Nhân gian bất tu tiên - Chương 1512: Bà Lan Của Ngày Mới: Bình An Giữa Triều Sóng Nhân Gian
Đêm dần buông, ánh đèn lồng lung linh soi rọi những gương mặt hạnh phúc. Tạ Trần ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Anh biết, con đường phía trước còn dài, Thiên Đạo có thể vẫn còn những âm mưu và thử thách. Nhưng anh tin rằng, với nền móng vững chắc của 'Nhân Đạo' đang được xây dựng từng chút một, nhân loại sẽ tìm thấy con đường của riêng mình. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những giá trị nhân văn sẽ được truyền tải mãi mãi. Đó chính là "Bình Thường Vĩnh Cửu", một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Và anh, Tạ Trần, sẽ mãi là một người quan sát, một người gieo mầm, một điểm neo nhân quả thầm lặng trong dòng chảy vô thường của thế sự.
***
Ánh hoàng hôn dịu nhẹ trải một tấm lụa vàng cam lên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình. Tại sân đình cổ kính, nơi những câu chuyện đời thường và những ước vọng giản dị được dệt nên mỗi ngày, một không khí ấm cúng lạ thường đang bao trùm. Những cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo hương thơm của đất ẩm và mùi lá cây, hòa quyện với mùi thức ăn thơm nức mũi từ những nồi canh, đĩa bánh đang được bày biện. Sân đình hôm nay được dọn dẹp tinh tươm, những chiếc bàn gỗ dài, đã cũ kỹ theo năm tháng nhưng vẫn vững chãi, được kê ngay ngắn giữa khoảng sân rộng. Trên đó, những món ăn dân dã nhưng đậm đà hương vị quê nhà đang dần hiện diện, mời gọi.
Bà Lan, với mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, gương mặt hồng hào hơn trước rất nhiều, nếp nhăn nơi khóe mắt và miệng dường như đã giãn ra, nhường chỗ cho những nụ cười rạng rỡ. Đôi mắt nàng lấp lánh sự s��ng, không còn vẻ u uất, tuyệt vọng của những tháng ngày bệnh tật. Dáng người tuy vẫn gầy guộc nhưng đã có sức lực, cử chỉ thoăn thoắt, nàng đang cùng vài người phụ nữ khác bày biện các món ăn, tay thoăn thoắt xếp chén đũa, miệng không ngừng nói cười.
"Nào, nào, mọi người cứ tự nhiên nhé! Hôm nay là ngày ta được sống lại, phải ăn uống thật no say mới được!" Giọng Bà Lan vẫn còn chút yếu ớt, nhưng đầy sự vui vẻ và lòng biết ơn. Nàng tự tay múc bát canh cá nóng hổi, nghi ngút khói, đặt lên bàn. "Ngày hôm nay, ta mới thực sự cảm thấy mình sống lại! Nhờ ơn tất cả bà con hàng xóm đã không bỏ rơi lão già này!"
Mai, cô gái trẻ đã tận tình chăm sóc Bà Lan suốt thời gian qua, khẽ mỉm cười, vẻ mặt hiền lành. Nàng cùng Tiểu Linh, một cô bé nhỏ nhắn, mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, đang giúp Bà Lan bưng những đĩa xôi gấc đỏ tươi ra bàn. Tiểu An, cậu thư đồng lanh lợi của Tạ Trần, với ánh mắt trong trẻo tò mò, cũng đang chạy nhảy quanh đó, nhiệt tình giúp đỡ những việc vặt, từ việc rót nước đến việc x��p ghế. Tiếng cười nói rộn ràng, hòa cùng tiếng chén đũa lách cách, tạo nên một bản hòa ca của sự sống và niềm hạnh phúc.
"Đúng vậy, bà Lan! Bà là tấm gương cho thấy tình người còn quý hơn cả vàng bạc, châu báu!" Ông Chủ Tiệm Thuốc, với dáng người gầy gò, đeo kính, vẻ mặt hiền lành và nụ cười ấm áp, lên tiếng. Ông ngồi cạnh Bà Mối Mai béo tròn, mái tóc búi cao, đang cười xởi lởi kể những câu chuyện thường nhật, tay quạt phành phạch mặc dù trời đã bắt đầu dịu mát. Bà Mối Mai gật gù phụ họa, ánh mắt tinh ranh đảo qua Tạ Trần đang ngồi ở một góc.
