Nhân gian bất tu tiên - Chương 1495: Trò Chuyện Bên Sông: Giá Trị Của Mỗi Con Đường
Sáng sớm tại Thị Trấn An Bình, ánh nắng đầu ngày vàng nhạt, dịu dàng len lỏi qua từng kẽ lá, rải những vệt sáng tinh khôi lên mái ngói rêu phong của quán sách cũ kỹ. Không khí trong lành mang theo chút hơi sương còn vương vấn từ đêm qua, cùng mùi mực, mùi giấy cũ thoang thoảng từ bên trong, tạo nên một cảm giác an yên đến lạ. Chim chóc chuyền cành hót líu lo, như đang kể những câu chuyện thường nhật của phố phường.
Bên trong quán, Tạ Trần ngồi sau quầy sách làm bằng gỗ mun sẫm màu, tay cầm một cuốn sách cổ bìa đã sờn, đôi mắt sâu thẳm lướt qua những dòng chữ Hán Nôm khắc in tinh xảo. Tuy nhiên, tâm trí hắn lại không hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của văn tự. Hắn ngước nhìn ra ngoài ô cửa sổ hình tròn, nơi một vài người dân đã bắt đầu ngày mới với những gánh hàng rong hay những bước chân vội vã. Nắng sớm phủ lên khuôn mặt thanh tú của hắn, làm nổi bật đường nét gầy gò của một thư sinh, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự vận hành của nhân gian. Mái tóc đen dài của hắn được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, không cầu kỳ, không phô trương, đúng như phong thái thường ngày của hắn. Hắn mặc một bộ áo vải bố màu xanh xám, đã cũ nhưng sạch sẽ, hòa mình vào không gian cổ kính của quán.
Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cần mẫn lau dọn các kệ sách. Cậu bé lẩm bẩm một mình, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ hiếu kỳ, như đang kể lại những gì đã nghe ngóng được từ ngoài phố. "Thưa tiên sinh, con nghe nói Kiệt ca vẫn còn bực bội lắm. Lời của cô Linh hay đến mấy, cũng không làm cậu ấy vui lên được. Con thấy cậu ấy cứ cau có, lại còn tụ tập với mấy người bạn nữa, hình như vẫn còn nói ra nói vào về cô Thanh." Cậu bé thở dài thườn thượt, đặt chiếc khăn lau xuống, nhìn Tạ Trần với vẻ mặt bối rối. "Con cứ nghĩ sau đêm qua, mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn. Nhưng hình như không phải vậy."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn đặt cuốn sách xuống bàn, phát ra một tiếng "cộp" nhỏ trong không gian tĩnh lặng. Hắn quay người lại, đối mặt với Tiểu An, ánh mắt hướng về phía cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn đang nhảy múa trên tán lá bàng già. "Con người, Tiểu An à, không phải là những trang giấy trắng, dễ dàng được viết lại hay xóa bỏ. Mỗi người đều mang trong mình những nét mực đã hằn sâu theo năm tháng, theo những trải nghiệm, những chấp niệm đã từng bám rễ. Muốn đổi màu, muốn thay đổi một nét mực đã thành hình, phải cần thời gian và trên hết, là sự thấu hiểu từ chính bản thân họ. Những lời lẽ triết lý, dù sâu sắc đến mấy, cũng chỉ là hạt giống. Hạt giống cần đất tốt, cần nước, cần nắng, và cả một quá trình để nảy mầm và trưởng thành."
Tiểu An nghiêng đầu, đôi mắt mở to, cố gắng lĩnh hội ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Tạ Trần. "Vậy là... Kiệt ca vẫn chưa hiểu ra sao ạ?"
"Hiểu ra, có lẽ là một quá trình chứ không phải là một khoảnh khắc." Tạ Trần chậm rãi đáp, giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh, như dòng nước ngầm chảy mãi. "Sự ghen tỵ, sự đố kỵ, hay bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào khác, đều không phải là những thứ dễ dàng buông bỏ. Chúng là một phần của bản ngã, đôi khi được nuôi dưỡng bởi sự tự ti, bởi những so sánh vô hình mà con người tự đặt ra. Cô Linh đã gieo những hạt giống của sự trân trọng và đa dạng. Nhưng hạt giống ấy, liệu có thể bén rễ và phát triển trên mảnh đất tâm hồn còn nhiều gai góc của Kiệt, hay bất kỳ ai khác đang mang trong lòng những cảm xúc tương tự, thì còn cần một sự tác động khác, một sự 'dẫn dắt' tinh tế hơn."
