Nhân gian bất tu tiên - Chương 1507: Ánh Nắng Cuối Chiều: Sợi Dây Cộng Đồng
Ánh hoàng hôn cuối cùng của ngày đã dần chìm xuống, nhuộm hồng dòng Bích Thủy, khép lại một ngày lao động và kiến tạo của nhân gian. Tạ Trần và Tiểu An bước đi trên con đường làng, mang theo trong lòng sự mãn nguyện khi nhìn thấy thành quả của trí tuệ phàm trần hòa quyện cùng thiên nhiên. Nhưng sự vận động của nhân thế không bao giờ dừng lại, và mỗi buổi bình minh lại mang đến những câu chuyện mới, những thử thách mới, không phải từ dòng sông hay đất đá, mà từ chính bản chất mong manh của sinh mệnh con người.
Sáng hôm sau, một màn sương mỏng vẫn còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, nhưng mặt trời đã bắt đầu nhô lên, rải những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuống con đường lát đá. Tạ Trần, với dáng vẻ thư sinh gầy gò thường lệ, và Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt lanh lợi luôn nhìn ngắm xung quanh, đang thong thả bước chân trở về quán sách sau một buổi sáng tĩnh lặng, dạo quanh bờ sông để ngắm nhìn công trình ‘Đê chắn sóng sinh học’ đã h��nh thành. Không khí thị trấn vẫn còn ngái ngủ, thi thoảng mới có tiếng rao hàng văng vẳng từ xa, hay tiếng lóc cóc của một chiếc xe ngựa chở rau củ sớm. Mùi thức ăn sáng thoang thoảng từ các quán nhỏ ven đường, hòa cùng mùi đất ẩm và hơi sương đêm còn sót lại, tạo nên một cảm giác bình yên đến lạ lùng.
Tuy nhiên, khi họ rẽ vào con hẻm nhỏ dẫn về phía trung tâm thị trấn, nơi căn nhà của Bà Lan tọa lạc, một luồng không khí khác lạ bỗng ập đến, phá vỡ đi sự an tĩnh vốn có. Vài người hàng xóm đã tụ tập trước cửa căn nhà gỗ cũ kỹ, nét mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ lo âu, thấp thỏm. Những tiếng thì thầm khe khẽ, những cái lắc đầu ngao ngán, rồi tiếng thở dài thườn thượt cứ thế vang lên, như những nốt nhạc trầm buồn trong bản hòa tấu buổi sớm.
Tạ Trần dừng bước. Đôi mắt sâu thẳm của anh khẽ nheo lại, lướt qua từng khuôn mặt quen thuộc. Anh không cần phải lắng tai nghe rõ từng lời, chỉ cần nhìn vào ánh mắt của họ, vào những cử chỉ vô thức, anh cũng có thể cảm nhận được một nỗi lo lắng đang bao trùm lấy không gian nhỏ bé này. Anh vốn nhạy cảm với "nhân quả", không phải phép thuật, mà là khả năng suy luận cực hạn, nhìn thấy mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả, và đôi khi, cả những dự cảm mơ hồ về những gì sắp xảy đến. Sự bất thường này, đối với anh, như một sợi tơ nhân quả đang rung động.
Tiểu Hoa, cô bé hàng xóm nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, thường ngày vốn hoạt bát, tươi vui, giờ đây lại đứng co ro một góc, đôi mắt to tròn lanh lợi thường ngày giờ đỏ hoe, rưng rưng nước mắt. Nàng đang nói chuyện với Bà Lão Bán Nước, người phụ nữ lưng còng, tóc bạc phơ với khuôn mặt hiền từ mà Tạ Trần vẫn thường thấy ở chợ. Bà Lão Bán Nước đang day day thái dương, vẻ mặt đầy vẻ ưu tư, lắng nghe lời kể của Tiểu Hoa. Áo vá víu của Tiểu Hoa dường như càng làm tôn lên vẻ mong manh, yếu ớt của nàng trong khoảnh khắc này.
Tạ Trần khẽ thở dài, bước chân anh chậm rãi tiến lại gần nhóm người. Tiểu An theo sau anh, cũng cảm nhận được sự căng thẳng, đôi mắt thằng bé lộ rõ vẻ hiếu kỳ xen lẫn lo lắng.
Tiểu Hoa vừa thấy Tạ Trần, như bắt được phao cứu sinh, vội vã chạy đến, giọng nói líu lo thường ngày giờ nghẹn lại, đứt quãng, tràn đầy sự lo lắng: "Anh Tạ Trần ơi... Bà Lan... Bà Lan yếu quá rồi, mấy hôm nay không ăn uống gì được mấy... Cứ ho mãi thôi, người cứ lạnh toát, không nhận ra ai cả..." Nàng rưng rưng nước mắt, tay nắm chặt vạt áo anh.
