Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1527: Nét Cọ Đồng Điệu: Minh Tâm Khai Hoa

Ánh tà dương đã lặn hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy sách của mình, tay cầm một cuốn sách cổ đã ngả màu thời gian. Ánh mắt hắn hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn lồng đã thắp sáng rực rỡ khắp Thị Trấn An Bình. Xa xa, hắn vẫn có thể nhìn thấy một phần bức tranh ‘Bản Giao Hưởng Thị Trấn An Bình’ đang dần hoàn thiện dưới ánh sáng của những chiếc đèn lồng treo cao, lấp lánh như một dải ngân hà thu nhỏ trên mặt đất. Không khí trong quán sách vẫn tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió nhẹ lay động những trang sách cũ và tiếng bút sột soạt của Tiểu An. Thư Đồng Tiểu An, với vẻ mặt tập trung, đang chăm chú viết chữ bên cạnh. Đôi mắt cậu bé vẫn thường xuyên liếc nhìn ra ngoài, nơi bức tranh tường vẫn còn lấp l��nh những mảng màu sống động. Một nụ cười nhẹ, ẩn hiện trên môi Tạ Trần, một nụ cười thấu hiểu và mãn nguyện. Hắn khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận sự thay đổi tích cực đang diễn ra trong Thị Trấn An Bình, cảm nhận những hạt mầm của "Nhân Đạo" đang dần bén rễ và nảy nở.

"Tiên sinh, bức tranh của Minh đại ca đẹp thật đấy ạ. Mọi người ai cũng thích," Tiểu An phá vỡ sự im lặng, giọng nói trong trẻo của cậu bé như một dòng suối mát lành. "Hôm nay con nghe cô Mai và cô Linh nói, họ còn muốn cùng Minh đại ca vẽ thêm nhiều bức nữa, và còn muốn mời nhiều người khác cùng tham gia nữa."

Tạ Trần khẽ gật đầu, mở mắt ra, ánh mắt hắn ánh lên vẻ sâu sắc. "Đúng vậy, Tiểu An. Bởi vì nó là bức tranh của mọi người, chứ không phải của riêng ai. Khi nghệ thuật không còn là sự biểu diễn của 'cái tôi' cá nhân, mà là sự cộng hưởng của nhiều tâm hồn, nó sẽ trở thành một 'điểm neo nhân quả' mạnh mẽ, neo giữ những giá trị chân thực nhất của 'nhân gian'. Đó chính là sức mạnh của sự kết nối, của việc 'sống một đời bình thường', nhưng lại tạo ra những điều 'vĩnh cửu'."

Hắn khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhàng, mãn nguyện. Tạ Trần biết, những cuộc đối thoại tưởng chừng đơn giản, những hạt mầm triết lý mà hắn gieo rắc, đã bắt đầu nảy nở thành những khu vườn tươi tốt. Sự hợp tác sâu sắc giữa Minh, Mai và Linh sẽ dẫn đến việc hình thành một "trường phái" nghệ thuật mới, tập trung vào kết nối cộng đồng và triết lý nhân sinh, có sức ảnh hưởng vượt ra ngoài Thị Trấn An Bình. Những dự án nghệ thuật cộng đồng này sẽ trở thành biểu tượng sống động cho kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu", thu hút sự chú ý và tham gia của nhiều người khác trong các lĩnh vực khác nhau. Và Tạ Trần, dù chỉ là một "phàm nhân" ẩn mình, vẫn sẽ tiếp tục là điểm tựa triết lý, một người quan sát thầm lặng nhưng có ảnh hưởng sâu sắc đến sự phát triển của "Nhân Đạo" thông qua những hạt mầm mà hắn gieo rắc. Thiên Đạo có thể đang trên bờ suy kiệt, nhưng Nhân Đạo, với sự trỗi dậy của những giá trị bình dị và sự kết nối chân thành, đang mở ra một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần phải "thành tiên".