Hắn đứng dậy, bước ra phía cửa, nhìn về phía dòng sông Vọng Giang lấp lánh xa xa. Gió nhẹ lay động tà áo vải của hắn. Hắn ngắm nhìn những chiếc thuyền nhỏ lững lờ trôi trên mặt nước, rồi lại nhìn về phía những con đường đã bắt đầu tấp nập. Sự thay đổi trong lòng người, đôi khi, lại khó khăn hơn vạn lần việc thay đổi sơn hà. Thiên Đạo sụp đổ, tiên môn không còn, nhưng những bản tính cố hữu của con người thì vẫn còn đó. Đó mới là thử thách thực sự của kỷ nguyên "Nhân Đạo" này.
"Thưa tiên sinh, vậy chúng ta sẽ làm gì ạ?" Tiểu An hỏi, giọng đầy mong đợi.
Tạ Trần quay lại, ánh mắt hắn thoáng qua một tia quyết đoán, nhưng vẫn giữ vẻ bình thản. "Chúng ta sẽ gieo thêm những hạt giống khác, Tiểu An. Những hạt giống của sự thấu hiểu và lòng nhân ái, những hạt giống giúp họ tìm thấy giá trị của chính mình, thay vì cứ mãi nhìn vào sự rực rỡ của người khác mà cảm thấy lu mờ." Hắn đưa tay xoa đầu Tiểu An, rồi nhẹ nhàng nói: "Mọi việc đều cần có thời gian và sự kiên nhẫn. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng vun đắp cho cái gọi là 'Nhân Đạo' này. Và chúng ta, chỉ là những người đi trước, đặt nền móng cho những thế hệ sau này có thể bước đi vững chãi hơn trên con đường tìm kiếm sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường."
Hắn khẽ nhếch môi, ánh mắt xa xăm. Dù không muốn can thiệp quá sâu vào nhân quả, nhưng việc dẫn dắt con người vượt qua những chấp niệm tiêu cực, tìm về bản chất thiện lương, lại là một phần của việc vun đắp Nhân Đạo mà hắn không thể chối từ. Hắn thấu hiểu rằng, những cảm xúc tiêu cực không thể bị xóa bỏ bằng mệnh lệnh hay sức mạnh, mà phải được hóa giải từ bên trong, bằng trí tuệ và sự cảm thông. Hắn quyết định hành động, một hành động tinh tế, không phô trương, đúng như phong cách của hắn.
***
Chiều tà, nắng đã dịu hẳn, nhuộm một màu vàng cam lên mặt sông Vọng Giang. Tại Quán Trà Vọng Giang, một kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế, có ban công nhìn thẳng ra dòng sông thơ mộng, không khí trở nên yên bình và thư thái hơn bao giờ hết. Tiếng nước sông chảy róc rách như một bản nhạc nền êm đềm, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven bờ. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian, quyện vào mùi nước sông thoang thoảng và hương hoa cỏ dại từ bờ bãi xanh rì. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi mát lành của sông nước, làm dịu đi cái nóng còn sót lại của một ngày hè.
Tại một góc khuất của quán, nơi ánh nắng hoàng hôn khó chạm tới, Kiệt và ba, bốn thanh niên khác đang ngồi túm tụm. Họ là những người đã cùng Kiệt bày tỏ sự ghen tỵ với Thanh trong những ngày qua. Nước trà trong chén của họ đã nguội lạnh từ lâu, nhưng câu chuyện và thái độ bất mãn của họ thì vẫn còn nóng hổi. Ngoại hình của họ không có gì nổi bật, quần áo giản dị, gương mặt mang nét u uất, thiếu đi sự tươi sáng của tuổi trẻ.
"Cái tài nhuộm vải của cô ta thì có gì chứ?" Kiệt gằn giọng, khuôn mặt cau có, ánh mắt lảng tránh ánh nhìn của bạn bè. Hắn đưa tay gãi đầu, mái tóc bù xù càng làm vẻ mặt thêm phần chán nản. "Chẳng qua là may mắn được cô Linh kia để mắt tới thôi. Nếu không có cô Linh ca ngợi, ai mà biết được cô ta là ai chứ?"
