Nhân gian bất tu tiên - Chương 1508: Sợi Dây Nhân Ái: Chăm Sóc Bà Lan
Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Nhưng trong căn nhà nhỏ của Bà Lan, ánh nến lung linh và những gương mặt ấm áp của dân làng đã xua tan đi bóng tối. Tạ Trần biết, Bà Lan, dù yếu ớt, nhưng sẽ không cô độc. Nàng sẽ được bao bọc bởi tình yêu thương, bởi sự chăm sóc tận tình của những con người phàm trần này. Đây không phải là một câu chuyện về những kỳ tích tu tiên, mà là một minh chứng hùng hồn cho sức mạnh của "Nhân Đạo", nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống bình thường của mình, nơi những sợi dây cộng đồng bền chặt hơn bất kỳ phép tắc nào của Thiên Đạo. Ngày mai, Bà Lan có thể vẫn yếu, nhưng bà sẽ không đơn độc. Và đó, đối với Tạ Trần, là một loại thành tựu vĩ đại hơn cả việc thành tiên.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè len lỏi qua rặng tre xanh biếc, đánh thức những chú gà trống gáy vang cả Thị Trấn An Bình, thì trong căn nhà nhỏ của Bà Lan, một bầu không khí khác lạ đã bao trùm. Tiếng gà gáy không còn đơn độc, mà hòa cùng tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người đang thức giấc, tiếng lách c��ch của bát đũa từ nhà hàng xóm chuẩn bị bữa sáng, và thoang thoảng mùi khói bếp bay lên từ những mái nhà ngói cũ kỹ. Sương mai vẫn còn đọng trên những ngọn cỏ, nhưng không khí đã bắt đầu ấm dần, mang theo hơi thở trong lành của một ngày mới. Mùi thảo dược thoang thoảng, dịu nhẹ, không còn nồng gắt như đêm qua, hòa quyện một cách tinh tế với mùi ẩm mốc cũ kỹ của căn nhà, tạo nên một sự tĩnh lặng, an lành đến lạ.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch, đứng cạnh giường Bà Lan, gương mặt nàng điềm tĩnh nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự tập trung cao độ. Nàng dịu dàng cầm một chiếc thìa nhỏ, khuấy đều bát canh thảo dược màu nâu sẫm, hơi nóng bốc lên nghi ngút mang theo mùi vị đặc trưng của cỏ cây. Bên cạnh nàng, Tiểu Hoa, cô bé với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, đang chăm chú quan sát từng động tác của Mộ Dung Tuyết, tay cầm một chiếc khăn bông sạch sẽ. Bà Lão Bán Nước, lưng còng, tóc bạc, vẻ mặt hiền từ, đứng phía đối diện, chuẩn bị sẵn một chậu nước ấm và vài miếng vải mềm. Bà Lan nằm trên giường, thân hình gầy gò ẩn mình dưới lớp chăn mỏng, khuôn mặt nhăn nheo hằn sâu dấu vết của thời gian và bệnh tật. Đôi mắt bà khép hờ, dường như đang chìm trong một giấc ngủ sâu, nhưng đôi lúc lại khẽ mở ra, tia nhìn yếu ớt lướt qua những gương mặt đang cúi xuống chăm sóc mình, ánh lên một sự biết ơn vô hạn.
"Mỗi loại thảo dược đều có tính chất riêng, phải hòa quyện đúng liều lượng," Mộ Dung Tuyết nói, giọng nàng trầm ấm, rõ ràng nhưng vẫn giữ được sự dịu dàng, "Nếu dùng quá liều sẽ thành độc, thiếu liều lại không đủ công hiệu. Nhưng quan trọng hơn cả liều lượng chính là sự kiên nhẫn và tấm lòng của người chăm sóc. Canh thuốc này không chỉ chữa bệnh thể xác, mà còn bồi bổ tinh thần. Nếu thiếu đi sự chân thành, dù là tiên đan diệu dược cũng khó mà phát huy hết tác dụng." Nàng vừa nói vừa nhẹ nhàng đỡ Bà Lan ngồi dậy, tựa vào chiếc gối mềm.
