Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1526: Hài Hòa Trong Sáng Tạo: Lời Mời Từ Tâm Hồn

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Thị Trấn An Bình trong một sắc màu vàng cam dịu vợi. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, mùi mực, mùi giấy cũ và mùi trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không gian tĩnh mịch mà ấm cúng. Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hơi nóng từ chén trà lan tỏa, làm ấm đôi tay hắn. Hắn không nói nhiều, chỉ mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ý nghĩa, ánh lên vẻ thấu hiểu và hài lòng sâu sắc. "Đúng vậy, Tiểu An. Cái đẹp chân chính không chỉ nằm ở kết quả, mà còn ở quá trình gieo hạt và gặt hái của nó. Minh đã tìm thấy con đường của mình." Hắn đặt cuốn sách cũ đã sờn gáy xuống bàn, ánh mắt vẫn dõi về phía thị trấn, nơi ánh đèn lồng đã bắt đầu thắp sáng, lấp lánh như những vì sao dưới mặt đất.

Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh, mặc chiếc áo vải thô cũ, đang ngồi đối diện Tạ Trần, chăm chú đọc một cuốn sách giáo khoa. Thỉnh thoảng, cậu lại ngước lên, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn tiên sinh mình, như thể đang cố gắng thấu hiểu những suy nghĩ sâu xa trong ánh mắt của Tạ Trần. Tiếng chim đêm bắt đầu cất tiếng hót, hòa vào tiếng gió nhẹ lướt qua những trang sách, tạo nên một bản nhạc êm đềm. "Tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, giọng nói non nớt nhưng đầy sự hiếu kỳ. "Bức tranh của chú Minh đẹp quá ạ. Mọi người đều vui vẻ khi làm nó. Con chưa bao giờ thấy một bức tranh nào mà nhiều người cùng vẽ như vậy." Cậu bé chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nơi bức tường lớn vẫn còn lấp lánh những mảng màu dưới ánh đèn lồng, và tiếng cười nói vẫn còn vọng lại dù đã xa.

Tạ Trần gật đầu nhẹ, như một lời khẳng định thầm lặng. "Minh đã từng chỉ vẽ cho mình hắn, vì danh tiếng của hắn. Hắn đã 'mất người' trong chính cái tôi nghệ sĩ c��a mình, bị cái 'chấp niệm' về sự vĩ đại che mờ. Nhưng giờ đây, hắn đã học được cách 'buông bỏ', cách hòa mình vào dòng chảy của cuộc sống, không còn cố gắng 'thành tiên' trong lĩnh vực hội họa nữa. Hắn đã nhận ra rằng, giá trị của một nghệ sĩ không nằm ở việc hắn vẽ được những gì vĩ đại nhất, mà là ở việc hắn có thể kết nối với bao nhiêu tâm hồn, hắn có thể gieo vào lòng người bao nhiêu hạt mầm của sự chân thành và niềm vui." Hắn khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhàng, mãn nguyện. "Hắn đã 'phá cục', Tiểu An. Hắn đã chọn một con đường khác, một con đường mà ở đó, sức mạnh không nằm ở việc tạo ra thứ gì đó 'vô thường', mà nằm ở sự 'vĩnh cửu' trong lòng người. Nghệ thuật của hắn giờ đây là một 'điểm neo nhân quả', neo giữ những giá trị của tình người, của cộng đồng, của sự bình dị. Đây chính là 'Nhân Đạo' mà ta vẫn thường nói. Nó không cần phép tắc, không cần sức mạnh siêu phàm, chỉ cần sự chân thành và tình yêu thương."

"Vậy là, chú Minh đã 'sống một đời bình thường' hơn, phải không ạ?" Ti���u An hỏi, đôi mắt tròn xoe ngây thơ nhìn Tạ Trần. "Không còn muốn vĩ đại một mình nữa."