Một người bạn của Kiệt, một thanh niên gầy gò với đôi mắt trũng sâu, phụ họa theo. "Đúng vậy, chúng ta vất vả ngày đêm, làm lụng quần quật từ sáng đến tối, mà có ai nhìn tới đâu? Có ai khen ngợi một tiếng đâu? Ấy vậy mà cô ta chỉ cần làm mấy cái màu sắc loè loẹt, là được cả thị trấn tung hô."
"Thật là bất công!" Một người khác đấm nhẹ xuống bàn, chén trà rung lên loảng xoảng. "Chúng ta cũng có tài năng của mình chứ. Ta làm mộc, hắn làm gốm, thằng này thì chuyên về đồ đồng. Công sức bỏ ra đâu có ít hơn ai. Vậy mà cứ mãi lầm lũi, không ai biết đến."
Họ tiếp tục than vãn, giọng điệu đầy vẻ ghen tỵ và bất mãn, xen lẫn sự tự ti về chính mình. Những lời nói ấy như những vết cứa nhỏ, cứa vào lòng họ, khiến họ cảm thấy mình bị xã hội bỏ rơi, bị lu mờ trước ánh hào quang của người khác.
Không xa lắm, ở một ban công khác của quán, Thanh và Linh đang ngồi đối diện nhau, gương mặt rạng rỡ, ánh mắt sáng ngời. Thanh, với vẻ ngoài hiền lành nhưng đầy nhiệt huyết, đang say sưa kể cho Linh nghe về những kỹ thuật nhuộm vải mới mà cô vừa tìm tòi được. Linh, một nghệ nhân trẻ tuổi với vẻ ngoài thanh lịch và đôi mắt toát lên sự tinh tế, chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật gù tán thưởng, hay đưa ra những ý kiến độc đáo. Tiếng cười trong trẻo của họ vang lên nhẹ nhàng, hoàn toàn không hay biết đến những ánh mắt soi mói và những lời đàm tiếu từ góc khuất kia. Họ đang sống trọn vẹn trong niềm đam mê của mình, không bận tâm đến những định kiến hay so sánh từ bên ngoài.
Lúc này, Tạ Trần xuất hiện. Hắn bước đi nhẹ nhàng, khoan thai, tà áo vải bố màu xanh xám khẽ bay theo gió. Khuôn mặt thanh tú của hắn không biểu lộ cảm xúc nào rõ rệt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại lướt qua một lượt, thu vào tầm mắt mọi khung cảnh, mọi gương mặt trong quán. Hắn dừng lại một chút, nhìn về phía nhóm của Kiệt, rồi lại nhìn sang Thanh và Linh, như một người quan sát đang thu thập những mảnh ghép của một bức tranh tổng thể.
Hắn chọn một bàn trống gần ban công, nơi có thể ngắm nhìn dòng sông một cách rõ ràng nhất. Hắn gọi một ấm trà Long Tỉnh, mùi hương thanh khiết của trà nhanh chóng lan tỏa, xua đi chút u uất còn vương vấn trong không gian. Hắn ngồi xuống, tự tay pha trà, động tác chậm rãi, tỉ mỉ, như thể mọi sự vội vã đều không tồn tại trong thế giới của hắn.
Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu rồi chuyển hóa thành ngọt hậu lan tỏa trong vòm miệng. Hắn khẽ thở dài, trong lòng thầm nhủ: *Sự chú ý của người khác... đôi khi lại là gánh nặng lớn hơn chính bản thân tài năng. Người tài năng có thể vô tư sống với đam mê, nhưng sự chú ý ấy lại vô tình tạo ra chấp niệm, tạo ra ghen tỵ trong lòng người khác.* Hắn hiểu rằng, sự đố kỵ của Kiệt và những người bạn không chỉ đến từ sự tự ti, mà còn đến từ việc họ đặt quá nhiều giá trị vào sự công nhận từ bên ngoài, vào việc được so sánh và đánh giá. Họ đang đi tìm ý nghĩa cuộc sống trong ánh mắt của người khác, thay vì tìm kiếm nó trong chính nội tâm mình.
