Nhân gian bất tu tiên - Chương 1514: Tài Hoa Đơn Độc: Cái Giá Của Kiêu Ngạo
Tiếng gió nhẹ lùa qua những tán cây bồ đề cổ thụ bên bờ sông Vọng Giang, mang theo hơi ẩm mát lành và mùi hương thoang thoảng của phù sa. Chiều muộn, một ngày sau buổi biểu diễn “Huyễn Ảnh Kịch” khuấy động cả Thị Trấn An Bình, Quán Trà Vọng Giang vẫn còn vương vấn những lời xôn xao bàn tán. Kiến trúc gỗ đơn sơ, mộc mạc của quán trà, với những ban công nhỏ nhìn ra dòng sông lững lờ trôi, tựa như một bức tranh thủy mặc tĩnh lặng giữa lòng nhân thế hối hả. Những chiếc bàn ghế làm từ gỗ sưa lâu năm, đã được đánh bóng đến mức phản chiếu lờ mờ ánh tà dương, được sắp đặt gọn gàng, đón những luồng gió mát lành từ sông thổi vào. Tiếng nước sông vỗ nhẹ vào bờ, tiếng chim chiều hót líu lo trên vòm lá, và tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của khách trà hòa quyện thành một bản giao hưởng êm đềm, gợi lên cảm giác thư thái, dễ chịu. Mùi trà xanh ngát, thanh khiết hòa lẫn mùi hoa lài dịu nhẹ, len lỏi vào từng ngóc ngách, khiến không gian càng thêm phần thi vị.
Minh, nghệ sĩ trẻ tài hoa của buổi diễn tối qua, đang ngồi một mình tại một góc khuất trên ban công, tựa lưng vào cột gỗ khắc hình rồng phượng. Hắn vẫn vận trên mình bộ trang phục có phần lập dị, màu sắc sẫm, nổi bật giữa khung cảnh trang nhã của quán trà. Dáng người gầy gò của hắn toát lên vẻ lãng tử, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tự mãn rõ rệt, đôi môi khẽ nhếch, như đang thưởng thức hương vị của chiến thắng, của sự công nhận. Hắn nhấp từng ngụm trà, ánh mắt lơ đãng nhìn ra xa, nơi dòng sông Vọng Giang cuộn chảy. Sự tán thưởng nhiệt liệt mà hắn nhận được từ công chúng đêm qua đã nuôi lớn cái tôi vốn đã không nhỏ của hắn, khiến hắn càng tin rằng tài năng của mình là độc nhất, không ai có thể sánh bằng.
Không lâu sau, một nhóm nghệ nhân địa phương, những người đã dành cả đời để chạm khắc gỗ, vẽ tranh thủy mặc, hay dệt lụa tinh xảo, với vẻ mặt dè dặt nhưng đầy thiện chí, bước đến gần Minh. Người cầm đầu là một lão nghệ nhân râu bạc phơ, ánh mắt hiền từ nhưng ẩn chứa sự khát khao học hỏi.
“Minh huynh tài hoa, Huyễn Ảnh Kịch của công tử thực sự là kỳ công!” Lão nghệ nhân mở lời, giọng nói chân thành, đầy ngưỡng mộ. “Một loại hình nghệ thuật mà lão hủ chưa từng thấy trong đời. Chúng tôi, những kẻ già nua này, có vài ý tưởng nhỏ, liệu có thể cùng công tử bàn luận, học hỏi để phát triển hơn không? Biết đâu, có thể kết hợp tinh hoa của Huyễn Ảnh Kịch với nghệ thuật truyền thống của chúng tôi, tạo nên những tác phẩm còn vĩ đại hơn.”
