Nhân gian bất tu tiên - Chương 1516: Bản Ngã Độc Tôn: Tiếng Vọng Từ Quá Khứ Vô Vi
Ánh đèn lồng hắt bóng Tạ Trần lên tường, tạo nên một hình dáng cao gầy, tĩnh lặng. Anh nhìn Tiểu An, đôi mắt đầy vẻ thấu hiểu. “Minh công tử đang đi trên một con đường đầy thử thách. Anh ấy đang đối diện với chính cái tôi kiêu ngạo của mình, và cả sự cô độc mà anh ấy tự mình tạo ra. Có lẽ, chỉ khi đối mặt với thất bại lớn hơn, hoặc khoảnh khắc nhận ra sâu sắc về giá trị của sự kết nối và khiêm tốn, anh ấy mới có thể tìm thấy con đường thực sự cho tài năng của mình.”
Tiểu An ngẩng đầu lên, ánh mắt đã vơi bớt sự lo lắng, thay vào đó là sự kiên định. Cậu bé đã hiểu. Dòng sông của tài năng, nếu muốn trở thành biển cả, cần dung nạp trăm sông. Và đ�� dòng chảy ấy không bao giờ cạn, cần sự hòa mình vào nhân gian, đón nhận và sẻ chia. Triết lý "dòng sông" của Tạ Trần không chỉ là kim chỉ nam cho cậu bé, mà còn là một lời nhắc nhở cho toàn bộ văn minh phàm nhân trong kỷ nguyên mới, rằng những xung đột cá nhân như kiêu ngạo, tham vọng, và sự cô lập sẽ là những thử thách chính, đòi hỏi sự dẫn dắt bằng 'Nhân Đạo' để vượt qua. Bởi lẽ, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và trên con đường ấy, sự kết nối và khiêm tốn sẽ là những ngọn hải đăng soi đường.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp nhưng cũng ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. Anh biết rằng, con đường của Minh công tử còn rất dài, và có lẽ, sẽ rất đau đớn. Nhưng đó là con đường mà mỗi người phải tự mình bước đi, để tìm ra chân lý cho chính mình, trong một kỷ nguyên mà Thiên Đạo đã dần tàn lụi, và nhân tính đang từng bước tìm lại vị thế vốn có của nó.
***
Buổi chiều tà, mưa đã tạnh tự bao giờ, để lại không khí ẩm ướt bảng lảng khắp Thị Trấn An Bình. Từng tia nắng yếu ớt cuối ngày rụt rè xuyên qua khung cửa sổ quán sách, đổ bóng lên trang giấy cũ kỹ trong tay Tạ Trần. Tiếng rao hàng xa xăm của một thương nhân bán kẹo mạch nha, tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ đuổi bắt nhau trên phố vọng vào, tạo nên một bản nhạc nền quen thuộc của nhân gian. Mùi mực, mùi giấy cũ và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, đánh thức những tầng kí ức sâu thẳm. Tạ Trần khẽ lật trang sách, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo nhưng cũng ẩn chứa một nỗi hoài niệm xa xăm, nhìn ra ngoài cửa sổ, ngón tay thon dài khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ đã sờn.
Trong tâm trí anh, hình ảnh Minh công tử vật lộn với sự bế tắc sáng tạo hiện lên rõ nét, xen lẫn với bóng dáng của những kẻ tu sĩ ngày xưa, những kẻ cũng từng bị ám ảnh bởi cái gọi là “cái tôi độc tôn”, cái khao khát được trở thành duy nhất, được vĩ đại hơn tất thảy. “Minh cũng đang đi trên con đường ấy,” anh thầm nghĩ, “một con đường mà vẻ ngoài là sự tự do tuyệt đối của ý chí, nhưng thực chất lại là xiềng xích vô hình trói buộc tâm hồn. Cái tôi, nó là một dòng sông chảy xiết, có thể cuốn trôi mọi thứ nếu không được dẫn dắt, không được hòa vào biển lớn của nhân gian.”
Trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy kiệt này, cái “tôi” lại càng được đề cao. Người tu sĩ khao khát thoát khỏi phàm trần để thành tiên, để chứng minh sự vượt trội của bản thân. Kẻ phàm nhân lại muốn tạo ra những tác phẩm, những công trình vĩ đại để lưu danh thiên cổ, để khẳng định dấu ấn cá nhân. Nhưng giữa ranh giới mong manh ấy, ranh giới giữa sự độc đáo và sự cô lập, giữa kiêu ngạo và tự tôn, lại có mấy ai thực sự nhìn thấu? Minh, tài hoa xuất chúng, nhưng lại đang lạc lối trong mê cung của chính mình. Hắn muốn tạo ra kiệt tác, nhưng lại quên mất rằng kiệt tác thực sự không chỉ là sự phản ánh của cá nhân, mà còn là tiếng vọng của cả một thời đại, của cả một nhân gian.
Tạ Trần nhớ lại những năm tháng xưa cũ, khi anh còn là một thư sinh được Tiên Môn chọn trúng. Khi ấy, cũng có những kẻ tài năng đến ngạo mạn, tin rằng cái tôi của họ là đỉnh cao của sự tồn tại, là con đường duy nhất dẫn đến chân lý. Anh đã từng chứng kiến, đã từng cảm nhận được áp lực của cái gọi là “thiên phú” và “trách nhiệm”. Cái áp lực ấy, nó không đến từ kẻ thù, mà đến từ chính những người cùng chí hướng, từ những kỳ vọng vô hình của cả một thế giới. “Cái tôi độc tôn,” anh khẽ nhẩm, “đôi khi không phải là biểu hiện của sức mạnh, mà là một nỗi sợ hãi thầm kín, sợ hãi bị lãng quên, sợ hãi sự bình thường.” Và chính cái nỗi sợ hãi ấy, đã khiến không ít kẻ “mất người”, đánh mất cảm xúc, ký ức, và nhân tính của mình, chỉ để chạy theo một ảo ảnh về sự vĩnh cửu và độc nhất.
Anh chợt nghĩ đến lời Nàng Thơ Mộng Dao đã nói: “Vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị.” Có lẽ, Minh cũng cần phải học cách tìm kiếm vẻ đẹp trong sự bình dị ấy, trong sự kết nối, trong những giá trị mà anh từng coi thường. Con đường của Tạ Trần, con đường “vô vi”, không phải là sự buông xuôi hay thờ ơ, mà là một sự lựa chọn đầy kiên định, một sự từ chối có ý thức đối với cái “tôi” độc tôn ấy. Một sự lựa chọn mà anh đã phải đấu tranh từ rất sớm, khi Thiên Đạo còn chưa suy kiệt, khi con đường thành tiên còn là một giấc mộng rực rỡ đối với hàng vạn người.
Ngón tay anh vẫn khẽ gõ nhịp trên mặt bàn, trong đôi mắt sâu thẳm, một thước phim cũ kỹ bắt đầu quay ngược lại...
***
Hai mươi năm trước, trong Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, không khí tràn ngập sự trang nghiêm xen lẫn chút sôi nổi. Tòa nhà lớn bằng gỗ lim cổ kính, với những cột trụ sừng sững và mái ngói cong vút, vọng vang tiếng giảng bài trầm bổng của các trưởng lão. Tiếng ghi chép sột soạt của hàng trăm đệ tử, tiếng thảo luận nhỏ to sau mỗi câu hỏi khó, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động về nơi nuôi dưỡng những mầm non tu tiên. Mùi giấy, mực, gỗ và đôi khi là mùi hương trầm nhẹ từ lư hương đặt giữa sảnh, phảng phất trong không khí. Bên ngoài cửa sổ, trời trong xanh, nắng ấm trải vàng trên những đỉnh núi hùng vĩ, tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng suối chảy róc rách từ xa. Linh khí ở đây dồi dào vừa phải, đủ để các đệ tử cảm nhận và vận hành, nhưng cũng đủ để tạo nên một cảm giác cạnh tranh ngầm, một sự thúc đẩy để mỗi người phải cố gắng vượt lên.
