Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1511: Tiên Dược Vô Giá: Hồi Sinh Từ Tình Người

Ánh hoàng hôn dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng ánh sáng trong quán sách vẫn ấm áp, như hơi ấm của tình người vẫn còn lan tỏa khắp thị trấn An Bình. Tạ Trần biết, vai trò của mình không phải là một người hùng xông pha trận mạc, mà là một người quan sát, một người chiêm nghiệm, và đôi khi, một người gieo mầm những suy tư, những triết lý. Lời nói của anh về "liều thuốc vô giá" tiếp tục củng cố vai trò của anh như một người định hình tư tưởng, gieo mầm cho một triết lý sống mới cho nhân gian.

Anh tin rằng, những thế hệ kế tiếp như Tiểu An sẽ lớn lên trong một thế giới nơi những giá trị nhân văn, những câu chuyện lịch sử, những triết lý sống bình dị nhưng sâu sắc sẽ được trân trọng và truyền tải. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, là sự chuyển giao tri thức và giá trị từ thế hệ này sang thế hệ khác, tạo nên một nền móng vững chắc cho kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu".

Tạ Trần khép mắt lại, cảm nhận sự bình yên thấm đẫm trong từng tế bào. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng với những gì anh đã chứng kiến, anh tin rằng nhân loại sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường không cần đến tiên đạo, mà vẫn trọn vẹn và đầy ý nghĩa. Và chính những khoảnh khắc bình dị như thế này, những lời nói chân thành, những hành động quan tâm, sẽ là nền móng vững chắc để xây dựng một thế giới nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

***

Sáng sớm, một làn sương mỏng còn vương vấn trên những mái nhà ngói đỏ, rồi tan dần khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới khẽ khàng len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng con đường đất nhỏ dẫn vào căn nhà của Bà Lan. Căn nhà gỗ giản dị, được bao bọc bởi một khu vườn nhỏ trồng đầy hoa dại và vài luống rau xanh mướt, toát lên vẻ yên bình đến lạ. Không khí trong lành, mát mẻ, thoảng chút hương hoa kim ngân và mùi khói bếp thoang thoảng từ ngôi nhà kế bên, đánh thức cả một góc phố nhỏ đang chìm trong giấc ngủ. Chim chóc chuyền cành hót líu lo, như khúc ca chào ngày mới, gieo vào lòng người một niềm hân hoan khó tả.

Bên trong căn phòng nhỏ, ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ, rải những vệt sáng ấm áp lên nền nhà và chiếc giường tre đơn sơ. Bà Lan, người phụ nữ gầy gò với mái tóc bạc trắng như cước, nay đã không còn nằm bất động như những ngày đầu. Bà Lan đã có thể ngồi dậy, tựa lưng vào chiếc gối mềm mại, sắc mặt hồng hào hơn hẳn, đôi mắt đã không còn đờ đẫn mà ánh lên vẻ tinh anh, lấp lánh sự sống. Trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, một bát cháo kê nóng hổi bốc hơi nghi ngút, tỏa mùi thơm dìu dịu.

"Bà Lan, bà thấy thế nào rồi ạ? Cháo còn nóng không bà?" Mai, cô gái trẻ với khuôn mặt rạng rỡ, đôi tay nhanh nhẹn, ân cần hỏi. Nàng đặt nhẹ bàn tay mình lên trán Bà Lan, kiểm tra xem bà có còn sốt hay không.

Bà Lan khẽ lắc đầu, một nụ cười hi���n hậu nở trên môi, làm lộ ra những nếp nhăn sâu nơi khóe mắt. "Không nóng đâu con bé, vừa miệng lắm. Mùi vị cháo con nấu lúc nào cũng ngon nhất." Giọng bà vẫn còn yếu ớt, nhưng đã không còn thều thào, mà mang một sự ấm áp, chân thành. Nàng cảm thấy như một dòng suối mát lành đang chảy trong huyết quản, xoa dịu mọi cơn đau nhức đã từng hành hạ nàng. Nàng hít thở sâu, cảm nhận từng luồng khí trong lành đang tràn vào lồng ngực, mang theo sự sống và hy vọng.