Minh khẽ nhướng mày, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng gương mặt đầy kỳ vọng của những nghệ nhân. Một nụ cười khinh khỉnh nở trên môi hắn. "Ý tưởng của các vị... không hợp với tầm nhìn của ta," hắn đáp, giọng nói trầm và đầy vẻ từ chối, không hề che giấu sự kiêu ngạo. "Sáng tạo là con đường của kẻ đơn độc, không phải nơi tụ tập của đám đông. Huyễn Ảnh Kịch là kết tinh của trí tuệ và sự cô độc của ta, nó không cần sự pha tạp. Sự hợp tác, trong mắt ta, chỉ làm 'ô uế' tài năng của ta, làm loãng đi cái tinh túy mà ta đã dày công tạo dựng."
Những lời nói sắc lạnh của Minh như gáo nước lạnh tạt vào lòng nhiệt thành của các nghệ nhân. Vẻ mặt họ từ hy vọng chuyển sang thất vọng, rồi dần thành sự hụt hẫng. Lão nghệ nhân râu bạc khẽ thở dài, cúi đầu chào rồi cùng nhóm người lặng lẽ rời đi, mang theo sự ngỡ ngàng và một chút chua chát. Họ đã hy vọng có thể học hỏi, có thể góp sức, nhưng lại bị coi thường một cách phũ phàng.
Tiểu Nhị Quán Trọ, một thanh niên gầy gò, nhanh nhẹn, đang lăng xăng bưng trà cho khách, khẽ liếc nhìn cảnh tượng vừa rồi. Hắn thì thầm với một vị khách ngồi bàn bên cạnh, giọng điệu đầy vẻ thích thú khi buôn chuyện. "Ai cha, Minh công tử lại thế rồi. Tài thì có tài, nhưng tính tình... khó gần quá. Mấy hôm nay, ai đến xin ý kiến, hay muốn học hỏi, hắn đều đuổi khéo. Thậm chí có người muốn bỏ tiền ra mua ý tưởng, hắn cũng chẳng thèm để mắt. Đúng là người tài giỏi thường có cái tính cách riêng biệt, nhưng thế này thì... có hơi quá rồi chăng?" Vị khách kia chỉ khẽ gật đầu, nhấp một ngụm trà, ánh mắt đầy vẻ suy tư.
Ở một bàn gần đó, Tạ Trần cùng thư đồng Tiểu An đang ngồi trầm ngâm. Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm, đang lật dở từng trang của một quyển sách cổ. Trang phục của anh vẫn là bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Anh không nói gì, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Minh, ánh mắt ẩn chứa sự chiêm nghiệm sâu xa. Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang chăm chú lắng nghe những lời bàn tán xung quanh, rồi lại nhìn về phía Tạ Trần, vẻ mặt đầy thắc mắc. Cậu bé đã chứng kiến toàn bộ sự việc.
Tạ Trần khẽ nhíu mày, lật sang trang sách tiếp theo. Anh không cần phải nghe hết câu chuyện hay biết rõ ngọn ngành, bởi cái bản chất của sự việc đã hiển hiện rõ ràng. Minh, trong mắt anh, đang đi trên một con đường mà nhiều người tài năng trước đây từng đi qua: con đường của sự cô độc được tạo ra bởi chính sự kiêu ngạo. Anh hiểu rằng, tài năng như một con dao hai lưỡi. Nó có thể giúp con người vươn tới những đỉnh cao chói lọi, tạo ra những điều kỳ diệu. Nhưng nếu không được mài giũa bằng sự khiêm nhường, không được bọc bằng vỏ bọc của nhân tính, nó sẽ tự làm tổn thương chính chủ nhân của mình, và cả những người xung quanh.
Tiểu An khẽ lay tay Tạ Trần, giọng nói lí nhí. "Tiên sinh, Minh công tử thật sự rất tài giỏi, nhưng sao lại... lại từ chối những nghệ nhân khác như vậy ạ? Họ chỉ muốn học hỏi thôi mà."
