Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1524: Bản Giao Hưởng Của Nội Tâm: Minh Triết Từ Sự Bình Dị

Đêm đã về khuya thật rồi. Bên ngoài, những ngôi sao vẫn lấp lánh như những viên ngọc quý trên tấm thảm nhung đen tuyền. Gió đêm mơn man thổi, mang theo hương hoa dạ lý hương càng nồng nàn hơn. Trong quán sách, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối, và hơi thở đều đặn của Minh, người nghệ sĩ đang chìm sâu vào cuộc hành trình khám phá bản thân, đối diện với những câu hỏi không lời giải, những câu hỏi sẽ định hình lại toàn bộ con đường nghệ thuật của hắn, không cần đến sự bất tử của Thiên Đạo, mà vĩnh cửu trong lòng Nhân Đạo, trong sự kết nối không ngừng nghỉ. Hạt mầm khiêm tốn đã nảy mầm, và giờ đây, những câu hỏi của Tạ Trần chính là dòng nước tưới mát, giúp nó đâm chồi, nảy lộc, hướng tới một kỷ nguyên mới của nghệ thuật, nơi giá trị nhân tính và sự kết nối được đề cao hơn sức mạnh cá nhân. Minh đã rời đi tự lúc nào, nhưng hình bóng hắn vẫn còn vương vấn trong không gian, như một nét vẽ dang dở nhưng đầy hứa hẹn.

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên của ngày mới khẽ khàng xuyên qua khung cửa sổ lớn trong căn phòng của Minh, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng óng ánh, tựa như những vệt màu lung linh trên một bức tranh thủy mặc vừa mới hoàn thành. Không gian nơi đây vốn dĩ yên tĩnh, giờ lại càng thêm phần trầm mặc, tĩnh mịch. Mùi sơn dầu thoang thoảng, hòa quyện với chút hương gỗ mộc từ giá vẽ và mùi vải bố cũ kỹ của những tấm toan, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của một xưởng họa. Trên giá vẽ, một bức tranh đang dang dở, chỉ mới là những nét phác thảo ban đầu, nhưng ẩn chứa trong đó là một sự đấu tranh dữ dội, một sự bối rối đến tột cùng. Minh, với thân hình gầy gò hơn một chút sau những đêm trằn trọc suy nghĩ, đang ngồi bất động trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng giờ đây có thêm sự tập trung và một tia sáng của niềm tin mới. Hắn không động cọ, không chỉnh sửa bức tranh, ch�� đơn thuần nhìn chằm chằm vào khoảng trống mênh mông trên tấm toan trắng, nơi lẽ ra phải là một thế giới màu sắc và hình ảnh.

Tâm trí Minh lúc này tựa như một dòng sông cuộn chảy, với vô vàn suy nghĩ, cảm xúc đan xen. Những lời nói của Tạ Trần đêm qua vẫn văng vẳng bên tai hắn, đặc biệt là câu hỏi cuối cùng: "Và khi ngươi sáng tạo, ngươi đang tìm kiếm điều gì: sự công nhận, sự trọn vẹn, hay chỉ đơn thuần là sự giải thoát khỏi chính mình?" Câu hỏi ấy đã đánh thức một vùng ký ức sâu thẳm trong hắn, về những năm tháng đầu tiên hắn cầm cọ, khi mà nghệ thuật đối với hắn chỉ đơn thuần là một niềm đam mê cháy bỏng, một cách để hắn biểu đạt nội tâm mà không cần bất kỳ sự công nhận nào. Nhưng rồi, khi tài năng của hắn dần được người đời biết đến, khi những lời khen ngợi và tán dương bắt đầu vây quanh, cái gọi là "danh vọng" kia đã len lỏi vào tâm hồn hắn, tựa như một thứ độc dược ngọt ngào, khiến hắn dần quên đi động cơ ban đầu. Hắn bắt đầu vẽ để làm hài lòng người khác, để chứng tỏ bản thân, để nghe những lời ca tụng, chứ không phải để thỏa mãn "dòng chảy" nội tâm của chính mình.