Bà Lão Bán Nước cũng nhìn sang Tạ Trần, thở dài thườn thượt, giọng nói trầm hẳn xuống, chất chứa nỗi niềm: "Đúng đó, Tạ Trần công tử. Tuổi già sức yếu mà con, bệnh tật ập đến khó tránh... Lại còn sống một mình thế này, ai mà không xót... Mấy hôm nay chỉ có con bé Tiểu Hoa này với mấy nhà hàng xóm thay phiên nhau chăm sóc, nhưng bà ấy cứ nôn ra hết, chẳng ăn được gì."
Tạ Trần nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Hoa, trấn an nàng, rồi ánh mắt trầm tĩnh của anh hướng về phía Bà Lão Bán Nước, giọng nói vẫn điềm đạm như thường lệ, nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc: "Bà Lan thế nào rồi, Bà Lão? Có chuyện gì mà mọi người tụ tập thế này?"
Một người dân làng khác, một phụ nữ trung niên với mái tóc búi gọn gàng, cũng xen vào, vẻ mặt đầy vẻ sốt ruột: "Bà Lan bị cảm nặng, Tạ Trần công tử ạ. Lại còn ho ra máu nữa. Mấy ngày nay không dậy nổi rồi, cứ mê man thôi. Chúng tôi cũng chẳng biết làm thế nào."
Từng lời nói của họ như những nhát dao khứa vào lòng Tạ Trần. Anh không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, anh trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Trước mặt anh, một sinh mệnh phàm trần đang đối mặt với sự hữu hạn của đời người, một sự hữu hạn mà dù tiên nhân có quyền năng đến mấy cũng không thể đảo ngược. Trong kỷ nguyên mà Thiên Đạo suy kiệt, linh khí mỏng manh, con người không còn khao khát thành tiên, thì những căn bệnh thông thường, sự lão hóa tự nhiên lại trở thành thách thức lớn nhất. Nó nhắc nhở anh về cái giá của quyền năng, về sự "mất người" của những tu sĩ đã từng tồn tại, những người có thể dùng pháp thuật để vá trời, nhưng lại bất lực trước một sinh mệnh phàm trần đang héo tàn.
Anh nhìn căn nhà cũ kỹ của Bà Lan, nơi hơi thở yếu ớt của tuổi già đang đấu tranh với sự tàn phá của bệnh tật. "Tuổi già, bệnh tật... những điều tưởng chừng nhỏ bé nhất lại là những ngọn núi lớn nhất mà phàm nhân phải đối mặt." Anh thầm nghĩ. "Không có tiên đan, không có pháp thuật. Chỉ có lòng người và trí tuệ phàm trần có thể làm được gì chăng?"
"Tiên sinh, chúng ta có nên vào xem Bà Lan không?" Tiểu An hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, nét mặt có vẻ lo lắng. Thằng bé đã ghi chép vào cuốn sổ nhỏ của mình từ lúc nào không hay, nhưng những gì ghi lại không phải là những phát minh cơ khí hay những giải pháp thủy lực, mà là những cảm xúc, những nỗi lo của người dân.
Tạ Trần gật đầu. "Đi thôi, Tiểu An. Dù không thể làm gì bằng pháp thuật, nhưng chúng ta có thể ở bên cạnh, lắng nghe, và chia sẻ." Anh biết, trong thế giới không còn tiên đạo này, sự hiện diện, sự quan tâm, đôi khi lại là liều thuốc quý giá hơn bất kỳ loại linh đan diệu dược nào. Đó chính là "Nhân Đạo" mà anh luôn tìm kiếm, luôn vun đắp.
Họ bước vào căn nhà của Bà Lan.
Căn nhà nhỏ, tề chỉnh nhưng đã cũ kỹ, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của những nếp nhà đã trải qua nhiều mưa nắng. Ánh nắng buổi trưa dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, chiếu một vệt sáng lên nền đất được quét dọn sạch sẽ, nhưng không đủ để xua đi bầu không khí nặng nề bởi sự lo lắng và bệnh tật. Trên chiếc giường gỗ cũ, Bà Lan nằm đó, thân hình gầy gò, tóc bạc trắng xõa ra trên gối, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian và bệnh tật. Hơi thở của bà yếu ớt, thỉnh thoảng lại nghe tiếng ho khan nhỏ, đôi khi xen lẫn tiếng rên khẽ khi bà chìm vào trạng thái mê man.
