Nhân gian bất tu tiên - Chương 1486: Nghịch Thức Của Lòng Tự Trọng: Bàn Tay Giúp Đỡ Giữa Cơn Tuyệt Vọng
Thị Trấn An Bình đón chào một ngày mới với bầu trời trong xanh và nắng đẹp. Những tia nắng vàng ươm rải khắp mọi nẻo đường, xua tan đi màn sương đêm và cả những u ám còn sót lại trong lòng người. Trong xưởng chạm khắc của Hùng, không khí u ám, nặng nề của những ngày trước đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một sự sôi động, một năng lượng mới mẻ, tràn đầy hy vọng. Hùng đứng giữa xưởng, dù vẫn còn chút mệt mỏi nhưng ánh mắt hắn đã ánh lên một sự quyết tâm mới, một sự thanh thản lạ thường. Hắn không còn là Hùng của những ngày trước, cô độc và kiêu ngạo. Giờ đây, hắn là một phần của cộng đồng, một nghệ nhân sẵn sàng lắng nghe và sẻ chia. Hắn đang cùng Lão Tiệm Cầm và vài người thợ khác, những người có kinh nghiệm lâu năm trong nghề mộc và chạm khắc, thảo luận về cách khắc phục vết nứt trên bức phù điêu.
"Vậy thì, chúng ta hãy thử cách này," Hùng nói, giọng hắn đã trở nên rõ ràng và tự tin hơn rất nhiều, không còn chút run rẩy nào. "Thay vì cố gắng vá víu, che đậy vết nứt, chúng ta sẽ cắt bỏ phần gỗ bị hỏng đó đi một cách dứt khoát. Sau đó, chúng ta sẽ khảm vào một mảnh gỗ mới, được lựa chọn kỹ lưỡng, phù hợp với vân gỗ và màu sắc tổng thể của bức phù điêu." Hắn dùng ngón tay chỉ vào bản vẽ phác thảo trên bàn, nơi hắn đã vẽ một họa tiết mới, tinh xảo và ý nghĩa hơn. "Và lần này, chúng ta không chỉ chạm khắc lại những hoa văn cũ. Chúng ta sẽ thêm vào một họa tiết tượng trưng cho sự đoàn kết của làng, những bàn tay đan xen vào nhau, hoặc hình ảnh những ngôi nhà quây quần bên nhau. Có lẽ, chính vết sẹo này, nếu được chấp nhận và biến hóa, sẽ trở thành một phần của vẻ đẹp mới, một vẻ đẹp mang ý nghĩa sâu sắc hơn."
Lão Tiệm Cầm lắng nghe Hùng nói, đôi mắt ông sáng lên vẻ hài lòng. Ông khẽ vỗ vai Hùng, nở một nụ cười rạng rỡ. "Ý hay! Một ý tưởng thật tuyệt vời, Hùng à! Chúng ta sẽ cùng nhau làm lại, không chỉ sửa chữa mà còn làm cho nó tốt hơn, bền vững hơn, và ý nghĩa hơn trước rất nhiều." Ông quay sang những người thợ khác, ánh mắt đầy khích lệ. "Như Tạ Trần tiên sinh đã nói, 'Mỗi vết sẹo, nếu biết chấp nhận, đều có thể trở thành một phần của vẻ đẹp mới.' Vết nứt này không phải là sự kết thúc, mà là một khởi đầu mới, một bài học quý giá cho tất cả chúng ta."
Tiểu An, với đôi mắt to tròn và tinh anh, chạy đi chạy lại trong xưởng, giúp đỡ mang đồ nghề, chuẩn bị trà nước cho mọi người. Em không còn vẻ lo lắng như những ngày trước, mà thay vào đó là sự rạng rỡ, vui vẻ. Em cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ đang lan tỏa khắp xưởng, một cảm giác ấm áp và bình yên. Em biết rằng, Hùng ca của em đã thực sự thay đổi, đã tìm thấy con đường của mình.
