Nhân gian bất tu tiên - Chương 1510: Liều Thuốc Của Lòng Quan Tâm
Ánh nắng ban mai dịu dàng như một dải lụa vàng óng, lách qua khe cửa sổ cũ kỹ, rải đều trên sàn gỗ đã mòn vẹt của căn nhà Bà Lan. Khí trời se se lạnh của buổi sớm đã tan biến, nhường chỗ cho sự ấm áp của một ngày mới, mang theo hơi thở trong lành của cỏ cây và đất đai vừa ngấm sương đêm. Trong căn phòng nhỏ, vốn dĩ luôn chìm trong bóng tối và mùi ẩm mốc của bệnh tật, giờ đây tràn ngập một thứ ánh sáng khác – ánh sáng của hy vọng và sự sống.
Bà Lan, với thân hình gầy yếu nhưng đã có chút hồng hào trở lại, đang ngồi tựa lưng trên chiếc giường đơn sơ. Khuôn mặt bà không còn vẻ xanh xao, tiều tụy như những ngày đầu, mà đã ánh lên một sắc thái tươi tỉnh hơn, tựa như một đóa hoa vừa được tưới tắm sau cơn hạn dài. Đôi mắt trũng sâu nay đã có thêm chút sinh khí, dõi theo từng cử động của Tiểu Hoa đang cẩn thận đút từng thìa cháo loãng.
Tiểu Hoa, cô bé lanh lợi với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn long lanh, không ngừng kể những câu chuyện líu lo về những gì cô bé đã thấy, đã nghe trong thị trấn. Giọng nói trong trẻo của Tiểu Hoa tựa như tiếng chim hót, mang đến sự vui tươi, xua đi vẻ tĩnh mịch bao trùm căn phòng.
"Bà Lan hôm nay trông khỏe hơn nhiều rồi ạ!" Tiểu Hoa reo lên, khuôn mặt rạng rỡ. "Sắp ăn được cả bát cháo của Tiểu Hoa nấu rồi! Cháo này con đã xin công thức của Mộ Dung cô nương đấy ạ, có thêm mấy loại thảo dược bổ dưỡng nữa!"
Bà Lan khẽ cười yếu ớt, nụ cười vẫn còn chút ngượng nghịu nhưng đã chứa đựng sự mãn nguyện và cảm kích sâu sắc. Bà đưa tay vỗ nhẹ lên má Tiểu Hoa, cử chỉ tràn đầy yêu thương. "Ừm... ngon lắm, Tiểu Hoa. Nhờ có các con... mà ta đỡ nhiều..." Giọng bà vẫn còn yếu, nhưng đã không còn vẻ thều thào, đứt quãng như trước. Mỗi lời nói, dường như đều là một nỗ lực để bày tỏ lòng biết ơn, một lời khẳng định cho sự hồi sinh đang diễn ra trong chính con người bà.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch, đang đặt ngón tay mảnh mai lên cổ tay Bà Lan, cẩn thận bắt mạch. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận từng nhịp đập, từng dòng khí huyết đang lưu chuyển trong cơ thể người bệnh. Gương mặt nàng toát lên vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng khóe môi khẽ cong lên một nụ cười hài lòng. Nàng mở mắt, ánh nhìn nhân hậu và thông tuệ.
"Tình trạng Bà Lan tiến triển rất tốt," Mộ Dung Tuyết nói, giọng điềm đạm nhưng chứa đựng sự chắc chắn. "Sự hồi phục này không chỉ nhờ thuốc, mà còn nhờ tinh thần lạc quan và sự chăm sóc tận tình của mọi người. Tâm bệnh cần tâm dược. Bà Lan đã nhận được liều thuốc quý giá nhất rồi."