Tạ Trần khẽ vuốt ve trang sách cổ, ánh mắt anh xa xăm, như đang nhìn về một tương lai xa xôi, hoặc đang hồi tưởng về những ký ức đã qua. "Minh công tử, với tài năng 'Huyễn Ảnh Kịch' của mình, đã chứng minh rằng nhân loại không cần đến linh khí, không cần đến tiên thuật vẫn có thể tạo ra những kỳ tích. Đó là một điều đáng mừng, một bước tiến lớn cho kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu' mà chúng ta đang kiến tạo. Nhưng cái kiêu ngạo trong lời nói của hắn, cái thái độ tự tôn tuyệt đối ấy, lại là một cái bẫy. Nó có thể khiến hắn xa rời những giá trị cốt lõi của nhân gian, những giá trị mà chúng ta đã và đang vun đắp."
Anh quay lại nhìn Tiểu An, ánh mắt đầy trìu mến. "Trong thời đại Thiên Đạo còn thịnh vượng, những tu sĩ đạt đến cảnh giới cao siêu thường bị cuốn vào vòng xoáy của sức mạnh, của quyền năng. Họ càng tu luyện, càng đạt được nhiều thứ, thì càng dễ 'mất người' – đánh mất cảm xúc, ký ức, và quan trọng nhất, là nhân tính. Cái giá của sự bất tử, của sức mạnh thông thiên, lại chính là sự cô độc, sự xa rời nhân thế. Họ không cần ai, cũng không ai cần họ, rồi cuối cùng, họ trở thành những pho tượng sống, tồn tại mà không thực sự 'sống'." Tạ Trần nói, giọng trầm tĩnh nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. "Minh công tử chưa phải là tu sĩ, nhưng cái chấp niệm vào sự 'độc nhất' của tài năng, cái khao khát được công nhận tuyệt đối mà không cần chia sẻ, không cần kết nối, cũng có thể dẫn hắn đến một dạng 'mất người' khác – mất đi sự đồng cảm, sự thấu hiểu, và cuối cùng là mất đi nguồn cảm hứng t��� nhân gian. Một dòng sông, dù khởi nguồn từ đỉnh núi cao nhất, muốn chảy đến biển cả, cũng cần đón nhận vô số dòng suối nhỏ. Nếu nó tin rằng chỉ dòng chảy của riêng mình là đủ, e rằng sẽ sớm cạn kiệt trên đường đi."
Lời nói của Tạ Trần không phải là một câu hỏi dành cho Tiểu An, mà là một câu hỏi tu từ, một sự chiêm nghiệm sâu sắc dành cho chính mình, và có lẽ, dành cho cả nhân loại. Tiểu An chăm chú lắng nghe, từng lời của Tạ Trần như gieo mầm vào tâm trí cậu bé. Cậu bé còn quá nhỏ để hiểu hết ý nghĩa sâu xa của những lời ấy, nhưng cậu cảm nhận được sự quan trọng của chúng. Cậu lại quay sang bài học của mình, nhưng đôi lúc vẫn ngước nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy thắc mắc và ngưỡng mộ. Cậu bé biết rằng, những gì Tạ Trần nói không chỉ là những lời dạy dỗ thông thường, mà là những triết lý sống, những con đường dẫn lối cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà cậu bé, và những người cùng thế hệ với cậu, sẽ là người trực tiếp đặt những viên gạch đầu tiên. Tạ Trần, trong ánh đèn dầu hắt hiu, vẫn trầm ngâm, ánh mắt anh hướng ra màn đêm, nơi vầng trăng sáng và những vì sao lấp lánh như những hạt bụi của thời gian. Anh hiểu rằng, sự luân hồi của vạn vật không chỉ là sự thay đổi của Thiên Đạo, mà còn là sự chuyển mình trong nhận thức của con người. Các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, đối mặt với những thử thách mới, và những tài năng như Minh sẽ là một phần của hành trình đó. Câu hỏi về sự cân bằng giữa tài năng và nhân tính, giữa sự sáng tạo và sự khiêm nhường, sẽ là một thử thách không ngừng trong kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu'.