Những người thợ khác cũng hăng hái bắt tay vào việc. Tiếng bàn bạc sôi nổi, tiếng đục chạm gỗ nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, tiếng cười nói rộn ràng, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự hợp tác và sáng tạo. Mùi gỗ mới, mùi bụi cưa, và cả mùi hương của sự hy vọng lan tỏa khắp không gian. Đây không còn là dự án của riêng Hùng nữa, mà đã trở thành một dự án của cả cộng đồng, nơi mỗi người đều đóng góp một phần nhỏ bé của mình, nơi trí tuệ tập thể được đề cao.
Hùng nhìn ngắm bức phù điêu đang dần được sửa chữa, được tái sinh dưới những bàn tay khéo léo của hắn và những người thợ. Hắn biết rằng, con đường phía trước còn dài, nhưng hắn không còn cô độc nữa. Hắn đã tìm thấy được sự trọn vẹn trong việc "sống một đời bình thường", trong sự kết nối với nhân gian, với những con người bình dị xung quanh hắn. Hắn đã trở thành một nghệ nhân không chỉ tài năng mà còn khiêm tốn, biết lắng nghe và làm việc cùng người khác. Có lẽ, đây chính là cách mà những 'phàm nhân' như hắn, giữa kỷ nguyên Thiên Đạo suy kiệt, đang định hình lại văn hóa của một thế giới mới, nơi mà giá trị của con người không còn nằm ở việc "thành tiên" hay quyền năng siêu phàm, mà ở chính những mối liên kết bền chặt, ở sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Và có lẽ, sự hợp tác này, chỉ là khởi đầu cho những dự án cộng đồng lớn hơn trong tương lai, nơi mà mỗi vết sẹo, mỗi thất bại, đều có thể biến thành một phần của vẻ đẹp vĩnh cửu.
***
Mấy ngày sau, công việc sửa chữa bức phù điêu lớn cổng đình làng đã chính thức bắt đầu. Tiếng đục chạm không còn là âm thanh đơn độc của Hùng trong sự tuyệt vọng, mà đã trở thành một bản giao hưởng lao động, hòa cùng tiếng nói chuyện rộn ràng và tiếng cười giòn tan của những người thợ. Tuy nhiên, dù đã chấp nhận sự giúp đỡ và thậm chí còn đưa ra những ý tưởng đột phá, Hùng vẫn không tránh khỏi những khoảnh khắc nội tâm giằng xé. Lòng tự trọng cố hữu của một nghệ nhân tài hoa, từng khao khát hoàn mỹ một mình, thỉnh thoảng vẫn trỗi dậy, đặc biệt khi hắn đối mặt với những thách thức mới.
Trong xưởng chạm khắc của Hùng, không khí buổi sáng sớm vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh của sương đêm, nhưng ánh nắng nhạt đã bắt đầu len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ, chiếu rọi những hạt bụi gỗ li ti nhảy múa trong không trung. Hùng ngồi bất động trên chiếc ghế gỗ đã sờn cũ, trước mặt hắn là bức phù điêu cổng đình, giờ đây đã được tháo dỡ cẩn thận và đặt trên một giá đỡ vững chắc. Một vết cắt sắc lẹm, dứt khoát đã được tạo ra để loại bỏ phần gỗ bị nứt vỡ, theo đúng ý tưởng của hắn. Tuy nhiên, việc lựa chọn và khảm mảnh gỗ mới không hề đơn giản. Những đường vân gỗ tự nhiên, màu sắc và độ cứng của gỗ cần phải ăn khớp hoàn hảo, nếu không, vết sẹo mới sẽ càng lộ rõ, phá hỏng đi sự hài hòa của tổng thể.
Đôi tay Hùng cầm một chiếc đục nhỏ, nhưng không phải để chạm khắc, mà để vuốt ve nhẹ nhàng lên bề mặt đã được làm phẳng của bức phù điêu. Gương mặt góc cạnh của hắn hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ vẫn chưa tan đi hoàn toàn. Làn da rám nắng của người thợ giờ đây có chút tái nhợt dưới ánh sáng mờ ảo. Hắn đã dành trọn đêm qua để suy nghĩ, để phác thảo những họa tiết mới, để tìm kiếm mảnh gỗ ưng ý nhất trong kho vật liệu của mình, nhưng vẫn chưa tìm được sự đáp án trọn vẹn. Những mảnh gỗ vụn vương vãi trên sàn nhà, cùng với bản vẽ phác thảo chồng chất trên bàn, là minh chứng cho sự đấu tranh nội tâm không ngừng nghỉ của hắn.
