Nhân gian bất tu tiên - Chương 1532: Hạt Mầm Nở Hoa: Lễ Hội An Bình Đầu Tiên
Minh cầm cọ, nhưng lại không biết vẽ gì. Bàn tay anh ta bỗng trở nên nặng trĩu, không còn sự dứt khoát như ban sáng. Anh ta cảm thấy một sự khó chịu sâu sắc, như thể có một điều gì đó đang sụp đổ trong tâm trí mình. Sự kiêu ngạo, sự tự phụ về tài năng của bản thân, niềm tin sắt đá vào quan niệm nghệ thuật của riêng mình, tất cả đều đang bị lung lay bởi vài lời nói trầm tĩnh của một người đàn ông gầy gò, một người chủ quán sách chưa khai trương. Anh ta đã dành cả tuổi trẻ để theo đuổi cái "vĩnh cửu", cái "siêu phàm", nhưng giờ đây, anh ta bắt đầu nghi ngờ liệu mình có đang đi đúng hướng. *Chạm đến trái tim con người... sẻ chia cảm xúc? Mình đã làm gì với những thứ đó?* Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, day dứt và ám ảnh. Anh đặt cọ xuống, nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm tĩnh mịch bao trùm. Đó là một sự băn khoăn, một sự đấu tranh nội tâm dữ dội, khởi đầu cho một quá trình chuyển hóa sâu sắc mà chính Minh cũng chưa thể nhận ra.
Trong khi đó, ở quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần đã đóng cửa. Hắn không vội vàng đi ngủ, mà ngồi bên cửa sổ, nhâm nhi một chén trà nóng. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay, xua đi cái se lạnh của đêm muộn. Hắn nhìn ra ngoài màn đêm, ánh mắt sâu thẳm dõi theo những vì sao lấp lánh trên bầu trời, như thể đang nhìn thấy cả dòng chảy vô thường của vũ trụ. Hắn khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà vì một sự hiểu biết sâu sắc về hành trình của mỗi con người.
Hắn biết rằng hạt giống đã được gieo. Hắn đã không dùng bất kỳ phép thuật nào, không dùng quyền năng siêu phàm nào. Hắn chỉ dùng lời nói, dùng trí tuệ và sự thấu hiểu về bản chất "nhân quả" để gieo một hạt mầm nghi vấn vào tâm hồn người họa sĩ trẻ. Sự thay đổi không thể vội vàng. Nó cần được nuôi dưỡng từ bên trong, bởi chính những trải nghiệm của cuộc đời. Giống như một hạt giống cần thời gian để nảy mầm, đâm chồi, rễ cây cần bám sâu vào lòng đất, hấp thụ dưỡng chất và nước mưa, vượt qua giông bão để vươn mình đón nắng.
Tạ Trần tin tưởng vào quá trình tự nhiên của sự khai sáng. Hắn biết Minh là một người có tài năng, nhưng tài năng ấy cần được định hướng, cần được kết nối với cội nguồn của nhân gian, với những cảm xúc chân thật, giản dị nhất của con người. Những lời của hắn về "sức sống mãnh liệt" của nghệ thuật dân gian, về cái đẹp không cần phải cao xa mà nằm ngay trong cuộc sống "bình thường", là những hạt giống triết lý mà hắn muốn gieo vào thế giới này. Chúng sẽ dần dần lan tỏa, không phải qua những bài giảng vĩ đại, mà qua những tương tác nhỏ bé, những cuộc trò chuyện tưởng chừng ngẫu nhiên, những cái chạm nhẹ vào tâm hồn người khác.
Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thoang thoảng lan tỏa trong khoang miệng. Tạ Trần biết, Lạc Phong không phải là người đầu tiên, và Minh cũng sẽ không phải là người cuối cùng mà hắn gieo những hạt mầm "Nhân Đạo" này. Quán sách của hắn, tưởng chừng là nơi ẩn dật của một phàm nhân, lại đang trở thành một trung tâm tri thức và tư tưởng, là nơi gieo mầm cho một kỷ nguyên mới. Kỷ nguyên của sự "bình thường vĩnh cửu", nơi con người tìm thấy ý nghĩa cuộc sống không phải qua việc thành tiên, mà qua chính cuộc sống trọn vẹn, chân thực của mình.
