Nhân gian bất tu tiên - Chương 1498: Bước Ngoặt Của Kiệt: Học Hỏi Từ Thanh
Đêm về khuya, nhưng ngọn lửa nhiệt huyết và sự sẻ chia vẫn còn cháy bỏng trong lòng những người dân Thị Trấn An Bình. Tạ Trần biết rằng, một kỷ nguyên mới đang thực sự bắt đầu, không phải bằng những cuộc chiến khốc liệt của tiên môn hay sự suy tàn của Thiên Đạo, mà bằng chính những giá trị nhân văn được vun đắp từ những con người phàm tục, những hạt mầm tài năng và đam mê được gieo rắc bởi những trái tim chân thành. Hắn, một phàm nhân, vẫn sẽ là người quan sát, chiêm nghiệm, và là xúc tác thầm lặng cho một nhân gian mới đang dần hình thành, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi sự luân h���i của vạn vật tiếp diễn với một ý nghĩa mới, sâu sắc hơn.
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải vàng trên những mái ngói cũ kỹ của Thị Trấn An Bình. Trong xưởng nhuộm của mình, Kiệt ngồi bất động trước khung cửi đã giăng sẵn những sợi tơ trắng tinh, thế nhưng đôi tay chai sạn của hắn lại không hề chạm vào chúng. Tiếng lách cách đều đặn của dụng cụ dệt thoi, vốn là âm thanh quen thuộc và đầy sinh khí trong xưởng, hôm nay lại hoàn toàn vắng lặng. Chỉ có tiếng gió sớm lùa qua khe cửa gỗ đã bạc màu, mang theo chút hơi sương lạnh lẽo của đêm tàn, tạo nên một không gian tĩnh mịch đến nao lòng. Mùi vải vóc, mùi thuốc nhuộm còn vương vấn trong không khí, cùng với mùi gỗ cũ mốc meo, tất cả như đang kể lại một câu chuyện về những ngày tháng miệt mài nhưng cũng đầy u uất đã qua của người thợ nhuộm.
Ánh nắng sớm mỏng manh, dịu dàng len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, chiếu thẳng vào gương mặt khắc khổ của Kiệt, làm nổi bật những sợi tóc bạc sớm đã lấm tấm trên thái dương hắn. Hắn không nhìn khung cửi, mà ánh mắt vô định hướng về khoảng sân vắng bên ngoài, nơi những tia nắng nhảy nhót trên đám cỏ dại. Trong tâm trí hắn, những hình ảnh của buổi hội thảo đêm qua cứ chập chờn hiện về: nụ cười rạng rỡ của Tiểu Liên, ánh mắt say mê của Thanh khi cô chia sẻ bí quyết, sự nhiệt thành của Linh, và cả sự vui vẻ hồn nhiên của những người dân trong làng khi họ cùng nhau học hỏi, sẻ chia. Rồi, một giọng nói trầm ấm như dòng suối đêm, ẩn chứa đầy triết lý, vang vọng trong đầu hắn: "Hữu duyên tự nhiên hợp, hữu chí tự nhiên thành. Con người, vốn dĩ có thể tự tìm thấy niềm vui và ý nghĩa trong những điều bình dị nhất, khi họ biết trân trọng giá trị của bản thân và của những người xung quanh." Đó là lời của Tạ Trần, người thư sinh gầy gò nhưng có thể nhìn thấu nhân tâm.
Một cảm giác bứt rứt, day dứt len lỏi trong lồng ngực Kiệt. Hắn đã dành quá nhiều thời gian để giam mình trong sự ghen tỵ, để so sánh tài năng của mình với Thanh, để tự huyễn hoặc bản thân rằng sự độc quyền mới là con đường dẫn đến thành công. Hắn đã cố chấp giữ lấy những kỹ thuật cũ, những bí quyết cha truyền con nối, xem chúng như báu vật không thể sẻ chia, không thể bị vượt qua. Nhưng những gì hắn thấy đêm qua, một cộng đồng gắn kết, tràn đầy niềm vui và sự sẻ chia, đã làm lung lay tận gốc rễ những định kiến đã ăn sâu vào tâm hồn hắn.
