Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1533: Tiếng Vọng An Bình: Những Khúc Ca Kết Nối

Thị Trấn An Bình bừng tỉnh sau đêm lễ hội rực rỡ, nhưng không phải trong sự tĩnh lặng thường nhật. Một luồng sinh khí mới, xen lẫn sự tò mò và niềm hy vọng, đang len lỏi vào từng ngóc ngách của thị trấn. Những tia nắng mai vàng óng như mật rót xuống các mái ngói rêu phong, len lỏi qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường đá cuội còn ẩm sương đêm. Dù các gian hàng lễ hội đã được dọn dẹp gọn gàng, không khí vẫn còn vương vấn chút hương vị của sự náo nhiệt, của những tiếng cười nói và âm nhạc đêm qua. Mùi thức ăn còn sót lại đâu đó hòa quyện với mùi gỗ thông mới xẻ, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi thoang thoảng của những lữ khách vừa đặt chân đến.

Sáng sớm, Tạ Trần cùng Thư Đồng Tiểu An dạo bước trên quảng trường, nơi vốn là trung tâm của lễ hội đêm qua. Thân hình Tạ Trần gầy gò, thư sinh, nổi bật trong bộ áo vải bố màu nhạt, nhưng bước chân hắn lại vững chãi, ung dung đến lạ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn khẽ đảo qua từng gương mặt, từng cử chỉ, như thể đang đọc một cuốn sách vô hình về nhân gian. Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, áo vải thô cũ kỹ, cứ níu lấy vạt áo Tạ Trần, đầu ngó nghiêng khắp nơi.

"Tiên sinh, hôm nay có nhiều người lạ quá!" Tiểu An cất tiếng hỏi, giọng non nớt nhưng đầy vẻ tò mò, "Họ đến từ đâu vậy ạ? Có phải họ cũng muốn học Nhân Đạo không?" Cậu bé chỉ tay về phía một nhóm người đang đứng quanh một người dân địa phương, ánh mắt rạng rỡ đầy vẻ háo hức. Những người này mang trang phục khác lạ, có người mặc áo vải thô nhuộm màu đất, có người lại khoác trên mình những tấm áo choàng dày dặn hơn, biểu thị họ đến từ những vùng đất xa xôi, có khí hậu khác biệt. Giọng nói của họ cũng mang những âm điệu lạ tai, nhưng tất cả đều chung một vẻ mặt tò mò, xen lẫn chút hoài nghi, nhưng trên hết là sự mong chờ.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Họ đến để tìm hiểu, Tiểu An. Để thấy một điều mà họ chưa từng thấy. Để lắng nghe những tiếng nói của chính con người họ." Hắn dừng lại bên một gốc cây bồ đề cổ thụ, bóng râm mát rượi, quan sát dòng người đang dần đổ về. Những đoàn người mới đến, với ánh mắt lạ lẫm, không ngừng hỏi han những người dân An Bình về 'điều kỳ diệu' mà họ đã nghe đồn đại. Tiếng nói chuyện xôn xao, tiếng rao hàng của vài gian hàng đã mở cửa sớm, tiếng xe ngựa lộc cộc từ cổng thị trấn vọng vào, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của một buổi sáng năng động, nhưng vẫn giữ được sự bình yên vốn có của An Bình. Mùi hương của trà mới pha từ các quán ven đường bắt đầu lan tỏa, hòa cùng mùi bánh nướng thơm lừng, khiến không khí trở nên ấm cúng, mời gọi.

Trong dòng người ấy, hắn nhận ra một ánh mắt quen thuộc. Dương Quân, vẫn với khí chất nho nhã nhưng đầy vẻ anh tuấn, đứng từ xa, nép mình bên một bức tường đá. Anh ta không tiến lại gần, mà chỉ lặng lẽ quan sát, như một người ngoài cuộc đang cố gắng giải mã một câu đố. Ánh mắt Dương Quân tinh tường, nhưng đôi lúc thoáng hiện vẻ bối rối, vẻ hoài nghi chưa tan biến hoàn toàn. Anh ta từng là một thư sinh mang lý tưởng tu tiên, một người tin vào sức mạnh của phép thuật và sự dẫn dắt của tiên nhân. Giờ đây, đứng trước khung cảnh này, trước sự đổi thay của An Bình, những giá trị cũ kỹ trong lòng anh ta đang rung chuyển dữ dội.