Minh, với sự băn khoăn đang dần lớn lên trong lòng, chính là một minh chứng sống cho sự khởi đầu của quá trình chuyển hóa ấy. Một ngày nào đó, anh ta sẽ vượt qua tham vọng cá nhân và sự kiêu ngạo, tìm thấy giá trị đích thực của lòng nhân ái và sự sẻ chia trong nghệ thuật. Một ngày nào đó, những nét vẽ của anh ta sẽ không chỉ là sự khẳng định cái "tôi", mà sẽ là sợi dây kết nối hàng vạn trái tim phàm nhân. Và khi ấy, "Khúc Ca An Bình" sẽ vang vọng, không phải nhờ tiên lực, mà nhờ sức sống mãnh liệt của chính nhân gian. Tạ Trần khép mắt lại, trong lòng tràn ngập một sự mãn nguyện sâu sắc, như thể hắn đã nhìn thấy viễn cảnh ấy, rõ ràng và sống động như chính màn đêm tĩnh mịch trước mắt mình.
***
Khoảng hai mươi năm sau, Thị Trấn An Bình đón chào một ngày hội lớn chưa từng có. Tựa như một bông hoa được ươm mầm từ những hạt giống nhỏ bé, nay đã bung nở rực rỡ dưới ánh dương, Thị Trấn An Bình không còn là một nơi chốn heo hút hay chỉ là điểm dừng chân cho những tu sĩ lướt qua. Nơi đây đã trở thành một biểu tượng, một minh chứng sống động cho "Kỷ Nguyên Nhân Gian" đang dần hình thành. Các con đường lát đá phẳng phiu, sạch sẽ, được trang hoàng rực rỡ bởi những dải lụa màu sắc tươi tắn, những lồng đèn giấy đủ hình thù treo lơ lửng, đung đưa trong làn gió nhẹ. Người dân, từ già đến trẻ, đổ ra đường với những gương mặt hân hoan, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng rao hàng the thé, tiếng xe ngựa lộc cộc hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng sống động, nhưng kỳ lạ thay, lại không hề gây cảm giác ồn ào hỗn loạn, mà ngược lại, mang đến một cảm giác bình yên đến lạ. Một sự yên bình được dệt nên từ sự gắn kết, từ niềm hạnh phúc giản dị của những con người sống trọn vẹn với cuộc đời.
Các gian hàng bày bán đủ loại hàng hóa, từ những món đồ thủ công tinh xảo của các thợ gốm lão luyện, những tấm lụa mềm mại dệt bởi cô gái dệt lụa tài hoa, cho đến những món ăn vặt thơm lừng, nóng hổi khiến bất cứ ai đi ngang qua cũng phải nuốt nước bọt. Mùi bánh nướng, mùi rượu gạo, mùi hương hoa lan tỏa trong không khí, quyện vào nhau tạo thành một mùi hương đặc trưng của lễ hội, vừa quen thuộc vừa mới lạ. Tạ Trần, trong bộ áo vải bố màu xanh nhạt giản dị, thân hình gầy gò thư sinh, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm và bao dung, chậm rãi dạo bước giữa dòng người. Bên cạnh hắn là Thư Đồng Tiểu An, giờ đây đã là một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi, cao lớn hơn hẳn, nhưng vẫn giữ được nét tinh nghịch, hiếu động của ngày nào. Đôi mắt to tròn của Tiểu An không ngừng đảo quanh, cố gắng thu vào tầm mắt mọi cảnh tượng kỳ thú của lễ hội.
