Nhân gian bất tu tiên - Chương 1490: Sắc Màu Nhân Gian: Khởi Nguồn Của Nghệ Thuật Mới
Ánh trăng vằng vặc trên cao đã lặn, nhường chỗ cho tia nắng đầu tiên của bình minh, rọi qua khung cửa sổ quán sách của Tạ Trần, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền gạch cũ kỹ. Hơi lạnh của sương đêm vẫn còn vương vấn, nhưng không khí đã bắt đầu ấm dần lên, mang theo mùi của đất ẩm và hương hoa dại. Tạ Trần khẽ mở mắt, lòng vẫn còn vương vấn những suy tư từ đêm trước. Câu chuyện của Hùng, sự biến chuyển của một con người từng bị chấp niệm che mờ, đã để lại trong hắn một ấn tượng sâu sắc. Đó không chỉ là một câu chuyện riêng lẻ, mà là một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn về Nhân Đạo, về con đường mà phàm nhân đang kiến tạo cho một kỷ nguyên mới.
Hắn ngồi dậy, thân hình gầy gò của một thư sinh ẩn chứa một tâm hồn vĩ đại, chậm rãi pha một ấm trà. Hương trà thoang thoảng lan tỏa trong không gian yên tĩnh của quán sách, hòa quyện với mùi giấy cũ và mực tàu, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, quen thuộc. Tạ Trần biết, những gì đã diễn ra ở đình làng An Bình chỉ là khởi đầu. Con người, khi được giải phóng khỏi những ràng buộc của Thiên Đạo suy tàn, sẽ bộc lộ những tiềm năng vô hạn, những khao khát được kiến tạo và thể hiện bản thân mà không cần đến phép thuật hay quyền năng siêu phàm. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu dần chuyển thành hậu vị ngọt thanh, như cuộc đời vậy, càng nếm trải càng thấy thấm thía những điều bình dị mà sâu sắc. Hắn không phải là người định hướng hay dẫn dắt, hắn chỉ là một điểm neo nhân quả, một người quan sát thầm lặng, chiêm nghiệm dòng chảy vô thường của nhân gian. Và dòng chảy ấy, hắn cảm nhận, đang bắt đầu cuộn mình theo một hướng hoàn toàn mới, một hướng mà ngay cả Thiên Đạo thịnh vượng thuở xưa cũng không thể lường trước.
***
Sáng muộn, khi mặt trời đã lên cao và ánh nắng vàng như mật ong đổ xuống khắp Thị Trấn An Bình, chợ làng đã trở nên tấp nập, ồn ã. Tiếng rao hàng lanh lảnh hòa cùng tiếng bước chân rộn ràng, tiếng trò chuyện í ới và tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường đất. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản san sát nhau, hai bên đường là các gian hàng chen chúc, bày bán đủ loại hàng hóa từ rau củ quả tươi ngon đến đồ thủ công mỹ nghệ thô sơ. Mùi thức ăn bốc lên từ các quán hàng, mùi gỗ mục, mùi đất ẩm sau một đêm sương xuống, và cả mùi mồ hôi của những người lao động cần mẫn, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống đời thường, chân thực. Dù không khí có chút xô bồ, nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của một thị trấn nhỏ, nơi con người sống gần gũi và thân thiện.
Giữa cái dòng chảy quen thuộc ấy, bỗng một gian hàng nhỏ ở góc chợ, đối diện với quán trà Vọng Giang, lại bất ngờ thu hút sự chú ý của nhiều người. Gian hàng ấy không bày bán đồ ăn hay nông sản, mà là những tấm vải vóc mềm mại, óng ả và những bộ trang phục được may đo tinh xảo, rực rỡ sắc màu. Những màu sắc ấy không phải là những gam màu đơn điệu, mà là những tông màu sống động, chuyển sắc tinh tế, dường như được chắt lọc từ chính vẻ đẹp của thiên nhiên. Từ những tấm lụa xanh biếc như màu trời sau cơn mưa, đến những dải gấm đỏ thắm như ráng chiều hoàng hôn, hay những mảnh vải vàng óng như nắng hạ. Trên mỗi tấm vải, những hoa văn thêu dệt không theo lối mòn cũ kỹ, mà uyển chuyển, mềm mại như những nét vẽ thủy mặc, tái hiện cảnh bình minh trên sông An Bình, những đàn chim én chao lượn trên đồng lúa chín, hay những bông hoa dại khoe sắc trong gió. Mỗi đường kim mũi chỉ đều toát lên sự tỉ mỉ, tinh tế đến kinh ngạc, như thể người nghệ nhân đã dồn hết tâm huyết và linh hồn vào từng sợi chỉ.
