Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1535: Tri Âm Cuộc Đời: Khoảnh Khắc An Nhiên

Hoàng hôn dần tắt, để lại một màn đêm đen kịt, nhưng trong lòng Dương Quân, một tia sáng đã bùng lên, soi rọi vào những góc khuất tăm tối nhất của tâm hồn. Anh ta trầm ngâm suy tư, cảm nhận những lời của Tạ Trần vang vọng trong tâm trí. Cuộc hành trình của anh ta, từ một tu sĩ tin vào sức mạnh tuyệt đối của tiên pháp, đến một người chứng kiến sức mạnh và lòng nhân ái của phàm nhân, đang dần đi đến một ngã rẽ quan trọng. Tạ Trần nhìn Dương Quân, biết rằng những hạt mầm triết lý đã được gieo, và chúng sẽ tự nảy nở, tạo nên những thay đổi sâu sắc. Sự củng cố và lan rộng của mô hình 'Nhân Đạo' từ An Bình ra các khu vực khác sẽ trở thành nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu', chứng minh khả năng tự cường của phàm nhân. Vai trò ngày càng quan trọng của thế hệ trẻ như Linh, Kiệt, Minh, và Thư Đồng Tiểu An trong việc xây dựng và phát triển xã hội mới, thể hiện sự tiếp nối và phát triển của triết lý Tạ Trần. Sự chuyển hóa sâu sắc trong tư tưởng của Dương Quân, có thể dẫn đến việc anh rời bỏ tiên đạo hoặc trở thành một cầu nối quan trọng giữa thế giới tu tiên cũ và kỷ nguyên phàm nhân mới, mang lại một góc nhìn mới cho câu chuyện. Khả năng của Tạ Trần trong việc ảnh hưởng đến thế giới thông qua những lời khuyên gián tiếp và triết lý, chứ không phải sức mạnh, sẽ tiếp tục được khắc họa rõ nét hơn.

***

Bình minh lên, mang theo những tia nắng vàng óng ả đầu tiên trải khắp Thị Trấn An Bình, xua tan màn sương đêm còn vương vấn trên những mái nhà gỗ và gạch đơn giản. Sau một đêm dài ăn mừng chiến thắng của sức người trước thiên tai, thị trấn vẫn còn chìm trong giấc ngủ yên bình, chỉ có tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ là vọng lại, báo hiệu một ngày mới. Dòng sông An Bình, giờ đây đã trở lại vẻ hiền hòa vốn có, chảy êm ả dưới ánh nắng ban mai, lấp lánh như một dải lụa bạc uốn lượn qua những cánh đồng xanh mướt. Không còn dấu vết của sự hung hãn, giận dữ đêm qua, dòng nước trôi đi mang theo những phù sa mới, hứa hẹn một mùa màng bội thu.

Lác đác vài người dân đã thức giấc, họ bước ra khỏi nhà với vẻ mặt thanh thản, đôi mắt vẫn còn vương vấn niềm tự hào và sự mãn nguyện từ chiến thắng đêm trước. Những gương mặt chất phác, lam lũ giờ đây ánh lên một niềm tin mới, một sự kiên cường mà trước đây chỉ có thể tìm thấy trong những truyền thuyết về các vị tiên nhân. Trên con đường đất dẫn vào trung tâm thị trấn, những gánh hàng rong đầu tiên đã bắt đầu xuất hiện, tiếng rao hàng đều đều nhưng không phá vỡ sự yên tĩnh chung của buổi sáng sớm. Mùi bánh mì nướng thơm lừng hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi sương, tạo nên một không khí trong lành, dễ chịu.

Tại Quán Trà Vọng Giang, nơi đêm qua từng là trung tâm của sự hối hả và niềm vui chiến thắng, Lạc Phong đang cùng Minh và Thư Đồng Tiểu An dọn dẹp những tàn dư của đêm hội. Lạc Phong, với dáng người chất phác và ánh mắt kiên định, nhẹ nhàng xếp lại những chiếc bàn ghế còn ngổn ngang, trên môi nở nụ cười mãn nguyện. Anh đưa tay vuốt nhẹ chiếc khăn lau bàn, cảm nhận sự mịn màng của gỗ sau khi được chùi rửa sạch sẽ.