Tiểu Hoa rụt rè tiến lại gần, cầm chiếc thìa mà Mộ Dung Tuyết vừa đưa cho, cẩn thận múc một thìa canh nhỏ, thổi nhẹ cho nguội bớt rồi đưa lên miệng Bà Lan. "Bà Lan ơi, cháu xoa bóp thế này có dễ chịu hơn không ạ? Bà cứ nói cháu biết nhé." Cô bé vừa hỏi, vừa dùng hai bàn tay nhỏ bé của mình nhẹ nhàng xoa bóp những khớp xương đau nhức trên cánh tay bà, động tác tuy còn vụng về nhưng lại chứa đựng sự chân thành và tình cảm.
Bà Lan khẽ gật đầu, một nụ cười yếu ớt nở trên môi bà, đôi mắt đục mờ như sáng lên một chút. "Dễ chịu lắm... Tiểu Hoa ngoan..." Giọng bà thều thào, đứt quãng, nhưng lại mang theo một sự ấm áp khó tả, như một làn gió nhẹ xua đi cái giá lạnh của bệnh tật.
Bà Lão Bán Nước bước tới, cầm miếng vải mềm đã nhúng nước ấm, nhẹ nhàng lau mặt và tay cho Bà Lan. "Đừng lo, chúng ta sẽ thay phiên nhau, ai cũng có thể làm được." Bà lão nói, ánh mắt hiền từ nhìn Bà Lan rồi quay sang Mộ Dung Tuyết và Tiểu Hoa. "Chăm sóc người già cũng như chăm cây vậy, cần thời gian và sự dịu dàng. Không thể vội vàng được. Cây non cần vun trồng, cây già cần nâng niu. Miễn là chúng ta có lòng, có sự kiên trì, thì mọi chuyện đều sẽ ổn thôi." Lời nói của bà lão mộc mạc, chất phác nhưng lại chứa đựng một triết lý sâu sắc, phản ánh kinh nghiệm sống dày dặn của m��t phàm nhân đã trải qua bao thăng trầm của nhân thế.
Thư Đồng Tiểu An, gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, ngồi một góc khuất trong phòng, trên tay là một cuốn sổ và cây bút lông. Cậu bé cẩn thận ghi chép lại từng lời dặn dò của Mộ Dung Tuyết, từng cử chỉ, từng động tác xoa bóp, không bỏ sót một chi tiết nào. Cậu bé không chỉ ghi lại công thức thuốc thang hay cách thức chăm sóc, mà còn ghi lại những lời nói đầy ý nghĩa của Mộ Dung Tuyết và Bà Lão Bán Nước. Đối với Tiểu An, đây không chỉ là kiến thức y học, mà còn là những bài học quý giá về lòng người, về cách sống. Cậu bé hiểu rằng, những điều này, trong tương lai, sẽ là nền tảng cho một "Nhân Đạo" mới, nơi tri thức và tình người hòa quyện. Cậu tin rằng, những ghi chép này sẽ trở thành một phần của kho tàng tri thức phàm nhân, được truyền lại cho các thế hệ sau, giúp họ hiểu rằng sức mạnh lớn nhất không phải là phép thuật, mà là sự kiên trì và tình yêu thương. Cậu bé đã thấm nhuần lời của tiên sinh Tạ Trần, rằng vô vi không phải là không làm gì, mà là thuận theo lẽ tự nhiên, và sự thuận theo ấy cũng cần trí tuệ để dẫn dắt, để vun đắp. Sự tỉ mỉ của Tiểu An cho thấy một thế hệ mới đang được hình thành, không chỉ học hỏi từ sách vở mà còn từ cuộc sống, từ những hành động nhân ái của cộng đồng.