Tiểu Linh, cô bé với ánh mắt trong sáng và đầy vẻ tò mò, đang ngồi bên cạnh, chăm chú lắng nghe câu chuyện mà Mai đang kể. Hôm nay, cô bé mặc một chiếc áo vải bông màu xanh lam đã bạc màu nhưng sạch sẽ, mái tóc đen nhánh được tết thành hai bím gọn gàng. Em đưa tay vuốt nhẹ lên bàn tay gầy guộc của Bà Lan, ánh mắt đầy trìu mến. "Bà Lan ăn nhiều vào nhé, Mai tỷ nói bà khỏe nhanh thì mới kể cho tụi con nghe chuyện xưa được đó."

Mai bật cười, khẽ nhéo mũi Tiểu Linh. "Con bé này, chỉ giỏi nịnh bà thôi. Nhưng Tiểu Linh nói đúng đó, Bà Lan của chúng ta phải mau khỏe để còn hướng dẫn bọn con cách làm bánh trôi nước ngon như ngày xưa nữa chứ."

Bà Lan cười khà khà, tiếng cười giòn tan nhưng vẫn còn chút yếu ớt. "Thôi được rồi, được rồi. Mấy đứa nhỏ này, cứ như tiên dược của ta vậy đó. Có chúng bây ở bên, ta thấy mình khỏe ra từng ngày." Nàng nhìn Mai và Tiểu Linh, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và tình yêu thương, một tình cảm thuần khiết và sâu sắc. "Cảm ơn con, Mai, và cả Tiểu Linh nữa. Mấy ngày nay, nếu không có hai đứa con chăm sóc, chắc bà lão này đã không qua khỏi rồi."

Đúng lúc đó, một bóng dáng thanh lịch bước vào, mang theo mùi hương thoang thoảng của thảo dược và một luồng gió mát lành. Đó là Mộ Dung Tuyết, y sư của thị trấn, nàng vẫn mặc bộ y phục màu xanh ngọc quen thuộc, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, gương mặt toát lên vẻ thông minh và nhân ái. Nàng bước đến bên giường, nhẹ nhàng đặt túi thuốc xuống bàn, rồi ngồi xuống, bắt mạch cho Bà Lan. Động tác của nàng chuyên nghiệp, dứt khoát, nhưng vẫn ẩn chứa sự dịu dàng.

Mộ Dung Tuyết nhắm mắt, lắng nghe nhịp mạch của Bà Lan. Một lát sau, nàng khẽ mở mắt, nét mặt vốn luôn trầm tư nay đã giãn ra thành một nụ cười hài lòng. "Mạch của bà đã ổn định hơn rất nhiều, khí huyết cũng dần được phục hồi. Đây quả là điều kỳ diệu." Nàng nhìn Bà Lan, ánh mắt sáng lên vẻ ngưỡng mộ. "Sức sống của bà thật đáng kinh ngạc, Bà Lan."

Bà Lan cười hiền, ánh mắt bà nhìn Mộ Dung Tuyết cũng đầy cảm kích. "Cảm ơn con, Mộ Dung Tuyết. Nhờ con chạy chữa, không rời bỏ một bà lão như ta." Nàng hơi cúi đầu, bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc.

Mộ Dung Tuyết khẽ lắc đầu, nàng đưa mắt nhìn Mai và Tiểu Linh đang đứng bên cạnh, rồi lại nhìn ra khu vườn nhỏ xanh tươi bên ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang nhảy múa trên những cánh hoa. "Bà nói đúng, Bà Lan. Đây không phải công của một mình ta. Y thuật của ta cũng chỉ là thứ yếu. Chính là tình cảm của mọi người, của Mai, của Tiểu Linh, của cả thị trấn này đã chữa lành cho bà. Đó mới là liều thuốc quý giá nhất, quý hơn bất kỳ tiên dược nào trên đời." Nàng cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra trong trái tim mình, một sự thức tỉnh về ý nghĩa thực sự của việc cứu người. Tiên dược có thể cứu được thân xác, nhưng chỉ có tình thương mới có thể cứu rỗi được linh hồn.

