỉnh lại một bộ phận, như tiếng reo vui của một kỷ nguyên mới đang cựa mình thức giấc.

***

Khi nắng chiều bắt đầu ngả vàng, trải những vệt nắng cuối cùng lên những mái nhà ngói đỏ của Thị Trấn An Bình, một góc vắng vẻ trong vườn trà lại vang lên những tiếng nói chuyện trầm bổng. Nơi đây, mùi hương trà xanh thoang thoảng trong gió mát, quyện với mùi đất ẩm và hương hoa cỏ dại, tạo nên một không gian tĩnh lặng, tách biệt khỏi sự ồn ào của thị trấn. Trên chiếc bàn đá cổ kính, một tấm bản đồ vẽ tay được trải ra cẩn thận, cùng với những ghi chép lỉnh kỉnh, chi chít chữ viết và ký hiệu.

Thanh Thanh, một cô gái trẻ với vẻ ngoài thanh tú, đôi mắt thông minh lấp lánh sự tinh anh, đang cầm cây bút lông chỉ vào tấm bản đồ. Bên cạnh nàng là vài thư sinh trẻ khác, tất cả đều đang chăm chú lắng nghe, khuôn mặt lộ rõ vẻ nghiêm túc. Thanh Thanh mặc một bộ áo vải đơn giản, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, toát lên vẻ tri thức và sự chín chắn vượt xa tuổi thật. Nàng không phải là một tiên tử hay một người tu luyện, mà là một thư sinh, một người khao khát tìm kiếm sự thật và kiến tạo những giá trị tốt đẹp cho cộng đồng.

"Thưa các vị, theo như những gì chúng ta đã điều tra, tranh chấp nguồn nước giữa hai thôn Vân Thủy và Sơn Khê đã kéo dài gần một năm nay," Thanh Thanh bắt đầu, giọng nói rõ ràng, rành mạch. "Cả hai thôn đều cho rằng nguồn suối chảy từ ngọn núi kia là của riêng họ, dẫn đến những mâu thuẫn nhỏ và sự rạn nứt trong tình làng nghĩa xóm." Nàng chỉ vào một đường chấm chấm trên bản đồ, nơi hai con sông nhỏ hợp lưu.

Một thư sinh trẻ tuổi, với vẻ mặt có phần lo lắng, lên tiếng: "Nhưng lòng người khó đoán, Thanh Thanh. Những định kiến đã ăn sâu vào tâm trí họ, liệu họ có chấp nhận buông bỏ những thứ đã tồn tại từ bao đời nay, chỉ vì một lời nói hay một ý tưởng của chúng ta?"

Thanh Thanh mỉm cười nhẹ, ánh mắt kiên định. "Chính là lúc này cần đến sự thấu hiểu, huynh đệ. Lễ hội 'Hội Ngộ Nhân Gian' vừa qua đã cho chúng ta thấy, khi con người tìm thấy điểm chung, khi họ được tiếp xúc và thấu hiểu văn hóa của nhau, định kiến sẽ dần tan biến. Chúng ta không thể dùng quyền lực để ép buộc họ, cũng không thể dùng bạo lực để giải quyết. Con đường duy nhất là thuyết phục, là chỉ ra cho họ thấy lợi ích chung, sự hòa hợp lâu dài."

Nàng tiếp tục, chỉ vào tấm bản đồ: "Thay vì tranh giành nguồn nước, chúng ta có thể cùng nhau xây dựng một hệ thống dẫn nước chung, phân chia công bằng, và cùng nhau bảo vệ nó. Nước từ suối sẽ được dẫn về một bể chứa lớn, sau đó chia thành hai nhánh, mỗi nhánh cung cấp đủ cho một thôn. Như vậy, cả hai thôn đều có lợi, nguồn nước được quản lý hiệu quả hơn, và tình làng nghĩa xóm cũng bền chặt hơn. Hơn nữa, việc cùng nhau xây dựng và bảo trì sẽ tạo ra sự gắn kết, khiến họ trở thành những người đồng hành, chứ không phải đối thủ."

Các thư sinh khác chăm chú lắng nghe, từng người một gật gù. Một người khác lên tiếng, giọng nói đầy hứng thú: "Đây quả là một ý tưởng vẹn cả đôi đường! Vừa giải quyết được vấn đề hiện tại, lại vừa xây dựng được một nền tảng vững chắc cho sự hợp tác trong tương lai. Ta tin rằng, nếu chúng ta trình bày một cách khéo léo và chân thành, họ sẽ chấp nhận."

"Tuy nhiên," Thanh Thanh nói thêm, "chúng ta cần phải có một kế hoạch chi tiết về cách thức phân chia, về việc ai sẽ chịu trách nhiệm bảo trì, và cả những quy tắc chung mà cả hai thôn đều phải tuân thủ. Mọi thứ phải rõ ràng, minh bạch, để tránh những hiểu lầm không đáng có về sau." Nàng lại ghi chép vào cuốn sổ của mình, những nét chữ thanh mảnh nhưng dứt khoát.

