Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1487: Vẻ Đẹp Từ Hợp Tác: Khi Những Bàn Tay Chung Sức

Ánh hoàng hôn vàng cam len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ của xưởng Hùng, nhuộm lên tấm gỗ phù điêu một vẻ đẹp ảo diệu. Những vết nứt sâu hoắm ngày nào giờ đã biến mất, thay vào đó là một đường vân uyển chuyển, tinh xảo, như thể từ ngàn xưa đã vốn thuộc về nơi đó. Hùng vuốt nhẹ lên bề mặt trơn nhẵn, cảm nhận sự liền mạch lạ kỳ giữa phần gỗ cũ và phần gỗ mới được ghép vào. Hắn mỉm cười nhẹ nhõm, nụ cười hiếm hoi nở trên khuôn mặt vốn đã quen với nét ưu tư.

"Trước đây ta nghĩ," Hùng khẽ khàng, giọng nói trầm ấm như tiếng gỗ mục trong đêm thanh vắng, "chỉ có tự mình làm ra mới là giá trị của mình. Chỉ khi một mình ta gọt đẽo, một mình ta suy tư, một mình ta đổ mồ hôi, thì tác phẩm đó mới thực sự mang linh hồn của Hùng này. Ta đã tin rằng, bất kỳ sự can thiệp nào từ bên ngoài cũng sẽ làm phai nhạt đi cái 'chất' riêng, cái 'tôi' độc đáo mà ta muốn gửi gắm vào từng đường nét. Ta sợ rằng, sự giúp đỡ sẽ biến ta thành một người thợ tầm thường, không còn là nghệ nhân mang trong mình ngọn lửa sáng tạo độc lập. Lòng tự trọng của ta, nó đã trở thành một tấm màn che khuất tầm nhìn, khiến ta chỉ thấy được cái bóng của chính mình, mà bỏ quên cả vầng thái dương rạng rỡ của nhân gian." Hắn ngừng lại, ngón tay vẫn miết nhẹ trên thớ gỗ, như đang lần tìm lại từng mảnh ký ức về cuộc đấu tranh nội tâm của chính mình. Sự kiêu hãnh của một nghệ nhân, đôi khi, lại là xiềng xích trói buộc tâm hồn. Hắn đã từng nghĩ, sự cô độc trong sáng tạo là cái giá phải trả cho sự vĩ đại, nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng đó chỉ là một ảo ảnh.

Lão Tiệm Cầm, dáng người gầy gò, đôi mắt ẩn sau lớp kính dày vẫn ánh lên vẻ hiền từ, khẽ gật đầu, đồng tình với lời tâm sự của Hùng. Mùi gỗ và dây đàn trên người ông dường như đã hòa quyện vào không khí của xưởng mộc, tạo nên một hương vị đặc trưng, vừa hoài cổ vừa ấm áp. Ông tiến lại gần, đặt tay lên vai Hùng, lực tay không mạnh nhưng đầy sự thấu hiểu. "Giá trị không nằm ở một mình làm ra, Hùng à, mà ở việc tạo ra điều tốt đẹp. Một cây đàn hay, đâu chỉ là công của người thợ chế tác đâu con. Nó là công của người chọn gỗ, biết đâu là thớ gỗ tốt nhất, nơi nào là rừng già trăm năm. Là công của người đẽo gọt từng chi tiết, người căng dây, người mài dũa phím đàn. Nhưng còn là công của người trồng cây, người chăm sóc khu rừng, để cho thứ gỗ ấy có thể lớn lên, thành hình. Và hơn hết, nó là công của người nghệ nhân biết lắng nghe tiếng lòng của gỗ, biết kết hợp những tinh hoa ấy lại để tạo nên một âm thanh lay động lòng người. Cây đàn có hay đến mấy, nếu không có người chơi, người thưởng thức, thì cũng chỉ là một khúc gỗ vô tri. Giống như cuộc đời, ý nghĩa của nó không nằm ở sự tồn tại độc lập, mà ở những sợi dây liên kết vô hình, bền chặt với vạn vật xung quanh." Lão Tiệm Cầm nói, giọng ông trầm ấm, mang theo sự tĩnh tại của dòng chảy thời gian.

Hùng nhìn bức phù điêu, ánh mắt rực sáng một niềm hân hoan mới mẻ. Cái vết nứt tưởng chừng như không thể cứu vãn, nay đã biến thành một phần của tác phẩm, một đường cong duyên dáng ôm lấy một bông hoa sen mới, được chạm khắc tinh xảo. Những mảnh gỗ nhỏ được ghép vào không còn là "vết sẹo" mà đã trở thành những "điểm nhấn", tạo nên chiều sâu và sự phong phú cho toàn bộ bức phù điêu. Đó không phải là sự che giấu khiếm khuyết, mà là sự chuyển hóa, từ một lỗi lầm thành một nét độc đáo, một biểu tượng của sự hồi sinh. "Nó... đẹp hơn ta tưởng," Hùng lẩm bẩm, giọng nói run run vì xúc động, "Và bền chặt hơn." Hắn đã từng muốn che giấu vết nứt, làm cho nó biến mất như chưa từng tồn tại. Nhưng bây giờ, vết nứt ấy đã trở thành một phần của câu chuyện, một lời nhắc nhở về sự mong manh của vạn vật, và sức mạnh của sự gắn kết. Mỗi đường nét, mỗi thớ gỗ giờ đây đều mang trong mình hơi thở của nhiều bàn tay, nhiều khối óc.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên sau lưng, Tạ Trần xuất hiện. Hắn vẫn vận y phục vải bố giản dị, tóc buộc gọn gàng, đôi mắt sâu thẳm mang theo vẻ trầm tư thường thấy. Hắn đứng đó, không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát Hùng và bức phù điêu. Ánh mắt hắn lướt qua từng chi tiết, như thể đang đọc một cuốn sách cổ, thấu hiểu từng câu chuyện ẩn sâu trong đó. Mùi mực và giấy cũ trên người hắn thoang thoảng, hòa cùng mùi gỗ trong xưởng, tạo nên một không gian đặc biệt, vừa thực tế vừa thoát tục.