Tạ Trần mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự khích lệ. "Chính xác. Hắn đã buông bỏ gánh nặng của sự nổi tiếng, của cái tôi và tìm thấy niềm vui trong sự kết nối. Sự luân hồi của vạn vật là thế, Tiểu An. Các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, theo những cách riêng của họ. Và đôi khi, những hạt mầm triết lý được gieo từ những cuộc đối thoại tưởng chừng đơn giản, lại có thể nảy nở thành những khu vườn tươi tốt, thay đổi cả một kỷ nguyên." Trong không gian tĩnh lặng của quán sách, Tạ Trần tiếp tục nhấp trà, ánh mắt vẫn hướng về thị trấn đang dần chìm vào bóng tối. Hắn không cần phải nói nhiều, chỉ cần nhìn thấy những thay đổi tích cực đang diễn ra xung quanh mình. Bức tranh tường của Minh, Mộng Dao, Linh và những người dân Thị Trấn An Bình sẽ không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là một minh chứng sống động cho triết lý "Nhân Đạo". Nó sẽ trở thành một biểu tượng của sự kết nối, của niềm vui sáng tạo, và của giá trị cuộc sống bình dị, truyền cảm hứng cho nhiều người khác trong Thị Trấn An Bình và các vùng lân cận noi theo, thúc đẩy sự phát triển của nghệ thuật và văn hóa cộng đồng. Tạ Trần biết, đó chính là nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn, dù chỉ là một phàm nhân, nhưng thông qua những cuộc đối thoại sâu sắc, đã gián tiếp gieo mầm cho những thay đổi tích cực này, trở thành một "điểm neo" triết lý, ảnh hưởng sâu sắc đến sự hình thành của kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu".

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua làn sương mỏng, phủ lên Thị Trấn An Bình một vẻ đẹp huyền ảo, Minh đã có mặt tại quảng trường nhỏ, nơi bức tranh tường 'Bản Giao Hưởng Thị Trấn An Bình' đang dần thành hình. Không khí se lạnh của buổi sớm mai mang theo mùi đất ẩm và mùi hoa cỏ dại, lẫn với mùi sơn dầu mới còn vương vấn trên từng nét cọ. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ là bản nhạc duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng, tạo nên một cảm giác an yên lạ thường.

Minh, thân hình gầy gò của một nghệ sĩ, giờ đây không còn vẻ phờ phạc hay căng thẳng như trước. Anh khoác trên mình bộ y phục vải bố giản dị, đôi tay thoăn thoắt cầm cọ, nhẹ nhàng chấm phá những chi tiết cuối cùng lên mảng tường lớn. Ánh nắng dịu dàng từ phía đông hắt nghiêng, làm nổi bật những nét vẽ sống động, rực rỡ sắc màu. Từng nét cọ của Minh không còn mang nặng sự khao khát thể hiện bản thân, không còn chạy theo những kỹ thuật phức tạp để gây ấn tượng. Thay vào đó, chúng toát lên một sự chân thành, một niềm vui thuần khiết khi hòa mình vào tác phẩm. Những gương mặt của Người Đánh Cờ, Bà Lão Bán Hoa, hay cả nụ cười hồn nhiên của Tiểu Hoạt Bát, đều hiện lên dưới bàn tay anh với một sự sống động diệu kỳ, như thể họ đang thực sự hiện diện trên bức tường đá cũ kỹ.

Minh lùi lại vài bước, chiêm ngưỡng tổng thể tác phẩm. Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi anh. "Sự vô thường của vạn vật... và giá trị của khoảnh khắc hiện tại," anh thì thầm, giọng nói trầm ấm hòa vào tiếng gió sớm. Anh cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một sự giải thoát khỏi những gánh nặng vô hình từng đè nặng lên tâm hồn. Anh đã từng theo đuổi cái gọi là "tuyệt đỉnh" của nghệ thuật, cái "vô thượng" trong sáng tạo, nhưng giờ đây, anh hiểu rằng giá trị thực sự không nằm ở đó. Nó nằm ở chính quá trình, ở sự kết nối, ở việc mỗi nét cọ, mỗi hạt màu đều mang theo tấm lòng, mang theo hơi thở của cuộc sống bình dị. Bức tranh này, với sự tham gia của biết bao người dân, không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là một tấm gương phản chiếu "nhân quả" của sự sẻ chia và gắn kết. Nó là biểu hiện của "Nhân Đạo", nơi mỗi người đều là một phần không thể thiếu, cùng nhau dệt nên một bản giao hưởng màu sắc của cuộc đời.

Anh lau nhẹ những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, cảm nhận sự mát lành của cơn gió nhẹ lướt qua. Trái tim anh đập một cách bình ổn, không còn những nhịp đập hối hả của sự tranh giành hay khao khát. Anh đã buông bỏ được "chấp niệm" của người nghệ sĩ, ��ã "phá cục" của chính mình, để "sống một đời bình thường" hơn, nhưng lại có ý nghĩa hơn bao giờ hết. Sự thanh thản này, anh biết, một phần lớn đến từ những lời nói tưởng chừng đơn giản nhưng lại sâu sắc của Tạ Trần, người đã khơi gợi anh nhìn sâu vào nội tâm, tìm kiếm giá trị cốt lõi của sự tồn tại.

