Nhân gian bất tu tiên - Chương 1528: Sắc Màu Hòa Quyện: Khúc Ca An Bình Hoàn Thành
Ánh hoàng hôn vàng cam cuối ngày đổ dài trên những mái nhà rêu phong, trên những con đường lát đá, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ. Trong quán sách của mình, Tạ Trần vẫn ngồi đó, tay khẽ lật một trang sách cũ đã ngả màu thời gian. Cuốn sách là một tuyển tập những câu chuyện cổ về nhân gian, về những con người bình dị, về những giá trị mà dường như đã bị lãng quên trong thời đại tu tiên. Hắn không đọc bằng đôi mắt, mà bằng tâm hồn, cảm nhận từng câu chữ như một dòng suối mát lành chảy qua tâm trí.
Từ ô cửa sổ của quán sách, hắn có thể nhìn thấy rõ quảng trường trung tâm. Nơi đó, Minh, Mai, Linh và một vài thị dân khác, những người vừa cùng nhau trải qua một "cuộc chiến" nhỏ với cơn mưa, đang đứng ngắm nhìn bức tranh tường ‘Khúc Ca An Bình’ dưới ánh hoàng hôn dịu nhẹ. Những nét vẽ, dù vẫn còn chút ẩm ướt, nhưng lại hiện lên lung linh, huyền ảo dưới ánh sáng vàng cam. Không khí ở quảng trường lúc này không còn sự hối hả, mà thay vào đó là một vẻ tĩnh lặng, một sự mãn nguyện lan tỏa trong từng ánh mắt, từng nụ cười.
"Tiên sinh, bức tranh của chú Minh đẹp thật ạ. Con thích nhất là chú mèo con của Tiểu Hoạt Bát," Thư Đồng Tiểu An nói, giọng cậu bé trong trẻo và đầy vẻ thích thú. Cậu bé vừa đặt cây bút xuống, vẻ mặt vẫn còn chút phấn khích khi nhớ lại cảnh tượng mọi người cùng nhau che chắn cho bức tranh. Đôi mắt cậu bé toát lên vẻ thông minh, nhìn Tạ Trần đầy ngưỡng mộ.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi, nhưng lại ấm áp đến lạ. Hắn nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, đưa tay xoa đầu Tiểu An, mái tóc mỏng của cậu bé mềm mại dưới lòng bàn tay hắn. "Đúng vậy, Tiểu An. Cái đẹp không chỉ nằm ở nét vẽ, mà còn ở những tấm lòng đã đặt vào đó. Minh đã tìm thấy con đường của mình rồi." Giọng hắn trầm ấm, chất chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Cái đẹp của 'Khúc Ca An Bình' không chỉ là sự hài hòa của màu sắc hay đường nét, mà là sự hài hòa của những tâm hồn, của những con người đã cùng nhau vun đắp nên nó. Đó là một 'điểm neo nhân quả' của tình người, của sự kết nối, thứ mà vạn pháp không thể sánh bằng."
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng khí tức thanh bình đang lan tỏa khắp Thị Trấn An Bình. Sự thành công của ‘Khúc Ca An Bình’ không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật đơn thuần, mà nó sẽ trở thành một biểu tượng sống động cho triết lý 'Nhân Đạo' mới, một minh chứng cho thấy giá trị của sự kết nối cộng đồng và cuộc sống bình dị. Những hạt mầm mà Tạ Trần đã gieo rắc, những triết lý về 'sống một đời bình thường', về 'vô thường', về việc "phá cục" của chấp niệm cá nhân, giờ đây đang nở hoa rực rỡ ngay trong lòng Thị Trấn An Bình, thông qua những nét cọ, những sợi tơ, và cả những nụ cười chân thành của người dân.
Minh, Mai và Linh, với sự đồng điệu hiếm có này, chắc chắn sẽ trở thành những trụ cột của một 'trường phái' nghệ thuật mới, nơi giá trị cộng đồng và sự kết nối được đặt lên hàng đầu. Niềm vui v�� sự đồng điệu mà Minh trải nghiệm ngày hôm nay sẽ là động lực để anh tiếp tục dấn thân vào những dự án lớn hơn, có sức lan tỏa rộng hơn trong tương lai, không chỉ trong lĩnh vực nghệ thuật mà có thể lan sang cả những khía cạnh khác của đời sống phàm nhân.
Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn xa xăm, xuyên qua màn đêm đang dần bao phủ, vượt qua những mái nhà, những con đường, hướng về một tương lai mà hắn đã hình dung. Sự quan sát của hắn, dù thầm lặng, đã khẳng định một điều: những hạt mầm của kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu' đang được gieo trồng thành công, dần thay đổi nhận thức của thế giới phàm nhân. Thiên Đạo có thể vẫn đang trên bờ suy kiệt, nhưng Nhân Đạo, với sức sống mãnh liệt từ những điều bình dị nhất, đang trỗi dậy, mở ra một chương mới cho vạn vật, một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần phải "thành tiên". Đó không chỉ là một sự thay đổi, mà là một sự luân hồi của vạn vật, nơi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng sức mạnh thần thông, mà bằng chính trái tim và sự kết nối chân thành. Hắn khẽ thở dài một hơi, một hơi thở nhẹ nhõm, chứa đựng sự mãn nguyện và hy vọng. Bình yên, chân thực, và vĩnh cửu.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi xuống quảng trường trung tâm Thị Trấn An Bình, một vẻ đẹp tinh khôi, rực rỡ hiện lên, xua tan đi mọi dấu vết còn sót lại của đêm tối. Bức tranh tường khổng lồ 'Khúc Ca An Bình' giờ đây đã hoàn toàn lộ diện, ngập tràn trong ánh sáng ban mai, như một bản giao hưởng màu sắc rộn ràng và tươi mới. Những mảng màu tươi sáng, được pha trộn từ vô vàn sắc độ, hòa quyện vào nhau một cách kỳ diệu, khắc họa cuộc sống bình dị và hạnh phúc của thị trấn: những con phố lát đá quanh co, những mái nhà rêu phong cổ kính, dòng sông hiền hòa uốn lượn, những cánh đồng lúa chín vàng, và đặc biệt là hình ảnh những người dân đang lao động, vui chơi, trò chuyện, tất cả đều toát lên vẻ chân thực và sống động. Mùi sơn mới còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm sau trận mưa đêm qua và hương hoa từ những giỏ hoa treo trên các cột đèn, tạo nên một cảm giác vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, một sự tươi mới đầy hứa hẹn.
Minh, với bộ quần áo đơn giản còn vương vài vết sơn khô, đứng trước tác phẩm của cả cộng đồng, ánh mắt anh tràn đầy sự mãn nguyện và bình yên. Không còn sự bồn chồn của người nghệ sĩ khao khát danh tiếng, không còn áp lực của việc tạo ra một kiệt tác cá nhân, Minh lúc này chỉ cảm thấy một niềm hạnh phúc thuần túy, giản dị. Nàng Thơ Mộng Dao, Mai, trong bộ y phục thanh thoát, mái tóc đen dài xõa nhẹ trên vai, đứng cạnh Minh, tay vẫn cầm chiếc bút vẽ nhỏ, nhưng ánh mắt lại không hề tập trung vào từng chi tiết. Nàng nhìn bao quát toàn bộ bức tranh, đôi môi khẽ mỉm cười, một nụ cười không chỉ dành cho vẻ đẹp của màu sắc, mà còn cho vẻ đẹp của sự hợp tác, của những tâm hồn đã hòa quyện vào nhau. Cô Gái Dệt Lụa, Linh, đôi tay khéo léo của nàng giờ không cầm sợi tơ mà cầm một chiếc khăn nhỏ, nhẹ nhàng lau đi vết sơn vương trên má. Nàng cũng đang ngắm nhìn bức tường, nhưng ánh mắt nàng có vẻ sâu lắng hơn, như đang chiêm nghiệm điều gì đó.
"Vẻ đẹp này... không thể nào có được nếu chỉ một mình ta vẽ," Minh khẽ nói, giọng anh trầm ấm, mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc. Anh không nói với ai cụ thể, mà như tự nói với chính mình, với cả bức tranh. "Nó là sự tổng hòa của hàng trăm, hàng ngàn ý niệm, nguyện vọng. Mỗi nét cọ, mỗi mảng màu đều mang theo một câu chuyện, một cảm xúc riêng biệt. Không ai cố gắng lấn át ai, mà chỉ đơn thuần là đặt mình vào dòng chảy chung, để cho cái chung dẫn dắt."