"Không... không thể như thế này được," Hùng lẩm bẩm, giọng hắn khàn đặc, chỉ đủ để chính hắn nghe thấy. Hắn nhắm mắt lại, một cảm giác bất lực len lỏi. "Mình đã quá tự tin... cái vết cắt này, nó quá lớn. Làm sao có thể tìm được một mảnh gỗ hoàn hảo để khảm vào mà không làm mất đi hồn cốt của bức phù điêu đây? Mình đã nghĩ mình có thể... nhưng xem ra... mình vẫn chưa đủ." Hắn buông thõng tay, chiếc đục nhỏ rơi xuống sàn gỗ kêu cạch một tiếng khô khốc.
Sự kiêu ngạo tưởng chừng đã tan biến, nay lại như một tàn lửa âm ỉ, bùng lên trong lòng Hùng. Hắn đã chấp nhận sự giúp đỡ, đã cùng mọi người bàn bạc, nhưng khi đ��ng trước khó khăn cụ thể, trước áp lực của việc tái tạo một tác phẩm đã bị tổn thương, gánh nặng đó lại dồn lên vai hắn như cũ. Hắn sợ hãi thất bại, sợ hãi rằng ý tưởng mới của mình sẽ không thực hiện được, và rằng hắn sẽ lại một lần nữa làm mọi người thất vọng, làm chính mình thất vọng. Tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực hắn, hòa lẫn vào sự tĩnh lặng của xưởng. Hắn gục đầu xuống bàn, những mảnh gỗ vụn như đang chế giễu sự bất lực của hắn. Mùi gỗ cũ, mùi mồ hôi và cả mùi của sự tuyệt vọng nhẹ nhàng phảng phất trong không khí. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền đơn độc giữa biển khơi, dù đã tìm thấy hải cảng, nhưng vẫn lạc lối trong chính vùng nước quen thuộc của mình.
***
Giữa trưa, khi ánh nắng đã trở nên ấm áp và chói chang hơn, xuyên qua những tán lá xanh um của cây đa cổ thụ trước xưởng, tạo nên những đốm sáng lung linh trên nền đất, một sự thay đổi nhỏ đã phá vỡ sự tĩnh lặng u ám bên trong. Cánh cửa gỗ cũ kỹ của xưởng khẽ kẽo kẹt mở ra. Bà Mối Mai, với dáng người béo tròn, mái tóc búi cao gọn gàng và đôi mắt sau lớp kính lão luôn ánh lên vẻ nhân hậu, bước vào đầu tiên. Trên tay nàng là một giỏ mây lớn, bốc hơi nghi ngút, tỏa ra mùi thơm hấp dẫn của canh cá và cơm gạo lứt. Nàng luôn tươi cười, và hôm nay cũng không ngoại lệ, dù đôi mắt nàng không khỏi lộ vẻ lo lắng khi nhìn thấy Hùng vẫn còn gục đầu trên bàn.
Theo sau Bà Mối Mai là Thư Đồng Tiểu An, dáng người gầy gò, đôi mắt to tròn toát lên vẻ thông minh và sự thấu hiểu. Em mặc chiếc áo vải thô cũ, đã bạc màu nhưng sạch sẽ, trên tay em là một chồng sách cũ và mấy cuộn bản vẽ. Cuối cùng là Lão Tiệm Cầm, dáng người gầy gò, đôi mắt cận thị nheo lại sau cặp kính, ngón tay dài và khéo léo của ông vẫn vương mùi gỗ và dây đàn quen thuộc. Ông mang theo một hộp dụng cụ nhỏ, bên trong có vẻ là những loại đục, dao khắc tinh xảo hơn.
Họ không nói lời trách móc hay thuyết phục, không có bất kỳ áp lực nào trong ánh mắt hay cử chỉ của họ. Bà Mối Mai chỉ lặng lẽ đặt giỏ thức ăn xuống một góc bàn sạch sẽ, cẩn thận bày biện ra mấy món ăn dân dã nhưng ấm áp. Nàng bắt đầu lúi húi dọn dẹp quanh quẩn, quét dọn những mảnh vụn gỗ rơi vãi, sắp xếp lại vài chiếc đục bị vứt lung tung. Tiếng sột soạt nhẹ nhàng của chiếc chổi tre, tiếng lạch cạch của bát đũa, và mùi thức ăn ấm nóng bắt đầu lan tỏa, xua đi mùi gỗ cũ và sự u ám.
