Nhân gian bất tu tiên - Chương 1481: Bức Phù Điêu Vô Vọng: Khi Kiêu Ngạo Chạm Ngưỡng Giới Hạn
Đêm khuya, một màn đen dày đặc bao trùm Thị Trấn An Bình, chỉ còn ánh trăng nhợt nhạt và lác đác những ngọn đèn dầu yếu ớt từ các nhà dân còn thức. Trong xưởng của Hùng, không khí lạnh lẽo và nặng nề hơn bao giờ hết. Tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh buốt giá, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng ai đó đang rên rỉ. Hùng vẫn ngồi đó, bên khối gỗ lớn còn dang dở, gương mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu vì mệt mỏi và sự bế tắc. Tiếng đục khắc giờ đây chỉ còn vang lên yếu ớt, không còn sự dứt khoát và tự tin như ban ngày, rồi tắt hẳn, nhường chỗ cho sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng thở dài mệt mỏi của hắn. Mùi gỗ, mùi bụi cưa, và mùi mồ hôi chua xót của Hùng trộn lẫn vào nhau, tạo nên một mùi vị khó chịu, gợi lên sự kiệt sức và thất bại. Hắn đã vật lộn suốt một ngày dài, một mình xoay sở với khối gỗ khổng lồ ấy, cố gắng khắc phục những sai sót, cố gắng hoàn thành những chi tiết phức tạp. Nhưng mỗi lần hắn cố gắng, mỗi lần hắn đưa mũi đục, hắn lại càng thấy mình lún sâu hơn vào vũng lầy của sự bế tắc. Khối gỗ dường như đang chống lại hắn, những đường nét trở nên khó kiểm soát, những chi tiết mà hắn từng tự hào về sự tinh xảo, giờ đây lại trở thành những cái bẫy, những thách thức không thể vượt qua. Hùng ngồi sụp xuống, đôi vai gầy rộc run rẩy nhẹ. Công việc vẫn dang dở, những vấn đề kỹ thuật và thiết kế vẫn chưa được giải quyết, và sự kiêu ngạo của hắn đã không thể giúp hắn một tay. Hắn nhìn chằm chằm vào tác phẩm của mình, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ tối đen, nơi ánh đèn lấp lánh từ xa, và có thể nghe thấy tiếng cười nói vọng lại từ đâu đó trong thị trấn, những âm thanh của cuộc sống cộng đồng mà hắn đã tự tay gạt bỏ. Những lời nói của Tạ Trần từ hôm qua, và những lời lẽ minh triết của Ông Lão Tiều Phu mà hắn vô tình nghe được một đoạn khi đi ngang qua vườn trà v��o lúc chiều tà, cùng với sự bế tắc hiện tại, bắt đầu gặm nhấm sự kiêu ngạo của hắn. “Một bức tranh đẹp cần nhiều màu sắc… bầu trời vốn dĩ rộng lớn hơn rất nhiều… trống rỗng vô cùng tận…” Hùng thầm thì, gần như không nghe thấy, giọng đầy chua chát. Những lời ấy, vốn dĩ chỉ là những câu nói vu vơ, giờ đây lại vang vọng trong đầu hắn, cộng hưởng với nỗi thất vọng và sự cô đơn cùng cực. Hắn đã luôn tin rằng tài năng của mình là vô song, là đủ để hắn đứng một mình, nhưng giờ đây, hắn lại cảm thấy mình nhỏ bé và yếu ớt biết nhường nào. Sự hoàn hảo mà hắn theo đuổi, giờ đây lại trở thành một xiềng xích trói buộc hắn vào sự cô độc. Hùng đưa tay ôm lấy đầu, mái tóc đen nhánh bù xù rũ xuống che đi gương mặt đầy sự bế tắc và cô độc. Cảm giác lạnh lẽo của đêm khuya bao trùm lấy hắn, thấm vào tận xương tủy. Anh ta vẫn chưa chấp nhận thay đổi, cái chấp niệm về sự hoàn hảo đơn độc vẫn còn đó, nhưng hạt mầm nghi ngờ và sự nhận thức về giới hạn của bản thân đã bắt đầu nảy mầm mạnh mẽ hơn. ��ây không chỉ là một sự bế tắc trong công việc, mà là