"Danh vọng... nó có thực sự là thứ mình theo đuổi? Hay chỉ là vỏ bọc cho một nỗi sợ nào đó?" Minh thì thầm, giọng hắn khẽ khàng đến mức chỉ chính hắn mới có thể nghe thấy. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng đào sâu vào tận cùng tâm hồn mình. Nỗi sợ hãi nào? Phải chăng là nỗi sợ bị lãng quên, sợ không được công nhận, sợ sự tầm thường? Trong một thế giới từng sùng bái sức mạnh của tiên nhân, nơi mà những phép thuật thần thông quảng đại là thước đo của mọi giá trị, một phàm nhân như hắn, nếu không có được danh tiếng lẫy lừng, liệu có thể tồn tại, liệu có thể để lại bất kỳ dấu ấn nào? Những suy nghĩ ấy đã từng là động lực mạnh mẽ, thúc đẩy hắn không ngừng cố gắng, không ngừng sáng tạo, nhưng giờ đây, chúng lại trở thành những gông cùm vô hình, trói buộc tâm hồn hắn.

Hắn mở mắt, nhìn chằm chằm vào bức tranh dang dở. Đó là một phong cảnh núi non hùng vĩ, với những đám mây cuồn cuộn bao phủ đỉnh núi, một b��c tranh mà trước đây hắn tin rằng sẽ mang lại cho hắn thêm nhiều danh tiếng. Nhưng giờ đây, khi nhìn vào nó, hắn chỉ thấy sự trống rỗng. Không có linh hồn, không có cảm xúc, chỉ là một sự sao chép hoàn hảo của cảnh vật bên ngoài. Đôi khi, hắn đưa tay định cầm cọ, đầu ngón tay khẽ chạm vào cán cọ lạnh lẽo, nhưng rồi lại buông xuống. Một cảm giác nặng nề đè nén lồng ngực hắn. Hắn không thể vẽ. Bởi vì hắn không biết mình đang vẽ vì điều gì. Nếu chỉ là để tái hiện cảnh vật, thì đó là việc của một người thợ thủ công, không phải của một người nghệ sĩ. Nếu chỉ là để tìm kiếm sự công nhận, thì đó là một cái bẫy, một vòng lặp không hồi kết của sự phù phiếm.

Minh đứng dậy, bước đi loanh quanh trong phòng. Mỗi bước chân của hắn đều nặng trĩu, ánh mắt đầy trăn trở, như một kẻ lữ hành lạc lối giữa sa mạc vô tận. Hắn dừng lại trước một bức tranh cũ kỹ khác, một bức tranh hắn vẽ từ thuở còn là một thiếu niên, miêu tả một dòng suối nhỏ chảy qua một khu rừng tĩnh lặng. Bức tranh ấy không hề tinh xảo, không hề hùng vĩ, nhưng lại toát lên một vẻ đẹp chân thật, một sự bình yên đến lạ lùng. Hắn nhớ lại cảm giác khi vẽ bức tranh đó: không có áp lực, không có kỳ vọng, chỉ có niềm vui thuần khiết khi hòa mình vào thiên nhiên, khi để dòng chảy cảm xúc dẫn dắt từng nét cọ. Đó chính là "dòng chảy" mà Tạ Trần đã nhắc đến. Dòng chảy của sự chân thành, của niềm đam mê không vụ lợi, của sự kết nối với vạn vật.

"Có lẽ... giá trị không nằm ở sự vĩ đại hay trường tồn của tác phẩm, mà nằm ở chính bản thân quá trình sáng tạo, ở sự kết nối mà nó tạo ra giữa người nghệ sĩ và thế giới xung quanh," Minh tự nhủ. Hắn nhớ lại lời Tạ Trần về "mạch sống trong từng đường gân lá", về "sự giao hòa với cành cây, sự kết nối với rễ sâu trong lòng đất". Phải chăng, nghệ thuật cũng như vậy? Không phải là một thực thể độc lập, đứng tách biệt với cuộc sống, mà là một phần không thể thiếu của dòng chảy vĩ đại của nhân gian, nơi mọi thứ đều liên kết với nhau bằng những sợi dây nhân quả vô hình. Hắn đã quá tập trung vào "cái cây" mà quên đi "rừng", quá tập trung vào "chiếc lá" mà quên đi "mạch sống" bên trong nó.