Tạ Trần, khi ấy còn là một thiếu niên gầy gò, thư sinh, lặng lẽ đứng giữa đám đông đệ tử. Anh không có vẻ cường tráng như những người đã sớm đặt chân vào con đường luyện võ, cũng không có vẻ kiêu ngạo của những kẻ mang thiên phú bẩm sinh. Làn da trắng nhợt, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, hòa mình vào màu áo vải bố cũ kỹ, nhã nhặn. Anh lắng nghe những lời lẽ hùng hồn, đầy nhiệt huyết phát ra từ phía trước, nơi Liễu Thanh Phong đang đứng.
Liễu Thanh Phong, với dáng người cao gầy, thanh tú, đôi mắt sáng như sao, tay khẽ vuốt chuôi kiếm Bích Lạc bên hông, đang hùng hồn phát biểu. Vẻ ngoài của hắn toát lên sự chính trực, nhưng trong ánh mắt ấy lại ẩn chứa một sự tự phụ khó che giấu. Hắn là một trong những đệ tử xuất sắc nhất, tài hoa hơn người, và hắn biết điều đó.
“Chư vị đạo hữu, sư huynh, sư đệ!” Giọng Liễu Thanh Phong vang vọng, đầy nội lực, “Thiên phú là trời ban, là ân huệ mà Thiên Đạo dành cho chúng ta! Từ bỏ thiên phú, không phát huy nó đến cực hạn, đó chẳng phải là nghịch thiên sao? Đó chẳng phải là phản bội lại chính bản thân mình, phản bội lại kỳ vọng của tông môn, của chúng sinh sao?” Hắn ngừng lại, ánh mắt quét qua một lượt các đệ tử, dừng lại một chút ở Tạ Trần. “Cái tôi của kẻ mạnh, không phải là sự ích kỷ, mà là sự kiên định vào con đường mình đã chọn, là dũng khí để định nghĩa lại Thiên Đạo, để đưa Tiên Giới lên một tầm cao mới! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Họ chỉ biết sống một đời tầm thường, ẩn mình trong bóng tối của sự vô tri. Chúng ta, những người được chọn, phải gánh vác trách nhiệm ấy!”
Bên cạnh Liễu Thanh Phong, Dương Quân đứng đó, nét mặt tuấn tú, khí chất nho nhã, nhưng đôi mắt sáng ngời lại tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng. Anh lắng nghe lời của Liễu Thanh Phong với vẻ suy tư, có lẽ đồng tình với phần lớn quan điểm về trách nhiệm của người tu sĩ, nhưng cũng có chút bối rối trước sự kiêu ngạo lộ liễu của đối phương. Dương Quân vẫn tin vào con đường tu tiên, tin vào sự vĩ đại của nó, nhưng có lẽ, anh vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận cái giá mà nó có thể đòi hỏi.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm mặc, nhưng trong sâu thẳm nội tâm, một dòng suy nghĩ khác đang chảy. Anh không phản đối sự cần thiết của thiên phú, nhưng anh lại chất vấn cái “tôi” mà Liễu Thanh Phong đang đề cao. “Cái tôi độc tôn ấy, liệu có phải là con đường duy nhất? Liệu nó có phải là chân lý?” Anh nhớ lại những câu chuyện về những vị tiên nhân từng khao khát trường sinh, khao khát sức mạnh tuyệt đối, để rồi đánh mất chính mình, đánh mất những gì thuộc về “nhân tính” nhất.
Một đệ tử khác lên tiếng, phụ họa: “Đúng vậy! Chúng ta là trụ cột của Thiên Đạo, là hy vọng của nhân gian! Sao có thể chấp nhận cuộc sống tầm thường của phàm nhân?”