"Tiên sinh, hôm nay thật náo nhiệt! Con chưa từng thấy An Bình vui như vậy!" Tiểu An reo lên, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót, gương mặt rạng rỡ niềm vui. Cậu chỉ tay về phía một nhóm người đang nhảy múa quanh một đống lửa nhỏ, những bước chân thoăn thoắt, những tiếng trống dồn dập vang lên.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa bao nhiêu triết lý và sự thấu hiểu. "Đây chính là sức sống của nhân gian, Tiểu An. Không cần tiên khí, không cần pháp thuật, vẫn có thể rực rỡ như vậy." Hắn khẽ nói, ánh mắt dõi theo từng gương mặt, từng cử chỉ của những người dân. Hắn thấy Ông Lão Tiều Phu, dáng người lưng còng nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, đang cười tít mắt kể chuyện cho đám trẻ con vây quanh, trên tay vẫn cầm cây rìu gỗ quen thuộc nhưng giờ đây dường như không phải để đốn củi, mà là để gõ nhịp theo điệu hát. Ở một góc phố khác, Người Đánh Cờ, râu dài bạc trắng, đang say sưa bên ván cờ vây với một vị khách lạ, thi thoảng lại vuốt râu trầm ngâm, vẻ mặt tập trung đến quên cả trời đất. "Nước cờ này, ẩn chứa thiên cơ!" Hắn lẩm bẩm, không biết đang nói về ván cờ hay về chính thế cục nhân gian.
Xa hơn một chút, Bà Lão Bán Hoa, lưng còng tóc bạc nhưng nụ cười luôn thường trực trên môi, đang cần mẫn sắp xếp những bó hoa tươi thắm, đủ sắc màu. "Hoa tươi đây! Mua một bó để lòng thêm vui!" Giọng bà lão vang lên đầy sức sống, không chút mệt mỏi. Hương hoa lan tỏa dịu nhẹ, hòa vào mùi thức ăn, tạo nên một bản hòa tấu của cuộc sống. Tạ Trần dừng lại một lát, mua một bó hoa cúc trắng từ bà lão, không phải để cắm, mà để ngửi, để cảm nhận sự tinh túy của đất trời, của những gì bình dị nhất. "Người đời thường tìm kiếm những điều cao xa, mà quên mất rằng hạnh phúc nằm ngay trong những khoảnh khắc đơn sơ này," Tạ Trần trầm ngâm nói, như thể đang nói với Tiểu An, nhưng thực chất là đang nói với chính mình, và với cả dòng chảy vô thường của vũ trụ.
Tiểu An gật đầu, dù có lẽ cậu chưa thể hiểu hết được chiều sâu trong lời nói của tiên sinh. Cậu vẫn đang bị cuốn hút bởi một nhóm nhạc công dân gian đang trình diễn một khúc nhạc vui tươi. Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu An, rồi tiếp tục dạo bước. Hắn quan sát cách mọi người tương tác, cách họ sẻ chia niềm vui, giúp đỡ lẫn nhau. Một đứa trẻ lỡ tay làm đổ chén chè, lập tức có người lớn đến giúp dọn dẹp, không một lời trách mắng, chỉ có tiếng cười hiền lành. Một người buôn bán nhỏ bị nhầm lẫn tiền nong, người mua vui vẻ bỏ qua, nói rằng "Ngày hội mà, đừng tính toán làm gì, vui là chính!" Tạ Trần cảm nhận được một luồng sinh khí mạnh mẽ đang chảy tràn trong thị trấn này, một luồng sinh khí không đến từ linh khí đất trời, mà đến từ chính trái tim con người, từ sự đoàn kết và lòng nhân ái. Hắn thầm nghĩ, đây chính là những gì hắn hằng mong muốn, một thế giới mà giá trị của con người không còn bị đánh giá bằng cấp độ tu vi, mà bằng chính nhân tính và những cống hiến cho cộng đồng. Những hạt mầm "Nhân Đạo" hắn gieo trồng đã bắt đầu bén rễ, đâm chồi, và nở hoa.
