Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1501: Dòng Chảy Sáng Tạo: Khởi Đầu Của Một Kỷ Nguyên

Khi Kiệt rời khỏi quán sách của Tạ Trần, màn đêm đã bao phủ hoàn toàn Thị Trấn An Bình. Con đường lát đá ẩm ướt dưới chân anh phản chiếu ánh trăng bạc, tạo nên một con đường sáng mờ ảo giữa bóng tối. Tiếng côn trùng đêm rả rích càng thêm rõ ràng, hòa cùng tiếng gió rì rào trên những mái nhà. Không khí đêm se lạnh vuốt ve làn da, mang theo hương đất ẩm và mùi hoa dại. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà còn thức, thoang thoảng đâu đó, nhắc nhở anh về cuộc sống đời thường, về những bữa cơm gia đình ấm cúng.

Kiệt bước đi, bóng anh đổ dài dưới ánh trăng, rồi lại ngắn lại khi đi qua những khu vực có đèn lồng. Tâm trí anh giờ đây không còn nặng trĩu bởi những lo âu, ghen tỵ hay sự tự ti. Thay vào đó, nó ngập tràn những suy nghĩ về Thanh, về những lời Tạ Trần đã nói, và về t��ơng lai của chính mình. Những lời của Tạ Trần vẫn văng vẳng bên tai anh, như một bản kinh triết lý nhẹ nhàng, thanh tịnh. "Sự ngưỡng mộ chân thành... là hạt giống của sự tiến bộ... lòng sẻ chia không bao giờ tính toán thiệt hơn... là sức mạnh để vượt qua giới hạn của chính mình..."

Anh đã lãng phí quá nhiều thời gian vào sự ghen tỵ vô nghĩa, vào việc cố gắng chứng tỏ bản thân mình vượt trội. Anh đã từng nghĩ rằng tài năng là thứ cần phải giữ khư khư, là vũ khí để chiến thắng người khác. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng tài năng đích thực, như của Thanh, không phải là để độc chiếm, mà là để lan tỏa, để làm giàu cho cộng đồng. Thanh không phải là đối thủ, cô ấy là người thầy, là nguồn cảm hứng. Cô ấy đã chỉ cho anh thấy một con đường khác, một con đường mà anh chưa từng dám nghĩ tới.

Trong khoảnh khắc ấy, sự ghen tỵ đã hoàn toàn tan biến khỏi tâm hồn Kiệt, như sương tan dưới ánh bình minh. Thay vào đó là một cảm giác nhẹ nhõm, thanh thản và một nguồn năng lượng mới mẻ, dâng trào trong lồng ngực. Anh cảm thấy như mình vừa thoát ra khỏi một cái kén chật hẹp, để rồi vươn mình bay lượn trong một bầu trời rộng lớn hơn nhiều. Anh hình dung về những màu sắc mới, những kỹ thuật nhuộm vải tinh xảo mà anh sẽ học hỏi từ Thanh. Anh sẽ không còn giấu giếm hay giữ riêng cho mình nữa. Anh sẽ học, và anh sẽ chia sẻ. Anh sẽ mang những gì mình học được, những gì mình sáng tạo ra, để làm đẹp thêm cho cuộc sống này, để cống hiến cho Thị Trấn An Bình.

Anh ngẩng đầu nhìn trăng, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Nụ cười ấy không còn vẻ gượng gạo hay che giấu, mà là sự chân thành, sự mãn nguyện của một người vừa tìm thấy con đường cho chính mình. Anh bước nhanh hơn, như thể muốn ngay lập tức bắt tay vào việc thực hiện những ý tưởng mới đang trào dâng trong lòng. Mỗi bước chân của anh giờ đây đều vững chãi, tràn đầy niềm tin. Anh biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng anh không còn sợ hãi. Bởi lẽ, anh đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc đời mình, không phải ở sức mạnh hay quyền năng, mà ở sự học hỏi không ngừng, ở lòng khiêm tốn, và ở khả năng sẻ chia.