Cảm giác nhẹ nhõm dần len lỏi vào tâm hồn hắn, xua đi một phần gánh nặng. Hắn cảm thấy mình đã tìm thấy một manh mối, một sợi chỉ nhỏ bé dẫn lối ra khỏi mê cung. Hắn không còn cố gắng tìm kiếm một câu trả lời duy nhất, một lời giải rõ ràng cho mọi bế tắc, mà là một hướng đi, một sự thay đổi trong cách nhìn nhận. Hắn hiểu rằng, để tìm lại được "dòng chảy" của chính mình, hắn cần phải buông bỏ những chấp niệm cũ kỹ về danh vọng, về sự hoàn hảo, và tập trung vào "giá trị cốt lõi" mà nghệ thuật thực sự mang lại: sự chân thành, sự kết nối, và khả năng nuôi dưỡng tâm hồn. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, những tia nắng đã lên cao hơn, chiếu rọi khắp căn phòng. Một luồng gió mát lành thổi qua, mang theo hương hoa cỏ dại từ khu vườn nhỏ. Trong khoảnh khắc ấy, hắn cảm thấy mình không còn cô độc nữa. Hắn là một phần của nhân gian, một dòng suối nhỏ đang tìm cách hòa mình vào đại dương.

Mặt trời đã ngả về tây, nhuộm vàng cả một góc trời. Trong cái ánh nắng dịu nhẹ của buổi chiều tà, Thị Trấn An Bình hiện lên với vẻ đẹp thanh bình, tĩnh lặng. Mùi giấy cũ và mực thơm thoang thoảng từ quán sách của Tạ Trần, hòa quyện với hương trà xanh ngai ngái, tạo nên một bầu không khí đặc trưng, vừa cổ kính vừa ấm cúng. Tiếng lật sách nhẹ nhàng, tiếng gió khẽ luồn qua khung cửa sổ, mang theo những âm thanh mơ hồ từ bên ngoài, tất cả đều góp phần tạo nên một không gian thư thái và sâu lắng. Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang ngồi ở một góc quán, chăm chú đọc một cuốn sách cổ, thỉnh thoảng lại đưa tay gãi đầu, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ.

Minh bước vào quán sách. Sự do dự thường thấy trên gương mặt hắn những lần trước đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt kiên định, pha chút trầm tư nhưng cũng không kém phần nhẹ nhõm. Hắn, với bộ trang phục đơn giản, không cầu kỳ, phản ánh sự buông bỏ dần vẻ ngoài hào nhoáng, giờ đây trông có vẻ gầy hơn một chút, nhưng đôi mắt hắn lại ánh lên một tia sáng rõ ràng, không còn s�� mệt mỏi hay bối rối của những đêm dài trăn trở. Hắn tìm thấy Tạ Trần đang ngồi phía sau quầy, thân hình gầy gò, thanh tú của một thư sinh, tay cầm một cuốn sách cổ, mắt chăm chú vào từng dòng chữ như thể đang tìm kiếm một chân lý vĩ đại nào đó. Mái tóc đen dài của Tạ Trần được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, càng làm tôn lên vẻ điềm tĩnh, sâu sắc của hắn.

Minh tiến lại gần, cúi đầu chào Tạ Trần một cách cung kính, không còn chút kiêu hãnh nào như những lần gặp gỡ trước. "Tiên sinh," hắn khẽ gọi, giọng nói trầm ấm nhưng lại chứa đựng một sự chân thành hiếm thấy. "Con đã suy nghĩ rất nhiều sau buổi nói chuyện hôm qua. Những câu hỏi của tiên sinh đã mở ra một con đường mới trong tâm trí con."

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, ngước nhìn Minh. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ thấu hiểu, tựa như có thể nhìn thấu mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc đang cuộn trào trong lòng người nghệ sĩ trẻ. Hắn không nói gì, chỉ đơn thuần gật đầu, ra hiệu cho Minh ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Thư Đồng Tiểu An, nghe tiếng, ngẩng đầu lên liếc nhìn Minh và Tạ Trần, rồi lại cúi xuống cuốn sách, nhưng đôi tai nhỏ bé của cậu bé lại chăm chú lắng nghe từng lời nói.