Bầu không khí trong căn phòng nhỏ dần trở nên ấm áp hơn, không chỉ bởi hơi nóng từ bát canh thảo dược, mà còn bởi sự lan tỏa của tình người. Mộ Dung Tuyết nhìn cảnh tượng đó, khẽ gật đầu hài lòng. Nàng biết, bệnh của Bà Lan khó lòng dứt hẳn, nhưng với sự chăm sóc tận tình này, bà ấy sẽ có thể sống những ngày cuối đời trong sự an ủi và bình yên, không cô độc. Đó, đối với một y sĩ như nàng, đã là một thành tựu vĩ đại hơn bất kỳ phép thuật chữa trị nào. Nàng tin vào sức mạnh của y thuật, nhưng nàng càng tin vào sức mạnh của tình người. Bởi lẽ, bệnh tật có thể phá hủy thân thể, nhưng chỉ có tình yêu thương mới có thể hàn gắn tâm hồn, mang lại sự bình yên đích thực. Nàng là một y sĩ, nhưng nàng cũng là một phàm nhân, và nàng hiểu sâu sắc rằng, trong kỷ nguyên này, "tiên đan" tốt nhất chính là lòng người.
***
Khi mặt trời đã lên cao, tỏa những tia nắng vàng óng ả xuống khắp Thị Trấn An Bình, Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy sách quen thuộc của mình. Tiếng lật sách khe khẽ, tiếng gió nhẹ thoảng qua ô cửa sổ mở hờ, mang theo tiếng rao hàng văng vẳng từ xa xăm, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi trưa hè. Mùi giấy cũ, mực in đã phai màu, và một chút hương hoa dại từ chậu cảnh đặt trên bậu cửa sổ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, trầm tư, như một chốn ẩn mình khỏi sự ồn ào của thế gian. Tay Tạ Trần cầm một cuốn sách cổ, bìa đã sờn, những trang giấy ố vàng như thể đã trải qua hàng trăm năm lịch sử. Tuy nhiên, ánh mắt anh lại mơ màng nhìn ra khoảng sân nhỏ phía trước, nơi những tia nắng nhảy nhót trên mặt đất. Tâm trí anh không hoàn toàn tập trung vào những con chữ cổ kính, mà lại hướng về những gì anh đã chứng kiến ở nhà Bà Lan vào đêm qua và những gì đang diễn ra vào sáng nay.
Anh nghĩ về Mộ Dung Tuyết, về sự tận tâm và kiến thức y thuật của nàng. Nàng không dùng phép thuật hay tiên đan, mà dùng những thảo dược bình dị và sự tinh tế trong y lý để chăm sóc một sinh mạng phàm trần đang héo mòn. Đó không phải là chữa khỏi, mà là xoa dịu, là kéo dài, là mang lại phẩm giá cho sự sống. Tạ Trần thầm gật gù. "Làm sao có thể tìm được sự bất tử trong cõi nhân gian hữu hạn này? Vạn vật đều có sinh, có diệt. Ngay cả Thiên Đạo cũng có lúc tàn lụi. Điều quan trọng không phải là kéo dài sự tồn tại, mà là làm thế nào để sự tồn tại đó trở nên có ý nghĩa, có giá trị." Anh suy ngẫm, "Nếu 'thành tiên' có nghĩa là đánh mất đi những cảm xúc, những ký ức, những sợi dây liên kết với đồng loại, thì thành tiên có còn là mục đích đáng để theo đuổi nữa chăng? Phàm nhân chấp nhận sinh lão bệnh tử, nhưng lại được sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, được yêu thương và được yêu thương. Đó chẳng phải là một loại 'trường sinh' khác hay sao? Trường sinh trong lòng người, trường sinh trong dòng chảy của nhân quả."