Đây chính là con đường mà tiên sinh Tạ Trần đã âm thầm gieo mầm, con đường của nhân gian. Một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, nơi mà sự luân hồi của vạn vật không còn là vòng lặp của quyền lực hay sự bất tử, mà là sự tiếp nối của những giá trị nhân văn, của tri thức và lòng bao dung. Những thế hệ kế tiếp sẽ không còn khao khát thành tiên, mà sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, vun đắp cho một thế giới mà ở đó, con người tìm thấy sự trọn vẹn ngay trong chính cuộc đời bình thường của mình. Kiệt, với tâm hồn đã được gột rửa, đã sẵn sàng để trở thành một phần của kỷ nguyên ấy, một minh chứng sống động cho triết lý "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đã gieo trồng.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng vàng dịu đầu tiên của một ngày mới vừa vặn vắt qua những mái nhà lợp ngói âm dương, đổ bóng lên con đường lát đá của Thị Trấn An Bình, Tạ Trần và thư đồng Tiểu An đã tản bộ trên phố. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo hơi sương đêm còn vương vấn và mùi thơm dìu dịu của những đóa hoa dại ven đường. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, vốn đã quen thuộc, giờ đây dường như cũng toát lên một vẻ tươi mới, có lẽ là do những mảng tường được quét vôi lại, hay những khung cửa sổ được sơn sửa cẩn thận. Cuộc sống nơi đây, dưới sự ảnh hưởng âm thầm của Tạ Trần, đã không ngừng chuyển mình.

Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, không ngừng ngó nghiêng, chỉ trỏ. Ánh mắt cậu bé lấp lánh sự tò mò và niềm hứng khởi, như thể mỗi góc phố, mỗi vật phẩm nhỏ bé đều ẩn chứa một điều kỳ diệu mới để khám phá. Cậu mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng mỗi bước chân đều toát lên vẻ hoạt bát, nhanh nhẹn, hoàn toàn trái ngược với vẻ trầm tĩnh của Tạ Trần.

"Tiên sinh, nhìn kìa!" Tiểu An reo lên, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh lặng của buổi sáng. Cậu bé giơ tay chỉ về phía một gánh hàng rong đang bày biện đồ ăn sáng. "Gánh hàng của bà Mai hôm nay có thêm món bánh mới! Mùi thơm quá, chắc hẳn là ngon lắm!"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm lướt qua gánh hàng của bà Mai, rồi lại phóng tầm nhìn ra xa hơn, ôm trọn cả thị trấn đang dần bừng tỉnh. Những người dân qua lại, dù vẫn mang trên mình những nét tảo tần của cuộc sống mưu sinh, nhưng trên gương mặt họ đã không còn vẻ u uất, lo âu như trước. Thay vào đó là sự hăng hái, lạc quan, một niềm tin vào ngày mai, vào những giá trị của chính cuộc sống đời thường. Tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng cười nói của những đứa trẻ nô đùa, tiếng xe ngựa lọc cọc trên đường đá, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của nơi đây.

Tạ Trần nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối của Tiểu An, giọng nói trầm ấm và chiêm nghiệm vang lên, như thể anh đang tự nói với chính mình, nhưng cũng là đang gieo một hạt mầm tư tưởng vào tâm hồn non trẻ của cậu bé. "An bình đã thực sự an bình rồi, Tiểu An. Không phải là sự an bình giả tạo được tạo ra bởi sức mạnh siêu phàm, cũng không phải là sự tĩnh lặng của một cõi vô thường, mà là sự an bình được vun đắp từ chính sức sống, trí tuệ và lòng nhân ái của con người."

Anh dừng lại trước một quán trà nhỏ ven đường, nơi mùi trà thanh khiết hòa quyện với mùi bánh nướng thơm lừng, tạo nên một sự lôi cuốn khó cưỡng. Vẻ mặt thanh tú của Tạ Trần, với đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, giờ đây lộ rõ một sự mãn nguyện hiếm thấy. Làn da trắng nhợt của anh, vốn ít tiếp xúc với nắng gió vì thường ẩn mình trong thư phòng, phản chiếu ánh sáng ban mai, tạo nên một vẻ mong manh nhưng cũng đầy triết lý. Anh không cần sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, anh trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Và giờ đây, anh đang chứng kiến những hạt giống của cuộc sống ấy nảy mầm, đâm chồi.