Tạ Trần, người vẫn lặng lẽ đứng ở góc phòng, ánh mắt sâu thẳm dõi theo toàn bộ khung cảnh. Anh không nói một lời nào, chỉ khẽ gật đầu, môi mỏng ẩn hiện một nụ cười rất nhẹ. Anh biết, những lời của Mộ Dung Tuyết không chỉ là một nhận định y học đơn thuần, mà còn là một triết lý sâu sắc, một sự xác nhận cho con đường mà anh đã chọn. Anh đã từng chứng kiến vô số tu sĩ tìm cầu tiên dược, những viên đan dược quý giá hứa hẹn trường sinh bất tử, sức mạnh vô biên. Nhưng mấy ai trong số họ có thể tìm thấy sự bình an nội tại, sự trọn vẹn của nhân tính như Bà Lan lúc này?
Sức mạnh của tiên dược có thể vá trời, nhưng không thể vá lại những mảnh vỡ trong tâm hồn, không thể xoa dịu nỗi cô đơn, không thể lấp đầy những khoảng trống của tình người. Những tu sĩ càng tu luyện lên cao, càng dễ "mất người", đánh mất những cảm xúc chân thật, những ký ức gắn bó với nhân gian, biến thành những cỗ máy tu luyện vô tri, hoặc những kẻ cô độc đứng trên đỉnh cao quyền lực nhưng lòng trống rỗng.
Trong khi đó, ở căn phòng nhỏ này, không có tiên pháp, không có thần thông, chỉ có tình người. Một bát cháo ấm nóng, một câu chuyện cũ, một bàn tay vỗ về, một ánh mắt quan tâm chân thành – những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy lại có sức mạnh phi thường, vực dậy một linh hồn tưởng chừng đã tàn tạ. Đó chính là "liều thuốc vô giá" mà Mộ Dung Tuyết đã nhắc đến, một liều thuốc mà bất kỳ tiên dược nào cũng không thể sánh bằng.
Tạ Trần cảm nhận rõ ràng sợi dây nhân quả vô hình đang kết nối những con người này. Mỗi hành động quan tâm, mỗi lời nói sẻ chia đều gieo xuống một hạt giống tốt lành, và giờ đây, hạt giống ấy đang nảy mầm thành sự hồi phục của Bà Lan. Đây không phải là phép thuật, mà là sự vận hành tự nhiên của nhân quả, là sức mạnh thuần túy của lòng nhân ái. Anh nhìn Tiểu Hoa, nhìn Mộ Dung Tuyết, nhìn Bà Lan, và trong lòng dâng lên một sự bình yên sâu sắc. Anh biết rằng, đây chính là "Nhân Đạo" mà anh hằng mong muốn, một con đường mà không cần đến sự phù phiếm của tiên đạo, vẫn có thể kiến tạo nên một cuộc sống trọn vẹn và đầy ý nghĩa.
Ánh nắng vẫn len lỏi qua cửa sổ, giờ đây dường như còn rực rỡ hơn, chiếu sáng những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên khóe mắt Bà Lan, giọt nước mắt không còn của nỗi đau mà là của sự biết ơn. Đó là một khoảnh khắc thiêng liêng, một minh chứng sống động cho sức mạnh của tình người, vượt lên trên mọi giới hạn của bệnh tật và tuổi già. Tạ Trần khẽ thở dài, trong hơi thở ấy không phải là sự mệt mỏi, mà là sự mãn nguyện, là lời khẳng định cho niềm tin không lay chuyển của anh vào giá trị của sự "sống một đời bình thường", nơi nhân tính được giữ gìn trọn vẹn.
***
Sau khi thăm Bà Lan và chứng kiến những chuyển biến kỳ diệu, Mộ Dung Tuyết quyết định ghé qua Tiệm Thuốc Đông Y Cổ, nơi nàng thường xuyên lui tới để trao đổi về các phương thuốc và thảo dược. Tạ Trần và Tiểu An cũng theo nàng, bởi Tạ Trần biết rằng ở nơi đó, ngoài những vị thuốc quý, còn có những triết lý sâu sắc về y đạo và nhân sinh.