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng, xuyên qua những tán cây cổ thụ và mái ngói rêu phong, rải vàng trên những con đường lát đá của Thị Trấn An Bình, một luồng sinh khí mới đã bừng lên tại quảng trường trung tâm. Nơi đây, không còn là sự tĩnh lặng thường nhật, mà đã trở thành một điểm tụ hội của những tâm hồn đầy nhiệt huyết. Minh, với vóc dáng vừa phải nhưng toát lên vẻ tinh anh của người nghệ sĩ, đôi mắt sáng ngời ánh lên sự suy tư sâu sắc và niềm hân hoan chưa từng có, đã có mặt từ sớm. Mái tóc anh hơi rối, vài vệt màu vẽ còn vương vấn từ hôm qua, nhưng trên khuôn mặt anh là một nụ cười rạng rỡ, đầy mãn nguyện. Anh đang cùng Nàng Thơ Mộng Dao, Mai, và Cô Gái Dệt Lụa, Linh, đứng trước một bức tường lớn đã được chuẩn bị sẵn, rộng rãi và phẳng phiu, hứa hẹn sẽ trở thành một kiệt tác nghệ thuật cộng đồng.

Quảng trường trung tâm Thị Trấn An Bình là một không gian mở, bao quanh bởi những ngôi nh�� gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát. Âm thanh buổi sáng hòa quyện vào nhau: tiếng rao hàng của bà lão bán bánh, tiếng bước chân vội vã của những người đi chợ sớm, tiếng xe ngựa lộc cộc xa xa, và cả tiếng chim hót líu lo trên những cành cây. Mùi hương của bánh mì mới nướng, mùi gỗ mục, mùi đất ẩm sau sương đêm và cả mùi mồ hôi thoang thoảng của những người lao động sớm, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống động và chân thực. Bầu không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của một thị trấn phàm nhân, nơi con người sống chậm rãi và gắn kết. Sự thân thiện hiện rõ trên từng gương mặt, từng lời chào hỏi.

Minh vừa trải rộng một tấm vải bạt lớn lên mặt đất, trên đó là những nét phác thảo đầu tiên cho dự án mới, mang tên ‘Khúc Ca An Bình’. Anh chỉ tay vào từng khu vực, ánh mắt lấp lánh sự kỳ vọng. "Bức tranh này không phải của riêng ai, nó là tiếng lòng của cả thị trấn chúng ta," Minh nói, giọng anh tràn đầy nhiệt huyết. "Mai, Linh, các bạn thấy sao nếu chúng ta thử kết hợp phong cách của cả hai? Những nét lãng mạn, bay bổng của Mai hòa cùng sự tỉ mỉ, chân thực của Linh, để tạo nên một tổng thể vừa mơ mộng vừa sống động?"

Mai, với vẻ ngoài mơ mộng, lãng mạn, mái tóc dài buông xõa, đôi mắt toát lên vẻ suy tư, có chút e dè. Nàng nhìn vào bản phác thảo, rồi lại nhìn bức tường trắng tinh. "Ta có chút lo lắng về việc phối màu, Minh huynh. Liệu có quá rực rỡ không? Ta e rằng những gam màu tươi sáng của ta có thể lấn át đi sự trầm tĩnh mà Linh muội muốn thể hiện." Giọng nàng nhẹ nhàng, mang theo chút do dự.

Linh, cô gái dệt lụa, chăm chỉ và cần mẫn, mái tóc gọn gàng, đôi tay thon dài vẫn còn vương vấn sợi tơ. Đôi mắt nàng tinh tế và sắc sảo, thích thú nhìn vào từng chi tiết trên bản phác thảo. Nàng gật đầu đồng tình với Mai, nhưng lại nhìn vấn đề dưới một góc độ khác. "Ta nghĩ chúng ta nên ưu tiên sự chân thực, Minh huynh. Tái hiện lại những khoảnh khắc đời thường nhất của Thị Trấn An Bình. Một chiếc thuyền nhỏ trên sông, một góc chợ buổi sớm, hay đơn giản là những nụ cư���i của người dân. Màu sắc có thể điều chỉnh để phù hợp với cảm xúc đó."