***
Đêm khuya, vài ngày sau sự kiện ở quán trà, không khí Thị Trấn An Bình trở nên se lạnh hơn, tĩnh mịch hơn. Ánh trăng mờ nhạt khuất sau những đám mây đen, chỉ đủ soi rọi những con đường lát đá phủ sương. Trong một căn xưởng rộng rãi, nằm hơi tách biệt khỏi khu dân cư sầm uất, Minh đang vật lộn với những ý tưởng của chính mình. Đây là vương quốc riêng của hắn, nơi ngổn ngang những thiết bị cơ khí tinh xảo, những lồng đèn đủ hình dáng, những tấm vải vóc đủ màu sắc, và những bản vẽ kỹ thuật chi chít nét mực. Mùi gỗ mới, dầu máy, mực và một chút ẩm mốc đặc trưng của nơi ít người lui tới hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị khó tả. Ánh sáng lờ mờ từ một vài ngọn đèn dầu treo lơ lửng trên trần, hắt lên những bức tường xám xịt, tạo ra những bóng đổ kỳ dị, nhảy múa cùng với sự bế tắc trong lòng Minh.
Hắn đang ngồi trước một mô hình Huyễn Ảnh Kịch dang dở, một công trình kiến trúc thu nhỏ phức tạp, với những bánh răng cưa li ti, những sợi dây mảnh và những tấm kính phản chiếu được sắp đặt cầu kỳ. Vẻ mặt hắn nhăn nhó, đôi lông mày chau lại, biểu lộ sự bất mãn và mệt mỏi tột độ. Hắn đã dành cả đêm để cố gắng tìm kiếm một ý tưởng mới, một đột phá mới cho tác phẩm của mình, nhưng đầu óc hắn trống rỗng, như một cái giếng cạn. Những ý tưởng cũ, những kỹ thuật đã từng khiến hắn tự hào, giờ đây không còn mang lại cho hắn chút hứng thú nào. Chúng trở nên nhàm chán, lặp đi lặp lại, và thiếu đi sự bùng nổ mà hắn khao khát.
Minh đưa tay vuốt mái tóc dài, đôi mắt ráo hoảnh nhìn chằm chằm vào mô hình trước mặt. Hắn nhìn những bản vẽ chi tiết mà hắn đã tự tay phác thảo, những thiết bị phức tạp mà hắn đã tự mình chế tạo, lắp ráp. Mỗi chi tiết đều là tâm huyết, là niềm tự hào của hắn. Nhưng giờ đây, giữa sự im lặng đáng sợ của căn xưởng, hắn chỉ cảm thấy một sự cô độc đến lạnh người. Hắn là người duy nhất ở đây, người duy nhất hiểu được độ phức tạp và vẻ đẹp ẩn chứa trong những cỗ máy này. Nhưng liệu có ai khác thực sự hiểu? Liệu có ai có thể cùng hắn chia sẻ gánh nặng của sự sáng tạo, hay cùng hắn vượt qua những giới hạn mà hắn đang gặp phải?
"Tại sao lại thế này?" Minh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi và thất vọng, vang vọng trong không gian vắng lặng của căn xưởng. "Rõ ràng ý tưởng của ta là tốt nhất! Kỹ thuật của ta là tinh xảo nhất! Tại sao lại không ai hiểu? Tại sao ta lại không thể... tiến xa hơn? Hay là, không có ai xứng đáng để cùng ta sáng tạo?"
Hắn với tay lấy một chiếc tua vít nhỏ, cố gắng chỉnh sửa một chi tiết cơ khí cực kỳ tinh vi trên mô hình. Đó là một bánh răng nhỏ xíu, có nhiệm vụ điều khiển chuyển động của một bóng hình trên sân khấu Huyễn Ảnh Kịch. Nhưng bàn tay hắn run rẩy, tâm trí hắn hỗn loạn. Sự tập trung đã biến mất. Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, bánh răng nhỏ bị gãy làm đôi. Chi tiết tinh xảo mà hắn đã mất cả ngày để chế tạo đã vỡ vụn trong chốc lát.