Mai gật đầu, ánh mắt lấp lánh như sương mai. "Đúng vậy, mỗi nét vẽ đều là một tâm hồn, một câu chuyện. Khi nhìn vào đây, ta không chỉ thấy cảnh vật, mà còn thấy được những nụ cười của Bà Lão Bán Hoa, sự tập trung của Người Đánh Cờ, hay cả sự hồn nhiên của Tiểu Hoạt Bát. Nó sống động hơn bất kỳ bức tranh nào được vẽ bởi một cá nhân tài hoa nhất." Nàng Mộng Dao trước đây luôn theo đuổi sự hoàn mỹ cá nhân, giờ đây đã thực sự bị thuyết phục bởi vẻ đẹp của sự dung hòa, của cái đẹp đến từ sự không hoàn hảo nhưng chân thực.
Linh, giọng nói dịu dàng nhưng đầy chắc chắn, thêm vào: "Nó sống động hơn bất kỳ tác phẩm nào ta từng thấy. Mỗi sợi tơ dệt nên một bức lụa cũng cần sự tỉ mỉ, nhưng cái đẹp của nó vẫn mang tính cá nhân. Còn bức tường này, nó như hơi thở của cả thị trấn, hòa quyện mà không hòa tan, mỗi người đều giữ được bản sắc của mình nhưng lại cùng tạo nên một tổng thể vĩ đại. Đây chính là 'nhân quả' của sự đồng lòng." Nàng mỉm cười, vẻ mặt rạng rỡ sự tự hào và niềm vui khi được là một phần của tổng thể vĩ đại ấy.
Tiểu Hoạt Bát, với khuôn mặt lấm lem sơn, chạy đến bên Minh, tay chỉ chỉ vào một góc bức tranh, nơi có một chú mèo con đang vờn một con bướm. "Chú Minh! Chú Minh! Con mèo này là con vẽ đó! Con đã thêm màu vàng vào râu của nó để nó trông tinh nghịch hơn!" Cậu bé hào hứng khoe thành quả, ánh mắt sáng lấp lánh. Minh cúi xuống, xoa đầu cậu bé, mỉm cười. "Đúng vậy, chú mèo của Tiểu Hoạt Bát thật đặc biệt. Nhờ có con mà bức tranh này càng thêm phần hồn nhiên, đáng yêu." Anh cầm một cây cọ nhỏ, nhúng vào màu xanh lam dịu nhẹ, khẽ chấm thêm một chấm màu cuối cùng vào đôi mắt của chú mèo, làm nó trở nên sống động hơn bao giờ hết. Đó là một động tác nhỏ, nhưng lại mang ý nghĩa lớn, là sự ghi nhận, sự trân trọng đối với mọi đóng góp, dù là nhỏ nhất.
Mai và Linh cùng lùi lại một bước, ngắm nhìn tổng thể. Những lời khen ngợi chân thành không ngừng được trao đổi giữa họ, không chỉ về bức tranh mà còn về chính quá trình họ đã trải qua. Họ đã cùng nhau đối mặt với những bất đồng nhỏ, đã cùng nhau vượt qua cơn mưa bất chợt, và giờ đây, họ đang cùng nhau tận hưởng thành quả của sự đoàn kết. Không khí ở quảng trường lúc này không chỉ là sự mãn nguyện của những người nghệ sĩ, mà còn là sự háo hức, mong chờ của những người dân thị trấn đang dần đổ về, muốn được chiêm ngưỡng tác phẩm đã hoàn thiện trong ánh nắng ban mai. Tiếng cười nói rộn ràng bắt đầu vang lên, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ quanh quảng trường, tạo nên một khung cảnh thanh bình mà sống động.