Minh mỉm cười, ánh mắt anh lấp lánh sự thấu hiểu. Anh cúi xuống, dùng một ngón tay khẽ miết theo một đường nét trên bản phác thảo, như đang cảm nhận linh hồn của bức tranh. "Chính xác! Hãy để mỗi nét cọ đều kể một câu chuyện, một mảnh ghép của An Bình. Chúng ta không cần phải cố gắng tạo ra một kiệt tác hoàn hảo theo một khuôn mẫu nào cả. Cái đẹp của 'Khúc Ca An Bình' sẽ nằm ở sự chân thành, ở những rung động mà mỗi người chúng ta, và cả những người dân nơi đây, đặt vào nó. Sự hòa quyện giữa mơ mộng và chân thực, giữa những gam màu rực rỡ và những sắc thái trầm lắng, sẽ tạo nên một bức tranh đa chiều, giống như cuộc sống vậy."

Minh tiếp tục giải thích, giọng anh trầm ấm, đầy thuyết phục. "Trước đây, ta chỉ nghĩ đến việc tạo ra một tác phẩm để người đời ngưỡng mộ, để cái danh của Minh này được lưu truyền. Nhưng giờ đây, ta hiểu rằng, giá trị thực sự của nghệ thuật không nằm ở sự phô trương, mà ở sự kết nối, ở việc nó có thể chạm đến trái tim người khác như thế nào. Cái gọi là 'phá cục' mà Mai và Linh đã nhắc đến, chính là phá bỏ cái chấp niệm về 'cái tôi' cá nhân trong nghệ thuật, để nó trở thành một dòng chảy chung của cộng đồng."

Mai và Linh chăm chú lắng nghe, ánh mắt họ dần sáng bừng lên. Nàng Thơ Mộng Dao, với tâm hồn nghệ sĩ lãng mạn, chợt hình dung ra những gam màu tươi tắn của hoa đào, của hoàng hôn, hòa quyện với sự vững chãi của núi đá, sự tĩnh lặng của dòng sông trong những tác phẩm của Linh. Còn Cô Gái Dệt Lụa, với sự tinh tế vốn có, lại nghĩ đến những chi tiết nhỏ nhặt, những đường nét tỉ mỉ của cuộc sống, được nâng tầm bởi sự bay bổng, lãng mạn của Mai. Họ cảm thấy một sự đồng điệu kỳ lạ đang hình thành giữa ba tâm hồn nghệ sĩ, một sự kết hợp mà trước đây họ chưa từng nghĩ tới.

Khi ba người đang say sưa bàn luận, Bà Lão Bán Hoa, lưng còng, mái tóc bạc phơ, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ hiền từ và nụ cười phúc hậu thường trực, vừa gánh một gánh hoa tươi đi ngang qua. Mùi hương hoa c��c, hoa nhài thoang thoảng theo làn gió. Thấy ba người nghệ sĩ đang chăm chú vào bản phác thảo lớn, bà tò mò dừng lại. "Ôi chao, ba tiểu tử tài hoa này lại vẽ vời gì nữa đây?" bà lão hỏi, giọng hiền từ, đầy vẻ thích thú. "Bức tranh hôm nọ trên tường chợ đã đẹp lắm rồi, giờ lại còn vẽ cái gì to thế này?"

Minh ngẩng đầu lên, mỉm cười chào bà lão. "Chào bà, đây là 'Khúc Ca An Bình', là bức tranh về chính thị trấn của chúng ta, về cuộc sống bình dị mà đẹp đẽ này. Bà có ý kiến gì không ạ?"

Bà lão chống tay lên hông, nheo mắt nhìn bản phác thảo. "Ừm... ta thấy đẹp đấy chứ. Nhưng mà này, sao không vẽ thêm mấy bụi hoa cúc dại ven đường ấy nhỉ? Mấy bông hoa nhỏ bé thôi, nhưng chúng nó cứ kiên cường nở rộ, làm cho con đường bớt đi vẻ khô khan. Nhìn vào là thấy lòng mình cũng vui lây."

Minh ngẩn người một chút, rồi anh bật cười. "Ý kiến của bà thật tuyệt vời! Chính là nó! Những bông cúc dại kiên cường, nhỏ bé nhưng chứa đựng sức sống mãnh liệt. Đó cũng là một phần của 'Khúc Ca An Bình' này!" Anh quay sang Mai và Linh, ánh mắt đầy phấn khích. "Các bạn thấy đấy, cái đẹp không chỉ nằm ở những điều vĩ đại, mà còn ẩn chứa trong những chi tiết nhỏ bé, bình dị nhất. Một bông cúc dại, một nụ cười của bà lão, đều có thể trở thành linh hồn của tác phẩm."

