Nhân gian bất tu tiên - Chương 1491: Thanh Sắc Vĩnh Cửu: Chân Giá Trị Nhân Gian
Tiếng trầm trồ lại vang lên, lần này còn lớn hơn trước, dệt nên một khúc ca ngợi mới cho vẻ đẹp phàm trần. Người Kể Chuyện mỉm cười mãn nguyện, khẽ phẩy quạt, một làn gió nhẹ mang theo hương trà và mùi mực cũ thoảng qua. Lão đã thành công trong việc gieo một hạt mầm mới vào lòng người, hạt mầm của sự công nhận, của sự trân trọng đối với nghệ thuật phàm trần. Bà Chủ Quán Trà cũng tươi cười rạng rỡ, rót thêm trà cho Lão Gia Phủ, lòng thầm nghĩ về sự thay đổi kỳ diệu của nhân gian, nơi những giá trị từng bị lãng quên nay lại được khai quật và tỏa sáng.
Sự kiện này, tưởng chừng nhỏ bé, nhưng lại là một tín hiệu mạnh mẽ, vang vọng khắp Thị Trấn An Bình. Nó cho thấy tiềm năng to lớn của văn minh phàm nhân trong kỷ nguyên không tiên đạo, nơi tài năng và sự sáng tạo của con ngư���i sẽ nở rộ, không còn bị lu mờ bởi ánh hào quang của tiên pháp. Việc 'nghệ thuật sắc màu tự nhiên' của Thanh được ưa chuộng, đặc biệt là bởi một người khó tính và có địa vị như Lão Gia Phủ, đã chứng tỏ sự thay đổi trong thị hiếu và nhận thức của xã hội, dần thoát ly khỏi sự phụ thuộc vào các giá trị tiên đạo. Người ta không còn tôn sùng cái xa vời, cái siêu phàm một cách mù quáng, mà bắt đầu tìm thấy giá trị trong những điều bình dị, trong những gì được tạo ra từ chính bàn tay và trái tim của đồng loại.
Sự xuất hiện của những tài năng như Thanh sẽ thúc đẩy sự phát triển của nhiều 'lĩnh vực mới' khác, tạo nên một nền văn hóa và công nghệ phàm nhân đa dạng, phong phú, từng bước xây dựng nên một kỷ nguyên mới. Tạ Trần, dù không trực tiếp chứng kiến cảnh này, nhưng hắn biết rằng những hạt mầm hắn đã gieo, những triết lý hắn đã chiêm nghiệm, đang dần nảy nở thành những đóa hoa rực rỡ, tô điểm cho bức tranh nhân gian. Kỷ nguyên của sự luân hồi vĩnh cửu, nơi con người không ngừng khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng kiến tạo vẻ đẹp từ những điều bình dị nhất, mà không cần thành tiên, đang dần hiện hữu, sống động và đầy hy vọng. Ánh hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng những sắc màu rực rỡ từ những tấm vải của Thanh, và những câu chuyện về sự thay đổi của lòng người, vẫn còn in đậm trong tâm trí những người dân Thị Trấn An Bình, thắp sáng một tương lai mới.
***
Buổi sáng muộn tại Thị Trấn An Bình, nắng đã lên cao, rải những sợi tơ vàng óng ánh trên những mái ngói rêu phong và những con đường đất đỏ. Gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hương của đất ẩm sau đêm sương, mùi khói bếp vương vấn từ những bữa ăn sáng và mùi hương dịu nhẹ của các loài thảo mộc từ xưởng nhuộm. Tại một góc khuất của thị trấn, nép mình bên dòng suối nhỏ, xưởng nhuộm của Thanh nhộn nhịp khác thường.
Đó là một kiến trúc đơn sơ, được dựng từ gỗ và đá, với những bức tường đã ngả màu theo thời gian nhưng vẫn toát lên vẻ vững chãi. Trước sân xưởng, hàng chục, có khi hàng trăm kiện vải đ�� loại, đủ màu sắc được phơi trên những sào tre dài, uốn lượn như những dải lụa mềm mại trong gió. Màu đỏ thắm của hoàng hôn, màu xanh ngọc bích của đại dương, màu vàng tươi của cánh đồng lúa chín, màu tím thủy chung của hoa oải hương – tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh rực rỡ đến xiêu lòng, khiến bất cứ ai đi ngang qua cũng phải dừng chân ngắm nhìn. Chúng không chỉ là màu sắc, mà còn là linh hồn của tự nhiên, là câu chuyện được kể bằng sợi tơ.