***
Thời gian trôi qua, ánh nắng vàng rực rỡ của buổi trưa đã bao phủ toàn bộ Thị Trấn An Bình, làm cho bức tranh tường ‘Khúc Ca An Bình’ càng thêm phần lung linh, huyền ảo. Quảng trường trung tâm giờ đây đã chật kín người. Dòng người đổ về như trẩy hội, từ những đứa trẻ hồn nhiên chạy nhảy, đến những bà lão tóc bạc phơ, những thanh niên trai tráng và cả những học giả trầm tư. Tất cả đều mang trong mình một sự háo hức, một niềm tự hào không thể che giấu. Tiếng cười nói, tiếng trầm trồ vang dội khắp quảng trường, hòa lẫn với tiếng trống nhỏ được gõ nhịp nhàng và tiếng sáo trúc du dương từ một nhóm nhạc công tự phát, tạo nên một không khí lễ hội tưng bừng. Mùi thơm của bánh trái, của những món ăn vặt được bày bán xung quanh, lan tỏa trong không khí, quyến rũ khứu giác của mọi người.
Thị Trưởng Thành, với vẻ mặt phúc hậu nhưng có chút lo âu cố hữu, đứng trang trọng trước bức tranh tường. Ông ta mặc một bộ quan phục sang trọng, nhưng vẫn giữ được nét gần gũi, quen thuộc của một người lãnh đạo yêu dân. Vẻ mặt ông ta tràn đầy sự tự hào, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng đảo quanh, như để đảm bảo mọi thứ đều diễn ra trong trật tự và an lành. Ông ta giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng, và một khoảng lặng ngắn ngủi bao trùm quảng trường, chỉ còn nghe tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán lá.
"Hỡi các vị dân chúng Thị Trấn An Bình thân yêu!" Giọng Thị Trưởng Thành vang vọng, không quá lớn nhưng đủ sức thu hút sự chú ý. "Ngày hôm nay, chúng ta hân hoan chứng kiến sự ra đời của một kiệt tác vĩ đại, một biểu tượng của sự đoàn kết và tinh thần cộng đồng của chúng ta! Bức tranh tường ‘Khúc Ca An Bình’ này, không chỉ là một bức tranh, đây là linh hồn của An Bình, là minh chứng cho sức mạnh của sự hợp tác, của những tấm lòng đã cùng nhau vun đắp nên nó!" Ông ta dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt rạng rỡ ph��a dưới. "Nó kể câu chuyện về cuộc sống của chúng ta, về những giá trị mà chúng ta trân trọng: sự bình yên, tình làng nghĩa xóm, và niềm vui trong những điều giản dị nhất. Đây chính là viên ngọc quý của kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu', nơi con người tìm thấy ý nghĩa mà không cần chạy theo những phù phiếm của tiên đạo!"
Tiếng vỗ tay vang dội như sấm, kéo dài không dứt. Minh, Mai, Linh đứng bên cạnh Thị Trưởng Thành, cúi đầu cảm ơn sự đóng góp của cộng đồng. Họ không còn là những nghệ sĩ đơn độc, mà là những người truyền cảm hứng, những hạt nhân kết nối. Người dân chen chúc lại gần để chiêm ngưỡng tác phẩm, chỉ trỏ những chi tiết quen thuộc, cười nói vui vẻ.
"Ta vẽ bông hoa này! Thấy chưa, nó đẹp làm sao!" Bà Lão Bán Hoa, lưng đã còng, tóc bạc phơ, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời niềm vui, chỉ vào một khóm hoa nhỏ trên bức tường, nơi có những bông hoa cúc trắng tinh khôi. Bà ta quay sang người hàng xóm, khuôn mặt phúc hậu rạng rỡ. "Hồi trẻ ta từng học thêu, giờ đây lại được góp chút tài năng vào bức tranh vĩ đại này, thật là đáng đời!"
Người Đánh Cờ, gầy gò, râu dài, vẻ mặt tập trung thường ngày giờ đã giãn ra, thay vào đó là sự trầm trồ. Ông ta chống tay vào cằm, nhìn ngắm một cảnh tượng chợ quê trên bức tranh, nơi có một nhóm người đang chơi cờ vây. "Nước cờ này... à không, nét vẽ này, thật là có thần! Từng chi tiết nhỏ đều được chăm chút, như một ván cờ tinh diệu, mỗi quân cờ, mỗi nét vẽ đều có vị trí và ý nghĩa riêng. Thật sự, ta cảm nhận được cái hồn của nó!"