Tạ Trần lặng lẽ quan sát, không một lời nói, nhưng trong tâm trí hắn đã bắt đầu phác thảo một kế hoạch. Hắn không muốn giảng giải, không muốn thuyết giáo. Hắn muốn gieo một hạt mầm, một tia sáng nhỏ, đủ để soi rọi vào góc khuất trong tâm hồn họ, giúp họ tự mình tìm thấy con đường thoát khỏi bóng đêm của sự ghen tỵ. Hắn tin rằng, trong kỷ nguyên Nhân Đạo này, mỗi con người phải tự mình định nghĩa giá trị của bản thân, tự mình tìm lấy con đường để tỏa sáng, và con đường ấy, không nên được xây dựng trên sự đố kỵ hay ganh ghét, mà trên sự tôn trọng, sự thấu hiểu và lòng nhân ái.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây. Dòng sông Vọng Giang giờ đây mang một màu tím thẫm, phản chiếu ánh sáng lấp lánh cuối ngày. Gió thổi mạnh hơn một chút, mang theo hơi lạnh của đêm sắp về, khiến những cành liễu rủ ven sông khẽ lay động như những dải lụa mềm mại. Tiếng côn trùng bắt đầu rả rích, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của thiên nhiên.
Kiệt và nhóm bạn, sau một hồi than vãn tại quán trà, cảm thấy không vơi bớt được sự u uất trong lòng, bèn rủ nhau ra bến sông. Họ ngồi thẫn thờ trên những tảng đá lớn, nhìn dòng nước cuộn chảy. Ánh mắt họ vô định, như những con thuyền lạc giữa biển khơi, không tìm thấy bến đỗ cho những cảm xúc tiêu cực đang dâng trào.
Tạ Trần, sau khi gọi thêm một ấm trà và nhâm nhi một mình tại quán, cũng rời đi. Hắn không đi thẳng về quán sách, mà men theo con đường nhỏ ven sông, như một người lữ khách đang tìm kiếm sự bình yên. Hắn cố tình đi qua nơi Kiệt và nhóm bạn đang ngồi. Hắn không vội vàng, bước chân chậm rãi, nhẹ bẫng, như không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng của khoảnh khắc ấy. Ngoại hình thư sinh của hắn, bộ áo vải bố giản dị, hoàn toàn hòa mình vào cảnh vật xung quanh, không hề gây chú ý.
Hắn dừng lại cách đó không xa, quay lưng về phía họ, ngắm nhìn dòng sông. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi nước sông, mùi đất ẩm và mùi cỏ dại mọc ven bờ. Rồi, hắn cất tiếng, giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh, không quá lớn để gây giật mình, nhưng đủ vang vọng trong không gian tĩnh mịch của bến sông. Hắn không nhìn họ, mà cứ như đang độc thoại với chính mình, hoặc với dòng sông trước mặt.
"Dòng sông này, nó chảy qua đây, mang theo bao phù sa bồi đắp cho đôi bờ. Nó nuôi dưỡng những cánh đồng, cung cấp nước cho bao sinh linh. Nhưng nó không cố gắng trở thành biển cả hùng vĩ, cũng không than trách vì không phải là suối nguồn trong vắt từ thượng nguồn. Nó là chính nó, một dòng sông, và giá trị của nó nằm ở chính sự tồn tại đó, ở hành trình không ngừng nghỉ của nó."
Kiệt và nhóm bạn, ban đầu còn đang chìm đắm trong suy nghĩ riêng, bỗng giật mình. Họ ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tạ Trần đứng đó, dáng vẻ thư sinh gầy gò, đôi mắt sâu thẳm vẫn hướng về phía dòng nước. Họ nhận ra hắn là thư sinh Tạ Trần, người vẫn thường ngồi đọc sách ở quán, và cũng là người đã nói những lời triết lý sâu sắc đêm qua. Một cảm giác khó chịu ban đầu dâng lên trong lòng họ, nghĩ rằng hắn lại muốn giảng giải. Nhưng giọng điệu của Tạ Trần quá đỗi bình thản, không một chút giáo điều, khiến họ không nỡ cắt ngang.
Tạ Trần tiếp tục, vẫn không quay đầu lại. "Con người cũng vậy. Mỗi người là một dòng chảy riêng, một con đường riêng. Có người làm vải, tỉ mẩn với từng sợi tơ, từng màu sắc để tạo nên những bức tranh mềm mại. Có người viết sách, gieo mầm tri thức và những ý niệm sâu sắc vào tâm hồn người đọc. Có người lại giỏi ca hát, mang tiếng lòng mình thành những giai điệu, xoa dịu những nỗi buồn, làm tươi mới những tâm hồn. Mỗi công việc, mỗi tài năng đều có giá trị độc đáo của nó, như những dòng sông lớn nhỏ, mỗi dòng đều có ý nghĩa riêng trong hành trình về biển cả của cuộc đời."