Thanh, với vóc dáng thanh tú, mái tóc đen nhánh được búi gọn gàng, tay luôn lấm lem những vết màu nhuộm nhưng ánh mắt vẫn rạng rỡ và tràn đầy nhiệt huyết, đang tất bật kiểm tra một kiện vải lụa vừa được nhuộm xong. Chiếc áo vải màu xanh chàm của cô đã sờn cũ, nhưng thần thái và sự tập trung của cô thì không gì sánh bằng. Ngón tay thon dài của Thanh lướt nhẹ trên từng thớ vải, cảm nhận độ mịn màng, sự đều màu của từng sợi tơ. Đôi lúc, cô khẽ nhíu mày, rồi lại giãn ra thành một nụ cười mãn nguyện. Tiếng nước chảy róc rách từ những chum lớn, tiếng khung cửi lạch cạch vang lên đều đặn từ bên trong xưởng, hòa cùng tiếng nói chuyện râm ran của những thợ học việc và tiếng mặc cả sôi nổi của các thương nhân đang xếp hàng dài trước cửa.
Trong số các thợ học việc, có Thư Đồng Tiểu An, giờ đây đã không còn là cậu bé rụt rè của ngày trước mà trở nên lanh lợi và tháo vát hơn nhiều. Mặc dù vẫn giữ vẻ gầy gò, đôi mắt cậu lại ánh lên vẻ thông minh và sự ngưỡng mộ vô bờ bến dành cho sư phụ Thanh. Cậu đang cặm cụi ghi chép các đơn hàng vào một cuốn sổ lớn, nét chữ tuy chưa thật đẹp nhưng rõ ràng và cẩn thận. Mùi thảo mộc nồng nàn từ những thùng thuốc nhuộm bốc lên, quyện với mùi vải mới và một chút hương gỗ từ xưởng, tạo nên một không khí đặc trưng, khó quên.
"Mỗi màu sắc đều có câu chuyện riêng của nó, Tiểu An à," Thanh khẽ nói, giọng cô dịu dàng nhưng đầy nội lực, khi nhìn thấy Tiểu An đang chăm chú quan sát cô kiểm tra vải. "Quan trọng là đặt cái tâm vào từng sợi vải, vào từng công đoạn. Màu sắc không chỉ là màu, nó là cảm xúc, là ý niệm. Không được để tâm hồn mình chai sạn, không được để đôi tay mình hờ hững."
Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt tròn xoe sáng rực. "Con hiểu rồi, sư phụ Thanh. Con sẽ cố gắng học hỏi người, để mỗi khi nhuộm vải, con cũng có thể kể một câu chuyện." Cậu bé quay lại với công việc của mình, nhưng trong lòng đã gieo thêm một hạt giống của sự trân trọng và nhiệt huyết.
Một thương nhân béo tốt từ thành trấn lân cận, người đã phải đợi hơn nửa buổi, sốt ruột bước đến. Y ăn mặc tươm tất, vẻ mặt lộ rõ sự giàu có, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự mong đợi. "Nghệ nhân Thanh, lô hàng lần này phải thật tinh xảo nhé! Khách quý của tôi đang rất mong đợi. Nghe nói quý phu nhân của Lão Gia Phủ cũng đã đặt một bộ y phục từ cô, thành quả được khen ngợi hết lời. Danh tiếng của cô nương giờ đã vang xa khắp các trấn rồi."
Thanh mỉm cười nhẹ, ánh mắt kiên định. "Đại gia yên tâm, Thanh này luôn đặt chất lượng lên hàng đầu. Mỗi mảnh vải ra khỏi xưởng đều là tâm huyết của tôi và các đệ tử. Dù là ai đặt hàng, sự tận tâm vẫn vẹn nguyên. Cái đẹp không phân biệt sang hèn, đúng không đại gia?"
Người thương nhân gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy tán thưởng. "Phải, phải! Nghệ nhân Thanh nói chí phải. Cái đẹp thật sự là ở tâm hồn người tạo tác, và tâm hồn người thưởng lãm."