một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội, một sự đổ vỡ của niềm tin cố hữu đã theo hắn suốt bao năm tháng. Hắn đã từng khinh thường những người phàm nhân chỉ biết dựa dẫm vào nhau, nhưng giờ đây, chính hắn lại đang vật lộn trong sự cô độc của chính mình. Cái cổng đình làng, dự án cộng đồng mà hắn đã từ chối sự giúp đỡ, giờ đây trở thành một biểu tượng cho sự thất bại của hắn khi làm việc một mình, một bài học sống động mà hắn phải đối mặt. Đêm ấy, Hùng không chạm khắc thêm một đường nào nữa. Hắn chỉ ngồi đó, vật lộn với những suy nghĩ mới mẻ và khó chịu, với hạt giống của sự nghi ngờ đã được gieo vào tâm hồn hắn. Hạt giống ấy, tuy nhỏ bé, nhưng lại có sức mạnh làm lay chuyển cả một tảng băng kiêu ngạo mà hắn đã xây đắp suốt bao năm. Sự bế tắc và cảm giác cô độc cùng cực của Hùng báo hiệu một sự thay đổi không thể tránh khỏi trong thái độ của anh ta, một cuộc đấu tranh nội tâm lớn hơn, một con đường gian nan để tìm lại chính mình, để hiểu được giá trị thực sự của sự gắn kết và lòng nhân ái trong cái ‘Kỷ Nguyên Nhân Gian’ đang dần thành hình.
***
Sáng sớm, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua khe cửa sổ rọi vào xưởng của Hùng, nhưng không đủ để xua đi bầu không khí nặng nề, ngột ngạt bao trùm. Hùng đã thức dậy từ rất sớm, gương mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu với quầng thâm rõ rệt sau một đêm gần như thức trắng. Mái tóc đen nhánh của hắn vẫn bù xù, lấm lem mùn gỗ như thể hắn đã vùi đầu vào công việc ngay khi bình minh ló dạng. Quần áo hắn vẫn là bộ đồ lao động cũ kỹ, lấm lem bụi cưa và mồ hôi, phản ánh sự kiệt sức đến tận cùng.
Hắn ngồi trước khối gỗ lớn, cái phôi của cánh cổng đình làng, vẫn còn dang dở. Hương gỗ mới và mùi mùn cưa trộn lẫn với mùi mồ hôi chua xót của hắn, tạo thành một thứ hỗn tạp khó chịu. Trên tay hắn là cây đục sắc bén, nhưng động tác giờ đây không còn sự dứt khoát, mạnh mẽ mà thay vào đó là sự do dự, run rẩy. Hắn đã cố gắng hoàn thiện một chi tiết phức tạp trên bức phù điêu, một họa tiết r���ng bay phượng múa vốn đòi hỏi sự tinh xảo tuyệt đối. Tâm trí hắn đã quá mệt mỏi, không thể tập trung, và đôi tay chai sạn vì lao động cật lực bấy lâu nay cũng không còn nghe lời.
Tiếng đục chạm vang lên thưa thớt, không còn là những âm thanh đều đặn, mạnh mẽ mà chỉ là những tiếng gõ yếu ớt, rời rạc. Hùng nghiến răng, dồn hết sức lực và ý chí còn lại vào mũi đục, cố gắng khắc họa đường cong của vảy rồng. Nhưng chỉ một chút lơ đễnh, một thoáng mất tập trung, mũi đục trượt dài, một đường chạm khắc bị lệch hẳn, phá hỏng cả một mảng chi tiết tinh vi. Chưa dừng lại ở đó, ngay sau tiếng đục trượt, một âm thanh "rắc" khô khốc vang lên, một vết nứt nhỏ nhưng rõ ràng lan rộng trên thớ gỗ, ngay tại vị trí hắn vừa chạm vào.
Hùng sững sờ. Toàn thân hắn run rẩy. Hắn nhìn chằm chằm vào vết nứt, như thể nó là một vết thương chí mạng trên chính linh hồn mình. Cái kiêu ngạo bấy lâu nay đã trở thành bản năng của hắn, giờ đây bị một cú đánh đau điếng. Hắn đã tự tay mình phá hủy công sức của bao ngày, và tệ hơn, là phá hủy niềm tin vào tài năng vô song của chính mình.