***
Khi ánh chiều dần buông, nhuộm vàng cả không gian, Tạ Trần và Tiểu An ghé qua khu vực dành riêng cho các hoạt động văn hóa và nghệ thuật của lễ hội. Nơi đây, không khí có phần tĩnh lặng hơn, nhưng không kém phần sôi nổi. Những người yêu thi ca đang tụ tập quanh một bàn trà, ngâm nga những vần thơ mới sáng tác. Các nghệ nhân thư pháp đang trình diễn những nét bút điêu luyện trên giấy Tuyên Thành. Nhưng tâm điểm của sự chú ý lại dồn về hai vị trí nổi bật.
Tại một bục gỗ nhỏ được dựng tạm, Lạc Phong, giờ đây đã là một tiên sinh trẻ tuổi đầy uy tín, đang say sưa thuyết giảng cho một nhóm đông đảo người dân vây quanh. Anh ta không còn là thư sinh lạc lối thuở nào, mà đã trở thành một "người dẫn đường" thực thụ, đôi mắt sáng ngời, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy nhiệt huyết. Trang phục của anh ta giản dị, không chút phô trương, nhưng toát lên vẻ trí thức và sự tự tin. "Giá trị của chúng ta không nằm ở việc bay lượn trên mây, mà ở việc vun đắp từng hạt giống trên mặt đất này!" Lạc Phong nhấn mạnh, vung tay theo từng lời nói, như muốn khắc sâu vào tâm trí mỗi người nghe. "Tiên Đạo từng dạy chúng ta cách vượt thoát phàm trần, tìm kiếm sự trường sinh. Nhưng rồi, chúng ta mất đi những gì quý giá nhất: cảm xúc, ký ức, và cả nhân tính. Vậy sự trường sinh ấy có còn ý nghĩa gì khi chúng ta đã 'mất người'?"
Đám đông im lặng lắng nghe, ánh mắt họ phản chiếu sự đồng tình và ngưỡng mộ. Lạc Phong tiếp tục, giọng anh ta tràn đầy sức thuyết phục: "Nhân Đạo, không phải là một con đường tu luyện mới, mà là một triết lý sống. Sống thuận theo tự nhiên, trân trọng những giá trị bình dị, yêu thương và sẻ chia. Mỗi hành động thiện lương, mỗi nụ cười, mỗi lời động viên, đều là những viên gạch xây nên một nhân gian vững chãi, một thế giới mà dù không có tiên nhân, vẫn có thể rực rỡ và bền vững. Chúng ta không cần phép thuật để làm nên điều vĩ đại, chúng ta chỉ cần trái tim, khối óc, và đôi bàn tay này!" Anh ta kết thúc bài thuyết giảng bằng một nụ cười ấm áp, và cả đám đông vỗ tay vang dội, nhiều người gật gù tán thành, đôi mắt ánh lên niềm hy vọng và sự giác ngộ.
Không xa đó, Minh đang hoàn thiện những nét vẽ cuối cùng trên một bức tranh tường khổng lồ. Bức tranh ấy, không phải là những cảnh tiên giới mờ ảo hay những anh hùng cái thế, mà là cuộc sống thường nhật của Thị Trấn An Bình. Có hình ảnh người tiều phu gánh củi, bà lão bán hoa tươi cười, những đứa trẻ nô đùa bên sông, và cả những người dân cùng nhau xây dựng cây cầu mới. Mỗi nét vẽ đều đầy cảm xúc, chân thực và sống động, như thể Minh đã đổ trọn tâm hồn mình vào đó. Vẻ phong trần nghệ sĩ của anh ta vẫn còn đó, nhưng ánh mắt đã bớt đi sự bất mãn, thay vào đó là sự tập trung và niềm vui khi sáng tạo. Tay anh ta, dính đầy vết mực và màu vẽ, nhưng lại khéo léo và tài tình hơn bao giờ hết. Đám đông chiêm ngưỡng bức tranh, xì xào bàn tán, trầm trồ khen ngợi. Họ thấy chính mình, thấy cuộc sống của mình trong từng chi tiết của bức họa.