Minh ngồi xuống, hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu chia sẻ những khám phá nội tâm của mình, giọng nói trầm tĩnh và đầy cảm xúc. "Con nhận ra rằng... con đã lạc lối, tiên sinh ạ. Con đã vẽ vì tiếng vỗ tay, vì những lời tán dương, chứ không phải vì 'dòng chảy' thực sự trong con. Con đã quá coi trọng sự trường tồn của tác phẩm, cái vỏ bọc bên ngoài, mà quên đi ý nghĩa sâu xa mà nó mang lại cho nhân gian, cho chính tâm hồn con. Con đã đuổi theo cái bóng của danh vọng, của sự hoàn hảo mà người đời định nghĩa, để rồi nhận ra rằng, tất cả chỉ là hư vô, là sự trống rỗng."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía những kệ sách cao ngất, nơi cất giữ vô vàn tri thức của nhân loại. "Con đã quên mất rằng, ngay cả Thiên Đạo cũng có lúc suy kiệt, có lúc sụp đổ, vậy một tác phẩm nghệ thuật, dù vĩ đại đến đâu, làm sao có thể bất tử một mình? Giá trị vĩnh cửu của nó không nằm ở sự tồn tại vật chất, mà ở sự lan tỏa, ở những hạt mầm triết lý mà nó gieo vào lòng người. Con đã từng khao khát thành tiên trong nghệ thuật, khao khát đạt đến một cảnh giới mà không ai có thể chạm tới, nhưng chính cái khao khát ấy lại khiến con 'mất người', mất đi sự chân thành, mất đi sự kết nối với cuộc sống bình thường của phàm nhân."

Tạ Trần chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà nóng. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong không khí, xua đi chút lạnh lẽo cuối thu. Hắn không ngắt lời Minh, mà để hắn tự do bày tỏ những suy nghĩ, những dằn vặt bấy lâu nay. Đôi mắt hắn vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự khích lệ vô hình, một sự chấp nhận mà Minh đang rất cần.

Minh tiếp tục, giọng nói càng thêm phần quyết tâm. "Con đã từng vẽ một chiếc lá, và con chỉ nhìn thấy nó là một chiếc lá, một vật thể độc lập. Con đã không thấy được mạch sống trong từng đường gân lá, sự giao hòa của nó với cành cây, sự kết nối của nó với rễ sâu trong lòng đất, và cả vòng đời của nó, từ khi nảy mầm đến khi úa tàn rồi trở về với đất mẹ. Con đã chỉ đơn thuần sao chép hình dáng bên ngoài, cái vỏ bọc mà mắt thường nhìn thấy. Con đã quá chấp niệm vào hình thức mà quên đi nội dung, quên đi cái hồn của vạn vật."

Hắn cúi đầu, vẻ mặt đầy sự hối lỗi nhưng cũng ánh lên một tia hy vọng. "Giờ đây, con khao khát tìm kiếm một 'giá trị cốt lõi' cho nghệ thuật của mình, một thứ không phải là danh tiếng, không phải là sự ca tụng, mà là sự chân thật, sự kết nối, và khả năng nuôi dưỡng tâm hồn người xem, để họ cũng có thể tìm thấy 'dòng chảy' của chính mình, để họ cảm nhận được sự sống động của nhân gian. Con muốn những tác phẩm của con không chỉ là những bức tranh, mà là những câu chuyện, những triết lý, những hạt mầm được gieo vào lòng người, để chúng có thể nảy nở, phát triển theo cách riêng của chúng, như những lời ngụ ngôn của tiên sinh vậy."

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, một nụ cười mỉm thoáng qua trên môi hắn. "Dòng chảy ấy, nó vẫn ở đó, chỉ chờ con tìm lại nguồn cội." Giọng nói của hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán sách, tựa như tiếng suối reo giữa rừng sâu, mang theo một sự bình yên diệu kỳ. Hắn nhìn Minh với ánh mắt đầy thấu hiểu, như thể đã biết trước mọi điều Minh sẽ nói. "Con đường của một người nghệ sĩ, cũng như con đường của một phàm nhân, vốn dĩ là một hành trình tự vấn không ngừng. Đừng sợ hãi sự lạc lối, bởi chính trong sự lạc lối ấy, con người mới có thể tìm thấy những chân trời mới, những giá trị đích thực mà trước đây mình chưa từng chạm tới."