Tiểu An, sau khi ghi chép xong một đơn hàng lớn, vội chạy đến bên Thanh, hơi thở còn dồn dập. "Sư phụ Thanh, kỹ thuật nhuộm màu của người thật sự là kỳ diệu! Người dân trong thị trấn ai cũng muốn có một mảnh vải của người, thậm chí là những người ở các trấn xa cũng tìm đến đây để đặt hàng. Con nghe nói, có cả những vị quan lại từ phủ huyện cũng đã gửi gắm người nhà đến đây để học nghề, mong muốn mang cái đẹp này về quê hương họ."
Thanh nhìn Tiểu An, ánh mắt đầy trìu mến. "Đó là vì mọi người đã nhận ra giá trị của những điều bình dị, Tiểu An à. Khi cái tâm còn, cái đẹp sẽ không bao giờ mất đi. Mấy năm trước, ai dám nghĩ rằng những màu sắc từ lá cây, từ vỏ cây lại có thể sánh ngang với những thứ linh vật tiên gia? Nhưng giờ đây, con người đã tự mình định nghĩa lại cái đẹp, tự mình tạo ra những giá trị mới."
Cô quay lại với công việc, lật một tấm vải lụa màu xanh biếc lên, để ánh nắng ban mai chiếu rọi. Từng sợi tơ dường như đang nhảy múa, lấp lánh như những giọt sương mai đọng trên lá. Mùi hương thảo mộc từ vải lan tỏa, mang theo sự tươi mới và tinh khiết. Hình ảnh Thanh đứng giữa muôn vàn sắc màu, tay thoăn thoắt kiểm tra chất lượng, khuôn mặt rạng rỡ, toát lên một vẻ đẹp lao động đầy nhiệt huyết. Cô không chỉ là một nghệ nhân, mà còn là một biểu tượng, một minh chứng sống động cho sự trỗi dậy của "Nhân Đạo," nơi con người tự mình kiến tạo nên những kỳ tích, không cần đến sự phù trợ của Thiên Đạo đang dần suy kiệt.
Các thương nhân vẫn tiếp tục ra vào, tiếng trao đổi, tiếng cười nói không ngớt. Có người xuýt xoa trước vẻ đẹp của một tấm gấm thêu rồng phượng, có người trầm trồ trước sự bền bỉ của một loại vải bố nhuộm màu đất. Tất cả đều thể hiện sự hài lòng và tin tưởng tuyệt đối vào tài năng của Thanh. Họ không chỉ mua vải, họ mua cả một câu chuyện, một phần của cái đẹp chân thực được tạo ra từ chính bàn tay con người. Và trong cái không khí nhộn nhịp ấy, một dòng chảy mới đang hình thành, một nền văn minh phàm nhân đang lặng lẽ vươn mình, dần thoát khỏi cái bóng của một Thiên Đạo đã từng quá vĩ đại.
***
Buổi chiều, ánh nắng đã dịu bớt, rọi một thứ ánh sáng vàng nhạt qua những khung cửa sổ cũ kỹ của quán sách Tạ Trần. Không gian bên trong tĩnh lặng đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự nhộn nhịp của xưởng nhuộm cách đó không xa. Mùi giấy cũ, mực khô và một chút hương trầm thoang thoảng tạo nên một bầu không khí trầm mặc, thanh tịnh. Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, đang ngồi sau quầy sách. Chiếc áo vải bố cũ kỹ, màu xám tro, càng làm nổi bật vẻ thanh tú và đôi mắt sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư của hắn.
Hắn đang say sưa đọc một cuốn sách cổ, bìa đã sờn rách, giấy đã ngả màu ố vàng. Ngón tay thon dài của hắn khẽ lướt trên từng dòng chữ Hán Việt cổ, đôi lúc khẽ nhíu mày suy ngẫm, đôi lúc lại nở một nụ cười khó hiểu. Dường như, trong từng con chữ ấy, hắn đang tìm thấy một phần của chân lý, một mảnh ghép của bức tranh nhân sinh mà hắn vẫn không ngừng chiêm nghiệm. Tiếng lật trang sách khẽ khàng, đều đặn, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng trong quán.
Đột nhiên, cánh cửa quán sách bật mở, một làn gió nhẹ mang theo bụi đường và mùi hương hoa cỏ từ bên ngoài ùa vào. Thư Đồng Tiểu An, với vẻ mặt hăm hở, tràn đầy năng lượng, vội vã chạy vào. Đôi mắt cậu bé vẫn toát lên vẻ thông minh, nhưng giờ đây còn rực sáng hơn với niềm phấn khích. Chiếc áo vải thô cũ của cậu lấm lem một chút màu nhuộm, minh chứng cho buổi sáng bận rộn tại xưởng của Thanh.