***

Đến giữa trưa, khi mặt trời đã lên cao, tỏa nắng ấm áp khắp Thị Trấn An Bình, Minh nhận được lời mời đến Quán Trà Vọng Giang. Dòng sông An Thủy hiền hòa uốn lượn bên cạnh, tiếng nước chảy róc rách như một bản hòa ca không lời, quyện cùng tiếng chim hót lảnh lót từ những bụi trúc ven bờ. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, xua tan đi cái mệt mỏi sau một buổi sáng làm việc.

Mai (Nàng Thơ Mộng Dao) và Linh (Cô Gái Dệt Lụa) đã ngồi chờ sẵn tại một bàn trà bên ban công gỗ, nơi có thể nhìn thẳng ra dòng sông và những chiếc thuyền lá nhỏ lững lờ trôi. Kiến trúc quán trà đơn giản mà tinh tế, với những cột gỗ sẫm màu và mái ngói rêu phong, tạo nên một không gian yên bình, thư thái. Mai vẫn xinh đẹp và thanh thoát trong bộ y phục truyền thống màu xanh ngọc, bên cạnh nàng là Linh, dịu dàng trong chiếc áo vải thô màu nâu nhạt, đôi tay khéo léo vẫn giữ khư khư một cuộn chỉ thêu tinh xảo. Cả hai đều không còn vẻ tự tin ngạo nghễ thường thấy của những nghệ sĩ tài năng, thay vào đó là sự khiêm tốn rõ rệt, ánh mắt họ nhìn Minh chứa đựng sự ngưỡng mộ và một khao khát chân thành.

"Minh huynh," Mai lên tiếng trước, giọng nàng dịu dàng mà chân thành, nhưng vẫn có chút ngập ngừng. "Chúng ta... đã suy nghĩ rất nhiều về dự án 'Bản Giao Hưởng Thị Trấn An Bình'. Nó thực sự đã chạm đến trái tim của mọi người, đã mang lại niềm vui và sự gắn kết mà chúng ta chưa từng nghĩ tới." Nàng khẽ cúi đầu, một cử chỉ tôn trọng hiếm thấy từ một nghệ sĩ danh tiếng như nàng. "Vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị, và huynh đã cho chúng tôi thấy điều đó một cách rõ ràng nhất."

Linh tiếp lời, ánh mắt kiên định hơn, đầy vẻ thấu hiểu. "Thật sự, chúng tôi đã hiểu ra được nhiều điều qua cách huynh đặt tâm huyết vào từng nét vẽ, không màng danh lợi. Mỗi sợi tơ là một ước mơ, và huynh đã dệt nên những ước mơ ấy thành một bức tranh chung cho cả thị trấn. Chúng tôi nhận ra, trước đây chúng tôi chỉ cố gắng dệt nên những giấc mơ của riêng mình, và điều đó... thật trống rỗng." Nàng thở dài, như trút bỏ một gánh nặng vô hình.

Mai nhìn thẳng vào Minh, ánh mắt nàng lấp lánh một niềm hy vọng mới. "Chúng tôi muốn... mời huynh, không phải chỉ là hợp tác như những nghệ sĩ ngang hàng, mà là cùng chúng tôi định hình con đường nghệ thuật cộng đồng của Thị Trấn An Bình. Huynh có thể là người dẫn dắt, là 'linh hồn' của những dự án tiếp theo. Chúng tôi tin rằng, dưới sự chỉ dẫn của huynh, chúng ta có thể tạo ra những tác phẩm có ý nghĩa sâu sắc hơn nữa, những tác phẩm thực sự vì 'nhân gian', chứ không phải vì 'thiên đạo' hay danh tiếng hão huyền." Nàng nói xong, cùng với Linh, cúi đầu nhẹ, một lần nữa thể hiện sự tôn trọng tuyệt đối.