Tiệm Thuốc Đông Y Cổ nằm ẩn mình trong một con hẻm nhỏ, khuất sau những hàng quán đông đúc của Thị Trấn An Bình. Đó là một ngôi nhà gỗ cổ kính, đã trải qua bao thăng trầm của thời gian, với những vách gỗ sẫm màu và mái ngói r��u phong. Ngay từ ngưỡng cửa, một mùi hương đặc trưng, nồng nặc và ấm áp của đủ loại thảo dược xông vào khứu giác, xua tan đi cái nắng gắt gay gắt của buổi trưa bên ngoài. Bên trong tiệm, không khí mát mẻ và yên tĩnh lạ thường, như thể có một bức tường vô hình ngăn cách nó với sự ồn ào của thế giới bên ngoài.
Hai bên tường là những tủ thuốc cao ngất, được chạm khắc tinh xảo, với vô số ngăn kéo nhỏ xếp ngay ngắn. Trên mỗi ngăn kéo đều có những nét chữ Hán viết tay, ghi tên các loại thảo dược, từ những cây cỏ dại bình dị cho đến những loại trân quý hiếm thấy. Tiếng cối giã thuốc đều đều vang vọng từ phía sau, hòa cùng tiếng cân thuốc lạch cạch và những lời nói chuyện nhỏ nhẹ, thì thầm của Ông Chủ Tiệm Thuốc và người học việc.
Ông Chủ Tiệm Thuốc là một lão nhân gầy gò, lưng hơi còng, trên sống mũi đeo một cặp kính tròn trễ xuống. Khuôn mặt ông hiền lành, nhưng đôi mắt sau lớp kính lại ánh lên vẻ tinh anh và kinh nghiệm của một người đã gắn bó cả đời với nghề thuốc. Trên người ông luôn thoang thoảng mùi thảo dược đặc trưng, tựa như mùi hương của chính cuộc đời ông. Ông đang cẩn thận dùng một chiếc cân đồng cũ kỹ để cân từng vị thuốc, động tác chậm rãi nhưng cực kỳ chính xác.
"Mộ Dung cô nương, mời ngồi," Ông Chủ Tiệm Thuốc ngẩng đầu lên, nhận ra Mộ Dung Tuyết, liền nở một nụ cười hiền hậu. "Tiểu công tử đây cũng ghé thăm lão phu sao?" Ông hướng ánh mắt về phía Tạ Trần, rồi lại nhìn sang Tiểu An đang đứng cạnh Tạ Trần, đôi mắt tò mò đảo quanh các tủ thuốc.
Mộ Dung Tuyết khẽ cúi đầu chào, rồi ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã bóng loáng vì năm tháng. "Lão trượng vẫn khỏe chứ ạ? Vãn bối vừa ghé thăm Bà Lan, tình trạng của bà ấy chuyển biến tốt hơn tôi nghĩ, các vị thuốc của lão trượng quả nhiên hiệu nghiệm." Nàng nói, giọng điệu vừa tôn kính vừa chân thành.
Ông Chủ Tiệm Thuốc khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi càng sâu hơn. "Thuốc chỉ là một phần, Mộ Dung cô nương. Quan trọng hơn là tấm lòng của người chữa trị và ý chí của người bệnh. Bà Lan có được sự quan tâm của cả thị trấn, đó là liều thuốc quý giá nhất mà tiên dược cũng khó sánh bằng. Lão phu vẫn thường nói, thuốc chỉ chữa được bệnh trên thân, chứ bệnh trong tâm thì phải cần đến những điều khác."
Tạ Trần, đứng bên cạnh, chăm chú lắng nghe từng lời của Ông Chủ Tiệm Thuốc. Ánh mắt anh sâu xa, như thể đang nhìn thấu vào tận cùng những triết lý ẩn chứa trong từng câu chữ bình dị ấy. "Lời lão trượng nói rất chí lý," Tạ Trần khẽ lên tiếng, giọng trầm tĩnh vang vọng trong không gian tĩnh mịch của tiệm thuốc. "Tâm bệnh... cần tâm dược."