“Dòng sông đã hiền hòa trở lại,” Lạc Phong khẽ nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự suy tư. Anh ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, nơi dòng An Bình uốn lượn dưới nắng sớm. “Sức người, quả thực không thể xem thường.” Anh quay sang Minh, người đang cẩn thận cất những bức vẽ phác thảo còn dang dở vào một chiếc hộp gỗ.

Minh, với vẻ ngoài nghệ sĩ và đôi mắt sáng tạo, mỉm cười đáp lời, ánh mắt anh ta lấp lánh niềm hứng khởi. “Chính là sức mạnh của sự gắn kết, Lạc Phong ca. Tôi đã có ý tưởng cho một bức tranh mới, về dòng chảy của con người. Không phải là dòng nước cuốn trôi mọi thứ, mà là dòng chảy của ý chí, của sự hợp lực, tạo nên những kỳ tích bình dị.” Anh ta dùng tay vẽ lên không trung một đường cong mềm mại, như thể đang phác họa bức tranh trong tâm trí mình. “Nó sẽ là bản giao hưởng của những bàn tay, những khối óc, những trái tim… hòa quyện vào nhau.”

Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt thông minh lanh lợi, đang cặm cụi thu dọn những mảnh giấy ghi chép và bút lông trên một chiếc bàn nhỏ. Cậu bé ngẩng đầu lên, gương mặt hớn hở. “Sáng nay, các làng bên đã cử người đến hỏi về cách chúng ta làm. Họ cũng muốn học theo!” Giọng cậu bé rộn ràng niềm tự hào không giấu giếm. “Họ nói rằng chưa bao giờ thấy việc gì mà không cần tiên pháp lại có thể giải quyết nhanh chóng và hiệu quả đến vậy.”

Lạc Phong gật đầu, nụ cười trên môi càng thêm sâu sắc. “Đây chỉ là bước khởi đầu. Chúng ta đã chứng minh rằng phàm nhân chúng ta có thể tự mình định đoạt vận mệnh của mình, không cần trông chờ vào bất cứ quyền năng siêu phàm nào. Điều quan trọng là phải giữ vững tinh thần này, truyền lại cho các thế hệ sau.” Anh nhìn Tiểu An với ánh mắt trìu mến, như thấy được tương lai của thị trấn này trong cậu bé.

Minh tiếp lời, tràn đầy nhiệt huyết: “Ph���i rồi. Chúng ta cần ghi chép lại toàn bộ quá trình, những kinh nghiệm, những bài học. Và quan trọng hơn cả, là kể những câu chuyện. Những câu chuyện về sự đoàn kết, về lòng dũng cảm, về trí tuệ của những con người bình thường. Đó sẽ là những ‘phép thuật’ chân chính nhất, truyền cảm hứng cho những người khác.”

Xa xa, ở một góc vỉa hè quen thuộc, Người Đánh Cờ đã ngồi vào vị trí của mình. Ông lão gầy gò, với chòm râu bạc dài và vẻ mặt tập trung, đang trầm tư bên bàn cờ dang dở từ đêm qua. Một quân cờ đen nằm gọn trong tay ông, như thể ẩn chứa một thiên cơ nào đó mà ông đang cố gắng luận giải. Tiếng chim hót, tiếng lá cây xào xạc, tiếng nước chảy của dòng An Bình… tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc bình yên, một bức tranh sống động của một cuộc sống đang dần hồi sinh. Những con người nơi đây, sau đêm làm việc vất vả, đang bắt đầu một ngày mới với niềm tin và hy vọng, với sức mạnh của sự gắn kết đang ngày càng được củng cố. Họ không chỉ khơi thông dòng sông, mà còn khơi thông một dòng chảy mới cho chính cuộc đời mình, một dòng chảy không còn bị gò bó bởi những định luật của Thiên Đạo suy tàn, mà được dẫn lối bởi chính ý chí và trái tim của nhân loại.