Tạ Trần không nói gì thêm với Tiểu An, chỉ khẽ nháy mắt với cậu bé, ý bảo cậu hãy tự mình quan sát và cảm nhận. Hắn biết, những điều đang diễn ra không cần lời giải thích, mà cần sự trải nghiệm. Những hạt mầm triết lý mà hắn gieo trồng không chỉ nằm trong sách vở, mà còn nằm trong từng khoảnh khắc giao thoa của cuộc sống, trong từng ánh mắt, từng nụ cười của phàm nhân. Sự lan tỏa của Nhân Đạo không phải là một giáo điều, mà là một làn sóng tự nhiên, khởi nguồn từ chính cuộc sống bình dị và sự thấu hiểu lẫn nhau.

Dương Quân vẫn đứng đó, đôi mắt sáng rực nhìn về phía những nhóm người đang trò chuyện sôi nổi. Anh ta thấy một thương nhân từ xa, ăn vận chỉnh tề, với ánh mắt tinh tường của người từng trải, đang chăm chú lắng nghe một bà lão bán hoa kể về cách chị em trong làng cùng nhau ươm mầm, chăm sóc và bán hoa, không còn tranh giành hay giấu nghề như trước. Anh ta cũng thấy một nông dân từ làng bên, da rám nắng, tay chân chai sần, đang say sưa kể cho một nhóm người dân An Bình về cách họ cải tạo đất đai, luân canh cây trồng để có những vụ mùa bội thu, không còn phải lo lắng về việc cầu khấn thần linh ban mưa thuận gió hòa. Những câu chuyện giản dị ấy, không hề có bóng dáng của tiên thuật hay pháp lực, nhưng lại mang một sức sống mãnh liệt, một niềm tin vững chắc vào khả năng của chính con người. Điều đó khiến Dương Quân cảm thấy bối rối. Con đường tu tiên mà anh ta theo đuổi là để tìm kiếm sức mạnh siêu phàm, để vượt lên trên phàm trần. Nhưng những gì anh ta thấy ở đây lại là sức mạnh của sự đoàn kết, của trí tuệ chung, của lòng nhân ái, những thứ mà anh ta chưa từng coi trọng đúng mức. Sự bất an về con đường của chính mình bắt đầu len lỏi, gặm nhấm trong tâm trí anh. Anh ta từng nghĩ rằng tu tiên là để cứu vớt thế gian, nhưng giờ đây, có vẻ như thế gian đang tự cứu lấy chính mình, bằng một cách mà anh ta chưa từng hình dung.

***

Buổi trưa, Quán Trà Vọng Giang trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết, không phải bởi những vị khách quen mà bởi sự hiện diện của những gương mặt mới, đến từ khắp nơi. Quán trà được xây bằng gỗ đơn giản, có một ban công nhỏ nhìn thẳng ra dòng sông Giang Thủy hiền hòa. Tiếng nước sông chảy êm đềm, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven bờ, cùng với mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ. Những bàn ghế mộc mạc được kê thành một vòng tròn lớn ở góc quán, nơi ánh nắng dịu dàng rọi qua khung cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những họa tiết ánh sáng lung linh.

Lạc Phong, với phong thái nho nhã và ánh mắt kiên định, ngồi ở vị trí trung tâm. Bên cạnh anh là Minh, vẻ ngoài nghệ sĩ vẫn còn đó nhưng không còn sự kiêu ngạo, và Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu. Họ đã sắp xếp một buổi 'Hội Ngộ và Chia Sẻ', một không gian mở để mọi người cùng nhau kể những câu chuyện của mình, những trải nghiệm về 'cuộc sống mới' mà họ đang xây dựng.

