Nhân gian bất tu tiên - Chương 1506: Bàn Tay Phàm Trần: Dòng Chảy Tri Thức
Mặt trời đã lên cao, rắc vàng lên dòng Bích Thủy, nơi hơi nước bảng lảng như một dải lụa mỏng vắt ngang. Trên công trường, không khí vẫn hừng hực sức sống, nhưng đã pha thêm một sắc thái khác, không còn đơn thuần là niềm hân hoan vỡ òa như buổi bình minh vừa qua. Hệ thống Cẩu Thủy Lực và Ròng Rọc Đa Tầng, được ví như cánh tay khổng lồ của trí tuệ phàm nhân, đang hoạt động hết công suất. Những khối đá khổng lồ, từng là gánh nặng không thể lay chuyển, giờ đây được nâng lên, hạ xuống một cách nhịp nhàng, chính xác đến từng li, từng tí, đặt vào vị trí đã định trên những trụ cầu sừng sững giữa dòng. Mỗi chuyển động của ròng rọc, mỗi tiếng rít nhẹ của dây cáp, đều là một nốt nhạc trong bản giao hưởng của sự kiến tạo, vang vọng khắp đôi bờ, như lời khẳng định về sức mạnh không cần đến tiên pháp.
Cây cầu đã hình thành rõ nét hơn, những nhịp đầu tiên đã nối liền đất liền với các trụ giữa sông, tạo nên một hình hài vững chãi, một minh chứng hùng hồn cho sự kiên trì và trí tuệ của con người. Dân làng, những người thợ, những thanh niên trai tráng, ai nấy đều hăng say lao ��ộng, mồ hôi ướt đẫm lưng áo nhưng ánh mắt rạng ngời niềm tự hào. Họ không chỉ xây cầu, họ đang xây dựng tương lai, xây dựng niềm tin vào chính bản thân mình. Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh trong bộ áo vải bố cũ kỹ, cùng Tiểu An đứng trên một gò đất cao, lặng lẽ quan sát. Đôi mắt anh sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, không chỉ là hiện thực trước mắt mà cả những điều tiềm ẩn bên trong. Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, không ngừng ghi chép vào cuốn sổ đã sờn cũ của mình, nét chữ non nớt nhưng đầy cẩn trọng, ghi lại từng chi tiết, từng khoảnh khắc đáng giá của kỷ nguyên mới đang khai sinh.
"Tiên sinh Tạ Trần, quả là một kỳ công! Hệ thống này giúp chúng ta đẩy nhanh tiến độ gấp bội!" Lý Khang bước đến, gương mặt hốc hác vì làm việc liên tục nhưng đôi mắt vẫn rạng rỡ, giọng nói đầy hân hoan. Thanh niên trẻ tuổi này, với nhiệt huyết và trí tuệ của mình, đã cùng Trần Linh trở thành những kiến trúc sư không phép thuật đầu tiên của kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu. Y hướng ánh mắt về phía cây cầu đang dần hoàn thiện, niềm tự hào không thể che giấu.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười mãn nguyện. "Kỳ công ấy không phải do một người, mà là do sự đồng lòng, do trí tuệ chung của tất cả. Sức mạnh của trí tuệ con người, khi biết cách tận dụng tự nhiên, còn vượt xa phép màu." Anh nói, giọng trầm tĩnh, điềm đạm.
Nhưng ngay lúc ấy, Thanh, người thợ cả già dặn với tay chân chai sạn và ánh mắt sắc sảo của người từng trải, lại đang nhìn chăm chú vào một đoạn bờ sông phía hạ lưu, vẻ mặt thoáng chút lo lắng. Y không reo hò hay tán thưởng như những người khác, mà giữ sự trầm tĩnh cố hữu của mình. "Nhưng mà, Lý Khang, dòng chảy có vẻ đã thay đổi... Bờ sông phía dưới đang bị xói mòn nhanh hơn dự kiến. Nếu cứ thế này, sẽ ảnh hưởng đến các làng mạc hạ lưu."