Đúng lúc đó, Tiểu An, sau khi đã giúp đỡ ở nhà Bà Lan và hoàn thành những ghi chép cẩn thận, mang theo cuốn sổ dày cộp đến quán sách. Cậu bé đặt cuốn sổ lên quầy, đôi mắt toát lên vẻ háo hức và một chút bối rối. "Tiên sinh, con đã ghi chép lại những lời của Mộ Dung đại phu và Bà Lão Bán Nước. Con thấy Bà Lan dường như cũng cảm thấy ấm lòng hơn khi được mọi người quan tâm." Cậu bé ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và tò mò. "Mộ Dung đại phu nói 'tinh thần' quan trọng hơn cả thuốc thang. Có phải sự quan tâm của mọi người chính là 'tinh thần' đó không ạ? Con thấy Bà Lan dường như cũng cảm thấy ấm lòng hơn."
Tạ Trần khẽ khép cuốn sách lại, đặt nó xuống bàn, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Tiểu An. Anh mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. "Đúng vậy, Tiểu An. Con người, bản chất không phải là những cá thể cô độc. Sức mạnh lớn nhất của chúng ta nằm ở sự gắn kết, ở việc cùng nhau gánh vác. Chúng ta không thể sống một mình mà không cần đến đồng loại. Ngay cả những vị tiên nhân, nếu họ thật sự tồn tại, cũng cần có đạo lữ, cần có tông môn để cùng nhau tu hành, cùng nhau chống lại những kiếp nạn. Huống chi là phàm nhân chúng ta?" Anh dừng lại một chút, như để lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí cậu bé. "Thuốc chỉ chữa được bệnh tật thân thể, nhưng tinh thần lại cần được nuôi dưỡng bằng tình yêu thương và sự sẻ chia. Đó là một loại 'linh dược' mà phàm nhân chúng ta tự mình tạo ra, một loại tiên đan vô hình, không thể luyện thành từ lò đan, không thể mua được bằng vàng bạc châu báu, nhưng lại có sức mạnh phi thường, có thể xua tan nỗi sợ hãi, mang lại hy vọng và niềm an ủi."
Tiểu An gật đầu lia lịa, tay vẫn giữ chặt cuốn sổ. "Con hiểu rồi, tiên sinh. Vậy là, việc chăm sóc Bà Lan không chỉ là chữa bệnh cho bà, mà còn là bồi đắp cái 'tinh thần' đó cho cả cộng đồng phải không ạ? Con thấy mọi người đều vui vẻ, đều nhiệt tình hơn khi cùng nhau làm việc này."
"Rất đúng," Tạ Trần tiếp lời, giọng anh trầm ấm, "Đó là sự luân hồi của vạn vật, Tiểu An. Chúng ta cho đi, chúng ta nhận lại. Chúng ta chăm sóc Bà Lan hôm nay, và ngày mai, khi chúng ta già yếu, thế hệ sau sẽ chăm sóc chúng ta. Đó là vòng tuần hoàn của nhân ái, là nền tảng vững chắc nhất cho một xã hội bền vững, một kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu'. Con người không cần phải thành tiên mới có thể tạo ra những điều kỳ diệu. Chính những hành động nhỏ bé, chân thành của phàm nhân, khi được hợp lại, sẽ tạo nên một sức mạnh to lớn, có thể chống đỡ cả những cơn phong ba bão táp của số mệnh." Tạ Trần khẽ thở dài, ánh mắt lại hướng về phía cửa sổ. "Những thế hệ kế tiếp như con, sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách tìm kiếm sức mạnh thần thông, mà bằng cách vun đắp trí tuệ, lòng nhân ái, và sự gắn kết cộng đồng. Đó mới là con đường chân chính để phàm nhân chúng ta tự cường, tự lập trong vũ trụ này."