"Nghệ thuật chân chính là để kể câu chuyện của chính chúng ta, những câu chuyện bình dị mà vĩ đại," Minh nói, giọng anh ta hơi khàn đi vì mải mê làm việc, nhưng ánh mắt lại sáng ngời, đầy tự hào. Anh ta không còn tìm kiếm sự tán dương cá nhân, mà là sự đồng cảm, sự kết nối từ những người xem.
Tạ Trần đứng đó, lặng lẽ quan sát. Hắn trao đổi ánh mắt với Lạc Phong, và Lạc Phong mỉm cười đáp lại, một nụ cười hàm chứa sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc. Tạ Trần khẽ gật đầu, một cử chỉ tán thưởng thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa. Sau đó, hắn quay sang nhìn Minh. Ánh mắt Minh cũng bắt gặp ánh mắt hắn, và một nụ cười rạng rỡ, tự nhiên hiện lên trên khuôn mặt người họa sĩ. Tạ Trần cũng gật đầu với Minh, ánh mắt hắn như muốn nói: "Những hạt mầm đã nảy nở. Các ngươi đã tìm thấy con đường của chính mình, và con đường đó đang dẫn lối cho rất nhiều người." Hắn cảm nhận được sự chuyển hóa sâu sắc trong họ, từ những cá thể mang nặng hoài bão cá nhân sang những người có thể dùng trí tuệ và tài năng của mình để phụng sự cộng đồng, để lan tỏa những giá trị nhân văn.
Trong đám đông, một thanh niên tuấn tú, khí chất nho nhã nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, đang chăm chú lắng nghe bài thuyết giảng của Lạc Phong và ngắm nhìn bức tranh của Minh. Đó chính là Dương Quân. Anh ta mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nhưng lúc này lại ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Anh ta đã đi qua nhiều tông môn, chứng kiến sự suy tàn của tiên đạo, và nghe nhiều lời đồn thổi về Thị Trấn An Bình, nơi mà "phàm nhân đang tìm thấy con đường c��a riêng mình."
"Thật khó tin... một thế giới không cần tiên đạo lại có thể rực rỡ đến vậy," Dương Quân thầm thì, giọng nói chứa đựng sự hoài nghi nhưng cũng đầy hy vọng. Anh ta nhận ra Tạ Trần đang đứng gần đó, người mà anh ta đã từng nghe danh là "điểm neo nhân quả", là người đã chủ động từ bỏ con đường tu đạo. Dương Quân tiến lại gần, cúi chào Tạ Trần một cách cung kính. "Tại hạ Dương Quân, xin ra mắt tiên sinh." Ánh mắt anh ta nhìn Tạ Trần không chỉ có sự kính trọng mà còn có một sự tò mò sâu sắc, như thể muốn tìm kiếm lời giải đáp cho những câu hỏi đang dằn vặt trong lòng. Tạ Trần khẽ gật đầu đáp lễ, ánh mắt bao dung như biển cả. Hắn biết, những hạt mầm nghi vấn đã được gieo vào tâm trí Dương Quân, và một ngày nào đó, chúng cũng sẽ nảy mầm, dẫn dắt chàng trai trẻ này đến với con đường mà hắn đã chọn.
***
Khi lễ hội dần khép lại, những ánh đèn lồng rực rỡ bắt đầu thưa thớt, Thị Trấn An Bình dần chìm vào tĩnh lặng của đêm khuya. Tạ Trần trở về quán sách của mình, bước chân nhẹ nhàng, không muốn phá vỡ sự yên bình đang bao trùm vạn vật. Thư Đồng Tiểu An, sau một ngày dài vui chơi và khám phá, đã ngủ gật trên bàn sách, đầu gục xuống giữa hai trang sách đang đọc dở. Bàn tay cậu vẫn ôm chặt cuốn sách cũ kỹ, như thể ngay cả trong giấc mơ, cậu vẫn không muốn rời xa tri thức.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp. Hắn nhẹ nhàng đặt một tấm chăn mỏng lên người Tiểu An, rồi chỉnh lại cuốn sách cho cậu, để cậu có thể ngủ ngon hơn. Sau đó, hắn không đi ngủ ngay, mà ngồi bên cửa sổ, nhâm nhi chén trà nguội. Hắn nhìn ra ngoài màn đêm, nơi ánh trăng sáng vằng vặc như một tấm gương bạc treo trên nền trời đen thẫm, soi rọi xuống Thị Trấn An Bình đang dần chìm vào giấc ngủ. Những ánh đèn lồng còn sót lại lấp lánh như những đốm sao dưới hạ giới, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng.