Tạ Trần, thư sinh gầy gò với làn da trắng nhợt, mái tóc đen dài buộc gọn bằng dải lụa đơn giản, vẫn giữ phong thái trầm tĩnh thường thấy. Anh ngồi một góc, không tham gia vào những câu chuyện ồn ào, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại quan sát tất cả. Anh nhìn Bà Lan, nhìn những nụ cười chân thành, nhìn những bàn tay giúp đỡ, và cảm nhận được một dòng chảy ấm áp, mạnh mẽ hơn bất kỳ linh khí nào. Khi Bà Lan nhìn về phía anh, anh khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ ���n hiện nơi khóe môi, một nụ cười mãn nguyện. Anh không nói, nhưng trong lòng anh đã chiêm nghiệm sâu sắc.
*Đây chính là 'Đạo' mà ta tìm kiếm, một đạo không cần pháp lực, không cần trường sinh, chỉ cần sự trọn vẹn của nhân tính.* Anh tự nhủ. *Nó đang nở rộ, từng chút một, ngay tại nơi này. Không phải là những lời giáo điều cao siêu, cũng chẳng phải là những pháp thuật kinh thiên động địa, mà là những điều bình dị nhất, những hành động nhỏ bé nhất, được thắp sáng bởi lòng nhân ái.* Anh cảm nhận được sự bình yên sâu sắc, một cảm giác mãn nguyện lan tỏa khắp cơ thể. Anh biết, những gì anh đã làm, những gì anh đã gieo mầm, đang dần đơm hoa kết trái. Đây không phải là một chiến thắng vĩ đại nào trước Thiên Đạo, mà là một sự kiến tạo thầm lặng, một sự hồi sinh của nhân gian từ bên trong.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục màu xanh ngọc của y sư, đứng cạnh Tạ Trần. Nàng vẫn giữ vẻ trầm tư, ánh mắt dõi theo Bà Lan, nhưng trong ánh mắt ấy đã không còn vẻ hoài nghi hay đau đáu như trước. Thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, một tia hy vọng mới mẻ. Nàng khẽ thở dài, tay vuốt nhẹ chiếc trâm cài tóc ngọc bích. Nàng đã từng chứng kiến vô số bệnh nhân, từng dùng vô vàn linh dược quý hiếm để cứu mạng. Nhưng chưa bao giờ nàng thấy một sự hồi phục nào kỳ diệu như của Bà Lan, một sự hồi phục đến từ tận sâu thẳm tâm hồn, được nuôi dưỡng bằng tình yêu thương và sự quan tâm. Y thuật của nàng, dù cao siêu đến mấy, cũng chỉ có thể chữa lành thể xác, nhưng không thể vá lành những vết thương lòng, không thể mang lại ý chí sống mãnh liệt đến vậy.
Bữa tiệc nhỏ tại sân đình cứ thế diễn ra trong không khí ấm cúng, tràn ngập tình người. Mọi người cùng nhau ăn uống, trò chuyện, chia sẻ những câu chuyện đời thường, những lo toan nhỏ nhặt, và cả những niềm vui giản dị. Tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, tiếng trò chuyện râm ran của người lớn, tiếng Người Kể Chuyện hào hứng pha trò, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về một cuộc sống phàm nhân bình dị nhưng đầy ý nghĩa. Hoàng hôn dần lặn, nhường chỗ cho màn ��êm buông xuống, nhưng những ánh đèn lồng được thắp lên, vẫn soi rọi những gương mặt hạnh phúc, những nụ cười chân thành, những ánh mắt tràn đầy tình cảm.
***
Khi những ánh đèn lồng cuối cùng nơi sân đình tắt dần, và tiếng bước chân của những người dân Thị Trấn An Bình đã khuất vào bóng đêm, Mộ Dung Tuyết vẫn chưa trở về nơi ở của mình. Nàng đi thẳng đến quán sách nhỏ của Tạ Trần, nơi ánh đèn dầu leo lét như một vì sao cô độc giữa màn đêm tĩnh mịch. Đêm nay, trời trong xanh, không một gợn gió, chỉ có tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây sau nhà, tạo nên một bản nhạc nền dịu nhẹ cho sự tĩnh lặng.