Ánh nắng chiều dần tàn, đổ bóng dài qua khung cửa sổ của quán sách, tạo nên những vệt sáng tối đan xen trên nền nhà gỗ cũ. Tiếng chim hót xa xa, tiếng gió nhẹ luồn qua các kệ sách, hòa quy��n vào bầu không khí tĩnh lặng và suy tư. Tạ Trần, sau khi lắng nghe Minh trải lòng, không vội đưa ra lời khuyên trực tiếp hay những lời phán xét. Hắn biết rằng, Minh đang cần một sự định hướng, nhưng không phải là một con đường được vạch sẵn, mà là một cảm hứng, một triết lý để hắn tự mình khai phá. Hắn mỉm cười nhẹ, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một kho tàng tri thức cổ xưa.

"Con có biết, Minh, có một dòng sông trên cao nguyên xa xôi, khởi nguồn từ một khe nứt nhỏ bé giữa những vách đá lạnh lẽo?" Tạ Trần bắt đầu kể, giọng nói trầm bổng, từ tốn, tựa như đang đọc một áng văn cổ. "Ban đầu, nó chỉ là một dòng nước mỏng manh, yếu ớt, tưởng chừng như có thể biến mất bất cứ lúc nào. Nó chảy qua những khe đá hẹp, len lỏi qua những khu rừng nguyên sinh, không ai biết đến sự tồn tại của nó. Nó không hỏi vì sao nó chảy, không đòi hỏi sự công nhận từ những ngọn núi hùng vĩ hay những cánh rừng bạt ngàn. Nó chỉ đơn thuần là chảy, với một niềm tin bất diệt vào con đường của chính mình."

Minh chăm chú l���ng nghe, mọi giác quan của hắn dường như đều tập trung vào câu chuyện của Tạ Trần. Thư Đồng Tiểu An, mặc dù đang đọc sách, nhưng đôi tai cậu bé cũng vểnh lên, không bỏ sót một lời nào.

"Dòng sông ấy, cứ thế chảy. Mỗi giọt nước nhỏ bé trong nó, dù chỉ là một phần rất nhỏ, cũng góp phần tạo nên một dòng chảy vĩ đại. Nó không bao giờ dừng lại, không bao giờ tự hỏi liệu mình có đủ lớn, đủ mạnh để tồn tại hay không. Nó chỉ biết rằng, nó là một phần của tổng thể, và giá trị của nó không nằm ở việc nó được ca ngợi, được tán dương, mà ở sự hòa mình, ở khả năng nuôi dưỡng vạn vật xung quanh." Tạ Trần ngừng lại một chút, ánh mắt hắn lướt qua gương mặt đầy suy tư của Minh. "Nó tưới tắm cho những cánh đồng khô cằn, mang sự sống đến cho những khu rừng đang khát nước, và là nguồn sống cho vô vàn sinh linh. Dù không ai biết tên, không ai tạc tượng, nhưng giá trị của dòng sông ấy vẫn hiển hiện rõ ràng trong sự trù phú của đất đai, trong tiếng chim hót líu lo, trong sự sống động của muôn loài."

Minh cảm th���y như một luồng điện chạy dọc sống lưng. Hắn đã từng khao khát được trở thành một con sông lớn, một dòng thác hùng vĩ, để mọi người phải trầm trồ, phải thán phục. Nhưng hắn đã quên mất rằng, ngay cả những con sông lớn nhất cũng bắt nguồn từ những dòng suối nhỏ, từ những giọt nước khiêm tốn. Giá trị thực sự không nằm ở sự phô trương, mà nằm ở sự chân thành, ở khả năng bồi đắp và nuôi dưỡng.

Tạ Trần tiếp tục, giọng nói của hắn như một lời thì thầm của triết lý. "Hạt cát cũng vậy, Minh. Hạt cát không hỏi vì sao nó tồn tại, nó chỉ là hạt cát. Nó nằm yên lặng trên bãi biển, không đòi hỏi sự chú ý. Nhưng vô số hạt cát hợp lại, tạo nên những bãi biển mênh mông, những sa mạc rộng lớn, là nơi sinh sống của biết bao loài vật, là bức tranh hùng vĩ của tạo hóa. Giá trị của chúng không cần ai phải công nhận, không cần ai phải khắc ghi. Giá trị ấy nằm ở chính bản chất của sự tồn tại, ở sự hòa mình vào tổng thể, ở sự đóng góp âm thầm nhưng vô cùng quan trọng."