Hắn khẽ quay người lại, ánh mắt lướt qua từng gương mặt đang dần lộ vẻ suy tư của Kiệt và nhóm bạn. "Nếu cứ mãi nhìn vào con đường của người khác, cứ mãi so sánh mình với sự rực rỡ của người khác, mà quên đi bước chân của chính mình, quên đi vẻ đẹp của con đường mình đang đi, thì liệu có tìm thấy được niềm vui thật sự không? Liệu có thể tận hưởng được những bông hoa nở ven đường của chính mình không?"
Kiệt, người vẫn còn vẻ cau mày, dần dần giãn ra. Hắn nhìn chằm chằm vào dòng sông, nơi ánh trăng non đã bắt đầu phản chiếu những vệt bạc mờ ảo. Những lời của Tạ Trần như những mũi kim châm vào sâu thẳm tâm hồn hắn, khiến hắn phải nhìn lại chính mình. Hắn chưa từng nghĩ về công việc của mình, hay của bạn bè, theo cách đó. Hắn luôn nhìn nó dưới góc độ của sự công nhận, của sự so sánh. Giờ đây, hắn bắt đầu cảm thấy bối rối.
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Tạ Trần, một vẻ bối rối hiện rõ trên khuôn mặt. "Nhưng... làm sao để biết con đường của mình là đúng, là có giá trị? Làm sao để không cảm thấy mình kém cỏi khi nhìn thấy người khác thành công rực rỡ hơn mình?" Giọng hắn không còn vẻ gằn gọng của sự ghen tỵ, mà thay vào đó là một sự chân thành, một khao khát được giải đáp.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Giá trị không phải do người khác ban tặng, cũng không do sự so sánh mà có, Kiệt à. Giá trị là thứ ta tự cảm nhận được từ sự nỗ lực, từ niềm vui khi hoàn thành một điều gì đó, dù nhỏ bé, dù không ai biết đến. Khi con tìm thấy niềm vui trong công việc của mình, khi con cảm thấy hạnh phúc với những gì mình tạo ra, đó chính là giá trị thực sự. Đó là sự trọn vẹn của chính con. Còn con đường... mỗi bước chân đều là một lựa chọn, và mỗi lựa chọn đều dẫn đến một cảnh giới riêng. Không có con đường nào là sai, chỉ có con đường nào mang lại sự bình an và hạnh phúc cho chính ta mà thôi."
Hắn dừng lại, nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh. "Thiên Đạo đã sụp đổ, và chúng ta không còn những khuôn mẫu tu tiên để noi theo. Giờ đây, mỗi con người phải tự mình định nghĩa giá trị của bản thân, tự mình tìm lấy con đường để tỏa sáng. Và con đường ấy, không nên được xây dựng trên sự đố kỵ hay ganh ghét, mà trên sự tôn trọng, sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng vun đắp cho cái gọi là 'Nhân Đạo' này. Và mỗi người trong chúng ta, dù là một nghệ nhân nhuộm vải, một người làm mộc, một người viết sách, hay một người đánh cá, đều là một phần không thể thiếu của bức tranh vĩ đại ấy. Mỗi người đều có thể tìm thấy sự trọn vẹn của riêng mình, ngay trong cuộc sống bình thường này."
Lời nói của Tạ Trần không quá hoa mỹ, nhưng lại có một sức nặng lạ thường, như những giọt nước mưa thấm dần vào lòng đất khô cằn. Kiệt và nhóm bạn ngồi im lặng, ánh mắt họ không còn vẻ bất mãn mà thay vào đó là sự trầm tư sâu sắc. Họ bắt đầu nhìn lại chính mình, nhìn lại những công việc mà họ đang làm, những tài năng mà họ đang sở hữu. Có lẽ, họ đã quá tập trung vào việc nhìn người khác, mà quên mất cách nhìn vào chính mình.