"Không thể nào... phải được chứ! Tại sao lại thế này?" Hùng lẩm bẩm, giọng khàn đặc, đầy sự phẫn uất. Hắn ném cây đục xuống sàn, tiếng kim loại va vào gỗ khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của xưởng. Một cảm giác bất lực to lớn dâng trào, nhấn chìm hắn. Hắn ôm lấy đầu, mái tóc bù xù rũ xuống che đi đôi mắt đỏ ngầu. Hắn muốn gào thét, muốn đập phá mọi thứ, nhưng cơ thể đã quá kiệt sức, và tâm hồn đã quá mỏi mệt để có thể bộc lộ bất kỳ cảm xúc dữ dội nào.
Hắn ngồi đó một lúc lâu, nhìn chằm chằm vào vết nứt trên khối gỗ, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai dần trở nên gay gắt hơn. Nhưng trong lòng hắn, chỉ có một màu xám xịt của sự thất bại. Hắn nhặt lại cây đục, cố gắng tìm cách sửa chữa. Hắn dùng một cây đục nhỏ hơn, cố gắng gọt đẽo, tỉ mỉ chỉnh sửa từng chút một. Mùi keo dán gỗ thoang thoảng trong không khí khi hắn cố gắng che đi vết nứt, nhưng chỉ làm nó trở nên xấu xí và lộ liễu hơn. Càng sửa, hắn lại càng thấy mình mắc lỗi nhiều hơn. Những đường nét vốn dĩ mượt mà giờ đây trở nên thô kệch, méo mó. Cái sự hoàn hảo mà hắn theo đuổi giờ đây lại là thứ hắn tự tay phá hủy.
Chiều muộn, ánh mặt trời dần khuất bóng, nhường chỗ cho một bầu không khí âm u. Hùng vẫn miệt mài trong xưởng, nhưng tiếng đục chạm đã hoàn toàn biến mất. Chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của hắn, và tiếng càu nhàu bực bội. Cả lưng và tay hắn đau nhức đến tê dại, nhưng hắn không dám dừng lại. Hắn sợ, sợ rằng khi hắn dừng lại, hắn sẽ phải đối mặt với sự thật trần trụi: hắn đã thất bại. Sự kiêu ngạo của hắn, thứ đã nâng hắn lên thành một thợ thủ công tài ba, giờ đây lại là sợi xích trói buộc hắn vào sự cô độc và bế tắc.
Hắn nhìn khối gỗ, nhìn những vết lỗi lầm chồng chất. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Lão Tiệm Cầm với nụ cười hiền hậu, và lời đề nghị hợp tác từ các thợ thủ công khác chợt hiện lên. Hắn đã kiêu ngạo từ chối, tin rằng mình có thể làm tốt hơn tất cả. Nhưng giờ đây, cái "nhân qu��" của sự lựa chọn ấy đang đè nặng lên vai hắn. Dự án chạm khắc cổng đình làng, một công trình lớn lao, ý nghĩa đối với cả cộng đồng, giờ đây lại bị đình trệ bởi sự cố chấp của một mình hắn. Hắn đã đặt cược tất cả vào tài năng cá nhân, và đang phải trả một cái giá đắt. Mùi mùn gỗ vẫn vương vấn, nhưng giờ đây nó không còn gợi lên niềm đam mê mà chỉ còn là sự ám ảnh của thất bại.
***
Vào giữa trưa, khi ánh nắng dịu dàng rải khắp Thị Trấn An Bình, mang theo hơi ấm áp của một ngày mới, quán sách của Tạ Trần vẫn giữ một vẻ yên bình, tĩnh lặng thường thấy. Mùi giấy cũ, mực, và hương trầm nhẹ nhàng quyện vào nhau, tạo nên một không gian thư thái, khác hẳn với sự căng thẳng, ngột ngạt nơi xưởng gỗ của Hùng. Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, đang ngồi sau quầy, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, lướt qua từng trang sách cổ. Làn da trắng nhợt của anh, dường như ít khi tiếp xúc với nắng gió, càng làm nổi bật vẻ u tĩnh của một người đã từ bỏ con đường tu tiên để sống một đời phàm nhân. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, và bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, càng làm anh hòa mình vào không khí trầm mặc của quán.
Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy còm, lưng hơi còng nhưng đôi mắt vẫn tinh anh và nụ cười hiền hậu, đang ngồi ở góc quán, nhâm nhi chén trà xanh và đọc một cuốn sách về những câu chuyện dân gian. Râu tóc ông đã bạc phơ như tuyết, bộ quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, trên tay ông vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ, như một phần không thể thiếu của cuộc đời mình. Bầu không khí yên bình bỗng bị phá vỡ bởi tiếng bước chân lanh lảnh của Thư Đồng Tiểu An.
Tiểu An, với thân hình gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh, mặc chiếc áo vải thô cũ, hối hả bước vào quán. Cậu bé đặt một chồng sách cũ lên quầy, rồi nhìn Tạ Trần với vẻ mặt đầy lo lắng.
“Thưa tiên sinh, con mang mấy quyển sách này đến để người xem lại ạ,” Tiểu An nói, giọng hơi hụt hơi. “Nhưng con còn có chuyện này… con thấy chú Hùng hôm nay trông rất mệt mỏi. Con đi ngang qua xưởng thấy chú ấy cứ ngồi thẫn thờ trước khối gỗ, hình như làm hỏng mất một góc rồi ạ.”
Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, ánh mắt anh hơi nheo lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có thể thấy loáng thoáng bóng dáng của cánh cổng đình làng đang đình trệ. Anh đã nghe những tin tức về Hùng, về sự cố chấp và những khó khăn mà hắn đang gặp phải.
Ông Lão Tiều Phu, nghe vậy, khẽ thở dài, đặt cuốn sách xuống. “Thằng bé ấy… tài năng thì có, nhưng cái tính cố chấp thì ai cũng phải lắc đầu. Ta nghe nói nó đã từ chối không biết bao nhiêu lời đề nghị giúp đỡ của Lão Tiệm Cầm và những thợ thủ công khác. Nó cứ khăng khăng tự mình làm hết. Con người ta, ai cũng có giới hạn của mình, hà cớ gì cứ phải tự ép mình vào bước đường cùng?” Giọng ông chậm rãi, từ tốn, mang theo chút tiếc nuối và lo lắng cho Hùng. Ông đã chứng kiến không ít những tài năng vụt sáng rồi lại vụt tắt bởi chính cái tôi quá lớn.
Tiểu An gật đầu, vẻ mặt càng thêm buồn bã. “Con cũng thấy lo cho chú Hùng lắm ạ. Cổng đình làng là việc lớn của cả làng, mà cứ đình trệ mãi thế này…”
Tạ Trần lắng nghe câu chuyện, ánh mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, dường như đang nhìn xuyên qua lớp không gian và thời gian để thấu hiểu sâu xa hơn về cái "nhân quả" đang diễn ra. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở rất nhẹ, gần như không nghe thấy. Anh hiểu rằng sự kiêu ngạo của Hùng không chỉ là một nét tính cách mà còn là một "chấp niệm" sâu sắc, một bức tường vô hình ngăn cách hắn với thế giới xung quanh. Trong cái kỷ nguyên mà Thiên Đạo đang suy yếu, nơi con người đang tìm lại giá trị của chính mình, những xung đột nội tâm như của Hùng lại càng trở nên rõ nét hơn.
“Giống như dòng sông, nếu chỉ một giọt nước, nó sẽ khô cạn,” Tạ Trần cất lời, giọng trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng triết lý sâu sắc. Anh không nhìn Tiểu An hay Ông Lão Tiều Phu, mà ánh mắt vẫn hướng về phía xa xăm, nơi những mái nhà ngói đỏ và cây đa cổ thụ của đình làng ẩn hiện. “Nhưng khi hàng ngàn giọt nước hợp lại, nó có thể cuốn trôi cả núi non. Sức mạnh của cá nhân, dù lớn đến mấy, cũng có giới hạn của nó.”
Ông Lão Tiều Phu gật gù, vẻ mặt trầm tư. “Đúng vậy, tiên sinh nói phải. Con người ta sinh ra đã là một phần của cộng đồng, như những hạt cát làm nên sa mạc, như những viên đá xây nên thành quách. Dù một hạt cát có lấp lánh đến đâu, một viên đá có vững chắc đến mấy, nếu không có những hạt cát, viên đá khác, thì cũng chỉ là cô độc mà thôi.” Ông đưa tay vuốt chòm râu bạc, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi niềm về sự luân hồi của vạn vật, về các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, về cách những giá trị nhân văn sẽ là kim chỉ nam cho họ.
