Nhân gian bất tu tiên - Chương 1488: Phù Điêu Đoàn Kết: Vết Nứt Hóa Hoa Văn, Lòng Người Hóa Một
Mặt trời đã ngả về tây, nhuộm một vệt vàng cam rực rỡ lên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình. Tại cổng đình làng, nơi ngọn gió chiều vẫn còn vương vấn mùi hương của gỗ mới và hoa dại, một bức phù điêu lớn, lộng lẫy và uy nghi, đã hiện diện như một minh chứng cho sự tái sinh. Khắp cổng đình, những dải lụa đỏ tươi được kết thành những đóa hoa rực rỡ, xen lẫn với những chùm hoa lan rừng trắng muốt và những cành trúc xanh biếc, tạo nên một không khí vừa trang trọng vừa tràn đầy sức sống. Âm thanh của tiếng trống nhỏ và tiếng sáo trúc từ xa xa vọng lại, báo hiệu cho một buổi lễ khánh thành sắp sửa diễn ra, nhưng lúc này, sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối bao trùm lấy không gian ngay trước cổng.
Hùng đứng đó, một mình, ngay dưới vòm cổng cao vợi, ánh mắt anh dán chặt vào bức phù điêu mà mình đã dành cả tâm huyết, cả sự kiêu hãnh và cả những giọt nước mắt tuyệt vọng để hoàn thành. Giờ đây, thân hình gầy gò của anh đã khoác lên mình một bộ đồ tươm tất, mới tinh, không còn vương vấn mùi gỗ mục hay bụi bặm của xưởng thợ. Gương mặt Hùng ánh lên vẻ rạng rỡ và tự tin mới, không còn chút u uất hay mệt mỏi của những ngày tháng vật lộn với vết nứt. Nhưng trên tất cả, ánh mắt ấy lại chứa đựng một sự mãn nguyện sâu sắc, một niềm biết ơn chân thành mà trước đây, hắn chưa từng nghĩ mình sẽ có được.
Bức phù điêu trước mặt anh, không còn là tác phẩm hoàn hảo mà hắn từng tôn thờ, mà là một kiệt tác mang vẻ đẹp của sự hàn gắn, của những vết sẹo được biến hóa thành hoa văn. Những đường nứt cũ, từng là nỗi ám ảnh, giờ đây đã được Lão Tiệm Cầm khéo léo lấp đầy bằng những miếng gỗ cùng chất liệu, được Thợ Rèn Mãnh gia cố bằng những chiếc đinh nhỏ tinh xảo ẩn mình, và được Hùng dùng những nét chạm khắc mới mẻ để biến hóa thành những đường vân mềm mại, uốn lượn như dòng suối chảy, ôm lấy những họa tiết cổ xưa. Chúng không hề đối lập, mà hòa quyện vào nhau một cách kỳ diệu, tạo nên một tổng thể vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, vừa cổ kính vừa hiện đại, mang dấu ấn của thời gian và của cả những bàn tay đã cùng chung sức. Mùi gỗ mới thơm ngát, hòa lẫn với mùi keo dán tự nhiên do Lão Nông tìm kiếm, tạo nên một hương thơm đặc trưng, một mùi hương của sự hợp tác và tái tạo.
Hùng đưa bàn tay gầy guộc của mình, chậm rãi vuốt nhẹ lên bề mặt gỗ trơn nhẵn. Từng thớ gỗ, từng đường nét chạm khắc, từng điểm nối, đều kể lại một câu chuyện. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ vật liệu, từ lớp sơn bóng loáng mới được quét lên, nhưng hơn cả, hắn cảm nhận được hơi ấm từ những trái tim đã cùng hắn làm nên điều này. Những ngón tay dài, khéo léo của Hùng dừng lại ở một điểm giao của đường vân mới và họa tiết cổ, nơi vết nứt kinh hoàng từng xé toạc linh hồn hắn. Giờ đây, nó đã biến thành một phần không thể thiếu, thậm chí là một điểm nhấn độc đáo, khiến bức phù điêu trở nên sống động và có chiều sâu hơn.