"Tiên sinh Tạ Trần! Người có biết không?" Tiểu An thở hổn hển, giọng nói vang vọng khắp quán sách, phá tan sự tĩnh lặng vốn có. "Xưởng nhuộm của sư phụ Thanh bây giờ đông đúc lắm! Cả Lão Gia Phủ cũng đặt hàng cả chục tấm gấm để trang hoàng phủ đệ! Con vừa mới từ đó về, mọi người ai cũng khen ngợi hết lời, nói rằng vải của sư phụ Thanh còn đẹp hơn cả gấm vóc của tiên gia ngày trước!"
Tạ Trần khẽ ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách, đôi mắt sâu thẳm nhìn Tiểu An với vẻ thích thú. Hắn đặt cuốn sách xuống bàn một cách nhẹ nhàng, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý. Hắn đã dự đoán được điều này, nhưng việc nghe Tiểu An kể lại vẫn mang đến cho hắn một cảm giác mãn nguyện.
"Ồ? Lão Gia Phủ ư?" Tạ Trần hỏi, giọng nói trầm tĩnh, điềm đạm. "Người từng chê bai những thứ phàm trần nay lại chịu bỏ tiền ra mua gấm vóc của Thanh sao? Quả là một sự thay đổi đáng ngạc nhiên."
"Dạ đúng vậy!" Tiểu An gật đầu lia lịa, hăm hở kể tiếp. "Người còn nói rằng, cái hồn trong mảnh vải của sư phụ Thanh còn hơn hẳn những món đồ cổ lạnh lẽo mà người sưu tầm. Người còn đặt sư phụ Thanh làm thêm rất nhiều bộ y phục cho phu nhân và cả cho chính người nữa! Thị trấn mình giờ đây ai cũng muốn có một mảnh vải của sư phụ Thanh, từ các tiểu thư khuê các cho đến các lão nông dân cần vải bền chắc. Sư phụ Thanh đã trở thành một thần tượng của mọi người rồi!"
Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi hắn có thể thấy những mảnh vải màu sắc rực rỡ thấp thoáng phía xa, đang bay phấp phới trong gió chiều. Chúng như những lá cờ đa sắc, báo hiệu một kỷ nguyên mới đang thực sự bắt đầu.
Vừa lúc đó, một bóng người to lớn che khuất ánh sáng cửa ra vào. Lão Gia Phủ, với thân hình béo tốt và bộ râu dài đư���c chải chuốt cẩn thận, bước vào quán sách. Khác với vẻ hống hách thường thấy, hôm nay lão mang một vẻ mặt rạng rỡ, đầy vẻ hân hoan. Lão không đến để mua sách, mà dường như chỉ muốn khoe khoang niềm vui mới mẻ của mình. Lão mặc một bộ y phục bằng lụa tinh xảo, nhưng điểm nhấn lại là một tấm rèm gấm nhỏ được vắt trên cánh tay, với hoa văn núi Thiên Vọng lúc rạng đông, màu sắc sống động như thật.
"Tạ công tử, ngươi xem, ngươi xem!" Lão Gia Phủ hào hứng giơ tấm rèm gấm lên, giọng nói vang dội khắp quán. "Tấm gấm này thật sự là tuyệt tác! Màu sắc tự nhiên mà lại bền bỉ lạ kỳ, không kém gì các vật phẩm tiên gia ngày xưa. Cô nương Thanh này quả là tài tình, tài tình thật sự! Ta đã đặt cô ấy làm cả chục tấm như thế này để trang hoàng cho phủ đệ, và còn cả một bộ y phục cho ta với phu nhân nữa! Ngươi có thấy không, Tạ công tử? Cái vẻ đẹp này, nó không chỉ là để ngắm nhìn, mà là để cảm nhận, nó chạm đến một điều gì đó sâu thẳm trong lòng người. Cái gọi là 'tiên gia' có lẽ cũng chẳng hơn gì... Thậm chí, cái 'hồn' trong mảnh vải này, còn hơn hẳn những món đồ cổ lạnh lẽo mà ta sưu tầm bấy lâu. Ta đã từng nghĩ, cái đẹp phải là những thứ xa vời, huyền ảo, nhưng giờ ta mới nhận ra, cái đẹp chân thực nhất lại nằm ngay trong những điều bình dị, được tạo ra từ đôi tay và trái tim của con người."
