Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1500: Kiệt: Khi Hạt Giống Ngưỡng Mộ Nảy Mầm

Mùi thuốc nhuộm thảo mộc, dẫu đã vơi đi nhiều phần nồng nàn, vẫn vương vấn nhẹ nhàng trong không khí chiều tà, mang theo chút ngọt ngào của hương hoa cỏ và sự ấm áp của những nỗ lực miệt mài. Kiệt, sau khi giúp Thanh thu dọn xưởng, cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ lùng. Anh bước đi trên con đường lát đá quen thuộc của Thị Trấn An Bình, nhưng đôi chân anh giờ đây không còn nặng nề bởi gánh nặng của sự so sánh hay ghen tỵ. Mỗi bước đi, anh cảm nhận rõ rệt sự thanh thản đang lan tỏa trong từng thớ thịt, từng mạch máu. Nắng chiều vàng óng như rót mật trên những mái ngói rêu phong, nhuộm vàng cả những dải lụa còn vương trên dây phơi, tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ. Tiếng cười nói từ những cửa hàng ven đường, tiếng rao hàng của những người bán rong, tất cả giờ đây đều trở nên du dương, không còn chói tai như trước. Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi, lòng không khỏi thầm cảm ơn. Không phải cảm ơn ai đó đã ban phát, mà là cảm ơn chính mình đã dám đối diện với những chấp niệm sâu thẳm trong tâm hồn, và cảm ơn Thanh đã mở lòng, không chỉ sẻ chia kiến thức mà còn gieo vào lòng anh một hạt giống của sự bao dung.

Khi bóng chiều dần buông, Thị Trấn An Bình bắt đầu lên đèn. Những chiếc đèn lồng giấy đủ màu sắc được thắp sáng, hắt những vầng sáng ấm áp xuống mặt đường, xua đi bóng tối chập choạng. Kiệt rảo bước về phía quán sách nhỏ của Tạ Trần, nơi mà anh biết luôn có một không khí tĩnh lặng, một sự bình yên khác lạ. Anh không định nói với Tạ Trần về những gì mình đã trải qua, nhưng dường như có một lực hút vô hình nào đó khiến anh muốn tìm đến nơi ấy, tìm đến sự hiện diện của vị thư sinh gầy gò mà sâu sắc. Anh muốn kể, không phải để than thở hay tìm kiếm lời khuyên, mà là để giãi bày, để chia sẻ một sự chuyển biến lớn lao mà anh vừa trải qua.

Quán sách của Tạ Trần, như mọi khi, vẫn chìm trong ánh sáng dịu nhẹ của những chiếc đèn lồng treo cao và ánh nến lung linh trên bàn trà. Mùi mực tàu, giấy cũ và gỗ đàn hương thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian hoài cổ, tĩnh mịch. Tiếng lật sách khe khẽ, tiếng bút lông sột soạt trên giấy của Tiểu An là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng ấy. Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, đang ngồi đọc sách bên bàn, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ trầm tư như thường lệ. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, tôn lên vẻ thanh thoát của khuôn mặt. Bên cạnh hắn, Tiểu An đang cặm cụi chép chữ, đôi mắt sáng thông minh chăm chú vào từng nét bút. Cậu bé, dẫu gầy gò, vẫn toát lên vẻ lanh lợi, hiếu học.

Kiệt đứng lặng một lúc ở ngưỡng cửa, hít thở thật sâu hương vị đặc trưng của quán sách. Một cảm giác xấu hổ nhẹ thoáng qua trong lòng anh khi nhớ về những lần anh đã từng mang theo sự ganh tỵ, sự u uất đến nơi này, tìm kiếm lời khuyên từ Tạ Trần mà vẫn không thực sự muốn thay đổi. Nhưng giờ đây, sự xấu hổ ấy nhanh chóng được thay thế bằng một sự chân thành và lòng biết ơn sâu sắc. Anh bước vào, tiếng bước chân khẽ khàng trên sàn gỗ.

Tạ Trần dường như cảm nhận được sự hiện diện của anh mà không cần ngẩng đầu. Hắn vẫn giữ nguyên tư thế đọc sách, nhưng đôi môi khẽ cong lên thành một nụ cười khó nhận ra. Tiểu An là người đầu tiên ngẩng lên, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò.