"Mỗi câu chuyện ở đây đều là minh chứng cho sức mạnh của con người, không cần đến phép màu hay thần thông," Lạc Phong mở lời, giọng nói trầm ấm, rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán trà. Ánh mắt anh tràn đầy nhiệt huyết, quét qua từng gương mặt, từ những người dân An Bình quen thuộc đến những vị khách lạ. "Đó là sức mạnh của trí tuệ, của lòng nhân ái, của sự đoàn kết. Đó là Nhân Đạo."

Ngay sau đó, một Nông Dân từ làng bên, da rám nắng, tay chân chai sần, với nụ cười hiền lành, chất phác đứng dậy. Anh ta là người đầu tiên chia sẻ. "Chúng tôi từng nghĩ phải cầu thần tiên mới có mưa thuận gió hòa. Mỗi vụ mùa đều nơm nớp lo sợ hạn hán hay lũ lụt, rồi lại phải cúng bái đủ thứ để cầu xin. Nhưng ở đây, ở An Bình, Lạc tiên sinh đã chỉ cho chúng tôi cách quan sát đất trời, cách tìm hiểu mùa vụ, cách làm thủy lợi nhỏ. Chúng tôi đã cùng nhau đào kênh dẫn nước, cùng nhau học hỏi kỹ thuật canh tác mới. Giờ thì biết, chỉ cần đoàn kết, chăm chỉ, và tìm hiểu đất trời, lúa vẫn tốt tươi. Đó là thành quả của chính chúng tôi." Giọng anh ta chất phác nhưng tràn đầy niềm tự hào, và sự lạc quan hiện rõ trên khuôn mặt. Mùi đất và cây cỏ vẫn còn vương trên trang phục của anh, như một minh chứng sống động cho câu chuyện.

Tiếp đến là Thợ Gốm Lão Tôn, bàn tay chai sạn dính chút đất sét, vẻ mặt hiền từ. "Tôi đã tạo ra những món đồ gốm đẹp hơn bao giờ hết, không phải vì muốn được tiên nhân chú ý, hay để bán được giá cao cắt cổ. Mà vì muốn làm đẹp cho cuộc sống của chính mình và hàng xóm, để mọi nhà đều có chén bát đẹp dùng bữa, có bình hoa tươi cắm mỗi ngày. Đó là niềm vui giản dị, chân thực. Tôi còn dạy cho con cháu trong làng cách nặn gốm, để chúng không quên nghề truyền thống, để chúng biết trân trọng cái đẹp từ đôi bàn tay mình." Lời nói của ông chậm rãi, từ tốn, nhưng lại chạm đến trái tim người nghe bằng sự chân thành, giản dị.

Minh, họa sĩ, giờ đây không còn vẻ kiêu ngạo ngày nào, mà thay vào đó là sự khiêm tốn và sâu sắc. Anh nhẹ nhàng lật mở một bức tranh mới, tựa đề 'Bình Minh An Bình'. Bức tranh không phải là cảnh núi non hùng vĩ hay tiên cảnh bồng lai, mà là cảnh bình minh trên Thị Trấn An Bình: những người dân đang hối hả ra đồng, những đứa trẻ cười đùa trên đường, những mái nhà khói bếp bay lên, và một dòng sông êm đềm phản chiếu ánh nắng. Nó không có những màu sắc rực rỡ chói chang, mà là những gam màu trầm ấm, dịu nhẹ, như chính cuộc sống bình dị nơi đây. "Nghệ thuật không chỉ là biểu diễn sự vĩ đại cá nhân, mà là kết nối trái tim, là lưu giữ những khoảnh khắc đời thường ý nghĩa nhất. Bức 'Bình Minh An Bình' này là dành cho tất cả mọi người. Nó khắc họa vẻ đẹp của cuộc sống mà chúng ta đang cùng nhau xây dựng, vẻ đẹp của sự đoàn kết và niềm hy vọng." Minh nói, giọng anh đầy vẻ mãn nguyện, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về giá trị của cuộc sống.