Ông Chủ Tiệm Thuốc gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy tán đồng. "Đúng vậy, đúng vậy! Bao năm hành nghề, lão phu chứng kiến không ít kẻ giàu sang, quyền quý, có trong tay vạn loại tiên dược, nhưng lại chết vì uất hận, vì cô độc. Ngược lại, có những người nghèo khó, bệnh tật, chỉ nhờ một chút tình thương, một lời động viên, lại có thể vượt qua bạo bệnh mà sống thọ. Cái gọi là 'tiên dược' của tiên môn, rốt cuộc chỉ là cái vỏ bên ngoài. Chúng có thể kéo dài thọ mệnh, cường hóa thể phách, nhưng lại chẳng thể giữ được nhân tính vẹn nguyên, chẳng thể mang lại sự bình an thực sự cho tâm hồn. Thậm chí, càng tu luyện cao, càng dễ đánh mất chính mình, tự biến mình thành những tảng đá vô tri, vô giác."
Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, trong ánh mắt nàng thoáng hiện lên một nỗi buồn khó tả. Nàng là một y sư tài năng, nhưng cũng là người hiểu rõ nhất cái giá phải trả của con đường tu tiên mà nhiều người đã đi qua. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời nàng nói, một lần nữa vang vọng trong tâm trí Tạ Trần, như một lời khẳng định cho con đường mà anh đã kiên trì theo đuổi.
Tiểu An, đứng bên cạnh Tạ Trần, đôi mắt to tròn lanh lợi đảo qua lại giữa Ông Chủ Tiệm Thuốc và Mộ Dung Tuyết, rồi lại nhìn sang Tạ Trần. Cậu bé chăm chú lắng nghe, cố gắng ghi nhớ từng lời nói, dù có những khái niệm còn quá sức với một đứa trẻ. Cậu bé lật giở cuốn sổ nhỏ, cặm cụi ghi chép những điều mà cậu cho là quan trọng, tựa như một mầm non đang khao khát hấp thụ tri thức.
Ông Chủ Tiệm Thuốc tiếp lời, giọng ông trầm ấm và đầy kinh nghiệm. "Mộ Dung cô nương là người có y thuật cao siêu, lại có tấm lòng nhân ái. Cô nương hiểu rõ, y thuật không chỉ là kê đơn bốc thuốc, mà còn là sự thấu hiểu, là sự lắng nghe. Bệnh nhân cần được an ủi, cần được hy vọng. Đó là thứ mà y thuật và lòng nhân ái của cô nương đã mang đến cho Bà Lan, cũng là điều mà những tiên dược kia không thể nào làm được."
Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, trong tâm trí anh hiện lên hình ảnh những tu sĩ cao ngạo, uy nghiêm mà anh từng thấy. Họ có thể bay lượn trên mây, hô mưa gọi gió, nhưng khuôn mặt họ thường khắc khổ, ánh mắt họ thường lạnh lùng, xa cách. Họ coi nhân gian là cõi trần ô uế, coi phàm nhân là những kẻ yếu đuối, thấp kém. Họ tìm kiếm sự trường sinh, tìm kiếm sức mạnh, nhưng lại đánh đổi đi chính cái "nhân" trong mình. Liệu một cuộc sống như vậy có thực sự là trọn vẹn?
Ông Chủ Tiệm Thuốc tiếp tục, giọng ông khẽ trầm xuống. "Nhiều người lầm tưởng, muốn trị bệnh hiểm nghèo phải dùng đến linh dược quý hiếm, thậm chí là tiên dược. Nhưng lão phu lại thấy, chính những loại thảo dược bình dị nhất, kết hợp với một trái tim chân thành, lại có thể làm nên điều kỳ diệu. Y học phàm nhân của chúng ta, tuy không có phép màu, nhưng lại có căn cơ vững chắc trong sự thấu hiểu tự nhiên, trong sự kiên trì và lòng nhân ái. Đó là sự kế thừa từ đời này sang đời khác, là sự tích lũy của trí tuệ nhân gian, không cần đến bất kỳ thần thông nào vẫn có thể cứu vớt sinh mệnh."
Mộ Dung Tuyết gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ dành cho vị lão y sư. "Vãn bối xin ghi nhớ lời lão trượng dạy. Y thuật đích thực, không chỉ chữa bệnh, mà còn chữa cả tâm hồn."