Mai nghe vậy thì vui vẻ ra mặt. "Bà Lan khỏe lại là điều vui nhất của cả xóm mình! Hôm nay con sẽ nấu món cháo gà bà thích nhất, đảm bảo bà ăn xong là khỏe như vâm!" Nàng hào hứng nói, đôi mắt lấp lánh niềm vui.

Mộ Dung Tuyết gật đầu, đồng ý với sự nhiệt tình của Mai. Nàng quay sang Bà Lan, giọng nói trở nên nhẹ nhàng hơn. "Bà Lan, bà thử bước đi vài bước xem sao. Từ từ thôi, đừng vội vàng."

Bà Lan nghe lời, nàng vịn vào tay Mai và Tiểu Linh, chậm rãi đặt chân xuống đất. Đôi chân già nua run rẩy, nhưng với sự nâng đỡ của hai cô bé, bà dần lấy lại thăng bằng. Từng bước, từng bước một, bà cố gắng tiến về phía cửa sổ. Ánh nắng ban mai rọi vào, làm ấm khuôn mặt bà, và một nụ cười rạng rỡ như ánh dương nở trên môi nàng. Tiếng cười nói vui vẻ của Mai và Tiểu Linh vang lên khắp căn phòng, hòa cùng tiếng chim hót bên ngoài, tạo nên một bản hòa ca của sự sống và hy vọng. Mộ Dung Tuyết đứng đó, lặng lẽ quan sát, trong lòng nàng dấy lên một cảm xúc phức tạp. Nàng là một y sư tu tiên, từng chứng kiến vô số kỳ tích và phép màu của tiên đạo, nhưng chưa bao giờ một sự hồi phục nào lại khiến nàng cảm động đến thế. Nó không phải do linh đan, không phải do thần thông, mà là do tình người, một thứ sức mạnh mà tu sĩ thường coi thường hoặc lãng quên trong hành trình truy cầu trường sinh.

Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói về "tiên dược tình người", và giờ đây, nàng đã tận mắt chứng kiến. Nó chân thực đến mức khiến nàng không thể không suy ngẫm. Có lẽ, con đường mà nàng và vô số tu sĩ khác đang theo đuổi, con đường của tiên đạo, đã bỏ lỡ điều gì đó vô cùng quan trọng. Sự hồi phục của Bà Lan không chỉ là một kỳ tích y học, mà còn là một minh chứng sống động cho triết lý 'Nhân Đạo', một lời khẳng định mạnh mẽ rằng sự gắn kết và hỗ trợ lẫn nhau của cộng đồng phàm nhân sẽ trở thành nền tảng vững chắc cho sự phát triển của 'kỷ nguyên B��nh Thường Vĩnh Cửu'. Những hành động nhỏ bé, nhân ái của Mai, Tiểu Linh và những người hàng xóm đã tạo nên một phép màu, gieo mầm cho niềm tin vào sức mạnh của 'Nhân Đạo' trong lòng những người như Mộ Dung Tuyết, những người còn đang hoài nghi về con đường tiên đạo và sự 'mất người' của nó. Nàng chợt nhận ra, sự trưởng thành về nhận thức của nàng có thể định hướng lại vai trò của nàng trong tương lai, từ một tu sĩ của tiên đạo sang một người bảo vệ nhân đạo.