Tạ Trần, thân hình gầy gò quen thuộc, đang ngồi bên bàn gỗ cũ kỹ, đọc sách dưới ánh đèn dầu. Ánh sáng yếu ớt hắt lên khuôn mặt thanh tú của anh, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Mùi giấy cũ, mùi mực nhàn nhạt và mùi thảo mộc từ những cuốn sách cổ hòa quyện vào không khí, tạo nên một không gian riêng biệt, tách biệt khỏi thế giới ồn ào bên ngoài. Anh không ngẩng đ��u khi Mộ Dung Tuyết bước vào, dường như đã biết nàng sẽ đến.
Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng bước qua ngưỡng cửa, nàng nhìn Tạ Trần một lát, rồi chọn một chiếc ghế đối diện anh, ngồi xuống. Chiếc tách trà trên tay nàng đã nguội lạnh từ lâu, nhưng nàng vẫn giữ nó, như một thói quen, hay một điểm tựa cho những suy nghĩ đang rối bời trong tâm trí. Cả hai chìm trong im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần và tiếng côn trùng đêm. Sự tĩnh lặng ấy không mang vẻ nặng nề, mà như một không gian để những tư tưởng được tự do bay bổng, va chạm và hòa quyện.
Cuối cùng, Mộ Dung Tuyết phá vỡ sự tĩnh lặng, giọng nàng trầm thấp, mang theo chút suy tư khó tả. "Tạ công tử, hôm nay ta lại được chứng kiến một kỳ tích. Y thuật của ta có thể chữa bệnh, nhưng ta chưa từng thấy thuốc nào có thể hồi sinh một người từ sự tuyệt vọng như cách tình người đã làm với Bà Lan." Nàng khẽ thở dài, miết nhẹ vành chén trà, ánh mắt xa xăm. "Ta... ta đã từng tin rằng chỉ có tu tiên mới là con đường chân chính. Rằng sức mạnh, trường sinh, và sự bất tử là mục tiêu tối thượng. Nhưng những gì ta thấy ở đây, ở Thị Trấn An Bình này... nó khiến ta tự hỏi, liệu mình có đang đi sai đường?"
Tạ Trần khẽ khép cuốn sách, đặt tay lên bàn, nhìn thẳng vào Mộ Dung Tuyết. Đôi mắt anh, vốn đã sâu thẳm, nay càng trở nên thâm thúy hơn dưới ánh đèn dầu. Anh không vội đáp lời, để nàng có thêm thời gian chiêm nghiệm. Anh hiểu rằng, những hạt mầm nghi hoặc mà anh đã gieo từ lâu, nay đã bắt đầu nảy mầm trong tâm hồn nàng, một tu sĩ từng kiên định với con đường tiên đạo. Anh nhấc ấm trà, rót vào hai tách, mùi trà nóng thoang thoảng lan tỏa trong căn phòng. Anh mời nàng, rồi tự mình nhấp một ngụm.
"Chính là vậy," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh trầm ổn, điềm tĩnh, như dòng suối chảy qua đá cuội. "Tiên dược có thể kéo dài tuổi thọ, nhưng không thể chữa lành vết thương lòng. Linh đan có thể tăng cường tu vi, nhưng không thể mang lại ý nghĩa cho cuộc sống. Cái gọi là 'tiên dược' vĩ đại nhất, từ trước đến nay, vẫn luôn tồn tại trong mỗi con người, trong những mối liên kết giản dị nhất, trong cái tình, cái nghĩa mà chúng ta dành cho nhau."
Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những giá sách chất đầy tri thức cổ xưa. "Con người, bản chất sinh ra đã là một sinh linh yếu ớt giữa trời đất mênh mông. Nhưng chính sự yếu ớt ấy lại thôi thúc chúng ta tìm kiếm sự gắn kết, sự sẻ chia. Tu tiên, theo đuổi sức mạnh đến cực hạn, thường dẫn đến sự cô độc. Càng đứng trên cao, càng xa rời nhân thế, càng dễ 'mất người'. Khi ấy, dù có sức mạnh thông thiên, liệu có còn ý nghĩa gì khi không còn cảm nhận được hơi ấm của đồng loại, không còn nhớ được những ký ức dung dị của cuộc đời?"