Cơn bực tức bùng lên trong lòng Minh như một ngọn lửa dữ dội. Hắn đập mạnh tay xuống bàn làm việc, tiếng động "RẦM!" vang lên chói tai, phá vỡ sự im lặng của đêm khuya. Những dụng cụ nhỏ trên bàn nảy lên, rơi lả tả xuống sàn gỗ. Hắn gục đầu xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, cảm giác bế tắc và bất lực bao trùm lấy hắn. Hắn tin rằng tài năng của mình là độc nhất và không ai có thể sánh bằng, nhưng chính niềm tin ấy, cùng với thái độ khinh thường người khác, đã đẩy hắn vào vòng xoáy của sự cô lập. Giờ đây, hắn đang tự đấu tranh với chính mình, với cái bóng của sự kiêu ngạo đã tạo ra một bức tường vô hình, ngăn cách hắn với thế giới bên ngoài, và quan trọng hơn, ngăn cách hắn với nguồn cảm hứng vô tận từ nhân gian.
Hắn nhớ lại những lời từ chối thẳng thừng với các nghệ nhân ở quán trà. Hắn đã nghĩ mình đúng, rằng sự hợp tác chỉ làm yếu đi cái "tôi" độc đáo của hắn. Nhưng giờ đây, trong khoảnh khắc bế tắc này, hắn lại cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. Phải chăng, sự cô độc trong sáng tạo, khi không có ai để chia sẻ, để tranh luận, để nhận được những góp ý, dù là nhỏ nhất, lại là con đường dẫn đến sự cạn kiệt? Hắn đã xa lánh mọi người, và giờ đây, hắn đang phải trả giá bằng chính sự tù túng trong tâm hồn và sự bế tắc trong tài năng của mình. Căn xưởng rộng lớn bỗng trở nên ngột ngạt, như một cái lồng giam nhốt giữ sự tài hoa đang dần bị mục ruỗng bởi chính sự kiêu ngạo của nó.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng vàng nhạt dịu dàng len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ của quán sách Tạ Trần, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên nền gỗ cũ kỹ. Tiếng lật sách xào xạc của Tạ Trần, tiếng bút sột soạt của Tiểu An khi cậu bé chép bài, và tiếng gió nhẹ mơn man qua những khung cửa sổ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đặc trưng của quán sách hòa quyện với mùi hương trầm thoang thoảng, tạo nên một không gian tĩnh lặng, tri thức và ấm cúng. Nắng mai không gắt, chỉ đủ xua đi cái lạnh se của đêm khuya, mang theo sự trong lành và tươi mới.
Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò của anh ẩn hiện trong bộ áo vải bố quen thuộc. Anh chăm chú đọc một quyển Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo', từng trang giấy đã ngả màu thời gian, ghi lại những triết lý sâu xa về sự thuận theo tự nhiên, về cái tĩnh lặng trong vạn vật. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng dòng chữ, biểu cảm trầm tư, như đang hòa mình vào dòng chảy tri thức cổ xưa.
Tiểu An ngồi ở một chiếc bàn nhỏ gần đó, tay cầm bút lông, nhưng tâm trí cậu bé lại không hoàn toàn đặt vào bài học. Vẻ mặt cậu vẫn còn suy tư về Minh công tử, về sự tài hoa và cả sự kiêu ngạo của hắn. Cậu bé không thể ngừng suy nghĩ về những lời Tạ Trần đã nói hôm qua, về cái giá của sự cô độc trong tài năng.