Lời của Tạ Trần không chỉ là câu trả lời cho Tiểu An, mà còn là một lời khẳng định cho chính triết lý "Vô Vi Chi Đạo" của anh. "Vô vi" không có nghĩa là buông xuôi, mà là thuận theo tự nhiên, để cái đẹp của nhân tính tự nó nảy nở, tự nó phát triển, không cần sự can thiệp cưỡng ép từ bên ngoài. Anh là người quan sát, là người chiêm nghiệm, nhưng những lời nói của anh, những suy tư của anh, lại có sức mạnh định hướng, gieo mầm cho một tương lai mới. Tiểu An, với cuốn sổ ghi chép đầy ắp những lời dặn dò và triết lý, chính là hiện thân cho sự tiếp nối đó, một thế hệ sẽ xây dựng nên một thế giới dựa trên nền tảng của trí tuệ thực tiễn và lòng nhân ái. Đây là một loại 'phá cục' khác, không phải phá bỏ Thiên Đạo bằng sức mạnh, mà là phá bỏ cái chấp niệm về quyền năng thần thánh bằng sức mạnh của nhân tính.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của ngày đã nhường chỗ cho ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ những mái nhà ngói cũ kỹ và những con đường đất nung, Thị Trấn An Bình chìm vào một vẻ đẹp tĩnh lặng, bình yên đến lạ. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái mát mẻ của buổi chiều tà, xoa dịu cái nóng oi ả của ban ngày. Từ các căn nhà xung quanh, tiếng bát đũa lách cách từ những bữa cơm gia đình, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của người lớn, và tiếng cười khẽ của trẻ con chơi đùa vọng lại, hòa quyện vào nhau tạo nên một bản hòa ca của cuộc sống bình dị. Mùi thức ăn thơm lừng từ các căn bếp, mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ gần đó, và mùi cỏ cây sau một ngày nắng ấm lan tỏa khắp không gian, tạo nên một bầu không khí ấm áp và tràn đầy hơi thở của sự sống.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, bước chân chậm rãi trên con đường nhỏ dẫn qua khu phố, ánh mắt anh vẫn giữ vẻ trầm tư quen thuộc. Anh không đi thẳng về quán sách của mình mà rẽ ngang, đứng từ xa quan sát căn nhà nhỏ của Bà Lan. Những ngọn đèn dầu từ các căn nhà xung quanh, và cả từ bên trong căn nhà của Bà Lan, đã bắt đầu được thắp lên. Ánh sáng vàng dịu lung linh, hắt ra qua những ô cửa sổ, tạo thành một vầng sáng ấm áp, như một vòng tay vô hình ôm trọn lấy căn nhà và cả khu phố. Nó giống như một biểu tượng cho tình người đang sưởi ấm không chỉ một linh hồn già yếu mà còn cả những trái tim đang cùng nhau gánh vác.
Anh thấy những người hàng xóm, sau một ngày làm lụng mệt mỏi, vẫn không quên ghé qua. Một phụ nữ trẻ mang theo bát cháo nóng hổi, một người đàn ông trung niên xách theo một ấm nước trà thảo mộc. Họ không ồn ào, không khoa trương, chỉ lặng lẽ bước vào, trao đổi vài câu hỏi thăm rồi lại lặng lẽ ra về, nhường chỗ cho người tiếp theo. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của họ, đôi khi là tiếng cười khẽ khi kể cho Bà Lan nghe về những chuyện vui trong ngày, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự ấm áp đến lạ thường.
Tạ Trần nghe thấy tiếng một người hàng xóm nói vọng ra từ bên trong: "Bà Lan hôm nay trông hồng hào hơn rồi đó. Chắc là nhờ có mọi người chăm sóc, và đặc biệt là Mộ Dung đại phu." Giọng nói ấy chứa đựng sự vui vẻ và niềm hy vọng.