***
Đêm đã về khuya, những ánh đèn lồng thưa thớt bắt đầu thắp sáng các con phố của Thị Trấn An Bình. Gió đêm mơn man trên những tán lá cây, tạo nên những âm thanh xào xạc dịu nhẹ. Ánh trăng non treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, rải một vệt sáng bạc mờ ảo lên những mái nhà.
Kiệt và nhóm bạn rời bến sông, bước đi chậm rãi trên con đường lát đá quen thuộc. Không khí giữa họ không còn nặng nề bởi những lời than vãn hay sự ghen tỵ. Thay vào đó là một sự im lặng đầy suy tư. Kiệt đi chậm hơn một chút so với bạn bè, ánh mắt hắn không còn vẻ nặng nề của sự ghen tỵ hay u uất, mà thay vào đó là sự trầm tư, như thể hắn đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ trong tâm trí mình.
Hắn vô tình đi ngang qua xưởng nhuộm của Thanh. Ánh đèn dầu từ bên trong vẫn còn sáng, hắt ra một vệt vàng ấm áp qua khung cửa sổ. Hắn có thể mờ ảo nhìn thấy bóng dáng Thanh đang cặm cụi bên những chậu màu, hay đang trải những t��m vải đã nhuộm ra phơi. Lần này, không còn là sự khó chịu, không còn là ánh mắt dò xét hay sự bất mãn. Thay vào đó, là một sự nhìn nhận khác, một chút tò mò, một chút suy ngẫm về những gì Tạ Trần đã nói. *Một con đường riêng... một giá trị riêng...* Những lời ấy cứ văng vẳng trong đầu hắn. *Liệu mình có đang tìm kiếm niềm vui ở sai chỗ không? Liệu mình đã bỏ lỡ những bông hoa trên con đường của chính mình?*
Hắn dừng lại một chút, nhìn vào ánh đèn ấm áp ấy, rồi khẽ thở dài. Hắn không biết liệu mình có thể thay đổi hoàn toàn được hay không, nhưng ít nhất, hắn đã bắt đầu đặt ra những câu hỏi. Hắn đã bắt đầu nhìn thấy một khía cạnh khác của cuộc sống, một khía cạnh mà hắn đã bỏ qua bấy lâu nay vì những chấp niệm của riêng mình. Hạt mầm của sự hoài nghi và đấu tranh đã được gieo xuống, báo hiệu một sự thay đổi tiềm tàng, một khởi đầu cho quá trình trưởng thành trong kỷ nguyên "Nhân Đạo" này.
Tạ Trần, sau khi rời bến sông, cũng trở về quán sách của mình. Ánh sáng từ chiếc đèn dầu nhỏ trong quán h��t ra, tạo thành một quầng sáng ấm áp giữa màn đêm. Hắn ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc sau quầy sách, tay cầm một cuốn sách khác, nhưng đôi mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ. Hắn nhìn lên bầu trời đêm, nơi ánh trăng non đã trở nên rõ ràng hơn, soi sáng một phần thị trấn đang chìm vào giấc ngủ.
"Hạt giống đã gieo." Hắn khẽ thì thầm, giọng nói trầm tĩnh hòa vào không khí tĩnh mịch của đêm. "Giờ là lúc để đất trời và thời gian làm công việc của mình."
Hắn hiểu rằng, sự thay đổi trong lòng người không thể diễn ra trong chốc lát. Nó là một quá trình, một cuộc đấu tranh nội tâm mà mỗi cá nhân phải tự mình trải qua. Hắn đã gieo những hạt mầm của sự thấu hiểu, của sự trân trọng giá trị bản thân. Giờ đây, hắn tin tưởng vào sức mạnh của những hạt giống ấy, tin tưởng vào khả năng tự nhận thức và chuyển hóa của con người. Vai trò của hắn, trong kỷ nguyên Nhân Đạo này, không phải là một vị cứu tinh vĩ đại, mà là một người gieo mầm triết lý, một người dẫn dắt tinh thần, lặng lẽ nhưng có sức mạnh định hình cả một dòng chảy của nhân gian.
Hắn khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận sự yên bình của đêm. Mỗi cá nhân trong kỷ nguyên mới sẽ phải tự tìm thấy giá trị và con đường riêng của mình, hình thành nên một xã hội đa dạng và trọn vẹn hơn. Và đó chính là điều mà Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, vẫn luôn khao khát – một thế giới mà ở đó, mỗi con người có thể sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, và tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.