Tạ Trần khẽ nhướng mày, ánh mắt bình tĩnh đối diện với sự chất vấn ngầm ấy. Giọng anh trầm tĩnh, điềm đạm, không cao giọng nhưng lại có sức nặng riêng, khiến cả Liễu Thanh Phong cũng phải chú ý. “Nếu cái giá của việc định nghĩa lại Thiên Đạo, là phải từ bỏ cội nguồn của chính mình, từ bỏ những cảm xúc, những ký ức đã làm nên con người ta, thì liệu đó có còn là ‘đại nghĩa’?” Anh hỏi, không phải để tranh cãi, mà là để gợi mở. “Phàm nhân, họ có thể không có thiên phú tu luyện, nhưng họ có một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, với những hỉ nộ ái ố, những mối liên kết sâu sắc. Cái ‘tôi’ của họ, dù nhỏ bé, nhưng lại là một phần không thể thiếu của ‘nhân quả’, của sự luân hồi vạn vật. Liệu một cái ‘tôi’ vĩ đại đến mức tách rời khỏi nhân gian, còn có thể gọi là ‘người’ không?”
Lời của Tạ Trần không hùng hồn như Liễu Thanh Phong, nhưng lại mang theo một sức nặng triết lý, khiến không ít người phải suy ngẫm. Liễu Thanh Phong nhíu mày, ánh mắt lộ rõ sự khó hiểu, thậm chí là xem thường đối với lập trường của Tạ Trần. Hắn tin vào sức mạnh, tin vào sự vượt trội, không thể nào hiểu được cái giá trị mà Tạ Trần đặt vào sự “bình thường” của phàm nhân. Dương Quân nhìn Tạ Trần, trong mắt anh có sự bối rối, nhưng cũng có một tia sáng tò mò. Có lẽ, những lời ấy đã chạm đến một góc khuất nào đó trong tâm trí anh, về những giá trị mà tu tiên giáo nghĩa đôi khi đã bỏ quên.
***
Đêm khuya, một vầng trăng sáng vằng vặc treo trên nền trời thăm thẳm, soi rõ những gợn mây trắng bồng bềnh. Trong phòng Luyện Công Cá Nhân tại Thái Huyền Tông, không gian tĩnh mịch đến lạ thường. Căn phòng đá kiên cố, được khắc vô số trận pháp trên tường và sàn nhà, giờ đây chìm trong sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng, đều đặn của Tạ Trần. Anh ngồi xếp bằng trên bồ đoàn đặt chính giữa phòng, đôi mắt khép hờ, cố gắng tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn mình, giữa những kỳ vọng nặng nề và áp lực vô hình từ mọi phía. Mùi linh khí thanh khiết, nồng đậm lan tỏa khắp không gian, như một tấm màn vô hình bao bọc lấy anh, tạo nên một cảm giác thanh tịnh nhưng cũng đầy cô lập.
Trong sâu thẳm tâm trí, những lời của Liễu Thanh Phong, những ánh mắt nhìn đầy dò xét của các đệ tử, và cả sự bối rối của Dương Quân vẫn còn vương vấn. Anh biết, con đường mà mình đang lựa chọn đi ngược lại với tất cả những gì mà Tiên Môn, và thậm chí cả Thiên Đạo đang kỳ vọng. Từ bỏ cơ hội thành tiên, từ bỏ sức mạnh vô biên, để sống một đời bình thường, đó là một sự "nghịch thiên" trong mắt họ. Nhưng đối với Tạ Trần, đó lại là con đường duy nhất để giữ trọn vẹn "nhân tính", để không "mất người".
Bỗng nhiên, một làn gió nhẹ thoảng qua khe cửa, mang theo hơi lạnh của đêm khuya. Tạ Trần khẽ mở mắt, ánh nhìn tĩnh lặng hướng về phía cửa phòng. Một bóng dáng thanh thoát, cao quý dần hiện hữu. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử.
Nàng đứng đó, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, một thân bạch y thuần khiết không chút họa tiết, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng xa cách. Đôi mắt phượng sắc bén, chứa đựng sự uy nghiêm của một vị Tiên Tử quyền năng, nhưng ẩn sâu trong đó, Tạ Trần có thể cảm nhận được một nỗi mệt mỏi khó tả, một gánh nặng trách nhiệm đè nén lên đôi vai mỏng manh. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, được búi cao đơn giản, càng làm nổi bật vẻ thanh thoát, thoát tục của nàng.