"Không phải của riêng mình... mà là của tất cả chúng ta," Hùng lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng, như thể sợ làm tan biến khoảnh khắc linh thiêng ấy. Lời nói không chỉ là sự thừa nhận công lao của người khác, mà còn là sự giác ngộ về một chân lý đơn giản mà hắn từng bỏ lỡ. Cái "tôi" kiêu hãnh của người nghệ nhân, từng là gông cùm trói buộc hắn vào sự cô độc và tuyệt vọng, giờ đã tan biến, nhường chỗ cho một trái tim rộng mở, biết đón nhận và sẻ chia. Hắn hiểu rằng, sức mạnh chân chính không nằm ở việc một mình tạo ra sự hoàn hảo, mà nằm ở việc biết gắn kết, biết biến những khiếm khuyết thành cơ hội để cùng nhau kiến tạo một vẻ đẹp lớn lao hơn, bền chặt hơn.
Tạ Trần đã nói đúng. Vết nứt kia không phải là lỗi lầm, mà là một cơ duyên. Nó đã mở ra cánh cửa để Hùng bước ra khỏi ngục tù của chính mình, để nhìn thấy giá trị của sự hợp tác, của tình làng nghĩa xóm. Hắn nhớ lại những ngày tháng đầu tiên, khi hắn còn chìm đắm trong bóng tối, từ chối mọi sự giúp đỡ. Rồi Bà Mối Mai kiên nhẫn, Thư Đồng Tiểu An lanh lợi, Lão Tiệm Cầm trầm tĩnh, Lão Nông chất phác, Thợ Rèn Mãnh nhiệt tình... mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều mang đến những mảnh ghép quý giá, không chỉ là lời khuyên hay vật liệu, mà là sự tin tưởng, sự động viên, là ánh sáng của lòng nhân ái. Chính những điều đó đã hàn gắn không chỉ vết nứt trên gỗ, mà còn cả những rạn vỡ trong tâm hồn Hùng.
Hắn khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, để mùi hương của gỗ và hoa tràn ngập lồng ngực. Trong khoảnh khắc ấy, Hùng cảm thấy mình không chỉ là một nghệ nhân, mà là một phần của dòng chảy vĩ đại hơn, một sợi dây liên kết vô hình giữa con người với con người, giữa quá khứ và hiện tại, giữa những khuyết điểm và sự tái tạo. Bức phù điêu này không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà là một câu chuyện, một lời nhắc nhở về sức mạnh của sự đoàn kết, về sự luân hồi c��a vạn vật, nơi những điều tưởng chừng như tan vỡ lại có thể tái sinh thành những giá trị vĩnh cửu.
Đúng lúc đó, một giọng nói trong trẻo, hoạt bát như tiếng chim hót vang lên từ phía con đường nhỏ dẫn vào đình làng, phá tan sự tĩnh mịch. "Hùng ơi! Mau ra đây, mọi người đến đông lắm rồi!"
Đó là Bà Mối Mai, dáng người béo tròn, đeo kính, mái tóc búi cao gọn gàng, khuôn mặt rạng rỡ với nụ cười xởi lởi quen thuộc. Nàng bước đi nhanh như gió, tay xách một giỏ bánh lá dừa thơm phức, đôi mắt tinh nhanh đảo khắp nơi, như thể muốn bao quát toàn bộ thế giới xung quanh. Phía sau nàng, Thư Đồng Tiểu An gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cẩn thận đỡ một chiếc đèn lồng giấy đỏ. Hai người họ, một già một trẻ, mang đến một luồng sinh khí tươi vui, rộn ràng, kéo Hùng thoát ra khỏi dòng suy tư sâu thẳm của mình.
Hùng mở mắt, nhìn về phía Bà Mối Mai và Thư Đồng Tiểu An, mỉm cười thật tươi. Nụ cười ấy không còn là sự gượng gạo, mà là sự chân thành, ấm áp. Hắn biết, thời khắc của sự chiêm nghiệm đã qua, giờ là lúc hòa mình vào niềm vui chung, vào lễ hội của cộng đồng. Hắn vuốt phẳng lại vạt áo, chỉnh tề dáng vẻ, rồi quay người, bước những bước vững chãi, hòa mình vào đám đông đang tề tựu mỗi lúc một đông hơn trước sân đình. Tiếng trống giục giã hơn, tiếng sáo trúc réo rắt hơn, như những lời mời gọi, kéo tất cả mọi người lại gần nhau, cùng nhau chứng kiến một khởi đầu mới, một vẻ đẹp mới được sinh ra từ những vết nứt của thời gian và lòng người.