Bỗng nhiên, một bóng dáng thanh thoát xuất hiện trước cửa quán sách. Nàng Thơ Mộng Dao, với vẻ đẹp dịu dàng, thanh tú, bước vào, mang theo một bó hoa dại nhỏ, những cánh hoa trắng muốt còn đọng sương mai. Y phục nàng mặc đơn giản nhưng tinh tế, màu sắc nhã nhặn, tôn lên vẻ đẹp thoát tục. Nàng luôn mang theo bên mình một cây bút và tập giấy vẽ, như thể sẵn sàng ghi lại bất cứ vẻ đẹp nào nàng bắt gặp.
“Chào tiên sinh, chào Tiểu An.” Nàng Thơ Mộng Dao khẽ mỉm cười, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo. Nàng đặt bó hoa dại lên bàn, mùi hương hoa cỏ tự nhiên lan tỏa khắp không gian, mang theo hơi thở của núi rừng, của sự bình dị. “Tiên sinh vẫn đang đắm mình trong biển sách sao?”
Tạ Trần khẽ mỉm cười đáp lại, đặt quyển Cổ Thư xuống, ánh mắt hiền hòa nhìn nàng. "Mộng Dao cô nương, nàng lại mang đến sắc hương cho quán sách nhỏ này rồi."
Nàng Thơ Mộng Dao khẽ lắc đầu, vẻ mặt có chút ưu tư. "Hoa dại làm sao sánh được với vẻ đẹp của tri thức nơi đây, tiên sinh. Thiếp ghé qua, một phần là để ngắm hoa, một phần là để... giải bày đôi điều với tiên sinh. Thiếp vẫn còn trăn trở về những điều tiên sinh đã nói hôm qua, về Minh công tử."
Tiểu An lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ tò mò. "Nàng Thơ cũng nghĩ vậy sao ạ? Con vẫn không hiểu. Minh công tử tài hoa như vậy, tại sao lại không được nhiều người yêu mến? Tại sao lại cô độc?"
Nàng Thơ Mộng Dao khẽ thở dài, đôi mắt nàng ánh lên vẻ suy tư. "Tài năng của Minh huynh thật sự chói sáng, không ai có thể phủ nhận điều đó. 'Huyễn Ảnh Kịch' của huynh ấy là một kỳ công, một bước tiến lớn cho nghệ thuật phàm nhân. Nhưng... dường như huynh ấy đang tự tách mình ra khỏi mọi người. Thiếp thấy huynh ấy từ chối những lời đề nghị hợp tác, những ý tưởng đóng góp từ các nghệ nhân khác, thậm chí còn tỏ thái độ khinh thị. Nghệ thuật có cần sự cô độc đến vậy không, tiên sinh? Vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị, ở sự sẻ chia, ở những gì nó có thể mang lại cho nhân gian, chứ không phải chỉ là sự tự tôn của một cá nhân, phải không ạ?"
Tạ Trần khẽ đặt sách xuống, hai tay đan vào nhau, ánh mắt anh hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng ban mai đang nhảy múa trên những tán lá xanh non. Giọng nói anh trầm tĩnh, sâu lắng, như tiếng suối chảy từ ngàn năm. "Một dòng sông, dù khởi nguồn từ đỉnh núi cao nhất, muốn chảy đến biển cả, cũng cần đón nhận vô số dòng suối nhỏ. Nếu nó tin rằng chỉ dòng chảy của riêng mình là đủ, e rằng sẽ sớm cạn kiệt trên đường đi, mắc kẹt trong những vũng lầy của sự tự mãn. Chỉ khi nó mở lòng đón nhận những dòng suối khác, những dòng nước từ khắp nơi đổ về, nó mới trở nên hùng vĩ, mạnh mẽ, và có thể nuôi dưỡng sự sống cho đôi bờ, cho những sinh linh nương tựa vào nó."