Mai và Linh cũng gật đầu, sự e dè ban đầu đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự hứng thú và một cảm giác hòa mình vào dòng chảy sáng tạo mới mẻ này. Họ bắt đầu trải các tấm vải bạt lớn hơn, đặt thùng sơn, cọ vẽ ra giữa quảng trường. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên nền đất, tiếng pha màu lách cách, hòa cùng tiếng trò chuyện rộn ràng của ba người nghệ sĩ, tạo nên một khởi đầu đầy hứa hẹn cho ‘Khúc Ca An Bình’. Minh cảm thấy một niềm vui sâu sắc, một sự mãn nguyện lạ thường. Đây chính là cảm giác 'đồng điệu' mà trước đây anh chỉ mơ hồ nhận ra qua lời Tạ Trần, giờ đây nó đang hiện hữu, chân thực và ấm áp đến lạ. Anh biết rằng, những hạt mầm mà Tạ Trần đã gieo, đang bắt đầu nảy nở ngay trong chính tâm hồn anh và trong không khí của Thị Trấn An Bình này.

***

Thời gian trôi đi tựa như dòng nước chảy, giữa trưa nắng ấm áp, bức tường lớn tại quảng trường trung tâm Thị Trấn An Bình đã không còn là một mặt phẳng trắng tinh. Thay vào đó, những mảng màu đầu tiên đã bắt đầu hiện hình, hòa quyện vào nhau một cách sống động. Minh, Mai và Linh, ba tâm hồn nghệ sĩ, đang cùng nhau làm việc, phối hợp nhịp nhàng đến kinh ngạc. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên nền vôi trắng, tiếng pha màu lách cách, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của họ tạo nên một bản giao hưởng lao động đầy say mê.

Minh, với đôi mắt tinh anh luôn ánh lên vẻ tập trung, đang cẩn thận phác họa một góc chợ buổi sớm, nơi những gánh hàng rau củ quả tươi tắn được xếp đặt ngay ngắn. Anh không còn vẻ phô trương hay ngạo mạn của một nghệ sĩ muốn chinh phục thế giới bằng tài năng cá nhân. Giờ đây, mỗi nét cọ của anh đều chứa đựng sự khiêm tốn và lòng trắc ẩn, như muốn kể lại câu chuyện của từng người dân, từng vật phẩm nhỏ bé trong bức tranh cuộc sống. Anh mặc một bộ trang phục vải bố đơn giản, thoải mái, trên đó vương vài vệt màu xanh, đỏ, vàng, như một phần không thể thiếu của tác phẩm đang hình thành.

Bên cạnh anh, Mai đang tập trung vào việc tạo ra những vệt màu chuyển sắc tinh tế cho bầu trời buổi bình minh, nơi những đám mây bồng bềnh trôi lãng đãng. Đôi tay nàng uyển chuyển, nhẹ nhàng, đưa từng nét cọ như múa trên bức tường. Gương mặt nàng mơ mộng, lãng mạn, nhưng cũng tràn đầy sự nghiêm túc khi đối diện với tác phẩm. Nàng đã hoàn toàn quên đi những lo lắng về sự phối màu ban đầu, thay vào đó, nàng để cảm xúc dẫn lối, hòa mình vào dòng chảy sáng tạo.

Còn Linh, với sự tỉ mỉ và tập trung cao độ, đang chăm chút từng chi tiết nhỏ nhất. Nàng phác họa những đường nét vân gỗ trên cánh cửa một ngôi nhà cổ, hay những nếp nhăn trên gương mặt một bà lão đang cười. Đôi mắt nàng không ngừng quan sát, so sánh, đảm bảo rằng mỗi nét vẽ đều chân thực và sống động nhất. Nàng mặc một bộ áo dệt đơn giản, nhưng toát lên vẻ tinh tế, cần mẫn.

