Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1484: Vết Nứt Của Kiêu Ngạo, Dòng Chảy Của Trí Tuệ

Màn đêm buông xuống, như một tấm màn nhung đen kịt phủ lấy Thị Trấn An Bình, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng từ những ngôi nhà thưa thớt. Trong xưởng gỗ của Hùng, chỉ còn lại ánh nến leo lét, nhảy nhót trên bức phù điêu dang dở, soi rõ mồn một vết nứt mảnh như sợi tơ trên vảy rồng. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái nhà đã chuyển thành tiếng ào ạt của một trận dông lớn, hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa như tiếng than khóc của linh hồn vất vưởng. Không khí nặng như chì, nồng mùi gỗ mục, bụi bặm và một thứ mùi ẩm mốc khó tả, như thể cả không gian đang cùng Hùng chìm vào sự mục rữa của hy vọng.

Hùng vẫn quỳ gục ở đó, đôi vai run rẩy, gầy guộc. Cây đục gỗ hắn vừa buông thõng vẫn nằm lăn lóc trên nền đất lạnh lẽo, một lời tố cáo câm lặng cho sự thất bại. Hắn dùng ngón tay run rẩy chạm vào vết nứt, cảm nhận sự gồ ghề nhỏ bé dưới đầu ngón tay, nhưng trong tâm trí hắn, vết nứt ấy đã lan rộng, xé toạc không chỉ khối gỗ mà cả niềm kiêu hãnh tưởng chừng bất diệt của mình. Từng thớ gỗ thô ráp, từng đường vân xoắn xuýt dường như đang chế giễu hắn, đang thì thầm về sự vô dụng của một kẻ cố chấp.

Đôi mắt hắn dại ra, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, hình ảnh vết nứt kia hằn sâu trong võng mạc, không sao xua đi được. Lẽ nào... tất cả những cố gắng của hắn, những đêm thức trắng, những giọt mồ hôi rơi xuống, chỉ để đổi lấy một kết cục thảm hại như vậy? Hắn đã sai ở đâu? Hay bản thân hắn, ngay từ đầu, đã không đủ sức để gánh vác một trọng trách lớn lao đến thế? Một câu hỏi lớn, nặng trĩu, vang vọng trong tâm trí Hùng, nhưng không có lời đáp. Hắn đã luôn tin rằng sức mạnh nằm ở sự độc lập, ở khả năng tự mình vượt qua mọi thử thách mà không cần đến bất kỳ ai. Hắn đã tin vào tài năng bẩm sinh của mình, vào đôi tay có thể biến hóa mọi thứ từ gỗ vô tri thành những tác phẩm nghệ thuật có hồn. Nhưng giờ đây, đôi tay chai sạn ấy đang run rẩy, bất lực, như thể chúng đã phản bội lại niềm tin của hắn.

"Không thể nào... Ta đã sai ở đâu? Lẽ nào... ta thực sự không thể tự mình làm được?" Hắn thầm thì, giọng khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo một tầng ý nghĩa của sự tự vấn và đau khổ. Mùi gỗ thông tươi và bụi bặm trong xưởng, vốn từng là hương vị của sự sáng tạo, giờ đây lại giống như mùi của một nấm mồ chôn vùi những hoài bão. Hắn cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không chỉ vì gió lạnh luồn qua khe cửa, mà còn vì sự cô độc thấm thía đang gặm nhấm tâm can.

Hắn nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mình, những ngón tay thô ráp, chai sạn, đầy vết chai và sẹo từ bao năm cầm đục. Từng có lúc, hắn tự hào về chúng, coi chúng là biểu tượng của sức mạnh và sự khéo léo. Nhưng giờ đây, chúng lại trở thành minh chứng cho sự bất lực. Hắn đã làm gì với những đôi tay này? Hắn đã dùng chúng để dựng lên một bức tường vô hình, ngăn cách hắn với thế giới bên ngoài, với những người muốn giúp đỡ hắn. Và giờ đây, chính bức tường ấy đang sụp đổ, kéo theo hắn vào một v��c sâu không đáy của tuyệt vọng.