Lời của Thanh như một làn gió lạnh thổi qua giữa không khí hân hoan. Lý Khang và Trần Linh, đang đứng gần đó, lập tức quay lại, ánh mắt họ tập trung vào điểm mà Thanh chỉ. Quả thật, dòng nước ở đoạn sông hạ lưu, nơi vốn dĩ hiền hòa hơn, giờ đây chảy xiết hơn hẳn, cuộn xoáy và đục ngầu, đang từng chút một gặm nhấm vào bờ đất, cuốn trôi đi những tảng phù sa màu mỡ. Những mảng đất lớn đã sạt lở, lộ ra những gốc cây trơ trụi, xiêu vẹo, như những chứng nhân câm nín cho sự tàn phá của dòng nước. Không khí từ hân hoan chuyển sang một chút băn khoăn, lo lắng.
Tạ Trần khẽ gật đầu, biểu lộ sự đồng tình với nhận xét của Thanh, ánh mắt anh cũng hướng về phía hạ lưu. Anh không nói gì thêm, nhưng ánh mắt ấy dường như đã nhìn thấy không chỉ hiện trạng mà cả những hệ quả tiềm ẩn. Xây dựng một công trình vĩ đại như cây cầu này, dù là thành tựu rực rỡ của nhân gian, cũng không thể tránh khỏi những biến đổi trong tự nhiên. Mọi hành động, dù tốt đẹp đến đâu, cũng đều mang theo nhân quả, đều tạo ra những gợn sóng lan tỏa khắp vạn vật. Đó là quy luật bất biến của thế gian.
Lý Khang và Trần Linh lập tức sải bước tới bờ sông, bắt đầu ghi chép, đo đạc, ánh mắt họ tràn đầy sự tập trung và quyết tâm. Họ không còn là những thư sinh chỉ biết đọc sách, mà đã trở thành những kỹ sư thực thụ, những ngư��i tiên phong đối mặt với thử thách bằng trí tuệ và sự kiên trì. Dân làng và công nhân, sau phút giây chững lại, cũng bắt đầu bàn tán xôn xao. Niềm vui vừa rồi dường như bị một đám mây nhỏ che phủ.
Ông Lão Tiều Phu, với chiếc rìu gỗ cũ kỹ trên tay, dáng người gầy gò, lưng còng nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, đứng lặng lẽ bên Tạ Trần. Ông nhìn về phía đoạn sông bị xói mòn, rồi lại quay sang nhìn Tạ Trần. "Sông nước có linh hồn của nó. Khi ta thay đổi một điều, nó sẽ tự điều chỉnh theo cách riêng. Vấn đề không phải là ngăn cản nó, mà là hiểu nó." Giọng nói ông lão chậm rãi, từ tốn, mang theo sự trầm tĩnh của tháng năm, chứa đựng đạo lý sâu xa của người đã sống cả đời nương tựa vào tự nhiên.
Tạ Trần khẽ gật đầu. Anh hiểu rằng, đây chính là một trong những bài học đầu tiên mà kỷ nguyên mới phải đối mặt: sự hài hòa với tự nhiên. Không phải cứ có sức mạnh là có thể thay đổi mọi thứ theo ý muốn. Sức mạnh vĩ đại nhất đôi khi lại nằm ở sự thấu hiểu và nương theo. Ánh nắng ban mai vẫn rực rỡ, nhưng giờ đây, nó không chỉ chiếu rọi lên thành quả lao động, mà còn làm nổi bật những thách thức mới, những vấn đề mà trí tuệ phàm nhân cần phải giải quyết, không bằng phép thuật, mà bằng sự tinh tế và khả năng thấu hiểu vạn vật.
Tiểu An vẫn say sưa ghi chép, đôi mắt thằng bé lấp lánh sự ngưỡng mộ và tò mò. Thằng bé biết rằng, những gì mình đang chứng kiến không chỉ là một công trình, mà là sự khai sinh của một kỷ nguyên mới, nơi phép thuật không còn đến từ tiên nhân, mà đến từ chính trí tuệ và sự kiên trì của con người. Sự thành công của Hệ thống Cẩu Thủy Lực và Ròng Rọc Đa Tầng này là tiền đề cho nhiều phát minh cơ khí và kỹ thuật khác trong tương lai, đánh dấu sự trỗi dậy mạnh mẽ của khoa học phàm nhân. Nhưng ngay cả khi đạt được thành tựu ấy, con người vẫn phải đối mặt với những thử thách mới, phức tạp hơn, đòi hỏi một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về thế giới tự nhiên mà họ đang chung sống. Tạ Trần nhìn Tiểu An, khẽ mỉm cười. Thằng bé đang không chỉ ghi chép sự kiện, mà còn ghi chép lại những bài học đầu tiên về sự cân bằng và hài hòa, những nền tảng cho một nền văn minh bền vững.