Tạ Trần mở mắt, nhìn Mộ Dung Tuyết, rồi lại nhìn Ông Chủ Tiệm Thuốc. Anh biết, đây chính là những nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu". Nơi mà y thuật không chỉ là khoa học, mà còn là nghệ thuật của lòng nhân ái; nơi mà trí tuệ dân gian được trân trọng, và tình người được coi là liều thuốc quý giá nhất, vượt xa mọi tiên dược hay phép thuật. Sự kết hợp giữa y thuật của Mộ Dung Tuyết và kiến thức dân gian của Ông Chủ Tiệm Thuốc chính là biểu tượng cho sự phát triển của y học phàm nhân trong kỷ nguyên mới, một y học không dựa vào sức mạnh siêu nhiên mà dựa vào sự thấu hiểu và lòng nhân ái.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu đổ xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Tạ Trần và Tiểu An trở về quán sách của mình. Gió nhẹ hiu hiu thổi qua, mang theo cái mát dịu của buổi chiều tà, lùa vào trong quán sách, làm lay động những trang giấy cũ kỹ. Quán sách của Tạ Trần, tuy nhỏ bé và giản dị, nhưng lại là một thế giới riêng, nơi thời gian dường như trôi chậm hơn, nơi tri thức và sự chiêm nghiệm ngự trị.
Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, nơi ánh nắng chiều vàng nhạt còn vương vấn, hắt lên khuôn mặt anh một vẻ trầm tư. Anh cầm trên tay một cuốn sách cũ, bìa đã sờn, giấy đã ố vàng, nhưng ánh mắt anh lại không đặt vào những dòng chữ mà hướng ra xa xăm, nhìn về phía những con đường nhộn nhịp của Thị Trấn An Bình. Tiếng rao hàng từ xa vọng lại, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, tiếng bước chân vội vã của những người lao động trở về nhà sau một ngày vất vả – tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của cuộc sống bình thường.
Tiểu An ngồi bên cạnh, cặm cụi chép sách. Cậu bé vẫn còn nhỏ, nhưng đã bộc lộ sự ham học hỏi và tỉ mỉ. Mỗi nét chữ cậu bé viết ra đều rất cẩn thận, như thể đang đặt cả tâm hồn vào từng con chữ.
Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở chứa đựng sự thấu hiểu và mãn nguyện. Anh hồi tưởng về những ngày tháng xa xưa, khi anh còn được chọn trúng vào một tiên môn danh tiếng, đứng trước ngưỡng cửa của con đường tu đạo. Khi đó, tiên môn hứa hẹn sức mạnh, quyền năng, sự trường sinh bất tử. Nhưng anh đã từ bỏ, không phải vì không có khả năng, mà vì anh không muốn. Anh không muốn đánh đổi nhân tính, không muốn "mất người" chỉ để đổi lấy sức mạnh phù phiếm.
Anh đã thấy những vị tiên nhân bay lượn trên mây, những pháp thuật kinh thiên động địa. Nhưng anh cũng thấy sự cô độc trong ánh mắt họ, sự lạnh lùng trong trái tim họ, sự xa cách với nhân gian mà họ từng là một phần. Họ đã tìm kiếm cái gọi là "Đạo", nhưng lại quên mất cái "Nhân".
Giờ đây, nhìn lại những gì đã chứng kiến từ Bà Lan, từ Mộ Dung Tuyết, từ Ông Chủ Tiệm Thuốc, Tạ Trần càng thêm vững tin vào con đường của mình. Anh đã không sai. Sức mạnh thực sự, sự trọn vẹn đích thực của cuộc sống, không hề nằm ở cảnh giới cao siêu hay tiên dược quý giá, mà chính là ở những khoảnh khắc đời thường, những sợi dây liên kết vô hình giữa con người với con người. Đó là sự quan tâm, là những nụ cười, những lời hỏi han, những bàn tay giúp đỡ.