***
Sân đình làng giờ đây đã trở thành một biển người. Hàng trăm khuôn mặt, từ những cụ già tóc bạc phơ đến những đứa trẻ thơ ngây, tất cả đều hướng về phía bục cao, nơi các vị trưởng lão làng, những người đại diện cho trí tuệ và kinh nghiệm của cộng đồng, đang đứng trang nghiêm. Hương trầm thoang thoảng quyện vào mùi hoa tươi, mùi bánh trái, tạo nên một không khí vừa thiêng liêng vừa ấm cúng. Tiếng nhạc cụ dân gian vang lên rộn ràng, xen lẫn tiếng cười nói hân hoan, tiếng vỗ tay rào rào, như những đợt sóng âm thanh không ngừng xô bờ, thể hiện sự phấn khởi, đoàn kết của người dân Thị Trấn An Bình.
Tạ Trần đứng lẫn trong đám đông, thân hình gầy gò của hắn như ẩn mình giữa những con người đang hân hoan. Anh mặc một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, đôi khi khẽ gật đầu, đôi khi lại nhấp một ngụm trà nóng từ chiếc bình nhỏ mang theo. Hắn là một phần của đám đông, nhưng đồng thời lại đứng ngoài đám đông, chiêm nghiệm ý nghĩa sâu xa của mọi sự.
Trên bục cao, vị trưởng lão già nhất, mái tóc bạc phơ như sương tuyết, giọng nói trầm ấm nhưng vang dội, bắt đầu bài phát biểu của mình. "Kính thưa toàn thể bà con, hôm nay, chúng ta tề tựu nơi đây không chỉ để khánh thành một cánh cổng đình làng mới, mà còn để chứng kiến một điều kỳ diệu hơn thế. Bức phù điêu này, tưởng chừng đã không thể cứu vãn, nay lại rực rỡ hơn xưa. Nó không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật được phục hồi, mà còn là biểu tượng cho sự đoàn kết, cho thấy khi lòng người hòa làm một, khi những bàn tay cùng chung sức, không gì là không thể!" Tiếng vỗ tay vang dội như sấm dậy, hòa cùng tiếng hò reo phấn khởi của người dân.
Rồi đến lượt Hùng. Anh bước lên bục, gương mặt vẫn còn chút ngượng nghịu trước sự chú ý của mọi người, nhưng ánh mắt lại ngời sáng một sự tự tin và lòng biết ơn. Bà Mối Mai béo tròn, với nụ cười tươi rói, cùng Thư Đồng Tiểu An lanh lợi, Lão Tiệm Cầm trầm tĩnh, Lão Nông hiền lành, Thợ Rèn Mãnh vạm vỡ, tất cả đều đứng cạnh Hùng, như một bức tranh sống động về sự hợp tác. Hùng hít một hơi thật sâu, giọng nói anh run run, nhưng từng lời nói lại kiên định, chân thành. "Không phải tài năng của riêng con, thưa các vị trưởng lão, thưa toàn thể bà con. Cái tài năng ấy, từng chỉ khiến con chìm trong sự cô độc và kiêu hãnh. Vết nứt kia, nó không chỉ xé toạc bức phù điêu, mà còn xé toạc linh hồn con. Con đã từng tuyệt vọng, từng muốn buông xuôi..."
Anh dừng lại, nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở Tạ Trần một thoáng, rồi lại tiếp tục. "Nhưng chính nhờ có sự giúp đỡ, sự tin tưởng của mọi người, của Bà Mối Mai, của Tiểu An, của Lão Tiệm Cầm, Lão Nông, Thợ Rèn Mãnh... mà con đã tìm thấy con đường. Mỗi người một mảnh ghép, mỗi người một kinh nghiệm, đã cùng con hàn gắn, cùng con tạo nên vẻ đẹp này. Vết nứt kia, giờ là một phần của vẻ đẹp này, là minh chứng cho một chân lý: sức mạnh của cộng đồng là vô biên. Con xin cảm ơn tất cả!"
Lời nói của Hùng vừa dứt, tiếng vỗ tay lại vang lên như sấm rền, kéo dài không dứt. Không chỉ là sự tán thưởng cho thành quả lao động, mà còn là sự công nhận cho sự chuyển hóa trong tâm hồn Hùng, cho sự khiêm tốn và lòng biết ơn mà anh đã học được. Ánh mắt Tạ Trần trong đám đông khẽ lấp lánh, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi hắn. Hắn khẽ gật đầu, một cái gật đầu không lời nhưng chứa đựng đầy sự thấu hiểu và tán thành. Hùng, ở trên bục cao, dường như cũng cảm nhận được ánh mắt ấy, và anh cũng đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ nhàng, một sự trao đổi tinh tế giữa hai tâm hồn đã chạm đến nhau bằng những triết lý sâu sắc.