"Tiên sinh, chúng ta có ghé vào uống một chén trà không ạ?" Tiểu An hỏi, đôi mắt tròn xoe nhìn Tạ Trần đầy hy vọng. Mùi thức ăn, mùi gỗ, mùi đất và mùi mồ hôi từ những người lao động xung quanh, tất cả đều là một phần của cái "bình thường" mà Tạ Trần luôn trân quý.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn vương trên môi. "Không vội, Tiểu An. Hãy để chúng ta tiếp tục chiêm nghiệm. Cuộc sống này, đôi khi, những điều mới mẻ nhất lại không nằm ở những nơi ta tìm kiếm, mà ở những nơi ta ít ngờ tới nhất." Anh nói, ánh mắt xa xăm như thể đã nhìn thấy một điều gì đó đang chờ đợi họ ở phía trước, một điều sẽ tiếp tục minh chứng cho sự "phá cục" của Thiên Đạo cũ và sự "khai cục" của một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên của nhân gian.

Họ tiếp tục tản bộ, tiếng bước chân nhẹ nhàng của Tạ Trần và tiếng bước chân hoạt bát của Tiểu An hòa vào nhịp sống của thị trấn. Tạ Trần không nói nhiều, nhưng mỗi cái nhíu mày, mỗi cái liếc nhìn, mỗi cái mỉm cười nhẹ đều ẩn chứa vô vàn suy tư. Anh quan sát những người thợ đang sửa sang một căn nhà, những bà mẹ đang trò chuyện bên giếng nước, những đứa trẻ đang đá cầu trên quảng trường. Mỗi một hành động, mỗi một cuộc đời, đều là những mảnh ghép quý giá tạo nên bức tranh sống động của "Nhân Đạo." Anh thấy những sự thay đổi nhỏ nhặt, nhưng lại có ý nghĩa vô cùng lớn lao. Đó không còn là những con người chỉ biết cúi đầu tu luyện, khao khát thành tiên để rồi "mất người," đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính. Giờ đây, họ đang sống, đang cảm nhận, đang kiến tạo.

Cái "nhân quả" mà anh nhạy cảm, không phải là một phép thuật để thay đổi vận mệnh, mà là khả năng suy luận cực hạn, nhìn thấy mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả. Và giờ đây, anh đang thấy rõ hệ quả của những hạt mầm "nhân tính" mà anh đã âm thầm gieo trồng. Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, linh khí ngày càng mỏng, và nghịch lý "tu hành càng cao, con người càng dễ mất người" đang bị đẩy lùi bởi một nghịch lý khác: "con người càng sống trọn vẹn, nhân tính càng vẹn toàn."

***

Ánh nắng đã lên cao, nhuộm vàng cả không gian. Tạ Trần và Tiểu An rẽ khỏi con đường chính, men theo một con đường mòn dẫn ra bờ sông An Bình. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo trong bụi cây ven bờ, cùng với một thứ âm thanh lạ lẫm, đều đặn hơn, vọng lại từ phía xa. Khi họ đến gần, một khung cảnh náo nhiệt nhưng đầy trật tự hiện ra trước mắt.

Trên bờ sông, một công trình kiến trúc bằng gỗ và kim loại khổng lồ đang được lắp đặt. Đó không phải là một cối xay nước thông thường, mà là một hệ thống phức tạp với những bánh xe lớn hơn, được chạm khắc tinh xảo, nối với nhau bằng những trục quay và đường ống dẫn nước. Mùi đất ẩm, mùi nước sông trong lành, mùi gỗ mới và thoang thoảng cả mùi ngũ cốc từ những bao tải chất đống gần đó, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí tươi mát và tràn đầy năng lượng lao động.

Ở trung tâm của công trình, một chàng trai trẻ khoảng đôi mươi, dáng người cao ráo, tay chân lấm lem dầu mỡ và đất cát, đang hăng hái chỉ đạo công việc. Đó chính là Lý Khang, đôi mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết, giọng nói vang dội ra lệnh cho những người thợ phụ. Anh mặc một chiếc áo vải thô giản dị, nhưng mỗi động tác đều toát lên sự tự tin và kiến thức sâu rộng. Bên cạnh anh là Trần Linh, một cô gái trạc tuổi, gương mặt thanh tú nhưng toát lên vẻ thông minh, mái tóc búi gọn gàng. Nàng mặc trang phục cũng gọn gàng không kém, nhưng trên áo có vài vết mực hoặc đất, cho thấy nàng cũng không ngừng tay chân. Trần Linh đang tỉ mỉ kiểm tra từng khớp nối, từng đường ống dẫn nước, ánh mắt tập trung cao độ, sự kiên nhẫn và tỉ mỉ hiện rõ trong từng cử chỉ.