Kiệt khẽ thở dài, một tiếng thở như trút bỏ gánh nặng ngàn cân đã đè nén hắn bấy lâu. "Mình đã sai rồi sao?" Hắn tự hỏi, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch của xưởng. "Nếu cứ giữ mãi sự đố kỵ này, mình sẽ chẳng bao giờ tiến bộ được. Không chỉ không tiến bộ, mà còn bị chính cái lòng hẹp hòi ấy giam cầm." Bàn tay chai sạn của hắn, vốn dĩ dùng để nhuộm vải, nay lại nắm chặt đến trắng bệch. Hắn cảm thấy một sự hổ thẹn cháy bỏng. Thanh có tài năng, đó là điều không thể phủ nhận. Cô ấy không chỉ có kỹ thuật, mà còn có một trái tim rộng mở, sẵn sàng chia sẻ tri thức của mình mà không hề toan tính. "Thay vì ghét bỏ, sao không học hỏi từ cô ấy?" Câu hỏi này đột nhiên bật ra trong đầu Kiệt, như một tia sáng xé tan màn đêm u tối trong tâm hồn hắn.
Hắn nhớ lại lời nói của Tạ Trần về "nhân quả," về mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả. Sự ghen tỵ của hắn đã mang lại điều gì? Chỉ có sự cô độc, sự bế tắc, và một tâm hồn ngày càng khô cằn. Ngược lại, sự sẻ chia của Thanh đã mang lại niềm vui, sự gắn kết, và một nguồn năng lượng sáng tạo vô tận cho cả cộng đồng. Kiệt đặt tay lên khung cửi, ngón tay gân guốc lướt trên những sợi chỉ còn vương hơi ấm của buổi sáng. Hắn cảm nhận rõ ràng sự chuyển biến trong lòng mình, một khao khát được học hỏi, được vươn lên, được trở thành một phần của cái không khí ấm áp mà hắn đã lẩn tránh bấy lâu, thay vì chỉ biết đóng chặt mình trong sự ghen tỵ và những định kiến cũ rích. Ánh mắt hắn, vốn dĩ còn vương chút u uất, nay đã dần sáng lên một vẻ quyết tâm không thể lay chuyển. Hắn đột ngột đứng thẳng người dậy, tấm lưng vốn hơi còng nay như tìm lại được chút kiêu hãnh. Một ý nghĩ táo bạo, nhưng cũng đầy chân thành, nảy nở trong đầu Kiệt: "Mình sẽ đi. Mình sẽ học hỏi. Mình sẽ buông bỏ."
***
Buổi chiều muộn, khi nắng vàng dịu nhẹ trải khắp Thị Trấn An Bình, xưởng nhuộm của Thanh lại trở nên rộn ràng, tấp nập hơn bao giờ hết. Khác hẳn với sự tĩnh mịch u uất trong xưởng của Kiệt, nơi đây tràn ngập âm thanh của sự sống: tiếng nước xả vải xào xạc, tiếng nói chuyện rôm rả xen lẫn những tràng cười trong trẻo, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của niềm vui và sự nhiệt huyết. Mùi thuốc nhuộm tự nhiên từ các loại thảo mộc thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi vải mới tinh tươm và chút hương trà thanh mát, tạo nên một bầu không khí vừa dễ chịu, vừa kích thích mọi giác quan. Đây là một không gian cởi mở, tràn đầy năng lượng sáng tạo, nơi mọi người có thể tự do chia sẻ và học hỏi.
Thanh, với gương mặt rạng rỡ và đôi mắt lấp lánh niềm say mê, đang cùng Linh và Tiểu Liên chuẩn bị cho một buổi hội thảo nhuộm vải chuyên sâu hơn. Cô mặc một bộ áo vải đơn giản nhưng gọn gàng, đôi tay khéo léo tỉ mỉ sắp xếp từng loại thảo mộc, từng bó vải. Linh, nét mặt tươi tắn và hoạt bát, nhiệt tình hỗ trợ Thanh, từ việc chuẩn bị chậu nước, kiểm tra nhiệt độ, cho đến việc sắp xếp chỗ ngồi cho những người tham gia. Tiểu Liên, cô bé với đôi mắt long lanh đầy sự tò mò và đam mê, cẩn thận giúp Thanh phân loại các sợi vải, thỉnh thoảng lại hỏi han những điều nhỏ nhặt về màu sắc và kỹ thuật, khiến Thanh không khỏi mỉm cười.