Tiểu Hoạt Bát, không còn lấm lem sơn, chạy nhảy khắp nơi, khoe khoang với bạn bè về chú mèo con của mình. "Mèo của tớ là đẹp nhất! Chú Minh còn chấm thêm màu cho mắt nó nữa!"
Giữa dòng người đông đúc, dưới bóng cây cổ thụ lớn nơi rìa quảng trường, Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An lặng lẽ quan sát. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Hắn không tham gia vào sự huyên náo, mà chỉ đơn thuần cảm nhận dòng chảy của niềm vui và sự gắn kết đang lan tỏa. Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đứng nép vào bên Tạ Trần, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn tiên sinh của mình, như đang tìm kiếm một lời giải thích cho tất cả những gì đang diễn ra. Hắn thấy được sự tự hào trên khuôn mặt của Thị Trưởng Thành, sự mãn nguyện của Minh, Mai, Linh, và niềm hạnh phúc giản dị của người dân. Hắn cảm nhận được cái 'nhân quả' đang vận hành, không phải theo cách của thần thông, mà theo cách của con người, của những trái tim biết đồng điệu. Đây chính là cái "phá cục" mà hắn hằng mong muốn, phá vỡ cái chấp niệm về sức mạnh cá nhân, về sự thành tiên, để trở về với giá trị cốt lõi của nhân sinh.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả không gian, Tạ Trần ngồi trong quán sách của mình, một cuốn sách cổ mở hờ trên bàn. Ánh mắt anh không hướng về trang giấy đã ngả màu thời gian, mà lơ đãng nhìn ra cửa sổ, nơi xa xa tiếng hò reo vẫn vọng lại từ quảng trường, dù đã thưa thớt hơn nhiều. Gió nhẹ thổi qua khung cửa, mang theo mùi hương hoa cỏ và chút dư vị của niềm vui cộng đồng. Thư Đồng Tiểu An ngồi đối diện, ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, vẻ mặt vẫn còn đầy thắc mắc và hiếu kỳ. Cậu bé vừa đặt xuống một cuốn sách học vỡ lòng, tâm trí còn vương vấn những hình ảnh rực rỡ của bức tranh tường.
"Tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, giọng cậu bé trong trẻo vang lên trong không gian tĩnh lặng của quán sách. "Tại sao bức tranh đó lại đẹp hơn bất kỳ bức tranh nào con từng thấy ạ? Con đã xem qua nhiều bức họa của các họa sĩ nổi tiếng trong sách, nhưng không bức nào khiến con cảm thấy vui vẻ và ấm áp như 'Khúc Ca An Bình'."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên đầu Tiểu An, mái tóc mỏng của cậu bé mềm mại dưới lòng bàn tay hắn, như một sự trấn an, một sự dẫn lối. "Bởi vì nó không phải là tác phẩm của một người, Tiểu An. Nó là hiện thân của hàng trăm trái tim, hàng ngàn ý niệm. Mỗi người thêm vào một chút, không ai cố gắng áp đặt ý mình, mà để mọi thứ tự nhiên hòa quyện. Minh, Mai, Linh không còn là những cá thể riêng biệt, mà đã trở th��nh những mạch dẫn, kết nối những dòng chảy cảm xúc, những nét cọ vụng về hay điêu luyện, tất cả đều tìm thấy vị trí của mình trên bức tường ấy."
Hắn dừng lại, ánh mắt xa xăm như nhìn thấu vạn vật. "Cái đẹp mà con cảm nhận được, đó là vẻ đẹp của sự 'vô vi' trong sáng tạo, của sự hợp tác chân thành. Nó không xuất phát từ một 'chấp niệm' cá nhân về sự hoàn hảo, mà từ sự buông bỏ cái tôi, hòa mình vào cái chung. Khi mỗi người dâng hiến một phần nhỏ của mình, không mong cầu danh lợi, chỉ đơn thuần là niềm vui được góp sức, thì tổng thể sẽ vượt xa bất kỳ kiệt tác cá nhân nào. Đó là một 'phá cục' của tư duy nghệ thuật, đưa nó trở về với bản chất phục vụ nhân sinh, gắn kết cộng đồng."