Đứng sau gian hàng ấy là một người phụ nữ trẻ tuổi, dáng người thanh mảnh, đôi tay thon dài không một chút chai sạn, mà mềm mại, uyển chuyển như đang múa. Trên những ngón tay ấy, đôi khi còn vương vãi những vết màu tự nhiên nhạt nhòa, như chứng tích của những giờ phút miệt mài sáng tạo. Mái tóc đen nhánh được búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt sáng ngời, toát lên vẻ thông minh, sự tập trung cao độ và niềm đam mê cháy bỏng. Nàng mặc một bộ trang phục vải thô giản dị nhưng sạch sẽ, trên vạt áo có thêu vài ba bông hoa nhỏ xíu, màu sắc hài hòa, dường như cũng là tác phẩm của chính đôi tay tài hoa ấy. Nàng là Thanh, một cái tên đơn giản nhưng lại ẩn chứa một tài năng phi thường, một đóa hoa mới nở trong vườn nghệ thuật của nhân gian.
Thanh đang say sưa giới thiệu tác phẩm của mình cho một nhóm người hiếu kỳ vây quanh. Nàng nhẹ nhàng nâng niu một tấm lụa đỏ thắm, ánh mắt tràn đầy tự hào.
"Đây là 'Hồng Nhan Túy', thưa các vị," giọng nàng trong trẻo, dịu dàng nhưng đầy tự tin, "màu đỏ này được chiết xuất hoàn toàn từ cánh hoa hồng nhung tươi và rễ cây địa hoàng đã được phơi sấy cẩn thận. Qua mười hai công đoạn nhuộm và phơi sương, màu sắc không chỉ giữ được sắc tươi nguyên như lúc ban đầu, mà còn có thể bền màu cả chục năm không phai, bất kể nắng mưa. Còn hoa văn này," nàng khẽ vuốt nhẹ lên những đường nét uốn lượn trên tấm lụa, "đó là cảnh bình minh trên sông An Bình, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua làn sương mỏng, nhuộm vàng dòng nước và những cánh chim sớm mai. Tất cả đều được dệt và thêu hoàn toàn bằng tay, không hề có sự trợ giúp của bất kỳ linh khí hay pháp bảo nào, chỉ thuần túy là tâm huyết của con người."
Một bà lão phúc hậu, với mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền từ, chính là Bà Chủ Quán Trà lân cận, đang chăm chú lắng nghe. Bà là người vui vẻ, hiếu khách, thích trò chuyện và cũng là một trong những khách hàng đầu tiên của Thanh. Bà khẽ nhíu mày, đưa tay chạm nhẹ vào tấm lụa mềm mại, cảm nhận sự mịn màng đến khó tin.
"Ai chà, màu sắc đẹp thật, Thanh cô nương," Bà Chủ Quán Trà tấm tắc khen, nhưng trong giọng nói vẫn ẩn chứa một chút hoài nghi rất đỗi đời thường, "nhưng liệu có bền không? Chẳng phải đồ tiên gia mới giữ được vĩnh cửu, mới không phai tàn theo năm tháng sao? Nhớ ngày xưa, những bộ tiên bào lấp lánh, màu sắc huyền ảo, chẳng bao giờ thấy cũ kỹ. Giờ đây, linh khí suy yếu, tiên nhân cũng ẩn mình, nhưng cái ký ức về sự trường tồn ấy vẫn còn in sâu trong tâm trí người phàm chúng ta."
