Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1534: Hợp Lực Dòng Sông An Bình: Kiến Tạo Tương Lai

Màn đêm buông xuống Thị Trấn An Bình mang theo sự tĩnh mịch sâu thẳm, nhưng trong lòng Tạ Trần, những "khúc ca" của cuộc sống mới vẫn còn vang vọng. Hắn khép lại cánh cửa quán sách, để mặc tiếng gió đêm thì thầm qua khe cửa, mang theo chút hơi lạnh của sương giăng. Mùi giấy cũ và mực in hòa quyện, tạo nên một không gian tri thức ấm cúng, quen thuộc. Tạ Trần không đánh thức Thư Đồng Tiểu An đang ngủ gật bên bàn sách cũ kỹ, chỉ nhẹ nhàng chỉnh lại tấm chăn mỏng cho y, rồi bước ra bên cửa sổ. Ánh đèn dầu le lói hắt bóng hắn lên tường, một bóng hình gầy gò nhưng kiên định. Hắn nhìn ra ngoài màn đêm thăm thẳm, cảm nhận sự bình yên và tiềm năng phát triển của An Bình, thầm mãn nguyện với con đường "Vô Vi" của mình. "Vô vi... không phải là không làm gì, mà là thuận theo tự nhiên, để những hạt mầm tốt đẹp tự nảy nở," hắn thầm nhủ, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Những hạt mầm đã bén rễ và đang phát triển mạnh mẽ. Dòng chảy của nhân quả, sự luân hồi của vạn vật, sẽ đưa nhân gian đến những chân trời mới.

***

Bình minh hé rạng sau một trận mưa đêm nặng hạt. Những giọt sương mai còn đọng trên lá, lấp lánh như ngọc châu. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo hơi ẩm của đất và mùi hương thanh khiết của cỏ cây. Tại Quán Trà Vọng Giang, một kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế, nằm tựa mình bên bờ sông An Bình, sự tĩnh lặng của sớm mai dần được thay thế bằng những tiếng nói chuyện trầm thấp, khẩn trương. Quán trà, vốn là nơi tụ họp của những tâm hồn tri kỷ, nay lại trở thành tâm điểm của một cuộc họp bất thường.

Lạc Phong, với khí chất thư sinh điềm đạm thường ngày, giờ đây trên nét mặt lại phảng phất sự nghiêm trọng. Y đứng bên tấm bản đồ sông An Bình được vẽ vội trên một tấm vải gai lớn, chỉ tay vào một điểm trên thượng nguồn. Bản đồ, tuy không quá chi tiết, nhưng đã đủ để phác họa rõ ràng địa hình sông nước quanh vùng. Những nét vẽ màu mực đen, đỏ nhấn nhá trên tấm vải, minh họa một cách trực quan tình hình đang diễn ra. Tiếng nước sông Giang Thủy chảy xiết hơn mọi ngày, như một lời nhắc nhở về mối đe dọa tiềm tàng, vọng vào không gian quán trà, hòa cùng tiếng chim hót lảnh lót từ những vòm cây cổ thụ. Mùi trà xanh thơm ngát, cùng mùi nước sông và hương hoa cỏ dại ven bờ, lan tỏa khắp căn phòng, tạo nên một bầu không khí vừa yên bình vừa căng thẳng.

“Tình hình sông nước đang cấp bách, cần sự đồng lòng của tất cả chúng ta. Thôn Vân Sơn đang đối mặt với nguy cơ lớn,” Lạc Phong mở lời, giọng y trầm bổng, mang theo sức nặng của trách nhiệm. Ánh mắt y lướt qua từng gương mặt quen thuộc đang ngồi quanh bàn trà, từ Thanh già dặn, lão luyện, đến Linh trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết, và Bà Mối Mai nhanh nhẹn, hoạt bát.

Thanh, một cố vấn lão làng về sông nước và địa hình, với mái tóc hoa râm và khuôn mặt đầy nếp nhăn của thời gian, khẽ gật đầu, đặt chiếc gậy gỗ xuống sàn. Ánh mắt tinh anh của y, dù đã mờ đi phần nào vì tuổi tác, vẫn ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. “Đoạn thượng nguồn gần Thôn Vân Sơn có một vết nứt lớn trên vách đá. Mưa lớn đêm qua đã làm đất đá sạt lở, chặn gần hết dòng chảy. Nếu không khơi thông kịp thời, nước sẽ dâng cao và cuốn trôi mùa màng, thậm chí là cả những ngôi nhà ven sông.” Giọng Thanh trầm tĩnh, nhưng từng lời y thốt ra đều như những tiếng chuông cảnh báo.