Sau một lúc im lặng, Tạ Trần khẽ cất tiếng, giọng nói trầm bổng như tiếng nước chảy qua khe đá, không cao không thấp, nhưng đủ sức lắng đọng vào tâm hồn người nghe. "Sức mạnh của một người chỉ có hạn, Hùng ca. Dù tài năng đến mấy, một bàn tay cũng không thể gánh vác cả giang sơn. Cái 'tôi' của người nghệ nhân, khi đạt đến đỉnh cao, thường trở thành một thứ chấp niệm, một bức tường vô hình ngăn cách họ với thế giới bên ngoài. Nhưng sức mạnh của cộng đồng lại là vô biên. Bởi mỗi người đều mang trong mình một mảnh ghép của sự trọn vẹn. Khi những mảnh ghép ấy được kết nối, khi những bàn tay cùng chung sức, khi những trái tim cùng chung nhịp đập, thì cái 'vô hạn' ấy mới có thể hiển lộ. Vết nứt kia, nó không phải là một lỗi lầm để che giấu, mà là một cơ duyên để tái tạo, để kiến tạo một vẻ đẹp mới, một sự bền chặt mới, một câu chuyện mới. Giống như Thiên Đạo đang suy yếu, không phải để tan rã vô vọng, mà để mở ra một kỷ nguyên mới, nơi nhân gian tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi mỗi cá thể, dù nhỏ bé, cũng là một phần không thể thiếu của bức tranh vĩ đại. Cái vẻ đẹp của sự hợp tác này, nó không chỉ nằm ở bức phù điêu, mà còn nằm trong chính linh hồn của những người đã chung tay làm nên nó, trong chính sự chuyển hóa của Hùng ca."

Lời nói của Tạ Trần như một giọt sương mai đọng lại trên lá, trong trẻo và sâu sắc, làm tan đi những vướng mắc cuối cùng trong lòng Hùng. Hắn quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt tràn ngập vẻ biết ơn và sự giác ngộ. Hùng đã từng khao khát cái gọi là "sự hoàn hảo", cái "vẹn nguyên" ban đầu. Nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, vẻ đẹp chân chính đôi khi lại nằm ở những vết sẹo được hàn gắn, ở những mảnh vỡ được ghép nối, ở những khiếm khuyết được biến hóa thành điểm nhấn. Bức phù điêu này, với những đường vân mới mẻ đan xen vào nét chạm khắc cổ xưa, không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật được phục hồi, mà còn là một minh chứng sống động cho sức mạnh của sự đoàn kết, cho triết lý rằng mọi thứ đều có thể tái sinh, đẹp đẽ và bền chặt hơn xưa.

Hùng vuốt nhẹ lên bề mặt bức phù điêu một lần nữa, cảm nhận sự kết nối không chỉ giữa các mảnh gỗ, mà còn giữa những tâm hồn đã cùng làm nên nó. Anh mỉm cười, một nụ cười thật sự thanh thản và mãn nguyện. Hắn biết rằng, việc buông bỏ lòng tự trọng để đón nhận sự giúp đỡ không chỉ là một lựa chọn đúng đắn, mà còn là con đường dẫn đến một sức mạnh lớn lao hơn, đến một vẻ đẹp vĩnh cửu hơn – vẻ đẹp của sự gắn kết nhân gian.

Hoàng hôn dần tắt, màn đêm buông xuống, nhưng ánh sáng trong xưởng của Hùng không hề lụi tàn. Nó rực rỡ hơn bao giờ hết, không phải từ ngọn đèn dầu, mà từ chính niềm hy vọng và sự thấu hiểu vừa bừng nở trong lòng người nghệ nhân. Bức phù điêu kia, với những đường nét mới mẻ và câu chuyện về sự hợp tác, sẽ không chỉ là cổng đình làng, mà còn là một biểu tượng, một lời nhắc nhở rằng, trong thế giới Thập Phương Nhân Gian này, nơi Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, chính sự gắn kết, lòng nhân ái và trí tuệ tập thể mới là nguồn sức mạnh vô biên, là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Sự thành công của dự án cổng đình làng này sẽ trở thành một tiền lệ, khuyến khích thêm nhiều dự án cộng đồng khác trong Thị Trấn An Bình và các vùng lân cận, nơi người dân tự giải quyết vấn đề bằng trí tuệ tập thể, và Hùng sẽ trở thành một nghệ nhân không chỉ tài năng mà còn khiêm tốn, là biểu tượng sống động cho triết lý "Vô Vi Chi Đạo" trong lĩnh vực thủ công, lan tỏa tinh thần hợp tác. Bức phù điêu được phục chế, với hoa văn mới từ các vết nứt, tượng trưng cho một kỷ nguyên mới, nơi những khuyết điểm có thể biến thành vẻ đẹp độc đáo thông qua sự gắn kết và lòng nhân ái, báo hiệu sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free