Thanh mỉm cười nhẹ nhàng, ánh mắt không hề nao núng trước sự so sánh ấy. Nàng biết, đó là một rào cản vô hình mà bất kỳ điều gì mới mẻ, đặc biệt là những thứ thuần túy phàm trần, đều phải đối mặt khi đứng trước cái bóng quá lớn của "tiên đạo".
"Thưa Bà Chủ," nàng đáp, "Vĩnh cửu hay không, xin hãy để thời gian chứng minh. Nhưng con tin rằng, vẻ đẹp của nhân gian, dù có thể hữu hạn, lại mang một sức sống riêng, một sự chân thực mà không một loại tiên pháp nào có thể tạo ra. Mỗi sợi tơ, mỗi đường nét trên tấm vải này đều thấm đẫm mồ hôi và tâm huyết của người làm ra nó. Nó mang theo câu chuyện của những bông hoa, những rễ cây, của dòng sông và của bầu trời. Cái đẹp ấy, con nghĩ, không cần phải là vĩnh cửu để trở nên ý nghĩa. Nó tồn tại, nó rực rỡ, và nó chạm đến lòng người, đó đã là đủ rồi."
Người Kể Chuyện, một lão già gầy gò với vẻ mặt hóm hỉnh, luôn cầm chiếc quạt giấy trên tay, đứng cạnh Bà Chủ Quán Trà. Lão thường xuyên có mặt ở chợ, vừa để nghe ngóng tin tức, vừa để tìm kiếm những câu chuyện mới cho những buổi kể chuyện của mình. Lão khẽ phẩy quạt, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái, nhìn Thanh với vẻ vừa tán thưởng vừa thách thức.
"Này các vị, nghe ta nói đây!" Lão Kể Chuyện cất giọng sang sảng, thu hút thêm vài người qua đường đứng lại, "Cái tài của cô Thanh này đúng là trời phú, chẳng khác nào tiên nhân hạ phàm ban tặng. Từ một thứ cỏ cây hoa lá tầm thường, qua đôi bàn tay khéo léo và khối óc tinh anh, lại biến thành những tuyệt tác như thế này. Nhưng... nhưng liệu có đủ để thay thế những thứ tinh xảo của tiên nhân để lại không? Liệu cái tinh hoa của phàm trần có thể sánh ngang với sự huy���n diệu của tiên giới? Ai cũng có thể đóng góp, nhưng để tạo ra thứ có thể làm thay đổi thị hiếu, làm rung động lòng người, thì đó lại là một câu chuyện khác. Liệu đây có phải là một khoảnh khắc nhất thời, hay là khởi đầu cho một kỷ nguyên mới, nơi nghệ thuật phàm trần sẽ thực sự tỏa sáng, không còn bị cái bóng của tiên đạo che khuất?"
Câu hỏi của Người Kể Chuyện như một làn gió thổi bùng lên những cuộc tranh luận nhỏ trong đám đông. Một số người trầm trồ, không ngừng xuýt xoa trước vẻ đẹp và sự tinh xảo của những tấm vải, đưa tay chạm vào, cảm nhận sự mềm mại và mát rượi. Họ bị cuốn hút bởi những hoa văn sống động, bởi những sắc màu chân thực, dường như có thể cảm nhận được hương hoa, tiếng chim ẩn chứa trong đó. Họ ngạc nhiên khi biết rằng tất cả đều được tạo ra từ những nguyên liệu tự nhiên, thuần túy phàm trần.
"Thật không thể tin được!" một người phụ nữ trẻ thốt lên, "Màu xanh này... giống hệt màu của ngọn núi Thiên Vọng khi nhìn từ xa vào buổi sáng sớm. Cứ như là cô Thanh đã mang cả cảnh sắc thiên nhiên vào đây vậy."
"Và tấm lụa vàng này," một người đàn ông trung niên trầm trồ, "nó không chỉ là màu vàng, nó là ánh nắng, nó là sự ấm áp. Tôi chưa từng thấy màu vàng nào có hồn đến vậy."