***

Buổi trưa, ánh nắng đã gay gắt hơn, xuyên qua những tán cây cổ thụ ven đường, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Trong quán sách của Tạ Trần, không khí vẫn giữ được vẻ yên tĩnh vốn có, chỉ có tiếng lật sách xào xạc và tiếng bút lông cọ vào giấy của Tiểu An đang cặm cụi chép sách. Mùi giấy cũ, mực Tàu và một chút hương trầm thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa cổ kính vừa đầy triết lý. Tạ Trần ngồi sau quầy, tay nhẹ nhàng vuốt ve bìa cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' đã ngả màu, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng nhảy múa trên tán lá xanh. Bên ngoài, tiếng rao hàng xa xa của người bán bánh, tiếng lảnh lót của chim sẻ trên mái nhà, tất cả đều tạo nên một bản hòa ca bình dị của cuộc sống thị trấn An Bình.

Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang ngồi dưới sàn, cạnh chiếc bàn thấp. Em say sưa vẽ vời gì đó lên một mảnh giấy cũ đã ố vàng. Chiếc bút chì than đen đúa lướt thoăn thoắt trên giấy, tạo nên những đường nét ngây thơ nhưng đầy biểu cảm. Thỉnh thoảng, em lại ngẩng đầu lên, đôi mắt tò mò nhìn về phía Tạ Trần và cánh cửa quán sách, như đang chờ đợi điều gì đó.

Cánh cửa quán khẽ mở, Mộ Dung Tuyết bước vào. Nàng vẫn trong bộ y phục y sư màu xanh ngọc, nhưng trên gương mặt nàng không còn vẻ trầm tư thường thấy mà thay vào đó là sự nhẹ nhõm rõ rệt. Nàng khẽ gật đầu chào Tạ Trần, rồi tiến đến ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh. Tạ Trần mỉm cười nhẹ, đặt cuốn sách xuống, rồi pha một ấm trà nóng mời nàng. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa, mang theo mùi hương thanh tao của trà Long Tỉnh, làm dịu đi cái nắng oi ả của buổi trưa.

"Bà Lan hồi phục nhanh hơn ta tưởng rất nhiều, Tạ Trần," Mộ Dung Tuyết khẽ nói, giọng nàng pha chút kinh ngạc và nhẹ nhõm. "Có lẽ, những lời anh nói về 'tiên dược tình người' là có thật. Ta chưa từng thấy một ca nào như vậy, chỉ bằng thuốc và vài lời động viên mà lại có thể giúp một người già yếu như bà ấy hồi sinh."

Tạ Trần nhẹ nhàng nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, ánh mắt sâu th��m nhìn vào làn hơi nước mỏng manh bốc lên từ chén trà. "Tiên dược của Thiên Đạo giúp trường sinh, nhưng lại lấy đi nhân tính, Mộ Dung Tuyết. Nó ban cho người ta sức mạnh, quyền năng, nhưng cũng đồng thời tạo ra sự cô độc, sự xa cách với cõi phàm trần mà họ từng là một phần. Họ truy cầu sự bất tử, nhưng lại đánh mất những khoảnh khắc quý giá của cuộc sống hữu hạn." Anh dừng lại một chút, như đang chiêm nghiệm. "Tiên dược của nhân gian, tuy chỉ là những khoảnh khắc ngắn ngủi, những hành động bình dị, nhưng lại giữ trọn vẹn sự sống và tình cảm. Nó nuôi dưỡng tâm hồn, thứ mà linh đan không thể làm được. Chân lý không nằm ở sự trường tồn của thân xác, mà ở sự trọn vẹn của tinh thần."

Mộ Dung Tuyết lắng nghe, ánh mắt nàng trở nên trầm tư, như đang cố gắng thấu hiểu những lời nói sâu xa của Tạ Trần. Nàng vốn là một tu sĩ, từ nhỏ đã được dạy dỗ về tầm quan trọng của tu luyện, của việc tìm kiếm cơ duyên để đạt tới cảnh giới cao hơn, để trường sinh bất lão. Nhưng những gì nàng chứng kiến ở Bà Lan, và những lời Tạ Trần nói, đã làm lung lay tận gốc rễ những niềm tin ấy.