Một đám đông hiếu kỳ đã tụ tập xung quanh, đứng xa xa quan sát. Trong số đó, Tạ Trần nhận ra Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió và đôi tay chai sạn vì lao động, cùng với Thị Trưởng Thành, người đàn ông béo tốt trong bộ quan phục sang trọng, vẻ mặt phúc hậu nhưng có chút lo âu.

Lão Nông, đội chiếc nón lá đã bạc màu, chau mày nhìn công trình đồ sộ. Ông lắc đầu, giọng nói chất phác nhưng đầy hoài nghi vang lên. "Cái thứ này có thực sự hiệu quả hơn cái cối xay cũ không? Trông phức tạp quá... Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống, ta e rằng cái máy móc này lại làm hỏng hết."

Thị Trưởng Thành, với vẻ mặt thận trọng và quan tâm thường thấy, chậm rãi vuốt chòm râu. "Nếu nó giúp ích cho dân, ta sẽ ủng hộ hết mình. Nhưng An Bình ta đã yên bình bao đời, mọi thứ đều theo nề nếp cũ. Việc thay đổi lớn thế này, cần phải cân nhắc kỹ lưỡng." Ông liếc nhìn Lý Khang và Trần Linh, ánh mắt vừa dò xét vừa hy vọng.

Lý Khang nghe thấy những lời đó, nhưng không hề nao núng. Anh quay lại, nở một nụ cười rạng rỡ, nhiệt huyết và tự tin. "Lão Bá cứ yên tâm! Đây là 'Bánh Xe Tương Trợ' của chúng cháu, được tính toán kỹ lưỡng bằng những kiến thức mà chúng cháu đã học hỏi từ mọi nơi, từ những bản vẽ của cổ nhân và cả từ những ý tưởng mới mẻ được gợi mở. Nó chắc chắn sẽ giúp ích cho việc xay xát, giảm bớt sức người, tăng năng suất lên gấp bội!" Anh hùng hồn nói, ánh mắt lấp lánh niềm tin vào sáng tạo của mình.

Trần Linh tiếp lời, giọng nói rõ ràng và mạch lạc, giải thích chi tiết hơn. "Nước sẽ được dẫn từ thượng nguồn, qua các ống dẫn đến các cối xay nhỏ, hoạt động liên tục mà không cần người trông nom thường xuyên. Chúng ta sẽ không còn phụ thuộc vào sức người, vào sức kéo của gia súc. Chỉ cần dòng sông An Bình còn chảy, thì 'Bánh Xe Tương Trợ' này sẽ còn nghiền gạo, nghiền ngũ cốc cho bà con." Nàng dùng tay chỉ dẫn từng bộ phận của hệ thống, giải thích cơ chế vận hành một cách tỉ mỉ, giúp mọi người dễ hình dung.

Tiểu An đứng cạnh Tạ Trần, đôi mắt tròn xoe nhìn Lý Khang và Trần Linh với vẻ ngưỡng mộ. Cậu bé quay sang Tạ Trần, giọng nói tò mò. "Tiên sinh, cái này thật sự có thể thay thế được sức người sao? Con thấy những cối xay cũ, mỗi lần xay gạo đều rất vất vả."