Trong số những người lắng nghe, Dương Quân ngồi lẫn trong đám đông, chiếc áo đạo bào màu lam nhạt của anh ta nổi bật một cách bất thường giữa những bộ trang phục phàm nhân giản dị. Anh ta chăm chú lắng nghe từng câu chuyện, từng lời chia sẻ, gương mặt lúc kinh ngạc, lúc suy tư sâu sắc. Mùi trà thơm dịu nhẹ vương vấn, mùi hoa cỏ từ ban công vọng vào, nhưng dường như Dương Quân không hề để ý đến những điều đó. Tâm trí anh ta đang quay cuồng với một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. Anh ta từng khao khát phi thăng, tìm kiếm đạo pháp vô thượng, nhưng những gì anh ta chứng kiến ở đây lại là một loại 'đạo' khác, một loại 'đạo' không cần đến thần thông, không cần đến phép thuật, nhưng lại mang một sức mạnh cảm hóa lòng người và xây dựng cuộc sống thực sự. Hoài nghi bắt đầu len lỏi vào từng tế bào trong tâm trí anh. Liệu con đường tu tiên mà anh ta đã chọn có thực sự là chân lý? Hay có một con đường khác, một con đường giản dị hơn, nhưng lại mang ý nghĩa sâu sắc hơn? Ánh mắt anh ta thoáng hiện vẻ bối rối, nhưng cũng không kém phần tò mò, như thể anh ta đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng của cuộc đời mình.

Tạ Trần ngồi ở một góc khuất hơn, chỉ lặng lẽ lắng nghe, gương mặt trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Hắn nhâm nhi chén trà xanh, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết lan tỏa trong vòm miệng. Đôi mắt hắn dõi theo từng nét cảm xúc trên gương mặt của những người chia sẻ, và đặc biệt là Dương Quân. Hắn hiểu rằng, con đường Nhân Đạo không phải là một con đường dễ dàng, nó đòi hỏi sự từ bỏ những chấp niệm cũ, những khao khát sức mạnh hư ảo. Nhưng hắn cũng tin rằng, một khi hạt mầm đã bén rễ, nó sẽ tự khắc nảy nở, tự khắc vươn mình đón ánh sáng.

Một Thương Nhân từ xa, với vẻ phong trần của lữ khách, cuối cùng cũng đứng dậy. Anh ta không chia sẻ câu chuyện của mình, mà chỉ cúi đầu kính cẩn. "Tại hạ đã đi khắp nơi, chứng kiến nhiều thị trấn suy tàn vì thiếu linh khí, chứng kiến nhiều người dân tuyệt vọng vì không còn tiên nhân che chở. Nhưng An Bình này, lại thịnh vượng một cách kỳ lạ. Những câu chuyện của quý vị hôm nay, đã mở ra cho tại hạ một chân trời mới. Có lẽ, Nhân Đạo này, mới chính là con đường mà chúng ta nên theo đuổi, chứ không phải là sự bất tử hư vô." Lời nói của anh ta vang lên, dù còn chút dè dặt, nhưng đã gieo thêm một hạt giống hy vọng và suy tư vào lòng những người còn hoài nghi. Buổi hội ngộ kết thúc, nhưng dư âm của nó thì còn mãi, lan tỏa trong không khí, thấm vào lòng người.

***

Đêm khuya, Thị Trấn An Bình dần chìm vào tĩnh lặng sâu thẳm. Những ánh đèn lồng cuối cùng cũng đã tắt, chỉ còn ánh trăng vằng vặc soi chiếu, phủ lên vạn vật một màn bạc huyền ảo. Trong quán sách của Tạ Trần, không khí tĩnh mịch bao trùm, chỉ có tiếng gió đêm khẽ khàng lướt qua khe cửa, mang theo chút hơi lạnh của sương đêm. Mùi giấy cũ và mực in hòa quyện, tạo nên một không gian tri thức ấm cúng, quen thuộc.