Tiểu Hoạt Bát, cậu bé nhỏ con, lanh lợi, đôi mắt sáng ngời, không chịu đứng yên một chỗ. Cậu bé chạy nhảy quanh ba người nghệ sĩ, thi thoảng lại hăm hở cầm một cây cọ nhỏ, nhúng vào vũng màu xanh lam. Cậu bé ngẩng đầu nhìn Minh, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. "Chú Minh ơi, con có thể vẽ thêm một con mèo ở đây không ạ?" Tiểu Hoạt Bát hỏi, chỉ vào một góc trống trên bức tranh, nơi một con cá đang được vẽ dở.

Minh quay lại, mỉm cười hiền hậu, xoa đầu cậu bé. "Được chứ! Mèo của Tiểu Hoạt Bát chắc chắn sẽ rất đáng yêu. Cứ tự nhiên vẽ đi con!" Anh cúi thấp người xuống, đưa cho cậu bé một cây cọ sạch và một ít màu đen. "Nhưng con nhớ nhé, phải vẽ thật cẩn thận, để chú mèo của con không làm giật mình chú cá kia đấy."

Tiểu Hoạt Bát hớn hở, đôi mắt lấp lánh niềm vui, bắt đầu cẩn thận chấm từng chấm màu đen lên bức tường, tạo hình một chú mèo con ngộ nghĩnh đang rình mò. Cậu bé hoàn toàn đắm chìm trong thế giới sáng tạo của riêng mình, không hề biết rằng nét vẽ hồn nhiên của mình đang góp phần vào một tác phẩm lớn hơn, mang ý nghĩa sâu sắc hơn rất nhiều.

Mai nhìn Minh, ánh mắt nàng ánh lên vẻ ngưỡng mộ chân thành. "Minh, cách anh dung hòa các ý tưởng thật tuyệt vời, ta đã học được rất nhiều. Anh đã giúp ta nhìn thấy rằng sự lãng mạn không cần phải tách rời khỏi hiện thực, mà có thể làm cho nó trở nên lung linh hơn."

Linh cũng gật đầu đồng tình, đôi môi mím chặt vì tập trung nhưng vẫn lộ ra nụ cười nhẹ. "Đúng vậy, Minh huynh. Cảm giác cùng nhau tạo nên điều gì đó thật khác biệt so với việc chỉ sáng tạo một mình. Trước đây, ta luôn cảm thấy đơn độc trong thế giới của những sợi tơ và màu sắc, nhưng giờ đây, ta thấy mình là một phần của một điều gì đó lớn lao hơn."

Minh mỉm cười, nụ cười mãn nguyện và sâu sắc. "Đó là thứ mà trước đây ta chưa từng biết đến, Mai, Linh. Một loại 'vị' khác của nghệ thuật. Trước đây, ta chỉ nếm trải được vị ngọt của danh vọng, vị đắng của thất bại. Nhưng giờ đây, ta cảm nhận được vị thanh khiết của sự sẻ chia, vị ấm áp của sự kết nối. Nó giống như dòng nước trong lành chảy qua tâm hồn, gột rửa đi mọi tạp niệm, mọi 'chấp niệm' về bản thân. Đây chính là 'vô thường' trong sáng tạo, là sự biến đổi không ngừng để tìm thấy cái chân thiện mỹ."

Anh quay sang giúp Mai chỉnh sửa một chi tiết nhỏ trên vạt áo của một cô gái đang gánh nước trong tranh, sau đó cùng Linh pha một màu xanh ngọc bích mới, để tạo hiệu ứng ánh sáng lấp lánh trên mặt nước sông. Những người dân hiếu kỳ đi ngang qua, không ít người dừng lại quan sát. Họ bàn tán xôn xao, thỉnh thoảng lại đưa ra những nhận xét thú vị, đôi khi là những lời khen ngợi, đôi khi là những gợi ý chân thành. Một người thợ mộc góp ý về cách vẽ mái nhà cho chân thực hơn, một bà lão bán trầu kể về một loài chim lạ thường xuất hiện trên cây đa đầu làng, mong muốn được thấy nó trong bức tranh. Minh và mọi người đều lắng nghe, tiếp thu một cách cởi mở.