Người Đánh Cá, vốn ít lời, da đen sạm vì nắng gió, cũng gật đầu xác nhận. Hắn đặt cần câu sang một bên, tay vuốt chòm râu lún phún. “Dòng chảy năm nay khác lạ, nước xiết hơn mọi khi. Vết sạt lở đó, ta đã để ý từ lâu, nhưng không ngờ lại nghiêm trọng đến vậy.”

Linh, kỹ sư trẻ tuổi phụ trách thiết kế và giám sát kỹ thuật, với dáng người mảnh mai nhưng nhanh nhẹn, đôi mắt sáng rực đầy quyết đoán, tay cầm bút lông và một cuộn giấy vẽ, đã bắt đầu phác thảo những ý tưởng ban đầu. Mực đen nhanh chóng lướt trên giấy trắng, tạo nên những đường nét phức tạp mà chỉ người trong nghề mới có thể hiểu. “Chúng ta có thể đào một kênh dẫn phụ nhỏ ở đây để giảm áp lực, đồng thời dùng đá và cọc gỗ gia cố bờ chính. Nhưng cần sự tính toán kỹ lưỡng, đặc biệt là về độ dốc và vật liệu.” Linh nói, giọng dứt khoát, ánh mắt không rời khỏi bản phác thảo. Những vết chai trên tay nàng, dấu vết của những ngày tháng lao động miệt mài, càng khẳng định năng lực của một người kỹ sư thực thụ.

Bà Mối Mai, người phụ nữ béo tròn, đeo kính, mái tóc búi cao, luôn tươi cười và nói nhanh như gió, đã nhanh chóng lấy ra một cuốn sổ nhỏ và cây bút chì. “Để tôi lo việc ăn uống, chỗ nghỉ cho những người từ xa đến. Sức người là vàng, phải lo cho họ no bụng, khỏe mạnh mới làm việc được. Tôi sẽ đi liên hệ với các thôn lân cận, xem có ai tình nguyện giúp đỡ không.” Bà Mai nói, tay thoăn thoắt ghi chép, danh sách tình nguyện viên và hậu cần dần được hình thành dưới ngòi bút của bà. Tinh thần nhiệt tình và năng nổ của bà như một ngọn lửa nhỏ, sưởi ấm bầu không khí căng thẳng.

Minh, người nghệ sĩ với khuôn mặt góc cạnh và đôi mắt sắc sảo, thường mặc y phục đơn giản, tay có chút mực dính, không ngừng gật gù lắng nghe. Đôi lúc, y đưa ra những gợi ý về cách biểu đạt trực quan trên bản đồ hoặc phác thảo của Linh, giúp mọi người dễ hình dung công việc hơn. Y tin rằng, sự rõ ràng trong hình ảnh sẽ khơi dậy sự đồng lòng. “Nếu có thể phác họa rõ ràng hơn về dòng chảy sau khi khai thông, và lợi ích mà nó mang lại cho mùa màng, chắc chắn sẽ có nhiều người hưởng ứng hơn.”

Cuộc họp diễn ra khẩn trương nhưng trật tự, mỗi người một việc, một ý kiến, nhưng tất cả đều hướng về một mục tiêu chung: bảo vệ Thôn Vân Sơn và dòng sông huyết mạch. Họ không có pháp lực, không có thần thông, nhưng họ có trí tuệ, kinh nghiệm, và trên hết, là sự đồng lòng, gắn kết của những người phàm nhân. Những giải pháp sơ bộ dần được hình thành, nhiệm vụ được phân công rõ ràng. Dưới ánh sáng ban mai, tương lai của Thôn Vân Sơn, tuy còn nhiều thách thức, nhưng đã bắt đầu hé lộ những tia hy vọng. Đây chính là hạt mầm của "Nhân Đạo", không cần phép thuật, chỉ cần con người.