Một người khác đáp lời, giọng cũng đầy tin tưởng: "Phải rồi, có Mộ Dung đại phu và mọi người chăm sóc tận tình, bà sẽ nhanh khỏe thôi. Bệnh tật cũng sợ tình người mà."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự hài lòng sâu sắc. Anh không nói gì, nhưng trong lòng anh, những suy tư triết lý lại cuồn cuộn dâng trào, như những con sóng ngầm vỗ nhẹ vào bờ. "Đây chính là 'Nhân Đạo' đích thực," anh thầm nhủ, ánh mắt dõi theo vầng sáng ấm áp từ căn nhà Bà Lan. "Không cần phép thuật, không cần thần thông, chỉ cần tấm lòng. Sức mạnh vĩ đại nhất lại nằm ở những điều bình dị nhất, ở sự kiên trì và lòng nhân ái của con người." Anh nhận ra rằng, những sợi dây nhân quả không chỉ là gông cùm hay định mệnh, mà còn là những sợi tơ hồng vô hình kết nối mọi người, là nền tảng cho sự tồn tại và phát triển của nhân loại.
Cái chết là điều không thể tránh khỏi, là lẽ tự nhiên của vạn vật. Nhưng giữa sinh và tử, có một khoảng không vô tận mà ở đó, con người có thể kiến tạo nên những điều kỳ diệu. Không phải là trường sinh bất lão, không phải là quyền năng vô biên, mà là sự trọn vẹn trong từng khoảnh khắc, là sự an ủi trong nỗi đau, là tình yêu thương lan tỏa. Bà Lan, dù đang đối mặt với sự suy yếu của tuổi già, nhưng bà không cô độc, không bị bỏ rơi. Bà được bao bọc bởi tình người, bởi sự chăm sóc tận tình, bởi những câu chuyện vui vẻ, bởi ánh sáng lung linh của đèn dầu. Điều đó, theo Tạ Trần, là một loại hạnh phúc, một loại "thành tựu" còn vĩ đại hơn cả việc thành tiên.
Những thế hệ kế tiếp, như Tiểu An, như Tiểu Hoa, sẽ lớn lên trong một xã hội như thế này, nơi giá trị của nhân tính được đề cao, nơi trí tuệ thực tiễn và lòng nhân ái là nền tảng để giải quyết mọi vấn đề. Họ sẽ không khao khát thành tiên, không tìm kiếm sức mạnh siêu nhiên để thoát ly khỏi thế tục, mà sẽ tìm thấy ý nghĩa cuộc đời ngay trong chính cuộc sống bình thường của mình. Họ sẽ học cách sống hài hòa với thiên nhiên, với đồng loại, và với chính bản thân mình. Đây chính là sự luân hồi của vạn vật, là sự chuyển giao tri thức và giá trị từ thế hệ này sang thế hệ khác, tạo nên một nền móng vững chắc cho kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu".
Mộ Dung Tuyết, với y thuật và lòng nhân ái của mình, đã trở thành một biểu tượng cho kỷ nguyên này, một minh chứng cho thấy tri thức y học và sự tận tâm của con người có thể làm được những điều mà phép thuật chữa trị đôi khi không thể chạm tới. Nàng không chỉ chữa bệnh, mà còn gieo mầm hy vọng, vun đắp tình người.
Tạ Trần cảm thấy một sự bình yên sâu sắc trong lòng. Anh biết, con đường mà anh đã chọn, con đường của một phàm nhân không tu tiên, không sùng bái sức mạnh, đã không sai. Anh đã không cố gắng "vá trời" bằng thần thông, mà chỉ lặng lẽ vun đắp "nhân gian" bằng trí tuệ và lòng nhân ái. Và giờ đây, anh đang chứng kiến những hạt mầm ấy nảy nở, tạo nên một thế giới nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Ánh đèn dầu từ căn nhà Bà Lan vẫn lung linh trong đêm, như một ngọn hải đăng của lòng người, tỏa sáng giữa màn đêm mênh mông của vũ trụ. Và Tạ Trần biết, đó chính là ánh sáng dẫn lối cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của "Nhân Đạo".
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.