Tạ Trần không trả lời ngay. Anh chỉ m���m cười nhẹ, ánh mắt sâu thẳm lướt qua những người trẻ đang hăng say với công việc của mình. Anh nhớ lại những ngày tháng mà Thiên Đạo còn thịnh, khi sức mạnh siêu nhiên là thước đo của mọi thứ, khi con người khao khát thành tiên để đạt được những khả năng phi phàm. Nhưng giờ đây, trong kỷ nguyên mà linh khí dần cạn kiệt, trong cái "phá cục" của tiên đạo, chính những trí tuệ phàm tục này lại đang tạo ra những điều "kỳ diệu" không kém. Sức người, trí tuệ người, đang dần thay thế những thứ mà trước đây chỉ có tu sĩ mới có thể làm được. Đây chính là "nhân quả" mới, một nhân quả mà anh đã từng tiên đoán, nơi sự phát triển của nhân gian không còn bị ràng buộc bởi những quy tắc cũ kỹ. Những hạt giống của sự sáng tạo, lòng sẻ chia, và khao khát cải thiện cuộc sống đang bén rễ sâu sắc trong lòng người dân Thị Trấn An Bình.

Lý Khang và Trần Linh tiếp tục giới thiệu về 'Bánh Xe Tương Trợ', không chỉ về công năng mà còn về ý nghĩa của nó đối với cộng đồng. Họ nói về việc giảm bớt gánh nặng lao động cho người dân, v�� việc tạo ra nhiều sản phẩm hơn, và về tiềm năng phát triển của thị trấn. Họ không nói về phép thuật hay linh lực, mà nói về cơ học, về dòng chảy, về hiệu suất. Đây là một ngôn ngữ mới, một triết lý mới, đang dần thay thế những lời kinh cổ xưa về tu luyện và thăng tiên. Tạ Trần lắng nghe chăm chú, đôi khi khẽ gật đầu, sự bình yên và thấu hiểu hiện rõ trong ánh mắt. Anh biết, những người trẻ này, chính là những đại diện cho kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của "bình thường vĩnh cửu," nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

***

Cuối cùng, sau những giờ phút miệt mài lắp đặt và điều chỉnh, Lý Khang và Trần Linh cùng nhau đứng trước 'Bánh Xe Tương Trợ', ánh mắt họ rạng ngời niềm tự hào và hy vọng. Buổi chiều muộn, nắng dịu dần, gió mát từ sông thổi vào, mang theo hơi ẩm và sự mong chờ của đám đông. Tiếng nói chuyện xôn xao đã lắng xuống, nhường chỗ cho sự im lặng căng thẳng.

Lý Khang hít một hơi thật sâu, ra hiệu cho các thợ phụ lùi lại. Anh và Trần Linh cùng đặt tay lên một cái cần gạt lớn, ánh mắt họ giao nhau, truyền cho nhau sự quyết tâm. "Khởi động!" Lý Khang hô vang, giọng nói dứt khoát.

Một tiếng động cơ khí vang lên, không quá lớn nhưng đủ để thu hút sự chú ý. Bánh xe khổng lồ bằng gỗ và kim loại bắt đầu từ từ quay, chậm rãi lúc ban đầu, rồi tăng tốc dần đều. Nước từ sông An Bình được dẫn vào các ống dẫn, chảy xiết qua hệ thống, tạo ra một dòng chảy mạnh mẽ. Tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng bánh xe quay đều đặn, tạo nên một bản giao hưởng của sự lao động và sáng tạo.

Dòng nước được dẫn đến các cối xay nhỏ hơn, được bố trí một cách khoa học. Tiếng cối xay rào rào vang lên, nhịp nhàng và liên tục. Những hạt ngũ cốc được đổ vào, và chỉ trong chốc lát, bột mịn đã bắt đầu chảy ra, trắng tinh và thơm lừng. Hiệu quả rõ rệt đến mức khiến mọi người xung quanh kinh ngạc và reo hò. Từ sự tò mò ban đầu, đám đông giờ đây vỡ òa trong sự thán phục.

Lão Nông, người từng hoài nghi nhất, giờ đây mắt mở to, miệng há hốc. Ông vội vàng chạy đến, dùng tay hứng lấy một nắm bột mịn vừa xay ra, ngửi thử, rồi xoa xoa giữa các ngón tay. "Thật không ngờ! Thật không ngờ!" Ông lặp đi lặp lại, giọng nói run run vì xúc động. "Cứ thế này thì mỗi nhà không cần phải tốn sức xay gạo nữa rồi! Bao nhiêu đời nay, ta cứ nghĩ cái cối xay bằng sức người là giới hạn, ai dè..." Nụ cười nở trên khuôn mặt chai sạn của ông, một nụ cười mãn nguyện và đầy biết ơn.