Lão Gia Phủ nói một tràng dài, vẻ mặt say sưa như thể đang chiêm ngưỡng một kỳ quan. Tạ Trần mỉm cười nhẹ, gật đầu tán thành. Hắn nhìn Lão Gia Phủ, nhìn thấy sự thay đổi rõ rệt trong tâm hồn lão. Sự kiêu ngạo đã nhường chỗ cho sự ngưỡng mộ chân thành, sự hoài nghi đã biến thành sự tin tưởng tuyệt đối.
"Ừm, đúng vậy," Tạ Trần nói, giọng hắn trầm ấm, ánh mắt xa xăm. "Cái đẹp thực sự không cần đến những thứ hào nhoáng bên ngoài, chỉ cần một trái tim biết cảm nhận và đôi tay biết tạo tác. Người ta thường lầm tưởng rằng quyền năng và sự bất tử mới là giá trị tối thượng, nhưng quên mất rằng chính sự sống, sự sáng tạo, và tình cảm giữa người với người mới là cốt lõi của nhân gian. Khi con người không còn khao khát thành tiên một cách mù quáng, họ sẽ bắt đầu nhìn thấy những giá trị đích thực ngay trước mắt mình. Cái gọi là 'hồn' mà đại gia nhắc đến, chính là nhân tính, là sự sống động mà không một phép thuật nào có thể ban tặng."
Lão Gia Phủ gật gù, vẻ mặt suy tư. "Tạ công tử nói chí phải. Ta đã sống cả đời theo đuổi những thứ xa hoa, giờ đây mới chợt nhận ra mình đã bỏ lỡ biết bao điều quý giá. Cô nương Thanh này, không chỉ là một nghệ nhân, mà còn là một người đã khai sáng cho ta." Lão cẩn thận vuốt ve tấm rèm gấm trên tay, ánh mắt đầy vẻ trân trọng.
Tạ Trần khẽ gật đầu. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi ánh nắng chiều vẫn đang lấp lánh trên những sắc màu rực rỡ của vải vóc phơi mình trong gió. Hắn biết rằng, đây chỉ là khởi đầu. Sự thành công của Thanh là một tín hiệu mạnh mẽ cho thấy tiềm năng to lớn của văn minh phàm nhân. Nó báo hiệu sự xuất hiện của nhiều tài năng khác trong các lĩnh vực đa dạng, không chỉ là nhuộm vải, mà có thể là gốm sứ, kiến trúc, y thuật, hay thậm chí là những tư tưởng triết lý mới. Việc những người như Lão Gia Phủ, từng đại diện cho tầng lớp sùng bái vật chất và quyền năng, nay lại say mê cái đẹp từ đôi tay phàm nhân, chứng tỏ rằng giá trị của 'Nhân Đạo' đang dần thấm sâu vào mọi tầng lớp xã hội, thay đổi nhận thức về cái đẹp và sự giàu có, không còn chỉ dựa vào tiên vật.
Tạ Trần khẽ hớp một ngụm trà nguội, vị chát nhẹ đọng lại nơi đầu lưỡi. Hắn cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, vẫn thấp thoáng một chút lo âu. Liệu 'Nhân Đạo' có thực sự bền vững trước mọi thử thách? Liệu con người có thể giữ vững được cái tâm, cái hồn này mãi mãi, khi những cám dỗ và xung đột mới có thể phát sinh? Kỷ nguyên không tiên đạo đang mở ra, mang theo hy vọng và cả những ẩn số. Nhưng ít nhất, ngay lúc này, Tạ Trần có thể nhìn thấy một bức tranh tươi sáng đang dần được vẽ nên, bằng những gam màu chân thực nhất của nhân gian.
***
Đêm buông xuống, ánh trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, rải một màn bạc huyền ảo khắp Thị Trấn An Bình. Gió mát lành thổi nhẹ, mang theo mùi hương của hoa dạ lý và cỏ cây ven đường. Tại quảng trường trung tâm thị trấn, một lễ hội nhỏ đang diễn ra, ấm cúng và tràn ngập niềm vui. Những chiếc đèn lồng đủ màu sắc được treo cao, lung linh như những vì sao nhỏ rớt xuống trần gian, chiếu sáng những gương mặt rạng rỡ của người dân. Tiếng nhạc dân gian vui tươi vang lên từ một góc quảng trường, hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng, tiếng trầm trồ của mọi người.