"Vậy... con đường ta đang đi, con đường của người tu tiên, có phải là đúng đắn không?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói nhỏ dần, ẩn chứa sự hoài nghi và đấu tranh nội tâm. "Hay ta đã lạc lối từ lâu? Ta đã chứng kiến quá nhiều sự 'mất người' trong giới tu tiên, những kẻ vì truy cầu sức mạnh mà sẵn sàng đạp đổ luân thường đạo lý, vì trường sinh mà quên đi tình thân, tình bằng hữu. Họ có được tiên lực, nhưng lại đánh mất nhân tính."

Tạ Trần đặt chén trà xuống, khẽ thở dài, nhưng không phải là một tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự thấu hiểu. "Đúng hay sai, không nằm ở con đường, Mộ Dung Tuyết. Mà ở cách ta đi. Con đường dù là tiên đạo hay phàm đạo, nếu đi bằng một trái tim vô nhân tính, thì đều là lạc lối. Điều quan trọng là trái tim có còn được giữ vẹn nguyên không, có còn cảm nhận được hơi ấm của tình người, có còn trân trọng những giá trị bình dị của cuộc sống không." Anh nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt anh như một hồ nước sâu thẳm, phản chiếu sự thật. "Bà Lan đã hồi phục không phải nhờ tiên lực, mà nhờ tình thương. Đó là minh chứng rõ ràng nhất. Nó khẳng định rằng kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu' sẽ là một xã hội tự cường, nơi giá trị nhân tính được đề cao hơn mọi quyền năng siêu nhiên."

Tiểu Hoa, đang ngồi cạnh bàn, nãy giờ vẫn chăm chú nghe lén câu chuyện của người lớn, bất chợt ngẩng đầu lên. Em rón rén bước đến, đưa bản vẽ của mình ra trước mặt Tạ Trần. "Anh Tạ Trần, chú Mộ Dung Tuyết, hai người xem này!"

Trên mảnh giấy cũ, một bức tranh đơn giản hiện ra: hình Bà Lan được vẽ với nụ cười rạng rỡ, xung quanh là những trái tim nhỏ đủ màu sắc, biểu tượng cho Mai, Tiểu Linh, Ông Chủ Tiệm Thuốc và cả thị trấn An Bình. Dù nét vẽ còn non nớt, nhưng nó lại chứa đựng một sự hồn nhiên và chân thành, một niềm vui giản dị khiến lòng người ấm áp.

Tạ Trần nhìn bức vẽ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện. Anh khẽ vuốt mái tóc tết của Tiểu Hoa. "Đẹp lắm, Tiểu Hoa. Đây chính là 'tiên dược' mà anh nói đó. Những trái tim nhỏ này, chính là những tấm lòng nhân ái, đã chữa lành cho Bà Lan."

Mộ Dung Tuyết nhìn bức vẽ, trong lòng nàng dâng lên một cảm xúc khó tả. Một đứa trẻ ngây thơ lại có thể thấu hiểu được điều mà bao nhiêu tu sĩ đã lãng quên. Nàng chợt nhận ra, những hành động nhỏ bé, nhân ái của cộng đồng Thị Trấn An Bình không chỉ là nền tảng cho sự hình thành của 'kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu', mà còn là những bài học sâu sắc, gieo mầm cho niềm tin vào sức mạnh của 'Nhân Đạo' trong chính trái tim nàng. Sự trưởng thành về nhận thức này có thể định hướng lại vai trò của nàng trong tương lai, không còn là một tu sĩ mù quáng theo đuổi tiên đạo, mà là một người bảo vệ nhân đạo, một y sư thực sự.