Hơi lạnh của đêm khuya từ từ len lỏi vào căn phòng, nhưng Tạ Trần không hề cảm thấy lạnh. Trong lòng hắn, một ngọn lửa ấm áp đang bùng cháy, đó là ngọn lửa của niềm hy vọng và sự mãn nguyện. Hắn cảm nhận được sự bình yên, sự phát triển, và niềm hy vọng đang len lỏi trong từng ngóc ngách của thị trấn. Tiếng côn trùng rả rích từ đâu đó vọng lại, tiếng gió đêm khẽ thổi qua những hàng cây, tất cả tạo nên một bản nhạc ru ngủ cho vạn vật. Tạ Trần khẽ thở dài, không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi hay ưu phiền, mà là tiếng thở dài của sự an yên, của một tâm hồn đã tìm thấy sự trọn vẹn.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của nhân gian, của cuộc sống bình thường đang vươn mình mạnh mẽ. Hắn không cần pháp lực để cảm nhận, chỉ cần trái tim và sự thấu hiểu. Suốt hai mươi năm qua, hắn đã lặng lẽ gieo những hạt mầm triết lý, không mong cầu sự đền đáp, không tìm kiếm sự vinh danh. Hắn chỉ tin vào bản chất "nhân quả", tin rằng những điều tốt đẹp được gieo trồng sẽ tự khắc nảy mầm và đơm hoa kết trái.
"Vô vi... không phải là không làm gì, mà là thuận theo tự nhiên, để những hạt mầm tốt đẹp tự nảy nở," Tạ Trần tự nhủ trong lòng, giọng nói trầm tĩnh, như một lời thì thầm v��i chính tâm hồn mình. Hắn đã thấy Lạc Phong trở thành một tiên sinh của Nhân Đạo, dẫn lối cho những người khác. Hắn đã thấy Minh tìm thấy ý nghĩa thực sự của nghệ thuật, dùng cọ vẽ để kết nối trái tim phàm nhân. Hắn cũng thấy những người dân An Bình, với cuộc sống bình dị nhưng tràn đầy sức sống, đang cùng nhau xây dựng nên một kỷ nguyên mới.
Đây chính là 'Kỷ Nguyên Nhân Gian' mà anh hằng mong ước, đang dần hình thành từ những điều bình dị nhất, từ những con người bình thường nhất. Thiên Đạo có thể suy yếu, tiên môn có thể tàn lụi, nhưng sức sống của nhân gian, của con người, sẽ mãi mãi trường tồn, không cần đến bất kỳ thần linh hay phép thuật nào. Tạ Trần biết rằng, đây chỉ là khởi đầu. Những thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, phát triển văn minh phàm nhân theo những cách mà hắn cũng không thể hình dung hết. Dòng chảy của nhân quả, sự luân hồi của vạn vật, sẽ đưa nhân gian đến những chân trời mới. Và hắn, một phàm nhân không tu hành, một chủ quán sách nhỏ, sẽ vẫn ở đây, l��ng lẽ quan sát, như một phần của dòng chảy ấy, như một điểm neo vững chãi trong cái vô thường của thế giới. Hắn mở mắt, ánh nhìn xuyên qua màn đêm tĩnh mịch, thấy một tương lai rực rỡ đang chờ đợi, không phải là sự bất tử của tiên nhân, mà là sự trọn vẹn của cuộc đời.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.