"Sức lực của ta... trí tuệ của ta... tất cả đều là vô dụng sao?" Hùng thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, mang theo tất cả sự kiệt quệ về thể xác lẫn tinh thần. Hắn chưa khóc thành tiếng, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi đã lăn dài trên má từ lúc nào, hòa vào lớp bụi gỗ bám trên khuôn mặt, tạo thành những vệt bùn nhơ nhạt. Chúng không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự tan vỡ, của một tâm hồn đang oằn mình trong nỗi đau. Hắn gục đầu xuống, ôm lấy chính mình, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm trong cái lạnh lẽo thấu xương của đêm đen và sự cô độc.

Trong sâu thẳm tâm hồn hắn, những lời nói của Tạ Trần, dù chưa từng nghe trực tiếp, nhưng đã được Tiểu An hoặc những người khác vô tình truyền đạt, lại hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. "Cái 'nhân quả' của việc đánh mất nhân tính, chính là tự mình cô lập bản thân... Đó cũng là một dạng 'mất người' của phàm nhân." Hắn đã 'mất người' thật rồi. Hắn đã đánh mất đi sự gắn kết với cộng ��ồng, sự ấm áp của tình người, chỉ để bảo vệ một cái ảo ảnh về sự vĩ đại đơn độc. Vết nứt trên bức phù điêu không chỉ là một vết nứt trên gỗ, mà là vết nứt trong tâm hồn hắn, là bằng chứng cho sự sụp đổ của một niềm tin sai lầm.

Hắn quỳ đó, giữa đống bụi gỗ và dụng cụ ngổn ngang. Tiếng mưa bên ngoài vẫn trút xuống xối xả, như gột rửa đi mọi thứ, kể cả niềm kiêu ngạo cuối cùng của hắn. Hùng cảm thấy mình trống rỗng, không còn sức lực để đứng dậy, không còn ý chí để tiếp tục. Anh đã đến ngưỡng của sự suy sụp hoàn toàn. Trong khoảnh khắc ấy, hắn hoàn toàn bất lực, hoàn toàn cô độc, đối mặt với một sự thật trần trụi: hắn không thể làm được tất cả một mình. Cái vết nứt nhỏ bé kia, dù chỉ là một lỗi lầm vật chất, lại là ngòi nổ cho một sự sụp đổ lớn hơn nhiều trong nhận thức của hắn. Anh đã tự mình cô lập, tự mình chịu đựng, và giờ đây, cái giá phải trả là một sự tan vỡ không gì có thể hàn gắn. Con đường trưởng thành của Hùng, có lẽ, chỉ mới thực sự bắt đầu từ ch��nh vết nứt đau đớn này. Mưa vẫn rơi, gột rửa tất cả, và mang theo một hy vọng mong manh về một khởi đầu mới, nơi sự khiêm tốn sẽ thay thế lòng kiêu ngạo, và sự kết nối sẽ xua tan đi nỗi cô độc.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng vàng yếu ớt cố gắng xuyên qua màn mây xám xịt còn sót lại của đêm mưa, len lỏi vào từng ngóc ngách của Thị Trấn An Bình, mang theo mùi đất ẩm và sự trong lành của khí trời sau giông, quán sách nhỏ của Tạ Trần lại mở cửa, đón chào một ngày mới. Không khí bên trong quán ấm cúng hơn hẳn cái se lạnh của buổi sớm, tràn ngập mùi mực, giấy cũ và thoang thoảng hương trà mộc dịu nhẹ. Tiếng lật sách khe khẽ của Tạ Trần, tiếng trà rót vào chén sứ thanh tao, cùng với những câu chuyện nhỏ nhẹ đang diễn ra giữa những vị khách quen, tạo nên một không gian yên bình, đối lập hoàn toàn với đêm giông bão vừa qua.

Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt giữa quán, Tiểu An, thư sinh nhỏ bé với đôi mắt thông minh, đang ngồi đối diện với Tạ Trần. Gương mặt em gầy gò, hiện rõ sự lo âu, đôi môi mím chặt. Bên cạnh em là Lão Tiệm Cầm, người thợ làm đàn gầy guộc, đôi mắt cận thị lờ đờ, nhưng ánh mắt ấy giờ đây cũng chứa đầy vẻ buồn bã và đồng cảm. Ông Lão Tiều Phu, dáng người lưng còng nhưng ánh mắt tinh anh, ngồi trầm ngâm bên cạnh Tạ Trần, tay vẫn nắm chặt cây rìu gỗ cũ kỹ, lắng nghe câu chuyện với vẻ mặt thấu hiểu.