Nàng đứng dậy, cúi đầu chào Tạ Trần. "Cảm ơn anh, Tạ Trần. Những lời của anh hôm nay... đã giúp ta nhìn rõ hơn con đường phía trước." Nàng nói, ánh mắt nàng giờ đây không còn sự hoài nghi mà thay vào đó là một tia sáng của niềm tin và quyết tâm mới.

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào. Anh bi��t, hạt giống đã được gieo, và giờ đây, nó đang nảy mầm trong lòng Mộ Dung Tuyết.

***

Khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây, thị trấn An Bình lại trở nên náo nhiệt một cách ấm áp. Tại sân đình cộng đồng, một không khí tưng bừng nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình bao trùm. Những chiếc đèn lồng giấy đủ màu sắc đã được thắp sáng, treo lơ lửng trên những cành cây cổ thụ và các cột đình, tạo nên một khung cảnh lung linh huyền ảo. Tiếng cười nói vui vẻ, tiếng chén đĩa va chạm nhẹ, và mùi thức ăn ấm cúng từ những món ăn dân dã quyện cùng hương hoa dạ lý hương từ khu vườn nhỏ gần đó, tạo nên một bản hòa ca của cuộc sống.

Cả thị trấn đã tề tựu đông đủ để tổ chức một bữa ăn nhỏ, ấm cúng, không phải vì một lễ hội lớn, mà để chào mừng sự hồi phục kỳ diệu của Bà Lan. Bà Lan, với sắc mặt hồng hào và nụ cười rạng rỡ, được sắp xếp ngồi ở vị trí trung tâm, được mọi người vây quanh. Nàng mặc một chiếc áo vải bông mới tinh, mái tóc bạc được chải gọn gàng, trông nàng như trẻ lại cả chục tuổi.

Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết cũng tham gia bữa tiệc. Họ ngồi ở một góc khuất, lặng lẽ quan sát sự gắn kết của cộng đồng. Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có, ánh mắt anh lấp lánh sự bình yên và mãn nguyện. Mộ Dung Tuyết thì không ngừng quan sát, đôi mắt nàng vẫn còn chút trầm tư, nhưng đã bớt đi sự hoài nghi mà thay vào đó là sự chiêm nghiệm sâu sắc. Nàng đã bắt đầu thấu hiểu ý nghĩa của 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần luôn nhắc đến.

Ông Chủ Tiệm Thuốc, với vẻ mặt hiền lành và nụ cười luôn thường trực, đứng lên giữa đám đông, giọng sang sảng: "Bà Lan của chúng ta đã trải qua bao nhiêu chuyện, nhưng lần này hồi phục nhanh như vậy, đúng là kỳ tích! Chắc chắn là nhờ phúc đức của bà và tấm lòng của cả xóm! Ha ha!" Ông vỗ tay, và cả đám đông cũng hùa theo, tiếng cười vui vẻ vang vọng khắp sân đình. Ông Chủ Tiệm Thuốc không hề tự nhận công lao về mình, mà chỉ đơn thuần là người kể chuyện, đại diện cho trí tuệ thực tế và sự khiêm nhường của phàm nhân.

Bà Lan, được mọi người vây quanh, nàng nắm chặt tay Mai và Tiểu Linh đang ngồi cạnh mình. "Kỳ tích gì đâu, ông chủ. Là nhờ cái tình cái nghĩa của cả xóm mình, chứ không thì bà lão này đã về với tổ tiên rồi." Giọng nàng yếu ớt nhưng đầy biết ơn, ánh mắt nàng lấp lánh những giọt lệ. "Mấy đứa nhỏ này, cứ như con cháu trong nhà! Mai thì chăm sóc bà không nề hà gì, Tiểu Linh thì ngày nào cũng đến thăm, đọc truyện cho bà nghe. Cả Ông Chủ Tiệm Thuốc, Mộ Dung Tuyết, và cả Tạ Trần công tử nữa, đều đã giúp đỡ bà rất nhiều. Ta già rồi, được sống thêm ngày nào, thấy mọi người vui vẻ ngày nào, là hạnh phúc ngày đó."