Quảng trường được trang hoàng đơn giản nhưng tinh tế. Một bục danh dự nhỏ được dựng lên, phủ lụa đỏ thắm. Xung quanh bục, hàng loạt tác phẩm nghệ thuật của các nghệ nhân địa phương được trưng bày. Có những bức tượng gỗ được chạm khắc tinh xảo của Lão Tiều Phu, những món đồ gốm sứ với hoa văn độc đáo của Thợ Gốm Lão Tôn, và đặc biệt, là những dải lụa, những tấm gấm rực rỡ màu sắc của Thanh. Chúng được treo lên cao, bay phất phơ trong gió đêm, thu hút mọi ánh nhìn, như những bức tranh sống động được vẽ từ ánh trăng và tinh hoa đất trời. Mùi hương thảo mộc từ những tấm vải mới nhuộm quyện vào không khí, tạo nên một cảm giác vừa thanh thoát vừa gần gũi.
Trên bục danh dự, Trưởng lão làng, một cụ ông tóc bạc phơ, râu dài, vẻ mặt phúc hậu, đang đứng phát biểu. Bên cạnh ông là Lão Tiệm Cầm, với dáng người gầy gò, đôi mắt cận thị lấp sau cặp kính dày, ngón tay dài và khéo léo vẫn khẽ vuốt ve một cây đàn tỳ bà cổ. Kế đó là Thợ Rèn Mãnh, vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, mặt mày còn dính chút nhọ than nhưng ánh mắt lại rất nhiệt tình và tràn đầy sự trân trọng.
"Hôm nay, chúng ta tề tựu tại đây, không chỉ để vui vầy, mà còn để tôn vinh những người đã góp phần làm đẹp cho cuộc sống của Thị Trấn An Bình," Trưởng lão làng cất giọng trầm ấm, vang vọng khắp quảng trường. "Mỗi người trong số họ, bằng đôi tay khéo léo và trái tim nhiệt huyết, đã tạo nên những giá trị vô cùng quý báu. Họ đã chứng minh rằng, cái đẹp không cần phải đến từ những thứ xa vời, mà có thể nảy nở ngay trong cuộc sống thường nhật của chúng ta. Đặc biệt," ông dừng l��i, ánh mắt hướng về một cô gái trẻ đang đứng khiêm tốn bên cạnh, "chúng ta có nghệ nhân Thanh, người đã mang đến những sắc màu tuyệt vời, thổi hồn vào từng sợi vải, và khiến cho nhân gian thêm phần rực rỡ!"
Tiếng vỗ tay và reo hò vang lên như sấm, khiến không khí càng thêm sôi động. Thanh, với vẻ ngoài thanh tú, chiếc áo vải giản dị nhưng ánh mắt lại rạng rỡ như ánh sao đêm, khẽ cúi đầu, vẻ mặt vừa ngượng ngùng vừa hạnh phúc. Cô tiến lên một bước, đứng giữa vòng vây của những ánh mắt ngưỡng mộ.
Lão Tiệm Cầm, người vốn trầm tính và ít nói, nhìn Thanh với ánh mắt đầy tán thưởng. "Cô nương Thanh," lão nói, giọng khàn khàn nhưng chứa đầy sự chân thành, "tài năng của cô đã thổi một làn gió mới vào cái đẹp của nhân gian. Những màu sắc cô tạo ra không chỉ đẹp ở vẻ ngoài, mà còn ẩn chứa một sức sống, một linh hồn. Nó khiến ta nhớ đến những khúc nhạc cổ, tưởng chừng đã phai mờ, nhưng nay lại được cô đánh thức bằng những sợi tơ."
Thợ Rèn Mãnh, người thường ngày chỉ quen với tiếng búa đập và lửa đỏ, cũng gật đầu mạnh mẽ. "Đúng vậy! Sắt thép cũng có linh hồn của nó, và vải vóc của cô nương cũng vậy. Cái lửa trong tim cô, cái nhiệt huyết ấy, nó đã biến những thứ tầm thường thành phi thường. Ta chưa từng thấy ai có thể làm được điều đó, không cần đến phép thuật hay linh khí gì cả!"
Thanh mỉm cười, vẻ mặt khiêm tốn. "Tất cả là nhờ sự ủng hộ của mọi người, và nhờ những người thầy, người bạn đã luôn tin tưởng vào Thanh. Tôi chỉ là người may mắn được làm điều mình yêu thích, và nhìn thấy niềm vui trong ánh mắt của mọi người khi chiêm ngưỡng tác phẩm của mình. Đó đã là phần thưởng lớn nhất rồi."