Tuy nhiên, vẫn có những người vẫn giữ thái độ hoài nghi, thậm chí là có phần dè bỉu. Đối với họ, cái đẹp thực sự, cái giá trị vĩnh cửu, vẫn luôn gắn liền với tiên đạo, với những vật phẩm được linh khí tẩm bổ, được tiên nhân chế tác. Họ đã quen với việc thần thánh hóa mọi thứ liên quan đến tiên giới, và thật khó để họ chấp nhận rằng những thứ phàm trần, chỉ bằng đôi tay và tâm huyết của con người, lại có thể tạo ra những giá trị tương tự, thậm chí là vượt trội hơn.
"Dù đẹp đến mấy thì cũng là đồ phàm trần," một lão khách buôn béo tốt, ăn mặc sang trọng, buông lời nhận xét với vẻ khinh khỉnh, "có thể đẹp hôm nay, nhưng ngày mai sẽ phai tàn. Sao có thể so sánh với những bộ tiên y truyền lại từ bao đời, vẫn giữ nguyên vẻ lộng lẫy, không hề sờn rách?"
Thanh chỉ mỉm cười, ánh mắt nàng vẫn kiên định, không hề bị lung lay bởi những lời lẽ hoài nghi ấy. Nàng biết, con đường mình chọn là một con đường đầy thử thách, là con đường phải chứng minh giá trị của bản thân, của nghệ thuật phàm trần. Nhưng sâu thẳm trong lòng, nàng tin vào đôi tay mình, tin vào tâm huyết mình, và tin vào vẻ đẹp chân thực của nhân gian. Nàng đã dành cả tuổi thanh xuân của mình để nghiên cứu, thử nghiệm, để tìm ra những công thức nhuộm màu từ cỏ cây hoa lá, để học hỏi kỹ thuật dệt thêu tinh xảo từ những nghệ nhân già. Nàng muốn chứng minh rằng, con người không cần phải dựa vào linh khí hay tiên pháp để tạo ra những điều kỳ diệu. Cái kỳ diệu ấy, nó nằm ngay trong khả năng sáng tạo vô tận của tâm hồn và đôi tay con người. Và đó là một cuộc cách mạng thầm lặng, một cuộc cách mạng của sắc màu và đường nét, đang dần định hình lại cái nhìn của con người về cái đẹp và giá trị trong kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của Nhân Đạo.
***
Trong không gian yên tĩnh và có phần cổ kính của quán sách Tạ Trần, ánh nắng buổi trưa nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ, rọi xuống những chồng sách cũ kỹ, phủ lên chúng một lớp bụi vàng lấp lánh. Mùi giấy cũ, mực tàu và gỗ mục thoang thoảng, hòa quyện với hương trà thanh tao mà Tạ Trần vừa pha, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, triết lý, có chút ấm áp đến lạ. Tiếng lật sách khẽ khàng, tiếng chuông gió treo trước cửa khe khẽ lay động khi có làn gió nhẹ thổi qua, đôi khi tiếng cười nói vọng vào từ bên ngoài khu chợ náo nhiệt, tất cả chỉ càng làm tăng thêm vẻ thanh bình cho nơi đây.
Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò của hắn như hòa vào không gian của những trang sách. Tay hắn cầm một quyển sách cổ, bìa đã ngả màu thời gian, những nét chữ bên trong đã mờ dần nhưng vẫn toát lên vẻ thâm thúy. Tuy nhiên, ánh mắt hắn không thực sự tập trung vào những dòng chữ ấy, mà lại hướng ra ngoài cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy một phần của khu chợ ồn ã. Từ vị trí này, hắn không thể nhìn rõ gian hàng của Thanh, nhưng những âm thanh, những lời bàn tán xôn xao từ phía đó đã lọt vào tai hắn, đánh thức những suy tư sâu xa trong tâm trí.