***
Buổi trưa, nắng ấm áp rải vàng qua khung cửa sổ quán sách của Tạ Trần, tạo nên một không khí yên bình, tĩnh lặng. Mùi trà thơm nhẹ nhàng thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy cũ, mùi gỗ mộc mạc của những kệ sách chất đầy tri thức. Thế nhưng, sự tĩnh lặng ấy lại bị phá vỡ bởi những tiếng thảo luận sôi nổi, đôi khi là tiếng vỗ bàn đầy sốt ruột. Lý Khang, Trần Linh, Thanh và Ông Lão Tiều Phu đang quây quần bên chiếc bàn trà cũ kỹ, trải ra những bản đồ và thảo luận không ngừng. Trên bản đồ, những đường vẽ chi chít biểu thị dòng chảy, những khu vực xói mòn được đánh dấu đỏ, trông thật đáng lo ngại.
"Chúng ta đã thử dùng đá đắp vào rồi, nhưng không ăn thua. Dòng chảy quá mạnh, chẳng mấy chốc lại cuốn trôi hết." Lý Khang nói, giọng y lộ rõ vẻ mệt mỏi và thất vọng. "Hơn nữa, nếu cứ tiếp tục đắp đá, chi phí sẽ rất lớn, lại còn phá vỡ cảnh quan tự nhiên. Chúng ta không thể chỉ xây cây cầu này mà bỏ qua sự an toàn của các làng mạc hạ lưu." Y chỉ vào một điểm trên bản đồ, n��i có một ngôi làng nhỏ, chỉ cách đoạn xói mòn vài dặm. Ánh mắt y đầy lo lắng cho người dân.
Trần Linh gật đầu, khuôn mặt thanh tú giờ đây cũng hằn lên vẻ suy tư. "Chúng ta cần một giải pháp bền vững hơn, không chỉ là tạm thời chặn đứng dòng chảy. Nó phải là một phần của tự nhiên, nương theo tự nhiên." Nàng đặt tay lên bản đồ, miết nhẹ theo đường cong của dòng sông. Nàng biết rằng, vấn đề này không thể giải quyết bằng sức mạnh cơ học đơn thuần, mà cần một sự thấu hiểu sâu sắc hơn.
Thanh, thợ cả với kinh nghiệm phong phú, trầm ngâm vuốt râu. "Ta đã thử nhiều cách từ thời trẻ, nhưng dòng sông này luôn có cách riêng để thể hiện sức mạnh của nó. Cứ chống lại nó thì nó sẽ càng dữ tợn. Phải biết nương theo, dẫn dắt nó..." Y nhìn về phía Ông Lão Tiều Phu, như tìm kiếm sự đồng tình từ người có trí tuệ dân gian.
Ông Lão Tiều Phu khẽ mỉm cười hiền hậu, gật đầu. "Dòng sông cũng có tính khí của nó. Cứ chống lại nó thì nó sẽ càng giận dữ. Phải biết nương theo, dẫn dắt nó." Giọng nói ông lão chậm rãi, từ tốn, mang theo sự trầm tĩnh của tháng năm, nhưng lại chứa đựng đạo lý sâu xa. "Ngày xưa, tổ tiên ta khi khai hoang lập nghiệp cũng gặp những con sông hung dữ. Họ không dùng sức mạnh để ngăn cản, mà dùng trí tuệ để dẫn dắt, để cùng chung sống."