"Kiệt ca ca!" Cậu bé thì thầm, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió.

Tạ Trần lúc này mới chậm rãi đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn gặp ánh mắt Kiệt. Trong khoảnh khắc ấy, Kiệt cảm thấy Tạ Trần như có thể nhìn thấu mọi điều trong lòng mình, từ sự hổ thẹn của quá khứ đến sự thanh thản của hiện tại. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi.

"Tiên sinh..." Kiệt lên tiếng, giọng nói anh mang theo chút nghẹn ngào, như thể có điều gì đó mắc kẹt ở cổ họng. "Con... con có điều muốn bẩm báo."

Tạ Trần nhẹ nhàng đưa tay chỉ vào chiếc ghế đối diện, trên bàn đã sẵn một bộ ấm trà nhỏ. "Ngồi đi, uống chén trà nóng đã. Đường xa đến đây, hẳn ng��ơi cũng mệt mỏi." Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, như làn nước mát xoa dịu những gợn sóng trong lòng Kiệt.

Kiệt cúi đầu, lòng cảm thấy ấm áp. Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã nhuốm màu thời gian, mùi gỗ cũ càng rõ ràng hơn khi anh ngồi gần. Hơi ấm từ chén trà Tạ Trần vừa rót lan tỏa trong không khí, phảng phất hương thơm của hoa cúc. Anh nâng chén trà lên, hớp một ngụm nhỏ, vị chát nhẹ rồi ngọt hậu tan dần nơi đầu lưỡi.

"Con đã... đã quá thiển cận, tiên sinh ạ." Kiệt thở dài một hơi, như trút bỏ một gánh nặng đã đè nén anh bấy lâu. Anh bắt đầu kể, giọng điệu từ từ, từng chút một, về buổi chiều ở xưởng nhuộm của Thanh. Anh kể về cách Thanh giảng giải tận tâm, về sự kiên nhẫn của cô khi hướng dẫn những người học trò, về nụ cười rạng rỡ của cô khi nói về tình yêu với nghề, với những sắc màu tự nhiên. Anh không bỏ sót chi tiết nào, từ mùi thuốc nhuộm đến ánh sáng len lỏi qua ô cửa sổ, đến cái cách Thanh đặt tay lên vai anh, vỗ về an ủi.

"Con đã từng ghen tỵ với Thanh, tiên sinh ạ," Kiệt nói, ánh mắt anh nhìn vào chén trà, những hình ảnh về quá khứ ghen ghét, đố kỵ hiện rõ trong tâm trí. "Cảm thấy mình kém cỏi, cảm thấy thế giới này thật bất công khi cô ấy có được tài năng, có được sự yêu mến của mọi người mà con không có. Con đã để chấp niệm làm mờ mắt, không nhìn thấy được những giá trị thật sự." Anh ngẩng đầu, ánh mắt đã trở nên trong trẻo hơn, không còn vẻ u uất như trước. "Nhưng hôm nay, khi nhìn cô ấy say sưa giảng giải, nhìn ánh mắt những người học trò, con mới nhận ra... tài năng của cô ấy không chỉ ở kỹ thuật, mà còn ở tấm lòng sẻ chia. Cô ấy không giữ riêng bí quyết, không sợ ai đó sẽ vượt qua mình. Cô ấy chỉ muốn mang cái đẹp, cái tinh hoa của nghề nhuộm đến với tất cả mọi người."

Tạ Trần lắng nghe Kiệt một cách cẩn trọng, không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng mà thấu hiểu. "Sự ngưỡng mộ chân thành, đôi khi, còn quý giá hơn sự ghen tỵ vô cớ, Kiệt ạ." Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Kiệt, như muốn truyền thêm sức mạnh và niềm tin cho anh. "Nó là hạt giống của sự tiến bộ, của việc học hỏi không ngừng. Ghen tỵ chỉ khiến tâm hồn khô héo, tầm nhìn bị bó hẹp. Còn ngưỡng mộ, nó sẽ mở rộng tâm hồn ngươi, giúp ngươi thấy được những điều tốt đẹp, những điều đáng để noi theo, đáng để học hỏi."