Bên cạnh hắn, Thư Đồng Tiểu An đang ngồi ngay ngắn trên một chiếc ghế gỗ thấp, chăm chú nghiêng đầu vào một cuốn sách giáo trình cũ kỹ. Đôi mắt toát lên vẻ thông minh, lanh lợi của cậu bé lướt qua từng dòng chữ, thỉnh thoảng lại nhíu mày suy nghĩ. Tiểu An, vẫn với chiếc áo vải thô cũ quen thuộc, là một học trò hiếu học, luôn khao khát tri thức và thường xuyên đặt ra những câu hỏi đầy tò mò, đôi khi khiến Tạ Trần phải mỉm cười. Cậu bé là một trong những minh chứng rõ ràng nhất cho sự "nảy mầm" của tri thức và sự phát triển của thế hệ mới trong kỷ nguyên Nhân Đạo.
Sau một lúc im lặng, Tiểu An khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ tò mò hướng về phía Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho những điều mình vừa nghe được.
"Tiên sinh," giọng cậu bé trong trẻo, có chút rụt rè nhưng cũng đầy vẻ phấn khích, "con nghe nói cô Thanh ở chợ làm ra những tấm vải đẹp lắm, màu sắc còn rực rỡ hơn cả tiên bào nữa!"
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, khóe mắt lộ ra vài nếp nhăn. Hắn từ từ đặt cuốn sách cổ xuống bàn, rồi nh��p một ngụm trà. Vị trà ấm nóng lan tỏa trong vòm họng, xua đi sự lạnh lẽo của buổi sáng sớm. Ánh mắt hắn xa xăm, như đang nhìn xuyên qua những bức tường, xuyên qua những dòng thời gian, để chiêm nghiệm về ý nghĩa của những lời nói ngây thơ ấy.
"Ồ? Vậy sao?" Tạ Trần khẽ hỏi, giọng điềm tĩnh, "Con thấy đẹp hơn cả tiên bào ư?"
Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực lên với vẻ ngưỡng mộ. "Dạ! Con chưa thấy tiên bào bao giờ, nhưng vải của cô Thanh có những bông hoa biết cười, những đám mây biết bay! Con nghe người ta nói, cô ấy dùng những bông hoa thật, những rễ cây thật để nhuộm màu, rồi dệt nên những cảnh vật trong tự nhiên. Nó... nó sống động lắm, Tiên sinh ạ!"
Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống. Hắn lắng nghe những lời kể ngây thơ của Tiểu An, trong lòng suy tư về 'cái đẹp' và 'giá trị' trong một thế giới đang dần thay đổi. "Bông hoa biết cười, đám mây biết bay..." Lời của Tiểu An tuy đơn giản, nhưng lại chạm đến một chân lý sâu xa. Cái đẹp đích thực không nằm ở sự hào nhoáng hay quyền năng siêu phàm, mà nằm ở sự sống động, ở cái "hồn" mà người nghệ nhân đã thổi vào tác phẩm của mình.
Hắn nhớ lại những ngày tháng mà tiên đạo còn thịnh vượng, khi những bộ tiên bào lấp lánh, màu sắc huyền ảo được coi là đỉnh cao của sự tinh xảo. Nhưng cái vẻ đẹp ấy, thường đi kèm với sự lạnh lẽo, với sự xa cách, bởi nó được tạo ra từ những pháp thuật, những linh vật, chứ không phải từ bàn tay và trái tim con người. Những tiên nhân, dù có được sức mạnh vô biên, cuối cùng lại dần "mất người", đánh mất đi những cảm xúc, những ký ức, những giá trị nhân tính. Họ trở thành những thực thể siêu phàm, nhưng lại thiếu đi cái "hồn" của nhân gian.
Giờ đây, khi Thiên Đạo suy kiệt, cái "hồn" ấy, cái "nhân tính" ấy lại đang trỗi dậy mạnh mẽ. Những câu chuyện như của Hùng, từ sự kiêu ngạo đến khiêm nhường, hay như của Thanh, từ những nguyên liệu phàm trần tạo nên những tuyệt tác, đều là những minh chứng sống động. Chúng cho thấy rằng con người không cần phải dựa vào những thứ siêu nhiên để tạo ra giá trị, để tìm thấy sự trọn vẹn. Cái đẹp không phải là một điều gì đó được ban tặng từ trên cao, mà là một thứ được kiến tạo từ chính đôi tay, khối óc và trái tim của nhân loại.