***

Nắng đã lên cao, xuyên qua khung cửa sổ gỗ của quán sách Tạ Trần, đổ những vệt sáng ấm áp lên sàn nhà và những kệ sách cao chất đầy cổ thư. Tạ Trần ngồi sau bàn đọc quen thuộc, thân hình gầy gò của hắn dường như càng thêm mảnh mai dưới ánh sáng ban trưa. Đôi mắt sâu thẳm, tỉnh táo, đang dõi theo từng con chữ trên cuốn cổ thư đã ngả màu thời gian, một cuốn sách về những triết lý cổ xưa mà ít ai còn nhớ đến. Hắn lật sách nhẹ nhàng, tiếng giấy cũ sột soạt như tiếng thì thầm của quá khứ. Bên cạnh hắn, ấm trà đang tỏa hương thơm thoang thoảng của gỗ đàn hương và lá trà xanh được hái từ vách núi cao, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, hơi cô độc, nhưng cũng ấm cúng và đầy triết lý.

Đúng lúc đó, cánh cửa quán sách khẽ mở ra, tiếng bản lề kẽo kẹt phá vỡ sự tĩnh lặng. Dương Quân bước vào. Vẻ ngoài tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh vẫn còn đó, nhưng nét mặt anh ta hiện rõ sự trăn trở, bối rối. Bộ đạo bào màu lam nhạt của anh ta vẫn còn vương chút bùn đất khô, minh chứng cho cuộc chiến với thiên tai đêm qua. Anh ta đứng chần chừ ở ngưỡng cửa, ánh mắt quét qua những kệ sách cao ngất, rồi dừng lại ở Tạ Trần.

“Thưa Tạ tiên sinh…” Dương Quân khẽ gọi, giọng nói trầm khàn, như thể đã suy nghĩ rất lâu trước khi thốt ra lời này. Anh ta bước vào, không vội vàng ngồi xuống mà đứng lặng im một lát, như đang cân nhắc từng lời. “Tôi đã suy nghĩ rất nhiều sau chuyện dòng sông. Mọi người, những phàm nhân không có tu vi, lại có thể làm được điều mà ngay cả tiên môn cũng khó lòng đạt được. Cứu rỗi một thôn làng khỏi thiên tai, bằng chính sức mình… Liệu, ý nghĩa của việc tu luyện để cứu thế, có thực sự là như thế này không?”

Tạ Trần không vội trả lời. Hắn nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống bàn, tiếng bìa sách chạm vào mặt gỗ tạo ra một âm thanh thanh thoát. Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Dương Quân, đôi mắt sâu thẳm như chứa đ��ng cả một bầu trời sao, nhưng lại không hề có sự phán xét, chỉ có sự thấu hiểu vô biên. Hắn đưa tay rót một chén trà nóng hổi, hơi khói trắng lượn lờ trong không khí, mang theo mùi thơm dịu nhẹ.

“Mời Dương huynh dùng trà,” Tạ Trần nói, giọng trầm tĩnh, bình thản, như tiếng nước chảy qua khe đá. Hắn đẩy chén trà về phía Dương Quân. “Sông có nguồn, người có tâm. Dòng chảy của tâm hồn, đôi khi còn khó hiểu hơn dòng chảy của nước. Ngươi thấy đó, dòng sông chỉ là dòng sông, nhưng khi trăm người cùng hướng, nó lại thành một bản hòa tấu.”