Tiểu An, dẫu còn nhỏ tuổi, cũng chăm chú lắng nghe cuộc trò chuyện. Cậu bé khẽ ngẩng đầu nhìn Kiệt, rồi lại nhìn Tạ Trần, như muốn ghi nhớ từng lời nói, từng sắc thái cảm xúc. Trong không gian tĩnh lặng của quán sách, dưới ánh đèn dầu dịu nhẹ, những lời nói của Tạ Trần như một tia sáng, rọi chiếu vào những góc khuất trong tâm hồn Kiệt, giúp anh thanh lọc những tạp niệm còn sót lại. Anh cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một sự giải thoát khỏi những gông cùm vô hình đã trói buộc anh bấy lâu. Hương trà thơm, mùi sách cũ, và sự hiện diện của Tạ Trần đã tạo nên một khoảnh khắc thiêng liêng, nơi một chấp niệm cũ được buông bỏ, và một hạt giống mới của sự khiêm tốn và lòng biết ơn đã được gieo mầm.

***

Đêm đã buông xuống hẳn, trùm lên Thị Trấn An Bình một tấm màn nhung huyền bí. Ngoài cửa sổ quán sách, ánh trăng tròn vành vạnh như một viên ngọc bích treo giữa bầu trời đen thẳm, hắt những vệt sáng bạc xuống con đường vắng. Tiếng côn trùng rả rích từ vườn cây sau quán, tiếng gió đêm khẽ xào xạc trên những tán lá, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của đêm khuya. Bên trong quán, Tạ Trần đã thắp thêm vài ngọn nến, khiến ánh sáng trở nên ấm áp và huyền ảo hơn. Mùi hương của đất ẩm sau một cơn mưa nhỏ ban chiều cũng theo gió thoảng vào, hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng, càng làm tăng thêm vẻ thanh tịnh của không gian.

Kiệt và Tạ Trần vẫn ngồi đối diện nhau, dường như thời gian đã ngừng trôi. Tiểu An đã ngủ gật trên bàn, đầu tựa vào chồng sách, những ngón tay nhỏ vẫn nắm chặt cây bút lông. Tạ Trần nhẹ nhàng khoác lên vai cậu bé một tấm chăn mỏng, rồi quay lại nhìn Kiệt, ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh và thấu hiểu.

Kiệt hớp thêm một ngụm trà, lòng anh giờ đây đã không còn gợn chút xấu hổ hay u uất nào. Anh cảm thấy như vừa trút bỏ một lớp vỏ bọc nặng nề, để lộ ra một con người mới mẻ, trong trẻo hơn. Nhưng vẫn còn một chút e dè, một câu hỏi lớn đang đè nặng trong tâm trí anh.

"Con... con muốn học hỏi từ Thanh, tiên sinh ạ," Kiệt nói, giọng anh trầm hơn, pha chút quyết tâm. "Không chỉ kỹ thuật nhuộm vải, mà cả tấm lòng của cô ấy. Con muốn hiểu sâu sắc hơn về cái cách cô ấy có thể vô tư sẻ chia, vô tư cống hiến mà không màng danh lợi." Anh ngước nhìn Tạ Trần, ánh mắt đong đầy sự khao khát. "Nhưng liệu con có thể làm được không? Liệu cô ấy có chấp nhận một kẻ từng ghen tỵ như con? Liệu con có thể vượt qua được cái bóng của chính mình, để thực sự trở thành một người như cô ấy, một người có thể mang lại giá trị cho cộng đồng?"

Tạ Trần khẽ đặt tay lên vai Kiệt, một cái vỗ nhẹ nhưng chứa đựng một sức mạnh trấn an phi thường. Hắn không trực tiếp trả lời, mà lại dẫn dắt Kiệt vào một suy nghĩ sâu xa hơn, một triết lý mà hắn đã luôn theo đuổi. "Tài năng thực sự không bao giờ sợ bị vư��t qua, bởi vì nó luôn tìm cách vươn tới cái mới, tìm cách hoàn thiện bản thân, Kiệt ạ. Nó không nhìn vào những gì đã có, mà nhìn vào những gì có thể có, những gì có thể sáng tạo thêm." Hắn ngừng một lát, ánh mắt dõi ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang vẽ nên những bóng đổ kỳ ảo. "Lòng sẻ chia không bao giờ tính toán thiệt hơn, bởi vì nó tìm thấy niềm vui trong sự phát triển của người khác, trong sự lan tỏa của cái đẹp và tri thức. Khi ngươi cho đi, ngươi không mất đi, mà ngươi làm cho cái ngươi có trở nên phong phú hơn, rộng lớn hơn, bởi vì nó đã kết nối với nhiều tâm hồn khác."