***

Ba ngày sau, tại Thôn Vân Sơn, một cảnh tượng lao động hăng say, náo nhiệt diễn ra dưới ánh nắng vàng rực rỡ. Trời quang mây tạnh, gió nhẹ lay động những cánh đồng lúa xanh mướt, mang theo hơi ẩm của đất và mùi cỏ non. Sông An Bình, vốn hiền hòa, nay trở thành một đại công trường, nơi hàng trăm người dân, già trẻ lớn bé, cùng nhau làm việc bên bờ sông. Tiếng xẻng, tiếng cuốc va chạm vào đất đá, tiếng hô hào đoàn kết, tiếng nước chảy xiết, tiếng chim hót, và cả tiếng trẻ con nô đùa từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống, của sự nỗ lực và hy vọng. Mùi đất ẩm, mùi mồ hôi, mùi gỗ tươi, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí vừa khẩn trương vừa tràn đầy sinh khí.

Kiệt, thủ lĩnh lực lượng lao động, với thân hình cường tráng, làn da rám nắng và nụ cười chất phác, luôn mặc áo vải thô, tay cầm dụng cụ lao động, là người dẫn đầu nhóm thanh niên trai tráng vác đá, đào đất. Những tảng đá lớn, những khối đất nặng nề được di chuyển bằng sức người, bằng sự phối hợp nhịp nhàng và ý chí kiên cường. “Sức người là vô hạn! Cố lên anh em! Sông nước là huyết mạch của chúng ta!”, Kiệt hô lớn, giọng vang vọng khắp bờ sông, tiếp thêm sức mạnh cho những người đang làm việc. Nụ cười của y, dù thấm đẫm mồ hôi, vẫn rạng rỡ, truyền đi một nguồn năng lượng bất tận.

Linh, mặc dù là nữ nhi, nhưng sự quyết đoán và tập trung của nàng không hề thua kém bất kỳ nam nhân nào. Nàng cẩn thận giám sát việc đào kênh, chỉ dẫn từng vị trí đặt cọc gỗ, từng chi tiết nhỏ nhất trong thiết kế. Đôi mắt nàng quét qua công trường, không bỏ sót một điểm nào. “Chỗ này cần đào sâu thêm một thước nữa, và gia cố cọc gỗ phải chắc chắn, đừng để bị xói mòn!”, nàng dứt khoát chỉ đạo, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực. Những bản vẽ phác thảo trên giấy của nàng, với những đường nét phức tạp và chính xác, được truyền tay nhau, trở thành kim chỉ nam cho công việc.

Minh, với chiếc bút vẽ và giấy luôn mang theo bên mình, không ngừng phác họa những chi tiết cần điều chỉnh, những góc khuất mà mắt thường khó nhận ra. Những bản vẽ của anh, không chỉ là hướng dẫn kỹ thuật, mà còn là những tác phẩm nghệ thuật, giúp mọi người dễ hình dung công việc và mục tiêu chung. Y di chuyển linh hoạt giữa các nhóm, đôi lúc dừng lại để trò chuyện, giải thích, hay đơn giản chỉ là truyền đi nguồn cảm hứng. Y ngẩng đầu nhìn Dương Quân, người đang đứng cạnh Tạ Trần trên một gò đất cao, quan sát toàn cảnh. “Ngài xem, đây là ‘phép thuật’ của nhân gian. Không cần linh lực, chỉ cần đôi tay và sự đồng lòng.” Minh nói, ánh mắt rạng rỡ, đầy tự hào.

Bà Mối Mai cùng các phụ nữ khác, với đôi tay thoăn thoắt, không ngừng chuẩn bị những bữa ăn nóng hổi, những chén trà mát lành, mang đến tận tay từng người lao động. Mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa, xua đi phần nào mệt mỏi. Nụ cười của bà, những lời hỏi han ân cần, là nguồn động viên vô giá. Thợ Rèn Mãnh, với thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, mặt mày dính nhọ, không ngừng tay sửa chữa những chiếc xẻng, cuốc bị hỏng. Tiếng búa vang lên đinh tai nhức óc, nhưng đó lại là âm thanh của sự sống, của sự bền bỉ. “Sắt thép cũng có linh hồn của nó!”, y thường nói, đôi mắt sáng rực khi bàn tay thô ráp của y nhào nặn những khối kim loại cứng rắn.

Tạ Trần và Dương Quân đứng trên một gò đất cao, quan sát toàn cảnh công trường. Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường ngày, ánh mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt, từng hành động. Hắn không nói nhiều, chỉ lắng nghe tiếng ồn ào của lao động, cảm nhận nhiệt huyết đang bùng cháy trong từng con người. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn, một nụ cười của sự mãn nguyện.