"Hôm nay chúng ta sẽ thử nghiệm kỹ thuật pha màu mới này, mọi người cứ thoải mái trao đổi nhé!" Thanh cất giọng trong trẻo, vang vọng khắp xưởng, ánh mắt cô lướt qua những gương mặt háo hức đang dần tề tựu. "Màu sắc không chỉ là đơn thuần là màu, mà nó còn là cảm xúc, là câu chuyện. Mỗi loại thảo mộc đều mang trong mình một bí mật riêng, và việc của chúng ta là khám phá chúng, để rồi dệt nên những câu chuyện tuyệt đẹp trên từng tấm vải."
Linh mỉm cười, đưa cho Thanh một chén trà thảo mộc ấm nóng. "Thanh, cô làm rất tốt! Nhờ cô mà cả làng mình ai cũng có thể tự tạo ra những màu sắc đẹp cho riêng mình. Tôi chưa từng nghĩ rằng việc nhuộm vải lại có thể thú vị đến thế. Ngày xưa, chúng ta chỉ biết những màu cơ bản, nhưng bây giờ, nhờ cô, cả Thị Trấn An Bình dường như đã khoác lên mình một tấm áo mới, rực rỡ và đầy sức sống." Lời nói của Linh chân thành, không chút giả dối, phản ánh đúng sự thay đổi tích cực mà Thanh đã mang lại cho cộng đồng.
Bà Mối Mai, với dáng người béo tròn và mái tóc búi cao gọn gàng, đeo cặp kính gọng tròn quen thuộc, vừa lúc ghé qua, mang theo một giỏ bánh thơm lừng. Bà cười tươi roi rói, tiếng nói nhanh như gió của bà vang lên: "Cha chả, Thanh tiên tử lại tổ chức hội thảo nữa à? Lần này có món gì hay ho không? Ta nghe nói cô lại khám phá ra loại lá cây gì đó có thể nhuộm ra màu xanh ngọc bích tuyệt đẹp, đúng không? Phải để ta xem tận mắt mới được!" Bà Mối không chỉ tò mò mà còn rất thích thú với những sự kiện mới mẻ, gắn kết cộng đồng như thế này. Bà đặt giỏ bánh xuống bàn, mùi bánh đậu xanh thơm lừng lan tỏa, thêm phần ấm cúng cho không gian vốn đã vui vẻ.
"A, Bà Mối Mai!" Thanh cười hiền hòa. "Vâng, hôm nay chúng con sẽ thử nghiệm một loại lá rừng mới, màu sắc rất đặc biệt. Bà cứ ngồi xuống đây, thưởng thức bánh và xem chúng con làm nhé."
Bà Mối Mai vừa nhấm nháp chiếc bánh, vừa buôn chuyện vui vẻ với những người xung quanh, kể những câu chuyện hài hước về những mối tình mà bà đã se duyên, khiến cả đám đông được một phen cười nghiêng ngả. Những vị khách quen của quán sách, những người đã quen thuộc với những buổi trò chuyện triết lý của Tạ Trần, giờ đây cũng hào hứng tham gia. Họ không chỉ đến để học hỏi, mà còn để chia sẻ. Một bà lão tóc bạc phơ kể về cách bà dùng nước vo gạo để giữ màu vải được bền. Một cô gái trẻ thì mang đến những loại hoa dại mà cô tìm thấy, hỏi Thanh liệu có thể chiết xuất màu từ chúng không.