Bỗng, một cơn gió lạnh thoảng qua, mang theo mùi đất ẩm. Bầu trời vốn đang trong xanh bỗng tối sầm lại, những đám mây đen kịt từ phương xa kéo đến nhanh chóng, che lấp đi ánh nắng ấm áp. Những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi xuống, lác đác, rồi nhanh chóng dày hạt, nặng trĩu. Cơn mưa chợt đến, bất ngờ và dữ dội, như một phép thử cho sự đoàn kết vừa chớm nở. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái ngói, trên mặt đất, và rồi trên cả bức tranh tường còn dang dở.

***

Mưa đổ xuống xối xả, ào ạt như trút nước. Những hạt mưa lớn táp vào mặt, vào áo, lạnh buốt. Tiếng mưa gào thét át cả mọi âm thanh khác của Thị Trấn An Bình, chỉ còn lại tiếng nước chảy xiết và tiếng gió rít qua kẽ lá. Minh, Mai và Linh, ba người nghệ sĩ đang say sưa với tác phẩm của mình, bỗng giật mình. Họ hoảng hốt nhìn lên bầu trời tối sầm, rồi lại nhìn xuống bức tranh tường còn dang dở, những nét vẽ còn chưa khô hẳn đang có nguy cơ bị nước mưa làm nhòe nhoẹt.

"Mọi người! Nhanh lên! Che bức tranh lại!" Minh hét lớn, giọng anh đầy lo lắng. Anh vội vã chạy đi tìm những tấm vải bạt lớn mà họ đã chuẩn bị sẵn, nhưng chúng lại ở khá xa. Mai và Linh cũng không kém phần hốt hoảng, họ cố gắng dùng tay, dùng thân mình để che chắn những phần đã vẽ, nhưng cơn mưa quá lớn, chẳng mấy chốc quần áo họ đã ướt sũng, lạnh lẽo. Mùi sơn mới pha lẫn mùi đất ẩm sau mưa bốc lên nồng nặc, nhưng không ai còn để ý đến điều đó.

Giữa lúc hỗn loạn và bất lực đó, một cảnh tượng đáng kinh ngạc đã diễn ra. Từ các cửa hàng xung quanh quảng trường, từ những ngôi nhà gần đó, những người dân vốn đang trú mưa bỗng ùa ra. Người Đánh Cờ, với bộ râu dài và vẻ mặt tập trung thường ngày, giờ đây đầy vẻ sốt sắng, vội vã chạy đến, trên tay là một tấm vải bạt lớn. "Đừng lo, Minh huynh! Bức tranh này là của chúng ta mà!" ông lão vừa nói, vừa nhanh nhẹn trèo lên một chiếc thang, cố gắng căng tấm bạt lên cao nhất có thể để che chắn cho phần đỉnh bức tranh.

Bà Lão Bán Hoa, dù lưng còng nhưng vẫn thoăn thoắt, tay bà cầm một chiếc ô lớn, cố gắng che cho phần dưới của bức tường. "Cái gì mà đẹp thế này, không thể để mưa làm hỏng được!" bà lão lẩm bẩm, giọng đầy kiên quyết. Bà không màng đến những giọt nước mưa lạnh ngắt đang thấm ướt bộ quần áo mỏng manh của mình.

Những người khác cũng không đứng ngoài cuộc. Một người thợ mộc mang theo vài tấm ván gỗ lớn, nhanh chóng kê lên để tạo thành một mái che tạm thời. Một bà mẹ trẻ vội vàng chạy ra, trên tay là tấm chiếu cói, cùng Mai và Linh cố gắng che chắn cho những phần tranh còn mỏng manh. Ngay cả Tiểu Hoạt Bát, dù nhỏ bé, cũng hăm hở chạy tới, tay ôm một mảnh vải nhỏ, cố gắng che cho chú mèo con ngộ nghĩnh mà cậu bé vừa vẽ. Đôi mắt lanh lợi của cậu bé lấp lánh sự quyết tâm.

Minh đứng giữa làn mưa, nhìn những gương mặt lấm lem bùn đất, những bộ quần áo ướt sũng, nhưng ánh mắt ai nấy đều ánh lên sự lo lắng và quyết tâm. Không một lời kêu gọi, không một mệnh lệnh, m���i người tự động lao vào, mỗi người một tay, tạo nên một "tuyến phòng thủ" vững chắc trước cơn thịnh nộ của thiên nhiên. Mưa vẫn xối xả, nhưng giờ đây, tiếng mưa như hòa vào tiếng cười nói, tiếng hô hoán của mọi người.