"Vậy con nghĩ, cái đẹp của cô Thanh, có thể so sánh với những bộ tiên bào mà con chưa từng thấy không?" Tạ Trần hỏi, giọng hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm hơn, như muốn dẫn dắt Tiểu An đến một suy nghĩ sâu xa hơn.
Tiểu An ngập ngừng một chút. "Con... con không biết. Nhưng con thấy, vải của cô Thanh làm cho con vui. Nhìn những bông hoa biết cười, con cũng muốn cười theo. Nhìn những đám mây bay, con cũng muốn bay cùng. Có lẽ, tiên bào rất đẹp, nhưng có lẽ nó không làm cho người ta cảm thấy như vậy."
Tạ Trần mỉm cười mãn nguyện. "Đúng vậy, Tiểu An. Cái đẹp chân thực nhất, có lẽ là cái đẹp có thể chạm đến lòng người, có thể khơi gợi những cảm xúc chân thành, dù nó chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, một bức phù điêu trên cổng đình, hay một tấm vải nhuộm màu tự nhiên. Tiên bào có thể trường tồn vĩnh cửu, nhưng cái giá của sự vĩnh cửu đôi khi lại là sự lạnh lẽo, là sự "mất người". Còn cái đẹp của nhân gian, dù hữu hạn, lại mang theo sự ấm áp, mang theo hơi thở của cuộc sống, của những câu chuyện, những hy vọng. Đó chính là ý nghĩa của 'Nhân Đạo'."
Hắn khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên sâu thẳm trong tâm hồn. Hắn biết, những gì Thanh đang làm không chỉ là tạo ra những tấm vải đẹp. Nàng đang gieo một hạt giống mới, hạt giống của nghệ thuật phàm trần, của sự sáng tạo dựa trên tài năng và tâm huyết của con người. Hạt giống ấy, một ngày nào đó, sẽ nảy nở thành một khu vườn rực rỡ, một nền văn minh phàm nhân đa dạng và phong phú, không còn bị ràng buộc bởi những quy tắc cũ kỹ của Thiên Đạo. Nó sẽ là một minh chứng sống động cho thấy sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng kiến tạo vẻ đẹp từ những điều bình dị nhất, mà không cần phải thành tiên. Tạ Trần mở mắt, nhìn về phía Tiểu An, người đang quay lại với cuốn sách của mình, nhưng trong ��ôi mắt cậu bé vẫn còn lấp lánh hình ảnh của những "bông hoa biết cười" trên tấm vải của Thanh. Một kỷ nguyên mới, đúng là đang dần hình thành, không phải bằng phép màu, mà bằng chính bàn tay và trái tim của mỗi con người.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình bằng một sắc màu ấm áp, quán trà Vọng Giang ven sông trở nên tấp nập hơn bao giờ hết. Gió nhẹ thổi từ phía sông, mang theo hơi nước mát lành và mùi hương cỏ dại thoang thoảng, xua đi cái oi bức của buổi trưa. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ ven bờ, hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, tiếng pha trà lách cách của bà chủ quán, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái và dễ chịu. Những chiếc bàn gỗ mộc mạc được kê sát nhau, trên mỗi bàn đều có một ấm trà nóng hổi, tỏa hương thơm ngát.
Tại một góc quán, Người Kể Chuyện, vẫn với chiếc quạt giấy quen thuộc, đang say sưa kể lại 'kỳ tích' của cô Thanh tại chợ, thu hút sự chú ý của những khách hàng đang thưởng trà. Giọng lão trầm bổng, lúc du dương, lúc cao trào, như một dòng sông kể chuyện, cuốn hút mọi thính giả vào thế giới của những sắc màu và đường nét.