Dương Quân, đứng cạnh Tạ Trần, quần áo đã dính đầy bùn đất, nhưng ánh mắt anh ta không còn vẻ hoài nghi hay lạnh lùng của một tu sĩ. Thay vào đó, là sự ngạc nhiên, pha lẫn ngưỡng mộ và một chút bối rối. Anh ta đã chứng kiến Tiên môn dùng pháp lực để dịch chuyển núi non, ngăn sông chặn suối, nhưng đó luôn là những công việc của cá nhân hoặc một nhóm nhỏ tu sĩ. Còn ở đây, là hàng trăm phàm nhân, không pháp lực, không thần thông, chỉ bằng đôi tay trần và ý chí kiên cường, đang cùng nhau thay đổi dòng chảy tự nhiên, chống lại tai ương. “Quả thật… ta chưa từng thấy cảnh tượng nào như vậy. Tiên môn chúng ta luôn dùng pháp lực để giải quyết, nhưng dường như lại thiếu đi sự gắn kết này. Sức mạnh của phàm nhân, không hề yếu kém.” Dương Quân trầm ngâm nói, giọng nói thấp thoáng sự suy tư. Anh ta cảm thấy một sự bất định sâu sắc hơn trong lòng mình. Con đường tu tiên mà anh ta đã theo đu đuổi bấy lâu, giờ đây, dường như không còn là con đường duy nhất, hay thậm chí là con đường tối ưu.

Ánh nắng vẫn trải dài trên Thôn Vân Sơn, nhuộm vàng những cánh đồng lúa và những gương mặt thấm đẫm mồ hôi. Dòng sông An Bình, sau nhiều ngày bị tắc nghẽn, đã bắt đầu chảy thông trở lại, mang theo hy vọng và sự sống mới. Đây không chỉ là một công trình thủy lợi, mà còn là một minh chứng hùng hồn cho sức mạnh của "Nhân Đạo", nơi con người không cần dựa vào tiên đạo, vẫn có thể tự mình kiến tạo tương lai.

***

Chiều tà buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Những tia nắng cuối cùng, vàng vọt và ấm áp, lướt qua những ngọn núi, rồi chìm dần vào đường chân trời. Từ quán sách của Tạ Trần ở Thị Trấn An Bình, hắn có thể thấy rõ những đốm lửa trại đã bắt đầu bập bùng ở Thôn Vân Sơn, nơi những tiếng reo hò chiến thắng, tiếng cười nói mừng rỡ vang vọng, mang theo niềm vui của một công trình lớn đã hoàn thành. Hương thơm của khói củi, của thức ăn, phảng phất trong gió nhẹ, tạo nên một bản hòa tấu của sự bình yên sau giông bão.

Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, ánh mắt dõi về phía những đốm lửa xa xa. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thoang thoảng của trà lan tỏa trong khoang miệng. Hắn không cần phải có mặt ở đó để cảm nhận được niềm vui và sự tự hào của những người dân. Hắn đã thấy, đã nghe, đã cảm nhận được tất cả qua dòng chảy của nhân quả, qua những câu chuyện được kể lại, qua những nụ cười rạng rỡ của những người trở về.

Dương Quân, với quần áo vẫn còn dính đầy bùn đất nhưng ánh mắt sáng rực một thứ ánh sáng mới, ngồi đối diện Tạ Trần. Anh ta cũng cầm một chén trà, hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay. Anh ta nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn ra xa xăm, nơi những đốm lửa vẫn đang nhảy múa, trong lòng đầy những suy nghĩ xáo trộn, những câu hỏi chưa có lời đáp. Dù đã là một tu sĩ, trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, nhưng chưa bao giờ anh ta lại cảm thấy bối rối và hoang mang như lúc này.