Tiểu Hoa, với đôi mắt sưng húp, đang cẩn thận dùng thìa nhỏ đút từng chút cháo loãng cho Bà Lan, nhưng bà chỉ nuốt được một cách khó nhọc, rồi lại ho ra. Nước mắt lại lăn dài trên má cô bé. Cạnh đó, Bà Lão Bán Nước đang nhẹ nhàng lau người cho Bà Lan bằng chiếc khăn ấm, bà ấy khẽ thở dài khi nhìn thấy thân hình tiều tụy của người bạn già. Những người hàng xóm khác đứng xung quanh, ánh mắt ai cũng chứa đựng sự xót xa và bất lực. Tiếng nước sôi liu riu trên bếp củi góc nhà, nơi một ấm nước thuốc đang được sắc, là âm thanh đều đặn duy nhất phá vỡ sự im lặng đầy lo lắng.
Tạ Trần đứng lặng lẽ ở góc phòng, ánh mắt anh lướt qua từng chi tiết, từng khuôn mặt. Anh nhìn thấy sự tận tâm của Tiểu Hoa, sự lo lắng của Bà Lão Bán Nước, và nỗi bất lực của những người dân xung quanh. Những hình ảnh này, đối với anh, còn sống động và ý nghĩa hơn bất kỳ phép tắc tu tiên nào.
"Chúng ta có nên mời Mộ Dung tiên tử đến xem không?" Một người hàng xóm khẽ hỏi, giọng nói thì thầm, như sợ làm kinh động người bệnh.
"Mời rồi, đã sai người đi mời rồi," Bà Lão Bán Nước đáp, "Hy vọng Mộ Dung cô nương có thể đến kịp, và có cách nào đó."
Ngay lúc đó, một bóng dáng thanh lịch xuất hiện ở ngưỡng cửa. Đó là Mộ Dung Tuyết, người thầy thuốc giỏi nhất vùng. Nàng mặc y phục màu xanh ngọc lam đơn giản, mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng ánh mắt lại vô cùng điềm tĩnh. Nàng mang theo một chiếc hộp gỗ nhỏ chứa đầy kim châm và các loại thảo dược. Sự xuất hiện của nàng như mang đến một luồng gió mát lành, xoa dịu đi bầu không khí căng thẳng trong căn phòng.
Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu chào mọi người, rồi đi thẳng đến bên giường Bà Lan. "Để ta xem thử," nàng nói, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc, "Mọi người đừng quá lo lắng, căng thẳng sẽ ảnh hưởng đến người bệnh. Cần giữ cho bà ấy được yên tĩnh."
Nàng đặt hộp thuốc xuống, rồi nhẹ nhàng cầm lấy cổ tay Bà Lan để bắt mạch. Đôi mắt nàng nheo lại, tập trung cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt dưới ngón tay. Khuôn mặt nàng, dù luôn giữ vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp, vẫn không giấu được một thoáng ưu tư.
Tiểu Hoa, đứng cạnh đó, nước mắt lại chực trào, giọng nói nghẹn ngào: "Bà Lan cả đời sống hiền lành, hiếm khi làm phiền ai... Sao lại ra nông nỗi này, Mộ Dung tiên tử..." Nàng không thể kìm nén được cảm xúc của mình khi nhìn thấy người bà hàng xóm mà nàng yêu quý đang nằm thoi thóp.
Bà Lão Bán Nước đỡ lời, giọng đầy xót xa: "Phải đó, Mộ Dung cô nương. Bà ấy chỉ có một mình, không con cái, chúng tôi ai cũng thương. Chỉ mong bà ấy tai qua nạn khỏi."
Tạ Trần, vẫn đứng ở góc phòng, ánh mắt dõi theo mọi cử chỉ của Mộ Dung Tuyết. Anh biết, y thuật của nàng là sự kết hợp giữa kiến thức uyên thâm và lòng nhân ái vô bờ. Trong thế giới này, khi "tiên" không còn là mục tiêu, thì những người như Mộ Dung Tuyết, những người cống hiến đời mình để cứu chữa sinh mệnh phàm trần, lại trở thành những "tiên nhân" thực sự trong lòng nhân gian.