Tiểu An là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng nặng nề, giọng em nghẹn ngào, run run như thể đang cố kìm nén những giọt nước mắt chực trào: "Tạ tiên sinh, Hùng ca... anh ấy... anh ấy đã làm vỡ nó rồi. Trông anh ấy thật đáng thương, như thể cả thế giới sụp đổ." Em kể lại hình ảnh Hùng gục gã bên bức phù điêu nứt vỡ, với vẻ mặt đầy tuyệt vọng, những giọt nước mắt lăn dài trên má, và sự im lặng đáng sợ bao trùm xưởng gỗ. Từng lời của Tiểu An như những nhát đâm vào lòng người nghe, phơi bày nỗi đau khổ tột cùng của Hùng.

Lão Tiệm Cầm thở dài, đôi tay dài và khéo léo của ông khẽ vuốt ve cây đàn tỳ bà đặt trên đùi. "Chúng ta đã cố gắng giúp, nhưng nó... nó quá cố chấp. Chẳng ai có thể chạm vào lòng tự trọng của nó." Giọng ông lão đầy sự bất lực và xót xa. Ông đã chứng kiến Hùng từ chối tất cả, kiên quyết tự mình gánh vác, và giờ đây, ông cảm thấy mình cũng có một phần trách nhiệm trong nỗi đau khổ của người thợ trẻ.

Tạ Trần lắng nghe tất cả, đôi mắt sâu thẳm của anh thoáng qua vẻ suy tư, nhưng trên khuôn mặt thanh tú của anh vẫn giữ một vẻ bình thản đến lạ lùng. Anh không nói gì ngay, chỉ nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, để hương vị chát dịu của trà lan tỏa trong khoang miệng. Sau đó, anh đặt chén trà xuống, khẽ khàng cất tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối chảy qua ghềnh đá, nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh: "Mỗi con sông đều có dòng chảy riêng, và mỗi người thợ đều có ngón nghề độc đáo. Đó là lẽ tự nhiên của vạn vật, là cái 'độc' trong mỗi chúng sinh. Nhưng ngay cả dòng sông lớn nhất cũng cần những nhánh nhỏ hợp lại để tạo thành một dòng chảy cuồn cuộn, không ngừng nghỉ. Và cây cầu vĩ đại nhất, có thể vượt qua ghềnh thác hiểm trở, cũng cần nhiều bàn tay chung sức, nhi��u loại vật liệu khác nhau để dựng xây."

Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người, như thể đang tìm kiếm sự thấu hiểu trong ánh nhìn của họ. "Sự vững chắc không nằm ở sự kiên cố của một trụ cột đơn độc, dù trụ cột ấy có vĩ đại đến đâu. Sự vững chắc thực sự nằm ở sự kết nối của vô vàn sợi dây, của những mảnh ghép tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại bổ trợ cho nhau. Giống như một cái cây, rễ của nó phải lan tỏa, cành lá phải đan xen, mới có thể đứng vững trước gió bão."

Ông Lão Tiều Phu khẽ gật đầu, râu tóc bạc phơ rung nhẹ. "Đúng vậy. Người tiều phu chúng ta cũng vậy, một mình không thể vác được cả cánh rừng. Phải có người chặt, người kéo, người xẻ gỗ. Mới thành việc lớn." Lời nói của ông đơn giản, mộc mạc nhưng lại minh chứng cho triết lý sâu sắc mà Tạ Trần vừa nêu ra.

Tạ Trần tiếp lời, giọng anh vẫn đều đều, không nhanh không chậm, nhưng mỗi từ đều mang một trọng lượng nhất định: "Ta từng nghe kể về một thị trấn nhỏ, nằm sâu trong dãy núi. Người dân ở đó muốn xây một cây cầu lớn để nối hai bờ sông, tiện cho việc giao thương và đi lại. Người thợ cả, một bậc thầy chạm khắc đá, kiêu hãnh cho rằng mình có thể tự mình đục đẽo toàn bộ trụ cầu và mố cầu. Ông ta tài giỏi thật, nhưng sức người có hạn. Mỗi ngày, ông ta chỉ có thể đục đẽo được một phần nhỏ, và qua thời gian, ông ta bắt đầu kiệt sức. Cây cầu cứ thế dang dở, năm này qua năm khác."