Đúng lúc đó, một sự cố nhỏ bất ngờ xảy ra. Một em bé trai, chừng năm sáu tuổi, tên là Tiểu Hoạt Bát, với đôi má phúng phính và đôi mắt tinh nghịch, đang mải mê chạy đuổi theo một cánh bướm vàng. Cậu bé không để ý đến đám đông, và bỗng dưng, chân cậu vấp vào một rễ cây cổ thụ nổi lên mặt đất, ngã chúi về phía cổng đình, suýt va phải vào chân bức phù điêu mới được dựng. Một tiếng "á" nhỏ vang lên, và một vài người gần đó định đưa tay ra đỡ.
Nhưng trước khi bất kỳ ai kịp phản ứng hoàn toàn, Bà Mối Mai, với tốc độ đáng ngạc nhiên của một người phụ nữ béo tròn, đã nhanh nhẹn lách qua đám đông, một tay tóm lấy cánh tay Tiểu Hoạt Bát, kéo cậu bé đứng thẳng dậy. Đồng thời, Thư Đồng Tiểu An, với sự lanh lợi vốn có, đã nhanh chóng dùng tay che chắn trước mặt phù điêu, đảm bảo cậu bé không va chạm vào tác phẩm. Cậu bé hơi giật mình, nhưng không hề bị thương. Bà Mối Mai cúi xuống, dịu dàng xoa đầu Tiểu Hoạt Bát, nở nụ cười hiền hậu. "Cháu bé ngoan, chạy chậm thôi nhé, kẻo ngã đau!" Tiểu An cũng mỉm cười, ánh mắt đầy bao dung.
Cái sự cố nhỏ nhoi ấy, dù không gây ra hậu quả gì lớn, lại trở thành một minh chứng sống động cho tinh thần cộng đồng. Người dân không chỉ đứng đó để xem, để vỗ tay, mà họ luôn sẵn sàng hành động, bảo vệ lẫn nhau và bảo vệ thành quả chung của mình. Tạ Trần nhìn thấy cảnh tượng ấy, và trong lòng hắn dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Đó chính là "Nhân Đạo" mà hắn hằng tìm kiếm, sự trọn vẹn không cần đến sức mạnh của tiên nhân, mà chỉ cần đến sự gắn kết, lòng nhân ái và trí tuệ tập thể của những con người bình thường. Cái cảnh tượng Bà Mối Mai và Tiểu An phối hợp ăn ý, không cần suy nghĩ, để đỡ một đứa trẻ và bảo vệ một tác phẩm, đã khắc sâu triết lý "Vô Vi Chi Đạo" vào tâm hồn hắn, một s�� vận hành tự nhiên, không gượng ép, nhưng lại vô cùng hiệu quả và nhân văn.
Buổi lễ tiếp tục trong niềm hân hoan. Những lời khen ngợi chân thành, những cái nắm tay thân thiện, những ánh mắt trìu mến... tất cả đều dệt nên một bức tranh sống động về một cộng đồng đang ngày càng gắn kết, ngày càng vững mạnh hơn trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy yếu này. Hùng, đứng giữa những người đã giúp đỡ mình, cảm thấy lòng mình tràn ngập niềm hạnh phúc và sự mãn nguyện, một niềm hạnh phúc mà sức mạnh hay danh vọng cá nhân không bao giờ có thể mang lại. Hắn biết rằng, cuộc đời mình, cũng như bức phù điêu kia, đã được tái sinh, đẹp đẽ và bền chặt hơn xưa.
***
Sau buổi lễ khánh thành rộn ràng, khi những tiếng cười nói và âm nhạc đã dần tan vào màn đêm, Tạ Trần trở về quán sách nhỏ của mình. Con đường làng giờ đã vắng tanh, chỉ còn tiếng gió heo may xào xạc trên những tán cây cổ thụ. Thị Trấn An Bình chìm vào sự yên tĩnh quen thuộc, một sự yên tĩnh bình dị nhưng chứa đựng biết bao câu chuyện.
Trong quán s��ch, ánh đèn dầu leo lắt chiếu sáng một góc nhỏ, nơi Tạ Trần ngồi bên cửa sổ. Hắn không thắp nhiều đèn, chỉ đủ để đọc sách và để ánh mắt có thể hướng ra bên ngoài, nhìn về phía cổng đình làng vẫn còn lấp lánh những dải lụa đỏ và ánh đèn lồng. Tay hắn cầm một cuốn sách cũ, bìa đã sờn, những trang giấy ố vàng tỏa ra mùi hương của thời gian và tri thức. Nhưng đôi mắt hắn lại không dán vào hàng chữ, mà xuyên qua khung cửa sổ, nhìn xa xăm vào màn đêm.