Tiểu An ngây thơ nhìn Tạ Trần, cố gắng hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong lời nói của tiên sinh. Cậu bé cảm nhận được sự lo lắng của người lớn, nhưng cũng cảm nhận được một sự thật hiển nhiên: không ai có thể sống và làm việc một mình mãi được. Lời nói của Tạ Trần không phải là một lời phán xét, mà là một lời gợi mở, một hạt mầm triết lý được gieo vào tâm trí những người xung quanh, từ cậu bé hiếu kỳ đến ông lão từng trải. Nó là một bài học về sự khiêm tốn, về giá trị của sự gắn kết, những điều cơ bản nhất mà một "phàm nhân" cần có trong kỷ nguyên không còn tiên đạo. Tạ Trần vẫn vậy, không trực tiếp can thiệp, không dùng quyền năng siêu phàm, nhưng lại dùng trí tuệ và sự thấu hiểu để dẫn dắt, để "phá cục" những chấp niệm cố hữu, để chỉ ra con đường cho một "nhân gian" mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
***
Đêm khuya, một màn sương mỏng giăng mắc khắp Thị Trấn An Bình, khiến ánh trăng trở nên mờ ảo, yếu ớt, chỉ đủ để soi rõ những hình thù lờ mờ. Không khí se lạnh, tiếng gió thổi hiu quạnh qua những hàng cây, mang theo hơi ẩm của đất và mùi cỏ dại. Tiếng côn trùng đêm rả rích, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch, nặng nề, như tiếng lòng của một người đang chịu đựng sự giày vò.
Dưới ánh trăng mờ nhạt ấy, Hùng ngồi bệt xuống đất, ngay trước cánh cổng đình làng vẫn còn dang dở. Khối gỗ khổng lồ, đáng lẽ phải là một kiệt tác, giờ đây lại hiện lên như một lời chế giễu đau đớn. Những đường chạm khắc lởm chởm, méo mó, những vết nứt xấu xí mà hắn cố gắng che đậy, giờ đây hiện rõ mồn một dưới thứ ánh sáng ma mị. Mùi gỗ mới, mùi đất ẩm, và mùi mồ hôi khô khốc của chính hắn hòa quyện, tạo nên một thứ hương vị cay đắng.
Hùng nhìn chằm chằm vào khối gỗ, đôi mắt đỏ ngầu, sưng húp vì thiếu ngủ và nước mắt đã khô cạn. Cả cơ thể hắn rã rời, đau nhức từ sống lưng đến đôi bàn tay chai sạn. Hắn đã vật lộn suốt cả ngày, rồi lại cả đêm, cố gắng sửa chữa, cố gắng hoàn thiện, nhưng mọi nỗ lực chỉ đưa hắn đến một vực sâu thất bại lớn hơn. Cái sự bất lực to lớn dâng trào, nhấn chìm hắn vào một cảm giác tuyệt vọng chưa từng có.
Trong tâm trí hắn, những l���i nói của Tạ Trần, trầm tĩnh và sâu sắc, lại vang vọng. “Giống như dòng sông, nếu chỉ một giọt nước, nó sẽ khô cạn. Nhưng khi hàng ngàn giọt nước hợp lại, nó có thể cuốn trôi cả núi non. Sức mạnh của cá nhân, dù lớn đến mấy, cũng có giới hạn của nó.” Rồi đến lời của Ông Lão Tiều Phu, giọng chậm rãi, từ tốn: “Con người ta sinh ra đã là một phần của cộng đồng… nếu không có những hạt cát, viên đá khác, thì cũng chỉ là cô độc mà thôi.”