Tiểu An và Lão Tiệm Cầm lắng nghe chăm chú, nỗi lo lắng trên gương mặt họ dần nhường chỗ cho sự tò m�� và suy ngẫm.

Tạ Trần tiếp tục: "Rồi một ngày, một vị khách lạ đi ngang qua thị trấn. Vị khách đó không nói nhiều, chỉ nhìn ngắm cây cầu dang dở, rồi hỏi người thợ cả: 'Sức mạnh của một cây cầu nằm ở đâu, thưa ông?' Người thợ cả tự hào đáp: 'Ở những khối đá kiên cố mà ta đã đục đẽo, ở sự vĩ đại của tài năng ta.' Vị khách chỉ mỉm cười, rồi chỉ vào những tảng đá nhỏ hơn, những sợi dây mây dùng để kéo đá, những bó tre dùng để làm giàn giáo. 'Không, thưa ông,' vị khách nói. 'Sức mạnh của cây cầu nằm ở sự tin tưởng. Tin tưởng vào những người thợ khác sẽ giúp ông mang vật liệu đến. Tin tưởng vào người thợ mộc sẽ đẽo những thanh gỗ đúng kích cỡ. Tin tưởng vào người dân sẽ cùng nhau kéo những tảng đá nặng. Mỗi người làm một việc, mỗi việc tuy nhỏ bé, nhưng khi kết nối lại bằng niềm tin và sự hợp tác, nó sẽ tạo nên một công trình vĩ đại, vững chãi trăm năm.' "

Ánh nắng sớm xuyên qua khung cửa sổ, chiếu rọi lên gương mặt Tạ Trần, làm nổi bật vẻ thanh tú và đôi mắt sâu thẳm của anh. Mùi trà thoang thoảng hòa quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một không gian đầy cảm hứng. "Người thợ cả nghe vậy, ban đầu ông ta tức giận, cho rằng vị khách lạ đang sỉ nhục tài năng của mình. Nhưng rồi, khi nhìn lại công trình dang dở, nhìn lại sự kiệt sức của chính mình, ông ta bắt đầu suy ngẫm. Ông ta chợt nhận ra rằng, sự kiêu hãnh đã khiến ông ta tự cô lập, tự biến mình thành một trụ cột đơn độc, mà quên mất rằng, một trụ cột dù có vững chắc đến mấy, cũng không thể tạo nên một cây cầu hoàn chỉnh nếu thiếu đi sự kết nối với những phần khác. Từ đó, ông ta thay đổi. Ông ta bắt đầu chia sẻ công việc, học cách tin tưởng và hợp tác với những người thợ khác. Và cuối cùng, cây cầu đã được hoàn thành, không phải bằng sức mạnh của một người, mà bằng sức mạnh của cả một cộng đồng."

Tạ Trần khẽ khàng kết thúc câu chuyện, đôi mắt anh vẫn tĩnh lặng, nhưng ánh nhìn lại chứa đựng một thông điệp sâu sắc, một lời khuyên gián tiếp, không chỉ dành cho những người đang lắng nghe mà còn như thể đang hướng về một ai đó ở một nơi xa xôi. "Đôi khi, sự vững chắc không nằm ở sự kiên cố của một trụ cột, mà ở sự kết nối của vô vàn sợi dây. Và sức mạnh thực sự không nằm ở việc tự gánh vác tất cả, mà ở việc biết nương tựa vào dòng chảy của vạn vật, biết chấp nhận sự giúp đỡ và học cách cùng nhau kiến tạo. Đó không phải là yếu đuối, mà là một dạng trí tuệ khác, một dạng 'nhân tính' mà nhiều tu sĩ, trong hành trình tìm kiếm sức mạnh cá nhân, lại vô tình đánh mất." Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một câu chuyện ngụ ngôn, mà còn là một bài học triết lý sâu sắc về sự khiêm tốn, về giá trị của cộng đồng, và về cái giá của sự cô lập.