"Hùng này, con đã ăn uống gì chưa? Cứ làm việc thế này thì sức đâu mà làm lại cổng làng cho bà con chứ?" Bà Mối Mai nói, giọng nàng vẫn nhanh như gió, nhưng lần này lại pha chút nhẹ nhàng và quan tâm đặc biệt. Nàng không đợi Hùng trả lời, chỉ khẽ đặt một bát canh cá nóng hổi và một đĩa cơm nóng cạnh tay hắn. "Ta biết con đang suy nghĩ nhiều, nhưng có thực mới vực được đạo. Cứ ngồi thế này thì sức đâu mà nghĩ ra cách hay ho đây?"
Thư Đồng Tiểu An thì lướt qua những bản vẽ phác thảo chồng chất của Hùng trên bàn. Em không đưa ra lời bình luận nào về những bản vẽ dang dở hay những vết gạch xóa, chỉ thỉnh thoảng trầm trồ khen ngợi một chi tiết nào đó, một đường nét tinh xảo mà Hùng đã vẽ trước đây, như thể đang tìm kiếm những tia sáng trong mớ hỗn độn. "Hùng ca, bản vẽ này của anh thật là tinh tế," em khẽ nói, chỉ vào một họa tiết đám mây cuộn sóng, "Tiên sinh Tạ Trần nói, có những vết nứt không phải là dấu chấm hết, mà là khởi đầu cho một sự kết nối mới, bền chặt hơn. Giống như dòng sông, khi gặp ghềnh đá, nó sẽ tạo ra những dòng chảy xiết hơn, những cảnh quan hùng vĩ hơn." Em nhắc lại ý của Tạ Trần một cách gián tiếp, không hề áp đặt, chỉ như một lời chia sẻ, một tia sáng triết lý nhẹ nhàng.
Lão Tiệm Cầm thì lặng lẽ đi đến giá dụng cụ, ông cẩn thận kiểm tra từng chiếc đục, chiếc bào. Ngón tay dài của ông lướt nhẹ trên lưỡi dao, cảm nhận độ sắc bén. "Cái đục này của cậu bén lắm, Hùng à," ông nói, giọng điệu điềm đạm, "nhưng dùng nó để sửa vết nứt thì cần phải khéo léo hơn, hoặc là phải tìm một cách khác... một cách mà bản thân chiếc đục này không thể làm được. Có khi, cần phải kết hợp nhiều loại dụng cụ, nhiều bàn tay, mới có thể biến cái khó thành cái dễ." Ông không nhìn Hùng, chỉ tập trung vào việc mài lại một chiếc đục nhỏ, tiếng mài đá rẹt rẹt vang lên đều đặn, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự kiên nhẫn và kỹ năng.
Họ tạo ra một không gian ấm áp, không áp lực, chỉ có sự quan tâm chân thành và những lời động viên gián tiếp. Tiếng nói chuyện phiếm của Bà Mối Mai về chuyện làng xóm, về mùa màng sắp tới, về đứa cháu nhỏ của ai đó, hòa lẫn với tiếng mài đục của Lão Tiệm Cầm và những lời trầm trồ của Tiểu An. Những âm thanh đó, cùng với mùi thức ăn thơm lừng, mùi gỗ và mùi hương liệu nhẹ nhàng từ giỏ của Mai, dần phá vỡ bức tường tuyệt vọng mà Hùng đã tự tạo ra cho mình. Ánh nắng ấm áp chiếu qua khung cửa sổ bụi bặm, vẽ nên những vệt sáng trên sàn nhà, như muốn xua tan đi bóng tối trong tâm hồn hắn. Hùng vẫn im lặng, nhưng sự cứng rắn trong lòng hắn đã bắt đầu lung lay. Sự hiện diện của họ, kh��ng cần lời nói hoa mỹ hay những lời khuyên to tát, đã là một liều thuốc xoa dịu mạnh mẽ.