Mai khẽ siết chặt tay Bà Lan, đôi mắt nàng cũng đỏ hoe. "Bà Lan nói vậy làm tụi con thấy mắc cỡ quá. Giúp đỡ bà là chuyện nên làm mà."

Tiểu Linh gật đầu lia lịa, vẻ mặt em nghiêm túc. "Đúng vậy ạ! Bà Lan là người thân của tụi con mà!"

Ông Chủ Tiệm Thuốc lại tiếp lời, kể thêm vài câu chuyện vui về thời trẻ của Bà Lan, khiến mọi người bật cười sảng khoái. Bữa ăn diễn ra trong không khí ấm cúng và tr��n ngập tình người. Mọi người cùng nhau ăn uống, trò chuyện, chia sẻ những câu chuyện đời thường, những lo toan nhỏ nhặt, và cả những niềm vui giản dị.

Mộ Dung Tuyết, ngồi cạnh Tạ Trần, khẽ lầm bầm, đủ để chỉ mình anh nghe thấy: "Một nụ cười, một lời nói ấm áp... có lẽ còn hơn vạn viên linh đan." Nàng nhớ lại những tiên dược quý giá mà nàng từng chế tạo, những công pháp cao siêu mà nàng từng tu luyện. Tất cả đều hướng đến việc kéo dài sinh mệnh, tăng cường sức mạnh, nhưng chưa bao giờ mang lại cho nàng cảm giác ấm áp và trọn vẹn như khoảnh khắc này.

Tạ Trần không đáp lời, anh chỉ khẽ mỉm cười nhẹ trong lòng. Anh đưa mắt nhìn khắp sân đình, nhìn những gương mặt rạng rỡ, những nụ cười chân thành, những ánh mắt tràn đầy tình cảm. *Đây chính là 'Đạo' mà ta tìm kiếm, một đạo không cần pháp lực, không cần trường sinh, chỉ cần sự trọn vẹn của nhân tính. Nó đang nở rộ, từng chút một, ngay tại nơi này.* Anh cảm nhận được sự bình yên sâu sắc, một cảm giác mãn nguyện lan tỏa khắp cơ thể. Anh biết, những gì anh đã làm, những gì anh đã gieo mầm, đang dần đơm hoa kết trái.

Sự kiện Bà Lan hồi phục nhờ tình người là một minh chứng mạnh mẽ, gieo mầm cho niềm tin vào sức mạnh của 'Nhân Đạo' trong lòng những người như Mộ Dung Tuyết, những người còn đang hoài nghi về con đường tiên đạo và sự 'mất người' của nó. Những hành động nhỏ bé, nhân ái của cộng đồng Thị Trấn An Bình sẽ là nền tảng vững chắc cho sự hình thành và phát triển của 'kỷ nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu', nơi con người tự thân tìm thấy giá trị và ý nghĩa cuộc sống. Sự trưởng thành về nhận thức của Mộ Dung Tuyết có thể định hướng lại vai trò của nàng trong tương lai, từ một tu sĩ của tiên đạo sang một người bảo vệ nhân đạo.

Đêm dần buông, ánh đèn lồng lung linh soi rọi những gương mặt hạnh phúc. Tạ Trần ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Anh biết, con đường phía trước còn dài, Thiên Đạo có thể vẫn còn những âm mưu và thử thách. Nhưng anh tin rằng, với nền móng vững chắc của 'Nhân Đạo' đang được xây dựng từng chút một, nhân loại sẽ tìm thấy con đường của riêng mình. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những giá trị nhân văn sẽ được truyền tải mãi mãi. Đó chính là "Bình Thường Vĩnh Cửu", một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Và anh, Tạ Trần, sẽ mãi là một người quan sát, một người gieo mầm, một điểm neo nhân quả thầm lặng trong dòng chảy vô thường của thế sự.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free