Mộ Dung Tuyết cúi đầu, miết nhẹ vành chén trà một lần nữa, vẻ mặt nàng đầy suy tư. Lời nói của Tạ Trần như chạm đến tận cùng nỗi hoài nghi sâu kín trong lòng nàng. Nàng nhớ lại những vị trưởng bối trong tiên môn, những người đã tu luyện đến cảnh giới cao siêu, nhưng ánh mắt họ trống rỗng, vô cảm, như những pho tượng đá biết đi. Họ bất tử, nhưng liệu họ có đang "sống"?
"Ta... ta đã từng nghĩ rằng sự buông bỏ cảm xúc, sự đoạn tuyệt hồng trần là một phần của quá trình thăng hoa, để đạt đến đại đạo," nàng thì thầm, giọng nói như tự vấn. "Nhưng nhìn Bà Lan hôm nay, ta thấy một sự 'sống' trọn vẹn hơn bất kỳ kẻ bất tử nào. Sự phục hồi của bà không đến từ linh khí hay huyền pháp, mà đến từ những lời hỏi thăm, những bát cháo nóng, những cái nắm tay chân thành. Đó là một sức mạnh mà tiên đạo chưa bao giờ dạy ta cách tìm thấy."
Tạ Trần khẽ gật đầu. "Thiên Đạo đang suy kiệt, linh khí ngày càng mỏng. Điều đó không phải là một sự suy tàn, mà có thể là một cơ hội, một sự luân hồi của vạn vật. Nó buộc con người phải nhìn lại, phải tìm kiếm giá trị cốt lõi của mình, không phải ở bên ngoài, không phải ở những quyền năng ảo ảnh, mà ở chính bên trong mỗi cá thể, ở sự kết nối giữa các linh hồn."
Anh đưa mắt nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Hành trình tìm kiếm 'Đạo' của mỗi người là khác nhau, tiên tử. Quan trọng là người tìm thấy gì, và người đánh đổi điều gì. Bà Lan, từ ngưỡng cửa sinh tử trở về, đã mang theo một thông điệp mạnh mẽ. Đó là minh chứng cho thấy, những giá trị nhân văn, lòng nhân ái, sự gắn kết cộng đồng... đó mới là nền móng vững chắc nhất cho một kỷ nguyên mới, một 'Bình Thường Vĩnh Cửu' thực sự."
Mộ Dung Tuyết ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng giao nhau với Tạ Trần. Trong khoảnh khắc đó, nàng cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ. Nàng không còn cảm thấy cô độc trong những suy tư của mình. Cái giá của sự 'mất người' mà tiên đạo đòi hỏi, giờ đây, đối với nàng, dường như quá đắt. Nàng muốn tìm kiếm một con đường khác, một con đường mà y thuật của nàng có thể kết hợp với lòng nhân ái, để thực sự chữa lành, không chỉ thể xác mà cả tâm hồn. Nàng nhận ra, câu chuyện hồi phục của Bà Lan không chỉ là một 'kỳ tích' nhỏ bé, mà là một 'truyền thuyết' sống động, gieo mầm niềm tin sâu sắc vào sức mạnh của tình người, là một trong những viên gạch đầu tiên xây dựng nên 'Bình Thường Vĩnh Cửu' vững chắc.
Tạ Trần pha thêm trà, mời nàng. Cả hai cùng nhấp trà trong sự yên lặng, ánh mắt họ giao nhau, cùng hướng về một tương lai mà họ đang từng bước kiến tạo. Sự chuyển đổi nhận thức của Mộ Dung Tuyết báo hiệu nàng sẽ đóng một vai trò quan trọng hơn trong việc kiến tạo và bảo vệ các giá trị nhân đạo trong kỷ nguyên mới, có thể trở thành một trụ cột y thuật của nhân gian, không còn bị ràng buộc bởi tiên môn. Những cuộc đối thoại triết lý của Tạ Trần với các nhân vật khác sẽ tiếp tục định hình và truyền bá triết lý 'Nhân Đạo' cho thế hệ mới, từng bước gieo mầm cho một thế giới không cần thành tiên nhưng vẫn trọn vẹn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.