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho một bầu trời đêm đen thẳm, điểm xuyết những vì sao lấp lánh. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên đỉnh cây đa cổ thụ, đổ một vệt sáng bạc xuống con đường lát đá. Từ nơi hắn ngồi, Tạ Trần vẫn có thể cảm nhận được dư âm của buổi lễ, tiếng cười còn vương vấn trong không khí, sự ấm áp của những trái tim đã cùng chung nhịp đập. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết của trà lan tỏa trong vòm miệng, làm dịu đi những suy tư đang trỗi dậy trong lòng.
Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười đầy sự thấu hiểu và mãn nguyện. "Nhân gian... vốn dĩ là như vậy," hắn tự nhủ, giọng nói trầm bổng như tiếng nước chảy qua khe đá, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. Hắn không cần phải nói lớn, bởi lẽ sự thật đã hiển hiện rõ ràng trước mắt. Cái vẻ đẹp của sự hợp tác, của lòng nhân ái, của việc biến những vết nứt thành hoa văn, đã được chứng minh một cách sống động qua câu chuyện của Hùng và bức phù điêu.
Trong suy nghĩ của Tạ Trần, câu chuyện này không chỉ dừng lại ở một cánh cổng đình làng. Nó là một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh vĩ đại hơn về sự chuyển mình của Thập Phương Nhân Gian. Thiên Đạo đang suy yếu, linh khí ngày càng mỏng, và nỗi lo về việc "mất người" vẫn luôn hiện hữu. Nhưng chính trong bối cảnh bi tráng ấy, những câu chuyện như của Hùng lại bừng sáng, khẳng định giá trị vĩnh cửu của nhân tính. Con người không cần phải thành tiên, không cần phải chạy theo sức mạnh hư ảo của Tiên Đạo, mà vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn, tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc sống ngay trong chính nhân gian này, thông qua sự gắn kết, sự sẻ chia và lòng nhân ái.
Tạ Trần tin rằng, sự thành công của dự án phù điêu này sẽ trở thành một câu chuyện truyền cảm hứng, một hạt mầm được gieo vào lòng đất màu mỡ của Thị Trấn An Bình. Từ đó, nó sẽ thúc đẩy thêm nhiều hoạt động hợp tác cộng đồng tương tự, không chỉ ở đây mà còn lan tỏa đến các khu vực lân cận. Hùng, người nghệ nhân từng kiêu ngạo, giờ đây đã trở thành một biểu tượng. Anh sẽ được kính trọng không chỉ vì tài năng chạm khắc tuyệt vời, mà còn vì tấm lòng khiêm tốn, vì khả năng gắn kết người khác, vì đã dám buông bỏ cái "tôi" cá nhân để đón nhận sức mạnh của tập thể.
Và Tạ Trần, hắn sẽ vẫn là người quan sát thầm lặng. Sự hiện diện tưởng chừng như vô hình của hắn, những lời nói tưởng chừng như vu vơ của hắn, nhưng lại như những giọt sương mai thấm đẫm vào lòng người, dần định hình "Nhân Đạo" của kỷ nguyên mới. Hắn không cần can thiệp trực tiếp, không cần dùng đến sức mạnh siêu phàm, mà chỉ cần chiêm nghiệm, thấu hiểu và gieo mầm những triết lý về sự trọn vẹn của con người.
Hắn khẽ lật một trang sách cũ, tiếng giấy sột soạt nhẹ nhàng vang lên trong tĩnh mịch. Nhưng tâm trí hắn vẫn còn đắm chìm trong những gì vừa chứng kiến. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, về phía những vì sao xa xôi trên bầu trời đêm. Dù Thiên Đạo có sụp đổ, dù tiên môn có không còn, nhưng nhân gian vẫn sẽ tiếp diễn. Và chính những câu chuyện về tình người, về sự hợp tác, về việc biến những khuyết điểm thành vẻ đẹp độc đáo, sẽ là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên nơi con người không ngừng khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng kiến tạo vẻ đẹp từ những điều bình dị nhất, một kỷ nguyên của sự luân hồi vĩnh cửu, nơi mỗi thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình tìm kiếm sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện, bình yên đến lạ.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.