Tiểu An chăm chú lắng nghe, gương mặt nhỏ nhắn của cậu bé lộ rõ vẻ suy ngẫm. "Vậy... Minh công tử đang tự làm cạn kiệt dòng chảy của mình sao, tiên sinh?" Cậu bé hỏi, giọng nói đầy sự băn khoăn.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu. "Chỉ là, đôi khi, vẻ đẹp của một dòng sông không chỉ nằm ở sự hùng vĩ, mà còn ở những gì nó mang lại cho đôi bờ, cho những sinh linh nương tựa vào nó, và cách nó hòa mình vào biển lớn. Sáng tạo cũng vậy, cần sự nuôi dưỡng từ vạn vật, từ vạn người. Nó cần sự tương tác, sự phản biện, sự chia sẻ, để không ngừng đổi mới, không ngừng phát triển. Một bông hoa đẹp không chỉ vì cánh hoa của nó, mà còn vì hương thơm nó lan tỏa, vì ong bướm tìm đến, vì sự sống mà nó mang lại cho khu vườn. Nếu chỉ khư khư giữ lấy vẻ đẹp của riêng mình, không cho ai chạm vào, không cho ai thưởng thức, bông hoa ấy liệu có còn ý nghĩa?"
Nàng Thơ Mộng Dao khẽ gật đầu, đôi mắt nàng ánh lên vẻ bừng tỉnh. "Thiếp hiểu rồi, tiên sinh. Nghệ thuật, cũng như cuộc sống, cần sự kết nối, sự đồng điệu. Nếu một nghệ sĩ chỉ sống trong thế giới của riêng mình, tách biệt khỏi nhân gian, thì dù tài năng đến đâu, tác phẩm của họ cũng sẽ thiếu đi hơi thở của cuộc sống, thiếu đi sự ấm áp của tình người. Nó sẽ trở nên lạnh lẽo, vô tri, như những pho tượng đá dù đẹp đẽ đến mấy cũng không thể lay động lòng người."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp nhưng cũng ẩn chứa sự suy tư. "Kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên không còn sự kìm kẹp của Thiên Đạo, không còn sự ảo ảnh của tiên đạo, đòi hỏi chúng ta phải tìm về những giá trị cốt lõi của nhân tính. Tài năng là một món quà, nhưng sự khiêm nhường và khả năng kết nối với đồng loại mới là nền tảng vững chắc để tài năng ấy nở rộ và mang lại ý nghĩa thực sự. Bởi lẽ, cái giá của sự độc tôn, đôi khi, chính là sự cô độc đến cùng cực, sự cạn kiệt trong tâm hồn, và cuối cùng là sự quên lãng. Văn minh ph��m nhân, dù phát triển mạnh mẽ đến đâu, vẫn sẽ đối mặt với những thử thách từ chính bản chất con người như kiêu ngạo, tham vọng, ghen tị. Và để vượt qua, nó cần sự dẫn dắt từ 'Nhân Đạo', từ những giá trị mà chúng ta đang từng bước vun đắp."
Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một bài học cho Tiểu An và Mộng Dao, mà còn là một lời nhắc nhở cho chính anh, về con đường mà nhân loại đang bước đi. Sự cô lập của Minh, dù chỉ mới là khởi đầu, đã báo hiệu một thất bại lớn hơn, một thử thách nghiêm trọng đang chờ đợi hắn, buộc hắn phải đối mặt với chính mình và nhìn nhận lại giá trị của sự kết nối và khiêm tốn. Lời gợi mở của Tạ Trần về "dòng sông" sẽ là kim chỉ nam không chỉ cho Tiểu An mà còn cho Nàng Thơ Mộng Dao, trong việc theo đuổi con đường nghệ thuật, tránh lặp lại sai lầm của Minh. Họ biết rằng, để tạo nên những tác phẩm bất hủ, để sống một cuộc đời trọn vẹn, không cần thành tiên, họ phải học cách hòa mình vào dòng chảy của nhân gian, đón nhận và sẻ chia, để dòng chảy của tài năng và nhân t��nh không bao giờ cạn.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.