Những lời nói chân thành của Thanh lại một lần nữa nhận được tràng pháo tay nồng nhiệt. Cô không kiêu ngạo, không tự mãn, mà luôn giữ một cái tâm thuần khiết của một người nghệ sĩ.
Ở một góc khuất của quảng trường, nép mình trong bóng tối dưới một gốc cổ thụ, Tạ Trần đứng lặng lẽ quan sát. Hắn vẫn giữ nguyên vẻ thư sinh gầy gò, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự trầm tư. Hắn không tham gia vào sự huyên náo, nhưng tâm hồn hắn lại cảm nhận rõ ràng từng rung động của lễ hội. Hắn nhìn Thanh, nhìn những nghệ nhân khác, nhìn những gương mặt rạng rỡ của người dân Thị Trấn An Bình. Một nụ cười nhẹ nhàng, gần như không thể nhận ra, ẩn hiện trên môi hắn.
"Đây chính là thứ ta muốn thấy," Tạ Trần thầm nghĩ, giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn, trầm ấm và sâu sắc. "Con người tự mình tạo ra giá trị, tự mình định nghĩa lại cuộc sống. Không cần đến tiên đạo, nhân gian vẫn có thể huy hoàng. Cái đẹp không phải là thứ được ban tặng từ thần linh, mà là thứ nảy nở từ chính bàn tay và trái tim của con người. Những tưởng cái giá trị vĩnh cửu chỉ nằm ở sự trường sinh bất tử, nhưng hóa ra, nó lại nằm ở sự sáng tạo không ngừng nghỉ, ở tình yêu thương và sự trân trọng những điều bình dị nhất."
Hắn cảm nhận được sự giao thoa và phát triển của các ngành nghề thủ công, từ nhuộm vải đến làm đàn, rèn sắt. Sự công nhận lẫn nhau giữa các nghệ nhân là một dấu hiệu cho thấy một nền kinh tế v�� văn hóa phàm nhân đang trở nên phong phú, đa dạng hơn bao giờ hết. Sự ngưỡng mộ của Lão Gia Phủ, của các thương nhân lớn, và của cả cộng đồng, chứng tỏ rằng giá trị của 'Nhân Đạo' đang dần thấm sâu vào mọi tầng lớp xã hội, thay đổi nhận thức về cái đẹp và sự giàu có, không còn chỉ dựa vào tiên vật.
Thế nhưng, trong niềm mãn nguyện sâu sắc ấy, một nỗi lo âu vô hình khẽ trỗi dậy trong lòng Tạ Trần. Hắn nhấp một ngụm trà sen mang theo từ quán sách, vị ngọt thanh và hơi chát nhẹ gợi lên sự suy tư. 'Nhân Đạo' đang nở rộ, nhưng liệu nó có thực sự bền vững? Liệu những giá trị nhân văn này có thể chống chọi lại với những thử thách lớn hơn, những ham muốn sâu thẳm ẩn giấu trong bản tính con người, hay những biến động khôn lường của thế giới? Liệu cái vòng luân hồi của sự khao khát quyền lực, của sự "mất người" có thực sự bị phá bỏ hoàn toàn? Những hạt mầm đã gieo, những đóa hoa đã nở, nhưng con đường phía trước vẫn còn dài và đầy chông gai.
Ánh trăng vẫn đổ xuống như thác bạc, những chiếc đèn l���ng vẫn lung linh, và tiếng cười nói vẫn vang vọng. Tạ Trần khẽ thở dài, một nụ cười khó hiểu lại xuất hiện trên môi hắn. Có lẽ, đó là bản chất của sự sống, của nhân gian. Không có gì là vĩnh cửu, không có gì là hoàn hảo. Nhưng chính trong sự vô thường ấy, con người mới tìm thấy ý nghĩa của sự nỗ lực, của sự kiến tạo, của việc không ngừng khám phá và tin tưởng vào chính mình. Kỷ nguyên mới đã bắt đầu, và hắn, một phàm nhân không tu tiên, vẫn sẽ ở đây, lặng lẽ quan sát, và tin tưởng vào khả năng của con người. Hắn tin rằng, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng vun đắp cho cái gọi là 'Nhân Đạo' này.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.