***
Hùng vẫn giữ nguyên tư thế gục đầu trên bàn, nhưng hương vị thức ăn ấm nóng, những câu chuyện phiếm về làng xóm, và sự hiện diện không lời của Mai, An, cùng Lão Tiệm Cầm đã dần phá vỡ bức tường tuyệt vọng đang bao vây hắn. Hắn nghe thấy tiếng Bà Mối Mai sắp xếp bát đũa, tiếng Tiểu An lật giở bản vẽ với sự trân trọng, và tiếng Lão Tiệm Cầm mài đục đều đặn. Những âm thanh đời thường ấy, vốn dĩ xa lạ với sự cô độc của hắn, nay lại trở nên gần gũi, như những sợi dây vô hình đang kéo hắn trở lại với thực tại, với cái "nhân gian" mà hắn đã từng muốn tránh xa.
Mùi canh cá thơm lừng, mùi cơm gạo lứt ấm áp bốc lên, kích thích cái dạ dày đã bỏ bê suốt một ngày đêm của Hùng. Một thoáng do dự, lòng tự trọng vẫn cố níu giữ hắn lại, nhưng cơn đói cồn cào và sự ấm áp từ những người xung quanh đã chiến thắng. Hắn từ từ ngẩng đầu lên. Gương mặt hắn vẫn còn hằn vẻ mệt mỏi và chút ương bướng cố hữu, nhưng đôi mắt đã bớt đi vẻ trống rỗng, thay vào đó là một sự phức tạp khó tả, pha lẫn giữa xấu hổ, biết ơn và một nỗi bối rối.
Hắn nhìn giỏ thức ăn của Bà Mối Mai, rồi nhìn sang Lão Tiệm Cầm đang cẩn thận sửa lại chuôi đục đã sờn, nhìn Tiểu An đang cẩn thận lật giở những bản vẽ cũ của mình, ánh mắt em đầy vẻ ngưỡng mộ. Một dòng cảm xúc ấm nóng dâng lên trong lồng ngực Hùng, một cảm giác mà hắn đã lâu không cảm nhận được: sự quan tâm chân thành, không vụ lợi. Hắn khẽ thở dài, rồi nhấc đôi đũa lên, miễn cưỡng gắp một miếng cá. Miếng cá nóng hổi, mềm ngọt tan chảy trong miệng, đánh thức vị giác đã tê liệt. Hắn ăn một cách chậm rãi, từng miếng, như thể đang nuốt trôi cả những chấp niệm, những kiêu hãnh cố hữu của mình.
Sau vài miếng cơm, Hùng đặt bát xuống. Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ mệt mỏi và sự thừa nhận khó khăn: "Tôi... tôi không biết phải làm gì nữa. Mọi thứ... đều hỏng hết rồi. Cái vết cắt đó... tôi đã nghĩ mình có thể tìm được mảnh gỗ phù hợp, nhưng... nó quá khó. Tôi đã cố gắng thử mọi cách, nhưng càng làm, tôi càng thấy nó trở nên tồi tệ hơn. Tôi... tôi thực sự không biết bắt đầu lại từ đâu." Lời nói của hắn như một gánh nặng được trút bỏ, dù vẫn còn chút ngập ngừng, nhưng đã không còn vẻ cô độc và kiên quyết như trước. Ánh nắng chiều tà bắt đầu yếu dần, xuyên qua khung cửa sổ bụi bặm, chiếu lên gương mặt Hùng, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi nhưng cũng lộ rõ sự thành thật.
Bà Mối Mai nhìn Hùng, đôi mắt nàng ánh lên vẻ thông cảm. Nàng khẽ vỗ nhẹ vào vai hắn, như một người mẹ an ủi đứa con của mình. "Có gì mà không làm được chứ, Hùng? Một người không làm được thì hai người, ba người. Cổng làng là của cả làng, chứ có phải của riêng mình con đâu. Con đã chấp nhận rồi, đã nói ra ý tưởng rồi, vậy thì cứ tin tưởng vào mọi người. Mỗi người một tay, việc khó đến mấy cũng thành dễ." Nàng nói nhanh như gió, nhưng mỗi lời đều chứa đựng sự kiên định và niềm tin.