Dương Quân đón lấy chén trà, cảm nhận hơi ấm lan tỏa vào lòng bàn tay. Anh ta nhấp một ngụm, vị trà đắng chát ban đầu, sau đó lan tỏa một vị ngọt thanh trong vòm miệng, như xoa dịu phần nào sự bối rối trong lòng. “Tiên sinh nói chí lý. Nhưng…” anh ta lại chần chừ. “Chúng ta tu luyện, cầu trường sinh bất tử, cầu sức mạnh để chống lại thiên tai, địch họa. Nhưng nếu sức mạnh đó lại khiến chúng ta xa rời bản chất của con người, xa rời sự gắn kết với đồng loại, thì rốt cuộc, chúng ta đang tìm kiếm điều gì? Ta đã thấy những tiên nhân quyền năng, dời núi lấp biển, nhưng ánh mắt họ lại trống rỗng, vô cảm. Ta đã thấy họ dùng phép thuật để cứu một làng khỏi lũ lụt, nhưng sau đó họ lại quay về tiên sơn, không một chút vấn vương, không một chút kết nối với những người họ vừa cứu giúp. Còn nh���ng người dân nơi đây, họ không có pháp lực, nhưng họ dùng chính đôi tay, khối óc, và quan trọng hơn cả là trái tim mình, để làm điều tương tự. Và sau đó, họ cùng nhau ăn mừng, cùng nhau dọn dẹp, cùng nhau xây dựng lại, trong sự gắn kết khôn tả.”

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy như ánh trăng rằm, vừa dịu dàng vừa sâu sắc. Hắn nhìn vào chén trà của mình, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn đang chiếu rọi. “Có một câu chuyện cổ, kể về một con suối nhỏ trên núi. Ban đầu, nó chỉ là một dòng nước yếu ớt, len lỏi qua những kẽ đá. Nhiều người nhìn thấy nó, khinh thường nó, cho rằng nó chẳng thể làm được gì lớn lao. Nhưng con suối vẫn cứ chảy, ngày qua ngày, tháng qua tháng. Nó không cố gắng trở thành một dòng thác dữ dội, không cố gắng đẩy tung những tảng đá lớn. Nó chỉ dùng sự kiên trì, uyển chuyển của mình. Nơi nào có khe hở, nó lách qua. Nơi nào có đất mềm, nó đào sâu. Dần dần, những dòng nước nhỏ bé hội tụ lại, tạo thành một con sông lớn. Con sông ấy không có sức mạnh để dời núi, nhưng nó lại có thể tưới tắm cho hàng vạn mẫu ruộng, nuôi sống hàng triệu con người. Nó không gây ra tiếng động ầm ĩ, nhưng tiếng chảy của nó lại là bản giao hưởng của sự sống.”

Tạ Trần dừng lại, để câu chuyện ngụ ngôn thấm vào tâm trí Dương Quân. Hắn tiếp lời, giọng điệu vẫn bình thản nhưng lời nói lại mang sức nặng của ngàn cân. “Dương huynh à, sức mạnh không phải là thứ duy nhất định nghĩa giá trị, cũng không phải là mục đích tối thượng của sự tồn tại. Tiên nhân dùng pháp lực để giải quyết vấn đề, nhưng cái giá phải trả đôi khi lại là sự xa rời nhân thế, sự ‘mất người’. Đó là sự đánh đổi giữa quyền năng và bản chất. Sự kết nối, trí tuệ, và lòng nhân ái… đó mới là nền tảng vững chắc nhất cho một cuộc sống trọn vẹn, cho một xã hội bền vững. Con suối nhỏ không cần phép thuật để trở thành dòng sông, chỉ cần sự kiên trì và khả năng kết nối. Con người cũng vậy, không cần thần thông quảng đại để tạo nên kỳ tích, chỉ cần sự đồng lòng và tình yêu thương.”

Dương Quân lắng nghe chăm chú, từng lời của Tạ Trần như một làn gió mát thổi qua tâm hồn đang bùng cháy những hoài nghi của anh ta. Nét mặt anh ta dần giãn ra, sự bối rối không còn căng thẳng như ban đầu, thay vào đó là một vẻ suy tư sâu sắc hơn. Anh ta nhìn vào chén trà trong tay, rồi lại ngước nhìn Tạ Trần. Ánh mắt Tạ Trần bình lặng, nhưng Dương Quân cảm nhận được sự bao dung, thấu hiểu ẩn chứa trong đó. Anh ta biết rằng Tạ Trần không áp đặt bất kỳ điều gì, chỉ đơn giản là chỉ ra con đường, còn việc đi theo con đường nào, là lựa chọn của chính anh ta. Câu trả lời không nằm ở lời nói của Tạ Trần, mà nằm ở chính trong lòng Dương Quân, đã được khơi gợi. Anh ta trầm ngâm, một tia sáng trí tuệ lóe lên trong đôi mắt từng trải bao phong ba bão táp của một tu sĩ.