Tạ Trần nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy của 'nhân quả' đang vận hành theo một cách mới, bình dị và mạnh mẽ. Trong tâm trí hắn, hình ảnh bức tranh tường rực rỡ hòa quyện với những triết lý sâu xa. *Hạt mầm đã nảy nở... không cần đến tiên đạo, nhân gian vẫn có thể tạo ra những kỳ tích của riêng mình.* Hắn thấu hiểu sâu sắc rằng, những gì đang diễn ra ở Thị Trấn An Bình không chỉ là một hiện tượng nghệ thuật, mà là một sự chuyển mình căn bản trong nhận thức của phàm nhân. Nó chứng minh rằng, khi con người không còn 'mất người' vì những khao khát phi thực tế, khi họ quay về với bản chất lương thiện, với sự kết nối chân thành, thì sức mạnh của 'Nhân Đạo' sẽ trỗi dậy, tạo nên những điều phi thường mà ngay cả Thiên Đạo suy kiệt cũng không thể ngờ tới. Đây là sự luân hồi của vạn vật, một sự tái sinh tinh thần, nơi con người tìm thấy ý nghĩa cuộc sống không phải qua sức mạnh thần thông, mà qua chính trái tim và sự đồng điệu.
Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn mở to, như đang cố gắng thấu hiểu từng lời của Tạ Trần. Dù chưa thể nắm bắt hết chiều sâu của triết lý, nhưng cậu bé cảm nhận được sự ấm áp, sự đúng đắn trong những lời nói ấy. "Con hiểu rồi, tiên sinh. Vậy là, nếu mọi người cùng nhau làm điều gì đó tốt đẹp, thì nó sẽ trở nên vĩ đại hơn, đúng không ạ?"
Tạ Trần mỉm cười. "Đúng vậy, Tiểu An. Đó là sức mạnh của sự kết nối, của tình người. Nó là nền tảng cho một kỷ nguyên mới, nơi mỗi người đều là một 'điểm neo nhân quả', cùng nhau định hình vận mệnh thế giới bằng những điều bình dị nhất."
***
Khi màn đêm buông xuống, những chiếc đèn lồng đã được thắp sáng, hắt ánh sáng vàng ấm áp lên những con đường lát đá và những mái nhà cổ kính của Thị Trấn An Bình. Tại Quán Trà Vọng Giang, một kiến trúc gỗ đơn giản với ban công nhìn ra sông, Lão Khách Trọ đang ngồi bên cửa sổ, nhâm nhi chén trà nóng. Tiếng nước sông chảy róc rách dưới hiên, tiếng chim đêm hót khe khẽ, và tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những vị khách khác hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí yên bình, thư thái. Mùi trà thơm ngào ngạt, hòa lẫn với mùi nước sông tươi mát và hương hoa dạ lý hương từ khu vườn bên cạnh, khiến tâm hồn con người trở nên nhẹ nhõm.
Lão Khách Trọ, râu tóc bạc trắng, vẻ mặt mệt mỏi sau chuyến đi dài nhưng đôi mắt lại sáng quắc, đang trầm ngâm suy nghĩ. Ông ta đã nghe những lời đồn về 'Khúc Ca An Bình' và sự kiện ban ngày từ những người qua đường. Sự hiếu kỳ đã đưa ông ta đến đây, và những gì ông ta chứng kiến đã vượt xa mọi lời kể. Ông ta đã từng đặt chân đến vô số thành phố, chứng kiến vô vàn công trình kiến trúc hùng vĩ, những tác phẩm nghệ thuật tráng lệ được tạo ra bởi những bậc thầy danh tiếng, nhưng chưa từng có tác phẩm nào khiến ông ta cảm nhận được một luồng sinh khí mạnh mẽ, một sự gắn kết cộng đồng sâu sắc đến vậy.
Khi Minh, trong bộ áo vải giản dị, bước vào quán trà để nghỉ chân, nét mặt anh vẫn còn vương vấn niềm vui và sự thanh thản sau một ngày dài. Anh tìm một góc khuất, gọi một chén trà, không hề để ý đến ánh mắt tò mò đang dõi theo mình. Lão Khách Trọ, vốn là người từng trải, không bỏ lỡ cơ hội. Ông ta đặt chén trà xuống, khẽ ho một tiếng rồi chủ động bắt chuyện.