Thanh tỉ mỉ pha trộn các loại thảo mộc vào những chiếc chậu sành lớn, hơi nóng bốc lên nghi ngút mang theo mùi hương dễ chịu. Linh sắp xếp những chiếc ghế gỗ nhỏ xung quanh, đảm bảo mọi người đều có chỗ ngồi thoải mái. Tiểu Liên khéo léo treo những tấm vải trắng tinh lên dây phơi, chuẩn bị cho quá trình nhuộm. Không khí nơi đây không có sự cạnh tranh hay đố kỵ, chỉ có sự sẻ chia, sự học hỏi và một niềm vui giản dị, chân thành lan tỏa từ trái tim đến trái tim. Mọi người đều cảm thấy mình là một ph��n của điều gì đó lớn lao hơn, một cộng đồng đang cùng nhau kiến tạo nên những giá trị mới, những vẻ đẹp mới cho cuộc sống bình thường. Nắng vàng dịu nhẹ dần tắt, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn rực rỡ, nhưng nhiệt huyết trong xưởng nhuộm vẫn không hề suy giảm.
***
Khi màn đêm buông xuống, thay vì chìm vào tĩnh mịch, xưởng nhuộm của Thanh lại bừng sáng bởi ánh đèn dầu le lói và ngọn lửa của những bếp đun. Tiếng nước reo sôi trong các chậu nhuộm, tiếng cọ vải nhè nhẹ, cùng với những tiếng thảo luận nhỏ và tiếng Thanh hướng dẫn, tạo nên một bản nhạc lao động đầy sức sống. Mùi thuốc nhuộm nồng đượm hơn khi nhiệt độ tăng lên, quyện với mùi vải ẩm ướt, lan tỏa khắp không gian, vẽ nên một bức tranh về sự miệt mài và sáng tạo. Bầu không khí tập trung cao độ, nhưng không hề căng thẳng, ngược lại còn rất cởi mở và gắn kết. Dưới ánh trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đêm, mọi người chăm chú dõi theo từng cử chỉ của Thanh.
Kiệt thận trọng bước vào xưởng nhuộm, bóng hắn đổ dài tr��n nền đất. Bàn tay chai sạn của hắn nắm chặt, trong lòng vẫn còn chút ngượng ngùng và e ngại. Hắn cảm thấy mình như một kẻ lạc lõng giữa một không gian tràn đầy sự nhiệt huyết và niềm vui này, một không khí mà hắn đã cố tình xa lánh bấy lâu. Ánh mắt hắn lướt qua đám đông, nhìn thấy Thanh đang say sưa hướng dẫn cách chiết xuất màu từ vỏ cây sồi, gương mặt cô rạng rỡ và tràn đầy tự tin. Linh đứng bên cạnh, nhiệt tình hỗ trợ, thỉnh thoảng lại đưa ra một vài lời động viên. Tiểu Liên và những người dân khác đang chăm chú thực hành, đôi tay họ tỉ mỉ nhúng vải vào chậu thuốc nhuộm, ánh mắt đầy vẻ tò mò và háo hức.
Ban đầu, Kiệt chỉ đứng nép mình ở một góc khuất, cố gắng hòa mình vào bóng tối, chỉ lặng lẽ quan sát. Hắn cảm thấy một sự hổ thẹn dâng trào khi nhận ra sự khác biệt giữa mình và những người xung quanh. Họ cởi mở, họ sẻ chia, họ không ngại học hỏi. Còn hắn, hắn đã từng tự cho mình là người giỏi nhất, là người nắm giữ bí quyết, và đã để sự kiêu ngạo ấy giam cầm bản thân trong sự cô độc. C���m giác lạc lõng ban đầu dần chuyển thành một sự hối tiếc sâu sắc.
Nhưng rồi, khi Thanh bắt đầu giải thích một kỹ thuật pha màu phức tạp, cách để kiểm soát độ đều màu trên những tấm vải lớn, ánh mắt Kiệt dần sáng lên. Đây là một vấn đề mà hắn đã từng gặp phải rất nhiều lần, và dù đã cố gắng bao nhiêu, hắn vẫn chưa thể tìm ra lời giải triệt để. Thanh không chỉ nói lý thuyết, mà cô còn tỉ mỉ thực hành, dùng đôi tay khéo léo của mình để minh họa từng bước. Từng lời nói của cô như một tia sáng, chiếu rọi vào những khúc mắc bấy lâu trong tâm trí Kiệt.
Sự tò mò và khao khát học hỏi đã chiến thắng cái tôi cố chấp. Kiệt hít một hơi thật sâu, rồi từ từ bước ra khỏi góc khuất. Hắn tiến lại gần hơn, ánh mắt không còn sự ghen tỵ hay so bì, mà thay vào đó là một sự tôn trọng và khao khát tri thức.