Minh mỉm cười điềm đạm, lắng nghe từng lời, từng câu, cảm nhận được sự chân thành từ trong sâu thẳm tâm hồn của hai nàng. Anh đã từng trải qua giai đoạn ấy, giai đoạn mà sự tự phụ và khao khát danh tiếng che mờ tầm nhìn, khiến người nghệ sĩ "mất người" trong chính sự nghiệp của mình. Giờ đây, khi nhìn thấy Mai và Linh cũng đang dần "phá cục" những "chấp niệm" của riêng họ, anh không khỏi cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc. "Không cần quá khách khí, Mai cô nương, Linh cô nương," Minh nói, giọng anh trầm ấm, mang theo sự tĩnh tại của dòng nước. "Nghệ thuật là một dòng chảy, và chúng ta chỉ là những người gác đò trên dòng sông ấy. Điều quan trọng không phải là ai gác đò giỏi hơn, mà là chúng ta có thể đưa bao nhiêu người sang bờ bên kia, đến với bến bờ của cái đẹp và sự thấu hiểu."

Anh chậm rãi nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm tinh khiết lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi nhìn ra dòng sông An Thủy đang lững lờ trôi, phản chiếu ánh nắng vàng óng. "Nghệ thuật không phải là để chinh phục, Mai cô nương, cũng không phải là để phô trương kỹ năng cá nhân, Linh cô nương. Nó là để hòa mình. Mỗi tác phẩm, dù lớn lao đến mấy, dù được bao người ca tụng, cũng chỉ là một hạt cát trong dòng sông cuộc đời. Điều quan trọng là hạt cát ấy có chân thành, có kết nối được với những hạt cát khác hay không, có mang lại giá trị cho những hạt cát xung quanh hay không. Danh tiếng hay sự công nhận đều là 'vô thường', đến rồi đi, nhưng sự kết nối và niềm vui mà nghệ thuật mang lại cho cộng đồng mới là 'vĩnh cửu'."

Minh đặt chén trà xuống, ánh mắt anh sâu thẳm, nhưng không hề kiêu ngạo. "Tạ tiên sinh từng nói với ta, 'vô vi chi đạo' không phải là không làm gì, mà là làm mọi thứ thuận theo tự nhiên, không cưỡng cầu, không chấp niệm. Nghệ thuật cũng vậy. Khi ta buông bỏ 'cái tôi' và 'sự công nhận', ta mới thực sự tìm thấy niềm vui trong sáng tạo, mới có thể nhìn thấy 'nhân quả' của từng nét vẽ, từng sợi tơ. Ta không cần phải 'thành tiên' trong hội họa, ta chỉ cần 'sống một đời bình thường', và dùng nghệ thuật để kết nối những 'phàm nhân' lại với nhau, để cùng nhau kiến tạo một 'nhân gian' trọn vẹn."

Mai và Linh lắng nghe chăm chú, mỗi lời nói của Minh đều như một dòng su���i mát lành gột rửa tâm hồn họ. Sự e dè ban đầu dần tan biến, thay vào đó là sự hứng khởi và niềm tin. Họ nhìn nhau, ánh mắt giao nhau, hiểu ý. "Chúng tôi đã hiểu... Cảm ơn Minh huynh đã mở lối," Mai nói, giọng nàng giờ đây đã hoàn toàn tự nhiên và đầy nhiệt huyết. "Chúng tôi đã từng 'mất người' trong chính cái khao khát tự thể hiện, bỏ qua những giá trị mà huynh vừa nhắc đến. Nhưng giờ đây, chúng tôi muốn 'phá cục' đó, và cùng huynh kiến tạo một con đường mới cho nghệ thuật Thị Trấn An Bình."

Khi ánh hoàng hôn dần bao phủ Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng cả Quán Trà Vọng Giang, ba người nghệ sĩ vẫn ngồi bên bàn trà. Tiếng nước sông chảy, tiếng chim đêm bắt đầu cất tiếng hót, hòa vào tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ và tiếng sột soạt của giấy bút. Họ cùng nhau phác thảo ý tưởng trên một cuộn giấy lụa mỏng, những nụ cười và ánh mắt rạng rỡ hiện lên trên khuôn mặt ba người. Những bản vẽ phác thảo đầu tiên cho các dự án nghệ thuật cộng đồng mới dần hiện ra, không còn là những tác phẩm cá nhân, mà là những ý tưởng lớn lao hơn, những biểu tượng của sự kết nối, của "Nhân Đạo", hứa hẹn sẽ lan tỏa ra khắp Thị Trấn An Bình và xa hơn nữa. Đó không chỉ là sự hợp tác, mà là sự hài hòa của ba tâm hồn nghệ sĩ đã tìm thấy một con đường chung, một "nhân quả" mới để gieo trồng. Họ biết rằng, đây chính là nền móng cho một "trường phái" nghệ thuật mới, tập trung vào kết nối cộng đồng và triết lý nhân sinh, có sức ảnh hưởng vượt ra ngoài Thị Trấn An Bình, trở thành một biểu tượng sống động cho kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu".