Tạ Trần ngồi một bên, im lặng lắng nghe. Anh không tham gia vào cuộc thảo luận sôi nổi, nhưng đôi mắt anh vẫn dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của họ. Anh hiểu rằng, đây là một quá trình tự nhiên của sự khám phá, nơi con người phải tự mình tìm ra con đường. Anh chỉ là một người quan sát, một điểm tựa triết lý, không phải là người trực tiếp đưa ra giải pháp. Anh tin vào khả năng của Lý Khang, Trần Linh và Thanh.
"Vạn vật tự nhiên đều có quy luật riêng. Đôi khi, hiểu được quy luật ấy còn quan trọng hơn việc dùng sức mạnh để thay đổi nó." Tạ Trần nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại có sức nặng, khiến mọi người đều phải lắng nghe. Anh đưa tay chỉ vào một hình vẽ dòng chảy trên bản đồ, nơi một con suối nhỏ uốn lượn quanh những hàng cây cổ thụ, không nói gì thêm, chỉ một cử chỉ đơn giản. Anh không đưa ra giải pháp cụ thể, mà chỉ gợi mở một hướng đi, một cách tư duy. Đó là phong cách "vô vi" của anh, không can thiệp trực tiếp, nhưng lại có sức ảnh hưởng sâu sắc.
Lý Khang và Trần Linh nhìn theo ngón tay Tạ Trần, ánh mắt họ tập trung vào hình vẽ. Dòng suối nhỏ ấy, dù yếu ớt, nhưng lại giữ được bờ đất vững chắc nhờ những hàng cây rễ sâu, những phiến đá tự nhiên phân tán dòng chảy. Một tia sáng lóe lên trong đầu Lý Khang. Y chợt nhớ về những kiến thức cổ xưa mà y từng đọc được trong những cuốn sách cũ kỹ, về cách những người phàm nhân ngày xưa đã bảo vệ bờ sông, bờ đê bằng những hàng cây, bằng cách điều hướng dòng chảy chứ không phải ngăn cản nó một cách thô bạo.
"Đúng rồi!" Lý Khang đột nhiên vỗ đùi một cái rõ kêu, khiến mọi người giật mình. Ánh mắt y sáng bừng, tràn đầy sự phấn khích như vừa tìm thấy một kho báu. "Tại sao chúng ta không thử dùng phương pháp sinh học kết hợp thủy lực... như cách những thân cây bám rễ vào đất để giữ đất vậy? Chúng ta có thể trồng những hàng cây thân thiện với nước, có bộ rễ chắc khỏe dọc theo bờ sông, kết hợp với việc xây dựng những cấu trúc nhỏ bằng đá, bằng cành cây để điều hướng dòng chảy, làm chậm tốc độ nước!"
Trần Linh cũng như bừng tỉnh, đôi mắt nàng lấp lánh sự thông minh. "Chính xác! Chúng ta có thể nghiên cứu các loại cây bản địa có khả năng giữ đất tốt, và thiết kế các cấu trúc giảm tốc dòng chảy dựa trên nguyên lý thủy động lực học, để nước chảy êm hơn, bồi đắp phù sa thay vì xói mòn. Điều này vừa bảo vệ môi trường, vừa bền vững về lâu dài!" Nàng lập tức lấy bút, bắt đầu phác thảo những ý tưởng mới lên một tờ giấy trắng.
Thanh gật gù liên tục, trên gương mặt chai sạn hiện lên nụ cười hiếm hoi. "Nương theo tự nhiên, dẫn dắt dòng chảy... Đúng là đạo lý của tổ tiên để lại. Ta có thể tìm được những người thợ có kinh nghiệm về việc trồng cây ven sông, và những loại cây phù hợp."
Ông Lão Tiều Phu mỉm cười mãn nguyện, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. "Đó mới là trí tuệ của con người, không phải sức mạnh hay phép thuật. Hiểu được quy luật của trời đất, và dùng chính đôi tay mình để kiến tạo sự hài hòa."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười vẫn mãn nguyện như lúc đầu. Anh không nói gì thêm, nhưng trong lòng anh, một hạt mầm hy vọng mới đã được gieo. Anh tin rằng, tinh thần hợp tác, sáng tạo và giải quyết vấn đề của Lý Khang, Trần Linh, Thanh và cả cộng đồng sẽ trở thành nền tảng cho sự phát triển bền vững của kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu'. Kỷ nguyên nơi nhân tính được trân trọng, nơi phàm nhân không còn khao khát thành tiên, mà chỉ khao khát được "sống một đời bình thường" trọn vẹn và ý nghĩa, kiến tạo nên nhân gian mới, từng viên gạch, từng nhịp cầu, bằng chính đôi bàn tay và khối óc của mình. Anh biết rằng, những gì họ đang làm hôm nay, không chỉ là giải quyết một vấn đề, mà còn là đặt nền móng cho một triết lý sống mới, một con đường mới cho nhân loại.