Tạ Trần quay lại nhìn Kiệt, ánh mắt hắn như ngọn đèn soi rọi vào tâm hồn anh. "Ngươi đã nhận ra điều đó, vậy thì con đường đã mở ra rồi. Sự ngưỡng mộ, khi nó trở thành động lực để học hỏi và hoàn thiện bản thân, thì nó không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh. Nó giúp ngươi vượt qua giới hạn của chính mình, vượt qua cái tôi ích kỷ, và kết nối với những người tài năng khác, cùng nhau tạo nên những điều tốt đẹp hơn cho nhân gian này."

Hắn nhấp một ngụm trà, tiếp tục lời nói như thể đang chậm rãi khắc từng chữ vào tâm trí Kiệt. "Chấp niệm về sự vượt trội, về việc phải là người duy nhất sở hữu tài năng, chính là sợi dây vô hình trói buộc con người vào một vòng lặp của sự đau khổ và cô độc. Khi ngươi phá bỏ được sợi dây ấy, ngươi sẽ thấy thế giới này rộng lớn biết bao, và mỗi người đều là một mảnh ghép độc đáo, không thể thay thế. Khi ấy, sự học hỏi không còn là cuộc đua, mà là một hành trình khám phá không ngừng, một cuộc giao duyên của tri thức và tâm hồn."

Kiệt gật đầu chậm rãi, như thể mỗi lời Tạ Trần nói đều thấm sâu vào tận xương tủy anh. Anh cảm thấy một luồng khí mát lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà là sự thanh tẩy, sự giác ngộ. Anh đã hiểu. Anh đã hiểu rằng cái gọi là "tài năng" mà anh từng khao khát độc chiếm, thực chất chỉ là một phần nhỏ bé của bức tranh lớn hơn nhiều. Cái "tấm lòng" của Thanh, cái khả năng sẻ chia không vụ lợi, mới là thứ tài sản quý giá nhất, thứ có thể nuôi dưỡng v�� phát triển cả một cộng đồng.

Anh nhìn Tạ Trần, trong ánh mắt không còn vẻ ganh đua hay tự ti, mà là sự khiêm tốn và ngưỡng mộ chân thành. Anh cảm thấy biết ơn vô hạn. Không có những lời khuyên sâu sắc của Tạ Trần, có lẽ anh sẽ mãi chìm đắm trong vũng lầy của sự ghen tỵ, của những chấp niệm vô nghĩa. Hắn không ban cho anh sức mạnh siêu nhiên, không chỉ cho anh con đường tắt để thành tiên, nhưng lại giúp anh tìm thấy con đường để "sống" một cách trọn vẹn nhất, một con đường mà không cần đến phép thuật hay quyền năng, chỉ cần đến sự chân thành, lòng khiêm tốn và ý chí học hỏi không ngừng.

Kiệt đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần. "Con đã hiểu, tiên sinh. Con sẽ không làm người thất vọng." Giọng anh chắc nịch, không còn chút do dự nào. Anh nhìn Tiểu An đang say giấc nồng, khẽ mỉm cười. Cậu bé, cũng như anh, đang được nuôi dưỡng bởi những tư tưởng mới mẻ, những hạt giống của "Nhân Đạo" đang dần bén rễ sâu sắc trong Thị Trấn An Bình này, chuẩn bị cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà ở đó, con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

***

Khi Kiệt rời khỏi quán sách của Tạ Trần, màn đêm đã bao phủ hoàn toàn Thị Trấn An Bình. Con đường lát đá ẩm ướt dưới chân anh phản chiếu ánh trăng bạc, tạo nên một con đường sáng mờ ảo giữa bóng tối. Tiếng côn trùng đêm rả rích càng thêm rõ ràng, hòa cùng tiếng gió rì rào trên những mái nhà. Không khí đêm se lạnh vuốt ve làn da, mang theo hương đất ẩm và mùi hoa dại. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà còn thức, thoang thoảng đâu đó, nhắc nhở anh về cuộc sống đời thường, về những bữa cơm gia đình ấm cúng.