***

Buổi chiều cùng ngày, khi nắng tà yếu ớt bắt đầu nhuộm vàng những mái nhà rêu phong của Thị Trấn An Bình, và những đám mây vần vũ báo hiệu một cơn mưa nữa sắp đến, Hùng vẫn ngồi thẫn thờ giữa xưởng gỗ của mình. Ánh mắt anh vô hồn, nhìn chằm chằm vào bức phù điêu dang dở, nơi vết nứt mảnh mai vẫn ngự trị như một lời nguyền. Xưởng vẫn chìm trong sự im lặng đáng s��, chỉ có tiếng gió thổi nhẹ qua những khe cửa sổ cũ kỹ, mang theo mùi gỗ và bụi bặm đặc trưng. Mùi ẩm mốc từ đêm qua vẫn còn vương vấn, như thể không khí cũng không muốn rời bỏ sự u ám này. Hùng trông tiều tụy hơn bao giờ hết, tóc tai bù xù, quần áo dính đầy bụi gỗ và mồ hôi khô. Dáng vẻ của anh là sự hiện thân của nỗi tuyệt vọng, của một tinh thần bị vắt kiệt.

Bỗng, một bóng dáng nhỏ bé, gầy guộc xuất hiện ở ngưỡng cửa, phá vỡ sự tĩnh mịch. Đó là Tiểu An. Em nhẹ nhàng bước vào, không gây ra một tiếng động nào đáng kể, đôi mắt thông minh của em quét một lượt qua khung cảnh tan hoang của xưởng, rồi dừng lại trên dáng vẻ tiều tụy của Hùng. Em không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, như thể sợ rằng một lời nói dù nhỏ cũng có thể làm tan vỡ sự mong manh của khoảnh khắc này. Trên tay em là một chiếc bánh bao nóng hổi và một bình trà nhỏ, quà của Bà Mối Mai gửi đến. Em đặt chúng xuống một góc bàn sạch sẽ, rồi ngồi xuống chiếc ghế đẩu đối diện Hùng, vẫn không hề lên tiếng.

Hùng vẫn không nhúc nhích, anh không hề nhận ra sự xuất hiện của Tiểu An, vẫn chìm đắm trong thế giới nội tâm đầy giằng xé của mình. Anh tự hỏi, liệu có phải Thiên Đạo đang trừng phạt sự kiêu ngạo của hắn? Hay đây chỉ là cái giá của việc "mất người", như lời Tạ Trần đã nói, khi hắn tự tay đẩy xa những người muốn giúp đỡ mình? Sự cô độc giờ đây nặng nề như một tảng đá đè lên lồng ngực hắn, khiến hắn khó thở.

Sau một lúc im lặng, Tiểu An, với giọng nói hồn nhiên và trong trẻo của mình, bắt đầu kể chuyện, không phải với mục đích khuyên răn hay an ủi, mà chỉ đơn thuần là kể một câu chuyện mà em vừa được nghe. Giọng em vang lên giữa không gian tĩnh mịch, như một làn gió mát lành thổi vào một căn phòng ngột ngạt. "Hùng ca, hôm nay con nghe được một câu chuyện rất hay."

Hùng khẽ giật mình, đôi mắt vô hồn của anh chầm chậm hướng về phía Tiểu An. Anh không nói gì, nhưng sự chú ý của anh đã bị thu hút.

"Về một cây cầu lớn lắm," Tiểu An tiếp tục, đôi mắt toát lên vẻ say sưa của một đứa trẻ đang chia sẻ điều kỳ diệu, "do rất nhiều người thợ tài giỏi cùng nhau làm. Mỗi người chỉ làm một việc nhỏ thôi, người đục đá, người đẽo gỗ, người tạc hình rồng. Ban đầu, có một người thợ rất giỏi, anh ấy muốn làm hết mọi thứ một mình, anh ấy nghĩ mình có thể làm cho cây cầu thật vững chắc." Tiểu An liếc nhìn Hùng, rồi lại nhìn xuống đôi bàn tay nhỏ bé của mình, như thể đang hình dung ra công việc của những người thợ. "Nhưng mà, anh ấy làm mãi không xong, rồi bị mệt, bị kiệt sức. Cầu cứ thế dang dở, ai cũng buồn."