"…Và thế là, thưa các vị, chỉ bằng đôi tay trần và tâm huyết cháy bỏng của mình, cô Thanh đã chứng minh rằng cái đẹp đích thực không cần đến linh khí hay phép thuật! Những màu sắc ấy, những hoa văn ấy, chính là tinh hoa của nhân gian! Nó không chỉ là màu sắc, nó là câu chuyện của những cánh hoa dại nở trong nắng, của những ngọn cỏ xanh rì tắm mình trong sương sớm. Nó là tiếng lòng của người nghệ nhân, gửi gắm vào từng sợi tơ, từng đường kim mũi chỉ. Thử hỏi, một bộ tiên bào dù có lộng lẫy đến đâu, có thể mang theo hơi thở của nhân gian, của cuộc sống đời thường như thế không? Ta tin rằng, vẻ đẹp ấy, sự chân thực ấy, còn quý giá hơn cả sự trường tồn vĩnh cửu của những vật phẩm tiên gia lạnh lẽo!"
Tiếng trầm trồ vang lên khắp quán trà. Những người nghe, đa phần là phàm nhân, đều gật gù tán thưởng. Họ cảm nhận được sự chân thành trong lời kể của Người Kể Chuyện, và hơn hết, họ cảm nhận được sự gần gũi, sự thân thuộc trong những tác phẩm của Thanh. Không cần phải là tiên nhân, không cần phải có linh khí, con người vẫn có thể tạo ra những điều kỳ diệu, những giá trị vượt thời gian.
Trong số các khách hàng, có một lão già béo tốt, ăn mặc sang trọng, râu dài bạc phơ, đang ngồi vắt chân vẻ kiêu ngạo. Đó chính là Lão Gia Phủ, một người giàu có nổi tiếng khó tính của Thị Trấn An Bình, luôn tự hào về bộ sưu tập đồ cổ quý hiếm và chỉ chuộng những vật phẩm được cho là có liên quan đến tiên đạo. Ban đầu, lão chỉ lắng nghe câu chuyện của Người Kể Chuyện với vẻ khinh khỉnh, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ. Đối với lão, cái đẹp phải đi đôi với sự quyền quý, với sự hiếm có, và đặc biệt là phải mang một chút "tiên khí".
Tuy nhiên, trên tay lão lại đang cầm một mảnh vải nhỏ, được cắt ra từ một trong những tác phẩm của Thanh. Mảnh vải ấy, với hoa văn tinh xảo hình đàn cá bơi lội dưới ánh trăng, được nhuộm bằng một màu xanh thẫm huyền ảo, do một người hầu cận vừa mua về từ gian hàng của Thanh. Lão Gia Phủ đưa mảnh vải lên gần mắt, săm soi từng đường nét, từng sợi tơ. Lão vuốt ve nó bằng ngón tay thô ráp, cảm nhận sự mềm mại đến bất ngờ, sự mịn màng không chút tì vết. Mùi hương thảo mộc thoang thoảng từ mảnh vải xộc vào mũi lão, không phải mùi hương nhân tạo, mà là mùi của đất trời, của cỏ cây.
Vẻ mặt kiêu ngạo ban đầu của Lão Gia Phủ dần tan biến, thay vào đó là sự ngạc nhiên đến sững sờ. Đôi mắt lão mở to hơn, nhìn chằm chằm vào mảnh vải như thể đang nhìn thấy một kỳ quan. Lão không ngờ rằng, thứ phàm trần này lại có thể đạt đến độ tinh xảo và sống động đến vậy. Những đường nét của đàn cá không chỉ là họa tiết, mà dường như đang uốn lượn, đang bơi lội thật sự dưới ánh trăng huyền ảo. Sắc xanh thẫm ấy không đơn thuần là một màu, nó là cả một chiều sâu của đại dương, một sự tĩnh lặng của đêm khuya.