Kiệt bước đi, bóng anh đổ dài dưới ánh trăng, rồi lại ngắn lại khi đi qua những khu vực có đèn lồng. Tâm trí anh giờ đây không còn nặng trĩu bởi những lo âu, ghen tỵ hay sự tự ti. Thay vào đó, nó ngập tràn những suy nghĩ về Thanh, về những lời Tạ Trần đã nói, và về tương lai của chính mình. Những lời của Tạ Trần vẫn văng vẳng bên tai anh, như một bản kinh triết lý nhẹ nhàng, thanh tịnh. "Sự ngưỡng mộ chân thành... là hạt giống của sự tiến bộ... lòng sẻ chia không bao giờ tính toán thiệt hơn... là sức mạnh để vượt qua giới hạn của chính mình..."

Anh đã lãng phí quá nhiều thời gian vào sự ghen tỵ vô nghĩa, vào việc cố gắng chứng tỏ bản thân mình vượt trội. Anh đã từng nghĩ rằng tài năng là thứ cần phải giữ khư khư, là vũ khí để chiến thắng người khác. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng tài năng đích thực, như của Thanh, không phải là để độc chiếm, mà là để lan tỏa, để làm giàu cho cộng đồng. Thanh không phải là đối thủ, cô ấy là người thầy, là nguồn cảm hứng. Cô ấy đã chỉ cho anh thấy một con đường khác, một con đường mà anh chưa từng dám nghĩ tới.

Trong khoảnh khắc ấy, sự ghen tỵ đã hoàn toàn tan biến khỏi tâm hồn Kiệt, như sương tan dưới ánh bình minh. Thay vào đó là một cảm giác nhẹ nhõm, thanh thản và một nguồn năng lượng mới mẻ, dâng trào trong lồng ngực. Anh cảm thấy như mình vừa thoát ra khỏi một cái kén chật hẹp, để rồi vươn mình bay lượn trong một bầu trời rộng lớn hơn nhiều. Anh hình dung về những màu sắc mới, những kỹ thuật nhuộm vải tinh xảo mà anh sẽ học hỏi từ Thanh. Anh sẽ không còn giấu giếm hay giữ riêng cho mình nữa. Anh sẽ học, và anh sẽ chia sẻ. Anh sẽ mang những gì mình học được, những gì mình sáng tạo ra, để làm đẹp thêm cho cuộc sống này, để cống hiến cho Thị Trấn An Bình.

Anh ngẩng đầu nhìn trăng, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Nụ cười ấy không còn vẻ gượng gạo hay che giấu, mà là sự chân thành, sự mãn nguyện của một người vừa tìm thấy con đường cho chính mình. Anh bước nhanh hơn, như thể muốn ngay lập tức bắt tay vào việc thực hiện những ý tưởng mới đang trào dâng trong lòng. Mỗi bước chân của anh giờ đây đều vững chãi, tràn đầy niềm tin. Anh biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng anh không còn sợ hãi. Bởi lẽ, anh đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc đời mình, không phải ở sức mạnh hay quyền năng, mà ở sự học hỏi không ngừng, ở lòng khiêm tốn, và ở khả năng sẻ chia.

Đây chính là con đường mà tiên sinh Tạ Trần đã âm thầm gieo mầm, con đường của nhân gian. Một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, nơi mà sự lu��n hồi của vạn vật không còn là vòng lặp của quyền lực hay sự bất tử, mà là sự tiếp nối của những giá trị nhân văn, của tri thức và lòng bao dung. Những thế hệ kế tiếp sẽ không còn khao khát thành tiên, mà sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, vun đắp cho một thế giới mà ở đó, con người tìm thấy sự trọn vẹn ngay trong chính cuộc đời bình thường của mình. Kiệt, với tâm hồn đã được gột rửa, đã sẵn sàng để trở thành một phần của kỷ nguyên ấy, một minh chứng sống động cho triết lý "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đã gieo trồng.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free