Những lời của Tiểu An, dù đơn giản, lại như những mũi kim châm vào tâm trí Hùng. Anh ngước nhìn Tiểu An, đôi mắt đã có chút tập trung hơn.

"Rồi có người nói, nếu ai cũng muốn làm hết, thì cầu không thể vững. Vì sức một người có hạn, mà việc xây cầu lại cần rất nhiều sức. Nhưng nếu họ tin tưởng nhau, hợp sức lại, thì cây cầu ấy có thể đứng vững trăm năm. Mỗi người làm một việc mình giỏi nhất, rồi cùng nhau ghép lại. Người đục đá giỏi thì đục đá, người đẽo gỗ giỏi thì đẽo gỗ, người tạc rồng giỏi thì tạc rồng. Cây cầu đó mới là cây cầu vững chắc nhất, đẹp đẽ nhất." Tiểu An kết thúc câu chuyện, ánh mắt em trong veo, không chút phán xét, chỉ đơn thuần là sự chia sẻ.

Hùng lắng nghe từng lời của Tiểu An, những từ ngữ "cây cầu," "những bàn tay," "sự kết nối," "tin tưởng nhau," cứ vang vọng trong đầu hắn, mạnh mẽ hơn cả tiếng gió bên ngoài. Anh nhìn lại vết nứt trên bức phù điêu, rồi lại nhìn ra khung cửa sổ, nơi những mái nhà của Thị Trấn An Bình ẩn hiện dưới ánh nắng tà, nơi những người hàng xóm đã từng đến giúp đỡ anh. Hình ảnh Bà Mối Mai, Lão Tiệm Cầm, và cả Tiểu An, với những lời đề nghị giúp đỡ chân thành, lại hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn.

"Cây cầu... những bàn tay... sự kết nối... lẽ nào... ta đã hiểu lầm?" Hùng thầm nghĩ, một luồng suy tư mới bắt đầu len lỏi vào mảnh đất khô cằn trong tâm trí hắn. Cái "chấp niệm" về sự độc lập, về lòng kiêu ngạo cá nhân mà hắn đã ôm giữ bấy lâu nay, giờ đây như một bức tường đang nứt vỡ, hé lộ một con đường khác, một con đường mà hắn chưa từng dám nghĩ tới. Hắn nhận ra rằng, sự kiêu hãnh của mình không phải là sức mạnh, mà là xiềng xích. Nó đã trói buộc hắn, cô lập hắn, và cuối cùng, đẩy hắn đến bờ vực của sự suy sụp.

Ánh mắt Hùng dần trở nên có hồn hơn, không còn vẻ vô định như trước. Anh quay lại nhìn vết nứt trên phù điêu, rồi lại nhìn ra khung cảnh thị trấn bình yên ngoài cửa, nơi những người hàng xóm đã từng đến giúp đỡ anh. Một cảm giác hối hận trào dâng, nhưng cùng với đó là một tia sáng le lói của sự thấu hiểu. Anh đã không 'mất người' hoàn toàn, bởi những người xung quanh vẫn ở đó, vẫn quan tâm, vẫn sẵn lòng đưa tay ra. Vấn đề là, hắn có chịu buông bỏ cái "chấp niệm" của mình để nắm lấy những bàn tay ấy hay không.

Hùng vẫn chưa nói gì, nhưng sự tĩnh lặng trong xưởng đã không còn là sự tĩnh lặng của tuyệt vọng, mà là sự tĩnh lặng của suy tư, của một tâm hồn đang tìm kiếm lối thoát. Tia nắng cuối cùng của ngày luồn qua khe cửa, chiếu thẳng vào vết nứt trên bức phù điêu, khiến nó trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Nhưng lần này, Hùng nhìn nó không còn là nhìn một sự thất bại, mà là nhìn một lời nhắc nhở, một bài học đắt giá. Con đường phía trước có thể còn nhiều khó khăn, nhưng có lẽ, hắn đã tìm thấy được chìa khóa để mở cánh cửa dẫn đến sự trưởng thành, đến sự kết nối và đến một cuộc sống trọn vẹn hơn.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free