“Tạ Trần,” giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, dứt khoát, như tiếng băng tuyết va vào nhau. “Ngươi có biết, tại sao ta lại đến đây vào giờ này không?”
Tạ Trần đứng dậy, cúi chào nàng một cách cung kính nhưng không hề tỏ ra sợ hãi. “Vãn bối không rõ, kính xin Tiên Tử chỉ giáo.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử tiến đến gần hơn một bước, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Tạ Trần, như muốn xuyên thấu tâm can anh. “Tài năng của ngươi, Tạ Trần, là điều hiếm có trong ngàn năm. Ngươi là người được Thiên Đạo ưu ái, được Tiên Môn chọn trúng. Con đường tu tiên của ngươi, vốn dĩ phải là một con đường rộng mở, thênh thang, không chút trở ngại. Vậy mà, ngươi lại chần chừ, lại do dự. Ngươi đang lãng phí thiên phú, đang phụ lòng kỳ vọng của tông môn, của chúng sinh.”
Nàng ngừng lại, giọng nói trở nên nghiêm khắc hơn, mang theo một chút thất vọng khó che giấu. “Con đường tu tiên cần sự hy sinh, cần dứt bỏ những chấp niệm phàm tục. Đó là cái giá phải trả để đạt được sự trường tồn, để gánh vác trách nhiệm bảo vệ Thiên Đạo. Nếu không phát huy tài năng, thì đó là tội lỗi với chúng sinh, là sự ích kỷ không thể dung thứ! Ngươi muốn giữ lại cái gì? Cái ‘tôi’ nhỏ bé của phàm nhân, hay những cảm xúc tầm thường mà tu sĩ phải vứt bỏ để đạt đến Đại Đạo?”
Tạ Trần lắng nghe nàng nói, ánh mắt vẫn bình tĩnh, không chút dao động. Anh hiểu gánh nặng của nàng, hiểu lý lẽ của nàng. Nhưng anh cũng hiểu, cái giá của sự “trường tồn” và “đại nghĩa” mà nàng đang nói đến, có thể là sự đánh đổi quá lớn.
“Tiên Tử,” Tạ Trần nhẹ nhàng nói, giọng anh trầm ấm, mang theo một chút ưu tư. Anh không phản bác thẳng thừng, mà lại đặt ra một câu hỏi, một vấn đề mà không ai trong Tiên Môn dám đối diện. “Cái giá của sự trường tồn, liệu có phải là sự đánh mất bản thân? Liệu một ‘cái tôi’ không còn cảm xúc, không còn ký ức, không còn nhân tính, thì có còn đáng được gọi là ‘trường tồn’?”
Anh quay lưng lại, bước đến bên cửa sổ, nơi ánh trăng đang soi sáng vằng vặc, đổ một vệt bạc lên nền đất. Anh nhìn ra ngoài, nơi núi non hùng vĩ chìm trong màn đêm, nơi thế giới phàm trần đang say ngủ. “Nếu để bảo vệ Thiên Đạo, chúng ta phải đánh mất chính mình, đánh mất những gì làm nên con người, thì Thiên Đạo ấy, liệu có còn đáng để bảo vệ? Hay đó chỉ là sự kéo dài một b��n ngã rỗng tuếch, một chấp niệm vô nghĩa?”
Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng, đôi mắt nàng khẽ dao động. Lời của Tạ Trần như một lưỡi dao sắc bén, cắt vào những suy nghĩ, những gánh nặng mà nàng đã cố gắng chôn giấu bấy lâu. Nàng đã quen với việc hi sinh, quen với việc từ bỏ những cảm xúc phàm tục để đạt đến Đại Đạo. Nhưng Tạ Trần lại chất vấn chính cái bản chất của sự hy sinh ấy.