"Con thấy không, Tiểu An," Tạ Trần khẽ nói với thư đồng của mình, giọng trầm ấm, nhỏ nhẹ, đủ để thằng bé nghe thấy. Tiểu An đã rút cuốn sổ và bút ra, ghi chép một cách cẩn thận, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. "Khi sức mạnh thần thông không còn là cứu cánh, tình người, sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn chính là liều thuốc quý giá nhất. Nó không chữa được bệnh, nhưng nó sưởi ấm linh hồn, cho người bệnh thêm sức sống, cho họ niềm tin để chống chọi với bệnh tật." Anh nhớ lại những lời của Mộ Dung Tuyết ngày nào: "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Giờ đây, những lời ấy càng trở nên sâu sắc và ý nghĩa hơn bao giờ hết.
Tiểu An ngẩng lên nhìn Tạ Trần, đôi mắt thông minh của thằng bé ánh lên vẻ thấu hiểu. "Dạ, tiên sinh. Con hiểu. Con sẽ ghi lại tất cả. Không chỉ là bệnh tình, mà còn là lòng tốt của mọi người." Nét chữ của thằng bé đã vững vàng hơn rất nhiều, không chỉ ghi chép những kiến thức khoa học, kỹ thuật, mà còn là những bài học về lòng nhân ái, về giá trị của cuộc sống.
Mộ Dung Tuyết đã bắt mạch xong. Nàng nhíu mày, sắc mặt trầm tĩnh hơn, nhưng vẫn có nét ưu tư. "Tình hình khá yếu," nàng nói, quay sang mọi người, "Sức lực đã cạn kiệt, nội tạng suy yếu do tuổi già. Thêm một cơn cảm lạnh đã khiến bà ấy suy kiệt hơn. Không có dấu hiệu của tà khí hay ma vật xâm nhập, chỉ là sự lão hóa tự nhiên của cơ thể phàm trần."
Nàng bắt đầu lấy ra một vài loại thảo dược từ hộp thuốc, cẩn thận đặt chúng vào chiếc nồi đất nhỏ đã được chuẩn bị sẵn trên bếp, rồi hướng dẫn Tiểu Hoa cách sắc thuốc. Mùi thảo dược bắt đầu lan tỏa trong không khí, xua đi phần nào mùi ẩm mốc, mang theo một chút hy vọng mong manh.
Tạ Trần quan sát, trong lòng anh trào dâng những suy tư sâu sắc. Anh so sánh sự bất lực của tiên đạo trước cái chết tự nhiên với sức mạnh của nhân đạo trong việc an ủi và kéo dài sự sống. Những tu sĩ ngày xưa, họ có thể bay lượn trên trời, dời núi lấp biển, nhưng liệu họ có thể xoa dịu nỗi đau của một người già yếu, hay mang lại sự ấm áp từ tình người cho một linh hồn đang héo tàn? Có lẽ, sự "mất người" của tu sĩ, chính là sự đánh đổi những giá trị nhân sinh cốt lõi để đổi lấy quyền năng hư ảo. Ngược lại, những con người phàm trần này, họ không có sức mạnh siêu phàm, nhưng họ lại đang "tìm người", tìm lại bản chất thiện lương, tìm lại sự kết nối giữa người với người. Đây chính là "Nhân Đạo", một con đường mà không cần thành tiên, con người vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn và ý nghĩa thực sự của cuộc sống.
Buổi chiều dần buông xuống, mang theo ánh hoàng hôn vàng óng ả, chiếu qua khung cửa sổ nhỏ, nhuộm đỏ mái nhà cũ kỹ của Bà Lan. Tia nắng cuối ngày len lỏi vào căn phòng, nhẹ nhàng đậu trên khuôn mặt tiều tụy của bà lão đang say giấc, mang đến một vẻ bình yên đến lạ thường. Mùi thuốc sắc từ bếp giờ đã nồng hơn, hòa quyện với mùi ấm áp từ nồi cháo mới nấu và thoang thoảng mùi hương trầm nhẹ nhàng do ai đó đốt để xua đi mùi ẩm mốc, tạo nên một bầu không khí dịu nhẹ, an ủi.
Mộ Dung Tuyết đã hoàn tất việc thăm khám và đưa ra phác đồ. Nàng đứng giữa phòng, vẻ mặt điềm tĩnh, ánh mắt quét qua từng người đang lắng nghe. "Bệnh của Bà Lan không phải do tà khí hay ma vật, cũng không phải là bệnh lạ hiểm nghèo," nàng giải thích, giọng nói rõ ràng nhưng vẫn có sự dịu dàng. "Đó là sự lão hóa tự nhiên của cơ thể. Phàm nhân ai cũng phải trải qua quá trình này. Ta đã kê một ít thuốc bổ, an thần để giúp bà ấy ăn ngủ tốt hơn, lấy lại sức lực. Nhưng quan trọng nhất là sự nghỉ ngơi đầy đủ, dinh dưỡng hợp lý, và đặc biệt là sự chăm sóc tận tình từ mọi người." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào từng người, "Không có tiên đan nào quý bằng lòng người. Tình cảm của các vị dành cho Bà Lan chính là liều thuốc tốt nhất, giúp bà ấy có thêm nghị lực để chống chọi với bệnh tật."