Một cảm giác ấm áp lạ thường dâng trào trong lòng Minh. Anh nhìn Mai, nhìn Linh, nhìn những người dân đang cùng mình chống chọi với cơn mưa. Đây chính là… đồng điệu. Không cần lời nói hoa mỹ, không cần ai ra lệnh hay sắp đặt, chỉ có một ý chí chung, một mục đích duy nhất: bảo vệ cái đẹp, bảo vệ thành quả lao động của cộng đồng. Cái cảm giác này, nó mạnh mẽ hơn bất kỳ lời khen ngợi nào, sâu sắc hơn bất kỳ giải thưởng nào mà anh từng khao khát. Anh chợt hiểu rằng, sự gắn kết này, cái "nhân quả" giữa con người với con người, với tác phẩm chung, chính là thứ sức mạnh chân thực nhất, có thể vượt qua mọi thử thách của "vô thường".

Dưới làn mưa như trút, Minh cũng lao vào giúp sức. Anh cùng Người Đánh Cờ giữ chặt tấm bạt lớn, cố gắng không để gió cuốn đi. Bàn tay anh chạm vào tay ông lão, cảm nhận được sự chai sạn nhưng ấm áp. Những giọt mưa lạnh buốt trên da, nhưng lòng anh lại nóng ran một cảm xúc khó tả.

Sau một hồi lâu, dường như ông trời cũng cảm động trước sự đồng lòng của người dân Thị Trấn An Bình, cơn mưa dần ngớt, rồi tạnh hẳn. Bầu trời quang đãng trở lại, một cầu vồng rực rỡ hiện lên phía chân trời, như một lời chúc phúc. Mọi người cùng nhau thu dọn những tấm bạt, những chiếc ô, những tấm ván. Dù quần áo ướt sũng, người lấm lem bùn đất, nhưng trên gương mặt ai nấy đều hiện lên một nụ cười rạng rỡ, mãn nguyện.

Minh đứng lặng lẽ nhìn bức tranh, đôi mắt anh rưng rưng một cảm xúc khó tả. Bức tranh vẫn đó, những nét vẽ tuy có chút lấm lem vì nước mưa, nhưng không hề bị hỏng hóc đáng kể. Trái lại, những vệt nước còn vương vấn trên mặt tranh, những màu sắc hơi nhòe đi một chút, lại tạo nên một vẻ đẹp tự nhiên, chân thực và đầy sức sống. Nó giống như cuộc đời vậy, không hoàn hảo, nhưng chính những vết sẹo, những thử thách lại làm cho nó trở nên độc đáo và đáng trân trọng hơn. Anh cảm nhận được sự trọn vẹn và niềm vui sâu sắc, một cảm giác mãn nguyện chưa từng có. Đây không chỉ là một bức tranh, đây là linh hồn của Thị Trấn An Bình, là kết tinh của sự đồng điệu, của "nhân đạo" đang dần khai hoa.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình. Những tia nắng cuối ngày đổ dài trên những mái nhà rêu phong, trên những con đường lát đá, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ. Trong quán sách của mình, Tạ Trần vẫn ngồi đó, tay khẽ lật một trang sách cũ đã ngả màu thời gian. Cuốn sách là một tuyển tập những câu chuyện cổ về nhân gian, về những con người bình dị, về những giá trị mà dường như đã bị lãng quên trong thời đại tu tiên. Hắn không đọc bằng đôi mắt, mà bằng tâm hồn, cảm nhận từng câu chữ như một dòng suối mát lành chảy qua tâm trí.

Từ ô cửa sổ của quán sách, hắn có thể nhìn thấy rõ quảng trường trung tâm. Nơi đó, Minh, Mai, Linh và một vài thị dân khác, những người vừa cùng nhau trải qua một "cuộc chiến" nhỏ với cơn mưa, đang đứng ngắm nhìn bức tranh tường ‘Khúc Ca An Bình’ dưới ánh hoàng hôn dịu nhẹ. Những nét vẽ, dù vẫn còn chút ẩm ướt, nhưng lại hiện lên lung linh, huyền ảo dưới ánh sáng vàng cam. Không khí ở quảng trường lúc này không còn sự hối hả, mà thay vào đó là một vẻ tĩnh lặng, một sự mãn nguyện lan tỏa trong từng ánh mắt, từng nụ cười.