Anh không chờ đợi câu trả lời của nàng. Anh biết, con đường của anh, con đường "vô vi", không phải là sự buông xuôi, mà là sự kiên định vào một giá trị khác, một giá trị mà Tiên Môn đã lãng quên: giá trị của "nhân tính" trọn vẹn. Đó là sự từ bỏ cái "tôi độc tôn" để dung hòa vào nhân gian, để tìm thấy sự vĩnh cửu không phải ở sức mạnh, mà ở sự luân hồi của cuộc sống bình thường.
Ánh trăng vẫn đổ dài trên vóc dáng gầy gò của Tạ Trần, tạo nên một bóng hình cô độc nhưng kiên định. Anh không muốn thành tiên, không phải vì không có khả năng, mà vì không muốn đánh đổi. Anh muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, dù cho Thiên Đạo có sụp đổ, dù cho vạn vật có vô thường. Bởi lẽ, cái tôi thực sự, không nằm ở sự độc tôn, mà nằm ở sự trọn vẹn, ở sự kết nối, ở dòng chảy không ngừng nghỉ của nhân gian.
***
Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, rồi lại mở ra. Ánh nắng chiều đã yếu ớt hơn, chỉ còn là một vệt sáng mờ ảo trên nền trời hoàng hôn. Tiếng cười đùa của trẻ nhỏ đã xa dần, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của buổi tối đang buông xuống. Anh trở lại với thực tại, với quán sách nhỏ của mình, với mùi mực và giấy cũ quen thuộc. Hồi ức về Thái Huyền Tông, về những cuộc tranh luận về cái “tôi”, về “đại nghĩa” và “nhân tính” vẫn còn vương vấn trong tâm trí anh.
Minh công tử hiện tại, với sự ám ảnh về “cái tôi độc đáo”, về việc tạo ra kiệt tác một mình, không khác gì những tu sĩ ngày xưa khao khát đỉnh cao của tu luyện, của sự trường tồn. Cả hai đều muốn chứng minh giá trị của mình, nhưng lại lạc lối trong chính sự kiêu ngạo của bản thân, tự mình tạo ra sự cô lập. Sự khác biệt chỉ là, người tu sĩ đánh đổi nhân tính để thành tiên, còn Minh, lại đang đánh đổi sự kết nối và niềm vui sống để đạt được danh vọng của phàm nhân. Cả hai con đường, nếu đi đến tận cùng của sự độc tôn, đều có thể dẫn đến sự “mất người” theo cách riêng của chúng.
Tạ Trần khẽ thở dài. Anh hiểu rằng, con đường “vô vi” của anh không phải là sự buông xuôi, mà là một sự lựa chọn đầy khó khăn, được hình thành từ những cuộc đấu tranh nội tâm sâu sắc từ rất sớm. Nó không phải là sự thờ ơ trước thế sự, mà là một triết lý sống, một kim chỉ nam để giữ trọn vẹn nhân tính trong một thế giới đầy biến động. Anh đã chọn rời xa Tiên Môn, từ bỏ con đường tu tiên rực rỡ để không đánh mất chính mình. Còn Minh, hắn sẽ phải tự mình đối mặt với cái tôi kiêu ngạo ấy, và có lẽ, chỉ khi chạm đến vực sâu của thất bại, hắn mới có thể tìm thấy con đường trở về với sự kết nối, với nhân gian.
Tạ Trần tin rằng, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Và trong kỷ nguyên mới này, kỷ nguyên mà Thiên Đạo đã dần tàn lụi, những bài học về sự khiêm tốn, về giá trị của sự kết nối, về bản chất của “nhân tính” sẽ không ngừng được viết nên, như những dòng sông nhỏ hòa mình vào biển lớn, tạo nên một “nhân gian” thực sự trọn vẹn. Có lẽ, sự khác biệt trong cách Tạ Trần và Minh đối diện với "cái tôi" sẽ là chìa khóa cho sự phát triển của Minh hoặc một nhân vật khác trong tương lai. Và bản chất sâu sắc của triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' của Tạ Trần, được hình thành từ những lựa chọn cá nhân đầy khó khăn, không phải là sự buông xuôi, sẽ tiếp tục là ngọn hải đăng thầm lặng soi rọi cho những ai đang tìm kiếm chân lý giữa cõi hồng trần.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.