Ông Lão Tiều Phu, với dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, đang ngồi ở một bàn trà gần đó. Râu tóc ông bạc phơ, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ. Trên tay ông vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ, nhưng lúc này nó được đặt nhẹ nhàng bên cạnh. Ông lão nhấp một ngụm trà nóng, khẽ mỉm cười tán thưởng. Ông đã trải qua biết bao nhiêu mùa sương gió, chứng kiến biết bao cuộc tranh chấp, nhưng chưa bao giờ thấy một cách giải quyết nào lại thấu tình đạt lý như vậy. Lời nói của Thanh Thanh, tuy giản dị, nhưng chứa đựng đạo lý sâu xa về sự hợp tác và lòng nhân ái, những giá trị mà ông đã luôn gìn giữ trong suốt cuộc đời làm tiều phu của mình. Trong không khí yên bình của vườn trà, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của Thanh Thanh và các thư sinh vang lên, như những hạt mầm tri thức đang được gieo xuống mảnh đất màu mỡ của một kỷ nguyên mới.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, hắt những tia nắng cuối cùng qua ô cửa sổ quán sách của Tạ Trần, đổ bóng dài lên nền nhà gỗ. Màu vàng cam của hoàng hôn len lỏi qua từng kẽ sách, đậu lại trên cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' đang nằm trên bàn, khiến những trang giấy cũ kỹ dường như phát sáng một cách huyền ảo. Tạ Trần, lúc này chỉ còn một mình trong quán, không đọc sách. Hắn chỉ nhìn, đôi mắt sâu thẳm dõi theo những vệt sáng lấp lánh trên trang giấy, nhưng tâm trí lại trôi dạt về những hình ảnh đã in sâu trong ngày.

Hắn thấy nụ cười rạng rỡ của Linh và Mai khi họ kể về những 'hạt giống' đang được gieo trồng khắp nơi. Hắn thấy ánh mắt sáng bừng của Tiểu Kiệt khi cỗ 'xe không ngựa' lăn bánh, mang theo không chỉ hàng hóa mà còn cả những ước mơ về sự tự do di chuyển. Hắn thấy sự kiên định của Thanh Thanh khi nàng thuyết phục các thư sinh về con đường hòa hợp, về sức mạnh của sự thấu hiểu thay vì quyền lực. Những tiếng cười, những phát minh, những cuộc thảo luận — tất cả hiện lên rõ nét trong tâm trí hắn, như một bức tranh sống động về một thế giới đang dần thay đổi.

Gió đêm bắt đầu thổi nhẹ qua khe cửa, mang theo chút hơi lạnh của buổi tối và mùi hương của hoa cỏ từ khu vườn. Tạ Trần khẽ khép cuốn sách, đặt nó lên bàn một cách trân trọng, như đặt một viên ngọc quý. Cuốn sách không cần được đọc nữa, bởi lẽ những triết lý của nó đã được thể hiện một cách sống động, chân thực ngay trong cuộc sống của Nhân Gian.

Hắn đứng dậy, bước ra cửa sổ, nhìn ngắm Thị Trấn An Bình đang lên đèn. Từng ánh sáng nhỏ li ti bắt đầu bừng lên từ những ngôi nhà, những con ngõ, lung linh như những vì sao trên mặt đất. Mỗi ánh sáng ấy không chỉ là một gia đình, một mái ấm, mà còn là một ước mơ, một hy vọng, một hạt giống đang nảy mầm. Hắn thấy Linh và Mai đang cùng nhau đi qua con phố chính, ánh đèn lồng chiếu rọi khuôn mặt rạng rỡ của họ. Hắn mường tượng ra Tiểu Kiệt đang miệt mài bên những bánh răng gỗ, hay Thanh Thanh đang phác thảo thêm những kế hoạch cho ngày mai.

Không cần thần thông quảng đại, không cần trường sinh bất lão. Cái gọi là 'bình thường vĩnh cửu' hóa ra lại là sự sáng tạo không ngừng của trí tuệ con người, là lòng nhân ái không biên giới của mỗi cá thể, là sự thấu hiểu và hợp tác giữa những con người bình thường. Đây chính là con đường mà hắn đã luôn tìm kiếm, con đường mà hắn tin tưởng, một con đường không có tiên đạo, không có chấp niệm về quyền năng, mà chỉ có sự sống trọn vẹn, chân thực.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên len lỏi trong từng thớ thịt, từng mạch máu. Hắn biết rằng, con đường này sẽ không dễ dàng. Sẽ còn những thử thách, những hiểu lầm, những xung đột tiềm ẩn mà hắn chưa thấy rõ. Nhưng hắn cũng tin rằng, những hạt giống đã được gieo, những mầm non đã vươn lên, sẽ đủ sức mạnh để chống chọi với phong ba bão táp. Chúng sẽ tiếp tục lớn lên, tiếp tục kết trái, và tiếp tục gieo rắc những hạt giống mới, trong một vòng luân hồi bất tận của sự sống.

Trăng đã lên cao, tỏa ánh sáng bạc xuống thị trấn. Trong màn đêm tĩnh mịch, Tạ Trần đứng đó, một phàm nhân giữa Nhân Gian, nhưng ánh mắt hắn lại như nhìn thấy cả một kỷ nguyên mới đang mở ra, nơi con người không còn khao khát thành tiên, mà tìm thấy sự trọn vẹn ngay trong chính cuộc đời bình thường của mình. Hắn là một điểm neo, một người quan sát, nhưng cũng là một phần không thể thiếu của dòng chảy vĩ đại ấy. Những thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng học hỏi, không ngừng sáng tạo, để viết nên những chương tiếp theo của câu chuyện mang tên "Nhân Gian".

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free