"Kỹ thuật này... Thanh, cô có thể nói rõ hơn về cách kiểm soát độ đều màu trên những tấm vải lớn được không?" Kiệt cất tiếng hỏi, giọng hắn ban đầu còn hơi ngập ngừng, nhưng rồi dần trở nên chắc chắn hơn.
Thanh quay lại, hơi ngạc nhiên khi thấy Kiệt, nhưng ngay lập tức nở một nụ cười hiền hòa. "Ồ, Kiệt! Tất nhiên rồi. Đây là một phần rất quan trọng. Bí quyết nằm ở việc...". Cô không hề có chút giữ kẽ, nhiệt tình giải thích cặn kẽ từng chi tiết, từ cách khuấy đều thuốc nhuộm, nhiệt độ nước, cho đến cách nhúng và xả vải. Cô còn đưa cho hắn một mảnh vải mẫu, chỉ rõ từng vết loang lổ mà cô đã từng gặp phải, và cách cô đã khắc phục chúng.
Kiệt chăm chú lắng nghe, gật gù liên tục. Hắn đặt thêm nhiều câu hỏi, không còn e ngại hay giấu giếm sự thiếu hiểu biết của mình. Thanh kiên nhẫn trả lời, Linh và Tiểu Liên cũng hào hứng tham gia vào cuộc trao đổi, chia sẻ những kinh nghiệm mà họ đã học được. Kiệt cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong huyết quản mình. Hắn cẩn thận cầm một mảnh vải đã nhuộm mà Thanh đưa cho, cảm nhận màu sắc, độ mịn của vải. Khuôn mặt hắn không còn vẻ cau có, u uất mà thay vào đó là sự trầm tư và hứng thú.
"Thật tuyệt!" Kiệt thốt lên, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. "Tôi chưa từng nghĩ có thể kết hợp các loại thảo mộc này lại như vậy để tạo ra một màu sắc bền và đều như thế. Tôi đã phí hoài bao năm để tự mình mày mò, mà không đạt được kết quả như cô." Lời nói của hắn không còn ẩn chứa sự ganh ghét, mà là sự ngưỡng mộ chân thành.
Thanh mỉm cười. "Kiệt, mỗi người chúng ta đều có những sở trường riêng. Quan trọng là chúng ta biết học hỏi lẫn nhau, phải không?"
Kiệt gật đầu lia lịa. Hắn từ từ hòa nhập vào nhóm, không còn là người đứng ngoài quan sát mà đã trở thành một phần của buổi hội thảo. Hắn cùng mọi người thực hành, đôi tay chai sạn của hắn giờ đây không còn nắm chặt vì sự tức tối, mà linh hoạt nhúng vải, khuấy thuốc nhuộm. Hắn cảm nhận được sự ấm áp của ngọn lửa nhiệt huyết, sự gắn kết của cộng đồng. Cái chấp niệm về sự độc quyền, về cái tôi cá nhân đã tan biến trong không khí sẻ chia này. Hắn biết, đây chính là con đường mà hắn cần phải đi, một con đường không có sự tranh giành, mà chỉ có sự học hỏi, sự sẻ chia, và sự trân trọng.
***
Đêm đã khuya lắm, ngoài trời trăng sáng vằng vặc, gió nhẹ rì rào thổi qua những tán cây cổ thụ, mang theo tiếng côn trùng kêu rả rích. Tại quán sách của mình, Tạ Trần và Tiểu An ngồi bên cửa sổ, ánh đèn dầu từ xưởng nhuộm của Thanh vẫn còn le lói phía xa, và tiếng nói chuyện rì rầm của những người chưa chịu ra về vẫn vọng lại, dù đã nhỏ hơn rất nhiều. Mùi giấy cũ, mùi mực đặc trưng của sách, cùng với một chút hương trầm thoang thoảng, tạo nên một không gian tĩnh lặng và sâu lắng.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ thấu hiểu và mãn nguyện. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa biết bao triết lý về nhân sinh. Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và sự tò mò của một đứa trẻ, ngồi cạnh Tạ Trần, chăm chú lắng nghe. Cậu bé đã chứng kiến toàn bộ sự chuyển biến của Kiệt, từ một người thợ nhuộm u uất, ghen tỵ, nay đã trở nên cởi mở và ham học hỏi.