Những lời ấy, vốn dĩ hắn đã nghe được một cách vô tình, hoặc qua lời kể của người khác, giờ đây lại trở thành những mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào trái tim đang rướm máu của hắn. Hắn đã luôn tin vào tài năng của mình là vô song, vào khả năng một mình có thể làm nên tất cả. Đó là một "chấp niệm" đã bám rễ sâu trong tâm hồn hắn suốt bao năm tháng, là nền tảng của sự kiêu ngạo đã định hình nên con người hắn. Hắn đã khinh thường sự giúp đỡ, khinh thường sự hợp tác, xem đó là biểu hiện của sự yếu kém. Nhưng giờ đây, thực tế nghiệt ngã đã giáng một đòn chí m��ng vào cái tôi ngạo mạn ấy.
Cái kiêu ngạo vẫn còn đó, như một bóng ma dai dẳng, cố gắng gào thét trong lòng hắn rằng hắn vẫn có thể, hắn vẫn chưa thua. Nhưng sự mệt mỏi cùng cực, sự thất bại hiển hiện ngay trước mắt, và nỗi cô độc lạnh lẽo đã bóp nghẹt tiếng nói ấy. Hắn đã cố gắng, đã vắt kiệt từng chút sức lực cuối cùng, nhưng bức phù điêu này, công trình của cả làng, thực sự đã vượt quá giới hạn của một mình hắn. Nó không chỉ là một thử thách về kỹ năng, mà còn là một thử thách về ý chí, về sự bền bỉ, và quan trọng nhất, là về sự khiêm tốn.
Hùng đưa tay ôm lấy đầu, mái tóc đen nhánh bù xù rũ xuống che đi gương mặt đầy sự bế tắc và cô độc. Hắn cảm thấy mình nhỏ bé và yếu ớt biết nhường nào. Cái "nhân quả" của sự lựa chọn đơn độc đã dẫn hắn đến đây, đến bờ vực của sự suy sụp. Hắn đã từng khinh thường những người phàm nhân chỉ biết dựa dẫm vào nhau, nhưng giờ đây, chính hắn lại đang vật lộn trong sự cô độc của chính mình, như một con thuyền nhỏ bé giữa đại dương b��o tố, không có cánh buồm, không có đồng đội.
Cảm giác lạnh lẽo của đêm khuya bao trùm lấy hắn, thấm vào tận xương tủy. Hắn không còn nghe thấy tiếng côn trùng, không còn cảm nhận được cơn gió heo hút. Tất cả chỉ còn là sự im lặng nặng nề, cùng với tiếng lòng mình đang vỡ vụn.
“Không thể… Ta không thể… một mình.” Hùng lẩm bẩm, giọng khàn đặc, yếu ớt đến thảm thương. Đó không chỉ là một lời thừa nhận thất bại, mà còn là một lời đầu hàng, một sự buông bỏ cái "chấp niệm" đã giam cầm hắn bấy lâu. Hắn gục đầu xuống, hai tay ôm chặt lấy mặt, biểu lộ sự thất bại và tuyệt vọng cùng cực. Nhưng trong khoảnh khắc đó, khi chấp nhận giới hạn của bản thân, một hạt mầm mới, nhỏ bé và mong manh, đã bắt đầu nảy mầm trong tâm hồn hắn. Hạt mầm của sự khiêm tốn, của sự nhận thức về giá trị của sự gắn kết, của một con đường mới mà hắn chưa từng dám nghĩ tới.
Đó là khoảnh khắc mà bức tường kiêu ngạo đã sụp đổ, để lộ ra một con người yếu đuối, nhưng cũng chính là con người có thể học hỏi và trưởng thành. Cái bế tắc hiện tại của Hùng không phải là dấu chấm hết, mà là tiền đề cho một sự thay đổi lớn lao. Những lời nói gián tiếp của Tạ Trần, không mang theo bất kỳ pháp lực hay quyền năng nào, đã dần gieo mầm vào tâm trí Hùng, báo hiệu rằng triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' sẽ dần thay đổi nhận thức của anh ta. Dự án cổng đình làng, dù đang đình trệ, sẽ không còn là biểu tượng của sự thất bại, mà sẽ trở thành một minh chứng sống động cho sức mạnh của sự hợp tác và cộng đồng, một khi Hùng tìm thấy con đường để vượt qua chính mình. Nỗi đau này, sự cô độc này, chính là khởi đầu cho một hành trình mới, nơi Hùng sẽ tìm lại được bản chất thực sự của mình trong cái 'Kỷ Nguyên Nhân Gian' đang dần thành hình.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.