“Tạ huynh,” Dương Quân khẽ gọi, giọng nói trầm khàn, như thể đã suy nghĩ rất lâu trước khi thốt ra lời này. “Ta từng nghĩ rằng chỉ có sức mạnh tiên pháp mới có thể thay đổi trời đất, giải quyết tai ương. Ta đã chứng kiến tiên nhân dùng phép thuật để dời núi lấp biển, nhưng hôm nay, ta đã thấy sức mạnh của phàm nhân… nó không kém cạnh, thậm chí còn mạnh mẽ hơn ở một khía cạnh nào đó.” Anh ta ngừng lại, tìm kiếm trong đôi mắt Tạ Trần một sự đồng cảm, một lời giải đáp. “Sức mạnh của sự gắn kết, của ý chí, của trí tuệ con người… nó khiến ta phải suy nghĩ lại rất nhiều điều.”

Tạ Trần không vội trả lời. Hắn đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm nhẹ vào mặt gỗ tạo ra một âm thanh thanh thoát. Hắn nhìn thẳng vào Dương Quân, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời sao, nhưng lại không hề có sự phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. “Sức mạnh không phải là thứ duy nhất định nghĩa giá trị, Dương huynh. Tiên nhân dùng pháp lực để giải quyết vấn đề, nhưng cái giá phải trả đôi khi lại là sự xa rời nhân thế, sự ‘mất người’. Sự kết nối, trí tuệ, và lòng nhân ái… đó mới là nền tảng vững chắc nhất cho một cuộc sống trọn vẹn, cho một xã hội bền vững.” Giọng Tạ Trần trầm tĩnh, bình thản, như tiếng nước chảy qua khe đá, nhưng từng lời nói lại mang theo sức nặng của triết lý, thấm sâu vào tâm trí Dương Quân.

Dương Quân buông chén trà, hai tay siết chặt. “Vậy con đường tu tiên của ta… rốt cuộc có ý nghĩa gì? Nếu tu luyện đến mức mất đi nhân tính, mất đi sự kết nối với đồng loại, mất đi khả năng cảm nhận niềm vui đơn giản như tiếng reo hò hôm nay, thì thành tiên để làm gì?” Anh ta nhìn Tạ Trần, trong mắt lộ rõ sự hoang mang. Đây là một câu hỏi mà anh ta đã né tránh bấy lâu, một câu hỏi mà dường như không một vị tiên nhân nào có thể trả lời.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy như ánh trăng rằm, vừa dịu dàng vừa sâu sắc. “Câu trả lời nằm trong lòng mỗi người, Dương huynh. Ngươi đã thấy, đã cảm nhận. Con đường của ngươi, chỉ có ngươi mới có thể lựa chọn.” Hắn không áp đặt, không khuyên bảo, chỉ đơn giản là chỉ ra rằng câu trả lời đã hiển hiện trước mắt Dương Quân, chỉ chờ anh ta tự mình nhận lấy.

Hoàng hôn dần tắt, để lại một màn đêm đen kịt, nhưng trong lòng Dương Quân, một tia sáng đã bùng lên, soi rọi vào những góc khuất tăm tối nhất của tâm hồn. Anh ta trầm ngâm suy tư, cảm nhận những lời của Tạ Trần vang vọng trong tâm trí. Cuộc hành trình của anh ta, từ một tu sĩ tin vào sức mạnh tuyệt đối của tiên pháp, đến một người chứng kiến sức mạnh và lòng nhân ái của phàm nhân, đang dần đi đến một ngã rẽ quan trọng. Tạ Trần nhìn Dương Quân, biết rằng những hạt mầm triết lý đã được gieo, và chúng sẽ tự nảy nở, tạo nên những thay đổi sâu sắc. Sự củng cố và lan rộng của mô hình 'Nhân Đạo' từ An Bình ra các khu vực khác sẽ trở thành nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu', chứng minh khả năng tự cường của phàm nhân. Vai trò ngày càng quan trọng của thế hệ trẻ như Linh, Kiệt, Minh, và Thư Đồng Tiểu An trong việc xây dựng và phát triển xã hội mới, thể hiện sự tiếp nối và phát triển của triết lý Tạ Trần. Sự chuyển hóa sâu sắc trong tư tưởng của Dương Quân, có thể dẫn đến việc anh rời bỏ tiên đạo hoặc trở thành một cầu nối quan trọng giữa thế giới tu tiên cũ và kỷ nguyên phàm nhân mới, mang lại một góc nhìn mới cho câu chuyện. Khả năng của Tạ Trần trong việc ảnh hưởng đến thế giới thông qua những lời khuyên gián tiếp và triết lý, chứ không phải sức mạnh, sẽ tiếp tục được khắc họa rõ nét hơn.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free