***
Khi ánh nắng vàng dịu của buổi chiều muộn trải dài trên dòng sông Bích Thủy, nhuộm đỏ cả một vùng trời, công trường xây cầu đã tạm lắng xuống, nhường chỗ cho một cảnh tượng mới, tràn đầy sức sống và hy vọng. Hàng trăm dân làng, dưới sự hướng dẫn tỉ mỉ của Lý Khang, Trần Linh và Thanh, đang cần mẫn thực hiện dự án 'Đê chắn sóng sinh học'. Không còn tiếng cẩu thủy lực ầm ĩ, thay vào đó là tiếng người dân trao đổi râm ran, tiếng cuốc xẻng nhẹ nhàng đào đất, tiếng gió xào xạc qua tán lá non mới trồng.
Lý Khang, với khuôn mặt lấm lem bùn đất, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực niềm nhiệt huyết, đang chỉ dẫn một nhóm thanh niên cách trồng những hàng cây liễu non dọc theo bờ sông. "Phải đào hố sâu một chút, để rễ cây có thể bám chắc vào đất. Những cây này sẽ là bức tường sống của chúng ta, các ngươi hiểu chứ?" Giọng y vang lên đầy hào hứng. Những cây liễu với cành lá xanh mướt, thân mảnh mai nhưng bộ rễ lại có khả năng bám đất cực tốt, được lựa chọn kỹ càng sau nhiều ngày nghiên cứu của Lý Khang và Trần Linh.
Trần Linh thì đang cùng một nhóm phụ nữ và trẻ em, tỉ mẩn xếp đặt những viên đá nhỏ, những cành cây khô thành những cấu trúc đặc biệt dưới nước, theo hình dáng đã được nàng phác thảo. Đó là những "đê chắn sóng mini", những "kênh dẫn dòng tự nhiên" được thiết kế để điều chỉnh dòng chảy, làm chậm tốc độ nước, để nước không còn va đập trực tiếp vào bờ mà chảy êm đềm hơn, bồi đắp phù sa. Nàng giải thích cặn kẽ từng nguyên lý, từng tác dụng của chúng, khiến mọi người đều ngạc nhiên trước sự tinh tế của khoa học phàm nhân. "Mỗi viên đá, mỗi cành cây này đều có ý nghĩa của nó. Chúng ta không chống lại dòng nước, mà chúng ta dẫn dắt nó, để nó trở thành bạn của chúng ta."
Thanh, người thợ cả già dặn, cùng với Ông Lão Tiều Phu, đang giám sát tổng thể, đảm bảo mọi việc diễn ra suôn sẻ. Thanh hướng dẫn cách gia cố bờ đất bằng những thân tre chắc chắn, đan xen với rễ cây, tạo thành một hệ thống liên kết vững chãi. Ông Lão Tiều Phu thì đi lại giữa những người dân, kể cho họ nghe những câu chuyện về kinh nghiệm giữ đất, giữ làng của tổ tiên, truyền cho họ niềm tin và sự kiên trì.
Từ xa, Tạ Trần cùng Tiểu An đứng trên một gò đất cao, lặng lẽ quan sát toàn bộ khung cảnh. Ánh nắng chiều tà chiếu rọi lên thân hình gầy gò của Tạ Trần, khiến anh trông càng thêm trầm mặc. Hơi ẩm từ sông mang theo mùi đất ẩm, mùi cây cỏ tươi mới, hòa quyện vào không khí trong lành. Tiếng nước sông chảy giờ đây đã êm đềm hơn, không còn dữ dội như trước, như thể tự nhiên cũng đang dần chấp nhận sự điều chỉnh của con người.