***

Khi ánh tà dương đã lặn hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy sách của mình. Hắn tay cầm một cuốn sách cổ đã ngả màu thời gian, nhưng ánh mắt lại hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn lồng đã thắp sáng rực rỡ khắp Thị Trấn An Bình. Xa xa, hắn vẫn có thể nhìn thấy một phần bức tranh 'Bản Giao Hưởng Thị Trấn An Bình' đang dần hoàn thiện dưới ánh sáng của những chiếc đèn lồng treo cao, lấp lánh như một dải ngân hà thu nhỏ trên mặt đất. Không khí trong quán sách vẫn tĩnh l��ng, chỉ có tiếng gió nhẹ lay động những trang sách cũ và tiếng bút sột soạt của Tiểu An.

Thư Đồng Tiểu An, với vẻ mặt tập trung, đang chăm chú viết chữ bên cạnh. Đôi mắt cậu bé vẫn thường xuyên liếc nhìn ra ngoài, nơi bức tranh tường vẫn còn lấp lánh những mảng màu sống động. Một nụ cười nhẹ, ẩn hiện trên môi Tạ Trần, một nụ cười thấu hiểu và mãn nguyện. Hắn khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận sự thay đổi tích cực đang diễn ra trong Thị Trấn An Bình, cảm nhận những hạt mầm của "Nhân Đạo" đang dần bén rễ và nảy nở.

"Tiên sinh, bức tranh của Minh đại ca đẹp thật đấy ạ. Mọi người ai cũng thích," Tiểu An phá vỡ sự im lặng, giọng nói trong trẻo của cậu bé như một dòng suối mát lành. "Hôm nay con nghe cô Mai và cô Linh nói, họ còn muốn cùng Minh đại ca vẽ thêm nhiều bức nữa, và còn muốn mời nhiều người khác cùng tham gia nữa."

Tạ Trần khẽ gật đầu, mở mắt ra, ánh mắt hắn ánh lên vẻ sâu sắc. "Đúng vậy, Tiểu An. Bởi vì nó là bức tranh của mọi người, chứ không phải của riêng ai. Khi nghệ thuật không c��n là sự biểu diễn của 'cái tôi' cá nhân, mà là sự cộng hưởng của nhiều tâm hồn, nó sẽ trở thành một 'điểm neo nhân quả' mạnh mẽ, neo giữ những giá trị chân thực nhất của 'nhân gian'. Đó chính là sức mạnh của sự kết nối, của việc 'sống một đời bình thường', nhưng lại tạo ra những điều 'vĩnh cửu'."

Hắn khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhàng, mãn nguyện. Tạ Trần biết, những cuộc đối thoại tưởng chừng đơn giản, những hạt mầm triết lý mà hắn gieo rắc, đã bắt đầu nảy nở thành những khu vườn tươi tốt. Sự hợp tác sâu sắc giữa Minh, Mai và Linh sẽ dẫn đến việc hình thành một "trường phái" nghệ thuật mới, tập trung vào kết nối cộng đồng và triết lý nhân sinh, có sức ảnh hưởng vượt ra ngoài Thị Trấn An Bình. Những dự án nghệ thuật cộng đồng này sẽ trở thành biểu tượng sống động cho kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu", thu hút sự chú ý và tham gia của nhiều người khác trong các lĩnh vực khác nhau. Và Tạ Trần, dù chỉ là một "phàm nhân" ẩn mình, vẫn sẽ tiếp tục là điểm tựa triết lý, một người quan sát thầm l��ng nhưng có ảnh hưởng sâu sắc đến sự phát triển của "Nhân Đạo" thông qua những hạt mầm mà hắn gieo rắc. Thiên Đạo có thể đang trên bờ suy kiệt, nhưng Nhân Đạo, với sự trỗi dậy của những giá trị bình dị và sự kết nối chân thành, đang mở ra một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần phải "thành tiên".

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free