Thư Đồng Tiểu An, lúc này đã đặt chồng sách xuống, nhìn Hùng với ánh mắt động viên. "Hùng ca, nếu cần, con có thể giúp anh tìm thêm vài cuốn sách về kỹ thuật phục chế gỗ cổ, hoặc cách gia cố kết cấu. Tiên sinh Tạ Trần có rất nhiều sách quý, con nghĩ sẽ có ích cho anh." Em không hề tỏ ra coi thường hay đánh giá, chỉ đơn thuần là muốn giúp đỡ, muốn sẻ chia gánh nặng. "Hơn nữa, tiên sinh còn nói rằng, trí tuệ của một người thì hữu hạn, nhưng trí tuệ của quần chúng thì vô hạn. Có khi, một ý tưởng nhỏ từ một người khác lại có thể mở ra một con đường mới mà ta chưa từng nghĩ tới."
Hùng nhìn Mai và An, ánh mắt hắn phức tạp. Lòng tự trọng vẫn còn đó, nhưng đã nhường chỗ cho một sự mệt mỏi sâu sắc hơn, một nhu cầu được giúp đỡ mà hắn không thể chối bỏ. Hắn biết rằng, việc chấp nhận sự giúp đỡ từ những người này không chỉ là chấp nhận về mặt kỹ thuật, mà còn là chấp nhận sự sẻ chia, sự quan tâm, chấp nhận rằng hắn không cần phải gánh vác mọi thứ một mình. Sự "miễn cưỡng" này không phải là từ chối, mà là sự đấu tranh cuối cùng của bản ngã trước khi hoàn toàn hòa mình vào dòng chảy cộng đồng.
Hắn hít một hơi thật sâu, rồi từ từ gật đầu, giọng nói vẫn còn hơi khàn nhưng đã chắc chắn hơn nhiều. "Vậy... vậy thì nhờ hai người... giúp tôi... xem xét lại xem. Tôi... tôi đã cố gắng tìm kiếm mảnh gỗ phù hợp suốt đêm, nhưng vẫn chưa tìm được. Và cả cái họa tiết mới... tôi vẫn chưa ưng ý lắm." Hắn nói, cuối cùng cũng chịu đặt gánh nặng xuống, dù chỉ là một phần. Hắn đưa tay chỉ vào những bản vẽ trên bàn, ánh mắt vẫn còn chút lo lắng, nhưng đã có thêm một tia hy vọng mới le lói.
Lão Tiệm Cầm mỉm cười nhẹ nhõm. Ông đặt chiếc đục đã mài sắc trở lại vào hộp, rồi tiến lại gần Hùng, nhìn vào bức phù điêu. "Được thôi, Hùng à. Chúng ta sẽ cùng nhau xem xét. Mỗi cây đàn là một câu chuyện, và mỗi vết sẹo trên gỗ cũng vậy. Chúng ta sẽ tìm cách biến câu chuyện này thành một bản giao hưởng mới, một vẻ đẹp mới."
Bà Mối Mai và Tiểu An cũng tiến lại gần, bắt đầu cùng Hùng xem xét những bản vẽ, những mảnh gỗ vụn. Họ không còn chỉ là người mang thức ăn hay người chia sẻ triết lý, mà đã trở thành những người đồng hành thực sự. Hùng biết rằng, việc hắn miễn cưỡng chấp nhận sự giúp đỡ này là bước đầu tiên để hắn trở thành một nghệ nhân không chỉ tài năng mà còn khiêm tốn, biết lắng nghe và hợp tác, phát triển theo triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' mà Tạ Trần đã gián tiếp gieo mầm. Sự hợp tác giữa Hùng, Mai, An và Lão Tiệm Cầm này báo hiệu cho những dự án cộng đồng lớn hơn trong tương lai, nơi mỗi người đóng góp thế mạnh của mình để tạo nên giá trị chung. Lời nói gián tiếp của Tiểu An về 'kết nối mới, bền chặt hơn' như một lời tiên tri về sự tái sinh của bức phù điêu, và cả về tinh thần của Hùng. Hắn đã chấp nhận rằng, có những khi, việc buông bỏ lòng tự trọng lại chính là con đường dẫn đến sức mạnh lớn lao hơn, đến một vẻ đẹp vĩnh cửu hơn, vẻ đẹp của sự gắn kết nhân gian.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.