Minh gật đầu liên tục, ánh mắt h��n dần sáng lên, như một người vừa tìm thấy ánh sáng sau một hành trình dài trong bóng tối. Gánh nặng trong lòng hắn dường như tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác nhẹ nhõm và thanh thản đến lạ lùng. Hắn đã tìm kiếm "giá trị cốt lõi" ở những nơi xa xôi, ở những lời khen ngợi, ở những danh tiếng phù phiếm, mà quên mất rằng nó luôn hiện hữu, ngay trong những điều bình dị nhất của cuộc sống.

"Con hiểu rồi, tiên sinh..." Minh khẽ nói, giọng hắn khản đặc vì xúc động. "Con hiểu rồi. Con đã quá bận tâm đến việc 'thành tiên' trong nghệ thuật, đến việc tạo ra một tác phẩm bất tử, mà quên mất rằng, ngay cả Thiên Đạo cũng đang suy kiệt. Con đã quên đi giá trị của một 'phàm nhân' trong nghệ thuật, giá trị của sự sống bình thường, của sự kết nối chân thật với nhân gian. Con sẽ tìm lại dòng chảy của chính mình, và để nó nuôi dưỡng những gì xung quanh. Con sẽ không còn vẽ vì danh vọng, mà sẽ vẽ vì sự chân thành, vì sự kết nối, vì những hạt mầm mà con muốn gieo vào lòng người. Con sẽ để nghệ thuật của mình trở thành một 'điểm neo nhân quả', một cách để con hòa mình vào dòng chảy vĩ đại của cuộc sống, không cần bất tử, nhưng vĩnh cửu trong lòng người."

Tạ Trần mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ý nghĩa. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ hài lòng. Minh đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một sự cúi đầu không chỉ thể hiện sự tôn kính, mà còn là sự biết ơn sâu sắc đối với người đã dẫn lối cho hắn ra khỏi mê cung của chính mình. Sự thay đổi trong tư duy của Minh không chỉ là một bước ngoặt trong con đường nghệ thuật của hắn, mà còn là một minh chứng sống động cho triết lý "Nhân Đạo" mà Tạ Trần luôn theo đuổi: giá trị của con người không nằm ở sức mạnh hay quyền năng siêu phàm, mà nằm ở sự chân thành, ở khả năng kết nối, và ở ý nghĩa mà mỗi cá nhân mang lại cho cộng đồng, cho dòng chảy vô thường của cuộc sống.

Ánh nắng chiều đã hoàn toàn khuất dạng, nhường chỗ cho ánh sáng dịu nhẹ của những chiếc đèn lồng được thắp sáng trong quán sách. Hương trà và mùi giấy cũ vẫn vương vấn trong không khí, tạo nên một không gian tĩnh lặng đến nao lòng. Minh rời khỏi quán sách, bước đi trên con đường đá cuội quen thuộc của Thị Trấn An Bình. Đôi mắt hắn giờ đây không còn sự trăn trở hay bối rối, thay vào đó là một tia sáng của niềm tin và sự thanh thản. Hắn biết rằng con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng hắn không còn sợ hãi nữa. Hắn sẽ bắt đầu tạo ra những tác phẩm nghệ thuật mới, không còn vì danh tiếng mà vì sự kết nối với cộng đồng và cuộc sống bình dị, thể hiện triết lý "Nhân Đạo" theo cách riêng của mình. Sự thay đổi của Minh, một người nghệ sĩ từng kiêu hãnh, sẽ là một ví dụ điển hình, truyền cảm hứng cho những người khác trong kỷ nguyên Nhân Gian mới này, thúc đẩy sự phát triển của văn minh phàm nhân về mặt nghệ thuật và triết học, nơi giá trị nhân tính và sự chân thành được đề cao hơn mọi phép tắc hay sức mạnh của Thiên Đạo. Dòng chảy ấy, giờ đây, đã thực sự tìm thấy nguồn cội.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free