***

Dương Quân rời đi sau một thời gian dài trầm mặc, mang theo những suy tư sâu sắc mà Tạ Trần đã khơi gợi. Hắn không nói lời nào tiễn biệt, chỉ khẽ gật đầu khi Dương Quân cúi chào, ánh mắt vẫn dõi theo bóng dáng vị tu sĩ cho đến khi anh ta khuất sau cánh cửa. Tạ Trần ngồi lại chỗ cũ, nh��p một ngụm trà. Vị trà giờ đây không còn đắng chát, mà ngọt thanh, dịu nhẹ, như chính tâm trạng của hắn. Hắn đưa mắt nhìn ra con phố bên ngoài quán sách, nơi ánh nắng buổi chiều vàng dịu đang trải dài trên từng viên gạch, từng mái ngói. Gió nhẹ lướt qua, mang theo hương hoa dại thoang thoảng từ những khu vườn nhỏ, hòa lẫn với mùi đất ẩm sau trận mưa đêm qua.

Từ vị trí của mình, Tạ Trần có thể thấy Thợ Rèn Mãnh đang hăng say làm việc trong xưởng rèn của mình. Tiếng búa đập chan chát vào sắt thép vang vọng đều đặn, tạo nên một nhịp điệu mạnh mẽ, đầy sức sống. Thợ Rèn Mãnh, với thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, mặt mày dính nhọ, đang chuyên tâm uốn nắn một thanh sắt đỏ rực. Mỗi nhát búa của hắn không chỉ là sức mạnh cơ bắp, mà còn là sự đam mê, là tâm huyết gửi gắm vào từng sản phẩm. Hắn đang rèn những công cụ mới, những dụng cụ lao động mà người dân An Bình và các làng lân cận đã đặt hàng để phục vụ cho việc tái thiết và phát triển. “Sắt thép cũng có linh hồn của nó!” Tạ Trần dường như vẫn nghe th���y câu nói đặc trưng của Mãnh vọng lại trong tâm trí, và hắn mỉm cười.

Không xa xưởng rèn, Bà Mối Mai đang vui vẻ buôn bán và trò chuyện với khách hàng ở quầy hàng của mình. Bà béo tròn, đeo kính, mái tóc búi cao, luôn tươi cười và nói nhanh như gió. Tiếng bà líu lo, tiếng cười giòn tan của những người phụ nữ tụ tập quanh quầy hàng, tất cả tạo nên một không khí náo nhiệt, ấm cúng. Bà không chỉ bán những món đồ lặt vặt, mà còn là người kết nối, người mang niềm vui và những câu chuyện đời thường đến cho mọi người. Tạ Trần chợt nghĩ, bà mối không chỉ se duyên cho lứa đôi, mà còn se duyên cho cả cộng đồng, gắn kết mọi người lại với nhau bằng sự nhiệt tình và xởi lởi của mình.

Ở một góc đường khác, Linh, với dáng người thanh thoát và vẻ mặt thông minh, đang hướng dẫn vài người trẻ tuổi cách gia cố bờ kè nhỏ ở một con suối nhánh. Cô bé tập trung, tự tin vào khả năng của mình, tỉ mỉ chỉ dẫn từng chi tiết, từ cách đặt đá, trộn vữa cho đến việc tính toán dòng chảy. Tiếng nói chuyện của Linh rõ ràng, dứt khoát, xen lẫn tiếng hò reo của những người trẻ khi họ hoàn thành một phần công việc. Họ không còn sợ hãi trước thiên nhiên, mà học cách chung sống, học cách bảo vệ mình bằng chính trí tuệ và sức lao động.