"Tiên dược... có thể kéo dài sinh mệnh," Tạ Trần khẽ nói, giọng anh trầm ấm, gần như tự nhủ, "nhưng không thể chữa lành trái tim. Chỉ có tình thương... mới là liều thuốc vô giá nhất."
Tiểu An, đang cặm cụi chép sách, ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn Tạ Trần. "Tiên sinh nói gì ạ? Liều thuốc vô giá là gì ạ?" Cậu bé hỏi, sự tò mò hiện rõ trên khuôn mặt.
Tạ Trần quay sang nhìn Tiểu An, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ, nụ cười không chỉ của sự hài lòng mà còn của sự thấu hiểu sâu sắc. "Là sự quan tâm, Tiểu An. Là những nụ cười, những lời hỏi han, những bàn tay giúp đỡ. Chúng ta, những người phàm, có một thứ mà tiên nhân không có... đó là nhân tính trọn vẹn và tình cảm chân thành."
Anh đặt cuốn sách cũ xuống, ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ trầm tư, nhưng giờ đây có thêm một tia sáng của niềm tin. "Tiên nhân có thể có thần thông, có thể bất tử, nhưng họ lại thường quên mất cảm giác của một bữa cơm ấm cúng bên gia đình, quên mất niềm vui khi được chia sẻ một câu chuyện, quên mất sự an ủi từ một ánh mắt thân tình. Họ muốn thoát ly khỏi kiếp phàm trần, nhưng lại đánh mất đi những giá trị cốt lõi làm nên một con người."
Tiểu An chăm chú lắng nghe, tuy chưa hiểu hết được những lời sâu xa của Tạ Trần, nhưng cậu bé cảm nhận được sự ấm áp và chân thành trong giọng nói của tiên sinh. Cậu bé biết, tiên sinh của mình không giống bất kỳ ai khác mà cậu từng gặp. Tiên sinh luôn nhìn nhận mọi thứ một cách khác biệt, nhưng lại luôn đúng.
Tạ Trần khẽ vuốt mái tóc của Tiểu An, một cử chỉ đầy tình cảm. "Sự hồi phục của Bà Lan là một minh chứng, Tiểu An. Nó khẳng định rằng kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu' sẽ là một xã hội tự cường, nơi giá trị nhân tính được đề cao hơn mọi quyền năng siêu nhiên. Chúng ta không cần dựa vào tiên đạo để tìm thấy hạnh phúc, không cần khao khát thành tiên để có một cuộc sống trọn vẹn. Chính trong những điều bình dị nhất, trong sự gắn kết giữa con người với con người, chúng ta sẽ tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại."
Ánh hoàng hôn dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng ánh sáng trong quán sách vẫn ấm áp, như hơi ấm của tình người vẫn còn lan tỏa khắp thị trấn An Bình. Tạ Trần biết, vai trò của mình không phải là một người hùng xông pha trận mạc, mà là một người quan sát, một người chiêm nghiệm, và đôi khi, một người gieo mầm những suy tư, những triết lý. Lời nói của anh về "liều thuốc vô giá" tiếp tục củng cố vai trò của anh như một người định hình tư tưởng, gieo mầm cho một triết lý sống mới cho nhân gian.
Anh tin rằng, những thế hệ kế tiếp như Tiểu An sẽ lớn lên trong một thế giới nơi những giá trị nhân văn, những câu chuyện lịch sử, những triết lý sống bình dị nhưng sâu sắc sẽ được trân trọng và truyền tải. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, là sự chuyển giao tri thức và giá trị từ thế hệ này sang thế hệ khác, tạo nên một nền móng vững chắc cho kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu".
Tạ Trần khép mắt lại, cảm nhận sự bình yên thấm đẫm trong từng tế bào. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng với những gì anh đã chứng kiến, anh tin rằng nhân loại sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường không cần đến tiên đạo, mà vẫn trọn vẹn và đầy ý nghĩa. Và chính những khoảnh khắc bình dị như thế này, những lời nói chân thành, những hành động quan tâm, sẽ là nền móng vững chắc để xây dựng một thế giới nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.