Lời nói của Mộ Dung Tuyết như gieo vào lòng mọi người một niềm tin vững chắc. Không còn vẻ lo lắng, hoang mang như ban đầu, thay vào đó là sự kiên nhẫn và quyết tâm.
"Mộ Dung tiên tử đừng lo!" Một người dân làng lên tiếng, giọng nói đầy kiên định. "Chúng ta sẽ cùng nhau chăm sóc Bà Lan! Mỗi nhà một buổi, thay phiên nhau! Bà ấy đã giúp đỡ chúng ta nhiều rồi, giờ là lúc chúng ta báo đáp ân tình."
Những người khác cũng đồng loạt hưởng ứng, ánh mắt họ bừng lên ngọn lửa của sự đoàn kết và tình người. "Đúng vậy! Chúng tôi sẽ nấu cháo, sắc thuốc, thay phiên nhau canh giấc cho bà ấy!" "Bà Lan cứ an tâm tĩnh dưỡng, cả làng đều ở đây với bà!" Tiếng nói chuyện không còn thì thầm e dè, mà trở nên rõ ràng, ấm áp, lan tỏa khắp căn phòng nhỏ.
Tạ Trần lặng lẽ đứng ở ngưỡng cửa, ánh mắt dõi theo cảnh tượng ấm áp trước mắt. Anh nhìn những khuôn mặt chất phác của dân làng, những bàn tay thô ráp đang sẵn sàng chung sức. Anh thấy Mộ Dung Tuyết khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và mãn nguyện. Anh cảm nhận được sự thay đổi trong không khí của thị trấn, từ nỗi lo âu ban đầu đến niềm hy vọng và sự ấm áp của lòng người.
Trong lòng Tạ Trần, những suy tư triết lý cuồn cuộn dâng trào. "Vô vi không phải là không làm gì, mà là thuận theo lẽ tự nhiên của nhân gian, để nhân tính tự mình nảy nở." Anh thầm nhủ. "Sự sống mong manh, cái chết là lẽ tất yếu. Nhưng giữa sinh và tử, có một khoảng không vô tận mà ở đó, tình người có thể tạo nên những điều kỳ diệu. Một sự sống được trân trọng, một linh hồn được an ủi, đó mới là ý nghĩa thực sự của sự tồn tại." Anh nhận ra rằng, trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu" này, những thách thức đời thường như bệnh tật, tuổi già không cần đến phép thuật hay quyền năng thần thánh để giải quyết. Thay vào đó, lòng nhân ái, trí tuệ thực tiễn và sự đoàn kết cộng đồng chính là những "tiên đan" quý giá nhất.
Bà Lão Bán Nước đi ngang qua Tạ Trần, bà khẽ dừng lại, ánh mắt tinh anh của bà nhìn thẳng vào anh, một nụ cười hiền hậu nở trên môi. "Tạ Trần công tử nói phải. Giờ đây, chúng ta không cần tìm tiên, chỉ cần giữ lấy cái tình người này, vậy là đủ rồi." Lời nói của bà lão như một sự khẳng định cho con đường mà Tạ Trần đã chọn, cho triết lý mà anh đã vun đắp.
Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Nhưng trong căn nhà nhỏ của Bà Lan, ánh nến lung linh và những gương mặt ấm áp của dân làng đã xua tan đi bóng tối. Tạ Trần biết, Bà Lan, dù yếu ớt, nhưng sẽ không cô độc. Nàng sẽ được bao bọc bởi tình yêu thương, bởi sự chăm sóc tận tình của những con người phàm trần này. Đây không phải là một câu chuyện về những kỳ tích tu tiên, mà là một minh chứng hùng hồn cho sức mạnh của "Nhân Đạo", nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống bình thường của mình, nơi những sợi dây cộng đồng bền chặt hơn bất kỳ phép tắc nào của Thiên Đạo. Ngày mai, Bà Lan có thể vẫn yếu, nhưng bà sẽ không đơn độc. Và đó, đối với Tạ Trần, là một loại thành tựu vĩ đại hơn cả việc thành tiên.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.