"Tiên sinh, những hàng cây này có thể giữ đất tốt hơn cả đá sao?" Tiểu An hỏi, đôi mắt toát lên vẻ tò mò, tay vẫn không ngừng ghi chép vào cuốn sổ của mình. Nét chữ của thằng bé đã vững vàng hơn trước rất nhiều, thể hiện sự trưởng thành và tinh tấn. Thằng bé đã ghi chép lại toàn bộ quá trình, từ khi Lý Khang và Trần Linh nảy ra ý tưởng, đến các bản vẽ chi tiết, và giờ là việc triển khai thực tế.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nhìn những hàng cây non xanh mướt đang được trồng cẩn thận. "Rễ cây sẽ bám sâu vào lòng đất, tạo thành một mạng lưới tự nhiên, không chỉ giữ đất mà còn giúp đất thêm màu mỡ. Dòng nước được điều hướng, không còn va đập trực tiếp vào bờ, dần dần bồi đắp phù sa. Đây là cách 'vô vi' của tự nhiên, nhưng lại cần trí tuệ và lao động của con người để khởi tạo." Giọng anh trầm ấm, mang theo sự triết lý sâu sắc. "Vô vi không phải là không làm gì, mà là làm theo lẽ tự nhiên, thuận theo đạo lý của vạn vật. Khi con người biết tôn trọng và hợp tác với tự nhiên, tự nhiên sẽ ban tặng lại những điều tốt đẹp nhất."
Anh nhìn xuống dòng sông, nơi ánh nắng vàng rực rỡ buổi chiều đang nhảy múa trên những con sóng nhỏ, và nhìn những người dân đang miệt mài làm việc. Không có phép thuật, không có thần linh can thiệp, chỉ có bàn tay và trí tuệ con người đang kiến tạo nên một sự hài hòa mới, một thế giới mà ở đó, con người không còn là kẻ chinh phục, mà là một phần của tự nhiên, cùng tồn tại và phát triển.
Ông Lão Tiều Phu đi ngang qua, ánh mắt ông lão tinh anh, nụ cười hiền hậu, gật đầu với Tạ Trần. Ánh mắt ông lão đầy vẻ tán thưởng, như một sự công nhận cho con đường mà Tạ Trần đã chọn, cho triết lý mà anh đã vun đắp. "Đây mới là con đường bền vững, Tạ Trần công tử. Con đường của nhân gian."
Tạ Trần đáp lại bằng một nụ cười nhẹ. Anh biết rằng, sự thành công của 'Đê chắn sóng sinh học' này là tiền đề cho một kỷ nguyên mà con người không chỉ xây dựng mà còn học cách sống hài hòa, bền vững với tự nhiên, sử dụng trí tuệ khoa học và sinh thái. Việc Tiểu An ghi chép lại những phương pháp này không chỉ là hành động của một thư đồng hiếu học, mà còn cho thấy sự hình thành của một nền tảng tri thức kỹ thuật và khoa học mới, được truyền lại và phát triển qua các thế hệ. Tư duy 'vô vi' của Tạ Trần, khi được áp dụng vào các vấn đề thực tiễn của nhân gian, đã dẫn đến những giải pháp đột phá, thể hiện sự phát triển của 'Nhân Đạo' một cách rõ ràng nhất.
Mặt trời dần lặn về phía chân trời, để lại những vệt màu tím đỏ rực rỡ. Dòng sông Bích Thủy vẫn chảy, nhưng giờ đây, nó không còn là một mối đe dọa, mà là một người bạn được thấu hiểu và trân trọng. Những hàng cây liễu non, những cấu trúc đá nhỏ, tuy còn khiêm tốn, nhưng đã bắt đầu thực hiện sứ mệnh của mình, bảo vệ bờ sông, bảo vệ cuộc sống. Tạ Trần và Tiểu An quay người rời đi, để lại phía sau một công trường không ồn ào nhưng tràn đầy sức sống, một biểu tượng của trí tuệ phàm trần đang kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi nhân tính được trân trọng, và con người tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống bình thường của mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.