"Tiểu huynh đệ," Lão Khách Trọ cất giọng, trầm ấm và đầy kinh nghiệm. "Nghe nói ngươi là chủ sự của bức tranh tường ở quảng trường? Thật khiến lão hủ phải kinh ngạc! Ta đã đi qua bao nhiêu nẻo đường, thấy bao nhiêu cảnh tượng phồn hoa, nhưng chưa từng thấy một công trình nào mang đậm cái hồn của nhân gian như vậy."
Minh giật mình ngẩng lên, nhìn thấy một lão ông râu tóc bạc phơ, ánh mắt tinh anh. Anh khẽ cúi đầu chào, thái độ khiêm tốn. "Không dám, tiền bối. Đó không phải là công sức của riêng mình ta. Ta chỉ là một phần nhỏ trong đó. Bức tranh ấy là kết quả của sự đồng lòng, của mọi người dân Thị Trấn An Bình. Ai cũng góp một chút, từ những nét cọ của các nghệ sĩ, đến những ý tưởng của người dân, và cả những nét vẽ hồn nhiên của trẻ thơ."
Lão Khách Trọ vuốt bộ râu dài, ánh mắt càng thêm vẻ ngưỡng mộ. "Một phần nhỏ mà tạo nên cái hồn vĩ đại. Lão hủ đi qua nhiều thành thị, chưa từng thấy cảnh tượng nào như vậy. Thường thì những tác phẩm lớn lao đều do một bậc thầy đứng ra chỉ đạo, mọi người chỉ là người phụ tá. Nhưng ở đây, ta cảm nhận được mỗi nét vẽ đều mang dấu ấn riêng, nhưng lại hòa hợp đến kỳ lạ. Chắc chắn, triết lý đằng sau nó còn sâu sắc hơn cả những nét vẽ, phải không?" Ông ta đặt câu hỏi, ánh mắt như muốn dò xét tâm can Minh.
Minh khẽ mỉm cười, nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói, nhớ lại cảm giác 'đồng điệu' mà anh đã trải qua. Anh không nhắc đến Tạ Trần, nhưng những lời nói của anh thấm đẫm triết lý 'vô vi' mà anh đã học được, đã thấm vào xương tủy anh một cách tự nhiên. "Tiền bối nói rất đúng. Cái đẹp của nó không nằm ở sự hoàn mỹ cá nhân, mà ở sự buông bỏ. Chúng ta không cố gắng tạo ra một kiệt tác, mà chỉ đơn thuần là để những dòng chảy cảm xúc, những câu chuyện đời thường được tự do thể hiện. Mỗi người đặt vào đó một phần chân thành nhất của mình, không tranh giành, không so đo. Khi mọi người cùng hướng về một mục đích chung, không bị 'chấp niệm' vào cái tôi, thì 'nhân quả' tự nhiên sẽ dẫn dắt đến một kết quả vượt xa mọi sự mong đợi. Đây là giá trị của 'sống một đời bình thường', của sự kết nối thực sự giữa người với người."
Lão Khách Trọ im lặng lắng nghe, đôi mắt khẽ híp lại, như đang ngẫm nghĩ từng lời. Ông ta đã từng nghe về những triết lý cao siêu của các tông môn tiên gia, nhưng chưa bao giờ cảm thấy nó gần gũi và chân thực như những gì Minh vừa nói. "Thị Trấn An Bình này... quả nhiên có những điều kỳ diệu mà thế giới bên ngoài chưa hề hay biết." Ông ta thầm nhủ, trong lòng dấy lên một sự tò mò mạnh mẽ. Mô hình nghệ thuật cộng đồng và tinh thần hợp tác của Thị Trấn An Bình chắc chắn sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Những hạt mầm của 'Nhân Đạo' đã được gieo trồng, và giờ đây, chúng đang bắt đầu nảy nở, thu hút sự chú ý của những người từ khắp nơi, báo hiệu một sự lan tỏa rộng lớn hơn trong tương lai, một sự thay đổi trong nhận thức của toàn bộ nhân gian. Minh, Mai, Linh và cộng đồng Thị Trấn An Bình, với 'Khúc Ca An Bình' làm biểu tượng, sẽ trở thành những trụ cột của một 'trường phái' nghệ thuật mới, nơi giá trị cộng đồng và sự kết nối được đặt lên hàng đầu, mở ra một chương mới cho kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu'.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.