Tạ Trần khép cửa quán sách, tiếng kẽo kẹt nhẹ nhàng vang vọng trong đêm. Hắn bước đến bàn học, nơi Thư Đồng Tiểu An đã ngủ gật, đầu gục xuống giữa hai trang sách. Cuốn sách cũ kỹ, bìa đã sờn rách, nói về triết lý phàm nhân, về cách con người tự xây dựng cuộc sống mà không cần dựa dẫm vào thần linh. Tạ Trần nhẹ nhàng vuốt ve trang sách, cảm nhận sự thô ráp của giấy, như cảm nhận dòng chảy của thời gian, của những tri thức đã được truyền lại qua bao thế hệ. Hắn nhìn Tiểu An đang ngủ say, gương mặt non nớt nhưng đôi môi vẫn mỉm cười, như thể đang mơ một giấc mơ đẹp về một tương lai tươi sáng.

Hắn không đánh thức Tiểu An, mà chỉ chỉnh lại tấm chăn mỏng, sau đó bước đến bên cửa sổ. Ánh đèn dầu le lói trên bàn hắt bóng hắn lên tường, một bóng hình gầy gò nhưng kiên định. Hắn nhìn ra ngoài màn đêm thăm thẳm, nơi An Bình đang say ngủ. Những tiếng cười nói còn sót lại của những lữ khách cuối cùng đã tắt hẳn. Chỉ còn tiếng côn trùng rả rích từ đâu đó vọng lại, và tiếng nước sông Giang Thủy chảy êm đềm, như một bản nhạc ru ngủ cho vạn vật.

Trong lòng Tạ Trần, cảm giác bình yên và một niềm tin sâu sắc hơn vào con đường mà hắn đã chọn đang dâng trào. Hắn không cần thần thông, không cần tiên thuật. Hắn chỉ cần những trái tim biết yêu thương, biết sẻ chia, biết tự cường. Những câu chuyện được kể hôm nay, những ánh mắt rạng rỡ, những niềm hy vọng bừng sáng, chính là những 'khúc ca' của cuộc sống mới, của 'Nhân Đạo', đang bắt đầu vang vọng. Chúng không còn giới hạn ở An Bình, mà đã lan tỏa, thấm vào lòng những người từ phương xa, từng bước định hình một kỷ nguyên mới.

Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Những hạt mầm đã bén rễ và đang phát triển mạnh mẽ. Dòng chảy của nhân quả, sự luân hồi của vạn vật, sẽ đưa nhân gian đến những chân trời mới. Những thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, phát triển văn minh phàm nhân theo những cách mà hắn cũng không thể hình dung hết. Sự lan rộng của triết lý 'Nhân Đạo' và mô hình An Bình ra các vùng đất khác sẽ trở thành một làn sóng, biến nó thành nền tảng cho kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu' thực sự, thay thế dần sự ảnh hưởng của tiên đạo. Dương Quân, với những hoài nghi và đấu tranh nội tâm của mình, sẽ đóng một vai trò quan trọng trong việc dung hòa hoặc chuyển giao giữa thế giới tu tiên cũ và kỷ nguyên phàm nhân mới, có thể trở thành một người lãnh đạo hoặc cố vấn, hoặc đưa ra một lựa chọn mang tính quyết định cho bản thân. Khả năng của phàm nhân trong việc tự xây dựng và duy trì một xã hội thịnh vượng, không cần sự can thiệp của tiên đạo, sẽ được chứng minh và trở thành chuẩn mực, khẳng định giá trị của nhân tính.

"Vô vi... không phải là không làm gì, mà là thuận theo tự nhiên, để những hạt mầm tốt đẹp tự nảy nở," Tạ Trần thầm nhủ trong lòng, giọng nói trầm tĩnh, như một lời thì thầm với chính tâm hồn mình. Hắn khẽ thở dài, không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi hay ưu phiền, mà là tiếng thở dài của sự an yên, của một tâm hồn đã tìm thấy sự trọn vẹn. Một nụ cười nhẹ, khó nhận ra, thoáng qua trên môi hắn, chứa đựng sự mãn nguyện và hy vọng. Cuộc sống này, chính nó đã là một kỳ tích.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free