Xa hơn một chút, ở rìa thị trấn, vài người dân từ Thôn Vân Sơn đang cùng nhau sửa chữa cây cầu gỗ bị hư hại sau trận lũ. Tiếng búa gõ lách cách, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng trẻ con nô đùa xung quanh, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Họ không chỉ sửa một cây cầu, mà họ đang xây dựng lại niềm tin, xây dựng lại sự gắn kết giữa các thôn làng. Tạ Trần nhìn thấy những hành động nhỏ bé, bình dị nhưng lại chứa đựng một sức mạnh to lớn, một sự tự cường và gắn kết chưa từng có. Đó là sức mạnh của nhân loại, không cần tiên pháp, không cần thần thông, chỉ cần ý chí và lòng người.

Trong lòng Tạ Trần, một cảm giác bình yên và mãn nguyện dâng trào. Hắn nhấp một ngụm trà, hương thơm lan tỏa trong vòm miệng, ấm áp và dễ chịu. Hắn nhìn ra khung cảnh sống động bên ngoài, nơi mỗi người, mỗi vật đều đang tìm thấy giá trị của riêng mình, đóng góp vào một bức tranh chung đầy màu sắc.

Nội tâm Tạ Trần khẽ gợn sóng, những suy nghĩ triết lý cứ thế mà tuôn chảy:

*Cuộc đời, vốn dĩ không cần những điều phi phàm để trở nên vĩ đại. Một hạt bụi nhỏ, một giọt sương mai, một cọng cỏ dại… tất cả đều có ý nghĩa riêng của nó trong bức tranh vĩ đại của vũ trụ. Con người cũng vậy, không cần phải thành tiên, không cần phải nắm giữ quyền năng dời núi lấp biển, mới có thể tìm thấy giá trị của sự tồn tại.*

*Chỉ cần mỗi hạt cát tìm thấy vị trí của mình, mỗi dòng nước tìm thấy con đường của nó, và mỗi con người tìm thấy giá trị của nhân tính… Đó mới là sự trọn vẹn, là "Thiên Đạo" mà con người tự tạo ra cho chính mình. Sự kết nối giữa người với người, tình yêu thương, sự đồng cảm, trí tuệ được tích lũy qua ngàn đời… đó mới là sức mạnh vĩnh cửu, thứ sức mạnh có thể vượt qua cả sự suy tàn của Thiên Đạo cũ.*

*Dương Quân đang trên ngã rẽ. Hắn đã thấy, đã cảm nhận. Quyết định của hắn sẽ không chỉ là của riêng hắn, mà còn là một phần của dòng chảy định hình nên kỷ nguyên mới. Kỷ nguyên mà phàm nhân tự cường, tự chủ, tự kiến tạo tương lai. Một kỷ nguyên mà trong đó, 'sống một đời bình thường' lại trở thành một lý tưởng cao cả, một sự lựa chọn dũng cảm hơn bất kỳ hành trình tu tiên nào.*

Một nụ cười nhẹ, đầy mãn nguyện nở trên môi Tạ Trần. Hắn đặt chén trà xuống, tiếng sứ chạm nhẹ vào mặt gỗ. Ánh mắt hắn vẫn dõi theo những hoạt động bình dị nhưng đầy sức sống của con người, những con người đang dệt nên tấm thảm của kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của ‘Bình Thường Vĩnh Cửu’. Dù Thiên Đạo có suy tàn đến đâu, dù tiên môn có biến mất, thì sự sống vẫn sẽ tiếp diễn, với một hình hài mới, một ý nghĩa mới. Và hắn, một thư sinh không tu tiên, chỉ là một người quan sát, một người gieo hạt, cảm thấy cuộc đời mình đã trọn vẹn. Cuộc sống này, chính là một bài thơ, một bức họa, một bản giao hưởng không ngừng nghỉ, nơi sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến bất kỳ sự can thiệp siêu nhiên nào.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free