"Tiên sinh, Kiệt ca ca thật sự đã thay đổi rồi ạ?" Tiểu An hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy vẻ ngạc nhiên và ngưỡng mộ. "Con thấy hắn không còn cau có nữa, mà còn rất vui vẻ khi học hỏi từ Thanh tỷ tỷ."
Tạ Trần khẽ vuốt mái tóc đen dài của Tiểu An, ánh mắt hắn xa xăm nhìn về phía ánh đèn dầu đang le lói. "Đúng vậy, Tiểu An. Con người ta, khi chịu buông bỏ chấp niệm, sẽ tìm thấy được con đường rộng mở hơn. Không phải lúc nào cũng cần tranh giành, đôi khi, học hỏi và sẻ chia mới là con đường dẫn đến sự trọn vẹn. Chấp niệm giống như một gông cùm vô hình, nó trói buộc tâm hồn ta, ngăn cản ta nhìn thấy những điều tốt đẹp xung quanh, và quan trọng hơn, ngăn cản ta phát triển."
Hắn dừng lại một chút, như để cho những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Tiểu An. "Kiệt đã từng bị mắc kẹt trong chấp niệm về tài năng cá nhân, về sự so sánh, về nỗi sợ bị vượt qua. Nhưng khi hắn dám bước ra khỏi cái bóng của mình, dám đối diện với sự thật, và quan trọng nhất là dám học hỏi từ người khác, hắn đã mở ra một cánh cửa mới cho chính mình. Đó không chỉ là việc học thêm một k�� thuật nhuộm vải, mà là học cách sống, cách hòa nhập, cách tìm thấy giá trị đích thực của bản thân trong một cộng đồng."
Tiểu An gật gù, dù chưa thể hiểu hết những triết lý sâu xa trong lời nói của Tạ Trần, nhưng cậu bé cảm nhận được sự đúng đắn và ấm áp trong đó. "Vậy thì, ai cũng có thể thay đổi được sao, tiên sinh?"
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Mỗi hạt giống đều có tiềm năng nảy mầm, Tiểu An. Quan trọng là chúng ta có dám gieo, dám vun trồng, và dám đón nhận ánh sáng hay không. Sự chuyển biến của Kiệt là minh chứng rõ ràng nhất cho khả năng thay đổi và phát triển của từng cá nhân trong xã hội. Nó củng cố triết lý 'Nhân Đạo' rằng con người có thể tự hoàn thiện mà không cần sức mạnh siêu nhiên, không cần những phép thuật cao siêu của tiên môn."
Hắn quay lại với cuốn sách trên tay, nhưng ánh mắt vẫn lướt qua khung cửa sổ, hướng về những thay đổi đang diễn ra trong cộng đồng. Tạ Trần biết, việc Kiệt chủ động học hỏi từ Thanh không chỉ là câu chuyện của riêng hắn, mà nó báo hiệu một kỷ nguyên mới, nơi sự hợp tác và sẻ chia tri thức sẽ trở thành nền tảng cho sự tiến bộ của văn minh phàm nhân, thay vì cạnh tranh độc quyền và giữ kín bí mật. Những lời nói và hành động gián tiếp của hắn, như những hạt mầm vô hình, đã và đang bén rễ, nảy nở trong lòng Thị Trấn An Bình.
Trong sự tĩnh lặng của đêm khuya, Tạ Trần cảm nhận được sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng những cuộc chiến tranh đoạt, mà bằng chính những giá trị nhân văn được vun đắp từ những điều bình dị nhất. Và hắn, một phàm nhân không tu hành, vẫn sẽ là "điểm neo" triết lý, là người gieo mầm tư tưởng, chứng kiến nhân gian dần bước vào một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Ánh trăng vẫn sáng vằng vặc, soi rọi con đường mà họ đang đi, con đường của "Nhân Đạo", bình dị mà sâu sắc.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.