"Thật không ngờ..." Lão Gia Phủ thốt lên, giọng nói khàn đặc, phá vỡ sự im lặng trong quán trà. "Thật không ngờ, thứ phàm trần này lại có thể đạt đến độ tinh xảo như vậy. Cái gọi là 'tiên gia' có lẽ cũng chẳng hơn gì... Thậm chí, cái 'hồn' trong mảnh vải này, còn hơn hẳn những món đồ cổ lạnh lẽo mà ta sưu tầm bấy lâu. Cái vẻ đẹp này, nó không chỉ là để ngắm nhìn, mà là để cảm nhận. Nó chạm đến một điều gì đó sâu thẳm trong lòng người."
Lão Gia Phủ cẩn thận cất mảnh vải vào túi gấm bên trong áo, vẻ mặt đã thay đổi hoàn toàn, từ hoài nghi sang hứng thú rõ rệt, thậm chí còn ánh lên vẻ phấn khích của một kẻ vừa tìm thấy một báu vật. Lão nhìn về phía Bà Chủ Quán Trà, rồi nhìn sang Người Kể Chuyện, ánh mắt đầy vẻ quyết đoán.
"Ta muốn đặt cô ta làm một bộ y phục cho phu nhân ta!" Lão tuyên bố, giọng nói vang dội khắp quán trà. "Một bộ y phục với hoa văn là cảnh núi Thiên Vọng lúc rạng đông, và màu sắc phải là màu của mây trời sau cơn mưa! Không, không chỉ phu nhân ta, mà ta cũng muốn một bộ! Cái vẻ đẹp này, không nên chỉ để cất giấu trong kho tàng, mà phải được mặc lên người, phải được chiêm ngưỡng mỗi ngày!"
Tiếng trầm trồ l���i vang lên, lần này còn lớn hơn trước. Người Kể Chuyện mỉm cười mãn nguyện, khẽ phẩy quạt. Lão đã thành công trong việc gieo một hạt mầm mới vào lòng người, hạt mầm của sự công nhận, của sự trân trọng đối với nghệ thuật phàm trần. Bà Chủ Quán Trà cũng tươi cười rạng rỡ, rót thêm trà cho Lão Gia Phủ, lòng thầm nghĩ về sự thay đổi kỳ diệu của nhân gian.
Sự kiện này, tưởng chừng nhỏ bé, nhưng lại là một tín hiệu mạnh mẽ. Nó cho thấy tiềm năng to lớn của văn minh phàm nhân trong kỷ nguyên không tiên đạo, nơi tài năng và sự sáng tạo của con người sẽ nở rộ. Việc 'nghệ thuật sắc màu tự nhiên' của Thanh được ưa chuộng, đặc biệt là bởi một người khó tính như Lão Gia Phủ, đã chứng tỏ sự thay đổi trong thị hiếu và nhận thức của xã hội, dần thoát ly khỏi sự phụ thuộc vào các giá trị tiên đạo. Người ta không còn tôn sùng cái xa vời, cái siêu phàm một cách mù quáng, mà bắt đầu tìm thấy giá trị trong những điều bình dị, trong những gì được tạo ra từ chính bàn tay và trái tim của đồng loại.
Sự xuất hiện của những tài năng như Thanh sẽ thúc đẩy sự phát triển của nhiều 'lĩnh vực mới' khác, tạo nên một nền văn hóa và công nghệ phàm nhân đa dạng, phong phú. Tạ Trần, dù không trực tiếp chứng kiến cảnh này, nhưng hắn biết rằng những hạt mầm hắn đã gieo, những triết lý hắn đã chiêm nghiệm, đang dần nảy nở thành những đóa hoa rực rỡ, tô điểm cho bức tranh nhân gian. Kỷ nguyên của sự luân hồi vĩnh cửu, nơi con người không ngừng khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng kiến tạo vẻ đẹp từ những điều bình dị nhất, mà không cần thành tiên, đang dần hiện hữu, sống động và đầy hy vọng. Ánh hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng những sắc màu rực rỡ từ những tấm vải của Thanh, và những câu chuyện về sự thay đổi của lòng người, vẫn còn in đậm trong tâm trí những người dân Thị Trấn An Bình, thắp sáng một tương lai mới.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.