Thị Trưởng Thành, với vẻ mặt phúc hậu giờ đây hoàn toàn tan biến nỗi lo âu, gật gù liên tục. Ông tiến đến gần Lý Khang và Trần Linh, vỗ vai họ đầy tự hào. "Đây đúng là phúc cho dân chúng An Bình! Hai cháu đã làm được một điều vĩ đại, không kém gì những vị tiên nhân ban phép!" Ông nói, trong mắt ẩn chứa một niềm hy vọng lớn lao vào tương lai của thị trấn.

Tạ Trần đứng đó, lặng lẽ quan sát. Ánh nắng chiều tà đổ xuống, nhuộm vàng cả cảnh vật, khiến hình ảnh 'Bánh Xe Tương Trợ' trở nên lộng lẫy như một biểu tượng của kỷ nguyên mới. Anh quay sang Tiểu An, đặt tay lên vai cậu bé, giọng nói trầm lắng nhưng đầy thâm thúy vang l��n. "Sức người, trí tuệ người, có thể làm nên những điều kỳ diệu không kém gì phép thuật... đôi khi còn bền vững hơn. Phép thuật có thể tiêu biến, linh khí có thể cạn kiệt, nhưng trí tuệ và khao khát cải thiện cuộc sống của con người thì không bao giờ."

Tiểu An, đôi mắt lấp lánh ánh sáng của sự hiểu biết, ngẩng đầu nhìn Tạ Trần. "Vậy là sau này chúng ta sẽ không còn phải dùng sức người nhiều nữa sao, tiên sinh? Chúng ta sẽ có nhiều thời gian hơn để đọc sách, để học hỏi những điều mới mẻ?" Giọng cậu bé đầy tò mò và hy vọng, như thể vừa nhìn thấy một cánh cửa rộng mở đến một thế giới hoàn toàn khác.

Tạ Trần khẽ gật đầu, nụ cười vẫn vương trên môi. "Đúng vậy, Tiểu An. Đây chính là sự luân hồi của vạn vật, không phải là vòng lặp của quyền lực hay sự bất tử, mà là sự tiếp nối của những giá trị nhân văn, của tri thức và lòng bao dung. Những thế hệ kế tiếp sẽ không còn khao khát thành tiên, mà sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, vun đắp cho một thế giới mà ở đó, con người tìm th���y sự trọn vẹn ngay trong chính cuộc đời bình thường của mình." Anh nói, ánh mắt xa xăm như nhìn thấy một tương lai rực rỡ, nơi Thị Trấn An Bình này chỉ là một hạt mầm nhỏ bé, nhưng lại chứa đựng toàn bộ tiềm năng của một nền văn minh phàm nhân vĩ đại.

Sự thành công của 'Bánh Xe Tương Trợ' không chỉ là một chiến thắng về kỹ thuật, mà còn là một minh chứng sống động cho triết lý "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đã âm thầm gieo trồng. Nó báo hiệu một trong nhiều bước khởi đầu cho sự phát triển vượt bậc của văn minh phàm nhân, nơi trí tuệ con người thay thế linh lực tiên đạo. Việc các thế hệ trẻ như Lý Khang và Trần Linh chủ động tìm tòi, sáng tạo để cải thiện cuộc sống hàng ngày báo hiệu một tương lai nơi "Nhân Đạo" sẽ phát triển theo những cách không ngờ, phá vỡ mọi định kiến cũ kỹ. Tạ Trần chứng kiến những sự kiện này, củng cố niềm tin của anh vào khả năng tự thân của nhân gian, không cần đến sự can thiệp của tiên đạo.

Khi những người thợ bắt đầu dọn dẹp, và ánh chiều tà dần buông xuống, Tạ Trần và Tiểu An lặng lẽ rời đi, để lại phía sau bờ sông An Bình đang rộn ràng tiếng cối xay và những nụ cười mãn nguyện. Tiếng bánh xe nước quay đều đặn, tiếng nước chảy xiết và tiếng cối xay rào rào hòa quyện vào nhau, tạo nên một khúc ca lao động và sáng tạo, khúc ca của một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của nhân gian, nơi con người là trung tâm của mọi sự phát triển.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free