"Tiên sinh, bức tranh của chú Minh đẹp thật ạ. Con thích nhất là chú mèo con của Tiểu Hoạt Bát," Thư Đồng Tiểu An nói, giọng cậu bé trong trẻo và đầy vẻ thích thú. Cậu bé vừa đặt cây bút xuống, vẻ mặt vẫn còn chút phấn khích khi nhớ lại cảnh tượng mọi người cùng nhau che chắn cho bức tranh. Đôi mắt cậu bé toát lên vẻ thông minh, nhìn Tạ Trần đầy ngưỡng mộ.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi, nhưng lại ấm áp đến lạ. Hắn nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, đưa tay xoa đầu Tiểu An, mái tóc mỏng của cậu bé mềm mại dưới lòng bàn tay hắn. "Đúng vậy, Tiểu An. Cái đẹp không chỉ nằm ở nét vẽ, mà còn ở những tấm lòng đã đặt vào đó. Minh đã tìm thấy con đường của mình rồi." Giọng hắn trầm ấm, chất chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Cái đẹp của 'Khúc Ca An Bình' không chỉ là sự hài hòa của màu sắc hay đường nét, mà là sự hài hòa của những tâm hồn, của những con người đã cùng nhau vun đắp nên nó. Đó là một 'điểm neo nhân quả' của tình người, của sự kết nối, thứ mà vạn pháp không thể sánh bằng."

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng khí tức thanh bình đang lan tỏa khắp Thị Trấn An Bình. Sự thành công của ‘Khúc Ca An Bình’ không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật đơn thuần, mà nó sẽ trở thành một biểu tượng sống động cho triết lý 'Nhân Đạo' mới, một minh chứng cho thấy giá trị của sự kết nối cộng đồng và cuộc sống bình dị. Những hạt mầm mà Tạ Trần đã gieo rắc, những triết lý về 'sống một đời bình thường', về 'vô thường', về việc "phá cục" của chấp niệm cá nhân, giờ đây đang nở hoa rực rỡ ngay trong lòng Thị Trấn An Bình, thông qua những nét cọ, những sợi tơ, và cả những nụ cười chân thành của người dân.

Minh, Mai và Linh, với sự đồng điệu hiếm có này, chắc chắn sẽ trở thành những trụ cột của một 'trường phái' nghệ thuật mới, nơi giá trị cộng đồng và sự kết nối được đặt lên hàng đầu. Niềm vui và sự đồng điệu mà Minh trải nghiệm ngày hôm nay sẽ là động lực để anh tiếp tục dấn thân vào những dự án lớn hơn, có sức lan tỏa rộng hơn trong tương lai, không chỉ trong lĩnh vực nghệ thuật mà có thể lan sang cả những khía cạnh khác của đời sống phàm nhân.

Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn xa xăm, xuyên qua màn đêm đang dần bao phủ, vượt qua những mái nhà, những con đường, hướng về một tương lai mà hắn đã hình dung. Sự quan sát của hắn, dù thầm lặng, đã khẳng định một điều: những hạt mầm của kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu' đang được gieo trồng thành công, dần thay đổi nhận thức của thế giới phàm nhân. Thiên Đạo có thể vẫn đang trên bờ suy kiệt, nhưng Nhân Đạo, với sức sống mãnh liệt từ những điều bình dị nhất, đang trỗi dậy, mở ra một chương mới cho vạn vật, một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần phải "thành tiên". Đó không chỉ là một sự thay đổi, mà là một sự luân hồi của vạn vật, nơi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng sức mạnh thần thông, mà bằng chính trái tim và sự kết nối chân thành. Hắn khẽ thở dài một hơi, một hơi thở nhẹ nhõm, chứa đựng sự mãn nguyện và hy vọng. Bình yên, chân thực, và vĩnh cửu.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free